"Không được, không được đâu!" Trần Phong cười hì hì nói, "Chẳng phải đã bảo với chị rồi sao, em có khả năng cảm nhận mà! Em cảm nhận được anh rể rất yêu chị, sao anh ấy nỡ lòng nào đánh chị chứ. Về phương diện này thì hoàn toàn không cần phải lo lắng."
Được rồi, câu trả lời này coi như cậu biện hộ giỏi.
Sau đó, Trần Phong bổ sung thêm một câu: "Bạn gái em chỉ cho người khác ngủ cùng chứ không cho em ngủ mà em còn chẳng hề bạo hành cô ấy, hiện tại em vẫn ngày ba bữa cơm nước phục vụ cô ấy như trước đây. Chị thì đáng là bao, sao anh rể có thể bạo hành chị được chứ? Em quá hiểu yêu một người là dáng vẻ thế nào rồi."
"Cậu..." Khi có quá nhiều điểm để châm chọc, khả năng diễn đạt của tôi dễ bị tắc nghẽn.
Cái gì gọi là chỉ cho người khác ngủ mà không cho cậu ngủ?
Cái gì gọi là "quá hiểu yêu một người là dáng vẻ thế nào"?
Tình yêu chúng ta nói và tình yêu cậu nói có phải là cùng một loại không vậy?
Chẳng lẽ cậu theo đuổi thứ tình yêu kiểu Plato thuần khiết cao thượng, còn chúng tôi là thứ tình yêu pha tạp những thú vui tầm thường sao?
Được rồi, cậu giỏi, cậu bao dung, cậu có bản lĩnh.
Tôi ở vị trí khó xử này cũng không tiện nói thêm gì nữa.
Nói nhiều sai nhiều, thôi không nói nữa.
Lúc này Trần Phong lại khơi lại vấn đề của ngày hôm trước: "Rốt cuộc quan hệ giữa chúng ta là gì? Tại sao chị lại coi em đặc biệt đến thế?"
Tôi: "Cậu chẳng có gì đặc biệt cả!"
Kiếp nạn của tôi nhiều vô kể, thêm cậu một người thì có đáng là bao.
Trần Phong: "Không phải đâu! Chị đừng hòng chối cãi, em là người duy nhất được chị ghim trên đầu danh sách, sao lại không đặc biệt chứ!"
Tôi: "Vậy giờ tôi đi gỡ cậu xuống đây."
Trần Phong: "..."
Hiếm khi khiến cậu ta phải câm nín, tôi không nhịn được mà bật cười.
Trần Phong: "Này, đừng đùa nữa. Tại sao em lại xác định chắc chắn rằng bảo vệ chị là nhiệm vụ của em?"
Tôi: "Cậu có khả năng cảm nhận chứ tôi thì không, sao tôi biết được tại sao cậu lại biết?"
Trần Phong: "Đừng giả vờ, em không tin chị không biết. Chị thuần khiết đến mức làm em cảm thấy chị chưa thành niên, chị nói dối chẳng có chút kỹ thuật nào cả. Em xác định chắc chắn là chị biết, cũng giống như việc em xác định chắc chắn nhiệm vụ của chính mình vậy."
Ư... đây có được coi là đả kích hạ cấp không? Hay là một kiểu chiêu trò ngôn từ?
Tôi có chút không phân biệt được.
Nhưng chuyện này cũng không phải việc gì to tát, không phân biệt được thì thôi vậy.
Tôi thành thật nói: "Tôi không lợi hại như cậu nghĩ đâu, tôi chỉ gieo một quẻ thôi."
Trần Phong truy hỏi: "Kết quả thì sao?"
Tôi: "Ý nghĩa cũng gần giống như sự bảo vệ mà cậu nói."
Trần Phong: "Ồ... vậy nghĩa là cảm giác của em là đúng?"
Tôi: "Chẳng phải cậu xác định chắc chắn rồi sao? Đã chắc chắn vậy còn hỏi tôi làm gì?"
Trần Phong: "Hì hì, chỉ là muốn xác nhận lại lần nữa thôi mà!"
Ngập ngừng một lát, cậu ta lại bắt đầu ăn nói lung tung: "Ư... bảo vệ là kiểu bảo vệ nào, có cần phải bảo vệ sát thân không?"
Tôi: "Cút sang một bên đi! Điểm mấu chốt của cậu đâu?"
Trần Phong: "Điểm mấu chốt vẫn còn đây, nên là chị có muốn ly hôn không?"
"Cậu...!!!" Sự tu dưỡng của tôi không cho phép tôi chửi người.
Nhưng đồng thời tôi lại rất muốn hóng hớt: Chẳng phải cậu "quá hiểu yêu một người là dáng vẻ thế nào" sao, vậy cô bạn gái mà cậu yêu sâu đậm, người chỉ cho người khác ngủ mà không cho cậu ngủ kia thì tính sao?
À, cũng đúng, dù sao thì cũng chỉ là "ngày ba bữa cơm nước phục vụ cô ấy như trước đây", mối quan hệ thuần khiết thế này chắc cũng chẳng cần phải lo lắng quá nhiều nhỉ?
Bao nhiêu sự tò mò này tôi đều không thể hỏi, kẻo sơ ý một chút lại bị giải mã ra ý nghĩa khác.
A, cái lòng hiếu kỳ đang rực cháy trong tôi này.