Cái tư chất không đáng nhắc tới này của tôi, đến cả dũng khí để mở lời tranh thủ cho bản thân cũng không có.
Tôi không biết nên đáp lại thế nào.
Tôi đang do dự, nếu trả lời rằng "không sao đâu"... hình như không thỏa đáng lắm nhỉ?
Phía trên khung trò chuyện, dòng chữ "Đối phương đang nhập..." cứ hiển thị mãi.
Tôi đoán, chẳng lẽ sư phụ muốn an ủi mình sao?
Hay là... đợi sư phụ nói xong rồi mình hãy trả lời?
Chẳng bao lâu sau, tin nhắn thứ hai của sư phụ hiện lên: "Hai ngày nay bận quá, ta vừa mới thấy tin nhắn."
Tôi: ...
Nối hai câu lại với nhau, hóa ra câu "ngại quá" kia không phải nói về chuyện tôi bái sư, mà là nói về việc sư phụ trả lời chậm trễ sao?
Tôi khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhưng cùng lúc đó, tôi cũng nhìn thấu cảm xúc của chính mình.
Tôi vẫn chưa tu được tâm "như như bất động", là do tôi có kỳ vọng vào việc bái sư sao? Hay là tôi còn chấp niệm nào khác?
Tôi đang cẩn thận phân biệt nguồn gốc của cảm xúc này thì tin nhắn thứ ba của sư phụ gửi đến: "Mục đích bái sư của con là gì?"
Câu này tôi biết, tôi lập tức trả lời: "Con muốn giúp đỡ nhiều người hơn, nhưng năng lực của con vẫn chưa đủ. Con cần đi theo sư phụ để trưởng thành, như vậy mới có đủ khả năng để độ hóa chúng sinh."
Sư phụ truy vấn: "Độ hóa chúng sinh?"
Tôi suy ngẫm một chút, thấy không có vấn đề gì, liền tự tin đáp: "Đúng vậy ạ, hoàn thiện bản thân, chẳng phải chính là để giúp đỡ nhiều người hơn sao?"
Phía sư phụ hiển thị "Đối phương đang nhập..." rất lâu, nhưng vẫn không có tin nhắn nào gửi tới.
Tôi đọc lại toàn bộ nội dung đối thoại, nhìn kiểu gì cũng thấy câu trả lời của mình không có vấn đề gì.
Tôi vốn dĩ nghĩ như vậy mà, chính là vì muốn giúp đỡ nhiều người hơn, nếu không thì còn vì cái gì nữa?
Phát tâm của tôi chắc sư phụ có thể nhìn rõ chứ, không đến mức hiểu lầm gì đâu nhỉ, tại sao lại nhập tin nhắn lâu như vậy?
Câu trả lời này đáng để im lặng đến thế sao?
Lại một lúc lâu sau, tin nhắn tiếp theo của sư phụ mới gửi tới: "Cái tư chất này của con... khả năng phá tướng cũng cần phải nâng cao."
Dựa vào thời gian trả lời, bên phía sư phụ chắc hẳn đã xóa đi sửa lại mấy phiên bản, cuối cùng mới gửi ra mấy chữ này.
Nhưng tôi vẫn chưa hiểu, muốn giúp đỡ nhiều người hơn thì có gì sai?
Phát tâm này của tôi chẳng phải rất chính trực sao?
Lợi tha, đây là giá trị quan mà tôi luôn công nhận.
Bái sư nhất định phải đồng quan điểm, quan điểm phải đặt lên trước năng lực.
Dù là đệ tử chọn sư phụ hay sư phụ chọn đệ tử, việc khảo sát nhân phẩm đều là nội dung cơ bản nhất.
Bằng không, chí khác thì đạo không hợp.
Cho nên, câu hỏi này tôi bắt buộc phải trả lời đúng.
Tôi lại lội ngược dòng xem lại nội dung trong khung chat.
Tại sao phải bái sư?
Vì muốn giúp đỡ nhiều người hơn, chỉ có không ngừng nâng cao bản thân mới có thể độ hóa chúng sinh tốt hơn.
Sư phụ không công nhận ba chữ "độ hóa chúng sinh"?
Tư chất quá kém?
Chưa phá tướng?
Tôi lại đọc đi đọc lại mấy lần, vẫn không hiểu vấn đề nằm ở đâu.
Quả nhiên là tư chất quá kém.
Sư phụ thấy tôi mãi không trả lời, chắc là đoán được tôi bị kẹt lại, bèn điểm thêm một câu: "Con và ta có đang đi cùng một đạo không?"
Tôi chợt hiểu ra, đây là khảo sát vấn đề có đồng chí hướng hay không.
Nhưng cái tư chất đáng lo ngại này của tôi, đạo thì còn có thể có mấy đạo, Thiên đạo chẳng phải là đạo duy nhất sao?
Tôi thắc mắc hỏi: "Tất cả những người tu hành chân chính, mục tiêu chẳng phải đều là độ hóa chúng sinh sao? Chỉ là khác nhau về năng lực lớn nhỏ mà thôi."
Sư phụ ngập ngừng một chút, trả lời: "Hay là, ta lấy cho con một ví dụ vậy."