Thái Tử Bụi Đời

Lượt đọc: 5677 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291
Tiến »
Chương 10
c10: cảm giác nguy hiểm.

❊ ❊ ❊

Người tới chính là Trương Tam.

Trương Tam, tướng mạo bình thường, dáng người nhỏ bé, thuộc loại nhìn một cái là quên, nhìn quen mắt cũng quên, lạc giữa biển người lập tức chìm xuống đáy, ngâm không trồi lên, tuyệt đối phát huy hiệu quả "thoáng qua nháy mắt" với người bình thường. Tướng mạo này tạo ra ưu thế bẩm sinh cho sự nghiệp ăn trộm của Trương Tam, thậm chí cảnh sát cực kỳ tinh nhạy nhìn thấy hắn, e rằng được mấy giây về sau cũng nhớ không ra Trương Tam rốt cục bộ dạng như thế nào.

Loại người này nếu như không làm trộm, thật sự là lãng phí thiên phú, Trương Tam tự cho những điều hắn làm ra là lựa chọn đúng đắn.

Diệp Hoan sớm đã từng vô số lần hâm mộ tướng mạo tầm thường của Trương Tam, thử so sánh, Diệp Hoan có phần anh tuấn hơn, cao 1m75, mũi cao thẳng, mày rậm mắt to, trong tiểu thuyết võ hiệp là hình tượng chuẩn của thiếu hiệp trẻ tuổi tuấn tú, đi đến đâu đều gây ra sự chú ý, Diệp Hoan nếu như đi làm ăn trộm, mới nhấc tay tất bị tóm.

Cho nên, trên thế giới này chỉ có Diệp Hoan có đủ tư cách nói câu "Đẹp trai cũng là một cái tội"

Đương nhiên, việc này là do liên quan nghiêm trọng đến vấn đề chọn nghề nghiệp. Chúng ta mỗi một người đều là một phần tử của xã hội, mỗi người trong xã hội này đều có địa vị của họ, có người xác định chính xác, nhanh chóng làm nên một phen sự nghiệp, có người xác định không chính xác, suốt đời tầm thường vô vị, có tài nhưng không gặp thời, sắp chết còn lầm bẩm "chả trách trời xanh muôn trượng", uất ức mà chết.

Diệp Hoan thuộc loại người đó không tìm được địa vị của bản thân, rắn có kỹ thuật của rắn, chuột có kỹ thuật của chuột, heo nái học mèo leo cây thì thật là vớ vẩn, chuyên môn không có. Cũng vì nguyên nhân này mà đến này Diệp Hoan vẫn mãi nghèo.

Hầu Tử từng nhiều lần đề nghị Diệp Hoan đi làm "trai bao", vừa có thể ngủ với đủ loại phụ nữ, còn có thể tạo ra thu nhập, rất thích hợp với tính cách, và đúng với gương mặt đẹp trai trời phú của Diệp Hoan.

Diệp Hoan do dự rất lâu, cuối cùng vẫn cự tuyệt đề nghị của đầy dụ dỗ của hắn.

Không biết tại sao, Diệp Hoan dường như luôn cảm thấy bản thân mình là một người có vẻ mặt thật thà. Hắn thật sự hổ thẹn khi nghĩ đến việc sau khi ngủ với một nữ nhân còn ngửa tay đòi tiền cô ta... Xem ra Diệp Hoan chẳng những không thể tìm đúng vị trí chính đáng, hắn ngay cả tính cách bản thân đều chưa từng hiểu rõ, Hầu Tử, Trương Tam đều rất hiểu rõ, "thẹn thùng" "thành thật" những từ này thực tế chẳng hề liên quan gì đến Diệp Hoan. Truyện Cổ Đại

Diệp Hoan từ lúc nhỏ thì đã sống u mê rồi.

Sau khi Trương Tam quay về thì chẳng những không khách khí với Hầu Tử, mà còn quyết sáp vào. Vừa gạt Hầu Tử ra, hắn liền ngồi xuống cạnh Diệp Hoan ăn uống vui vẻ.

Hầu Tử trợn mắt nhìn, đành phải nhấc cái ghế khác hậm hực ngồi xuống bên cạnh.

Trương Tam một phen lúng túng, sau đó thở hơi dài, cười nói:

"Nhìn cơm nước hôm nay thì ta biết ngay, hôm nay hai người phát tài rồi."

Diệp Hoan cười ha ha, không dấu được vẻ đắc ý,

"Quả thực là phát tài rồi đáng để nhớ chứ. Việc tốt hôm nay là ta từ lúc sinh ra tới giờ mới kiếm được một số tiền sạch sẽ, ta cảm thấy bản tính nằm sâu trong nội bản thân nên là lương thiện, thuần khiết, cũng giống như một trang giấy trắng..."

Trương Tam và Hầu Tử bị mắc ói đến nỗi thức ăn đầy ắp ngay trên bàn đều ăn không nổi.

"Rốt cuộc anh kiếm được bao nhiêu?"

Diệp Hoan đắc ý duỗi ra hai ngón tay,

"2 vạn đồng!"

Trương Tam chấn động, sau khi ngây ra một lúc, đột nhiên hung hăng vỗ bàn một cái, quay đầu hô to:

"Chủ quán, thêm rau!"

Ngửa đầu uống một ngụm rượu, rượu cay sặc vào họng, trong mắt Trương Tam nổi lên vài phần ghen ghét.

"Mẹ kiếp! Anh thật là may mắn, khẽ vươn tay liền kiếm được 2 vạn, người như nhau nhưng số mệnh khác nhau, em cả đêm chạy đông chạy tây, mệt như con chó, nhưng ngay cả một cọng lông cũng chẳng có..."

Diệp Hoan vẻ khiêm nhường cố tự kìm nén trấn áp sự đắc ý, vỗ vai Trương Tam cười nói:

“Không trải qua mưa gió,làm sao thấy được cầu vòng? Tam đệ à, anh phải phê bình chú, quý trọng sự nghiệp mới có thu hoạch, chúng ta một khi đã làm phải đi đến cùng. Cái nay gọi là ông trời đền bù cho người cần cù, đứng trước hồ thèm cá sao không tự mình đan lưới. Người chăm chỉ, trời không phụ, ví dụ như anh mày đây...”

"Được rồi, được rồi, anh đừng có làm vẻ nữa, tháng này em không có thu nhập, tiền thuê nhà anh trả cho em nha..."

Trương Tam không kiên nhẫn được nữa, cắt ngang lời thuyết giáo của Diệp Hoan.

Diệp Hoan cười gật đầu.

"Không sao, sự nghiệp của anh gần đây gặp lúc thăng tiến, chút tiền thuê nhà không đáng kể. Chẳng qua là, chú Tam à, việc ngươi làm bây giờ anh xem không được khả quan cho lắm, lại không ổn định, chú xem có nên đổi nghề không?

"Đổi nghề gì đây? Đầu năm nay kiếm tiền không dễ dàng. Chỗ nào cũng đều có mai phục nha."

Diệp hoan cười đểu.

"Vừa rồi trên đường ta đi ngang qua một cột điện. Phía trên viết thông báo tuyển nam PR, thu nhập một tháng ba vạn, anh thấy chú rất có tiềm năng về phương diện này..."

Mắt Trương Tam đỏ bừng, trừng trùng Diệp Hoan:

"Nếu như hôm nay không phải anh mời em uống rượu, thì em đã liều mạng với anh rồi. Coi em là thằng ngu hả?"

Hầu Tử cười xem vào,

“Anh Hoan nói không đúng nha. Thằng Tam là ăn trộm, anh bảo nó đi làm "gà móng đỏ", rõ ràng đâu có đúng ngành nghề chuyên nghiệp..."

Trương Tam giận dữ,

"Còn giở giọng đó nữa thì tao trở mặt nha!"

Hầu Tử hớp một ngụm rượu nhỏ, híp mắt nói,

"Anh Hoan, em luôn cảm thấy chúng ta lăn lộn giang hồ thế này mãi cũng không tốt, anh nói sao?"

Diệp Hoan gật đầu, tối qua sau khi ngang qua việc sở cảnh sát, trong lòng Diệp Hoan sớm đã có một cảm giác nguy hiểm, hắn phát hiện đường ngang ngõ tắt rốt cuộc không phải kế lâu dài, nguy hiểm quá lớn, ai cũng không dám chắc tương lai một khi thất thủ, một ngày thất thủ không tránh khỏi tù chung thân, bọn họ còn trẻ, không thể đem tuổi thanh xuân chôn vùi trong tù.

"Nên tìm một công việc chính đáng."

Diệp Hoan thở dài.

Trương Tam lớn tiếng hậm hực:

"Ba chúng ta đều chỉ có bằng trung học. Đầu năm nay nghe nói ngay cả quét đường cũng phải có bằng tốt nghiệp chuyên nghiệp bảo vệ vệ sinh môi trường. Đi đâu mà tìm được công việc chính đáng đây? Dis mie! Em thật không hiểu nổi: vung chổi vài cái, mà còn phải đi kiếm trường để học xem vung như thế nào. Thế giới này có phải có "bệnh" hết rồi không?

Diệp Hoan uống một hớp rượu, nói:

"Ngày mai đi thử, Hầu Tử nói rất đúng, chúng ta không thể tiếp tục chui rúc thế này nữa."

Diệp hoan lớn nhất trong ba người, việc lớn nhỏ đều do hắn quyết định, nghe hắn nói như thế, Hầu Tử và Trương Tam đều gật đầu đồng ý.

Ba người lại uống tiếp một giờ. Càng về đêm, ba người rốt cục ăn uống no say.

Trương Tam đem chén rượu đặt lên bàn, lớn tiếng nói:

"Chủ quán, tính tiền!"

Nói xong chỉ tay vào Diệp Hoan nói thêm:

"Ảnh trả!"

Diệp hoan đứng dậy, mỉm cười móc lấy túi tiền, mặt Diệp Hoan lập tức biến sắc. Hầu tử và Trương Tam cũng sợ tới mức thắt bụng. Hầu Tử kêu lên:

"Không thấy tiền?"

Trương Tam nhăn mày, đôi mắt tinh như châu sa lướt khắp thực khách bốn phía, hồ nghi nói:

"Hẳn là có trộm?"

Hầu tử liếc hắn một cái:

"Thằng này mày thật là vừa ăn cướp vừa la làng..."

Diệp Hoan cười khổ:

"Ta quên rồi! Số tiền hai vạn đó, ta đưa nó cho Kiều Mộc rồi..."

Hai người lặng người: "..."

Diệp Hoan ảm đảm thở dài:

"Bởi vậy cái này gọi là nào ai biết được chữ ngờ..."

Hầu Tử và Trương Tam mặt bình tĩnh, bắt đầu tự giác rút túi tiền ra.

"Em còn 42 đồng."

"Em có 30 đồng."

Diệp Hoan cũng móc túi.

"Còn tao có 16 đồng."

"Không đủ rồi, phần ăn uống này ít nhất cũng phải hơn 100..."

Diệp Hoan ngẩng đâu, nhìn chằm chằm chủ quán, con mắt lấp lánh:

"Chủ quán, giảm giá nha!"

"Quán nhỏ tiền lời ít. Xin thứ lỗi không thể giảm giá."

"Nghĩa là bao nhiêu?"

"116 đồng, một chút cũng không bớt."

Lão chủ quán cứng giọng.

Diệp Hoan phẫn nộ rồi, vỗ bàn lớn tiếng nói:

"Thật không có chút tình người! Có giảm giá hay không? Có giảm hay không? Hôm nay không giảm giá, ta đánh chết ngươi ở đây.

Người tới chính là Trương Tam.

Trương Tam, tướng mạo bình thường, dáng người nhỏ bé, thuộc loại nhìn một cái là quên, nhìn quen mắt cũng quên, lạc giữa biển người lập tức chìm xuống đáy, ngâm không trồi lên, tuyệt đối phát huy hiệu quả "thoáng qua nháy mắt" với người bình thường. Tướng mạo này tạo ra ưu thế bẩm sinh cho sự nghiệp ăn trộm của Trương Tam, thậm chí cảnh sát cực kỳ tinh nhạy nhìn thấy hắn, e rằng được mấy giây về sau cũng nhớ không ra Trương Tam rốt cục bộ dạng như thế nào.

Loại người này nếu như không làm trộm, thật sự là lãng phí thiên phú, Trương Tam tự cho những điều hắn làm ra là lựa chọn đúng đắn.

Diệp Hoan sớm đã từng vô số lần hâm mộ tướng mạo tầm thường của Trương Tam, thử so sánh, Diệp Hoan có phần anh tuấn hơn, cao 1m75, mũi cao thẳng, mày rậm mắt to, trong tiểu thuyết võ hiệp là hình tượng chuẩn của thiếu hiệp trẻ tuổi tuấn tú, đi đến đâu đều gây ra sự chú ý, Diệp Hoan nếu như đi làm ăn trộm, mới nhấc tay tất bị tóm.

Cho nên, trên thế giới này chỉ có Diệp Hoan có đủ tư cách nói câu "Đẹp trai cũng là một cái tội"

Đương nhiên, việc này là do liên quan nghiêm trọng đến vấn đề chọn nghề nghiệp. Chúng ta mỗi một người đều là một phần tử của xã hội, mỗi người trong xã hội này đều có địa vị của họ, có người xác định chính xác, nhanh chóng làm nên một phen sự nghiệp, có người xác định không chính xác, suốt đời tầm thường vô vị, có tài nhưng không gặp thời, sắp chết còn lầm bẩm "chả trách trời xanh muôn trượng", uất ức mà chết.

Diệp Hoan thuộc loại người đó không tìm được địa vị của bản thân, rắn có kỹ thuật của rắn, chuột có kỹ thuật của chuột, heo nái học mèo leo cây thì thật là vớ vẩn, chuyên môn không có. Cũng vì nguyên nhân này mà đến này Diệp Hoan vẫn mãi nghèo.

Hầu Tử từng nhiều lần đề nghị Diệp Hoan đi làm "trai bao", vừa có thể ngủ với đủ loại phụ nữ, còn có thể tạo ra thu nhập, rất thích hợp với tính cách, và đúng với gương mặt đẹp trai trời phú của Diệp Hoan.

Diệp Hoan do dự rất lâu, cuối cùng vẫn cự tuyệt đề nghị của đầy dụ dỗ của hắn.

Không biết tại sao, Diệp Hoan dường như luôn cảm thấy bản thân mình là một người có vẻ mặt thật thà. Hắn thật sự hổ thẹn khi nghĩ đến việc sau khi ngủ với một nữ nhân còn ngửa tay đòi tiền cô ta... Xem ra Diệp Hoan chẳng những không thể tìm đúng vị trí chính đáng, hắn ngay cả tính cách bản thân đều chưa từng hiểu rõ, Hầu Tử, Trương Tam đều rất hiểu rõ, "thẹn thùng" "thành thật" những từ này thực tế chẳng hề liên quan gì đến Diệp Hoan. Truyện Cổ Đại

Diệp Hoan từ lúc nhỏ thì đã sống u mê rồi.

Sau khi Trương Tam quay về thì chẳng những không khách khí với Hầu Tử, mà còn quyết sáp vào. Vừa gạt Hầu Tử ra, hắn liền ngồi xuống cạnh Diệp Hoan ăn uống vui vẻ.

Hầu Tử trợn mắt nhìn, đành phải nhấc cái ghế khác hậm hực ngồi xuống bên cạnh.

Trương Tam một phen lúng túng, sau đó thở hơi dài, cười nói:

"Nhìn cơm nước hôm nay thì ta biết ngay, hôm nay hai người phát tài rồi."

Diệp Hoan cười ha ha, không dấu được vẻ đắc ý,

"Quả thực là phát tài rồi đáng để nhớ chứ. Việc tốt hôm nay là ta từ lúc sinh ra tới giờ mới kiếm được một số tiền sạch sẽ, ta cảm thấy bản tính nằm sâu trong nội bản thân nên là lương thiện, thuần khiết, cũng giống như một trang giấy trắng..."

Trương Tam và Hầu Tử bị mắc ói đến nỗi thức ăn đầy ắp ngay trên bàn đều ăn không nổi.

"Rốt cuộc anh kiếm được bao nhiêu?"

Diệp Hoan đắc ý duỗi ra hai ngón tay,

"2 vạn đồng!"

Trương Tam chấn động, sau khi ngây ra một lúc, đột nhiên hung hăng vỗ bàn một cái, quay đầu hô to:

"Chủ quán, thêm rau!"

Ngửa đầu uống một ngụm rượu, rượu cay sặc vào họng, trong mắt Trương Tam nổi lên vài phần ghen ghét.

"Mẹ kiếp! Anh thật là may mắn, khẽ vươn tay liền kiếm được 2 vạn, người như nhau nhưng số mệnh khác nhau, em cả đêm chạy đông chạy tây, mệt như con chó, nhưng ngay cả một cọng lông cũng chẳng có..."

Diệp Hoan vẻ khiêm nhường cố tự kìm nén trấn áp sự đắc ý, vỗ vai Trương Tam cười nói:

“Không trải qua mưa gió,làm sao thấy được cầu vòng? Tam đệ à, anh phải phê bình chú, quý trọng sự nghiệp mới có thu hoạch, chúng ta một khi đã làm phải đi đến cùng. Cái nay gọi là ông trời đền bù cho người cần cù, đứng trước hồ thèm cá sao không tự mình đan lưới. Người chăm chỉ, trời không phụ, ví dụ như anh mày đây...”

"Được rồi, được rồi, anh đừng có làm vẻ nữa, tháng này em không có thu nhập, tiền thuê nhà anh trả cho em nha..."

Trương Tam không kiên nhẫn được nữa, cắt ngang lời thuyết giáo của Diệp Hoan.

Diệp Hoan cười gật đầu.

"Không sao, sự nghiệp của anh gần đây gặp lúc thăng tiến, chút tiền thuê nhà không đáng kể. Chẳng qua là, chú Tam à, việc ngươi làm bây giờ anh xem không được khả quan cho lắm, lại không ổn định, chú xem có nên đổi nghề không?

"Đổi nghề gì đây? Đầu năm nay kiếm tiền không dễ dàng. Chỗ nào cũng đều có mai phục nha."

Diệp hoan cười đểu.

"Vừa rồi trên đường ta đi ngang qua một cột điện. Phía trên viết thông báo tuyển nam PR, thu nhập một tháng ba vạn, anh thấy chú rất có tiềm năng về phương diện này..."

Mắt Trương Tam đỏ bừng, trừng trùng Diệp Hoan:

"Nếu như hôm nay không phải anh mời em uống rượu, thì em đã liều mạng với anh rồi. Coi em là thằng ngu hả?"

Hầu Tử cười xem vào,

“Anh Hoan nói không đúng nha. Thằng Tam là ăn trộm, anh bảo nó đi làm "gà móng đỏ", rõ ràng đâu có đúng ngành nghề chuyên nghiệp..."

Trương Tam giận dữ,

"Còn giở giọng đó nữa thì tao trở mặt nha!"

Hầu Tử hớp một ngụm rượu nhỏ, híp mắt nói,

"Anh Hoan, em luôn cảm thấy chúng ta lăn lộn giang hồ thế này mãi cũng không tốt, anh nói sao?"

Diệp Hoan gật đầu, tối qua sau khi ngang qua việc sở cảnh sát, trong lòng Diệp Hoan sớm đã có một cảm giác nguy hiểm, hắn phát hiện đường ngang ngõ tắt rốt cuộc không phải kế lâu dài, nguy hiểm quá lớn, ai cũng không dám chắc tương lai một khi thất thủ, một ngày thất thủ không tránh khỏi tù chung thân, bọn họ còn trẻ, không thể đem tuổi thanh xuân chôn vùi trong tù.

"Nên tìm một công việc chính đáng."

Diệp Hoan thở dài.

Trương Tam lớn tiếng hậm hực:

"Ba chúng ta đều chỉ có bằng trung học. Đầu năm nay nghe nói ngay cả quét đường cũng phải có bằng tốt nghiệp chuyên nghiệp bảo vệ vệ sinh môi trường. Đi đâu mà tìm được công việc chính đáng đây? Dis mie! Em thật không hiểu nổi: vung chổi vài cái, mà còn phải đi kiếm trường để học xem vung như thế nào. Thế giới này có phải có "bệnh" hết rồi không?

Diệp Hoan uống một hớp rượu, nói:

"Ngày mai đi thử, Hầu Tử nói rất đúng, chúng ta không thể tiếp tục chui rúc thế này nữa."

Diệp hoan lớn nhất trong ba người, việc lớn nhỏ đều do hắn quyết định, nghe hắn nói như thế, Hầu Tử và Trương Tam đều gật đầu đồng ý.

Ba người lại uống tiếp một giờ. Càng về đêm, ba người rốt cục ăn uống no say.

Trương Tam đem chén rượu đặt lên bàn, lớn tiếng nói:

"Chủ quán, tính tiền!"

Nói xong chỉ tay vào Diệp Hoan nói thêm:

"Ảnh trả!"

Diệp hoan đứng dậy, mỉm cười móc lấy túi tiền, mặt Diệp Hoan lập tức biến sắc. Hầu tử và Trương Tam cũng sợ tới mức thắt bụng. Hầu Tử kêu lên:

"Không thấy tiền?"

Trương Tam nhăn mày, đôi mắt tinh như châu sa lướt khắp thực khách bốn phía, hồ nghi nói:

"Hẳn là có trộm?"

Hầu tử liếc hắn một cái:

"Thằng này mày thật là vừa ăn cướp vừa la làng..."

Diệp Hoan cười khổ:

"Ta quên rồi! Số tiền hai vạn đó, ta đưa nó cho Kiều Mộc rồi..."

Hai người lặng người: "..."

Diệp Hoan ảm đảm thở dài:

"Bởi vậy cái này gọi là nào ai biết được chữ ngờ..."

Hầu Tử và Trương Tam mặt bình tĩnh, bắt đầu tự giác rút túi tiền ra.

"Em còn 42 đồng."

"Em có 30 đồng."

Diệp Hoan cũng móc túi.

"Còn tao có 16 đồng."

"Không đủ rồi, phần ăn uống này ít nhất cũng phải hơn 100..."

Diệp Hoan ngẩng đâu, nhìn chằm chằm chủ quán, con mắt lấp lánh:

"Chủ quán, giảm giá nha!"

"Quán nhỏ tiền lời ít. Xin thứ lỗi không thể giảm giá."

"Nghĩa là bao nhiêu?"

"116 đồng, một chút cũng không bớt."

Lão chủ quán cứng giọng.

Diệp Hoan phẫn nộ rồi, vỗ bàn lớn tiếng nói:

"Thật không có chút tình người! Có giảm giá hay không? Có giảm hay không? Hôm nay không giảm giá, ta đánh chết ngươi ở đây.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291
Tiến »