Tiếng Thét Dưới Băng

Lượt đọc: 886 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
EMMA

Một tháng trước.

Tôi nằm trên giường, vùng bụng dưới đau âm ỉ, và tôi nghĩ đến Ốc Vít. Đến cái ngày Elin bắt gặp chúng tôi.

Khi ấy, chúng tôi đang ở trong căn lán chứa dụng cụ, bên cạnh phòng học mộc.

- Thầy đã bao giờ có cảm giác rằng chẳng có thứ gì thực sự là thật không? Như thể cuộc sống của thầy là một bộ phim? Tôi hỏi Ốc Vít.

- Quả là một câu hỏi lạ lùng. Ý em muốn nói gì?

Gã treo lại cây búa vào cái móc trên tường. Căn phòng vắng vẻ. Lúc ấy là mười một rưỡi; hẳn là toàn bộ học sinh trong lớp đang ở căng tin hoặc trong sân trường.

- Em muốn nói rằng có những khi, cuộc sống có vẻ như… phi thực. Thầy không bao giờ thấy thế sao?

- Không.

Gã ném cho tôi một cái nhìn thật lâu, đầy dò xét.

- Có thể là vì cha em vừa mất, gã nói tiếp bằng giọng dịu dàng hơn.

Tôi không trả lời. Tôi không muốn nghĩ đến cha tôi. Cũng không nghĩ đến người đàn ông đã đến tìm ông hay mẹ tôi, người vẫn ngủ trong phòng tắm từ khi chuyện đó xảy ra.

Ốc Vít cầm chổi và bắt đầu lặng lẽ quét sàn. Chùm chìa khóa của gã khẽ kêu leng keng mỗi lần gã cúi xuống. Tôi lùi lại một bước để tựa lưng vào tường, cố gắng để chiếm càng ít chỗ càng tốt. Tôi cảm thấy lớp bê tông lạnh áp vào bả vai. Rồi gã dựng cái chổi vào tường, tựa lưng vào chiếc bàn thợ, nhìn tôi và khẽ nhún vai.

- Rồi sẽ ổn hơn thôi.

- Làm sao mà thầy biết được? Mọi người ai cũng nói thế, nhưng làm sao mà họ biết được?

Ốc Vít phủi vụn bào trên chiếc quần jean.

- Thầy thì biết. Cha thầy qua đời khi thầy bằng tuổi em bây giờ. Ở xứ sở của ông, ông đã sống sót dưới chế độ độc tài, nhưng đúng đến khi bọn thầy đến Thụy Điển thì ông ấy bị nhồi máu cơ tim. Thật ngu ngốc, nhỉ?

Tôi không biết phải trả lời thế nào.

- Thầy đã tưởng mình là người mạnh mẽ, gã nói tiếp. Rằng thầy đủ khả năng để kiểm soát toàn bộ chuyện đó. Nhưng thầy đã hoàn toàn suy sụp. Thầy những muốn có ai đó để nói chuyện vào thời điểm ấy. Một ai đó lắng nghe thầy và hiểu thầy.

- Đã xảy ra chuyện gì?

Ốc Vít nhìn vào hai bàn tay mà gã đang xòe ra trước mặt như thể muốn kiểm tra xem chúng có sạch không. Gã có một vết cắt sâu hoắm trên ngón cái và nó đã bắt đầu lên da non. Một dải băng bẩn thỉu quấn xung quanh ngón út của bàn tay kia.

- Thầy đã làm những chuyện ngu ngốc.

- Như thế nào vậy?

- Thầy giao du với những kẻ xấu. Và suýt thì phá hỏng toàn bộ tương lai của bản thân. Thầy đã mất nhiều thời gian trước khi có thể… chữa lành những vết thương mà thầy đã gây ra hồi đó.

- Thầy đã làm bị thương một người nào đó sao?

Gã khẽ cười, như thể tôi vừa nói ra một điều ngu ngốc. Rồi lùa tay vào mái tóc đen.

- Đúng thế, một người duy nhất: chính thầy. Nhưng em thì không, điều đó sẽ không xảy ra với em đâu, Emma ạ. Em là… một cô gái tốt. Em hiểu không? Em sống trong một khu phố an toàn, em có một gia đình và những người bạn mà em có thể tin cậy. Em sẽ thoát ra mà không gặp vấn đề gì.

Một làn sóng thất vọng bao trùm tôi. Tôi không muốn là một cô gái tốt. Tôi muốn là thứ khác - ý nghĩa hơn, quan trọng hơn, có lẽ là nguy hiểm hơn tôi lúc này. Tôi muốn mình có ý nghĩa, đơn giản thế thôi. Rằng mọi chuyện sẽ giống như lần đầu tiên, trong cái lán dụng cụ đằng kia. Gã gọi tên tôi, đặt tay lên làn da trần trụi của tôi…

Chậm rãi, tôi tiến một bước về phía gã.

- Emma?

Gã có vẻ bối rối.

Tôi tiến thêm một bước về phía gã, choàng tay ôm lấy gã rồi siết chặt người tôi vào thân hình nóng bỏng của gã. Trên người gã có mùi thuốc lá trộn với mùi mồ hôi, và gã cứng đờ như một cây cọc - nhưng gã đặt một bàn tay lên vai tôi, vỗ về như người ta âu yếm một con chó trung thành.

- Chuyện này rồi sẽ ổn thôi, Emma ạ. Thầy hứa với em là thế.

Lời lẽ của gã là một sự khiêu khích. Ai nói là tôi muốn chuyện này rồi sẽ ổn? Tôi lùi lại một chút, để có thể nhìn thấy gã, bắt gặp ánh mắt gã. Dù không hoàn toàn chắc chắn, nhưng tôi cảm thấy gã gần như hoảng hốt, và tôi nhìn thấy trong mắt gã ánh lên một nỗi băn khoăn, một chút lo lắng.

Rồi tôi nhón chân, ngả người về phía gã và hôn gã. Đôi môi gã cứng đanh, mỏng manh; cảm giác không còn giống chút nào với lần trước. Gã bất động rồi chợt giật bắn mình; toàn bộ thân hình gã bắt đầu run lên, và gã đẩy mạnh tôi ra.

- Emma! Em làm gì…

Từ phòng học mộc, chúng tôi nghe có tiếng ai đó kéo ghế, rồi tiếng đóng cửa. Khi quay lại, tôi nhìn thấy một bóng người đứng trên ngưỡng cửa.

Là Elin. Nó ngả người về phía trước, như đang đứng thăng bằng trên mép một bể nước, sẵn sàng lao xuống. Miệng nó hé mở, và nó cầm trên tay một lon soda.

- Elin! Ốc Vít cất tiếng gọi. Lại đây, thầy muốn nói chuyện với em.

Elin vẫn đứng sững tại chỗ, chỉ có lon nước ngọt là bắt đầu chậm rãi trượt khỏi tay nó. Đối với tôi, dường như nó phải mất một khoảng thời gian vô tận mới rơi xuống đến mặt sàn, làm chất lỏng bên trong bắn lên lớp thảm lino trải bên trên.

- Elin, Ốc Vít gọi lần nữa - nhưng nó đã chạy như tên bắn ra khỏi phòng.

Chiếc áo khoác da cũ và chiếc mũ đỏ của nó biến mất trong hành lang, tiếng gót giày cũng lịm dần rồi tắt hẳn.

Khoảng ba giờ, tôi uống một viên giảm đau. Tôi đau bụng dưới và vẫn tiếp tục chảy máu. Rốt cuộc, tôi cũng chìm vào một trạng thái nửa mê nửa tỉnh. Tôi không biết mình đang mơ hay vẫn đang ở trong cái trạng thái nửa mê nửa tỉnh ấy cho đến khi chuông báo thức reo vang.

Bụng tôi đã ổn hơn: nói đúng ra, tôi hầu như không còn cảm thấy gì nữa. Có lẽ tôi đang trở nên vô cảm. Mình có cảm giác mình đang biến thành đá, tôi tự nhủ, cứng rắn và thờ ơ với cách đối xử mà thế giới xung quanh dành cho mình. Mấy ô cửa sổ tối om, và trong phòng rất lạnh. Sẽ thật tốt nếu cứ nằm trên giường, nhưng tôi biết là tôi phải trở dậy, và đã đến lúc kiểm soát tình cảnh của bản thân đôi chút. Tôi không thể tiếp tục là quân cờ để Jesper di chuyển theo ý anh ta nữa.

Cuối cùng, tôi quyết định đến chỗ làm, mặc dù người ta không đòi hỏi sự hiện diện của tôi ở đó nữa. Tôi tự thuyết phục bản thân rằng tôi đi làm là để trả chiếc xe cho Olga.

- Chào.

Cô nói mà không ngước mắt khỏi tờ báo người nổi tiếng đang đọc. Tôi lách mình ngồi vào chiếc ghế trước mặt cô.

- Chào.

Olga chậm rãi lật giở các trang báo, rồi đưa một tay vuốt phẳng tờ báo. Tay kia cô cầm một điếu thuốc đã tắt. Tôi lấy ra chùm chìa khóa chiếc xe rồi đặt lên tờ báo.

- Cảm ơn cậu đã cho tớ mượn xe.

- Thật điên rồ, cái vụ Eurovision này.

Tôi không đáp lại.

- Cậu ra không?

Cô giơ điếu thuốc lên.

Tôi nhún vai.

- Được thôi.

Chúng tôi đi vào hành lang đằng sau khu bếp dẫn đến phòng phân loại rác thải. Mặc dù có quy định nghiêm cấm hút thuốc ở đây, nhưng mọi người đều làm ngược lại. Những chồng hộp các tông nén chặt chất đống dọc bức tường. Một chiếc xe đẩy hàng đặt cạnh cánh cửa dẫn ra bên ngoài.

- Cậu hút không?

Olga lấy từ trong túi ra một bao thuốc lá. Tôi lắc đầu.

- Không, cảm ơn cậu.

Cô châm điếu thuốc, rồi nhìn tôi bằng đôi mắt tròn xoe như hai chiếc đĩa. Cô ngả người về phía tôi rồi lướt ngón tay trên má tôi.

- Mẹ kiếp! Emma, cậu đã làm gì vậy?

- Tớ bị ngã vào một bụi cây.

Cô tỏ vẻ nghi ngờ.

- Lại là hắn phải không, gã bạn trai của cậu ấy? Hắn đánh cậu à? Nếu đúng thế, thì cậu phải đâm đơn kiện.

- Không ai đánh tớ cả. Nhưng hôm qua tớ đã bám theo anh ta. Giờ thì tớ biết anh ta sống ở đâu rồi. Tớ…

Tôi lúng búng, nước mắt trào lên. Olga dịu dàng siết cánh tay tôi, tôi cảm thấy sức ép của những ngón tay dài của cô, qua lần áo.

- Đã xảy ra chuyện gì thế, Emma? Kể đi. Khi nói ra được thì bao giờ cũng tốt hơn.

- Anh ta… anh ta sống trong một ngôi nhà lớn ở Djursholm. Nhưng ở đó có một cô gái khác. Anh ta không quan tâm đến tớ ngay từ đầu. Anh ta nói với tớ rằng chúng tớ không được nói về mối quan hệ giữa anh ta và tớ với bất kỳ ai vì công việc của anh ta, rằng không thể để người ta nhìn thấy chúng tớ ở bên nhau. Nhưng toàn là chuyện ngu ngốc cả. Anh ta đã có bạn gái rồi! Cậu hiểu không? Thật là… biến thái. Thế rồi, tớ đã nghĩ đến những gì cậu nói với tớ, rằng có lẽ anh ta đang tìm cách làm hại tớ. Rằng có thể anh ta là một người bị bệnh nhân cách… Tớ… tớ hoàn toàn lạc lối rồi. Anh ta đã phá hỏng cuộc đời tớ, tớ không còn biết phải làm gì nữa.

Olga thở dài rồi ngả người vào bức tường bê tông, đưa mắt nhìn cái bóng đèn trơ trụi trên trần phòng. Âm thanh ì ầm vọng đến khi tàu điện ngầm đi qua, đâu đó rất xa dưới chân chúng tôi. Mùi bê tông ẩm và mùi mốc xộc vào hốc mũi tôi.

- Emma này, cô vừa nói vừa chậm rãi nhả khói thuốc lá.

Một cuộn khói dài bay lên trần phòng rồi tan loãng vào không khí.

- Tớ nói thật lòng, cậu hãy từ bỏ hắn đi. Cậu đã thực sự bị hắn… ám ảnh. Nếu đó là điều hắn muốn, thì hắn thành công rồi đấy.

- Từ bỏ anh ta?

- Đúng thế. Quên hắn đi, nghĩ sang chuyện khác đi. Trông cậu mệt mỏi lắm rồi.

- Mệt mỏi.

Olga lờ đi, không để ý đến bình luận của tôi.

- Bỏ hắn đi. Đi chơi với một gã khác. Hắn không xứng đáng với cậu, cậu đừng nên nghĩ đến hắn nữa.

- Tớ không thể.

Giọng tôi mong manh, không chút sức lực. Tôi nghe thấy có thứ gì đó cọt kẹt, rồi một luồng gió lạnh đột ngột thổi qua mắt cá chân tôi. Có ai đó vừa đến. Olga gí điếu thuốc vào tường bằng một động tác máy móc, bổ sung thêm một vết đen mới vào hàng trăm vết đen lỗ chỗ trên tường.

- Tại sao lại không thể?

Giọng cô đầy vẻ kết tội.

- Bởi vì… Anh ta không chỉ bỏ tớ. Anh ta còn lấy tiền, bắt con mèo của tớ, và…

- Cậu có chắc là hắn bắt con mèo của cậu không?

- Không, nhưng…

- Thế khi hắn mượn tiền của cậu, hai người có ký giấy tờ gì không?

- Không, đương nhiên. Ta đâu có ký hợp đồng vay tiền với bạn trai của mình.

- Thế thì cậu sẽ chẳng bao giờ chứng minh được việc đó. Đành phải chấp nhận thôi.

Olga bắt đầu khiến tôi cáu kỉnh. Đôi khi cô thẳng thắn đến mức thô lỗ, và hoàn toàn không có chút đồng cảm nào. Rõ ràng cô không nhận thấy nỗi tức giận của tôi, và tỏ vẻ trầm ngâm. Trong hành lang trước mặt chúng tôi, có tiếng bước chân lại gần. Đột nhiên, mặt cô sáng bừng lên.

- Có lẽ cậu có thể đưa hắn sang tòa chăng?

- Đưa anh ta sang tòa ư?

- Đúng thế, sang tòa.

- À, đưa anh ta ra tòa? Vì lý do gì?

- Ồ, cậu sẽ tìm ra lý do nào đó thôi.

Cánh cửa mở ra, và Mahnoor thò đầu vào. Mái tóc đen của cô được búi cao trên đầu, và cô đã tô điểm thêm cho đôi mắt bằng những nét chì đậm, khiến cô trông như một geisha.

- Các cậu biết là cấm hút thuốc ở đây chứ, hai cô nàng?

- Cậu có thể nói thế, Olga lẩm bẩm.

- Nào, vào thôi. Hai người không thể nghỉ cùng lúc và để một mình tớ quản lý cửa hàng!

Cô quay đi mà không chờ chúng tôi trả lời, và cánh cửa sắt nặng nề đóng lại cùng một tiếng thở dài.

- Chả khác gì Björne, Olga lẩm bẩm.

- Chính xác thì đã xảy ra chuyện gì với cha em vậy?

Jesper và tôi đang đi bộ dọc dòng suối trong công viên Tantolunden. Đây là một trong những lần hiếm hoi chúng tôi công khai đi chơi với nhau. Chiều đó, trời nóng hầm hập còn mặt trời thì chói chang đến nỗi chúng tôi không thể nào ở trong căn nhà nhỏ trên phố Kapellgränd được.

- Ông ấy bị chết.

- Anh hiểu rồi. Nhưng đã xảy ra chuyện gì? Mà hồi ấy em bao nhiêu tuổi nhỉ?

- Mười lăm.

- Đúng độ tuổi khó khăn…

Tôi trở nên trầm ngâm. Phải chăng thực sự là khó khăn khi ta ở vào độ tuổi mười lăm hoặc mười hai, hoặc mười tám? Hay người ta chỉ nói thế vì lịch sự, để thể hiện sự đồng cảm?

- Có lẽ thế.

- Ông ấy bị ốm à?

Jesper dừng lại bên một căn nhà nhỏ trong công viên. Vạt vườn gia đình nhỏ lốm đốm những cây mỏ hạc sặc sỡ và những con vật bằng sứ. Một con chó nhỏ bỗng xuất hiện và bắt đầu vừa chạy về phía chúng tôi vừa sủa ầm ĩ.

- Ông ấy treo cổ.

- Chết tiệt , Emma ạ. Tại sao em không bao giờ kể chuyện đó với anh?

- Anh chưa bao giờ hỏi em chuyện đó.

- Lẽ ra em nên kể với anh.

Anh kéo tôi sát vào anh, rồi dồn sức ôm siết lấy tôi.

- Nếu em kể thì có làm thay đổi gì không?

- Không, đương nhiên. Nhưng có lẽ anh đã có thể giúp em. Là một chỗ dựa cho em.

- Một chỗ dựa ư?

Tôi không hề có ý định đó, nhưng trong giọng nói của tôi có chút mỉa mai. Ý nghĩ rằng Jesper - người thậm chí còn không muốn bị nhìn thấy đi cùng tôi trong phố - lại đột nhiên sốt sắng muốn hỗ trợ tôi đến thế khiến tôi cảm thấy thật vô lý. Nhưng hình như Jesper không hề nhận thấy vẻ mỉa mai trong lời nhận xét của tôi. Anh chỉ hôn tôi dịu dàng rồi đưa tay anh cho tôi.

- Lại đây nào.

Chúng tôi đi dọc dòng suối, lặng lẽ. Khắp xung quanh chúng tôi, các cư dân Stockholm trong trang phục mùa hè, đi bộ, đi xe đạp, đi thuyền, đang tận hưởng cái ngày đẹp trời này. Xa hơn một chút, có hai người châu Á đang câu cá. Mấy cái phao êm đềm nổi bồng bềnh trên mặt nước tĩnh lặng gần bến thuyền cho thấy họ chẳng mấy quan tâm đến lũ cá - có lẽ cả chúng cũng đang đi nghỉ mất rồi.

Jesper đan ngón tay anh vào ngón tay tôi. Anh siết tay tôi chặt đến nỗi tôi bắt đầu cảm nhận được những mạch máu phập phồng, nhưng tôi không nói gì cả - tôi nghĩ đến cái gia đình đã tan tác của tôi. Đến cha tôi, đến mẹ tôi, đến căn hộ và tất cả những món đồ tầm thường chất chồng ở đó: bàn ghế gãy, khăn tắm và thảm sờn đến trơ sợi, chai rỗng, bình thủy tinh đủ loại cọc cạch, còn nắp hoặc mất nắp. Mà tại sao chúng tôi lại thu nhặt chừng ấy đồ đạc nhỉ? Ai đã thu nhặt chúng? Chắc hẳn là mẹ tôi, bởi vì mọi thứ không thực sự được cải thiện sau khi cha tôi chết. Tôi cũng nghĩ đến tất cả những chuyện tầm phào từng khiến chúng tôi tranh cãi: ai phải rửa bát, tôi có quyền đi chơi đến mười một giờ đêm hay không, cắt pho mát thế nào để không tạo ra một cái rãnh giống như một đường trượt tuyết, và tại sao mẹ tôi lúc nào cũng cần uống bia để thư giãn và trở lại là một con người bình thường.

Chẳng còn lại gì trong tất cả những thứ đó. Chỉ toàn những ký ức lặt vặt về một thời kỳ đã qua từ lâu, về những người đã chết hoặc đã tan vỡ. Những nơi chốn và những đồ vật. Những mơ ước và những hứa hẹn, những dự định, những yêu đương hay đau khổ.

- Tại sao ông ấy lại tự sát?

- Thực lòng, em cũng không biết. Ông ấy uống không ít - mà cả mẹ em cũng thế -, nhưng em không biết hai chuyện đó có liên quan đến nhau không. Thật sự là rất lạ lùng. Em có cảm giác em không thể nào nhớ lại được nữa, cứ như thể em có những lỗ hổng trong ký ức. Nhiều năm tháng đã gần như tan biến.

- Nhưng chuyện đó cũng bình thường mà, không phải sao? Chuyện chúng ta quên lãng ấy.

- Anh nghĩ thế sao?

Anh không trả lời. Chúng tôi vừa đến bên một bến nổi nhỏ. Như được dẫn dắt bởi một thỏa thuận câm lặng, chúng tôi đi đến tận đầu kia của bến, rồi ngồi lên những tấm ván gỗ cũ kỹ thoang thoảng mùi hắc ín. Dưới chân chúng tôi vài chục xăng ti mét, ánh nắng đùa giỡn trên mặt nước lăn tăn theo làn gió nhẹ. Trên bờ đối diện, thấp thoáng những công trình trong khu phố Årsta ẩn sau thảm thực vật dày, giống như đám trẻ con chơi trò hú tim.

- Em không buộc phải trả lời nếu em không muốn, nhưng… ai đã tìm thấy ông ấy?

Tôi ngả người ra sau để tì khuỷu tay lên lớp gỗ thô rám của bến nổi, rồi nằm ngửa ra, hướng mặt lên bầu trời. Những đụn mây trắng nhỏ đẹp như trong bưu thiếp chậm rãi trôi trên đầu chúng tôi. Lũ mòng biển bay lên khỏi mặt nước, chao cánh thành những vòng tròn rộng và cất tiếng kêu inh ỏi.

- Mẹ em. Ông ấy treo cổ trong phòng khách. Bà đã lấy một con dao làm bếp rồi tự cắt dây. Khi em về nhà, ông vẫn nằm trong phòng khách, trên tấm thảm, với một sợi dây thừng quanh cổ.

- Em đã nhìn thấy ông ấy?

- Vâng.

- Mẹ kiếp . Lẽ ra em nên kể chuyện này với anh, Emma ạ.

Tôi không trả lời, nhưng khi nhắm mắt lại, tôi nhìn thấy ba tôi trước mặt - ông nằm nghiêng, trên tấm thảm dày có những bông hoa hướng dương màu vàng, mà một trong những bác gái của tôi đã tự tay dệt. Sợi dây thừng bằng ni lông xanh thít chặt hết mức, giống như một sợi dây dắt thú cưng buộc quanh cổ ông. Khuôn mặt cha tôi có màu kỳ lạ, và lưỡi ông thè ra bên ngoài cái miệng mở hé. Và mẹ tôi, ngồi xổm bên cạnh ông, vừa đung đưa thân hình từ trước ra sau vừa lầm bầm những lời lộn xộn.

Jesper nằm dài bên cạnh tôi, nhắm mắt để không nhìn vào mặt trời rồi đặt tay lên ngực tôi.

- Emma bé nhỏ tội nghiệp, anh thì thầm. Anh sẽ chăm sóc em.

Và đúng vào khoảnh khắc ấy, với ánh mặt trời trong mắt, giữa thủ đô Stockholm và vẻ đẹp hoàn hảo của thành phố, tôi đã tin anh. Tôi vẫn luôn tin anh, vô điều kiện.

- Đừng quên mũ len và khăn choàng.

Mahnoor phác một cử chỉ về phía giá hàng cạnh quầy thu ngân. Tôi gật đầu nhưng không trả lời. Tôi đã dành cả ngày để chờ Olga hoặc Mahnoor bảo tôi về nhà đi, chờ họ nói với tôi rằng dù sao tôi cũng đã bị sa thải rồi.

Nhưng cả người này lẫn người kia đều không nói gì. Dần dà, tôi nhận ra sự thật hiển nhiên ấy: họ không biết rằng tôi đã bị sa thải. Bất chấp cái tên của họ, có vẻ như bộ phận nhân sự có vài vấn đề về giao tiếp với những nhân sự liên quan. Tôi có cái cảm giác lạ lùng rằng tôi có thể ở lại đây, trong cái bong bóng của chính mình, lâu dài chừng nào tôi muốn, như thể tôi là người duy nhất quyết định việc hợp đồng lao động của tôi thực sự chấm dứt.

Chậm rãi, tôi bước đến giá hàng bày mũ len và găng tay gần quầy thu ngân, để kéo nó ra tận cửa. Việc liên tục di chuyển quần áo và đồ đạc này thực sự mệt mỏi. Tôi biết rõ rằng việc đó cho phép thúc đẩy doanh số bán hàng, nhưng dù sao nó cũng rất nặng nhọc - có rất ít điều vô nghĩa như di chuyển một núi quần jean từ đầu này đến đầu kia cửa hàng.

Olga hỗ trợ tôi. Cô đi lấy đống khăn choàng rồi treo chúng lên bên cạnh mũ len và găng tay. Tôi đưa mắt nhìn vào bảng chỉ dẫn mà ban giám đốc đã gửi xuống cho chúng tôi, rồi nhìn vào giá bày hàng.

- Tớ nghĩ thế này là được rồi.

Olga đưa tay ra để lấy tờ giấy.

- Để tớ xem nào.

Cô nhìn lần lượt từ sơ đồ đến các món hàng bày trước mặt, rồi gật đầu.

- Mấy thứ này phải bày như thế này, cô vừa nói vừa khẽ di chuyển đống mũ len.

Thỉnh thoảng, chúng tôi đón những đoàn kiểm tra đột xuất từ ban giám đốc. Họ quan sát tất cả, từ các áp phích đến sự sạch sẽ trong khu bếp và phòng vệ sinh của nhân viên. Nếu họ không hài lòng, cửa hàng sẽ nhận một cảnh cáo làm ảnh hưởng đến tiền thưởng của nhân viên. Và nhân viên chính là chúng tôi, đương nhiên. Dù có nói gì về những người đang lãnh đạo chúng tôi, thì cũng phải thú nhận rằng hệ thống kiểm soát của họ hiệu quả đến mức quái quỷ.

- Olga này, cậu đã khuyên tớ trả thù… Theo cậu, tớ phải làm gì?

Olga khoanh hai tay trước ngực và nhíu mày.

- Tớ không biết nữa. Gặp hắn. Nói hết sự thật với hắn chăng? Thế nếu như anh ta không chịu nghe tớ nói?

Olga cúi xuống để nhặt một đôi găng tay vừa bị trượt khỏi giá bày hàng, rồi nhìn tôi chăm chú, khuôn mặt cô hiện rõ vẻ kích động.

- Nhưng tớ làm sao biết được cơ chứ?

Vẻ cay đắng trong giọng nói của cô khiến tôi ngạc nhiên.

- Ừ, đúng là thế. Nhưng chính cậu đã gợi ý như thế với tớ… Tớ chỉ tự nhủ là có thể cậu có một ý tưởng nào đó.

Cô không trả lời mà giả vờ đang bận rộn với một đôi găng tay bằng da đỏ mà cô treo lên giá bày hàng. Từ quầy thu ngân, tôi nghe thấy tiếng cười khe khẽ của Mahnoor, cô đang trò chuyện với một khách hàng. Tôi lưỡng lự một giây rồi nói tiếp:

- Anh ta nợ tớ 100.000 krona. Liệu chuyện đó có nghĩa là tớ có thể cho phép mình… lấy trộm số tiền tương ứng không?

Olga quay đi, không nhìn vào mắt tôi.

- Sao lại không chứ?

Tôi chặn các bánh xe của giá bày hàng rồi chỉnh lại vị trí của những chiếc mũ len, kiểm tra để chắc chắn rằng chúng được xếp thẳng tắp trên phần thân kim loại mảnh.

- Chúng ta hãy hình dung là anh ta có một con chó, tôi nói với Olga. Cậu cho rằng tớ có thể bắt rồi thả nó trong rừng, cách đây khoảng chục ki lô mét chứ?

Olga dừng khựng lại dù chưa xong thao tác, và rốt cuộc cũng nhìn thẳng vào mắt tôi. Ánh mắt cô đầy vẻ ghê tởm.

- Tại sao cậu lại muốn bắt con chó của hắn? Chuyện đó thật bệnh hoạn , tớ nói nghiêm túc đấy.

- Anh ta đã bắt con mèo của tớ!

- Cậu không biết là có phải hắn không. Rất có thể con mèo của cậu tự trốn đi thôi.

Có đấy, tớ biết chắc chắn là anh ta, tôi nghĩ. Nhưng tôi không đủ can đảm để tranh cãi với Olga về chuyện này. Cô có thể rất chắc chắn về những gì cô muốn.

Mùi nước hoa nhè nhẹ cù vào mũi tôi, và Mahnoor xuất hiện bên cạnh tôi. Cô đặt tay lên vai tôi.

- - Hai người đang nói chuyện gì thế?

- Ồ, chẳng có gì đặc biệt hết, Olga đáp lại, rồi đưa cho Mahnoor bản sơ đồ mà ban giám đốc cung cấp. Chúng tớ sắp đặt ổn chưa?

Mahnoor im lặng xem xét bản sơ đồ và các giá bày hàng.

- Rất tốt, cô nói, nghe thấy thế Olga liền quay người đi vào khu bếp, dáng đi lon ton trên đôi giày gót cao chót vót.

Cho dù cách trả thù thích hợp nhất là gì, tôi cũng phải làm điều gì đó. Tôi biết là tôi sẽ rơi vào trầm uất nếu không hành động. Toàn bộ thân thể tôi biết điều đó.

Nhưng tôi có thể làm gì để chống lại một người như Jesper Orre? Một người đàn ông có trong tay tất cả: thành công, tiền bạc, phụ nữ… Tất nhiên, lô gich nhất là bắt anh ta phải trả cả vốn lẫn lãi: mắt đền mắt, răng đền răng. Anh ta đã đột nhập căn hộ của tôi, đã ăn cắp những tài sản có giá trị và một con thú cưng. Anh ta đã tước mất của tôi công việc, tiền bạc, đứa con. Nhưng có lẽ Olga nói đúng - tôi không nên bắt anh ta chịu đựng giống tôi…

Không phải sao?

Trong lúc chỉnh lại một chiếc mũ len bị treo hơi lệch, tôi nhìn thấy chiếc nhẫn sáng lên lấp lánh nơi ngón tay. Đột nhiên, tôi biết chính xác mình phải làm gì.

Đồng hồ, đồ trang sức và những món đồ bằng bạc chất đống trong cửa hàng, từ sàn tới trần phòng. Ánh sáng yếu ớt trong cửa hàng được bù đắp bằng nhiều bóng đèn công suất lớn đặt trên bàn quầy trước mặt tôi. Sau lưng tôi, lừng lững một chiếc ghế xô pha rách, bằng da màu đỏ sậm, trên đó một phụ nữ tóc nâu mặc chiếc áo choàng màu đỏ đang ngồi, một chiếc túi nhựa đặt trên đầu gối. Cô ta nhìn đi chỗ khác trong lúc tôi quay về phía cô ta.

Tôi quay trở lại trước mặt người phụ nữ sau quầy thu ngân. Bà ta chừng sáu mươi tuổi, mái tóc cắt ngắn và nhuộm vàng, mặc một chiếc áo săng đay cùng chiếc váy ngắn len xếp nếp. Trông bà ta như vừa bước ra từ bản tin thời sự điện ảnh những năm 1950, một Doris Day già nua hẳn đã tìm được một công việc làm thêm trong hiệu cầm đồ. Bà ta cân chiếc nhẫn rồi xem xét nó bằng một thứ dụng cụ kỳ lạ, giống như một chiếc kính viễn vọng nhỏ xíu.

- Viên đá rất đẹp, bà ta tuyên bố. Đây là một viên đá rất, rất đẹp!

- Chúng cháu chia tay rồi, tôi nói thay cho lời giải thích.

Bà rời mắt khỏi chiếc kính viễn vọng mi ni rồi giơ một bàn tay về phía tôi, chỉ trong một thoáng, như muốn bắt tôi nuốt lại những lời tôi vừa nói, cho tôi biết rằng tôi hoàn toàn không cần giải thích điều gì đã đưa tôi đến đây. Rằng thông tin đó không có chỗ ở nơi này.

- Mọi người mang đến chỗ chúng tôi rất nhiều nhẫn đính hôn, bà ta thì thầm quay trở lại với chiếc kính.

Trong tư thế cúi người ấy, đầu bà ta gần tôi đến nỗi tôi có thể nhìn thấy những chân tóc màu xám sinh sôi như loài cỏ dại giữa mái tóc màu nâu. Không rời mắt khỏi chiếc nhẫn, bà nói tiếp:

- Tôi trả cô hai mươi ngàn.

- Thế thôi ư? Nó được mua với giá đắt hơn nhiều!

Đột nhiên, bà có vẻ mệt mỏi. Bà đặt chiếc kính lên mặt quầy bằng kính rồi đặt chiếc nhẫn lên một chiếc gối nhỏ màu xanh nước biển.

- Tôi rất tiếc, nhưng chúng tôi không thể cho cô vay nhiều hơn số đó.

Bà im lặng. Tôi đưa mắt nhìn một vòng quanh cửa hàng. Trên một bức tường, có treo một cây ghi ta điện, một cây Gibson. Tôi tự hỏi người ta có bán nó không. Trên một chiếc giá ở bên phải tôi, chất đống những chiếc nhẫn vàng, hẳn là nhẫn đính hôn. Hàng trăm giấc mơ tan vỡ, được bày trong tủ kính, trên một chiếc kệ trưng bày. Người phụ nữ ngồi trên chiếc ghế xô pha da vẫn ở đó. Cô ta lại đảo mắt đi chỗ khác.

- Thôi được rồi, tôi trả lời.

Doris Day gật đầu và đưa tay chỉnh lại mái tóc.

- Tôi sẽ soạn cho cô một bản hợp đồng. Tôi sẽ cần vài thông tin về cô.

Bà ta in ra một mẫu văn bản rồi đặt trước mặt tôi, và vạch những dấu nhân nhỏ đằng trước nhiều ô. Cô sẽ điền vào đây, vào đây và vào đây. Và chúng tôi cần một giấy tờ tùy thân.

Tôi đưa thẻ của mình ra, và tự nhủ rằng không, tôi không cần đỏ mặt vì phải ở đây. Việc tôi rơi vào hoàn cảnh này không phải lỗi của tôi, và tôi không định xấu hổ vì rốt cuộc cũng thoát khỏi nó. Bỗng nhiên, dường như tôi thấy điều cốt yếu là phải đảm đương nó, đúng thế - tôi không có bất kỳ lý do gì để phải hổ thẹn cả.

- Tốt rồi, số tiền này sẽ cho phép tôi thanh toán toàn bộ hóa đơn. Họ sẽ mở lại đường dây điện thoại của tôi. Và cả truyền hình nữa, đương nhiên. Rồi còn tiền thuê nhà, suýt nữa thì tôi quên. May mắn thay, tôi sẽ không bị đuổi đi! Nếu thế thì khủng khiếp thật.

Doris Day không trả lời, bà ta chỉ gật đầu, dù vẫn đang trong tư thế cúi. Khi làm việc ở đây, bà ta đã nghe đủ thứ chuyện trên đời, tôi cho là thế. Người phụ nữ trên chiếc ghế xô pha lúc này bỗng đỏ bừng mặt, có vẻ cô ta sắp bỏ trốn đến nơi, mang theo chiếc túi nhựa.

- Tạm biệt cô, tôi nói. Tôi hy vọng thứ này sẽ mang lại cho cô nhiều tiền.

Cô ta siết chặt cái túi trên đầu gối mà không đáp lời tôi.

« Lùi
Tiến »