"Sao có thể chứ?" Đối mặt với những cô bạn thân đang tò mò, thiếu nữ kiên quyết phủ nhận.
"Mình đã bảo mà, thiên tài thiếu nữ như cậu sao lại tìm một người bạn trai có ngoại hình bình thường thế này được."
"Cái đó khó nói lắm! Thiên tài thiếu nữ luôn tìm thấy những điểm sáng mà người bình thường không thấy được, đâu giống bọn mình nông cạn, chỉ biết nhìn mặt thôi."
Mặt thiếu nữ tái mét, giận dữ nói: "Các cậu muốn chết à!"
Đám thiếu nữ nô đùa ầm ĩ, Sở Quân Quy chỉ đứng lặng lẽ bên cạnh, ánh mắt chỉ đặt trên người Lý Tâm Di, hệt như một khúc gỗ.
Các cô gái đi về phía tòa nhà chính, Sở Quân Quy cứ thế theo sau. Thấy Lý Tâm Di không phản đối, đám bạn lập tức càng thêm tò mò về Sở Quân Quy. Một thiếu nữ buộc tóc đuôi ngựa cố tình tụt lại vài bước, đi song song với Sở Quân Quy, khẽ hỏi: "Cậu thật sự không phải bạn trai của cậu ấy à?"
"Không phải."
"Vậy cậu và cậu ấy có quan hệ gì?"
Không đợi Sở Quân Quy trả lời, Lý Tâm Di đã giành nói trước: "Đây là gia sư mà ông nội tìm cho tớ! Đủ rồi đấy các cậu!"
"Gia sư ư?? Nghe có vẻ lợi hại nha!"
Một cô gái khác cũng nảy sinh tò mò: "Cậu ấy dạy cậu cái gì thế? Ha, không lẽ toàn là lời đường mật đó chứ!"
Lý Tâm Di thực sự không chịu nổi sự trêu chọc của bạn thân, cáu kỉnh: "Không phải các cậu đều đang thiếu bạn trai sao? Vậy cậu ấy tặng cho các cậu đấy!"
Đám thiếu nữ lập tức phản ứng.
"Tạm biệt!"
"Cảm ơn nhé!"
"Tớ chóng mặt quá!"
"Cậu vừa nói gì cơ?"
Lý Tâm Di gỡ gạc lại một ván, hừ một tiếng, đắc ý đi về phía tòa nhà chính.
Một lát sau, các cô gái quây quần ngồi trước cửa sổ sát đất, vừa tắm mình trong ánh nắng ấm áp, vừa thưởng thức trà bánh tinh xảo, vừa đắm chìm trong thú vui tám chuyện.
Dưới ánh mặt trời, làn da của họ như đang tỏa sáng, dường như non mịn đến mức có thể phản chiếu cả ánh nắng ngược trở lại.
Ngoài cửa sổ là hồ bơi vô cực xinh đẹp, nước hồ nối liền một đường với đại dương xa xăm, bầu trời xanh thẳm. Vốn dĩ bầu trời của hành tinh này phải mang sắc tím đậm, nhưng nhờ lớp vòm mỏng đến mức gần như không nhìn thấy được lọc qua, nó đã biến thành màu xanh dễ chịu và trong trẻo.
Trong bóng râm bên cạnh hồ bơi đứng hai người phục vụ, vị trí của họ không nhìn thấy các cô gái trong nhà, nhưng lại đủ gần để nghe thấy tiếng gọi của họ. Vào thế kỷ 35, những người còn sử dụng bồi bàn người thật, trên người tự nhiên đã có hai nhãn mác là hoài cổ và có gu.
Mọi thứ đều tuyệt vời và thoải mái như thế, nhưng biểu cảm của các cô gái lại khác. Đám thiếu nữ đều đang nhịn cười, ánh mắt liếc ngang liếc dọc, thỉnh thoảng lại trao đổi ánh mắt với nhau. Còn Lý Tâm Di thì mặt mày đen kịt, cứng đờ như một bức tượng.
Tuy nhiên trong phòng rõ ràng có một người giống tượng hơn cả cô, đó là Sở Quân Quy.
Sở Quân Quy tự tìm một cái ghế, ngồi ngay ngắn, cách Lý Tâm Di đúng 5 mét. Anh nhắm mắt, bất động, bộ dạng hoàn toàn không muốn làm phiền các cô. Thế nhưng trong buổi tiệc của con gái đột nhiên xuất hiện một người đàn ông như vậy, làm sao có thể tiến hành theo quy trình bình thường được.
Một cô gái tóc ngắn lại liếc nhìn Sở Quân Quy, không nhịn được nữa, bật cười thành tiếng, trong chớp mắt đã cười đến mức không đứng thẳng nổi, lăn lộn dưới đất, đến cả hai đôi chân trắng nõn lộ ra ngoài váy cũng chẳng buồn che đậy.
"Hà Lôi! Cậu lộ hết hàng rồi kìa, còn cười!"
"Thì có sao đâu, cứ coi như xuống nước bơi một vòng đi. Đừng cản tớ, cho tớ cười thêm 5 phút nữa, ha ha ha ha!"
Lý Tâm Di nghiến răng, trực tiếp nhào tới: "Con nhỏ chết tiệt này! Hôm nay có cậu không có tớ!"
Đám thiếu nữ lúc đầu hò reo cổ vũ, sau đó không nhịn được từng người một tham gia vào cuộc chiến, nhất thời tiếng cười nói rộn ràng, da thịt trắng ngần lăn lộn, đúng là một bức tranh xuân sắc vừa bừng tỉnh.
Các cô gái ai nấy đều là nhan sắc thượng thừa, vóc dáng cũng cực kỳ đẹp, lúc cười đùa chẳng quản được nhiều như thế, ra tay đều không có chừng mực, vì vậy quần áo xộc xệch là chuyện đương nhiên, một vài chỗ nên lộ hay không nên lộ cũng đều vô tình hay hữu ý mà lộ ra không ít.
Trong lúc ồn ào, có cô gái quay đầu lại, vô tình nhìn thấy Sở Quân Quy, lập tức thốt lên một tiếng kinh ngạc. Ngày thường các cô đã quen đùa giỡn như vậy, sự hiện diện của Sở Quân Quy lại quá thấp, cho nên sau khi điên lên, các cô đều quên khuấy đi sự tồn tại của anh.
Cô gái này vội vàng bò dậy, chỉnh lại quần áo, bày ra tư thế thục nữ. Cô không bận tâm Sở Quân Quy đã nhìn thấy gì, chỉ quan tâm không được để anh nhìn thấy dáng vẻ xấu xí của mình.
Những cô gái còn lại cũng lập tức tỉnh ngộ, ai nấy trong chớp mắt trở nên đoan trang hoặc dịu dàng, khuôn mặt nhỏ thay đổi còn nhanh hơn lật sách. Một cô gái trong đó bỗng kêu lên: "Vừa nãy cậu đang làm gì thế? Vậy mà lại đang ngáp?!"
Sở Quân Quy ngẩn ra, nói: "Tôi... ừm..." Anh ngại nói không có, thực nghiệm thể thường không nói dối, cho nên đành cười trừ, muốn lấp liếm cho qua chuyện.
Thật ra anh cũng không ngáp, chỉ là cảm thấy hơi mệt mỏi, cho nên thực hiện một cú hít thở sâu đặc biệt để bổ sung tiêu hao cho cơ thể. Dù sao thì các linh kiện tối ưu hóa tiêu hao năng lượng rất lớn.
Chỉ là thực nghiệm thể đã bỏ qua một việc, hít thở sâu kiểu há miệng, dù là ngoại hình hay nguyên lý bên trong, cũng chẳng khác gì ngáp cả.
Điều Sở Quân Quy không ngờ tới là, các cô gái lập tức bùng nổ. Họ như một đàn sư tử bị chọc giận, vây chặt Sở Quân Quy lại, bắt đầu chất vấn.
"Đối diện với một đám mỹ nữ như chúng tôi, anh lại ngáp được sao?"
"Chúng tôi chán đến thế à?"
"Anh có tư cách gì mà phớt lờ chúng tôi?"
Các cô gái càng nói càng tức, một cô gái vóc dáng cao ráo hỏa khí bốc lên, vạt váy vén lên, một đôi chân dài trắng nõn, săn chắc, thẳng tắp đặt ngang trước mặt Sở Quân Quy, rồi hạ xuống, trực tiếp giẫm lên đùi anh. Cô rướn người về phía trước, chống khuỷu tay lên chân mình, khiêu khích hỏi: "Anh nói cho rõ ràng xem! Trên người tôi, Tả Tiểu Nguyệt này, chỗ nào không đáng để anh chú ý?"
"Tiểu Nguyệt!" Lý Tâm Di cảm thấy hơi quá đà, vội vàng ngăn lại.
Tả Tiểu Nguyệt đang cơn giận, đâu quản nhiều như thế, nói: "Cậu đừng cản tớ, dù anh ta thật sự là bạn trai cậu, hôm nay cũng phải cho tớ mượn dùng một chút, tớ giúp cậu dạy dỗ lại cho tử tế!"
Cô nhìn chằm chằm Sở Quân Quy, tiếp tục ép hỏi: "Nói mau!"
Các cô gái lúc này đều đứng cùng một chiến tuyến, lần lượt phụ họa: "Đúng đó! Nói mau!"
"Mặt này, ngực này, chân này, dáng này của chúng tôi, chỗ nào kém? Anh nói cho chúng tôi nghe xem?"
Sở Quân Quy hoàn toàn không hiểu sao tình thế đột nhiên lại biến thành thế này, đến việc ngồi yên một chỗ cũng không được sao? Anh chỉ là để hoàn thành nhiệm vụ mà thôi.
Sở Quân Quy thở dài, nói: "Thật sự muốn nói sao?"
"Tất nhiên! Đừng hòng lấp liếm, phải nói thật!"
Đám thiếu nữ sao chịu buông tha?
Sở Quân Quy cũng biết mình không trốn được, bèn thành thật nói: "Tôi chỉ cảm thấy, kỹ thuật cận chiến của các cô quá tệ."
Trong mắt Sở Quân Quy, các cô gái trong lúc nô đùa đã vô tình phô bày trình độ chiến đấu thực sự của mình. Một đám nhóc có kỹ thuật chiến đấu 0.7, 0.8 đánh nhau, ngay cả "gà chọi gà" cũng chẳng xứng, có gì đáng xem đâu? Đừng nói là trình độ này, dù phiên bản kỹ thuật chiến đấu của họ có cộng thêm một con số không, trong mắt thực nghiệm thể cũng chẳng có gì đáng xem. Dù sao dưới 10.0, tất cả đều là càn quét.