2024-10-19
Không tự mình thâm nhập trinh sát tình báo, chỉ tin vào thông tin do người khác cung cấp, liền mù quáng cho rằng Sa Độ đã trọng thương, rồi dự định liên kết với các bộ lạc xung quanh để phản kích.
Vũ Thuận vừa đề nghị đã lộ ra trăm ngàn sơ hở, nhìn thế nào cũng thấy như một cái hố bẫy khổng lồ.
Thang Mã định mở miệng từ chối, trong lòng hắn, bây giờ căn bản không phải lúc chủ động xuất kích.
Chỉ cần kiên nhẫn chờ thêm một thời gian, dù chỉ nửa tháng, hắn cũng có thể nâng cấp bậc tế tự, lĩnh hội thêm vài thần thuật cấp bốn. Đến lúc đó đối đầu với Sa Độ, tỷ lệ thắng tự nhiên tăng vọt.
Ngay khi hắn chuẩn bị lên tiếng, Tô Ma bất ngờ gật đầu ngay tắp lự.
"Tốt, tộc trưởng Vũ Thuận nói rất đúng! Bôn Lôi bộ lạc là kẻ thù chung của chúng ta, mọi người liên kết lại thì quá tốt rồi!"
"Tộc trưởng..."
"Ừm, tế tự Thang Mã, chẳng lẽ ngươi có vấn đề gì sao?"
Thấy Tô Ma khẽ nháy mắt ra hiệu, Thang Mã ngẩn người, đành phải lắc đầu.
So với lão tộc trưởng đời trước, người tộc trưởng mới này gan dạ và thủ đoạn hơn hẳn, vượt xa khỏi tưởng tượng của hắn.
Lẽ nào, trong tình huống này, còn có điều gì hắn chưa nghĩ tới?
"Quả nhiên là từ xưa anh hùng xuất thiếu niên!" Vũ Thuận thu hết phản ứng của hai người vào mắt, thấy Thang Mã không dám trái ý Tô Ma, trong lòng càng thêm kinh ngạc, đồng thời cũng may mắn vì ngay từ đầu đã không hề khinh thị con trai của cố nhân này.
"Tô Ma tộc trưởng đã có khí phách như vậy, chắc hẳn Tô đại ca trên trời có linh thiêng cũng sẽ yên lòng."
"Tộc trưởng Vũ Thuận nói quá rồi, mời vào trong! Trời lạnh lắm."
Tô Ma mời Vũ Thuận và Vũ Anh vào bộ lạc, hai người đi theo ngược lại rất thức thời, khoát tay rồi ngồi xổm xuống một chỗ khuất gió chờ đợi.
Ước chừng hơn một giờ sau, hai người mới trở ra, hài lòng lên đường về.
Đến khi bóng dáng đoàn người Hồng Vũ bộ lạc khuất hẳn, Thang Mã mới thu lại vẻ mặt, khó hiểu nhìn Tô Ma, nói ra nghi ngờ trong lòng.
"Tộc trưởng, tại sao chúng ta phải đồng ý liên minh với họ? Sao phải gấp gáp đi đánh Bôn Lôi bộ lạc? Có năm thần thuật ngài ban thưởng, chưa đầy một tháng nữa, ta có thể ngang hàng với Sa Độ!"
"Ừ, ta biết, nhưng không thể nói vậy," Tô Ma cười, "Trước khi có đủ thực lực để từ chối những phiền toái này, chúng ta chỉ có thể nước chảy bèo trôi, cố gắng tranh thủ thời gian."
“Nhưng đâu cần phải vội vã đi đánh Sa Độ? Lỡ như Sa Độ lão tặc còn giấu thực lực thì sao?"
Thang Mã tỏ vẻ đã hiểu, nhưng vẫn vội vàng giải thích.
Đến giờ phút này, hắn vẫn cho rằng Tô Ma chưa từng trực diện Sa Độ, hoàn toàn không biết thực lực của gã quái thai kia.
Nhưng mà...
"Không hề, ta đâu có nói muốn đánh hắn? Tế tự Thang Mã, ngươi hiểu lầm gì rồi à?"
"Không phải sao?” Thang Mã ngơ ngác, "Vậy việc vừa mới đồng ý với tộc trưởng Vũ Thuận.?”
"Ta chỉ đồng ý liên minh, chứ không đồng ý xuất binh." Tô Ma thản nhiên nói.
"Hồng Vũ bộ lạc mạnh không?"
"Không mạnh, đánh nhau thật thì chưa chắc đã là đối thủ của chúng ta." Thang Mã thở dài.
"Còn tế tự Vũ Anh?" Tô Ma hỏi tiếp.
“Nàng là tế tự chuyên về hỗ trợ, thần thuật công kích rất bình thường, so tài thì không phải đối thủ của ta."
"Vậy thì đấy, ngươi nghĩ Hồng Vũ bộ lạc có khả năng tổ chức liên minh báo thù này không?"
"Ý tộc trưởng là có người khác đứng sau?" Thang Mã hít sâu một hơi, "Ta đã bảo mà, tộc trưởng Vũ Thuận đâu phải người lanh lợi gì, sao hôm nay lại ngốc nghếch vậy!"
"Chỉ là phán đoán của ta thôi. Có thể Sa Độ thật sự bị thương, nhưng chúng ta không thể chắc hắn còn lại bao nhiêu sức chiến đấu, nên tuyệt đối không thể tùy tiện ra tay. Nhưng mặt khác, những bộ lạc hừng hực khí thế báo thù kia cũng là phiền toái. Họ đã phái Hồng Vũ bộ lạc có quan hệ tốt với chúng ta đến thuyết phục, chắc chắn là quyết tâm lôi kéo chúng ta nhập bọn."
"Người ta nói Diêm Vương dễ trêu, tiểu quỷ khó chơi, nếu chọc giận đám người này, tháng tới đừng hòng sống yên ổn."
1ô Ma vừa suy tư vừa nghiêm túc nói.
Những thứ này mới là cục diện phiền toái nhất, là một mắt xích đòi mạng trong sát chiêu mà kẻ thiết kế đã giăng ra.
Hiện tại, mối đe dọa từ Bôn Lôi bộ lạc và Sa Độ là rõ ràng, nhưng không chí mạng.
Hơn nữa, sau khi bị càn quét một vòng, Bôn Lôi bộ lạc sẽ không vì chút vật tư mà quay lại lần thứ hai.
Dù sao, con thỏ bị dồn vào đường cùng cũng sẽ cắn người, dồn người vào tuyệt lộ tuyệt đối không phải mục đích của họ.
Còn việc dính vào liên minh báo thù chống lại Bôn Lôi bộ lạc, thật ra cũng không nguy hiểm đến tính mạng.
Hỏa Quyền bộ lạc đã bị cướp bóc, tộc trưởng đời trước còn chết vì việc này, lý do tham gia báo thù là quá chính đáng.
Nếu Bôn Lôi bộ lạc muốn giải tán liên minh báo thù, họ sẽ tấn công người tổ chức hoặc những bộ lạc mạnh nhất, xác suất chọn Hỏa Quyền bộ lạc để cướp lần hai là cực thấp.
Nhưng nếu muốn làm ngơ, thì không được. Cách làm có vẻ lý trí này lại là nguy hiểm nhất.
Trước khi Bôn Lôi bộ lạc tìm đến, Hỏa Quyền bộ lạc nhất định phải đối mặt với áp lực từ liên minh báo thù.
Bởi vì khi mọi người đều đồng lòng, quyết tâm báo thù, mà ngươi lại đòi bỏ cuộc, thì ngươi chính là kẻ thù của tất cả mọi người, là đồng lõa của Bôn Lôi bộ lạc ngông cuồng.
Sau khi xong chuyện, Bôn Lôi bộ lạc bắt đầu thanh trừng, cũng sẽ không bỏ qua Hỏa Quyền bộ lạc đã không tham gia từ đầu đến cuối.
"Gia tộc trưởng bị ta giết, vật tư bị ta cướp, thế mà ngươi chịu được? Ai biết ngươi có phải đang nín nhịn điều gì lớn lao không?"
"Tê, tộc trưởng nói vậy... Nếu chúng ta từ chối, chẳng phải sẽ thảm lắm sao?" Thang Mã lập tức rùng mình, mồ hôi lạnh túa ra.
Thật ra, với năng lực của hắn, chắc chắn sẽ nghĩ ra những lợi hại này.
Vấn đề là do những thần thuật triệu hồi có được tối qua, hy vọng thực lực tăng nhanh chóng đã khiến Thang Mã tạm thời mất cảnh giác.
Nếu không có Tô Ma luôn tỉnh táo, Hỏa Quyền bộ lạc có lẽ đã gặp đại nạn.
"Tệ nhất thì chúng ta bỏ trốn, đợi ngươi thành tế tự cấp bốn rồi quay lại báo thù."
Tô Ma kéo cao cổ áo, quay người đi về phía bộ lạc.
Hắn có cảm giác, từ giờ trở đi, những sát chiêu liên tiếp sẽ ập đến không ngừng.
Sẩy chân một bước, có lẽ sẽ rơi vào tử cục mà kẻ thiết kế đã chuẩn bị sẵn.
Hơn nữa, hiện giờ đã đồng ý liên minh báo thù, tham gia chiến đấu chống lại Bôn Lôi bộ lạc, cũng không phải muốn không đi là được.
Tô Ma nói với Thang Mã đơn giản vậy, là không muốn chuyện bên ngoài làm Thang Mã phân tâm, ảnh hưởng đến tốc độ tăng cấp.
"Phiền phức, phiền phức thật... Trong thế giới coi trọng thực lực này, nếu ta có thiên phú thần thuật thì tốt rồi."
Ngước nhìn bầu trời u ám, Tô Ma không còn sức để dò xét gì nữa, chỉ có thể dằn lòng, gạt bỏ những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu.
Ba ngày trôi qua.
Để phòng ngừa bất trắc, Tô Ma không rời nửa bước khỏi Hỏa Quyền bộ lạc, cuối cùng cũng khỏi cảm lạnh.
Trong thời gian đó, hắn cũng tranh thủ xem lại toàn bộ tư liệu về Hỏa Quyền bộ lạc từ khi thành lập đến nay.
Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng.
Hiểu rõ hơn về thế giới tín ngưỡng cũng giúp Tô Ma tự tin hơn trong những mưu tính tiếp theo.
Mặt khác, Thang Mã sau khi xác định thời gian gấp rút cũng không hề nhàn rỗi, bắt đầu bế quan.
Thật ra, sau buổi gặp gỡ người của Hồng Vũ bộ lạc hôm đó, buổi chiều hắn đã thành công thăng cấp lên tế tự cấp hai, thực lực tăng mạnh.
Nhưng mà, thời thế thay đổi, mỗi ngày 2200 lần sử dụng thần thuật đã làm Thang Mã "hảo ngọt".
Trên đường dốc sức tấn công cấp ba, hắn không hề thấy mệt mỏi, điên cuồng "chào hỏi" dân làng.
Ngoại trừ Tô Ma miễn nhiễm, những người khác ít nhiều đều bị khống chế gần trăm lần, nhất là thằng ngốc Hạng Vũ, ba ngày trời thì ít nhất một ngày là sống trong mơ.
Nhưng dù vậy, đến ngày thứ tư, thư mời tham gia hội nghị liên minh báo thù vẫn đến.
"Báo... Tộc trưởng! Người của Hồng Vũ bộ lạc đến, mời chúng ta đi tham gia hội nghị liên minh!"
Người đến là tế tự Vũ Anh.
Từ xa thấy Tô Ma áy náy chào đón, Vũ Anh đã cảm thấy không ổn.
"Tộc trưởng Tô Ma, tế tự Thang Mã đâu? Sao không thấy...?"
“Thế này. Tế tự Vũ Anh, thật sự xin lỗi. Tế tự Thang Mã đang ở giai đoạn quan trọng để tấn cấp lên cấp hai, chỉ còn một bước nữa là thành công.”
"Cái gì? Tế tự Thang Mã sắp đột phá?" Vũ Anh kinh hãi.
Hai người đã từng tỉ thí, thực lực coi như ngang nhau.
Thật ra, lần trước đến đây, nàng đã có cảm giác Thang Mã không còn xa bước thứ hai.
Không ngờ tiến độ lại nhanh như vậy, mới ba ngày đã chuẩn bị đột phá.
“Cái Hỏa Quyền bộ lạc này.”
Liếc nhìn Tô Ma, Vũ Anh đành nói: "Vậy ta xin chúc mừng tộc trưởng Tô trước. Nếu Thang Mã thành công tiến vào bước thứ hai, dân số Hỏa Quyền bộ lạc sẽ tăng lên 300 người, đủ điều kiện để được phong đất thần khoáng. Đến lúc đó, tích lũy đủ thần khoáng để cử hành nghi thức, Hỏa Quyền bộ lạc các ngươi một nhà hai tế tự, chắc chắn sẽ khiến chúng ta ghen tị chết mất."
"Tế tự Vũ Anh khen quá lời rồi. Một nhà hai tế tự gì chứ, một nghi thức cần bao nhiêu thần khoáng, ngươi cũng biết đấy, ta căn bản không có khả năng tích lũy đủ số lượng khoa trương đó."
Tô Ma liên tục xua tay, ra vẻ hết sức lo sợ: "Bây giờ ta chỉ mong tế tự Vũ Anh giúp chúng ta Hỏa Quyền nói tốt vài câu trong liên minh, ngàn vạn lần đừng để các đồng minh cảm thấy chúng ta sĩ diện. Dù sao, việc tế tự Thang Mã tấn cấp cũng là do hứng khởi, chờ hắn thành cấp hai, chắc chắn sẽ giúp ích lớn cho kế hoạch báo thù của chúng ta!"
"Đó là đương nhiên, tộc trưởng Tô cứ yên tâm."
Thấy Tô Ma lấy ra nửa túi khoai tây đưa cho mình, tế tự Vũ Anh hài lòng gật đầu.
Thật ra, dựa theo giao tình giữa hai nhà, trong tình huống này, nàng cũng nhất định phải giúp giải thích.
Hiện giờ Tô Ma hiểu chuyện như vậy, thì còn gì bằng.
Hơn nửa ngày sau, Vũ Anh phái người đến báo tin, thông báo liên minh sẵn lòng chờ Thang Mã ba ngày.
Đợi đến khi Thang Mã tấn cấp lên tế tự cấp hai, sẽ thống nhất tấn công Bôn Lôi bộ lạc.
“Móa nó, chỉ có ba ngày thôi à? Đám người này đúng là không thể thiếu lão già ta hay sao?”
Thang Mã vô cùng nóng nảy đi đi lại lại trong phòng, không nhịn được chửi thề.
Sau khi tấn cấp lên tế tự cấp hai, hắn mới biết sự khác biệt giữa cấp hai và cấp một lớn đến mức nào.
Chỉ riêng hỏa giáp thuật, đã có thể chống lại năm lần hỏa quyền thuật trước đây.
Nghĩ xa hơn, làm sao Sa Độ cấp ba, thậm chí cấp bốn lại có thể bị bảy tế tự cấp một, cấp hai trọng thương được?
Chuyện này chăng phải là nói nhảm sao?
"Không còn cách nào, hiện tại liên minh báo thù đã có mười bốn bộ lạc tham gia. Nếu giờ dám từ chối, e rằng đám người này sẽ lấy chúng ta ra làm bia đỡ đạn đầu tiên."
Thuận miệng sai khiến mà đến, còn có một phần danh sách liên minh báo thù.
Bảy bộ lạc do Trúc Thạch Khanh dẫn đầu là quân chủ lực, tổng cộng có ba tế tự cấp hai, bốn tế tự cấp một.
Bảy bộ lạc còn lại, bao gồm Hỏa Quyền bộ lạc, là những bộ lạc đã bị cướp đoạt trước đó, tất cả đều là tế tự cấp một nếu Thang Mã không tấn cấp.
Trong mắt người ngoài, với bốn tế tự cấp hai, mười tế tự cấp một, hạ gục Sa Độ là chuyện chắc như bắp.
Nhưng càng như vậy, Tô Ma càng cảm thấy bất ổn.
Bôn Lôi bộ lạc thật sự quá im ắng, Sa Độ biết rõ nhiều người liên thủ muốn đến mà không hề có động tĩnh gì.
"Còn bao lâu nữa thì tấn cấp cấp ba?"
Thang Mã lặng lẽ cảm nhận sự khác biệt, tính toán rồi đưa ra một con số có chút khoa trương.
"Ít nhất bốn ngày!"
"Không vội, ta sẽ giúp ngươi kéo dài thêm chút nữa."
Chỉ hơn một ngày thôi mà, ba ngày còn đợi được, đợi thêm một ngày thì sao.
Lời vừa dứt, Thang Mã nhìn Tô Ma thật sâu.
Hắn phát hiện trên khuôn mặt trẻ tuổi này hoàn toàn không có bất kỳ vẻ sợ hãi hay căng thẳng nào, sự bình tĩnh đến cay nghiệt thật lạ lẫm.
Đây là tộc trưởng của Hỏa Quyền bộ lạc sao?
Một tia cảm xúc vô hình xuất hiện trong lòng Thang Mã, nhưng bây giờ hắn không rảnh nghĩ nhiều nữa.
Nhưng Thang Mã lại không biết rằng, ngay lúc này, bảng trò chơi trước mắt Tô Ma lại nhảy ra.
[Ghi chép]: Player 'Tô Ma', tín đồ cuồng tín 'Thang Mã' dưới trướng ngài đã tăng cấp độ tín ngưỡng.
[Ghi chép]: Cấp độ tín ngưỡng hiện tại: Trung tín đồ!
[Ghi chép]: Player "1ô Ma' đo lường được tín ngưỡng của trung tín đồ "Thang Mã' có liên quan đến ấn ký của ngài, chịu ảnh hưởng từ thân phận Thần linh, cấp độ tín ngưỡng này sẽ không thể giảm xuống.
Phổ, Kiền, Cuồng, Trung.
Cuồng tín đồ, cấp bậc tiếp theo là trung tín đồ sao?
Tô Ma nhìn theo Thang Mã rời khỏi lều tộc trưởng.
Chính vì có tín ngưỡng, nên hắn có thể yên tâm giao năm thần thuật triệu hồi giá trị liên thành cho Thang Mã tu luyện, mà không lo Thang Mã mang thần thuật bỏ trốn, hoặc nổi lòng tham mưu hại tộc trưởng.
Đi tới bàn làm việc trong lều.
Tô Ma nhìn ra ngoài cửa sổ, tuyết mùa đông vẫn đang rơi, nhưng phần lớn chưa kịp rơi xuống đã bị tháp sưởi cung cấp nhiệt lượng bốc hơi, biến thành những làn hơi nước trắng như sương.
Suy cho cùng, việc Thang Mã tăng thực lực vẫn chưa mang lại bất kỳ vật tư nào cho bộ lạc nhỏ bé này, cũng không mang đến bất kỳ thay đổi nào.
Cuộc sống của cư dân vẫn gian khổ, vật tư trong kho vẫn giảm đi nhanh chóng theo kế hoạch.
So sánh với tiến độ chung, hắn có lẽ đã tụt lại rất xa so với dị tộc, thậm chí không bằng một bộ phận loài người.
Nhưng có quan trọng không?
Hô.
Nhấc tấm da thú lên, không khí lạnh tràn vào lều, kích thích tinh thần Tô Ma.
Cấp bốn.
Vẫn phải là cấp bốn!
Chi khi Thang Mã lên cấp bốn, hắn mới có một tia cảm giác an toàn.
Trước đó, dù trời sập, Tô Ma cũng quyết tâm không quan tâm!