Khi Thiên Thần sợ hãi

Lượt đọc: 6945 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 38

Ngài Henry Lovejoy dừng lại ở lối ra vào phòng thay đồ và nhìn chằm chằm vào thi thể của Mary Grant. Họ vẫn chưa đậy cái xác lại, và mùi máu của cô ta dày đặc trong không khí. Ông thấy vui vì mình chưa ăn bữa tối.

"Lần này không còn nghi ngờ thủ phạm là ai nữa," Edward Maitland nói.

Lovejoy liếc nhìn viên cảnh sát. "Không còn nghi ngờ cơ à?" "Chúng ta có một nhân chứng." Maitland lật mở cuốn sổ của mình và chìa nó về phía ánh sáng vàng của một trong những ngọn đèn dầu họ đã thắp. "Một phụ nữ có tên Charles Lavery. Bà ta nhìn thấy Lãnh chúa Devlin rời khỏi tòa nhà chiều nay. "

"Bà ta chắc chắn người đó là Devlin?"

"Bà ta nói mình biết Tử tước. Chồng bà ta phục vụ với Devlin ở Tây Ban Nha." Maitland đóng cuốn sổ của mình với một tiếng tách. "Không còn nghi ngờ gì nữa, hắn là người chúng ta đang tìm, thưa ngài."

Lovejoy cúi xuống bên xác cô gái đã chết và săm soi khuôn mặt của cô. Cô còn trẻ, nhưng không đặc biệt hấp dẫn. Không giống với Rachel York. "Tại sao lại là người phụ nữ này? Tại sao phải mất công tìm ra cô ta?"

"Cô ta biết Rachel York đã đi đến Nhà thờ Thánh Matthew để gặp hắn đêm đó." Maitland nhún cái vai áo đắt tiền. "Vì vậy, hắn giết cô ta để bịt miệng."

"Nhưng cô ta đã nói với chúng ta điều đó." Ánh mắt của Lovejoy trôi dạt quanh căn phòng lộn xộn. "Tôi tự hỏi không biết cô ta còn biết điều gì khác? Và anh nghĩ là hắn đang tìm kiếm thứ gì?"

"Tiền," Maitland gợi ý. "Hoặc một cái gì đó để bán. Có lẽ là trang sức."

"Chúng ta đang nói đến người thừa kế của một bá tước. Không phải một tên trộm vặt."

"Dù vậy, giờ hắn hẳn phải bắt đầu trở nên túng thiếu, sau tất cả những vụ này. Hắn cũng cần kiếm ăn nữa."

"Hừm. Có thể. Tuy nhiên, nếu anh nhớ, túi xách của Rachel York cũng đã được lục soát." Lovejoy đứng dậy, đầu gối kêu ọp ẹp. "Tôi tự hỏi," ông nói, nửa như tự nhủ. "Tôi tự hỏi…"

Có điều gì đó nhẹ nhàng khác thường trong hình ảnh và âm thanh của một ngọn lửa. Kat Boleyn ngồi khoanh chân dưới đùi, đầu cô ngả vào tấm vải lụa bọc ghế tràng kỷ trong phòng khách của mình, ánh mắt của cô nhìn vào ngọn lửa bập bùng trước mặt trong lúc lắng nghe tiếng nói của người đàn ông mà cô từng yêu kể về chuyến thăm tới Trại trẻ mồ côi Thánh Jude.

Và về Mary Grant.

"Đó không phải là lỗi của chàng," Kat nói sau khi Devlin kết thúc câu chuyện và im lặng bên cạnh cô. "Không phải là lỗi của chàng khi hắn tóm được cô ta trước."

"Không. Ta không cho là vậy," anh nói, ánh mắt nhìn vào ngọn lửa.

"Theo một cách nào đó, chàng cũng là nạn nhân của tên sát nhân này."

"Ta biết đó không phải lỗi của mình," anh lại nói một lần nữa. "Nhưng chàng vẫn cảm thấy có lỗi."

Anh ngước lên và nhìn thẳng vào mắt cô. Một nụ cười nhạt gượng gạo nở trên môi anh, rồi nhạt đi khi anh hít vào một hơi sâu. "Ta nghĩ vậy, theo một cách nào đó ta không thể hiểu vì sao tất cả những điều này liên quan đến mình. Ta cứ lượn vòng xung quanh nó, bắt được cái nhìn thoáng qua của nó, nhưng dường như ta không thể nắm bắt lấy nó. Và trong lúc chờ đợi, những người phụ nữ này đang chết dần."

Cô chạm vào vai anh và anh quay về phía cô, những ngón tay bấu chặt vào cánh tay cô khi anh vùi mặt vào ngực cô. Cô cảm thấy một cơn rùng mình lướt qua anh, sau đó anh nằm im.

Bị phân tâm bởi những cảm xúc ồn ào của riêng mình, cô nhẹ nhàng chạm tay vào tóc trên gáy anh. "Thật kỳ lạ, phải không?" cô lặng lẽ nói. "Suốt những năm qua Rachel đã đến Trại trẻ mồ côi Thánh Jude vào mỗi chiều thứ hai, và em chưa bao giờ biết về điều đó."

Anh di chuyển để má mình tựa trên làn da trần trên ngực cô, nơi để lộ ra áo lót của váy cô, và bàn tay anh đặt trên bụng cô. "Cô ấy còn mang thai. Em biết điều đó chứ?"

Ngón tay của Kat giữ yên trong mái tóc anh. "Không. Em không biết. Thỉnh thoảng nó vẫn xảy ra. Ngay cả với một người cẩn thận."

Các đầu ngón tay lướt những nét tinh tế trên làn váy lụa mỏng, lan truyền cảm giác ấm áp dường như bắt đầu từ sâu bên trong cô.

Và cô ngạc nhiên trước tác động mà anh tạo ra khi chạm vào cô.

Ngay cả khi cô không muốn. Ngay cả khi cô đã cố gắng tôi luyện mình chống lại nó.

Anh nói, "Mục sư Finley dường như nghĩ rằng cô ấy đang yêu ai đó."

Tay Kat nắm lấy tay anh, dừng chuyển động chậm chạp, quyến rũ đó lại. "Chàng có nghĩ rằng cô ấy bị sát hại vì đứa bé?"

"Có thể. Nhưng nó không giải thích được vụ cưỡng bức. Hoặc điều đã xảy ra với Mary Grant." Anh ngẩng đầu lên nhìn cô. "Em biết gì về Lãnh chúa Frederick?"

Là một người bạn của Hoàng tử xứ Wales, Lãnh chúa Frederick là khách mời thường xuyên của các sự kiện có những phụ nữ như Kat được mời đến. Cô cho là mình biết người đàn ông này hơn so với Devlin, người không thuộc về nhóm đó và đã dành nhiều năm ở nước ngoài. Cô đan các ngón tay của mình vào tay Sebastian, mặc dù thậm chí một cú chạm đơn giản cũng lấp đầy cô với những cảm xúc bối rối cô không muốn và không cần.

"Em không nghĩ ông ta có khả năng thực hiện một điều bạo lực như vậy," cô nói sau khi suy nghĩ một lúc. "Trên thực tế, em nghĩ rằng ông ta là một trong số ít những người đàn ông thực sự quý mến phụ nữ, anh hiểu ý em chứ? Tuýp người thích sự góp mặt của phụ nữ, thích nói chuyện với họ về những thứ như thời trang, âm nhạc và nghệ thuật. Ông ta có một cô con gái, Elizabeth, đã kết hôn với con trai cả của Bá tước Southwick vào tháng trước. Nhìn vào khuôn mặt ông ta bất cứ khi nào ông ta nói chuyện về cô bé ấy, chàng có thể thấy ông ta yêu quý con gái đến mức nào."

"Đó là đứa con duy nhất, đúng không?"

Kat gật đầu. "Vợ ông ta đã qua đời gần mười lăm năm trước, nhưng trong suốt thời gian đó, ông ta chưa bao giờ tái hôn, chưa bao giờ có một tình nhân."

"Và đột nhiên ông ta vướng vào một mối quan hệ xác thịt với một người phụ nữ có thể đã tuồn thông tin cho Pháp? Nghe chẳng hợp lý gì cả." Anh tựa mình trên một khuỷu tay để có thể rút ra một mẩu giấy nặng nề từ túi trong áo khoác và đưa cho cô. "Chữ viết tay này có phải của Rachel York?"

Kat thấy mình đang cầm một phong bì màu xanh với dòng chữ đậm Lãnh chúa Frederick Fairchild nguệch ngoạc của Leo Pierrepont.

"Không," cô nói, trả phong bì cho Sebastian và đáp lại ánh mắt của anh trực diện. "Ít nhất, em không nghĩ vậy. Em không nhận ra nó."

Anh cất chiếc phong bì đi. "Chàng có nó từ đâu?" Cô hỏi.

"Ta tìm thấy nó trong phòng của Mary Grant." "Rỗng không?"

"Đúng vậy."

Anh cúi đầu, đôi môi hôn lấy da thịt mềm mại dưới xương đòn của cô, hai tay lang thang đến tất cả những nơi bí mật khiến trái tim của cô đập thình thịch và hơi thở của cô trở nên gấp gáp. Tất cả những nơi anh đã khám phá ra từ rất lâu trước đây và dường như không bị lãng quên.

Cô đã nghĩ mình có thể khép kín trái tim. Cô đã quyết định khép kín trái tim. Nhưng một cơn lũ bất ngờ, không mong muốn đem cảm xúc dịu dàng và ham muốn sâu sắc, không được thừa nhận trào dâng khiến mắt cô nhỏ lệ, tạo ra ham muốn thoả mãn cơn đói khiến cơ thể cô cong lên chạm vào cơ thể anh.

Sáng hôm sau, Sebastian nhận được một tin nhắn từ Paul Gibson, đại thể rằng một người đàn ông nào đó họ quen có một số thông tin Sebastian có thể thấy thú vị. Quý ông này đã đồng ý gặp Sebastian tại góc đông nam Green Park mười giờ sáng hôm đó.

Cảnh giác với một cái bẫy tiềm tàng, Sebastian đến điểm hẹn ban đầu sớm, chỉ để thấy những bãi cỏ rộng của công viên không có gì khác ngoài một tá bò sữa và người chăn bò. Phải đến mười rưỡi thì một người đàn ông cao gầy nhợt nhạt mới xuất hiện, mặc chiếc quần sọc, thắt một chiếc nơ đỏ vui vẻ và mang theo một mùi thối rữa nhàn nhạt mơ hồ dường như tỏa ra với mỗi bước chân.

Jack Cochran Nhảy khạc lên một ngụm đờm đầy miệng, nhổ nó ra, sau đó lau miệng bằng mu bàn tay. "Tôi nghe nói anh đang tìm một gã không phải là bác sĩ quan tâm đến việc mua bán dài."

"Đúng vậy," Sebastian nói. Anh đếm năm bảng, gấp lại thành một cuộn, và đưa cho y.

Jack Nhảy liếm môi, nhét tiền vào sâu trong túi áo khoác, rồi lại xoa miệng. "Khoảng một tháng trước tôi nhận được một yêu cầu như vậy, từ một gã tự nhận mình là một nghệ sĩ, mặc dù lúc đó tôi nghĩ rằng hắn ta là một tên đồng tính."

"Ông có nhớ tên của y không?"

Jack Nhảy buông ra một tiếng cười nhanh chóng trở thành một cơn ho. "Anh không đi dò la tên ‘khách’ trong cái nghề này. Nhưng nếu gặp lại tôi sẽ nhận ra hắn. Hắn còn trẻ với mái tóc xoăn đen, giống như con gái. Sarah nhà tôi, con bé đã loanh quanh nơi đó trong nhiều ngày sau khi nhìn thấy hắn. Nói rằng hắn giống như thiên thần trong tranh treo trên các bàn thờ ở Nhà thờ Thiên Chúa Ba Ngôi." Cochran nhổ đờm một lần nữa. "Tôi cứ nghĩ con bé sẽ chín chắn hơn, con bé là một phụ nữ Anh tử tế còn hắn là một gã nước ngoài ngoại đạo."

Sebastian cảm thấy nhịp tim tăng lên vì hồi hộp. "Hắn là một người nước ngoài?’’

"Đúng. Từ Ý hay đại loại vậy. Hắn nói thế. Với tôi, tất cả bọn chúng nghe đều như nhau cả."

"Ông đã đưa món hàng đến đâu? Ông có nhớ không?" "Có. Chuyển đến Almonry Terrace. Tại Westminster."


Nguồn: Nhà xuất bản: Thanh Niên
tve-4u.org
Được bạn:Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 11 tháng 8 năm 2021

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của c.s. harris