Khi Thiên Thần sợ hãi

Lượt đọc: 6936 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 31

Đêm hôm đó đến sớm, bao phủ cả thành phố trong một trận tuyết rơi dày.

Bên kia đường, từ nhà trọ của Hugh Gordon, Sebastian dậm bàn chân tê cứng của mình và nhìn người phụ nữ tóc xám chắc nịch hàng ngày đến "làm việc" cho người diễn viên đóng cửa nhà và tiến về Strand, tuyết phủ trắng đầu và vai của bà khi bà vội vã bước đi trong sự u ám dần xuất hiện.

Sebastian chờ đợi trong lúc một xe chở than cút kít chạy qua, tiếp theo sau là một xe chở bia. Rồi anh băng qua đường, dần nhập vào vai người anh họ Simon Taylor từ Worcestershire với mỗi bước đi. Đến khi đứng bên ngoài cửa của Gordon, vai anh đã chùng xuống và anh đang xoay chiếc mũ của mình một cách lo lắng trong tay, chờ đợi Gordon trả lời tiếng gõ cửa của mình.

"Ồ, lại là ông à?" Nam diễn viên nói, môi mím lại với sự phiền toái trong lúc ông liếc lơ đãng về phía chiếc đồng hồ mạ vàng trang trí công phu trên mặt lò sưởi phòng khách. Ông giữ cửa mở không quá một bàn chân. "Tôi không có nhiều thời gian vào lúc này…"

"Sẽ không mất nhiều thời gian đâu," Sebastian nói, mỉm cười hy vọng.

Gordon lưỡng lự, rồi thở dài và mở cửa rộng hơn. "Được. Có chuyện gì?"

"Tôi tự hỏi liệu ngài có thể làm sáng tỏ một vài điều với tôi,"

Sebastian nói, lách qua cánh cửa. "Vấn đề là, ngài thấy đấy, tôi đã nói chuyện với những người đàn ông tốt bụng sở hữu tiệm nữ trang đối diện Nhà hát Covent Garden - ngài biết nơi đó đúng không? Cái cửa hàng có đèn bằng khí ga mới đó? Chẳng là, ông Touro có nói với tôi, Jacob Touro, tên chủ sở hữu ấy mà? - ông ta nói với tôi về việc Rachel đã đến cửa hàng của mình vào buổi chiều hôm cô ấy mất. Nhưng ngài thấy đấy, điều khiến tôi thấy khó hiểu là trong khi ngài nói với tôi ngài đã không gặp Rachel trong gần sáu tháng, ông Touro nói rằng ngài bước vào cửa hàng của ông ấy vào đúng buổi chiều hôm đó và đối mặt với Rachel." Sebastian nhìn người diễn viên chằm chằm đầy lo lắng. "Thực ra thì, bắt chuyện là từ ông ấy đã dùng."

Hugh Gordon đáp trả cái nhìn của Sebastian với ánh mắt thảnh nhiên. "Rõ ràng ông ta đã nhầm."

"Vâng, người ta có thể nghĩ như vậy. Ngoại trừ một điều, ông Touro là một người hâm mộ nhiệt thành của ngài," Sebastian tiếp tục, mỉm cười một cách thân thiện trong lúc ngồi xuống - không được mời - trên một ghế trường kỷ cao phủ thổ cẩm màu đỏ đun. "Ông ấy nói rằng mình chưa bỏ lỡ bất kỳ màn trình diễn nào của ngài suốt năm năm qua. Và tôi cho rằng cô em họ Rachel của tôi là một trong những khách hàng thân thiết nhất, nếu ngài hiểu tôi đang nói gì? Vì vậy, sau khi đọc những gì đã xảy ra với Rachel vào ngày hôm sau, tất nhiên ông ấy nhớ vụ việc này. Mặc dù tôi phải đảm bảo với ngài rằng ông ấy không có ý định thông báo với nhà chức trách về cuộc cãi vã, hay cách ngài tóm lấy tay Rachel và đe dọa sẽ giết cô ấy."

Gordon đứng giữa phòng khách màu đỏ đun phủ ren được trang trí công phu, đôi mắt nheo lại trầm tư như thể đang bắt đầu đánh giá lại thái độ của mình đối với người anh họ Simon của Rachel. "Tôi không bao giờ làm bất cứ điều gì như vậy."

"Ngài nói đúng: Tôi đã phóng đại mọi việc. Theo ông Touro, cụm từ chính xác ngài đã dùng là 'Đánh cô nhừ tử’."

Người diễn viên im lặng một lúc như thể xem xét có nên tiếp tục phủ nhận cuộc gặp hay cung cấp cho Sebastian một phiên bản ngắn gọn bị bóp méo của sự thật. Phiên bản ngắn gọn bị bóp méo đã chiến thắng.

"Rachel còn nợ tôi tiền," ông ta nói, quay người rót cho mình một ly rượu mạnh từ cái khay trang trí công phu đựng những ly rượu viền vàng trông giống như một đạo cụ sân khấu cho vở kịch Nghìn lẻ một đêm. "Cô ta đã nợ từ những ngày đầu tại nhà hát. Cô ta không kiếm được nhiều trong những ngày đó, vì vậy tôi chu cấp mọi thứ cô ta cần như trang phục hay những thứ tương tự. Cô ta luôn hiểu rằng đó không phải là quà."

"Tôi chắc chắn rằng ngài đã hào phóng hơn với cô ấy," Sebastian, nở một nụ cười cứng rắn.

Lông mày Gordon nhíu lại thành một cái cau mày cường điệu. Tất cả mọi thứ về người đàn ông này đều được cường điệu, Sebastian nghĩ, từ những đồ trang trí màu đỏ đun và vàng xa hoa, sang trọng trong phòng khách cho đến giọng nói âm vang và điệu bộ màu mè. Có thể cho đó là một trong những căn bệnh nghề nghiệp của công việc luôn phải diễn trước một lượng khán giả lớn ngồi cách xa. "Cô ta sử dụng những bộ trang phục để bám móng vuốt tham lam của mình vào những thằng đàn ông khác và bỏ tôi," người diễn viên nói, cánh tay nắm chặt ly rượu vung mạnh trong không trung. "Anh nghĩ tôi sẽ làm gì? Bỏ qua à?"

"Ngài có vẻ đã quên nó trong gần hai năm."

Gordon nhún vai. "Người ta có thể có nhiều khoản cần chi tiêu."

Sebastian nhìn hai má hốc hác và đôi mắt lo lắng sẫm lại của người diễn viên. Đó là ánh mắt thường thấy tại những địa ngục trác táng và các câu lạc bộ của London - cái nhìn ám ảnh của một người đàn ông chi tiêu hoang phí. "Độc dược của ngài là gì? Bài Faro?"

Một nụ cười gượng gạo làm cong đôi môi đầy đặn của người diễn viên. "Thực ra, tôi đã chọn nguy hiểm làm con đường đi đến diệt vong của mình."

Sebastian trầm ngâm nhìn ông. Nợ nần có thể khiến người ta trở nên tuyệt vọng. Và một người tuyệt vọng có thể là một người nguy hiểm. "Có người nói rằng ngài sẵn sàng dùng nắm đấm," Sebastian nói, "khi nói đến phụ nữ."

Gordon nốc cạn cốc rượu của mình bằng một cái lắc cổ tay thuần thục, sau đó chỉ vào Sebastian trên vành cái ly rỗng. "Phụ nữ thích một người đàn ông mạnh mẽ, một người đàn ông biết làm thế nào để thuần phục họ. Đừng bao giờ để ai nói với ông điều ngược lại."

Sebastian gật đầu như thể đồng ý. "Tôi có thể hiểu một người đàn ông nặng tay thỉnh thoảng có thể trở nên quá hăng máu. Có thể bắt đầu bằng việc dạy cho phụ nữ một bài học và kết thúc bằng việc đi quá xa."

Gordon đập sầm cái ly rỗng xuống một cái bàn gần đó, lỗ mũi ông ta loe rộng với hơi thở gấp gáp. "Ông đang định nói điều gì? Rằng tôi giết Rachel? Ông nghĩ tôi là thằng ngốc khốn kiếp nào? Rachel còn nợ tôi tiền. Khi tôi nhìn thấy cô ta vào chiều thứ Ba, cô ta thề sẽ trả tôi vào trưa thứ Tư." Ông ta luồn tay qua mái tóc đen, những ngón tay xoè rộng, miết chặt, giọng ông bất ngờ dịu xuống gần như thành lời thì thầm. "Ông không thể lấy tiền từ một người phụ nữ đã chết."

Sebastian nhớ đến những gì Kat đã nói với anh về người đàn ông trẻ tuổi đã vào phòng của Rachel sáng sớm thứ Tư. Hugh Gordon ngoài ba mươi, nhưng một bà già tám mươi tuổi chắc chắn sẽ coi ông là trẻ. "Tôi không chắc về điều đó," Sebastian nói. "Nếu ngài biết một người phụ nữ có tiền và cô ấy từ chối trả những gì còn nợ, ngài luôn có thể vào phòng cô ấy và tự tay thu thập khoản nợ. Nếu cô ấy đã chết."

Gordon hạ tay xuống. "Chúa ơi. Bây giờ tôi vừa là một tên trộm vừa là một kẻ giết người?"

Sebastian nhìn chằm chằm khuôn mặt ông ta. "Ngài ở đâu vào đêm thứ ba?"

"Tôi ở đây. Ở nhà. Học lời thoại của mình." "Một mình?"

"Tôi làm việc tốt nhất khi ở một mình." Ông ta liếc nhìn lại ái đồng hồ vàng mạ trên mặt lò sưởi. "Nghe này, tôi có một buổi diễn lúc bảy giờ. Chúng tôi vừa mở màn tối qua và tôi cần…"

"Bình tĩnh." Sebastian nở một nụ cười chậm rãi ích kỷ. "Ngài còn nhiều thời gian."

Gordon bắt gặp cái nhìn chằm chằm của Sebastian. "Ngươi không phải là họ hàng của Rachel đúng không?" Lông mày của ông ta nhíu lại. "Ngươi là ai? Một gã chạy việc phố Bow?"

Sebastian mỉm cười. "Đại loại thế." Theo một cách hiểu nào đó, điều này chính xác, anh nghĩ; anh chắc chắn đang chạy khỏi phố Bow.

Gordon quay người giật đóng màn cửa màu đỏ nhung chống lại cái lạnh tăng dần. "Rachel là một người phụ nữ bất thường," ông đột nhiên nói, một bàn tay vẫn nắm chặt tấm rèm nặng như thể đang vật lộn diễn đạt suy nghĩ của mình thành lời. "Không có nhiều điều khiến cô ta sợ hãi. Cô ta từng nói với tôi sợ hãi khiến người ta dễ bị tổn thương và cô ta không bao giờ muốn trở nên dễ bị tổn thương lần nào nữa. Nhưng gần đây tôi nhận thấy cô ta rất lo lắng, hoảng hốt - như thể cô ta đột nhiên thấy mình ngập đầu trong chuyện gì đó và không chắc chắn làm thế nào để thoát ra."

Sebastian nhìn người đàn ông quay lại từ cửa sổ. "Ví dụ như điều gì?"

"Thực ra, tôi bắt đầu tự hỏi liệu Rachel có đang chuyển thông tin cho người Pháp không."

"Người Pháp?" Sebastian không hề nghĩ đến điều này. "Điều gì khiến ngài nói vậy?"

"Hãy nhìn vào những người đàn ông cô ta chọn." Hugh Gordon đưa tay lên với một cử chỉ giống như Moses49* rao giảng tại Thánh Lễ, và Sebastian nhận ra việc đột nhiên tiết lộ bí mật này là một màn kịch, dù đúng hay không, đây là thông tin Hugh Gordon đã cố tình truyền đạt - có lẽ với mục đích làm chệch hướng sự nghi ngờ khỏi mình. "Phụ nữ thường có một tuýp người ưa thích. Có người sẽ bám lấy đàn ông có tiền, có người thích những gã trai trẻ đẹp, bảnh bao và đỏm dáng, lại có người phát cuồng vì những kẻ có tước hiệu. Rachel thì không. Những người đàn ông cô ta chọn thường làm việc trong Bộ Ngoại giao, ví dụ như Ngài Albert. Hoặc họ có quan hệ gần gũi với Nhà vua như Lãnh chúa Grimes. Cô ta thậm chí từng cặp với một đô đốc."

*Theo Kinh Thánh, Moses là con của một phụ nữ Do Thái. Khi biết đứa bé sơ sinh là con trai, bà tìm cách cứu con mình khỏi bị giết theo một chiếu chỉ của Pharaon ra lệnh tàn sát tất cả bé trai thuộc dân tộc Do Thái nô lệ ngay khi chúng vừa chào đời. Cuối cùng, cậu bé Moses được nhận nuôi trở thành một thành viên của Hoàng gia Ai Cập. Sau khi ra tay giết chết một quản nô Ai Cập để cứu một người Do Thái, Moses bị buộc phải chạy trốn, rồi trở thành mục tử. Về sau ông được Thiên Chúa kêu gọi trở về Ai Cập với sứ mạng giải phóng dân tộc mình khỏi ách nô lệ, dẫn dắt họ băng qua Biển Đỏ, tiến vào hoang mạc và cùng với họ lưu lạc trong đó suốt 40 năm.

Đô đốc Worth. Sebastian đã nghe thấy cái tên đó cùng Ngài Albert và Lãnh chúa Grimes và những lời đồn khác trên phố. Khi lướt qua những cái tên này, anh nhận ra những tình nhân quý tộc của Rachel York đều có một đặc điểm chung: Tất cả đều nắm giữ những thông tin có thể trở nên rất hữu ích nếu rơi vào tay người xấu.

"Ngài không giấu giếm việc chia sẻ những nguyên tắc cộng hòa của Rachel," Sebastian nói. "Người Pháp đã bao giờ tìm đến ngài chưa?"

Anh dự kiến sẽ nhận được những lời từ chối tức giận và những câu nói hùng biện yêu nước nồng nàn. Thay vào đó, Gordon bắt gặp ánh mắt nghi ngờ của Sebastian và nói đơn giản, "dù tôi có muốn nhìn thấy sự thay đổi xuất hiện ở nơi đây nhiều thế nào đi chăng nữa, tôi vẫn là một người Anh. Tôi sẽ không bao giờ phản bội đất nước của mình."

"Nhưng ngài nghĩ Rachel có thể?"

Gordon nhún một bên vai. "Rachel chất chứa rất nhiều tức giận trong lòng, rất nhiều thù hận - vì những điều đã xảy ra với cuộc đời cô ta, và vì những gì cô ta nhìn thấy xảy ra với những người xung quanh. Cô ta dành một buổi chiều mỗi tuần làm tình nguyện viên tại Trại Trẻ Mồ Côi Thánh Jude. Anh biết điều đó chứ? Cô ta thường nói rằng Napoleon có thể đã phản bội cuộc Cách Mạng, nhưng những gì người Pháp có được vẫn tốt hơn so với những gì hầu hết mọi người ở đây sở hữu."

Sebastian nhìn khuôn mặt đẹp đẽ với vầng trán cao của ông ta. Hugh Gordon là một diễn viên, một người kiếm sống bằng cách khiến mọi người tin vào một lời nói dối. Sebastian không bao giờ tin tưởng ông ta. Nhưng với tất cả điệu bộ này, lời nói của ông ta bộc lộ sự chân thành và hợp lý khủng khiếp, đi kèm với một sự thật bất ngờ.

Bên ngoài, gió thổi lên, đập một trận tuyết vào kính cửa sổ với sự dữ dằn nghe to bất thường trong sự im lặng đột ngột. Anh nhận ra Gordon đang nhìn anh với đôi mắt nheo lại đánh giá. "Anh không tin tôi đúng không? Tuy nhiên giờ chắc chắn anh đã xác nhận được những gì tôi nói lúc trước, rằng Leo Pierrepont đã trả tiền thuê phòng của Rachel."

"Ông định khiến tôi tin vào điều gì? Rằng Leo Pierrepont là gián điệp của Napoleon?"

"Không đơn giản như vậy. Leo Pierrepont là người mà tôi nghĩ họ gọi là thủ lĩnh gián điệp."

Sebastian đứng lên. "Gia đình Leo Pierrepont mất tất cả mọi thứ họ sở hữu khi chạy trốn cuộc Cách mạng hai mươi năm trước đây." Gordon nở một nụ cười nhỏ khô khan. "Pierrepont đã chạy trốn cuộc Cách mạng và nền Cộng hòa. Nhưng giờ Pháp không còn là một nước cộng hòa nữa đúng không?"

Điều này rất hợp lý. Những ngày nhiệt thành đẫm máu của Cộng hòa và Napoleon II đã thuộc về quá khứ. Giờ đây, ngày càng có nhiều gia đình di cư đã giảng hòa với hoàng đế mới của Pháp, tuyên thệ trung thành với chính phủ mới của Pháp và lấy lại những bất động sản cũ của họ. Sebastian nhìn ông đánh giá. "Quá dễ dàng khi đưa ra một lời tố cáo như vậy. Bằng chứng của ngài đâu? "

"Một người giỏi như Pierrepont không để lại bằng chứng." "Đúng vậy. Tuy nhiên, lần cuối tôi nói chuyện với ngài, ngài khiến tôi tin rằng Leo Pierrepont là người tình của Rachel. "

Nụ cười của Hugh Gordon nở rộng thành một thứ gì đó vừa thật lòng và khinh bỉ mơ hồ. "Thực ra, tôi tin rằng tôi đã nói cảnh sát sẽ làm tốt công việc nếu điều tra quan hệ của Rachel với y. Tôi không nhớ gọi y là tình nhân. Đó là giả định của riêng ông."


Nguồn: Nhà xuất bản: Thanh Niên
tve-4u.org
Được bạn:Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 11 tháng 8 năm 2021

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của c.s. harris