Khi Thiên Thần sợ hãi

Lượt đọc: 6929 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 24

Charles, Lãnh chúa Jarvis, dừng lại ở cửa phòng thay đồ hoàng gia và đứng nhìn Điện hạ George, Hoàng tử xứ Wales, quay sang bên này rồi bên kia ngắm ảnh phản chiếu của mình trong loạt những tấm gương được trang trí công phu với khung mạ vàng dọc theo những bức tường phủ lụa trong phòng. Một vài chiến hữu vui vẻ của Hoàng tử, trong đó có Lãnh chúa Frederick Fairchild, thoải mái nằm dài trong căn phòng màu đỏ vàng rộng như cái hang, thảo luận từ việc dùng sâm banh để đánh bóng giày đến những vở opera khiến họ hứng thú. Một tá cà vạt nhăn nheo nằm rải rác trên tấm thảm Thổ Nhĩ Kỳ màu sắc sặc sỡ, còn người hầu của Hoàng tử đi qua đi lại chuẩn bị một núi cà vạt vải lanh hồ cứng trắng nếu nỗ lực hiện tại của Hoàng tử không thành công hơn so với những lần trước. Hoàng tử George có thể yêu cầu sự trợ giúp của hai người hầu để nhét cơ thể mập mạp của mình vào chiếc áo khoác, và một hệ thống máy móc để đưa mình lên yên, nhưng ông khăng khăng đòi tự thắt cà vạt.

"A, ngươi đây rồi, Jarvis," Hoàng tử nói, nhìn lên.

Jarvis, người đã dành nửa giờ qua cố gắng xoa dịu lòng tự tôn bị tổn thương của đại sứ Nga, chỉ cúi đầu và nói, "Thưa ngài?"

"Lãnh chúa Frederick đang nói gì về việc Spencer Perceval và chính phủ đảng Bảo thủ khốn nạn của ông ta vận động áp đặt các hạn chế lên quyền nhiếp chính của chúng ta?" Cái miệng to mập nóng nảy của Hoàng tử trễ xuống khó chịu. "Hạn chế? Hạn chế gì?"

Jarvis nhấc một chiếc áo sơ mi nhàu nát và áo ghi lê sa-tanh bị rách từ một chiếc ghế mạ vàng có hình dạng như một đóa hoa sen, và ngồi xuống. "Một hạn chế tạm thời mà thôi," ông nói ôn tồn, "sẽ dỡ bỏ sau một năm."

"Những một năm!"

"Các bác sĩ khẳng định sức khoẻ Nhà vua tiếp tục được cải thiện," Lãnh chúa Frederick, giọng cứng lại vì lo lắng, nói. Việc Vua George III già có thể phục hồi trước khi họ nắm quyền là nỗi sợ lớn nhất của đảng Tự do. "Còn có những người trong Hạ viện nói rằng quyền nhiếp chính có thể sẽ không cần thiết."

"Các ngươi nghĩ sao?" George nói, quay lại đối mặt với bạn bè mình. Phải mất một lúc Jarvis mới nhận ra rằng câu hỏi không bàn về sức khoẻ của cha Hoàng tử mà dành cho nỗ lực thực hiện một nút thắt phức tạp trên chiếc cà vạt mới nhất của ông.

Ngài John Bethany, một tay truỵ lạc với đôi má đầy đặn hồng hào và cái bụng có thể là đối thủ của Hoàng tử, lôi ra chiếc kính một tròng và kiểm tra bạn mình một cách lâu la và kỹ lưỡng trong khi Hoàng tử chờ đợi với sự hồi hộp đau đớn. "Brummell cũng không thể làm tốt hơn," cuối cùng Bethany nói, cất chiếc kính một tròng.

Khuôn mặt đang nở một nụ cười rộng của Hoàng tử biến mất ngay lập tức. "Ngươi đang nịnh ta." Với một lời chửi thề thiếu kiên nhẫn, ông tháo tác phẩm mới nhất của mình và bắt đầu lại một lần nữa, một mắt hướng về phía Jarvis. "Tất nhiên quyền hạn của chúng ta sẽ tương tự như của Nhà vua chứ?"

Jarvis hắng giọng. "Không hẳn, thưa ngài. Nhưng ngài sẽ được phép thành lập một chính phủ…"

"Ta cũng nghĩ vậy." Hoàng tử xen vào.

"Mặc dù điều đó cần phải được công bố trước khi Hoàng tử tuyên thệ nhậm chức trước Hội đồng Cơ Mật41*."

*Hội đồng Cơ Mật Hoàng gia Anh (Privy Council of the United Kingdom) là cơ quan cố vấn chính thức của Vương quốc Anh. Thành viên của nó chủ yếu bao gồm các chính trị gia cao cấp, là thành viên hiện tại hay trước đây của Hạ viện hoặc Thượng viện.

Hoàng tử hay diễn tuồng đến mức người ta thường quên rằng dòng máu của một loạt các vị vua - Pháp và Tây Ban Nha, Anh và Scotland, từ William Nhà Chinh phạt42* và Charlemagne43* đến Henry II44* và Mary Nữ hoàng Scotland45* - chảy trong huyết quản của người đàn ông này. Ông có thể rất ra dáng đế vương nếu muốn. "Đừng bắt đầu, Jarvis," George nói, đột nhiên biến đổi từng li thành Hoàng tử.

*William I của Anh (khoảng 1028 - 1087) là Công tước của Normandy từ năm 1035 đến năm 1087 và là Vua Anh từ năm 1066 đến năm 1087. Với tư cách là vua Anh, ông là William I. Ông thường được gọi là William Nhà chinh phạt (William the Conqueror trong tiếng Anh và Guillaume le Conquérant trong tiếng Pháp) vì thành tích chinh phạt nước Anh.

*Charlemagne của đế quốc Karolinger (sinh 742 hay 747 - mất 814) là vị Hoàng đế đầu tiên của nước Đức..

*Henri II (31/03/1519 - 10/07/1559) là vua nước Pháp từ 31 tháng 3 năm 1547 đến khi băng hà.

*Mary, Nữ hoàng Scotland (1542 - 1587), thường được gọi là Mary Stuart hoặc Mary I của Scotland, là Nữ hoàng Scotland từ năm 1542 đến năm 1567; và Vương hậu của Vương quốc Pháp từ 1559 đến 1560.

Jarvis nghiêng người trong một cái cúi đầu không lời.

Phong cách vương giả gần như ngay lập tức biến mất. George thở dài. "Giá như Fox vẫn còn ở đây với chúng ta. Chết như vậy quả là một việc làm thiếu suy nghĩ."

"Đúng vậy," Jarvis nói. Ông đợi một lúc, rồi nói thêm, "mặc dù Perceval nghĩ rằng có lẽ…"

"Quỷ dữ bay cùng với Perceval," Hoàng tử nói với cơn nóng giận chợt bùng nổ. "Thế cũng đủ khiến tim người ta đập như đánh trống ngực." Ông đột ngột dừng lại, các ngón tay di chuyển đầy lo lắng đến cổ tay đối diện. "Tĩnh mạch của ta đang phi nước đại. Tiếp đến ta sẽ gặp những cơn co thắt bụng."

Jarvis nghĩ những cơn co thắt bụng của Hoàng tử có nguồn gốc từ núi cua bơ ngài đã ăn vào buổi tối hôm trước, cùng hai chai rượu vang để nuốt trôi chúng, nhưng ông giữ lại nhận xét đó cho riêng mình.

"Thực sự vẫn còn quá sớm để thảo luận những điều như vậy," Hoàng tử nói, tay đặt lên cái bụng hoàng gia, một cơn co thắt đau đớn làm méo mó khuôn mặt nung núc thịt của ông. "Thật nguy hiểm cho quá trình tiêu hóa. Ta sẽ đi nằm một chút."

"Còn cuộc hẹn với đại sứ Nga, thưa ngài?" Hoàng tử trông thực sự bối rối. "Cuộc hẹn nào?"

"Cuộc hẹn được dự kiến từ nửa giờ trước. Ông ấy vẫn đang chờ." "Hủy nó đi," Hoàng tử nói, một tay đưa lên che mắt như thể ánh sáng đột nhiên trở nên quá nhiều. Ông lảo đảo về phía một đi văng có hình dạng như một con cá sấu độn với vải satin đỏ thẫm gần đó. "Ai đó kéo rèm lại. Và mang thuốc phiện cho ta. Bác sĩ Heberden nói ta phải dùng một liều bất cứ khi nào cảm thấy lo lắng để tránh bất kỳ nguy cơ tăng huyết áp nào."

Vẫn cẩn thận giữ mọi suy nghĩ cho riêng mình, Jarvis đích thân đi kéo rèm. Sự hồi phục thần kỳ của ông Vua già điên khùng sẽ không xuất hiện, trong tuần tới Dự luật Nhiếp chính sẽ được thông qua và vị Hoàng tử lười biếng, hoang phí, ham khoái lạc này sẽ được tuyên thệ nhậm chức Hoàng thân Nhiếp chính. Nhưng dù Hoàng tử xứ Wales có thấy vị trí Hoàng thân Nhiếp chính của mình được tâng bốc đến đâu, thì kinh nghiệm với những cuộc cãi vã và mưu đồ chính trị của Hoàng tử hạn chế như những mối quan tâm của ông. Jarvis tự tin rằng cuối cùng - trong hoàn cảnh thích hợp - Hoàng tử sẽ rất hạnh phúc khi được trí tuệ của những người khác dẫn dắt.

Bồn chồn tắt hết đèn, Jarvis lùa các bạn hữu của Hoàng tử ra khỏi phòng và lặng lẽ đóng cửa lại. Các thành viên đảng Tự do có thể nghĩ rằng những năm dài lưu vong chính trị của họ đã sắp kết thúc, nhưng những người như Lãnh chúa Frederick Fairchild quá ư tràn đầy lý tưởng nên sẽ không dự đoán được độ dài quãng đường mà đối thủ của họ sẵn sàng đi để ngăn họ không nhận được quyền lực, và họ cũng không ăn nói đủ quanh co để trở nên tàn nhẫn.

Trong chính trị, người ta cần phải tàn nhẫn. Tàn nhẫn, và rất thông minh.

Ngài Henry Lovejoy đang xem xét các báo cáo vụ án tại chiếc bàn cũ nát của mình khi Bá tước Hendon, với một hộp gỗ óc chó được đánh bóng cắp bên dưới một cánh tay, bước vào văn phòng của Lovejoy tại Queen Square.

Đằng sau ông là viên thư ký hói đầu chảy mồ hôi, đôi mắt nhỏ thường ngày hay nheo lại mở to tròn sau chiếc kính được đẩy xuống dưới mũi của mình. "Tôi đã thông báo với ngài, Ngài Henry, tôi thật sự đã…"

Lovejoy xua tay cho viên thư ký lui. "Không sao đâu, Collins." Lovejoy đã mong đợi một cuộc đối đầu đầy giận dữ với người cha quyền lực của kẻ trốn chạy. Viên thẩm phán đã quyết định ông sẽ hành xử như thế nào: tôn kính, lịch sự và tôn trọng, nhưng cứng rắn. Đứng dậy, ông chìa tay về phía một chiếc ghế da màu nâu sờn gần đó. "Xin mời ngồi, thưa ngài. Tôi có thể làm gì cho ngài?"

"Điều đó không cần thiết." Đặt chiếc hộp nhỏ bằng gỗ lên bàn Lovejoy, ông đứng đó với đôi chân mở rộng, hai tay chắp sau lưng. "Ta đến để tự thú."

"Tự thú ư, thưa ngài?" Lovejoy lắc đầu bối rối. "Vì chuyện gì?" Hendon nhìn ông với sự miệt thị khinh thường. "Đừng làm một thằng ngốc khốn kiếp như vậy. Tất nhiên vì vụ giết Rachel York, nữ diễn viên đó. Ta đã làm điều đó. Ta đã giết cô ta."


Nguồn: Nhà xuất bản: Thanh Niên
tve-4u.org
Được bạn:Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 11 tháng 8 năm 2021

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của c.s. harris