Tiếng Thét Dưới Băng

Lượt đọc: 917 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
PETER

Manfred đứng giữa phòng, vẻ điềm tĩnh, giống như một tảng đá nguyên khối. Anh nhìn chúng tôi, lần lượt từng người một. Biểu cảm của anh có chút gì đó xảo quyệt, nguyên thủy, khiến tôi nghĩ đến một con dã thú vừa tìm thấy dấu vết con mồi.

- Thế đấy, Bergdahl lầm bầm. Rốt cuộc không phải là Emma Bohman. Bây giờ chúng ta phải tập trung vào Angelica Wennerlind.

- Không , Manfred đáp lại. Không. Có thứ gì đó không ăn khớp. Hai người phụ nữ cùng có quan hệ với Orre. Hai người cùng mất tích, nhưng chúng ta chỉ có một nạn nhân duy nhất . Cùng với Orre, người đang được rã đông ở Solna giống như một tải tôm đông lạnh.

Hanne đứng dậy, tiến về phía bảng thông tin rồi chỉ tay vào một trong số các tài liệu đính trên đó. Trông chị thật nhỏ bé bên cạnh Manfred, một cảnh tượng gần như hài hước, nhưng giọng chị trầm vang khi chị cất tiếng:

- Mẹ của Emma Bohman qua đời ba tháng trước khi người phụ nữ bị sát hại ở nhà Orre. Và cha cô ta qua đời vào tháng Năm, cách đây mười năm, chính xác hơn là bốn tháng trước khi Miguel Calderón bị sát hại.

Mọi người trong phòng đều im lặng. Một cảnh sát mặc đồng phục đi ngược hành lang, thò đầu qua cửa rồi khẽ gật đầu chào chúng tôi.

- Chị muốn nói đến điều gì? Manfred hỏi.

- Ở một người có thần kinh không ổn định, mong manh, cái chết của một người thân có thể gây ra những vấn đề tâm thần, thậm chí là chứng loạn tâm thần. Điều tôi muốn nói ở đây, đó là thật lạ lùng khi cha mẹ cô ta đều qua đời ít lâu trước khi hai vụ án mạng xảy ra. Có lẽ đây không phải là một trùng hợp ngẫu nhiên.

Tôi choáng váng trước vẻ tự tin của chị khi đứng đằng trước tấm bảng. Toàn bộ con người chị toát ra vẻ bình thản và uy quyền, mặc dù thân hình chị trông ốm yếu. Cho dù chị thực sự đang có vấn đề về trí nhớ, thì cũng chẳng ai thấy được điều ấy.

- Cuộc điều tra này chứa đựng rất nhiều những ngẫu nhiên kỳ lạ, Manfred nhận xét và thả người ngồi phịch xuống một chiếc ghế. Chẳng hạn như việc Emma Bohman và Angelica Wennerlind cùng cặp với Orre.

- Chuyện đó thì chúng ta không thể biết được, Hanne bình thản trả lời. Cả hai người họ đều khẳng định là họ cặp với Orre, nhưng không một nhân chứng nào xác thực những lời cáo buộc ấy. Bạn gái của Angelica Wennerlind nói rằng Angelica đã kể về mối quan hệ của cô ta với Orre. Emma Bohman khoe rằng Orre là chồng chưa cưới của cô ta và đã mua cho cô ta một chiếc nhẫn. Nhưng máy quay an ninh trong cửa hàng đồ trang sức lại chỉ cho thấy một mình Emma. Không có ai khác. Bản thân Orre cũng phủ nhận việc anh ta có quan hệ với cô ta, khi đồng nghiệp của các anh hỏi anh ta.

- Điều đó có lẽ không có gì là đáng ngạc nhiên, Sanchez xen vào. Anh ta rất kín đáo về chuyện bạn gái.

- Có lẽ chúng ta phải nói chuyện lại với bác của Emma Bohman, Manfred ngắt lời cô. Người đã thông báo việc cô ấy mất tích. Bergdahl này, cậu có thể tìm cách liên lạc với bà ấy không? Và mời bà ấy đến đây, nếu bà ấy chưa ngủ.

Bergdahl khẽ gật đầu rồi ra khỏi phòng, tay cầm điện thoại di động.

Manfred lại quay sang phía Hanne.

- Emma Bohman có thể dính líu đến mấy vụ án mạng này?

Hanne nhún vai.

- Tôi nghĩ là có thể. Nhưng không có dấu hiệu gì đặc biệt chứng tỏ điều ấy, ngoại trừ việc cha mẹ cô ta đã qua đời ít lâu trước khi các vụ án xảy ra. Liệu có mối liên hệ nào giữa Emma và Calderón không? Ngoại trừ thời điểm anh ta bị sát hại?

Manfred khoanh tay trước ngực, nhắm mắt lại.

- Chúng ta không tìm kiếm theo hướng đó.

- Lẽ ra chúng ta nên thử xem.

- Có rất nhiều việc mà lẽ ra chúng ta nên làm, Manfred khẽ đáp lại.

Có tiếng bước chân lại gần từ phía cầu thang, rồi Bergdahl đột ngột xuất hiện.

- Bà bác không ngủ. Tôi đã cử một chiếc xe đến đón bà ấy. Bà ấy sẽ có mặt ở đây trong vòng hai mươi phút nữa.

Trong lúc chờ bác của Emma Bohman, tôi ra ngoài hút thuốc với Manfred. Anh đề nghị Hanne đi cùng chúng tôi. Chị khoác áo choàng lên vai và mang theo cuốn sổ nhỏ, như thể chị định ghi chép ở bên ngoài.

Từ khi lệnh cấm hút thuốc trong văn phòng có hiệu lực và phòng hút thuốc ở trụ sở cảnh sát trung tâm bị xóa sổ, những kẻ nghiện nicotin buộc phải ra một trong số các ban công, hoặc xuống phố, để buông thả bản thân vào thói giải trí độc hại của mình. Chúng tôi lựa chọn hàng hiên nhỏ trên tầng ba, đứng ở đó ta có thể nhìn xuống khoảnh sân trong. Hai cái chậu bằng đất nung phủ tuyết đựng những cái cây đã chết từ lâu được dùng làm gạt tàn, nhưng điều ấy không giúp cho những đống tuyết tránh khỏi việc bị bắn thủng lỗ chỗ vì những đầu mẩu thuốc lá nằm rải rác giống như những trái cây rụng dưới gốc một cái cây già cỗi. Bầu trời phía trên thành phố quang đãng, tối đen không một ánh sao, và cái lạnh như chích vào má chúng tôi.

- Những gì chị vừa nói về Emma Bohman và Angelica Wennerlind, Manfred bắt đầu câu chuyện với Hanne, rằng họ khẳng định đã cặp với Jesper Orre ấy. Ý chị muốn nói gì?

Ánh mắt chị nhìn hút ra thật xa, vượt trên hình khối đồ sộ của những tòa chung cư, về phía trung tâm thành phố.

- Không gì ngoài điều tôi đã nói: chúng ta không thể biết họ nói thật hay nói dối.

- Tại sao họ lại bịa chuyện?

Hanne nhún vai, khẽ mỉm cười.

- Một câu hỏi thú vị đấy! Tại sao mọi người lại nói dối? Để bản thân có vẻ thú vị hơn chăng? Hoặc vì chính họ cũng tin vào điều ấy…

- Tôi không hiểu rõ ý chị lắm, Manfred vừa nói vừa châm một điếu thuốc.

- Một số người sống trong ảo tưởng. Tình trạng đó không hiếm gặp, ở những bệnh nhân mắc chứng loạn tâm thần. Một số người tin chắc rằng mình có quan hệ với một người mà họ chưa từng gặp trong đời. Thậm chí còn có một thuật ngữ y học để định nghĩa hiện tượng ấy: xung động thỏa dục. Thông thường, những người mắc chứng bệnh này đem lòng yêu say đắm một nhân vật nổi tiếng hoặc quyền lực nào đó, và đôi khi họ tin chắc rằng họ đã sống với nhân vật ấy trong nhiều năm. Thậm chí có thể là đã kết hôn và có con với nhân vật ấy.

- Một nhân vật nổi tiếng hoặc quyền lực … giống như tổng giám đốc của công ty nơi ta làm việc chăng?

- Hoàn toàn có thể, Hanne vừa trả lời vừa nhìn thẳng vào mắt tôi. Và họ có thể tin rằng người kia cũng yêu họ, mặc dù thực tế không phải vậy.

Vào lúc ấy, tôi có cảm giác rằng Hanne đang nói riêng với tôi, và có thứ gì đó bên trong tôi đứt gãy. Vỡ vụn như một cái cành khô bên dưới một gót giày. Trong một giây, tôi tự hỏi liệu có phải tôi tự sáng tác ra tất cả những chuyện đã xảy ra trong vòng mấy ngày vừa qua: những cuộc trò chuyện giữa chúng tôi, cái đêm ở nhà chị và cuộc đi dạo dưới trời tuyết dọc Söder Mälarstrand. Cảm giác gần gũi thân thiết ấy có thể chỉ là một cảm xúc do não bộ tôi sản sinh ra, vì thiếu vắng những mối quan hệ thân thiết khác trong đời, hoặc có thể là để giảm nhẹ cái gánh nặng tội lỗi mà tôi kéo lê theo mình suốt bấy lâu nay.

Manfred di nát đầu mẩu thuốc lá lên tường rồi đưa mắt nhìn đồng hồ.

- Mười lăm phút rồi. Chắc là bà bác sắp đến. Chúng ta vào trong thôi.

Lena Brogren chừng sáu mươi tuổi, và là một người béo phì. Bà mặc một chiếc áo có họa tiết hoa lá, to như một cái lều, phủ xuống đến đầu gối, và một chiếc quần bó dính đầy lông và bụi. Bà sục chân trong đôi giày lông - cứ như thể bà được hộ tống bởi hai con chó nhỏ chen chúc nhau quanh chân bà. Khi bà chào chúng tôi, tôi choáng váng vì khuôn mặt đầy sợ sệt của bà. Đôi mắt bà quét vào khoảng không giữa bà với chúng tôi, tay bà vần vò bao thuốc lá đang cầm.

- Tôi cho rằng ta không được hút thuốc ở đây?

Giọng bà lanh lảnh và trong trẻo đến đáng ngạc nhiên - có lẽ bà sẽ là một thế mạnh cho bất kỳ dàn đồng ca nào - và vô cùng trái ngược với thân hình bệ vệ cùng khuôn mặt bợt bạt, mệt mỏi của bà.

- Tôi rất tiếc, Manfred trả lời.

Bà già gật đầu rồi nhìn thẳng vào mắt tôi.

- Emma bé nhỏ của tôi… Nó lại sáng tác ra chuyện gì nữa vậy? bà vừa hỏi vừa chậm rãi lắc đầu, khiến cái cằm hai ngấn rung lên.

- Chúng tôi không biết cô ấy có gây ra bất kỳ chuyện gì hay không, Manfred trả lời.

Anh giải thích lý do khiến chúng tôi triệu tập bà đến đây dù đã quá mười giờ đêm, rằng chúng tôi đang điều tra về vụ sát hại một phụ nữ trẻ và cái tên Emma Bohman đã xuất hiện.

- Bà có thể kể với chúng tôi về Emma được không?

- Emma… tốt bụng và ân cần. Nó không nổi bật. Nó luôn là như thế. Tôi biết con bé từ khi nó còn nhỏ. Nhưng các mối quan hệ xã hội thì chưa từng là thế mạnh của nó, Emma bé nhỏ của chúng tôi ấy. Và, sau khi Gun qua đời - bà ấy là mẹ nó, em gái tôi, con bé trở nên khép kín. Càng ngày tôi càng khó liên lạc với nó. Tôi thường đến căn hộ ở đại lộ Värtavägen để thăm con bé, để biết chắc rằng nó vẫn tự chăm sóc mình chu đáo - tôi đã hứa điều đó với Gun. Nhưng hai lần gần đây nhất, nó không mở cửa cho tôi. Ấy thế nhưng, tôi nghe thấy có ai đó bên trong. Khi nhìn thấy hình ảnh người phụ nữ bị sát hại, tôi đã lập tức gọi điện thoại.

Bà già hít một hơi thật sâu rồi tiếp tục:

- Dù sao nó cũng không chết chứ?

- Không, không đâu, tôi nói. Nạn nhân mà chúng tôi tìm thấy trong nhà của Jesper Orre đã được nhận dạng, và cô ta không phải là Emma.

Vẻ nhẹ nhõm hiện rõ trên mặt Lena Brogren. Bà thụt sâu hơn vào chiếc ghế, rồi đưa tay lau trán.

- Tại sao Emma lại bỏ học trung học? Hanne hỏi.

Bà già có vẻ bối rối.

- Không, nó không bỏ học trung học. Nó chưa bao giờ bắt đầu cấp học ấy. Là do những gì tay giáo viên nghề mộc đã gây ra cho con bé. Hẳn là chuyện đó đã khiến nó bất ổn.

- Những gì giáo viên nghề mộc đã gây ra ư?

- Đúng thế, tay giáo viên dạy thay. Kẻ đã tấn công tình dục con bé. Tất nhiên là gã đã bị đuổi, nhưng cũng có thay đổi được gì đâu? Điều tệ hại đã xảy ra rồi… Tấn công một đứa con gái mười lăm tuổi, các vị có hình dung được không? Nhất là khi ta lại phải chịu trách nhiệm về nó nữa! Phải là một con quái vật thì mới làm thế! Nhưng một số kẻ đã bị Chúa trừng phạt ngay lập tức, đúng không? Tay giáo viên đó, người ta tìm thấy gã đã chết. Có vẻ là bị sát hại. Một vụ tồi tệ, nhưng tôi không thể nào thương hại gã được. Ngày nay chúng ta vỗ về lũ tội phạm quá mức, các vị không thấy thế sao? Các vị làm việc với loại đó suốt ngày, các vị không nghĩ là…

Manfred thận trọng cắt lời bà già.

- Tay giáo viên dạy thay đó? Anh ta tên là gì vậy?

Bà già lưỡng lự một lát, như đang lục tìm trong trí nhớ.

- Đám học sinh gọi gã là Ốc Vít.

Hanne cúi người về phía trước và nhẹ nhàng đặt tay lên cánh tay Lena Brogren, một cử chỉ ân cần cho thấy chị vừa quan tâm lại vừa tò mò.

- Ốc Vít? Nghe giống như một biệt danh, Lena ạ. Bà có nhớ tên thật của anh ta không?

Bà già nhấp nháy mắt nhiều lần, và trong một thoáng, tôi có cảm giác bà sắp òa khóc.

- Không. Một cái tên nước ngoài, đương nhiên rồi. Đúng thế, gã là người nhập cư. Tôi chưa nói với các vị sao?

- Miguel Calderón? Hanne gợi ý.

Ánh mắt bà già linh hoạt hẳn lên, bà rùng mình rồi chậm rãi gật đầu, hai hàm răng nghiến chặt.

- Calderón. Đúng, đúng vậy.

Nguyễn Thị Tươi (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »