Tiếng Thét Dưới Băng

Lượt đọc: 927 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
EMMA

Cách cư xử của Wilma khiến tôi bối rối. Trong suốt một tuần, tôi đã làm tất cả những gì tôi có thể làm, để con bé cảm thấy thoải mái khi ở nhà tôi. Tôi đọc sách cho nó nghe, làm bánh kếp cho nó ăn và bày trò cho nó chơi. Chúng tôi cho chim bồ câu trên quảng trường Karlaplan ăn rồi xem lũ chó đánh nhau trong tuyết ở công viên Gärdet. Khi nghe có người bấm chuông cửa, chúng tôi trốn vào gầm giường và chơi trò giữ im lặng. Thế nhưng, thay vì trở nên thân thiết, tôi có cảm giác con bé càng ngày càng xa cách với tôi. Dường như nó khép mình theo một cách thức lạ lùng nào đó. Nó có thể ngồi suốt nhiều giờ liền để cắt giấy thành những mẩu nhỏ xíu, chúng rơi lả tả xuống mặt sàn xung quanh con bé chẳng khác gì những cánh hoa.

Rất nhiều lần, chúng tôi đi qua đằng trước những tờ báo có in ảnh Jesper trên trang nhất, nhưng hoặc là con bé không nhìn thấy chúng, hoặc là nó không hiểu. Về phần mình, tôi quay đầu đi khi đọc thấy nhan đề “Vụ án sát hại tổng giám đốc: cuộc truy tìm kẻ sát nhân”. Tôi không đủ dũng khí để bắt gặp ánh mắt anh ta và nghĩ đến tất cả những gì anh ta đã gây ra cho tôi.

Mấy đêm gần đây, Wilma tỉnh giấc và gào hét như thể nó vừa có một cơn ác mộng. Khi tôi lay người để giúp nó thoát khỏi giấc mơ tồi tệ, con bé gọi mẹ và đẩy tôi ra. Tôi những muốn nó cảm thấy an toàn ở nhà tôi, nhưng không biết phải làm thế nào. Rất nhiều lần, tôi chợt thấy mình nổi giận trước thái độ vô ơn đến thế, mà quên mất rằng nó chỉ là một đứa trẻ và việc nó rơi vào tình cảnh này không phải là lỗi của nó. Rằng trách nhiệm của tôi - bổn phận của tôi - với tư cách là một người trưởng thành, là không được mất kiên nhẫn.

Chúng tôi đi về phía cửa hàng McDonald - thứ duy nhất còn khiến con bé cảm thấy vui vẻ. Bàn tay nhỏ bé dính dớp của nó siết chặt bàn tay tôi. Con bé bi bô không ngớt, kể lại việc nó phát hiện ra kho báu vào tuần trước. Bây giờ, khi tiền và bức tranh đã xuất hiện trở lại, tôi không còn vấn đề tài chính nào nữa - ít nhất là trong lúc này. Cứ thế đã. Ngoài ra, tôi hài lòng vì tìm lại được bức tranh, đúng thế. Nó rất quan trọng đối với tôi - không chỉ vì giá trị tài chính của nó, mà còn vì, thật lạ lùng, nó kết nối hiện tại với quá khứ, tạo thành một cây cầu gắn tôi với tuổi thơ của chính mình. Với một xứ sở không còn tồn tại nữa. Với mẹ tôi và các bác tôi cùng những buổi chiều họ vui vẻ uống cà phê trong căn hộ nhà chúng tôi. Với những chiếc bánh ga tô quế ngọt khé cổ và hơi cháy, mùi thuốc lá cùng cảm giác an toàn khi tôi ngồi trên đùi bác Agneta, bị ép chặt giữa đôi bầu vú đồ sộ của bác.

Tuyết rơi trên phố Karlaplan. Những bông tuyết dày xốp bao bọc đài phun nước say ngủ. Những cái cây lớn đứng sừng sững xung quanh, lặng lẽ và nghiêm trang, như thể chúng đang trông chừng quảng trường cùng các cư dân trong thành phố. Đằng trước cửa hàng ngũ kim, chen chúc những cây thông bằng nhựa có màu xanh đầy hung hãn và những bao củi. Người ra người vào tấp nập trong trung tâm thương mại Fältöversten, ai nấy tay xách nách mang mua sắm cho dịp Giáng sinh. Điều này khiến tôi như bị một cú đánh: năm nay, tôi sẽ không được nhận quà cũng không tặng quà cho ai, khi mà mẹ tôi đã qua đời. Năm nay, Giáng sinh cũng sẽ đến, nhưng sẽ là một Giáng sinh khác biệt. Khi đi qua một quầy bán báo, tôi nhìn thấy những dòng tít lớn: “Cảnh báo bắt cóc: một bé gái năm tuổi mất tích”. Ảnh chụp Wilma không giống lắm, nhưng dù sao tôi cũng tìm cách kéo con bé ra xa, và nắm tay nó chặt hơn.

- Cháu có thể mua một phần Happy Meal được không? Làm ơn đi, cháu muốn một phần Happy Meal. Làm ơnnnn!

- Được rồi, cô đồng ý, tôi nói mà còn không suy nghĩ.

Có lẽ sẽ là ngu ngốc khi để Wilma quyết định nó sẽ ăn thứ gì. Việc đó có thể khiến nó có những thói quen ăn uống tệ hại.

- Và một sữa lắc nữa. Cô nhé!

Tôi lưỡng lự một giây, rồi quyết định rằng sau này chỉnh đốn những thói quen xấu cũng vẫn còn kịp. Rằng việc tận hưởng những khoảnh khắc Wilma chịu giao tiếp và trò chuyện với tôi đôi chút là điều quan trọng hơn tất thảy.

- Tất nhiên rồi.

Chúng tôi lặng lẽ ăn giữa nhà hàng ồn ào.

Ngoài những vệt kem, trên quần áo của Wilma còn có thêm tương cà chua và dầu ăn chảy ra từ khoai tây chiên. Bầu không khí ẩm ướt. Phòng ăn chật chội. Mặt đất phủ một lớp bùn nâu dày do giày của các khách hàng tha vào. Đột nhiên, một phụ nữ mất thăng bằng; một trong mấy cốc đồ uống của cô ta trượt khỏi cái khay và đổ về phía Wilma. Tôi kịp chộp lấy cái cốc đúng một giây trước khi nó rơi xuống. Người phụ nữ mặc áo phao và đội mũ trượt tuyết đi cùng hai đứa trẻ nhỏ. Cô ta áp tay lên miệng, vẻ hoảng hốt.

- Tôi rất lấy làm tiếc! Con gái chị không sao chứ?

Thoạt tiên, tôi không hiểu cô ta muốn nói gì. Rồi tôi cười ngoác miệng.

- Vâng, không vấn đề gì đâu.

Một luồng hơi ấm lan tỏa khắp thân hình lạnh giá của tôi. Tôi nhìn Wilma, có vẻ như con bé hoàn toàn không quan tâm đến thảm kịch nho nhỏ vừa xảy ra. Nó liếm mấy ngón tay nhỏ bé dính đầy muối và dầu mỡ, cái đầu nghiêng sang một bên.

“Con gái chị không sao chứ?”

Trên đường về, tôi không thể nào ngăn mình nhớ lại chuyện đó. Giá như con bé có thể thuộc về tôi, thật sự! Bây giờ, khi tôi đã lại có tiền, hẳn là mọi chuyện có thể diễn ra theo hướng này. Chúng tôi có thể lên đường, đi thật xa, đến Norrland chẳng hạn. Tách khỏi mọi người. Nuôi một con mèo, hoặc một con chó nhỏ.

Phải mất một thời gian nhất định để những cơn ác mộng biến mất và để con bé dám tin tưởng tôi hoàn toàn, nhưng tôi tin chắc là rốt cuộc mọi chuyện rồi sẽ ổn. Chỉ cần tôi cho con bé chút thời gian.

Tôi lại nắm lấy tay con bé. Nó vẫn dính dớp như trước.

- Khi nào chúng ta về nhà mẹ?

Tôi cảm thấy nỗi khó chịu dâng lên trong lòng.

- Cô không biết, tôi nói, hoàn toàn thành thật. Khi nào mẹ khỏi ốm.

- Thế khi nào mẹ khỏi ốm?

- Cả chuyện này cô cũng không biết. Chỉ có các bác sĩ mới biết được.

- Chúng ta không thể hỏi các bác sĩ sao?

Đột nhiên, tôi thấy chán ngán những tiếng thút thít của con bé. Tôi đã trả lời mấy câu hỏi này cả ngàn lần rồi - nó sẽ còn đòi mẹ bao lâu nữa đây?

- Không, chúng ta không thể, bởi vì…

Tôi im bặt, nhìn về phía cửa ra vào, cảm thấy hai chân nhũn ra.

Có nhiều xe cảnh sát đỗ trên đường phố đằng trước tòa chung cư nơi tôi ở. Những bóng người mặc đồ đen dồn đến trước cánh cửa nhà tôi. Hai con chó béc giê Đức đang đánh hơi trên vỉa hè.

Chúng tôi lon ton quay về phía Karlaplan. Wilma đang dỗi - nó muốn về nhà để xem kho báu, chứ không muốn đi nơi khác.

- Ái! Kéo cắt đau quá.

- Kéo nào?

Wilma thọc tay vào túi và lấy ra chiếc kéo làm bếp to tướng mà nó vừa dùng để chơi lúc trước.

- Cái kéo mà cháu đã dùng để cắt.

- Nhưng cháu điên à? Cháu mang theo thứ đó trong túi? Thử tưởng tượng nếu cháu ngã vào nó xem, cháu có thể làm mình bị thương đấy.

Tôi giằng cái kéo khỏi tay con bé rồi cất vào túi mình. Một cảm giác hoàn toàn mới mẻ và xa lạ xâm chiếm tôi: nỗi lo lắng rằng Wilma bị thương. Hóa ra đây là cảm giác khi ta làm cha mẹ, tôi tự nhủ, và cảm thấy có chút thỏa mãn.

Trước khi chúng tôi chui vào tàu điện ngầm, tôi đánh liều đưa mắt nhìn qua vai, nhưng hình như không có ai bám theo chúng tôi. Đằng xa, những người đứng trước cửa nhà tôi cũng không còn có vẻ đáng sợ như trước. Tôi bước chậm lại, thở ra một hơi dài, nới lỏng bàn tay đang nắm cánh tay Wilma. Con bé không nói gì, nhưng đôi môi bé nhỏ mím chặt.

- Cháu ăn một cái kem được không? nó nói khi đi qua một cửa hàng.

Nó nhìn tôi chăm chăm bằng đôi mắt xanh nhạt.

- Nhưng trời đang rất lạnh…

- Cháu thì không lạnh, cháu đang rất nóng. Cháu ăn một cái kem được không? Cô nhé!

Nó kéo tay tôi.

Tôi thở dài, đi cùng nó vào cửa hàng và trả tiền cây kem. Trong ví tôi chỉ còn ba tờ 100 krona. Tôi không lấy thêm đồng nào khi ra khỏi nhà, và bây giờ đã quá muộn để quay về đó. Thậm chí số tiền này còn không đủ để thuê một chiếc ô tô. Thật đáng tiếc: thứ đó có thể giúp chúng tôi rời khỏi thành phố này, đi đến một nơi khác.

Chúng tôi đi xuống trạm dừng tàu điện ngầm. Wilma ăn kem từ dưới lên, và kem chảy xuống chiếc áo khoác của nó. Một dòng sông va ni chảy dài trên ngực con bé. Tôi quyết định mặc kệ. Tôi còn phải giải quyết những vấn đề nghiêm trọng hơn.

Chuyến tàu đi về hướng trung tâm thành phố vào ga, và chúng tôi bước lên đó. Chúng tôi ngồi đối diện nhau, bên cạnh một cửa sổ. Wilma đã ăn hết cây kem, nhưng vẫn ngậm cái que trong miệng. Nó mút rồi nhai cho đến khi cái que vỡ làm đôi.

Đến trạm dừng Östermalmstorg, một phụ nữ mặc chiếc áo phao kỳ dị bước vào toa tàu. Cô ta đi giữa các hàng ghế và phân phát những tấm bìa nhỏ ép plastic: “Làm ơn, hãy giúp con gái tôi. Nó bị tật nguyền và chúng tôi không có tiền để mua cho nó một cái xe lăn, và trả tiền bác sĩ trị liệu ở Odessa, nhà chúng tôi”. Tôi nhìn bức ảnh. Một bé gái chừng mười tuổi ngồi trên một chiếc xe lăn. Hàm răng và cặp kính của nó có vẻ quá to trên khuôn mặt bé nhỏ. Cánh tay và bàn tay con bé vặn vẹo, như thể nó bị chuột rút. Hai cẳng chân nó mảnh đến mức đáng ngạc nhiên, dường như chúng thuộc về một thân hình khác nhỏ hơn rất nhiều. Bên cạnh nó là một con chó.

- Đây là con gái tôi.

Người phụ nữ bỗng đứng lại bên cạnh tôi. Giọng nói và đôi mắt xanh của cô ta nhắc tôi nhớ đến một người nào đó, và đột nhiên tất cả sáng bừng lên: tôi biết chính xác mình phải đi đâu. Tôi trả bức ảnh cho người phụ nữ và lắc đầu. Tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực.

- Tôi xin lỗi, tôi không có tiền.

Olga đang gấp đống quần jean khi chúng tôi bước vào. Tôi không nhìn thấy cả Mahnoor lẫn Björne. Có thể họ đang ở trong kho. Có thể họ đang nghỉ. Olga choàng tay ôm siết lấy tôi. Mùi nước hoa nồng nặc quanh cô khiến tôi muốn hắt hơi.

- Nhưng… cậu đá làm gì vậy?

Cô mở to đôi mắt xanh nhạt, và tôi choáng váng khi thấy cô giống hệt người phụ nữ trên tàu điện ngầm. Không chỉ giọng nói, mà cả khuôn mặt. Họ có thể là hai chị em.

- Sao cơ, đã làm gì là thế nào?

Cô đưa tay vò tung mái tóc tôi.

- Trông cậu giống hệt một gã trai , Emma ạ! Cậu muốn thế sao? Giống một gã trai?

Trước khi tôi kịp trả lời, Mahnoor xuất hiện sau lưng tôi. Cô ta khẽ đặt tay lên vai tôi. Tôi quay lại, và cô ta vỗ vào lưng tôi.

- Trông cậu rất xinh, cô ta nói vào tai tôi. Đừng có nghe cô ấy. Với lại, người ta bảo với chúng tớ là cậu đã bị sa thải. Dù sao, bọn họ cũng thật khốn nạn!

Rồi hai người họ nhìn thấy Wilma. Một vết nhăn chợt hằn trên trán Olga.

- Giới thiệu với các cậu đây là Wilma. Tớ trông con bé.

- Vậy là cậu đã tìm được một công việc mới? Olga hỏi. Tôi gật đầu.

Mahnoor và Olga cùng nhìn đứa bé gái, con bé có vẻ không quan tâm gì đến hai đồng nghiệp của tôi. Nó thích thám hiểm cửa hàng hơn. Nó bò bên dưới các giá quần áo, sờ nắn những cái mác chống trộm, lục lọi trong đống bờm tóc và khuyên tai gần quầy thu ngân.

- Chỉ là công việc tạm thời thôi. Mẹ nó ốm, tớ trông nó trong lúc chờ chị ta bình phục.

Mahnoor và Olga gật đầu. Tôi quay sang Olga.

- Tớ đã hứa sẽ đưa nó đến công viên nước ở Södertälje. Cậu biết đấy, chỗ có cầu trượt với bể bơi tạo sóng ấy. Tớ mượn xe cậu thêm lần nữa được không, Olga? Ngày mai tớ sẽ trả cho cậu.

- Không vấn đề gì. Dù sao, đỗ xe trong thành phố cũng rất phiền, cô vừa trả lời vừa ngước mắt nhìn lên trần.

Tôi theo cô vào phòng nhân viên. Cô bước đến tìm cái túi xách có trang trí những hình thêu và trang kim lấp lánh, lục lọi bên trong, lấy ra những điếu thuốc lá, một gói băng vệ sinh và một chiếc lược, rồi đặt chúng lên bàn. Cuối cùng, cô cũng thấy thứ cần tìm.

- Này. Cậu có thể dùng xe đến ngày mai. Hôm nay tớ không cần nó.

Tôi nhận lấy chùm chìa khóa rồi khẽ vỗ vai Olga.

- Cảm ơn nhé. Cậu thật sự rất tuyệt vời!

Cô cụp mắt, đột nhiên có vẻ ngượng ngùng.

- À, có gì đâu.

Chúng tôi quay trở ra cửa hàng. Wilma đang ngồi trên chiếc bàn bày quần jean và giúp Mahnoor gấp chúng. Mahnoor mỉm cười còn Wilma thì khúc khích. Đó là một cảnh tượng khá nên thơ. Như thể họ đang ở trong một công viên hoặc một khu vui chơi.

Tôi lại gần, vuốt má Wilma.

- Chúng ta phải đi thôi, bé cưng ạ.

- Hông. Cháu đang làm việc ! con bé phản đối, vẻ rất kiên quyết. Olga và Mahnoor cùng phá lên cười.

- Con bé này cưng quá! Tớ có thể đưa nó về nhà tớ.

Đôi mắt đen của Mahnoor ánh lên lấp lánh. Tất nhiên, cô ta không hề nghi ngờ dù chỉ một giây rằng đó chính xác là điều tôi đã làm. Tôi đã đưa Wilma về nhà mình.

Đúng lúc tôi sắp sửa rời đi, thì một người đàn ông mặc áo khoác lông màu xanh lá bước vào cửa hàng. Anh ta lại gần chúng tôi, và khi bắt gặp ánh mắt anh ta, tôi nhận ra ngay. Chính là anh ta, Anders Svensson , tay phóng viên mà tôi đã gặp. Kẻ đã ra sức phá hủy cuộc đời và sự nghiệp của Jesper Orre. Một trong số các đồng minh của tôi, có thể nói như thế.

Anh ta nhìn Wilma, rồi nhìn tôi, và tôi biết rằng anh ta đã hiểu ra. Tôi quay người, làm rơi chìa khóa xe xuống sàn, nhưng mặc kệ. Tôi túm lấy tay Wilma rồi kéo con bé ra khỏi cửa hàng, chạy về phía ga tàu điện ngầm.

Nguyễn Thị Tươi (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »