Tiếng Thét Dưới Băng

Lượt đọc: 928 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
HANNE

Peter đã đi. Anh đứng dậy và rời khỏi xe sau cuộc điện thoại ấy, mặc dù tôi đã nài xin anh ở lại. Thực ra, tôi không ngạc nhiên cho lắm. Anh đã bao giờ làm theo yêu cầu của tôi chưa? Anh đã bao giờ tuân thủ một cam kết, giữ đúng một lời hứa chưa?

Bầu không khí trong khoang lái căng như dây đàn. Sanchez và Manfred trao nhau những ánh mắt đồng lõa, nhưng không nói gì. Tôi tự hỏi họ đang suy nghĩ thế nào, liệu có phải họ cũng ngạc nhiên khi Peter bất thần sa vào cơn khủng hoảng rồi sải những bước dài chạy về phía bến tàu điện ngầm hay không.

- Thỉnh thoảng cậu ta lại làm thế, Manfred nói để xoa dịu, cứ như thể anh ta vừa đọc được suy nghĩ của tôi.

Tôi không trả lời.

- Hẳn là đã xảy ra chuyện gì, Sanchez bổ sung rồi nhìn tôi hơi lâu. Họ có biết chuyện không? Tôi tự hỏi. Họ có nghi ngờ gì về chuyện tôi với Peter có quan hệ thân thiết hơn với họ không?

- Chúng ta hoàn toàn có thể xoay xở mà không có cậu ta, Manfred tiếp tục.

- Tại sao hai người lại bảo vệ anh ta? Anh ta biến mất mà không hề đưa ra lý do, thế mà có vẻ hai người lại thấy đó là chuyện bình thường. Hai người không thấy có vấn đề gì với chuyện đó sao?

Không ai trả lời tôi.

Chúng tôi im lặng trong một lát. Rồi điện thoại của Manfred đổ chuông. Anh ta nhích thân hình đồ sộ sang một bên để lấy chiếc điện thoại trong túi, rồi bắt máy. Lắng nghe hồi lâu. Sau khi gác máy, anh ta quay sang phía tôi.

- Một nhân chứng đã nhìn thấy Emma Bohman và Wilma cách đây nửa giờ. Chính là tay phóng viên đã viết những bài báo về Orre và đã từng gặp cô ta.

- Chúng ta làm gì đây? Sanchez hỏi.

- Chúng ta dừng hết lại, Manfred vừa trả lời vừa khởi động xe.

- Chờ đã, tôi nói. Ta không thể ở lại thêm một chút sao? Tôi nghĩ rằng cô ta sẽ quay lại đây.

Manfred nhìn tôi bằng ánh mắt mệt mỏi.

- Chúng ta tìm không đúng chỗ rồi. Ta về thôi.

- Tôi ở lại.

- Không, chị đi với chúng tôi, Manfred ra lệnh cho tôi bằng giọng sắc lạnh.

Tôi mở cửa xe và bước xuống đường. Bên ngoài trời tối mịt và một lớp vỏ băng giá đã hình thành trên lớp bùn tuyết bẩn thỉu.

- Tôi ở lại, tôi hướng về phía Manfred và nói bằng giọng kiên quyết.

Manfred và Sanchez đưa mắt nhìn nhau.

- Cứ làm theo ý chị thôi. Nhưng chị nên nhân lúc này mà về nhà và ngủ đi vài giờ. Chỉ một mình chị thì chẳng thể làm được gì ở đây đâu.

Tôi lạnh cóng. Cái lạnh ngấm qua lớp áo phao ẩm trên người tôi, và tôi nhận ra rằng tôi đã quên chiếc mũ len và đôi găng tay trên xe. May thay, tôi có cầm theo cuốn sổ. Nó được cất an toàn ở túi trong của chiếc áo choàng. Ý nghĩ rằng Manfred và Sanchez có thể đọc được những ghi chép của tôi, với tên tuổi và những miêu tả hình thức của tất cả các thành viên trong đội điều tra, và nhận ra các vấn đề của tôi nghiêm trọng đến mức nào, còn khủng khiếp hơn cái lạnh nhiều. Nỗi hổ thẹn về điều không thể gọi tên còn vượt trên tất cả những chuyện khác.

Điên.

Một trường hợp cần hội chẩn về trí nhớ.

Đang trên đường đến giai đoạn thực vật.

Tôi siết chặt hai nắm tay trong túi áo. Tôi cố không nghĩ đến căn bệnh hay cái lạnh đang châm chích vào má tôi, mà nghĩ đến những người Esquimo. Những người Esquimo đã sống sót hết mùa đông này đến mùa đông khác trong cái lạnh cắt da cắt thịt. Họ đánh cá và săn bắt, mặc dù phải chìm sâu trong bóng tối mù mịt suốt nhiều tháng. Họ dâng lễ vật cho nữ thần biển, Sedna, để nàng cho phép họ săn bắt các loài động vật biển mà không lôi họ xuống đáy đại dương.

Chừng nửa giờ trôi qua mà không có gì đáng chú ý. Tôi đội mũ áo khoác lên đầu và thọc sâu tay vào trong túi áo. Tôi giậm chân tại chỗ, bỗng nhiên không còn tin vào chính mình như lúc trước. Đi đâu bây giờ? Tòa chung cư trên phố Kapellgränd sừng sững trước mặt tôi, trống rỗng, tối tăm, và những mảnh kính vỡ lấp lánh đảng trước chỗ ván ép ánh lên trong ánh trăng, giống hệt những cái răng sắc nhọn.

Có thể Manfred nói đúng. Lẽ ra tôi nên về nhà Gunilla. Đưa Frida đi dạo rồi chui vào giường, ngủ mà không bật báo thức, quên lãng cái ngày hôm nay - Peter rời khỏi ô tô còn tôi thì quên găng tay và mũ trên băng ghế sau.

Ý nghĩ gọi cho Owe len lỏi vào tâm trí tôi. Ấy thế nhưng, ngay cả ở đây, hoàn toàn đơn độc trong cái lạnh tê tái này, tôi vẫn không cảm thấy đó là một lựa chọn nghiêm túc. Chẳng thà một mình chờ đợi giữa đêm, đằng trước tòa nhà bị bỏ trống này, còn hơn là quay về cái nhà tù trên phố Skeppargatan.

Tôi bắt đầu đi xuôi về phía những ánh đèn nhấp nháy trên phố Götgatan, rồi dừng lại đằng trước một quán rượu, lưỡng lự. Làm gì bây giờ? Ở lại hay về nhà?

Đúng lúc ấy, tôi nhìn thấy cô ta.

Cô ta đang đi ngược phố Högbergsgatan, tay dắt theo đứa bé gái. Bước chân cô ta chậm chạp, không chắc chắn, mắt nhìn chằm chằm xuống đất, và tôi biết rằng tôi phải đưa ra một quyết định. Tôi có nên xuất đầu lộ diện, tiếp xúc với hai người họ, hay đơn giản là để họ đi qua?

Bước chân của đứa bé gái cũng nặng nề. Nó lê chân trong lớp bùn tuyết và kéo tay Emma như muốn giằng ra. Chiếc áo choàng của nó mở phanh, và nó không đội mũ.

Nếu tôi không làm gì, tôi biết có thể sẽ xảy ra bất kỳ chuyện gì với đứa bé gái. Nó có thể chết vì lạnh đêm nay, hoặc bị đưa đi đâu đó, bị che giấu. Trong trường hợp đó, có thể chúng tôi sẽ không bao giờ tìm thấy nó nữa. Nhưng nếu tiếp xúc với Emma, tôi sẽ phải mạo hiểm cả cuộc đời mình.

Cuộc đời tôi… Nhưng cuộc đời nào? Tôi còn lại gì, một khi cuộc điều tra này kết thúc?

Hội chẩn trí nhớ chăng?

Tôi tiến về phía Emma và đứa bé gái.

- Tôi biết Jesper Orre đã làm gì với cô!

Emma Bohman dừng sững lại và nhìn tôi ngờ vực. Đứa bé gái cũng đứng im, há hốc miệng nhìn tôi chằm chằm, nhưng không nói gì. Mái tóc vàng của nó bết thành từng mảng trên vai, như thể nó không được chải đầu từ nhiều tuần nay. Chiếc áo choàng của nó dính đầy những vết bẩn đủ bảy màu cầu vồng. Bàn tay còn rảnh của nó siết lại thành một nắm đấm, và tôi hiểu rằng nó đang lạnh cóng.

- Sao cơ? Emma hỏi.

- Tôi biết rằng anh ta đã lừa dối cô, đã phản bội cô. Đây không phải lần đầu tiên anh ta hành động như thế.

Cô ta nheo mắt rồi nhìn lên vầng trăng to tướng nặng nề treo trên bầu trời tối đen.

- Bà là ai?

- Chỉ là một người biết rất nhiều chuyện về Jesper và những việc anh ta đã làm.

- Vậy sao? Thế bà đang làm gì ở đây?

Cô ta nói một cách khó nhọc, như thể đang cố nuốt nước mắt.

- Tôi làm gì ở đây ư, thực ra… Tôi đang chờ một người. Một người đàn ông sẽ không bao giờ đến.

Ánh mắt chúng tôi giao nhau. Cô ta gật đầu.

- Tôi hoàn toàn hiểu , cô ta đáp lại, nhấn mạnh từng từ.

Tôi nhẹ nhàng đặt tay lên cánh tay cô ta.

- Đến đây nào, chúng ta sẽ giải quyết chuyện này.

Cô ta căng thẳng nhìn xung quanh.

- Chúng tôi phải đi.

- Chúng ta có thể vào đâu đó cho ấm một chút, được không? Cô không thể bỏ trốn mãi mãi, Emma ạ.

Ánh mắt cô ta đanh lại khi tôi thốt ra tên cô ta, và tôi hiểu rằng tôi vừa mắc một sai lầm.

- Nhưng mà bà là ai mới được chứ. Bà là cảnh sát phải không?

- Không. Tôi là…

- Để chúng tôi yên, mẹ kiếp! cô ta vừa hét lên vừa giằng khỏi tay tôi, khỏe đến không ngờ.

Tôi tiến một bước về phía Emma, cố gắng nhìn thẳng vào mắt cô ta, nhưng cô ta nhanh hơn tôi. Cô ta dồn sức đẩy tôi thật mạnh, tôi ngã chúi xuống đường và hàm tôi đập vào mép vỉa hè lạnh băng. Tôi nghe thấy một tiếng rắc và miệng tôi lập tức ngập đầy máu. Cảm giác đau điếng lan tỏa khắp vai tôi.

Tôi túm lấy chân cô ta, đu người vào cô ta.

- Bỏ tôi ra, mụ già! Cô ta hét lên rồi dồn sức đạp tôi để thoát ra.

Thế rồi đột nhiên, tôi thấy cô ta ở trên người tôi, cô ta ngồi đè lên ngực tôi và nhìn chòng chọc vào mắt tôi. Có thứ gì đó ánh lên trong tay cô ta. Thoạt tiên, tôi không hiểu nó là gì, tôi không nhìn thấy bất cứ thứ gì xuất hiện. Rồi tôi nhìn rõ: cô ta đang cầm một cây kéo làm bếp. Đúng lúc cô ta đâm cây kéo vào tôi, cuộc đời tôi ngưng lại, và tôi nhìn thấy tất cả, rõ mồn một đến đáng ngạc nhiên: cơn cuồng dại trên khuôn mặt Emma; Wilma đang quan sát chúng tôi, im lặng, miệng há hốc; những tinh thể tuyết bên cạnh mặt tôi, lấp lánh trong ánh đèn đường.

Thế rồi tôi nhìn thấy một thứ khác.

Trong quán rượu, cạnh cửa sổ, Peter đang ngồi bên bàn, mắt nhìn dán vào một cốc bia đầy.

Đúng lúc cây kéo đâm vào lớp vải của chiếc áo choàng tôi đang mặc, anh thẳng người lên và nhìn thấy tôi. Ánh mắt anh lộ vẻ kinh hoàng pha lẫn với ngạc nhiên, và anh lập tức đứng dậy, làm cốc bia đổ nhào.

Chỉ có thế.

Sau đó, chỉ còn lại cảm giác đau đớn bỏng rát và vỉa hè cứng ngắc, lạnh băng. Tôi nhắm mắt, bị đè nặng trong cơn mệt mỏi tột cùng. Cơn đau dịu dần và được thay thế bằng một cảm giác êm ái như bông, như thể tôi đang nghỉ ngơi trong lớp tuyết trắng tinh hoặc vài đề xi mét bên trên lớp đá lát đường, thanh khiết và hoàn toàn thờ ơ với tất cả những gì bao bọc quanh tôi.

Tất cả chìm trong sự tĩnh mịch dễ chịu. Và bất chấp mọi thứ, ở giữa tất cả những điều đó, tôi cảm thấy nó, sự hiện diện của Peter, giống như một bàn tay ấm áp bao bọc linh hồn tôi.

Nguyễn Thị Tươi (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »