Khi Thiên Thần sợ hãi

Lượt đọc: 6949 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 42

Có hai viên cảnh sát, ước chừng ngoài bốn mươi tuổi, một người cao lớn và gọn gàng, một người chậm chạp và mập mạp.

Người đầu tiên đang tiến lên cầu thang khi nắm đấm của Sebastian móc vào hàm y với một tiếng bạch rõ ràng khiến miệng y đóng lại và khiến y ngã lộn nhào ra phía sau.

"Được lắm," người thứ hai quát lên, ngay trước khi Sebastian dộng nắm tay của mình vào cái bụng mềm của y. Mắt y mở to, và y gập người xuống với một tiếng úi khò khè.

Bayard đang đứng ở chân cầu thang, nụ cười nhạo báng, tự mãn của y nhanh chóng biến mất. "Thằng khốn," Sebastian nói, và tiện tay đấm y trên đường ra khỏi cửa.

Sau đó, Sebastian dành vài giờ tiếp theo cố gắng bác bỏ chứng cứ ngoại phạm của Bayard, chỉ để phát hiện ra vào chiều tối thứ ba Bayard và hai người bạn của y thực sự đã say xỉn công khai và ầm ĩ tại Cái Chai Da ở Islington. Tại Tiệm Cribb, điểm đến tiếp theo và cũng là nơi họ rời đi nhanh chóng, chuyến viếng thăm cũng ngoạn mục và đáng nhớ tương tự. Thậm chí người gác cửa nhớ rõ mình đã giúp đưa quý ông trẻ tuổi bất tỉnh lên xe ngựa của cha mình. Ông ta thậm chí còn nhớ khoảng thời gian, vì chuông nhà thờ của thành phố đánh chín giờ tối khi chiếc xe ngựa kéo đi.

Tom tìm thấy Sebastian trong một quán cà phê gần nhà trọ Hoa hồng và Vương miện, tay trái ôm một vại bia, các đốt ngón tay phải quấn trong một chiếc khăn tay dính máu.

"Tay ngài bị làm sao thế?" "Ta đấm vài thứ."

"Ý ngài là một cái quan tài à?," Tom nói với một nụ cười, và trườn vào chiếc ghế đối diễn, tay nắm chặt một chiếc bánh kẹp Cornwall58* bọc giấy. "Phát hiện ra điều gì ở gã cháu của ngài à?"

*Một món bánh kẹp bao gồm thịt bò, khoai tây, hành tây, và củ cải được bọc trong một lớp dày bột giòn và sau đó được nướng lên.

Sebastian uống một ngụm bia dài chậm chạp. "Hắn có chứng cứ ngoại phạm vững chắc."

Tom ngước nhìn. "Có gì cơ?"

"Chứng cứ ngoại phạm. Bằng chứng xác minh được rằng hắn đã ở nơi khác vào thời điểm gây án. Trong trường hợp này là bất tỉnh nhân sự trong tay của cha mình." Sebastian ngả người trên ghế. "Số lượng nghi phạm của ta đang nhanh chóng giảm xuống. Bayard có động cơ và phương tiện nhưng có vẻ như không có cơ hội giết người. Georgio Donatelli có cơ hội nhưng không có động cơ nào ta có thể phát hiện ra - ngoài việc không có điều gì về cậu ta cho thấy cậu ta có khả năng trở nên bạo lực cực đoan như vậy. Lãnh chúa Frederick khẳng định ông ta ở với Hoàng tử xứ Wales vào thời điểm gây án, và trong khi ta chưa có cơ hội để xác minh điều đó, ta nghĩ rằng một người đàn ông ở địa vị của ông ta sẽ không tận hưởng cái hình thức ái tử thi đặc thù sau khi giết người này."

"Ái tử - gì cơ?"

Sebastian liếc nhìn khuôn mặt ngạc nhiên, tò mò của cậu bé. "Đừng bận tâm."

"Vẫn còn gã người Pháp," Tom nói. Cậu dừng lại cắn một miếng bánh nhưng nhanh chóng nuốt trước khi tiếp tục. "Và Hugh Gordon, gã diễn viên đó. Tất cả những gì ngài có là lời của ông ta rằng tối đó ông ta ở nhà học lời thoại."

"Một mối tình tan vỡ từ hai năm trước có vẻ không phải là động cơ giết người, nhưng ngươi nói đúng, tội gì mà không kiểm tra hành tung của ông ta vào đêm đó. Tại sao ngươi không dò la xung quanh, kiểm tra xem có hàng xóm nào nhớ đã gặp ông ta vào đêm đó không."

Tom gật đầu và nuốt nốt miếng bánh. "Tôi có một vài điều thú vị về Lãnh chúa Frederick của ngài. Đêm qua ông ta gặp một người bạn. Một anh bạn trẻ có nhà ở phố Stratton, về phía đường Marylebone."

Sebastian nốc cạn vại bia của mình và đẩy nó sang một bên. "Anh ta là ai?"

"Có vẻ như những người xung quanh đó không biết - tôi cho là anh ta chưa sống ở đó lâu. Vì vậy, sáng nay tôi bám theo anh ta."

"Và?"

"Tên anh ta là Davis. Wesley Davis. Hóa ra anh ta là một nhân viên. Của Bộ Ngoại giao."

Đã đến giờ đi dạo ở Công viên Hyde, khoảng thời gian mà tất cả những kẻ có tham vọng trở thành ông nọ bà kia đều cố tình xuất hiện ở đó, đi bộ, chạy nước kiệu điềm tĩnh dọc Row trên một chiếc xe ngựa hào nhoáng, hoặc lướt qua đại lộ trên một chiếc xe ngựa hai bánh, xe ngựa mui trần, hay một chiếc xe ngựa mui xếp hợp thời trang. Gần đây thời tiết không thực sự thuận lợi, nhưng ánh nắng mặt trời ảm đạm của buổi sáng hôm đó, giúp cơn gió mạnh thổi bay làn sương mù London vàng vọt hôi thối. Giới quý tộc lũ lượt kéo ra ngoài, ăn mặc kín đến tận răng chống lại cái lạnh.

Sebastian kéo thấp mũ và quấn khăn quàng cổ quanh cằm, nhưng vẻ ngoài lôi thôi vẫn thu hút nhiều sự chú ý hơn mong muốn trong lúc anh kiên nhẫn chờ đợi bên cạnh lối đi bộ, cách nơi Lãnh chúa Frederick dừng lại nói chuyện với một mệnh phụ xun xoe và cô con gái thẹn thùng khoảng hai mươi mét.

Lãnh chúa Frederick đã gần năm mươi nhưng vẫn khá thu hút. Mặc dù, thật không may, người vợ đầu tiên của ông ta để lại phần lớn tài sản riêng dưới dạng quỹ tín thác cho con gái, tuy nhiên mọi người đều biết rằng nhiều khả năng vài ngày nữa ông sẽ được phong chức thủ tướng. Đúng là ông đã cho thấy mình không có ý định tái hôn trong ngần đấy năm kể từ sau cái chết bi thảm của vợ, nhưng cuộc hôn nhân gần đây của cô con gái duy nhất ông yêu thương tha thiết đã làm dấy lên hy vọng trong lòng những quý b à t h ành thị - cũng như một vài góa phụ thượng lưu quyến rũ. Họ chắc mẩm rằng nhu cầu bầu bạn cùng một quý bà cũng sẽ truyền cảm hứng cho Lãnh chúa Frederick đi tìm vợ, đặc biệt là khi ông sẽ cần một người đóng vai trò bà chủ nhà trong các buổi ngoại giao.

Tất nhiên, họ không biết đến sự tồn tại của một ông Wesley Davis tại phố Stratton.

Mỉm cười dịu dàng, Lãnh chúa Frederick giải thoát mình khỏi nanh vuốt của hai người phụ nữ đầy tham vọng, nghiêng vành mũ, cúi đầu, và tiếp tục bước trên vỉa hè. Ông mặc quần chẽn bằng da nai, áo tơ choàng Garrick và mang theo một cây gậy đi bộ bằng gỗ mun có tay cầm bằng ngà được vung vẩy lười biếng trên tay khi tiến về phố Park.

Sebastian bước đến bên cạnh ông. "Tôi có khẩu súng trong túi đủ lớn để thổi một lỗ to bằng cái đĩa ở ruột ông, vì vậy đừng có nghĩ đến việc la hét hay xiên tôi với thanh kiếm xinh xẻo được giấu trong cây gậy của ông," Sebastian bổ sung trong lúc người đàn ông nắm chặt tay vào cây gậy.

Fairchild nới lỏng tay cầm bằng ngà của cây gậy, nhưng vẫn tỏ ra bình tĩnh và ngang ngạnh. "Chắc ngươi không nghĩ rằng mình có thể trốn thoát với một vụ cướp ngày giữa Công viên Hyde đấy chứ?"

"Tôi không muốn tiền bạc hay trang sức của ông. Tôi chỉ muốn chúng ta trò chuyện một lát. Ở kia." Sebastian hất đầu về phía một băng ghế gỗ giữa những bụi cây. "Bên dưới cái cây dẻ đó."

Lãnh chúa Frederick do dự một lúc, sau đó bước ra khỏi lối đi vào thảm cỏ dài ướt nhẹp.

"Ngồi xuống từ từ thôi," Sebastian nói, khi Fairchild đến băng ghế và quay lại chờ đợi. "Và thả cây gậy xuống. Đúng rồi. Giờ đá nó ra đây."

Giữ con mắt thận trọng vào người đàn ông trên băng ghế, Sebastian với lấy cây gậy dưới chân mình. Cơ chế tháo tay cầm bằng ngà khỏi cái cán gỗ mun dễ dàng được tìm thấy. Cái cán rơi xuống với một tiếng rít cho thấy nó được tra dầu thường xuyên, để lộ ra thanh kiếm hai lưỡi lấp lánh. "Quả là một vật hiểm ác," anh nói bằng giọng của mình.

Quai hàm vuông vắn đẹp trai của Lãnh chúa Frederick nghiến lại. "Dạo này đường phố là một nơi nguy hiểm."

Sebastian cười và thả chiếc khăn trên miệng xuống. "Ngài không biết nó nguy hiểm đến mức nào đâu."

Một sự kết hợp giữa việc nhận ra anh và cảm giác sửng sốt khiến mặt ông ta chùng xuống. "Ôi Chúa ơi. Anh là Devlin, đúng không?" Ông ta nuốt nước bọt, vẻ cảnh giác khiến đôi mắt nheo lại, thay thế sự ngạc nhiên. "Anh muốn gì ở tôi?"

"Sự thật thì tốt. Cho thay đổi." Sebastian chơi với thanh gươm trên tay mình, nghiên cứu trọng lượng, thử nghiệm sự cân bằng của nó. "Tôi sẽ tiết kiệm thời gian của chúng ta bằng cách nói với ngài những gì tôi đã biết nhé? Ví dụ, tôi biết ngài làm gì với Rachel York, ngài không hề ăn nằm với cô ta."

Lãnh chúa Frederick cất lên một tiếng cười sắc nhọn. "Đừng có ngớ ngẩn. Anh nghĩ tôi làm gì trong phòng cô ta hai lần một tuần?"

"Thoả mãn một nhân viên trẻ từ Bộ Ngoại giao tên là Wesley Davis."

Fairchild ngồi im lặng. Ông ta giữ nét mặt mình bình tĩnh, nhưng có thể nhìn thấy sự sợ hãi trên đó, như một cái bóng khiến đôi mắt màu xám hiền lành của ông tối lại.

"Đó là lý do ngài không bao giờ tái hôn, phải không?" Sebastian nói. "Bởi vì mặc dù ngài thích trò chuyện với phụ nữ về vườn tược và thiết kế nội thất hay về các bản giao hưởng mới nhất, ngài chưa bao giờ hứng thú với việc đưa họ lên giường."

Trong thoáng chốc, Sebastian nghĩ ông ta sẽ tiếp tục phủ nhận điều này. Nhưng rồi vai ông ta rũ xuống, làn da xung quanh mắt nhăn lại như thể đang nheo mắt, và ông ta nhẹ nhàng nói, "Còn ai khác biết điều này?"

"Tôi cũng đang tự hỏi điều đó." Sebastian xem xét thanh kiếm. Nó có hai lưỡi và rất sắc. "Rachel tống tiền ông đúng không? Sự im lặng của cô ta, để đổi lấy bất cứ bí mật gì người Pháp muốn nắm được."

Đầu Fairchild giật lại. "Cái gì? Chúa ơi. Ta sẽ không bao giờ làm một điều như vậy." Ông ta hít sâu một hơi tức giận khiến mũi loe ra. "Anh nghĩ gì? Chỉ vì ta ủng hộ hòa bình với Pháp mà ta là một kẻ phản bội? Ta chống lại cuộc chiến này vì nó đang phá hủy đất nước chúng ta, không phải vì thông cảm với Napoleon." Ông ta khoát tay về phía đông London, giọng ông ta trở nên sang sảng như đang diễn thuyết tại Quốc hội. "Hãy nhìn xung quanh anh đi. Trẻ em đang chết đói trên đường phố. Hàng chục nghìn đàn ông bị ném ra khỏi mảnh đất gia đình họ đã làm lụng nhiều đời, trong khi những người phụ nữ từng có nghề đứng đắn giờ phải bán mình trong ngõ hẻm và dưới gầm cầu. Giá nửa cân bánh mì đã tăng gấp đôi trong hai mươi năm qua, trong khi tiền lương của một công nhân bình thường đã giảm xuống gần một nửa. Và để làm gì? Để cho một số ít các nhà công nghiệp và thương gia có thể trở nên giàu có bằng cách cho chính phủ vay tiền và trang bị cho quân đội nhằm đưa những tên bạo chúa châu Âu cũ trở lại ngai vàng ư?"

Đây có thể là một màn kịch, một vở diễn nhằm đánh lạc hướng, nhưng Sebastian không nghĩ vậy. Toàn thân ông ta gần như rung lên với sự phẫn nộ và quyết tâm mãnh liệt của một người theo chủ nghĩa lý tưởng vô vọng. "Ngài đang nói với tôi rằng Rachel York chưa bao giờ yêu cầu ngài cung cấp các thông tin nhạy cảm cho cô ấy?"

Fairchild nhìn lại anh, đôi mắt mở to với sự sợ hãi như vừa khám phá ra điều gì đó. "Chúa ơi. Ý anh là gì? Ta đã giết cô ấy ư? Vì cô ấy đe dọa tống tiền ta nên ta đã bắt cô ấy ngậm miệng lại ư?"

"Có thể," Sebastian nói, vẫn chơi với thanh kiếm, "ngoại trừ một điều."

"Điều gì?"

"Kẻ sát nhân đã cưỡng bức cô ta."

"Trời ơi" Fairchild siết chặt hai tay vào nhau giữa hai đầu gối, và nhìn chằm chằm vào chúng một lúc. "Ta không biết. Rachel tội nghiệp."

Ông nói như thể cô là bạn mình. Và Sebastian chợt nhận ra rằng, theo một cách kỳ lạ nào đó, có lẽ vị quý tộc nhẹ nhàng, bối rối và người phụ nữ mỗi chiều thứ hai đến hát cho các em bé tại Trại Trẻ Mồ Côi Thánh Jude này là bạn.

Sau một lúc, Fairchild nhìn lên và nói. "Anh có chắc cô ấy đang làm việc cho người Pháp?"

"Không. Nhưng tất cả những gì tôi phát hiện ra đều chỉ theo hướng đó."

Fairchild mím môi và thở dài bối rối. "Cách đây vài tuần, phòng của Wesley bị đột nhập. Cậu ấy giữ những lá thư ta viết, khoảng nửa tá gì đó." Má ông hơi ửng hồng. "Giờ ta biết đó là một điều ngu ngốc."

"Các bức thư đó bị lấy trộm à?" Sebastian nói, tự hỏi liệu Wesley Davis góp phần vào việc dựng nên kế hoạch tống tiền Lãnh chúa Frederick hay không.

Fairchild gật đầu. "Ta lo đến phát ốm. Ta và Rachel đã nói chuyện về việc đó. Cô ấy hứa sẽ phủ nhận tất cả nếu ai đó cố gắng sử dụng những bức thư chống lại ta, mặc dù cả hai chúng ta đều biết việc đó chẳng ích gì. Sau đó, vào thứ sáu trước, cô ấy tìm đến ta. Cô ấy nói mình đã phát hiện ra ai giữ những bức thư và cô biết một người có thể lấy lại chúng. Đúng hơn là ăn cắp chúng."

"Với cái giá bao nhiêu?" "Ba ngàn bảng."

Con số đó ít hơn so với những gì cô yêu cầu từ Hendon. Và Sebastian nhận ra rằng rất có thể cô cũng đã tiếp cận những người đàn ông giàu có, quyền lực khác; một trong số đó có lẽ đã quyết định giết cô thay vì trả tiền cho những bí mật của cô.

Anh nhìn người đàn ông ngồi sụp xuống trầm tư trên băng ghế. "Ngài có nghĩ rằng cô ta là người đã lấy các bức thư từ phòng của Davis ngay từ đầu?"

"Rachel?" Lãnh chúa Frederick nghĩ một lúc, rồi lắc đầu. "Ta không nghĩ vậy. Mặc dù trong vài tuần qua, có vẻ như cô ấy sợ một điều gì đó. Ta không biết là điều gì. Cô ấy nói đến việc rời đi, bắt đầu lại ở một nơi khác."

Điều này phù hợp với những gì Hugh Gordon và Mục sư Finley tại Trại trẻ mồ côi Thánh Jude đã nói với anh. "Ngài định gặp cô ấy khi nào? Thứ ba à?"

Ngực của Fairchild nâng lên với một tiếng thở dài nặng nề. "Ta chỉ ước mình đã làm vậy. Đó là những gì cô ấy muốn, nhưng không dễ để kiếm được số tiền đó. Ta nhờ cô ấy lùi sang thứ Tư." Ông cọ một bàn tay trên khuôn mặt của mình, dụi mắt bằng ngón cái và ngón trỏ. "Ta vẫn đang góm góp cho đủ số tiền đó thì nghe tin cô ấy bị sát hại."

"Vậy giờ ai là người giữ những lá thư?"

Bàn tay ông ta buông xuống. Ông ta trông hốc hác. Hoảng sợ. "Ta ước là mình biết. Ngay sau khi ta biết những gì đã xảy ra với Rachel, ta đã đi qua khu nhà trọ của cô ấy. Ta đã nghĩ đến việc đi lên và tìm kiếm chúng, nhưng có cảnh sát ở đó. Ta không dám dừng lại."

Sebastian gật đầu. Vậy Fairchild đã đến Dorset Court ngày hôm đó. Nhưng nếu ông không bước lên lục soát phòng của Rachel thì là ai?

Fairchild bật dậy từ băng ghế và đi một bước kích động trước khi quay ngoắt lại. "Nếu những lá thư được công bố, ta sẽ bị hủy hoại. Hoàn toàn bị hủy hoại."

Sebastian bình thản nhìn ông. "Rachel có cho ngài biết ai là người giữ những lá thư không?"

Một chút ửng hồng lan ra trên gò má quý phái của ông ta. "Có. Leo Pierrepont."

"Tất nhiên rồi," Sebastian nói. "Lẽ ra tôi phải biết được điều này."

Ở phía xa của Row, một chàng trai trẻ đang ngồi trên một con ngựa màu hạt dẻ đốm trắng hào nhoáng chồm lên. Sebastian ngẩng đầu nhìn bốn cái vó trắng của con ngựa loé lên trong ánh sáng mặt trời mỏng manh của mùa đông. Và anh lại nhận thức được cái cảm giác trêu ngươi của một ý nghĩ lơ lửng ở đâu đó bên rìa tiềm thức, ngay ngoài tầm với của mình.

"Cô ấy có nói đã tìm ai để ăn cắp các bức thư từ Pierrepont không?"

Ông ta lắc đầu. "Tất cả những gì ta biết là việc đó phải được thực hiện trong lúc Pierrepont rời khỏi thị trấn đến hết tuần, tại ngôi nhà nghỉ dưỡng của Lãnh chúa Edgeworth ở Hampshire. Cô ấy đã hy vọng có thể rời đi trước thứ năm, trước khi Pierrepont có cơ hội quay trở lại và phát hiện ra các bức thư đã biến mất. Ta có thể sai, nhưng ta có ấn tượng rằng…"

"Vâng?"

"Hắn ta là người cô ấy sợ. Người cô ấy đang tìm cách trốn chạy."

Sebastian nhìn xuống lưỡi kiếm lấp lánh trên tay. Thanh kiếm giấu trong gậy là một vũ khí phổ biến của các quý tộc London. Cha của Sebastian có một cái, còn Leo Pierrepont có hẳn một bộ sưu tập.

Sebastian trượt lưỡi kiếm vào vỏ với một tiếng rít nhẹ. Lãnh chúa Edgeworth đã tổ chức một bữa tiệc tại Hampshire vào tuần trước, Sebastian biết; với tư cách là một thành viên của nhóm đó, Pierrepont chắc chắn đã được mời. Nhưng nếu y đã lên kế hoạch dành cả tuần tại nơi này, điều gì đó đã khiến y phải thay đổi ý định, vì y đã quay lại kịp giờ để tổ chức một bữa tiệc tối vào đêm thứ Ba.

Đêm Rachel York bị sát hại.


Nguồn: Nhà xuất bản: Thanh Niên
tve-4u.org
Được bạn:Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 11 tháng 8 năm 2021

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của c.s. harris