Tiếng Thét Dưới Băng

Lượt đọc: 921 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
HANNE

Tin nhắn của Owe đến lúc khoảng năm giờ sáng và kéo tôi ra khỏi giấc ngủ đầy kích động. Tôi nhặt chiếc điện thoại đang nằm trên sàn và đọc:

Anh yêu em.

Chỉ có thế. Không đe dọa, không cầu xin tôi quay về nhà. Tôi nhìn chằm chằm vào cái màn hình sáng rực trong bóng tối, ngạc nhiên khi thấy cụm từ này cũ kỹ đến thế nào. Như thể các từ ngữ đã đánh mất ý nghĩa của chúng - chúng có vẻ giả dối và nhạt nhẽo, giống như thực phẩm công nghiệp.

Tôi ngồi dậy. Lưng tôi đau nhức - tôi đã ngủ vài giờ trên chiếc xô pha bất tiện trong phòng nghỉ. Cả nhóm đã làm việc suốt đêm, nhưng tôi phải đi nằm. Tôi luôn là như thế. Owe vẫn thấy chuyện đó thật kỳ lạ, và chế nhạo tôi vì tôi giống một đứa trẻ, buộc phải ăn và ngủ theo những cữ đều đặn.

Và đúng thế. Tôi không thể hoạt động trong một khoảng thời gian dài mà không ngủ. Nếu không, tôi sẽ không trở nên cáu kỉnh và bẳn gắt, không, tôi sẽ mất hết khả năng suy nghĩ, không thể nhận ra những mối liên hệ lô gich rõ ràng nhất.

Và tôi không thể cho phép mình điều đó.

Cô ta đã đi đâu, người phụ nữ đã giết Jesper Orre và bạn gái của anh ta? Người phụ nữ…

Tôi nhận ra, với một nỗi sợ hãi ngày càng lớn, rằng tôi không còn nhớ tên cô ta. Cứ như thể nó đã biến mất trong lúc tôi ngủ, như thể nó đã tan thành mây khói chỉ trong vài giờ tôi thiếp đi trên chiếc ghế xô pha cứng quèo, như thể nó đã tan biến trong bầu không khí ngột ngạt của căn phòng hẹp.

Tôi đặt chân xuống đất rồi mặc áo gi lê. Sàn nhà lạnh lẽo dưới chân tôi, khi tôi đi chân trần đến bên cửa sổ. Bên ngoài, trong bóng tối, những bông tuyết đơn độc bay lượn trong không trung. Những ngôi nhà xung quanh chìm trong vùng tối mờ mờ. Chỉ có vài ô cửa sổ sáng đèn đây đó, ánh lên như những ngọn hải đăng trong đêm.

Căn phòng ở tầng bốn đang hồi nhộn nhịp. Manfred, Sanchez và Bergdahl ở đó, cùng khoảng chục người khác mà tôi không nhận ra. Tôi vừa bước vào phòng, Peter đã tiến về phía tôi. Anh nhẹ nhàng đặt tay lên vai tôi.

- Chị ổn chứ?

Vóc dáng lêu nghêu, khuôn mặt thơ trẻ và cởi mở, bàn tay đang vuốt nhẹ lên vai tôi: mọi thứ ở anh đều khiến tôi xúc động, và tôi chẳng thể nào tự vệ nổi. Tất cả đều khiến tôi yếu đuối, đồng thời lại nôn nóng, dường như thân thể tôi đang cảnh báo một thứ gì đó gấp rút. Một thứ gì đó quan trọng và không thể tránh khỏi đang xảy ra, một thứ thảm họa tự nhiên. Toàn bộ cơ thể tôi cảm nhận được điều đó.

Tôi rùng mình và bất chợt lùi lại một bước.

- Ổn cả. Hơi mệt thôi. Mọi người có gì mới không? Peter hất cằm về phía các đồng nghiệp.

- Chúng tôi đã rà soát các sao kê tài khoản của Emma Bohman. Hai ngày trước khi Angelica Wennerlind bị sát hại, cô ta đã tiêu gần 3.000 krona trong một cửa hàng đồ dùng cắm trại. Cô ta cũng thuê một chiếc xe nhưng chưa hề mang trả. Chúng tôi đã tìm thấy nó ở vị trí cách nhà Jesper Orre vài trăm mét. Vài tuần trước, vào buổi tối ga ra nhà Orre bị cháy, cô ta đã tiêu gần 1.500 krona trong một cửa hàng sơn.

- Để mua xăng?

- Hẳn là thế. Và chúng tôi đã phát thông báo tìm kiếm chiếc xe của Angelica Wennerlind. Một chiếc Break Volvo 740 màu đỏ. Chúng tôi nghĩ rằng Emma Bohman đã lấy nó để rời khỏi hiện trường vụ án.

- Các anh đã đến căn hộ của… Emma Bohman chưa?

- Đến rồi, nhưng không có ai cả. Công tố viên đã cấp giấy phép lục soát, và chúng tôi đã thực hiện việc đó vài giờ trước. Nhà cô ta đúng là một mớ hỗn độn! Đầy những hũ kem rỗng, những mảnh giấy bị cắt vụn. Mì ống dính xuống sàn phòng bếp và những vết tương cà chua vấy đầy trên gương. Gối tựa rải khắp sàn. Cảnh sát khoa học vẫn đang ở đó. Chị có ý tưởng gì về việc hiện giờ cô ta có thể ở đâu không?

Tôi ngắm nghía căn phòng, quan sát các đồng nghiệp đang chăm chú làm việc.

- Đâu đó nơi cô ta cảm thấy được an toàn. Hãy để tôi xem xét các thông tin mà chúng ta có được về cô ta. Có lẽ tôi sẽ phát hiện ra điều gì đó.

Nhiều giờ trôi qua trong lúc tôi rà soát lại đống giấy tờ. Bên ngoài, ngày đã rạng. Buổi bình minh khắc nghiệt và lạnh lẽo như đá granit. Các hành lang mỗi lúc một đông người hơn, và mùi cà phê mới pha lan tỏa khắp phòng. Âm thanh cũng tăng lên. Ai đó để một cốc cà phê trước mặt tôi, và tôi khẽ gật đầu thay cho lời cảm ơn mà không ngước mắt lên.

Khoảng mười giờ, tôi ra ngoài đi dạo. Tôi đi vòng quanh khu phố, chật vật bước trong lớp tuyết trắng tinh. Tôi để mặc cho gió lạnh thốc vào bên trong áo choàng mở phanh và những bông tuyết tan ra trên mặt.

Một lần nữa, tôi có cảm giác mình đã đọc thấy một điều gì đó quan trọng, nhưng lại không nhìn ra mối liên hệ. Tuyết trắng khiến võng mạc tôi bỏng rát còn hai má tôi thì lạnh tê tái. Câu trả lời nằm đâu đó, ẩn náu bên dưới bề mặt. Tôi biết thế, nhưng lại không thể nắm bắt nó. Nó lẩn trốn, giấu mình trong những ngóc ngách tăm tối nhất của tiềm thức tôi, giống như một con vật sợ hãi.

Khi đi qua cửa trụ sở cảnh sát, nó hiện ra trong tâm trí tôi. Và đột nhiên, tôi sợ quên nó đến mức chỉ muốn đến ngay bàn tiếp đón để mượn giấy và bút của nhân viên. Thế nhưng tôi quyết định tin tưởng bản thân - tôi sẽ nhớ được. Tôi vội vàng đi về phía thang máy rồi rảo bước trong hành lang, đến tận phòng họp nơi các đồng nghiệp của tôi đang có mặt.

- Phố Kapellgränd , tôi nói với Manfred, anh ta đang đứng giữa phòng, tay cầm một cốc cà phê. Emma Bohman đã lớn lên ở phố đó, và khi bị hỏi cung trong vụ chiếc nhẫn mất trộm, cô ta đã nói với cảnh sát rằng Orre sống ở phố Kapellgränd.

- Vâng… và sao nữa?

Manfred có vẻ ngơ ngác. Sanchez và Peter bước đến nhập bọn. Họ im lặng nhìn tôi.

- Cô ta lẫn lộn ảo giác với thực tại, và, vì một lý do nào đó, căn hộ ấy, nơi cô ta đã lớn lên, có một tầm quan trọng đặc biệt. Chúng ta đang tìm kiếm một nơi cô ta cảm thấy thân thuộc. An toàn. Căn hộ ở phố Kapellgränd rất có thể chính là nơi đó.

Đúng lúc ấy, Sanchez giơ tay lên. Cô có vẻ mệt mỏi. Lớp trang điểm trên mặt cô đã trôi hết, để lộ hai quầng thâm bên dưới mắt.

- Mọi người có nhận ra là chúng ta còn một vấn đề nữa không? cô khẽ hỏi. Con gái của Angelica Wennerlind, Wilma, năm tuổi, cũng đã mất tích.

Nguyễn Thị Tươi (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »