Khi Thiên Thần sợ hãi

Lượt đọc: 6934 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 29

Sebastian mới khoảng chín tuổi khi anh bắt đầu nhận ra ở anh có điều gì đó khác thường, khi hầu hết mọi người không thể nghe được cuộc trò chuyện thì thầm trong một căn phòng phía xa, hoặc đọc tên các cuốn sách trên kệ thư viện trong bóng tối của màn đêm hay từ bên kia căn phòng.

Đôi lúc anh tự hỏi nếu hầu hết mọi người nhìn nhận thế giới xung quanh có đôi chút khác so với những người còn lại, liệu giả định về sự tương đồng chỉ là một ảo tưởng. Anh từng gặp một người đàn ông nghĩ rằng một con chó màu vàng có màu giống thảm cỏ mùa xuân xanh mượt mà con chó đang chơi trên đó, và một người đã thề rằng bộ đồ màu xám của mình là màu xanh. Chính một lời nhận xét vu vơ của Amanda, chị gái Sebastian, đã khiến Sebastian lần đầu tiên nhận thức được rằng hầu hết mọi người không thể nhìn thấy màu sắc trong đêm, rằng đối với họ, bóng tối biến thế giới trở thành những sắc xám trong đó họ di chuyển gần như bị mù.

Anh nhận thấy khả năng nhìn trong bóng tối của mình đặc biệt có tác dụng khi thực hiện những nhiệm vụ đặc biệt cho quân đội trong chiến tranh. Giờ anh thấy nó hữu ích khi trèo qua bức tường quanh khu vườn của Dinh thự St. Cyr trên quảng trường Grosvenor và rón rén bước về phía sân thượng.

Alistair St. Cyr, Bá tước Hendon thứ Năm, ngủ trong một chiếc giường Tudor48* lớn từng thuộc về ông cố của Bá tước thứ Nhất. Ông dần tỉnh dậy, đôi môi mím lại trong giấc ngủ, mí mắt rung rung mở lên đóng xuống. Rồi mở lên.

*Một loại giường có cột ở bốn góc để treo rèm.

Ông ngồi dậy với một tiếng thở hổn hển gay gắt, hàm chùng xuống, đôi mắt giương rộng trong lúc nhìn cụm nến cháy trên bàn cạnh giường và dọc theo mặt lò sưởi. Ánh mắt ông nâng lên đến nơi Sebastian đang đứng dựa vào cột giường với cánh tay khoanh trước ngực, và ông bật ra một tiếng thở dài nhẹ nhõm. "Sebastian. Cảm ơn Chúa. Ta đã hy vọng con sẽ đến tìm ta."

Sebastian bước ra khỏi cột giường, đứng thõng tay, cơn giận trào lên trong anh. "Cha nghĩ cái quái gì khi đến Văn phòng Hành chính công và cố gắng thuyết phục mọi người rằng cha đã giết Rachel York?"

Những biểu hiện trên khuôn mặt Hendon là một điều Sebastian chưa bao giờ thấy trước đây, một hỗn hợp kỳ lạ của đau buồn, lo lắng và rất giống với cảm giác tội lỗi. "Bởi vì ta là người đến gặp cô ta đêm đó."

Thứ Ba, Nhà thờ Thánh Matthew, St. Cyr.

"Ôi, Chúa ơi." Sebastian thì thầm, một tay đưa lên che mắt. Hendon hất tấm chăn sang một bên và đứng dậy, dáng người đầy quyền lực với lòng tự trọng bất chấp bộ đồ ngủ và mũ trùm đầu.

"Nhưng ta thề, cô ta đã chết khi ta đến."

Sebastian gắt ra một tiếng cười, thả tay xuống bên hông. "Cha nghĩ sao? Rằng con sẽ tin là cha có thể hiếp dâm và giết người ở tuổi này?"

Quay người lại, anh đi đến ngồi xuống trước ngọn lửa và cào than trong lò sưởi. Anh cảm thấy than sưởi ấm đôi má, liếm vào cái lạnh của nghĩa trang còn lại sâu bên trong con người anh. Một vòng xoáy các sự kiện riêng rẽ khó hiểu đột nhiên được sắp xếp đúng vị trí tạo nên sự hợp lý hoàn hảo và khủng khiếp. "Vậy họ đã phát hiện ra khẩu súng lục của cha," anh nói, nhìn chằm chằm vào ngọn lửa trước mặt.

Một cơn ho ầm ầm sâu trong lồng ngực người đàn ông lớn tuổi. "Ta đem nó theo mình để đề phòng. Ta thậm chí còn không nhận ra mình đã đánh rơi cho đến khi về đến nhà và thấy nó mất tích. Ta đã nghĩ đến việc quay lại và tìm kiếm, nhưng... " Ông do dự. "Ta không thể làm điều đó. Ta nghĩ mình đã hy vọng đánh rơi nó ở nơi khác."

Sebastian đã xúc một xẻng đầy than vào ngọn lửa và dõi theo nó nằm đó, tối tăm và âm ỉ. "Vậy chính xác tại sao cha lại đơn độc tới gặp Rachel York trong một nhà thờ ở Westminster vào giữa đêm?"

"Ta không thể nói cho con được."

Sebastian quay người lại, một đầu gối vẫn đặt trên tấm thảm lò sưởi. "Cha sao cơ?"

Không trả lời, cha anh nhìn lại anh, hỗn hợp cảm xúc kỳ lạ đó che phủ đôi mắt màu xanh rực rỡ của ông ta.

"Cô ta tống tiền cha? Đúng không?" "Không."

Sebastian đẩy thùng đựng than sang một bên và đứng dậy. "Vậy con phải tin điều gì?"

Hendon cọ một bàn tay trên mặt, quai hàm âm thầm di chuyển lên xuống như cách ông vẫn làm khi suy nghĩ, rõ ràng đang quyết định xem nên nói những gì với Sebastian và giữ lại những gì cho riêng mình. "Cô ta liên lạc với ta vào sáng thứ Ba," cuối cùng ông nói. "Cô ta có một thứ cô ta nghĩ ta có thể muốn mua."

"Vậy cô ta đã tống tiền cha."

"Không. Ta nói với con rồi, cô ta bán một thứ. Một thứ ta muốn mua. Chúng ta đã thỏa thuận được giá cả, và cô ta nói muốn gặp ta tại Nhà thờ Thánh Matthew, trong Điện thờ Đức Mẹ vào lúc mười giờ. "

"Tại sao lại là Nhà thờ Thánh Matthew?"

"Cô ấy nói nơi đó yên tĩnh. Sẽ có ít khả năng chúng ta bị quấy rầy hay phát hiện." Có một cái bàn tròn với khảm đầu đánh bóng lấp lánh ở bên chiếc giường khổng lồ, và Hendon đến ngồi xuống một chiếc ghế có lưng chạm rỗng gần đó. "Cái tên Lovejoy đó, cái tên thẩm phán khờ dại hay chõ mũi vào chuyện người khác đó, ông ta nói nhà thờ đã bị khóa vào lúc tám giờ đêm đó, nhưng không phải. Cửa cánh ngang phía bắc đã được mở khi ta đến, đúng như những gì cô ta nói."

"Cha có thấy ai khác không?"

"Không." Ngón tay đầy gân của Hendon siết chặt cho đến khi các đốt ngón tay trắng bệch. "Không có một ai. Ta nghĩ rằng chỉ có chúng ta thôi. Cô ta đã thắp sáng tất cả nến trên bàn thờ. Khi đi về phía sau nhà thờ, ta có thể nhìn thấy những ngọn lửa bùng lên, giống như ánh sáng vàng ấm áp. Sau đó, ta nhìn thấy cô ta."

Ông xoa một bàn tay xoè rộng trên mắt như muốn xóa đi ký ức về những gì mình nhìn thấy. "Thật kinh khủng, cái cách cô ta bị bỏ lại đó, nằm trên bậc cấp bàn thờ với hai chân dạng ra..." Giọng ông nhỏ dần thành một lời thì thầm. Nỗ lực giúp ông đẩy được lời nói của mình ra gần như có thể sờ thấy được. "Con thực sự có thể nhìn thấy những dấu tay máu trên da đùi trần trụi của cô ta. Quá nhiều máu, ở khắp mọi nơi."

Sebastian nhìn vào khuôn mặt tái mét bối rối của cha mình. Không ai nghĩ rằng Bá tước Hendon là một người nhạy cảm. Ông cứng rắn, nóng nảy, lãnh đạm; ông có thể tàn bạo. Nhưng ông chưa bao giờ tham gia chiến tranh, chưa bao giờ thấy cơ thể đen ngòm phồng rộp của trẻ con nằm dưới đống nhà đổ nát cháy rụi. Chưa bao giờ nhìn thấy những gì pháo - hoặc thậm chí là vài tên lính say xỉn - có thể làm với da thịt mềm mại mịn màng của một người phụ nữ.

Sebastian giữ giọng nói đều đều không cảm xúc. "Và cái thứ này, cái thứ cha đã đến đó để mua. Cô ta có đem nó theo không?"

Hendon hít sâu một hơi căng phồng lồng ngực, sau đó thở ra qua đôi môi mím chặt và lắc đầu. "Ta đã tìm nó." Ông ấn một nắm tay siết chặt trên môi, và Sebastian nghĩ anh biết điều gì đã khiến cha anh phải tiếp cận thi thể bị cưỡng bức đẫm máu đó và lục lọi nó một cách tàn nhẫn có hệ thống. "Đó hẳn phải là lúc ta đánh rơi khẩu súng lục. Ta đã hy vọng mình để nó trong túi áo choàng ngoài. Ta đã ném nó đi, con biết đấy - ý ta là cái áo choàng. Nhét nó xuống cống ở phố Peter Vĩ Đại. Trên đó dính nhiều máu đến mức ta không bao giờ có thể giải thích được với Copeland. Ta rửa đôi bốt sạch nhất có thể, nhưng ta vẫn phải nghĩ ra một lời nói dối nhảm nhí về việc dừng lại giúp đỡ các nạn nhân của một tai nạn xe ngựa." Ánh mắt ông trở nên lơ đãng, như thể ông đang nhìn thấy quá khứ. "Nhiều máu quá."

Sebastian bước tới đứng ở phía xa chiếc bàn, nhìn chằm chằm khuôn mặt của cha mình. "Cha phải cho con biết cha đến đó mua gì."

Hendon dựa lưng vào ghế, quai hàm của ông cứng lại. "Ta không thể."

Sebastian đập một bàn tay xuống mặt bàn giữa họ. "Dù cha có đến Nhà thờ Thánh Matthew để mua cái gì thì đó cũng rất có thể là lý do khiến Rachel York bị giết. Làm thế quái nào mà con có thể tìm ra kẻ đã giết cô ta nếu cha thậm chí còn không cho con biết đó là gì?"

"Con sai rồi. Việc giữa ta và người phụ nữ đó không liên quan gì đến cái chết của cô ta."

"Cha không thể biết chắc điều đó.""Có, ta có thể."

Sebastian tì lên bàn, sau đó lại lùi ra. "Chết tiệt. Cha không biết chúng ta đang mạo hiểm gì sao?"

Hendon đứng bật dậy, mặt sầm lại. "Dường như con đã quên chúng ta là ai. Ta là ai. Con thực sự nghĩ rằng ta sẽ cho phép đứa con trai của mình phải chịu tội giết người như một tên tội phạm tầm thường sao?"

Sebastian giữ giọng nói đều đều. "Cha không thể sửa chữa điều này, thưa Cha. Một người phụ nữ đã chết."

"Một con điếm tầm thường?" Hendon vung tay vào khoảng trống giữa họ. "Ta có thể xử lý cái chết của cô ta. Ta muốn biết con nghĩ mình là cái quái gì khi đâm một cảnh sát và bị cảnh sát rượt đuổi khắp London? "

"Y trượt chân và ngã vào một tên cảnh sát khác. Đó thậm chí còn không phải là dao của con."

"Đó không phải là những gì họ đang nói." "Họ đang nói dối."

Sebastian nhìn chằm chằm vào ánh mắt của cha mình. Hendon thở dài. "Tên cảnh sát đó vẫn chưa chết, nhưng theo những gì ta biết đó chỉ còn là vấn đề thời gian. Con cần ra nước ngoài cho đến khi ta có thể thu xếp mọi chuyện."

Sebastian mỉm cười. "Còn Jarvis? Cha đừng có bảo con rằng người em họ luôn bận rộn chính sự của Nhà vua không đứng đằng sau việc cảnh sát cấp tốc bắt giữ con"

Qua cách quai hàm cha anh chuyển động, Sebastian biết rằng mình đã đúng. Dù cho điều liên kết hai người đàn ông này có thể là sự căm ghét người Pháp, chủ nghĩa cộng hòa và Công giáo, Hendon là một người quá coi trọng tính ưu việt của quy định và luật pháp để có thể ủng hộ một người mưu mô xảo quyệt như Jarvis. "Ta có thể đối phó với Jarvis."

Sebastian mím môi không nói gì.

"Ta đã sắp xếp," Hendon nói, lùi ra khỏi bàn. "Với thuyền trưởng của một con tàu..."

"Con sẽ không chạy trốn." Hendon bước tới mở một ngăn kéo nhỏ ở bàn làm việc. "Không có gì đáng xấu hổ khi phải tạm thời cách li mình khỏi nguy hiểm."

Ngôi nhà cũ rộng lớn dường như căng ra xung quanh họ, quen thuộc đến đau đớn và đột nhiên trở nên thân thương đầy bất ngờ trong sự tĩnh lặng của màn đêm. "Con sẽ không bỏ chạy." Sebastian nói một lần nữa. "Con sẽ ở lại đây và tìm ra kẻ nào đã giết người phụ nữ đó. Và tại sao."

Hendon quay lại, một thoáng cảm xúc có thể là sợ hãi bùng lên trong mắt ông. Ông do dự, sau đó đưa tay ra. "Đây. Ít nhất hãy cầm lấy nó"

Sebastian nhìn xuống nắm tiền giấy trong bàn tay to mập của cha mình. "Con không cần tiền."

"Đừng có lằng nhằng như vậy. Tất nhiên là con cần tiền."

Đó là sự thật. Những món đồ mua tại Hội chợ Đồ cũ và ở Haymarket đã khiến túi tiền của anh cạn kiệt nghiêm trọng, và anh sẽ cần nhiều hơn trong những ngày tới.

Anh cầm lấy số tiền và quay về phía cửa sổ, nhưng dừng lại khi một ý nghĩ chợt xuất hiện. "Leo Pierrepont nói y đã tổ chức một bữa tiệc vào đêm Rachel York bị giết chết. Liệu cha có thể tìm hiểu xem nó có phải là sự thật không?"

"Pierrepont? Gã người Pháp nhập cư? Y thì liên quan quái gì đến vụ này?"

"Có thể không. Có thể rất liên quan. Cha có thể tìm hiểu được không?"

Biểu cảm mà Sebastian chưa bao giờ hiểu được lại xuất hiện trên khuôn mặt của cha anh. "Vì Chúa, Sebastian. Đây là một điều điên rồ. Nếu con không rời khỏi đất nước, ít nhất hãy ẩn náu cho đến khi tất cả trôi qua. Ta sẽ thuê những người giỏi nhất trên phố Bow. Họ sẽ tìm kiếm kẻ giết người thực sự. Con hãy tập trung vào việc giữ mình an toàn."

Sebastian nở một nụ cười mềm mỏng và quay người nhảy lên khung cửa. "Con e rằng cha sẽ thấy những người giỏi nhất của phố Bow đang bận." Anh thò một chân qua ngưỡng cửa, sau đó dừng lại liếc nhìn khuôn mặt căng thẳng, bối rối của cha mình. "Hiện giờ tất cả họ đang có việc rồi. Tìm con."

Sáng hôm sau những đám mây nặng nề sà xuống thấp, có sương giá báo hiệu tuyết rơi trước khi đêm xuống.

Dựng cổ áo choàng chống lại cái lạnh, Sebastian đi bộ về phía Thành phố, rảo bước để giữ ấm. Tại chân đồi Tower, anh mua một túi hạt dẻ rang của một bà già, nhưng cuối cùng lại đưa gần hết cho một đám trẻ con rách rưới túm tụm giậm chân và xoa tay trong cái lạnh gần đó. Anh biết lũ nhóc gần chết đói này đã luôn ở đó, cả những bà mẹ tuyệt vọng bồng đứa con sơ sinh khóc ngằn ngặt đang lả dần đi và những ông bà già vô gia cư ốm yếu. Tuy nhiên, Sebastian cảm thấy dường như trước đây mình chưa bao giờ thực sự chú ý đến họ. Hoặc có lẽ chỉ đơn giản là do anh chưa bao giờ bước đi giữa họ, một mình, dễ bị tổn thương và chia sẻ nỗi sợ hãi của họ.

"Trông anh có vẻ như đã không ngủ đêm qua," Paul Gibson nói khi cô y tá dẫn Sebastian trở lại nhà bếp, nơi anh chàng Ireland này vừa mới kết thúc một bữa sáng nhanh gồm bột yến mạch và bia.

Sebastian đưa tay gãi má chưa cạo râu của mình. "Đúng vậy."

Gibson cười toe toét. "Tôi cũng vậy." Anh loay hoay vung cái chân gỗ qua băng ghế và đứng dậy. "Hãy đến xem. Tôi phát hiện ra một vài điều có thể anh sẽ quan tâm."

Theo người bạn dọc lối cỏ, Sebastian hít sâu một luồng không khí lạnh cuối cùng và cúi đầu xuống bước vào ngôi nhà phụ bằng đá được Gibson sử dụng làm phòng giải phẫu. Anh không nhớ căn phòng lại ẩm ướt đến vậy, sự nhớp nháp làm nổi bật mùi hăng của cái chết và sự phân hủy.

"Tôi đã dành nguyên một giờ chỉ để gột bùn khỏi cô ấy," Gibson nói, khập khiễng tiến đến thi thể trắng toát và lạnh cứng đang nằm trên phiến đá giống điện thờ. Sebastian rất vui khi thấy vị bác sĩ phẫu thuật chưa thực sự bắt đầu mổ xẻ. "Các nhát cắt trên cổ được thực hiện bằng một con dao hai lưỡi, có thể là một thanh gươm, giống như thứ ẩn trong cây gậy đi bộ mà một quý ông có thể mang theo."

Sebastian gật đầu. Anh có một cây gậy đi bộ như vậy. Và Hendon cũng thế.

"Nó được thực hiện như thế này…" Gibson biểu diễn bằng cách cắt cánh tay của mình trong không khí theo hướng này rồi hướng kia. "Sát thủ của anh chém qua lại nhiều lần liên tục." Anh ta buông thõng cánh tay xuống. "Hẳn phải có một lượng máu lớn bắn tung toé khắp điện thờ."

"Tôi cũng nghe nói vậy." Sebastian nghiên cứu phần thịt bị cắt dã man tại cổ Rachel York, và nhớ lại những gì cha anh đã nói về việc dính nhiều máu đến mức phải vứt bỏ chiếc áo choàng ngoài của mình. Kẻ nào làm điều này hẳn phải bước ra khỏi nhà thờ ướt đẫm trong máu. Như Leo Pierrepont đã nói, vụ tấn công đã cắt gần đứt đầu cô khỏi cổ. Và Sebastian suy nghĩ: Làm sao gã người Pháp biết điều đó?

"Do cách nó được thực hiện," Gibson nói, "xuất hiện những vết chém chéo chạy từ cả hai bên trái và bên phải. Nhưng nếu nhìn kỹ, anh sẽ thấy những vết cắt được thực hiện từ trái sang phải dài và sâu hơn. Điều đó cho chúng ta biết người đàn ông anh đang tìm thuận tay phải."

"Và khá mạnh mẽ?"

Gibson nhún vai. "Cô ấy là một phụ nữ nhỏ bé. Bất kỳ người đàn ông nào có tầm vóc trung bình cũng có thể áp đảo cô ấy, dù cô ấy có chống cự lại. Cô ấy muốn sống một cách tuyệt vọng." Với sự dịu dàng đáng kinh ngạc, anh ta nhấc một cánh tay nhợt nhạt bất động lên trên phiến đá granite. "Hãy nhìn cách các móng tay bị gãy và bị rách ở chỗ này - và chỗ này," anh vừa nói vừa chỉ. "Không chỉ có vậy, tôi còn tìm thấy các mảnh da dưới hai móng tay còn lại trên tay phải cô ấy."

Sebastian ngạc nhiên ngước nhìn. "Ý anh là, cô ấy cào hắn?" "Đúng, tôi cho là vậy. Nhưng tôi ngờ rằng nó xảy ra trước khi hắn chém cô ấy. Không có vết cắt trên tay."

Sebastian lật lại những suy nghĩ của mình về những người anh đã nói chuyện cùng; không ai cho thấy dấu hiệu bị cào, ít nhất không phải ở những nơi nhìn thấy được. "Vậy cô ấy có thể đã cào hắn khi bị cưỡng bức."

"Tôi e là không." Paul Gibson đặt tay của Rachel xuống phiến đá lạnh. "Cô ấy bị cưỡng bức sau khi chết. Không phải trước đó."

"Cái gì? Sao anh có thể chắc chắn như vậy?"

Anh chàng Ireland vươn tới cái xác. "Hãy nhìn vào những vết thâm tím trên cổ tay và cánh tay. Anh có thể nhìn thấy dấu vết cô ấy vật lộn chống lại hắn. Nhưng không có dấu vết thâm tím trên đùi. Sẽ phải có nếu hắn ghì cô ấy xuống và ép mở chân cô ấy ra. Cũng không có bất kỳ vết thâm tím nào trên chỗ kín của cô ấy; chỉ một vết trầy nhẹ bên trong có thể xuất hiện sau khi chết."

Anh ta quay người đi lấy một chậu men nông từ cái bàn thấp dài nằm dưới cửa sổ nhỏ lát kính nhìn ra phía trước. "Nhưng đây là bằng chứng rõ ràng nhất," anh ta nói, và Sebastian thấy mình đang nhìn vào một mảnh satin rách, nhuộm với nhiều máu đến mức không thể đoán được màu sắc ban đầu của nó.

"Nhiều khả năng là từ bộ trang phục của cô ấy. Tôi tìm thấy nó bên trong cô ấy. Hắn hẳn đã nhét nó vào trong cô khi hắn tiến vào. Vết trầy nhỏ từ việc bị cưỡng bức không thể là nguồn gốc của tất cả chỗ máu này. Máu là từ cổ họng cô ấy. Điều đó có nghĩa là vào thời điểm hắn cưỡi lên cô ấy, hắn đã giết cô ấy rồi."

Cái lạnh ẩm ướt của căn phòng bắt đầu xâm nhập qua chiếc áo khoác len giá rẻ của Sebastian. Anh khum tay đưa lên miệng và thổi vào chúng, ánh mắt của anh trôi về hình hài nằm trên phiến đá đó. Anh nhớ đến những gì cha mình đã nói, về việc nhìn thấy các dấu vân tay đẫm máu trên bắp đùi trắng trần trụi của cô. Vậy mà lúc đó thậm chí anh còn chưa hiểu ngay ra.

Sebastian thõng tay xuống hai bên. "Vậy hắn đã làm gì? Vật lộn với cô ấy, làm bầm dập cánh tay và cổ tay cô ấy, có lẽ tát vào mặt cô ấy trong lúc cô ấy cào hắn. Hắn rút ra một thanh kiếm từ cây gậy đi bộ, cắt cổ nhiều lần và giết chết cô ấy. Và rồi hắn cưỡng bức cô ấy?"

Gibson gật đầu. "Và hãy nghĩ đến điều này: Theo cái cách hắn rạch cổ họng, cô ấy sẽ ướt đẫm máu. Cả hai đều như vậy."

Sebastian thở dài nặng nhọc. "Lạy Chúa. Kẻ nào có thể làm một điều như vậy?"

"Một kẻ rất nguy hiểm." Gibson đặt cái chậu sang một bên với một tiếng cách ầm ĩ trong căn phòng lạnh. "Hình thức đồi bại đặc biệt này có một cái tên. Nó được gọi là ái tử thi."

Sebastian đưa ánh mắt mình quay trở lại thi thể trần truồng bị tàn phá dã man của người phụ nữ trước mặt họ. Tất nhiên anh đã nghe nói về nó. Ở London có những nơi chuyên phục vụ tất cả các hình thức trụy lạc thấp hèn đàn ông có thể tưởng tượng ra - kê gian, ác dâm, khổ dâm, ấu dâm. Và cả chuyện này.

"Vậy, hắn giết cô ấy để cưỡng bức?" Sebastian nói. Và anh nghĩ, Nếu Kat đúng thì sao? Sẽ ra sao nếu Rachel York bị một kẻ thậm chí không quen biết sát hại? Sẽ ra sao nếu cái chết của cô ấy không liên quan gì đến thân phận của cô, với những người đàn ông đã đi qua cuộc đời cô hay thậm chí cả với điểm hẹn bí ẩn mà cô đã lên kế hoạch vào đêm đó cùng Bá tước Hendon? Giờ làm thế nào Sebastian có thể hy vọng tìm thấy kẻ sát hại cô ấy?

"Có lẽ vậy," Paul Gibson nói. "Tuy nhiên, một số người bị kích thích tình dục bằng việc giết người." Đôi mắt màu xám hiền hậu của anh ta trở nên bồn chồn với cái bóng của những ký ức cũ kĩ xấu xí, giọng nói của anh ta nhỏ dần thành một lời thì thầm giằng xé đau đớn. "Như những gì hai chúng ta đã biết."

Sebastian gật đầu, không đáp lại ánh mắt của anh ta. Đó là điều cả hai đều đã chứng kiến quá nhiều lần trong chiến tranh, đam mê tàn bạo của binh lính, vẫn còn đẫm máu từ trận chiến và trở nên phóng túng với những đàn bà trẻ con bất hạnh ở một thành phố bị chinh phục hoặc một trang trại xui xẻo nằm trên đường hành quân. Có gì đó trong việc giết chóc làm trỗi dậy tất cả những gì nguyên thuỷ và bất nhân trong mỗi con người. Sebastian tự hỏi liệu suy nghĩ đó có phải là một quan niệm sai lầm được sinh ra từ sự kiêu ngạo của con người? Bởi vì tất cả những sự hủy diệt ích kỷ độc ác này quá đỗi con người. Nhiều loài ác thú giết mồi để làm thức ăn, để tồn tại, nhưng không có loài thú nào giết vì khoái cảm tình dục tàn bạo.

"Vậy, hắn có thể đã giết chết cô ấy vì một lý do hoàn toàn khác, và thấy toàn bộ trải nghiệm hào hứng đến mức hắn cảm thấy buộc phải làm dịu ham muốn của mình trên xác chết của cô."

Vị bác sĩ gật đầu. "Các vết trầy xước bên trong khá nhẹ. Hắn chắc hẳn đã rất vui mừng khi tiến vào trong cô ấy." Anh do dự, sau đó nói, "Còn một điều khác, có thể quan trọng hoặc không. Anh có thấy những vết sẹo trên cổ tay cô ấy?"

Sebastian cúi về phía trước để nghiên cứu những vết sẹo cũ mờ quấn quanh hai cổ tay như những cái vòng. Sebastian cũng có những vết sẹo như vậy từ những ngày ở Bồ Đào Nha: Di sản của mười hai giờ đẫm máu đau đớn vặn cổ tay chống lại sợi dây thừng thít chặt.

"Và nhìn này." Nắm lấy một bên vai, Gibson lật cái xác lại để Sebastian có thể nhìn thấy những vết sẹo trắng mờ dọc ngang trên tấm lưng mỏng manh xinh đẹp của cô. "Ai đó đã quất roi cô ấy."

"Theo anh thì cách đây bao lâu rồi?"

"Tôi không chắc." Gibson hạ cái xác xuống. "Tôi cho rằng ít nhất là vài năm trước." Anh ta đi lại quanh phòng, đặt dụng cụ lên một cái khay. "Tôi có thể sẽ cho anh biết được nhiều hơn trong một, hai ngày tới, sau khi tôi có cơ hội khám nghiệm tử thi hẳn hoi."

Sebastian gật đầu, ánh mắt của anh nhìn vào đường nét tĩnh lặng xinh đẹp của người phụ nữ trước mặt mình. Làn da của cô nhợt nhạt, ngay cả khi còn sống; giờ trong ánh sáng của buổi sáng lạnh lẽo nhìn gần thành màu xanh, đôi môi đầy đặn của cô tím sẫm một cách đáng ngạc nhiên. "Tôi muốn chôn cất cô ấy sau khi anh xong việc," anh nói.

Gibson đến đứng bên cạnh anh. Anh ta đã ngừng lách cách các dụng cụ phẫu thuật của mình. "Được."

Sebastian nhìn vào tất cả những gì còn lại của Rachel York. Chưa đầy một tuần trước đây, cô không là gì với anh - chỉ là một cái tên trên biểu ngữ quảng cáo vở kịch, một gương mặt đẹp. Ngay cả sau khi anh bị buộc tội giết cô, tất cả suy nghĩ anh chỉ dành cho sự sống sót của riêng mình, mong muốn truy lùng kẻ sát nhân xuất phát từ nhu cầu cá nhân của anh, không phải vì cô.

Nhưng tại một thời điểm nào đó trong vài ngày qua, anh nhận ra, điều đó đã thay đổi. Rachel York chưa đến mười chín tuổi khi cô qua đời; một người phụ nữ trẻ, đơn độc và không có khả năng tự vệ, chiến đấu để tồn tại trong một xã hội sử dụng và loại bỏ những người yếu đuối và bất hạnh như thể họ chẳng phải là người. Và cô đã kiên quyết từ chối biến chính mình trở thành một nạn nhân. Cô đã đấu tranh bất chấp mọi khó khăn, chống trả dũng cảm và kiên định... cho đến khi một kẻ nào đó, một gã đàn ông, đã dồn cô vào Điện thờ Đức Mẹ của một nhà thờ cổ xưa vắng vẻ và thực hiện điều này với cô.

Thế giới đầy rẫy những điều xấu xa, Sebastian biết; những điều xấu xa, và những kẻ xấu xa. Nhưng anh không thể để chúng giành chiến thắng, những kẻ chiếm đoạt những gì chúng muốn mà không thèm nghĩ hay quan tâm đến việc có những người sẽ phải khổ sở và chết vì điều đó. Anh không bao giờ có thể ngừng chiến đấu với chúng, không bao giờ có thể để cho chúng nghĩ rằng những gì chúng làm là đúng đắn hay hợp lý. Không bao giờ để cho chúng chiến thắng mà không gặp cản trở nào.

"Cô sẽ nhận được công lý," anh thì thầm, mặc dù người phụ nữ trước mặt từ lâu đã không còn nghe thấy gì nữa, và anh cũng đã mất niềm tin vào một vị Chúa Trời toàn năng và nhân hậu từ lâu, trên chiến trường nào đó ở miền trung Tây Ban Nha. "Kẻ nào đã làm điều này với cô sẽ không trốn thoát. Tôi thề."

Anh đột nhiên ý thức được Paul Gibson đứng bên cạnh mình, một biểu hiện lạ lùng khiến một góc môi anh ta nhếch lên. "Vậy mà tôi nghĩ anh đã từ bỏ niềm tin vào công lý hay lẽ phải."

"Tôi đã từ bỏ rồi mà." Sebastian nói, quay về phía cửa.

Nhưng người bạn của anh chỉ mỉm cười.


Nguồn: Nhà xuất bản: Thanh Niên
tve-4u.org
Được bạn:Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 11 tháng 8 năm 2021

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của c.s. harris