Khi Thiên Thần sợ hãi

Lượt đọc: 6923 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 19

Giả danh Ngài Simon Taylor đến từ Worcestershire sẽ không hiệu quả với một người như Leo Pierrepont. Mặc dù Sebas-tian và Pierrepont không thực sự thuộc về cùng một nhóm, nhưng gã ngoại quốc này biết mặt Lãnh chúa Devlin, và một chiếc áo khoác xấu xí cùng vài vệt xám ở thái dương không phải là một sự ngụy trang cẩn thận. Pierrepont nổi tiếng trong giới thượng lưu34* vì sự khôn ngoan.

(34) Nguyên bản: Ton. Đây là từ gốc Pháp, dùng để chỉ giới thượng lưu Anh Quốc vào thời kỳ Nhiếp chính và triều đại của Vua George VI.

Vì vậy, Sebastian đến thăm một cửa hàng kín đáo trên phố Strand, anh mua một kíp súng lục Cassaignard một nòng nhỏ gọn của Pháp và khoá nòng chia bậc vừa khít túi trước áo choàng. Sau đó, khi hoàng hôn bắt đầu buông xuống thành phố và những người đốt đèn vật lộn chống lại mưa dầm và gió tháng Một lạnh buốt, anh tiến về phố Bán Nguyệt.

Leo Pierrepont vội vã bước xuống bậc thềm, cổ áo khoác dựng thẳng và chiếc mũ vành kéo thấp ngăn mưa tạt. "Quảng trường Cavendish," y nói với xà ích, đóng cửa lại với một tiếng tách.

"Có nhiều lý do," Sebastian nói, nằm thoải mái tại một góc xe, "để khẳng định rằng các quý ông nên tránh ngồi trong xe ngựa thuê."

Sự ngạc nhiên của gã người Pháp gần như ngay lập tức được kiểm soát. "Tôi xin lỗi," y nói, phóng một cái nhìn trộm nhanh như tên bắn ra cửa. "Tôi không nhận ra xe này đã chở khách."

Gã người Pháp này khá nổi danh dưới tư cách một kiếm sĩ, cơ thể mảnh mai của y tràn đầy năng lượng và nhanh nhẹn dù đã bốn hay năm mươi tuổi. Sebastian thò tay vào túi và bình tĩnh chĩa khẩu súng lục vào ngực gã người Pháp. "Tôi nghĩ rằng ngài sẽ hiểu."

Leo Pierrepont duỗi chân, lùi sâu hơn vào ghế và mỉm cười. "Nếu vậy tôi e ngài đã đánh giá quá cao khả năng tưởng tượng của tôi."

"Vậy mà ngài biết tôi là ai."

"Tất nhiên." Lông mày của y nhướng lên với một biểu hiện khinh bỉ đặc chất Pháp. "Ngài tìm thấy cái áo gớm ghiếc đó ở nơi nào vậy?"

Sebastian mỉm cười. "Hội chợ Đồ Cũ tại Đường Rosemary." "Có vẻ thế. Tôi cho đây là một sự ngụy trang hiệu quả theo cách riêng của nó. Nhưng sẽ mất bao lâu trước khi cảnh sát nhận ra họ nên tìm kiếm tử tước mất tích của họ trong số những người ăn vận xoàng xĩnh, hả?"

"Tôi không lo lắng về điều đó. Tôi nghi ngờ ngài có lý do riêng để tránh các nhà chức trách. Ít nhất khi chủ đề của cuộc đối thoại là Rachel York."

"Và nếu nghi ngờ của ngài không chính xác?"

"Tất nhiên còn cả chuyện đó nữa. Nhưng ngài không nghĩ rằng việc ngài là người trả tiền thuê nhà cho cô ta là một điều thú vị sao?"

Một cỗ xe lách qua, ánh sáng từ những ngọn đuốc xiên qua cửa sổ làm nổi bật khuôn mặt sắc nét, hiếu chiến của gã người Pháp. "Ai nói với ngài việc đó?"

Sebastian nhún vai bất cần. "Rất dễ kiếm được thông tin... khi người ta sử dụng các phương pháp thuyết phục đúng đắn."

Gã người Pháp thản nhiên nhìn anh trong giây lát. "Tôi đoán đây là lý do ngài tiếp cận tôi?"

"Tôi nghĩ lý do đã quá rõ ràng."

Pierrepont mở to mắt. "Chúa ơi. Ngài có ý gì? Tôi giết Rachel? Tôi tự hỏi ngài nghĩ động cơ của tôi là gì? Chắc chắn không phải vì dục vọng. Với những gì ngài đã biết về thoả thuận giữa chúng tôi, rõ ràng tôi có thể sở hữu cô gái đó bất cứ lúc nào tôi muốn. Tại sao phải cưỡng bức cô ta tại một nhà thờ?"

Sebastian nghiên cứu khuôn mặt bình thản của y. Rachel đã bị cưỡng bức ư? "Vậy mà ngài có vẻ như đã chia sẻ cô ấy với những người khác," Sebastian nói, cố tình giữ giọng mình ôn tồn. "Tôi tự hỏi liệu đó có phải là sự tự nguyện hào phóng? Hay là không."

"Ngài nghĩ sao? Tôi giết Rachel trong một cơn ghen tuông?" Pierrepont phất bàn tay thon dài ngang không khí với một cử chỉ thô bạo. "Ghen tuông, không chỉ rất man rợ và tầm thường, mà còn là một cảm xúc mệt mỏi. Ngài thấy đấy, tôi không phải là một người đàn ông có tính chiếm hữu, thưa Ngài. Thoả thuận giữa Rachel và tôi phù hợp với cả hai chúng tôi - dù người khác có thấy nó kỳ lạ đến mức nào."

"Còn nhiều lý do khác để giết người."

Một cơn gió cuốn lấy chiếc xe và rung lắc kính cửa sổ khi họ rẽ vào đường New Bond. "Đúng là có nhiều lý do. Nhưng để rạch cổ họng một người phụ nữ - tàn nhẫn, liên tục cho đến khi đầu cô ta gần như lìa khỏi cổ ư? Người đàn ông tử tế nào có thể làm vậy, hả?"

"Ngài nói tôi nghe xem."

Pierrepont ngồi im lặng một lúc, cằm chạm ngực, suy nghĩ dường như đặt ở nơi khác. "Khi tôi còn trẻ, tôi đã chứng kiến đầu cha mình lăn lôc lốc ở Quảng trường Concorde. Ngài có biết rằng một cái đầu bị chặt vẫn có ý thức trong khoảng hai mươi giây sau khi nó lìa khỏi cổ? Hai mươi giây. Hãy nghĩ về điều đó. Đó là một thời gian dài, đúng chứ? Ngài có nghĩ rằng Rachel trải qua điều đó không? Nỗi kinh hoàng đó?"

Sebastian nghe tiếng lách cách của những bánh xe ngựa lăn trên đá cùng những tiếng leng keng của bộ yên. Anh không biết gì về cái chết của Rachel. Anh nghĩ về người phụ nữ trẻ đẹp đầy sức sống đó, nghĩ đến việc cô đơn độc và sợ hãi trong nhà thờ, máu cạn dần.

"Ngài không hỏi, nhưng dù sao tôi cũng sẽ cho ngài biết," Pierrepont nói, đôi môi y nở một nụ cười khô cứng, lạnh lẽo. "Đêm thứ Ba, tôi đã tổ chức một bữa tiệc tối có mặt khoảng nửa tá nhân vật đáng kính có thể thề là tôi ở nhà cả buổi tối. Vậy nên, ngài thấy đấy, bạn của tôi, ngài cần tìm kẻ giết Rachel ở nơi khác - nếu thực sự ngài không phải là kẻ đó."

Xe ngựa chậm lại, quành vào đường Henrietta Place. Sebastian với lấy tay nắm cửa. Anh chắc chắn gã người Pháp biết nhiều hơn những gì y thừa nhận, nhưng họ đã tới đến Quảng trường Cavendish và Sebastian không muốn bị nhìn thấy ở đó.

Anh bắt đầu nhận ra những gì anh thực sự biết về cả Rachel York lẫn cái chết của cô ít ỏi như thế nào. Anh biết cô bị sát hại trong Điện thờ Đức Mẹ của một nhà thờ giáo xứ nhỏ gần Westminster Abbey sau khi nói với người hầu gái là sẽ đi gặp anh, và một trong những khẩu súng ngắn của anh lẫn trong váy áo của cô. Nhưng anh chỉ có lời của Pierrepont cho biết cô đã bị cưỡng bức, và cổ họng của cô đã bị rạch nhiều nhát dã man. Anh thậm chí còn không biết ai đã tìm thấy cô hay cô chết chính xác vào lúc nào. Đây là những điều anh cần biết, nếu anh hy vọng phát hiện ra kẻ sát nhân thực sự.

Và anh nhận ra mình biết một người có thể có thể kể cho anh nghe những điều đó.

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của c.s. harris