Kat nhắm mắt lại và mỉm cười. Những năm tháng luyện tập các ngón nghề xảo trá, và kiên quyết giữ mình sống khép kín, đã dần dần xóa mờ những kỷ niệm. Cô đã quên cảm giác mình từng có, quên niềm vui ấm áp trong lòng đến từ bàn tay trượt trên làn da thân mật. Quên sự vui mừng quặn cả bụng khi nhìn thấy đôi vai quen thuộc trên mình, sự sung sướng nghẹt thở khi những ngón tay mạnh mẽ nắm lấy tay cô để giữ chặt cô trong khi đôi môi mềm mại rong ruổi. Cô đã quên mất rằng ngoài cảm giác thoả mãn thể xác đơn thuần, vượt xa nó là sự rung động và hòa hợp thiêng liêng trong linh hồn đến mức thăng hoa.
Màn đêm xung quanh họ yên tĩnh và tối tăm, được lấp đầy với hơi thở gấp gáp cuốn vào nhau và tiếng lách tách của ngọn lửa trên lò sưởi phòng ngủ của Kat. Tay run run, cô nắm chặt cơ thể căng cứng của Sebastian, chân cô siết chặt quanh hông anh khi cô cảm thấy cơn rùng mình bắt đầu lướt qua anh, nghe thấy anh gọi tên cô trong sự xúc động ghê gớm, cảm thấy cơ thể anh rung động rất sâu bên trong mình.
Sau đó, anh vuốt mái tóc ướt đẫm trên trán cô, ôm cô trong vòng tay khi nằm xuống bên cạnh và nhẹ nhàng hôn dưới tai cô. Nụ cười của anh dịu dàng trong đêm. Nhưng mí mắt của anh đang dần khép lại. Cô cảm thấy sự căng thẳng và lo lắng chảy ra khỏi anh, cảm thấy cánh tay anh buông xuống quanh mình, và biết rằng anh đã ngủ.
Cô biết đôi khi anh gặp ác mộng, những ký ức về cuộc chiến tranh có thể khiến anh giật mình thức giấc mở to mắt và toát mồ hôi. Nhưng lúc này giấc ngủ của anh không bị xáo trộn. Nằm lặng lẽ bên cạnh, cô lắng nghe anh thở, xem ánh lửa chơi đùa trên nét mặt rắn rỏi của anh. Nhưng khi những cảm xúc đang dâng lên trong cô đe dọa sẽ trở nên áp đảo, cô trượt ra khỏi anh một cách cẩn thận để không khiến anh thức giấc. Với lấy một chiếc khăn choàng cashmere trên lưng ghế gần đó, cô đứng nhìn ra các bồn hoa đẫm sương của khu vườn bên dưới.
Cô chưa bao giờ ngừng yêu anh. Cô cho rằng trong một góc bí mật không được thừa nhận của trái tim mình, cô luôn biết rõ sự thật. Giờ cô cũng biết bên dưới tất cả những sự giận dữ và tổn thương nhức nhối trong sáu năm qua, tình yêu Sebastian dành cho cô vẫn còn cháy bỏng, ấm áp và đẹp đẽ. Nhưng điều khó nhất là phải đối mặt với thực tế khắc nghiệt rằng cô sẽ không bao giờ ngừng yêu anh, rằng nỗi đau của tình yêu dành cho anh sẽ kéo dài dai dẳng, suốt những năm tháng ảm đạm và cô đơn sắp tới.
Hạ tấm rèm che cửa sổ mờ sương, cô quay lại với người đàn ông vẫn nằm ngủ dịu dàng trên giường của mình. Mắt cô lướt trên người anh, trên cái mũi và khuôn cằm kiêu hãnh, quý phái của anh. Trong một khoảnh khắc yếu đuối cô cho phép mình rơi vào một ảo tưởng nguy hiểm, mộng ước quyến rũ về một tương lai được ở bên nhau khi Sebastian không bao giờ rửa sạch được tội ác khủng khiếp này khỏi thanh danh mình; thay vì trở thành Bá tước Hendon vào một ngày nào đó, anh sẽ vĩnh viễn là một kẻ đào tẩu.
Nhưng cô dừng trước khi thực sự ước điều đó xảy ra, mặc cho một tiếng thở dài căng tràn lồng ngực và những giọt nước mắt mà cô không bao giờ cho phép rơi xuống lại đọng trên mắt. Bởi vì Kat quá yêu Sebastian, cô đã đẩy anh đi sáu năm trước. Và cô biết rõ người đàn ông mình yêu. Cô biết rằng chừng nào anh còn thở, Sebastian sẽ tiếp tục chiến đấu để rửa sạch thanh danh của mình.
Hoặc là chết khi cố gắng làm việc đó.
Sáng hôm sau, khi mặt trời mới chỉ là một lời hứa hẹn mờ nhạt tại đường chân trời mù sương, Sebastian trở về nhà trọ Hoa hồng và Vương miện. Anh đang ăn sáng trong phòng mình thì Tom bước vào, mang theo mùi của London, của tuyết, khói than và các loại thịt nướng của người bán dạo ven đường. "Thưa ngài, bên ngoài lạnh như băng," nó nói, dậm chân và thổi vào bàn tay đỏ cứng đờ của mình trước khi hơ chúng trên ngọn lửa.
Sebastian nhìn lên khi đang phết bơ bánh mì nướng của mình. "Găng tay của ngươi đâu?"
"Tôi cho Paddy rồi." "Paddy?"
"Đúng. Paddy O'Neal. Hàng xóm của của gã diễn viên Hugh Gordon. Và nghe này: Theo lời Paddy, Gordon đã lên một chiếc xe ngựa Paddy nhờ thằng bé hàng xóm tìm hộ vào tối thứ ba trước. Ông ta thậm chí còn đe dọa bạt tai Paddy khi lão hàng xóm già lẩm cẩm nổi nóng với ông ta."
Sebastian đẩy ghế và đứng lên. "Ngươi có chắc đúng là đêm thứ ba không? Lão già lẩm cẩm ấy có thể đã nhầm lẫn."
"Lão này thì không. Trong mười lăm năm qua, thứ ba hàng tuần, lão ta đều tham gia Lễ Cầu nguyện Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp tại phố Lower Weymouth. Lão ta tham gia buổi lễ từ chín đến mười giờ, và hôm đó lão đang định đi thì Gordon lên xe."
Sebastian nhìn thằng bé ngạc nhiên. "Và làm sao ngươi biết được Lễ Cầu nguyện Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp?"
Má thằng bé hơi đổi màu, nhưng nó chỉ nói, "tôi biết."
Sebastian bỏ qua. "Vậy, Gordon đã ra ngoài trước chín giờ?"
Tom gật đầu. "Đúng vậy. Và nghe này, Paddy của chúng ta thậm chí còn biết nơi ông ta đến - lão nghe thấy ông ta ra lệnh cho xà ích."
"Và?"
"Ông ta bảo xà ích đưa mình đến Westminster."