Thái Tử Bụi Đời

Lượt đọc: 5910 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291
Tiến »
Chương 99
c99: lai lịch lớn.

❊ ❊ ❊

Trong điện thoại, Chu Mị kể lại sự việc một cách ngắn gọn.

Sự việc rất đơn giản, mười mẫu đất xung quanh viện phúc lợi đã được chính quyền địa phương nhượng lại cho một người tên là Dương Tố, thời hạn sử dụng là bốn mươi năm, tiền chuyển nhượng là 300 vạn đồng.

Diệp Hoan nhíu mày: "Chúng ta trả 400 vạn đem miếng đất kia mua về không phải được rồi sao? 400 vạn không đủ thì 500 vạn."

Chu Mị giận dữ nói: "Không được, người ta căn bản không có đem mấy con số đó để vào mắt, không chỉ là hơn mười mẫu đất này, hắn còn muốn tập hợp tất cả đất đai nơi này để xây dựng sân Golf, anh biết không, một sân Golf tiêu chuẩn quốc tế cần rộng ít nhất 2000 mẫu. Công trình đầu tư mấy tỷ đồng, anh cho rằng người ta sẽ nhìn đến mấy trăm vạn của anh sao?"

Diệp Hoan buồn rầu gãi gãi đầu: "Cái tên họ Dương đó có phải bị bệnh không? Làm gì không làm, tự nhiên chạy đến nơi này mở sân Golf? Đốt nhiều tiền như vậy không thấy hoảng sao?"

"Dương Tố không có khả năng tự xoay sở được nhiều tiền như vậy, chắc hắn mấy nhà đầu tư hùn vốn cùng Dương Tố đã lén dàn xếp với chính quyền. Về phần tại sao muốn chọn chỗ này là vì sân Golf cần xây dựng trên địa hình có loại đất lẫn cát, loại đất này có thể cung cấp đủ chất dinh dưỡng để trồng các thảm cỏ cao cấp. Bọn họ đã thuê các chuyên gia thăm dò, toàn bộ tỉnh Giang Nam này chỉ có nơi đây là thích hợp nhất"

Diệp Hoan giận dữ nói: "Người ta đã không chịu bán, tôi chẳng lẽ còn có thể vít cổ bắt hắn phải giao đất sao? Được rồi, Chu Mị, cô tìm kiếm xem ở Ninh Hải có chỗ nào phù hợp, chúng ta dời viện phúc lợi đến đó"

Chu Mị nói: "Dương Tố kia cũng nói như vậy, không biết hắn dùng phương pháp gì mà thuyết phục được chính quyền đem cả mảnh đất của viện phúc lợi nhượng lại cho hắn. Hắn đã cảnh cáo chúng ta mau chóng di dời viện phúc lợi, nếu không hắn sẽ kêu người đến phá hủy tòa nhà."

Diệp Hoan trợn mắt, máu trong người sôi lên, ầm ầm xông lên não

"Cô bảo hắn phá thử xem! Vốn lão tử cũng định chuyển ổ đấy nhưng thằng chết tiệt họ Dương kia dám nói vậy thì lão tử nhất định không đi nữa!"

Đầu bên kia điện thoại, Chu Mị trong giọng nói mang theo vài phần vui vẻ: "Diệp Hoan, anh bây giờ càng ngày càng khí phách nha!"

Advertisement

Diệp Hoan cười đắc ý: "Tôi đây chỉ là cáo mượn oai hùm chút thôi, không có tập đoàn Đằng Long của mẹ đỡ lưng thì tôi lấy đâu ra lực lượng tranh đấu với người khác? Nhà họ Thẩm của ông già kia làm quan lớn như vậy mà mượn tên dùng một chút cũng không chịu, thật làm tôi tức chết, mẹ vẫn là nhất!"

Chu Mị nghiêm túc nói: "Càng ở địa vị cao, càng phải chú ý. Những việc nhỏ này nếu làm tùy tiện sẽ khiến đối thủ có lý do để công kích ngài ấy. Diệp Hoan, anh đừng trách gia chủ, ngài ấy có nỗi khổ tâm mà"

"Tôi chỉ tùy tiện nói chút thôi, làm như tôi thèm khát mấy thứ quyền lực đó ấy. Bao năm qua tôi đều dựa vào sức mình sống đến giờ này, chẳng có nửa điểm dính dáng đến ông ấy"

"Diệp Hoan, chuyện xây dựng viện phúc lợi anh định thế nào? Muốn di dời viện hay đàm phán lại với Dương Tố? Em sẽ nghe lời anh"

"Không đi! Dựa vào cái gì muốn chúng tôi đi? Chẳng những không chuyển, hơn mười mẫu đất xung quanh viện, tôi nhất định phải buộc hắn nhả ra!"

Chu Mị thản nhiên nói: "Dương Tố kia là con trai của bí thư tỉnh ủy tỉnh Giang Nam Dương Thanh Phong"

Diệp Hoan ngây dại.

Thằng này thật đúng người nhà quan lớn điển hình rồi.

Advertisement

Diệp Hoan ngây ngẩn chốc lát, hơi có chút hổn hển: "Con trai làm loạn như vậy mà cha hắn cũng mặc kệ không quản sao?"

Chu Mị thở dài: "Đây hiện thực xã hội mà, anh cũng từng gây chuyện ầm ĩ nhưng gia chủ có từng quản anh chưa?"

Diệp Hoan ngẫm lại, cũng yên lặng thở dài

"Diệp Hoan, anh thực không có ý chuyển đi sao? Nếu như chuyển đi nơi khác thì mọi chuyện có thể giải quyết rất đơn giản"

Diệp Hoan cắn răng: "Không chuyển! Lúc cần nhân nhượng sẽ nhân nhượng, lúc không nên nhượng bộ thì lão tử nửa bước không lùi!"

Chu Mị nghiêm túc nói: "Tốt, vậy chúng ta sẽ không nhượng bộ."

"Chu Mị, bí thư tỉnh ủy Dương Thanh Phong kia, hắn có lai lịch thế nào?"

Diệp Hoan lớn tiếng mạnh miệng một hồi nhưng vẫn có chút lạnh gáy. Là bí thư tỉnh úy đó, hắn làm gì có lá gan lớn dám tranh đấu với con trai quan lớn. Nếu là trước kia thì người ta duỗi một ngón tay út cũng đủ di chết hắn.

Chu Mị hiểu ý Diệp Hoan, nói: "Từ xưa đến nay trên quan trường, việc kéo bè kết phái luôn là chuyện tất yếu, hiện tại cũng giống như vậy, Dương Thanh Phong khuynh hướng cũng chưa rõ ràng. Hắn trèo lên vị trí này hoàn toàn là dựa vào bản thân nỗ lực từng bước một đi lên đấy. Đương nhiên, ở Bắc Kinh cũng có người đỡ lưng cho hắn nhưng bản thân hắn cũng là một kẻ rất lợi hại. Hắn dường như chưa từng dính vào vụ bê bối nào cho nên ở Bắc Kinh xảy ra mấy lần biến cố lớn cũng không chút ảnh hưởng đến con đường làm quan của hắn. Trước mắt gia chủ chưa hoàn toàn khống chế được Thẩm gia nên vẫn một mực muốn lôi kéo Dương Thanh Phong. Lần này ngài ấy đến Ninh Hải, một là để nhận lại anh, hai là, em cảm thấy có khả năng gia chủ muốn tranh thủ chiêu dụ Dương Thanh Phong về dưới trướng ngài ấy

Lời này của Chu Mị làm cho Diệp Hoan càng rùng mình.

Mặc dù Diệp Hoan luôn tỏ ra lạnh nhạt với người cha này, nói chuyện cũng rất láo toét, không có chút tôn kính nào nhưng Thẩm Đốc Lễ dù sao vẫn là cha hắn, hắn làm con cũng không thể rước thêm phiền toái cho cha mình..

Mấy việc chính trị Diệp Hoan cũng không rõ ràng lắm, hắn đối với quan trường cùng chính trị hoàn toàn lạ lẫm, mấy quan lớn chiến nhau như thế nào hắn càng không hề có khái niệm. Diệp Hoan có một xuất thân cao quý, nhưng bản chất hắn vẫn là kẻ dân dã, đối với cái gọi là quyền mưu thủ đoạn hoàn toàn không biết gì cả.

Suy tư hồi lâu, Diệp Hoan chần chờ nói: "Giả dụ như tôi liều mạng với cha Dương Tố...thì ai lợi hại hơn..?"

"Anh!" Chu Mị không chút do dự nói.

"Vậy tôi có thể đi liều mạng với cha hắn không?"

"Không thể!" Chu Mị trả lời càng kiên quyết hơn.

Diệp Hoan tức mình: "Tôi phát hiện ra cái người nha mới nhận này một chút giá trị lợi dụng cũng không có, còn khiến tôi thêm phiền, không nhận nữa! Về sau tôi sẽ đổi sang họ mẹ!"

"Diệp Hoan..."

"Hửm?"

"Người khác đều nói anh hỗn đản, em trước kia một mực không tin...".

"Ngừng! Lời phía sau không cần phải nói nữa, tôi biết rõ tôi là cái mặt hàng gì, cô không cần nhắc nhở tôi. Chuyện này tạm để đó đã, qua mấy ngày nữa tôi đi tìm Dương Tố nói chuyện, cô cứ tiếp tục lo việc quyên tiền từ thiện đi"

...

Sau khi Quỹ Hoan Nhạc thành lập, Nam Kiều Mộc liền dứt khoát bỏ luôn công việc giảng viên tại đại học Ninh Hải, toàn tâm toàn ý giúp Diệp Hoan quản lý quỹ.

Một mặt là vì sự nghiệp của người yêu nên Kiều Mộc hiển nhiên muốn đem hết khả năng giúp hắn, một phương diện khác, Kiều Mộc cũng từ viện phúc lợi đi ra, hiện tại có một cơ hội tốt như vậy để đám trẻ thoát khỏi khốn cảnh, cô càng muốn tận tâm tận lực.

Các công việc quản lý ngân sách, Chu Mị cùng Nam Kiều Mộc phối hợp rất ăn ý, ít nhất nhìn từ bên ngoài xem ra rất ăn ý, Chu Mị phụ trách đối ngoại, ví dụ như về các chi tiêu của viện phúc lợi, thủ tục hợp pháp hóa quỹ Hoan Nhạc, xã giao với chính quyền vân...vân, còn Kiều Mộc thì phụ trách thống kê sổ sách và quản lý công nhân

Đương nhiên, bất luận là năng lực làm việc hay phương diện sắc đẹp, cả hai đều ngầm cạnh tranh với nhau. Hai cô gái đẹp thì không cách nào thực sự trở thành bạn bè, cho dù là tâm địa thiện lương thì sâu trong đáy lòng các mỹ nhân luôn ẩn giấu lòng kiêu hãnh, cho nên khi đột nhiên xuất hiện một đối thủ khác, các nàng sẽ sinh ra tâm lý đề phòng và ganh đua.

Đây là thiên tính của phụ nữ, không có ngoại lệ.

Bởi vì tổng bộ Tập đoàn Đằng Long vẫn còn đang xây dựng nên văn phòng quỹ Hoan Nhạc tạm thời đặt tại công ty Hồng Hổ.

Quyết định này khiến cho Diệp Hoan rất là hối hận.

Lúc trước Chu Mị đề nghị thuê văn phòng ở công ty Hồng Hổ, Liễu Mi sau khi biết chuyện rất cao hứng, liên tục gật gù "Tốt, tốt." Vì vậy quỹ Hoan Nhạc thuê một tầng của công ty Hồng Hổ với cái giá rẻ bất ngờ.

Kết quả, văn phòng chính thức đi vào hoạt động, Diệp Hoan mới cảm nhận được cái gì là một bên lửa nóng, một bên nước lạnh

Vừa mới tiến vào văn phòng, Diệp Hoan còn chưa kịp thể hiện hình tượng một ông chủ uy phong lẫm liệt trước mặt các nhân viên, Liễu Mi đã đằng đằng sát khí chạy xuống lầu, véo lỗ tai hắn xách lên công ty Hồng Hổ, ép buộc hắn không được đi muộn về sớm, răn dạy hắn phải nghiêm túc hoàn thành vai trò trợ lý riêng của giám đốc. Diệp Hoan mấy lần lén chạy ra ngoài đều bị Liễu Mi hung hăng chạy xuống xách tai lên lầu.

Diệp Hoan cảm thấy nữ nhân này tâm địa thật hiểm ác, dù sao không cho hắn xuống lầu làm ông chủ cũng không nên bắt hắn lên lầu làm của riêng chứ, loại phụ nữ này lấy về nhà tuyệt đối là tuýp phụ nữ hại chồng hại con.

Sau nhiều lần bị xách tai, kế hoạch xây dựng hình tượng ông chủ uy nghiêm của Diệp Hoan đã hoàn toàn phá sản, vì vậy hắn dứt khoát lười nhác cả hai bên.

Trong văn phòng Nam Kiều Mộc, Diệp Hoan, Hầu Tử, Trương Tam mỗi người ngậm một điếu thuốc, bắt chéo chân nói chuyện phiếm.

So với Liễu Mi thì Nam Kiều Mộc rõ ràng khoan dung với Diệp hơn nhiều, trên bàn trà trong văn phòng cô lúc nào cũng để sẵn một cái gạt tàn thuốc và mấy bao Bạch Sa

Diệp Hoan có tiền rồi nhưng nhiều năm hút thuốc, khẩu vị vẫn không thay đổi, bao Bạch Sa mềm mại vẫn là loại thuốc hắn thích nhất.

Nam Kiều Mộc hiểu rõ hắn, cũng rất thích chuyện hắn một mực không thay đổi thói quen.

Không quan tâm chuyện thân phận thay đổi, một mực kiên trì với thói quen lâu nay của mình cho thấy người đàn ông này sẽ không có mới nới cũ, cái này đối với Nam Kiều Mộc mà nói là một chuyện tốt.

Hầu Tử cùng Trương Tam hôm nay coi như là người phụ trách hạng mục xây dựng viện phúc lợi, mỗi người đều vận một bộ đồ tây đắt tiền nhưng khiến cho người ta thở dài chính là hai con hàng này vẫn co ro cúm rúm hệt như trước, không "đàng hoàng" lên được chút nào.

Hầu Tử xem xét sổ sách Nam Kiều Mộc làm.

Không thể không thừa nhận, thiên tài vẫn là thiên tài, đặt ở nơi nào cũng đều dương quang chói lọi, thạc sĩ vật lý và y khoa, giờ chuyển sang làm kế toán cũng vẫn giỏi giang như vậy.

"Làm rất tốt..." Diệp Hoan lật giở đống sổ sách, tặc lưỡi tán thưởng.

Hầu Tử cùng Trương Tam vẻ mặt đồng tình gật gù.

"... Bất quá xem chẳng hiểu gì." Diệp Hoan ngay sau đó bồi thêm một câu.

Hai người kia quẳng cho hắn một ánh mắt xem thường: "Xem không hiểu mà anh ra sức khen ngợi cái gì?"

Diệp Hoan khép lại sổ sách, chậm rãi nói: "Từng nghe chim hót chưa?"

"Nghe rồi"

"Êm tai không?"

"Êm tai "

"Nghe hiểu gì không?"

Hầu Tử cùng Trương Tam: "..."

Trong điện thoại, Chu Mị kể lại sự việc một cách ngắn gọn.

Sự việc rất đơn giản, mười mẫu đất xung quanh viện phúc lợi đã được chính quyền địa phương nhượng lại cho một người tên là Dương Tố, thời hạn sử dụng là bốn mươi năm, tiền chuyển nhượng là 300 vạn đồng.

Diệp Hoan nhíu mày: "Chúng ta trả 400 vạn đem miếng đất kia mua về không phải được rồi sao? 400 vạn không đủ thì 500 vạn."

Chu Mị giận dữ nói: "Không được, người ta căn bản không có đem mấy con số đó để vào mắt, không chỉ là hơn mười mẫu đất này, hắn còn muốn tập hợp tất cả đất đai nơi này để xây dựng sân Golf, anh biết không, một sân Golf tiêu chuẩn quốc tế cần rộng ít nhất 2000 mẫu. Công trình đầu tư mấy tỷ đồng, anh cho rằng người ta sẽ nhìn đến mấy trăm vạn của anh sao?"

Diệp Hoan buồn rầu gãi gãi đầu: "Cái tên họ Dương đó có phải bị bệnh không? Làm gì không làm, tự nhiên chạy đến nơi này mở sân Golf? Đốt nhiều tiền như vậy không thấy hoảng sao?"

"Dương Tố không có khả năng tự xoay sở được nhiều tiền như vậy, chắc hắn mấy nhà đầu tư hùn vốn cùng Dương Tố đã lén dàn xếp với chính quyền. Về phần tại sao muốn chọn chỗ này là vì sân Golf cần xây dựng trên địa hình có loại đất lẫn cát, loại đất này có thể cung cấp đủ chất dinh dưỡng để trồng các thảm cỏ cao cấp. Bọn họ đã thuê các chuyên gia thăm dò, toàn bộ tỉnh Giang Nam này chỉ có nơi đây là thích hợp nhất"

Diệp Hoan giận dữ nói: "Người ta đã không chịu bán, tôi chẳng lẽ còn có thể vít cổ bắt hắn phải giao đất sao? Được rồi, Chu Mị, cô tìm kiếm xem ở Ninh Hải có chỗ nào phù hợp, chúng ta dời viện phúc lợi đến đó"

Chu Mị nói: "Dương Tố kia cũng nói như vậy, không biết hắn dùng phương pháp gì mà thuyết phục được chính quyền đem cả mảnh đất của viện phúc lợi nhượng lại cho hắn. Hắn đã cảnh cáo chúng ta mau chóng di dời viện phúc lợi, nếu không hắn sẽ kêu người đến phá hủy tòa nhà."

Diệp Hoan trợn mắt, máu trong người sôi lên, ầm ầm xông lên não

"Cô bảo hắn phá thử xem! Vốn lão tử cũng định chuyển ổ đấy nhưng thằng chết tiệt họ Dương kia dám nói vậy thì lão tử nhất định không đi nữa!"

Đầu bên kia điện thoại, Chu Mị trong giọng nói mang theo vài phần vui vẻ: "Diệp Hoan, anh bây giờ càng ngày càng khí phách nha!"

Advertisement

Diệp Hoan cười đắc ý: "Tôi đây chỉ là cáo mượn oai hùm chút thôi, không có tập đoàn Đằng Long của mẹ đỡ lưng thì tôi lấy đâu ra lực lượng tranh đấu với người khác? Nhà họ Thẩm của ông già kia làm quan lớn như vậy mà mượn tên dùng một chút cũng không chịu, thật làm tôi tức chết, mẹ vẫn là nhất!"

Chu Mị nghiêm túc nói: "Càng ở địa vị cao, càng phải chú ý. Những việc nhỏ này nếu làm tùy tiện sẽ khiến đối thủ có lý do để công kích ngài ấy. Diệp Hoan, anh đừng trách gia chủ, ngài ấy có nỗi khổ tâm mà"

"Tôi chỉ tùy tiện nói chút thôi, làm như tôi thèm khát mấy thứ quyền lực đó ấy. Bao năm qua tôi đều dựa vào sức mình sống đến giờ này, chẳng có nửa điểm dính dáng đến ông ấy"

"Diệp Hoan, chuyện xây dựng viện phúc lợi anh định thế nào? Muốn di dời viện hay đàm phán lại với Dương Tố? Em sẽ nghe lời anh"

"Không đi! Dựa vào cái gì muốn chúng tôi đi? Chẳng những không chuyển, hơn mười mẫu đất xung quanh viện, tôi nhất định phải buộc hắn nhả ra!"

Chu Mị thản nhiên nói: "Dương Tố kia là con trai của bí thư tỉnh ủy tỉnh Giang Nam Dương Thanh Phong"

Diệp Hoan ngây dại.

Thằng này thật đúng người nhà quan lớn điển hình rồi.

Advertisement

Diệp Hoan ngây ngẩn chốc lát, hơi có chút hổn hển: "Con trai làm loạn như vậy mà cha hắn cũng mặc kệ không quản sao?"

Chu Mị thở dài: "Đây hiện thực xã hội mà, anh cũng từng gây chuyện ầm ĩ nhưng gia chủ có từng quản anh chưa?"

Diệp Hoan ngẫm lại, cũng yên lặng thở dài

"Diệp Hoan, anh thực không có ý chuyển đi sao? Nếu như chuyển đi nơi khác thì mọi chuyện có thể giải quyết rất đơn giản"

Diệp Hoan cắn răng: "Không chuyển! Lúc cần nhân nhượng sẽ nhân nhượng, lúc không nên nhượng bộ thì lão tử nửa bước không lùi!"

Chu Mị nghiêm túc nói: "Tốt, vậy chúng ta sẽ không nhượng bộ."

"Chu Mị, bí thư tỉnh ủy Dương Thanh Phong kia, hắn có lai lịch thế nào?"

Diệp Hoan lớn tiếng mạnh miệng một hồi nhưng vẫn có chút lạnh gáy. Là bí thư tỉnh úy đó, hắn làm gì có lá gan lớn dám tranh đấu với con trai quan lớn. Nếu là trước kia thì người ta duỗi một ngón tay út cũng đủ di chết hắn.

Chu Mị hiểu ý Diệp Hoan, nói: "Từ xưa đến nay trên quan trường, việc kéo bè kết phái luôn là chuyện tất yếu, hiện tại cũng giống như vậy, Dương Thanh Phong khuynh hướng cũng chưa rõ ràng. Hắn trèo lên vị trí này hoàn toàn là dựa vào bản thân nỗ lực từng bước một đi lên đấy. Đương nhiên, ở Bắc Kinh cũng có người đỡ lưng cho hắn nhưng bản thân hắn cũng là một kẻ rất lợi hại. Hắn dường như chưa từng dính vào vụ bê bối nào cho nên ở Bắc Kinh xảy ra mấy lần biến cố lớn cũng không chút ảnh hưởng đến con đường làm quan của hắn. Trước mắt gia chủ chưa hoàn toàn khống chế được Thẩm gia nên vẫn một mực muốn lôi kéo Dương Thanh Phong. Lần này ngài ấy đến Ninh Hải, một là để nhận lại anh, hai là, em cảm thấy có khả năng gia chủ muốn tranh thủ chiêu dụ Dương Thanh Phong về dưới trướng ngài ấy

Lời này của Chu Mị làm cho Diệp Hoan càng rùng mình.

Mặc dù Diệp Hoan luôn tỏ ra lạnh nhạt với người cha này, nói chuyện cũng rất láo toét, không có chút tôn kính nào nhưng Thẩm Đốc Lễ dù sao vẫn là cha hắn, hắn làm con cũng không thể rước thêm phiền toái cho cha mình..

Mấy việc chính trị Diệp Hoan cũng không rõ ràng lắm, hắn đối với quan trường cùng chính trị hoàn toàn lạ lẫm, mấy quan lớn chiến nhau như thế nào hắn càng không hề có khái niệm. Diệp Hoan có một xuất thân cao quý, nhưng bản chất hắn vẫn là kẻ dân dã, đối với cái gọi là quyền mưu thủ đoạn hoàn toàn không biết gì cả.

Suy tư hồi lâu, Diệp Hoan chần chờ nói: "Giả dụ như tôi liều mạng với cha Dương Tố...thì ai lợi hại hơn..?"

"Anh!" Chu Mị không chút do dự nói.

"Vậy tôi có thể đi liều mạng với cha hắn không?"

"Không thể!" Chu Mị trả lời càng kiên quyết hơn.

Diệp Hoan tức mình: "Tôi phát hiện ra cái người nha mới nhận này một chút giá trị lợi dụng cũng không có, còn khiến tôi thêm phiền, không nhận nữa! Về sau tôi sẽ đổi sang họ mẹ!"

"Diệp Hoan..."

"Hửm?"

"Người khác đều nói anh hỗn đản, em trước kia một mực không tin...".

"Ngừng! Lời phía sau không cần phải nói nữa, tôi biết rõ tôi là cái mặt hàng gì, cô không cần nhắc nhở tôi. Chuyện này tạm để đó đã, qua mấy ngày nữa tôi đi tìm Dương Tố nói chuyện, cô cứ tiếp tục lo việc quyên tiền từ thiện đi"

...

Sau khi Quỹ Hoan Nhạc thành lập, Nam Kiều Mộc liền dứt khoát bỏ luôn công việc giảng viên tại đại học Ninh Hải, toàn tâm toàn ý giúp Diệp Hoan quản lý quỹ.

Một mặt là vì sự nghiệp của người yêu nên Kiều Mộc hiển nhiên muốn đem hết khả năng giúp hắn, một phương diện khác, Kiều Mộc cũng từ viện phúc lợi đi ra, hiện tại có một cơ hội tốt như vậy để đám trẻ thoát khỏi khốn cảnh, cô càng muốn tận tâm tận lực.

Các công việc quản lý ngân sách, Chu Mị cùng Nam Kiều Mộc phối hợp rất ăn ý, ít nhất nhìn từ bên ngoài xem ra rất ăn ý, Chu Mị phụ trách đối ngoại, ví dụ như về các chi tiêu của viện phúc lợi, thủ tục hợp pháp hóa quỹ Hoan Nhạc, xã giao với chính quyền vân...vân, còn Kiều Mộc thì phụ trách thống kê sổ sách và quản lý công nhân

Đương nhiên, bất luận là năng lực làm việc hay phương diện sắc đẹp, cả hai đều ngầm cạnh tranh với nhau. Hai cô gái đẹp thì không cách nào thực sự trở thành bạn bè, cho dù là tâm địa thiện lương thì sâu trong đáy lòng các mỹ nhân luôn ẩn giấu lòng kiêu hãnh, cho nên khi đột nhiên xuất hiện một đối thủ khác, các nàng sẽ sinh ra tâm lý đề phòng và ganh đua.

Đây là thiên tính của phụ nữ, không có ngoại lệ.

Bởi vì tổng bộ Tập đoàn Đằng Long vẫn còn đang xây dựng nên văn phòng quỹ Hoan Nhạc tạm thời đặt tại công ty Hồng Hổ.

Quyết định này khiến cho Diệp Hoan rất là hối hận.

Lúc trước Chu Mị đề nghị thuê văn phòng ở công ty Hồng Hổ, Liễu Mi sau khi biết chuyện rất cao hứng, liên tục gật gù "Tốt, tốt." Vì vậy quỹ Hoan Nhạc thuê một tầng của công ty Hồng Hổ với cái giá rẻ bất ngờ.

Kết quả, văn phòng chính thức đi vào hoạt động, Diệp Hoan mới cảm nhận được cái gì là một bên lửa nóng, một bên nước lạnh

Vừa mới tiến vào văn phòng, Diệp Hoan còn chưa kịp thể hiện hình tượng một ông chủ uy phong lẫm liệt trước mặt các nhân viên, Liễu Mi đã đằng đằng sát khí chạy xuống lầu, véo lỗ tai hắn xách lên công ty Hồng Hổ, ép buộc hắn không được đi muộn về sớm, răn dạy hắn phải nghiêm túc hoàn thành vai trò trợ lý riêng của giám đốc. Diệp Hoan mấy lần lén chạy ra ngoài đều bị Liễu Mi hung hăng chạy xuống xách tai lên lầu.

Diệp Hoan cảm thấy nữ nhân này tâm địa thật hiểm ác, dù sao không cho hắn xuống lầu làm ông chủ cũng không nên bắt hắn lên lầu làm của riêng chứ, loại phụ nữ này lấy về nhà tuyệt đối là tuýp phụ nữ hại chồng hại con.

Sau nhiều lần bị xách tai, kế hoạch xây dựng hình tượng ông chủ uy nghiêm của Diệp Hoan đã hoàn toàn phá sản, vì vậy hắn dứt khoát lười nhác cả hai bên.

Trong văn phòng Nam Kiều Mộc, Diệp Hoan, Hầu Tử, Trương Tam mỗi người ngậm một điếu thuốc, bắt chéo chân nói chuyện phiếm.

So với Liễu Mi thì Nam Kiều Mộc rõ ràng khoan dung với Diệp hơn nhiều, trên bàn trà trong văn phòng cô lúc nào cũng để sẵn một cái gạt tàn thuốc và mấy bao Bạch Sa

Diệp Hoan có tiền rồi nhưng nhiều năm hút thuốc, khẩu vị vẫn không thay đổi, bao Bạch Sa mềm mại vẫn là loại thuốc hắn thích nhất.

Nam Kiều Mộc hiểu rõ hắn, cũng rất thích chuyện hắn một mực không thay đổi thói quen.

Không quan tâm chuyện thân phận thay đổi, một mực kiên trì với thói quen lâu nay của mình cho thấy người đàn ông này sẽ không có mới nới cũ, cái này đối với Nam Kiều Mộc mà nói là một chuyện tốt.

Hầu Tử cùng Trương Tam hôm nay coi như là người phụ trách hạng mục xây dựng viện phúc lợi, mỗi người đều vận một bộ đồ tây đắt tiền nhưng khiến cho người ta thở dài chính là hai con hàng này vẫn co ro cúm rúm hệt như trước, không "đàng hoàng" lên được chút nào.

Hầu Tử xem xét sổ sách Nam Kiều Mộc làm.

Không thể không thừa nhận, thiên tài vẫn là thiên tài, đặt ở nơi nào cũng đều dương quang chói lọi, thạc sĩ vật lý và y khoa, giờ chuyển sang làm kế toán cũng vẫn giỏi giang như vậy.

"Làm rất tốt..." Diệp Hoan lật giở đống sổ sách, tặc lưỡi tán thưởng.

Hầu Tử cùng Trương Tam vẻ mặt đồng tình gật gù.

"... Bất quá xem chẳng hiểu gì." Diệp Hoan ngay sau đó bồi thêm một câu.

Hai người kia quẳng cho hắn một ánh mắt xem thường: "Xem không hiểu mà anh ra sức khen ngợi cái gì?"

Diệp Hoan khép lại sổ sách, chậm rãi nói: "Từng nghe chim hót chưa?"

"Nghe rồi"

"Êm tai không?"

"Êm tai "

"Nghe hiểu gì không?"

Hầu Tử cùng Trương Tam: "..."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291
Tiến »