Khi Thiên Thần sợ hãi

Lượt đọc: 6955 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 48

Sebastian chạy về phía sau tiệm, đế bốt Hessian của anh trượt trên sàn gỗ bóng loáng.

"Dừng lại!" Edward Maitland hét lên từ phía sau. "Dừng lại nhân danh nhà vua!"

Một giá đỡ chất đầy lụa và satin xuất hiện trước mặt họ. Sebastian lật đổ nó, mặt bàn bay khỏi giá đỡ đập trúng cả hai viên cảnh sát phía sau anh.

"Chặn hắn lại!" Maitland hét lên, lồm cồm bò dậy trong một biển vải lấp lánh.

Một người tóm lấy áo của Sebastian. Xoay người, Sebastian quăng một hộp đồ dùng nhỏ vào cái bụng nặng nề của một người đàn ông trung niên mặt đỏ gay đang há miệng hớp lấy không khí. Ông ta buông áo Sebastian ra.

Anh có thể nhìn thấy cửa hậu qua một cái xưởng ở phía sau. Cầu nguyện cho cánh cửa chết tiệt đó không bị khoá, Sebastian chạy đến và mỉm cười khi cảm thấy các chốt mở ra trong tay mình.

Anh vượt qua bậc tam cấp bằng một cú nhảy và đáp xuống con hẻm hẹp, đôi bốt làm bắn nước bùn tung tóe khi anh chạy qua một đống sọt gỗ và thùng sắt gỉ. Anh đang rẽ vào phố Panton thì Edward Maitland lao ra khỏi cửa sau của tiệm với tiếng hét chìm trong một cơn mưa bất ngờ trút xuống.

Sebastian chạy trốn về phía tây qua Quảng trường Leicester, né tránh giữa một xe ngựa mui xếp cao và một xe ngựa mui trần thân đỏ. Tiếng roi vút kêu sát bên tai; gỗ vỡ vụn khi những con ngựa chồm lên thở mạnh. Một người phụ nữ hét lên.

Sebastian tiếp tục chạy, gió giật áo anh, mưa đập mạnh vào mặt anh. Lắc đầu gạt nước ra khỏi mắt, anh liếc nhanh về phía sau và thấy Edward Maitland, chân tay vung vẩy, cách anh khoảng một trăm mét. Viên cảnh sát thứ hai đã tụt lại phía sau.

Họ đang ở trong một khu vực nơi các đường phố thượng lưu của Piccadilly và Thương Xá Pall nhanh chóng biến thành những hang cùng ngõ hẻm quanh rạp hát Covent Garden. Đá lát dưới chân Sebastian trở nên thô ráp, con phố ngày càng trở nên đông đúc. Một đám trẻ ăn mặc rách rưới hỗn độn reo hò khi Maitland trượt trên một đống phân và suýt ngã; một bà già trong chiếc khăn choàng rách kêu lên, "Chúa cứu rỗi anh, anh bạn trẻ!" khi Sebastian vụt qua.

Sau đó, anh nghe thấy Maitland la lên, "Chặn hắn lại! Hắn là một kẻ giết người!" Nhìn lên, Sebastian thấy đầu đường bị một tốp Kỵ binh Tuần tra phố Bow đang trên đường trở về từ vùng ngoại ô của thành phố chặn lại: Ba người đàn ông mặc đồ màu xanh và đỏ dàn hàng ngang trên những con ngựa lớn.

Họ thúc ngựa về phía trước, móng guốc kêu rầm rập trong không gian hẹp giữa hai dãy nhà gỗ cũ kỹ. Một con hẻm mở ra bên cạnh anh và Sebastian chạy vào đó, chỉ để thấy mình mình bị kẹt trong một dòng xoáy những kẻ nghèo khổ bần cùng, những người đàn ông gầy gò vai gù và những người phụ nữ lấm lem rách rưới, bàn tay trơ xương của họ ôm chặt những đứa trẻ sơ sinh gào khóc bọc trong khăn choàng. Và cả lũ trẻ con: Những đứa bé tóc rối bù và bọn choai choai ăn mặc rách rưới, tay chân trần đầy những vết loét.

Đây là những kẻ nghèo khổ và tuyệt vọng của thành phố, những kẻ đổ tới Trại tế bần Thánh Martin tìm kiếm sự giúp đỡ và bị từ chối.

Sebastian lách qua đám đông quanh trại tế bần. Sau đó, một gã đàn ông ở cuối đường cướp cái thùng của người bán táo và phi nó qua cửa sổ một tiệm bánh gần đó. Kính vỡ vụn rơi xuống tạo ra một tiếng gầm qua biển người có khuôn mặt rúm ró và đôi mắt trũng sâu đang chèn ép nhau. "Bánh mì! Bánh mì miễn phí!"

Đám đông xô đẩy về phía trước, một cơn sóng đói khát dâng lên xung quanh Sebastian, đưa anh tiến vào phố Flemming. Và đầu phố là Edward Maitland, ba tuần tra viên trong bộ đồ đỏ xanh quen thuộc của phố Bow dàn hàng phía sau. Những con ngựa đã sẵn sàng, đầu lúc lắc, lỗ mũi loe ra trong lúc họ ghì cương, tạo nên một cái sàng bằng thịt ngựa giữa đám đông mang theo Sebastian đang tràn qua.

Xoay người, Sebastian tìm cách quay lại, nhưng đà của đám đông quá lớn. Anh có thể nhìn thấy sự hả hê chiến thắng tuôn ra trên khuôn mặt đẹp trai, sự hân hoan nồng nhiệt trong đôi mắt của Maitland khi y và những tuần tra viên phố Bow chỉ đơn giản chờ đợi đám đông kéo Sebastian đến chỗ mình.

Anh nhớ đến cơn sóng tại cái vịnh anh thường bơi hồi nhỏ. Thuỷ triều lạnh có thể nguy hiểm, kéo những người bất cẩn ra biển mà không gì cản nổi. Anh và những người anh trai đã học được từ khi còn bé rằng cách duy nhất để chống lại thủy triều là bơi cùng nó. Vì vậy Sebastian ngừng chiến đấu và để cho đám đông đưa mình, sử dụng chiều cao và cân nặng để cố tình nhích sang một bên, ban đầu vào lề đường, sau đó lên trên lối đi hẹp phía trước dãy nhà đối diện Trại tế bần Thánh Martin.

Trước kia những ngôi nhà này là những công trình lớn với ba tầng trở lên. Nhưng từ lâu chúng đã xuống cấp thành khu nhà trọ nghèo, ống máng chảy xệ ào ào nước mưa, cửa sổ vỡ vụn được nhồi giẻ, cửa chính hoặc không khoá hoặc không có khóa. Anh đã cẩn thận giữ ánh mắt mình dán chặt vào những người đàn ông ở đầu đường, lo sợ một cái nhìn lén lút sẽ phản bội ý định của mình. Vì vậy Sebastian nhận ra ngay khoảnh khắc Maitland hiểu chuyện gì sắp xảy ra.

Với tiếng hét nhanh chóng cảnh báo những người đàn ông phố Bow, Maitland tiến về phía trước, đúng lúc Sebastian cúi qua ô cửa tối mở ra bên cạnh anh.

Anh thấy mình đang ở trong một hành lang lờ mờ đầy mùi nước tiểu, ẩm mốc và hôi thối. Các bức tường trước kia được phủ bằng lụa vân đỏ giờ treo đầy vải rách màu nâu từ những mảng thạch cao lớn bẩn thỉu rơi ra để lộ những thanh gỗ ốp bên dưới. Tại một cánh cửa mở phía bên trái anh là một cô bé tóc đen khoảng năm tuổi, tay nắm thứ gì đó trông giống như một đứa trẻ sơ sinh. Căn phòng phía sau cô bé trống không.

Cô bé đứng đó, im lặng mở to mắt nhìn Sebastian chạy vút xuống hành lang, qua lan can bị gãy và những bậc thang trần trụi võng xuống của thứ từng là một cầu thang xoáy lớn. Cánh cửa phía sau khép hờ và Sebastian đâm xuyên nó. Nhảy vọt qua bậc cửa bị hỏng, anh băng qua một khu vườn nhỏ hai bên rào bằng những bức tường cao ngổn ngang gạch vỡ, thùng ép và rác rưởi hôi thối. Một nhà xe ngựa cũ nằm ở cuối sân, nhưng khi Sebastian đẩy vào cánh cửa gỗ sồi viền sắt của nó, anh nhận ra nó đã bị khóa.

"Chết tiệt," anh chửi thề, đập một tay trên tấm ván đen. Từ đường phố phía xa vang lên những tiếng hét và hồi chuông báo động bất ngờ. "Chết tiệt," anh nói một lần nữa, quay người lại, vai ép vào cánh cửa.

Bên cạnh anh, một vài bậc thang xoáy lộ thiên dẫn lên căn chòi xép. Đẩy thẳng người, anh phóng lên cầu thang. Cửa chòi phía trên cũng bị khóa. Sebastian đá một lần, rồi hai lần. Gỗ vỡ nát dưới đế bốt của anh và cánh cửa bật vào trong trên bản lề ọp ẹp.

Căn chòi là một không gian được phân chia đơn giản. Anh băng ngang căn phòng. Những đống cỏ khô cũ ẩm mốc lạo xạo dưới đế bốt và khơi lên những đám mây bụi khiêu vũ trong tia sáng mờ chiếu qua ô cửa sổ đầy bụi bẩn và mạng nhện đối diện. Mở toang cửa sổ ra, Sebastian vung một chân, rồi chân còn lại lên bệ cửa và di chuyển nhẹ nhàng trong không gian hẹp. Mưa lớn dần, đâm vào mặt anh những vết kim châm lạnh giá. Cúi người trên cánh tay duỗi thẳng, Sebastian hít sâu và gieo mình xuống.

Anh đáp xuống vỉa hè nhầy nhụa bên dưới, lăn tròn và đứng dậy chạy, chân anh trơn trượt trên bùn chua mùi bắp cải thối rữa, rơm lâu ngày và những thứ nhớp nháp không xác định được. Phía trước, mái vòm vỡ vụn của chuồng ngựa cũ mở ra một con phố, đám đông tại đây đủ thưa thớt để anh có thể lách qua, tránh khỏi trại tế bần, Maitland và Đội Kỵ binh Tuần tra phố Bow. Từ đâu đó phía sau vang lên một tiếng hét, sau đó là một tiếng hét khác rồi đến một hồi chuông báo động mới. Sebastian cúi đầu tránh mưa và cất bước, anh chỉ là một người đàn ông rách rưới, ướt át, bẩn thỉu như bao người khác, không có gì nổi bật ngoại trừ chiều cao và cơ thể khoẻ mạnh của mình.


Nguồn: Nhà xuất bản: Thanh Niên
tve-4u.org
Được bạn:Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 11 tháng 8 năm 2021

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của c.s. harris