Thái Tử Bụi Đời

Lượt đọc: 5940 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291
Tiến »
Chương 76
c76: trên bàn giải phẫu.

❊ ❊ ❊

Diệp Hoan và lão Vương được đưa đến bệnh viện.

Chu Dung và Chu Mị không đợi được xe cứu thương, lập tức dùng xe riêng đưa hai người đến bệnh viện lớn nhất thành phố Ninh Hải. Trên đường đi, hai người phụ nữ chốc chốc lại đưa mắt nhìn nhau, hiện lên trong mắt đối phương là gương mặt hoảng hốt, lớp trang điểm nhòe nhoẹt bởi những vệt nước mắt. Nhưng giờ phút này không ai còn lo nghĩ đến nhan sắc của mình.

Diệp Hoan chỉ bị trúng một viên đạn vào đùi nhưng mẫu tử liền tâm. Sắc mặt Chu Dung cũng trở nên trắng bệch lạ thường. Bà nắm chặt lấy tay Diệp Hoan, sống chết không chịu buông ra. Chu Dung thấy con mình hàng lông mày nhíu chặt, môi mím lại nén chịu đau đớn, nước mặt bà lại rơi như mưa.

Bà quay lại, thấy mặt lão Vương cũng tái nhợt như tờ giấy, nước mắt càng chảy nhiều hơn.

“Anh Vương, những năm qua…cám ơn anh! Thẩm gia cám ơn anh!”

Lão Vương hốc mắt hoen nước, nghẹn ngào nói “Phu nhân, mẹ con hai người đã nhận mặt nhau, tôi…nhiệm vụ của tôi đã hoàn thành. Thực xin lỗi! Phu nhân…đến giờ phút cuối cùng, vẫn không thể bảo vệ thiếu gia chu toàn…”

Chu Dung vẫn nắm tay Diệp Hoan, cảm động nói “Anh đã làm rất tốt rồi. Đây là việc ngoài ý muốn, ai cũng không thể ngờ tới. Anh Vương, anh đã vì Thẩm gia mà cống hiến cả đời, Thẩm gia nhất định bù đắp cho anh, để anh an dưỡng tuổi già an nhàn, yên vui”

Diệp Hoan mơ mơ hồ hồ nghe được cuộc nói chuyện của hai người, gắng gượng mở mắt hỏi “Hai người đang nói gì vậy? Hai người quen nhau sao?”

Advertisement

Chu Dung khóc không ra tiếng, bi thương nhìn Diệp Hoan “Diệp Hoan, bao năm qua ta và ba con thật sự có nỗi khổ riêng. Sau này ta sẽ từ từ kể cho con nghe. Chú Vương bấy lâu nay nhận lệnh ba con âm thầm bảo vệ chăm sóc cho con. Suốt hai mươi năm dài đó Diệp Hoan. Sau này con nhất định phải đối tốt với chú ấy. Chú Vương khi ở đỉnh cao sự nghiệp vẫn tình nguyện mai danh ẩn tích, ẩn nấp trong thành phố Ninh Hải này, hoàn toàn là vì con…”

Lão Vương suy yếu khoát tay “Đại trượng phu một lời hứa đáng giá nghìn vàng. Hai mươi năm này chưa coi là gì…”

Diệp Hoan kinh ngạc, ngây ngốc nhìn chăm chăm lão Vương. Hắn không thể tưởng tượng được lão già mập mạp, mặt mũi thật hiền lành phúc hậu này lại là vệ sĩ riêng của hắn. Khó trách lúc trước lão Vương một hai đòi đem phòng cho hắn thuê, khó trách lão Vương luôn tỏ ra quan tâm chăm sóc hắn, ánh mắt lão Vương nhìn hắn trìu mến như đang nhìn con cháu ruột thịt của chính mình…

Hết thảy thắc mắc đến nay đã được giải đáp

“Chú…luôn âm thầm bảo vệ cháu sao?” Diệp Hoan vẫn nghi ngờ hỏi

Advertisement

Lão Vương ho khan, chậm rãi gật đầu.

Diệp Hoan ngây ngẩn thêm một lúc rồi sau đó giận tím mặt, ngồi bật dậy nắm chặt vạt áo lão Vương quát to “Lão già chết tiệt này! Nếu là bảo vệ tôi, vì cái gì mà mỗi tháng còn thu tiền thuê nhà của tôi? 500 đồng đấy! Ông rốt cuộc là bảo vệ tôi hay là hại tôi hả? Ông có biết mấy năm nay tôi hễ thấy mặt ông đều như thấy Diêm vương đến đòi mạng không? Trả tiền thuê nhà lại cho tôi!!”

Chu Dung vội vàng kéo hắn lại “Diệp Hoan, chú Vương đang bị thương đó, con đừng động vào chú ấy…”

Diệp Hoan hậm hực buông tay. Lão Vương ho khùng khục một hồi, suy yếu cười “Người trẻ tuổi vẫn nên rèn luyện nhiều mới tốt. Ta nếu như cho cháu ở miễn phí sẽ hình thành thói quen xấu với sự trưởng thành của cháu. Ta sao có thể phụ lòng kỳ vọng của cha mẹ cháu?”

Diệp Hoan bi phẫn “Vậy chú cũng không nên thu những 500 đồng một tháng chứ. Chú còn không biết là cháu rất nghèo sao?”

Lão Vương vô tội nhìn hắn “Cái giá này là do chính cháu đưa ra, ta không hai lời đáp ứng luôn. Khi đó trông cháu như trúng giải độc đắc, mừng mừng rỡ rỡ nhanh như chớp dọn vào ở, cháu quên rồi sao?”

Diệp Hoan “…”

Con người, chính là ngu xuẩn thế đấy. Cứ luôn tự làm khó bản thân.

Chiếc xe nhanh như chớp lao đến trước cửa phòng cấp cứu. Một đám bác sĩ, y tá đã nhận được thông báo, sớm chờ sẵn ngoài cửa, dùng cáng cứu thương khiêng hai người tới ngay phòng phẫu thuật.

Cho đến khi đèn hiệu cả hai phòng mổ đều sáng lên ánh sáng đỏ, Chu Dung mới thở dài một hơi, thẫn thờ nhìn cánh cửa phòng mổ. Chu Mị dìu bà ngồi xuống băng ghế đợi ở sát tường, thấp giọng an ủi.

Trong phòng mổ, y tá lột bỏ quần của Diệp Hoan, đặt hắn nằm ngửa trên bàn giải phẫu. Diệp Hoan mất máu nhiều nên đầu óc hơi choáng váng, nhưng thần trí vẫn còn tỉnh táo. Hắn nằm im nghiến răng chịu đựng đau đớn. Ánh đèn pha sáng rực chiếu vào làm hắn lóa mắt, đành nhắm mắt lại. Bác sĩ, y tá bên cạnh qua lại bận rộn.

Diệp Hoan nằm được một lúc đột nhiên mở bừng mắt ra, phảng phất nhớ ra điều gì đó. Hắn cắn răng từ từ nhỏm dậy. Ê-kip mổ giật mình kinh hãi “Anh làm gì thế? Mau mau nằm xuống!”

Diệp Hoan không để ý đến lời can ngăn, cúi đầu xem xét vết thương của mình….

Đám bác sĩ gấp đến độ dậm chân mắng “Anh mau nằm xuống đi! Nếu chậm trễ việc phẫu thuật thì anh tự chịu trách nhiệm đấy nhé!”

Trên đùi Diệp Hoan có một lỗ máu rất chướng mắt, máu đã đông lại đỏ thẫm nhuộm đầy cả chân. Khóe miệng Diệp Hoan run rẩy, thần sắc bi thương, đưa mắt nhìn đám bác sĩ y tá một lượt rồi nức nở nói “…Mịa, đùi anh nham nhở hết rồi!”

Tập thể y tá, bác sĩ “….”

“Nham nhở hết cả rồi! Lúc trước vừa trắng lại vừa mịn…”

“…”

Diệp Hoan mặc kệ một phòng đầy người, đưa tay khẽ khàng gẩy gẩy nhị đệ của mình, thấp thỏm hỏi “…nhị đệ không bị trúng đạn chứ?”

“…”

Hắn dùng tay vỗ về chơi đùa một lát, nhị đệ liền ngóc đầu dậy, oai phong lẫm liệt. Diệp Hoan nhìn đệ đệ đầy yêu thương “Làm nhị đệ sợ hãi rồi, đại ca thực xin lỗi…”

Cả phòng “…”

Vài nữ y tá mặt đeo khẩu trang kín mít, thẹn thùng nghiêng đầu đi, không đành lòng nhìn tình huống đầy tính biếm họa này.

Trưởng khoa Ngoại thở dài, quay đầu nói với bác sĩ gây mê “Tiêm cho hắn một mũi để hắn ngậm miệng lại”

Bác sĩ gây mê vừa định tiêm xuống, một nữ y tá bỗng nhiên la hoảng lên “Nguy rồi! Người bệnh không có nhịp tim, không có huyết áp cũng không có mạch đập! Tình huống nguy hiểm!”

Diệp Hoan ngồi ở trên bàn giải phẫu nghe như sét đánh ngang tai, kinh hãi thốt lên “Nói đùa gì vậy! Lão tử bây giờ chẳng lẽ là cương thi!?”

Một y tá lớn tuổi trong nhóm trách mắng “Sở Tuyết, ống đo tuột khỏi người bệnh nhân rồi thì làm sao hiển thị chỉ số được. Cô la lên như thế sẽ dọa bệnh nhân sợ”

Diệp Hoan lung lay sắp đổ, sắc mặt càng thêm tái nhợt “…Các người đều đã hù tôi sắp chết rồi!”

Y tá tên Sở Tuyết cúi gằm mặt, xấu hổ nói với Diệp Hoan “Thực xin lỗi! Tôi là y tá thực tập bên nội trú vừa được điều chuyển tới, thực xin lỗi…”

Không biết là do vừa trải qua nhiều biến cố bất ngờ hay vì mất máu quá nhiều, Diệp Hoan cảm thấy đầu váng mắt hoa, thân thể lung lay rồi đổ gục xuống bàn giải phẫu, hoàn toàn ngất đi.

Đám bác sĩ y tá trong phòng hận không thể vỗ tay nhiệt liệt ăn mừng tiện nhân kia cuối cùng đã chịu nằm yên.

Bác sĩ gây mê cười cười hỏi đùa vị trưởng khoa “Trưởng khoa, còn cần gây mê nữa không? Hay là thôi đi nhỉ”

Vị trưởng khoa thở dài “Vẫn cứ tiêm cho hắn một mũi đi. Chẳng may hắn đau quá tỉnh dậy, lại cầm nhị đệ kiểm tra cả buổi, ai chịu nổi?”

Kíp mổ nghe đến đây đều nhất loạt gật đầu đồng ý.

Diệp Hoan và lão Vương được đưa đến bệnh viện.

Chu Dung và Chu Mị không đợi được xe cứu thương, lập tức dùng xe riêng đưa hai người đến bệnh viện lớn nhất thành phố Ninh Hải. Trên đường đi, hai người phụ nữ chốc chốc lại đưa mắt nhìn nhau, hiện lên trong mắt đối phương là gương mặt hoảng hốt, lớp trang điểm nhòe nhoẹt bởi những vệt nước mắt. Nhưng giờ phút này không ai còn lo nghĩ đến nhan sắc của mình.

Diệp Hoan chỉ bị trúng một viên đạn vào đùi nhưng mẫu tử liền tâm. Sắc mặt Chu Dung cũng trở nên trắng bệch lạ thường. Bà nắm chặt lấy tay Diệp Hoan, sống chết không chịu buông ra. Chu Dung thấy con mình hàng lông mày nhíu chặt, môi mím lại nén chịu đau đớn, nước mặt bà lại rơi như mưa.

Bà quay lại, thấy mặt lão Vương cũng tái nhợt như tờ giấy, nước mắt càng chảy nhiều hơn.

“Anh Vương, những năm qua…cám ơn anh! Thẩm gia cám ơn anh!”

Lão Vương hốc mắt hoen nước, nghẹn ngào nói “Phu nhân, mẹ con hai người đã nhận mặt nhau, tôi…nhiệm vụ của tôi đã hoàn thành. Thực xin lỗi! Phu nhân…đến giờ phút cuối cùng, vẫn không thể bảo vệ thiếu gia chu toàn…”

Chu Dung vẫn nắm tay Diệp Hoan, cảm động nói “Anh đã làm rất tốt rồi. Đây là việc ngoài ý muốn, ai cũng không thể ngờ tới. Anh Vương, anh đã vì Thẩm gia mà cống hiến cả đời, Thẩm gia nhất định bù đắp cho anh, để anh an dưỡng tuổi già an nhàn, yên vui”

Diệp Hoan mơ mơ hồ hồ nghe được cuộc nói chuyện của hai người, gắng gượng mở mắt hỏi “Hai người đang nói gì vậy? Hai người quen nhau sao?”

Advertisement

Chu Dung khóc không ra tiếng, bi thương nhìn Diệp Hoan “Diệp Hoan, bao năm qua ta và ba con thật sự có nỗi khổ riêng. Sau này ta sẽ từ từ kể cho con nghe. Chú Vương bấy lâu nay nhận lệnh ba con âm thầm bảo vệ chăm sóc cho con. Suốt hai mươi năm dài đó Diệp Hoan. Sau này con nhất định phải đối tốt với chú ấy. Chú Vương khi ở đỉnh cao sự nghiệp vẫn tình nguyện mai danh ẩn tích, ẩn nấp trong thành phố Ninh Hải này, hoàn toàn là vì con…”

Lão Vương suy yếu khoát tay “Đại trượng phu một lời hứa đáng giá nghìn vàng. Hai mươi năm này chưa coi là gì…”

Diệp Hoan kinh ngạc, ngây ngốc nhìn chăm chăm lão Vương. Hắn không thể tưởng tượng được lão già mập mạp, mặt mũi thật hiền lành phúc hậu này lại là vệ sĩ riêng của hắn. Khó trách lúc trước lão Vương một hai đòi đem phòng cho hắn thuê, khó trách lão Vương luôn tỏ ra quan tâm chăm sóc hắn, ánh mắt lão Vương nhìn hắn trìu mến như đang nhìn con cháu ruột thịt của chính mình…

Hết thảy thắc mắc đến nay đã được giải đáp

“Chú…luôn âm thầm bảo vệ cháu sao?” Diệp Hoan vẫn nghi ngờ hỏi

Advertisement

Lão Vương ho khan, chậm rãi gật đầu.

Diệp Hoan ngây ngẩn thêm một lúc rồi sau đó giận tím mặt, ngồi bật dậy nắm chặt vạt áo lão Vương quát to “Lão già chết tiệt này! Nếu là bảo vệ tôi, vì cái gì mà mỗi tháng còn thu tiền thuê nhà của tôi? 500 đồng đấy! Ông rốt cuộc là bảo vệ tôi hay là hại tôi hả? Ông có biết mấy năm nay tôi hễ thấy mặt ông đều như thấy Diêm vương đến đòi mạng không? Trả tiền thuê nhà lại cho tôi!!”

Chu Dung vội vàng kéo hắn lại “Diệp Hoan, chú Vương đang bị thương đó, con đừng động vào chú ấy…”

Diệp Hoan hậm hực buông tay. Lão Vương ho khùng khục một hồi, suy yếu cười “Người trẻ tuổi vẫn nên rèn luyện nhiều mới tốt. Ta nếu như cho cháu ở miễn phí sẽ hình thành thói quen xấu với sự trưởng thành của cháu. Ta sao có thể phụ lòng kỳ vọng của cha mẹ cháu?”

Diệp Hoan bi phẫn “Vậy chú cũng không nên thu những 500 đồng một tháng chứ. Chú còn không biết là cháu rất nghèo sao?”

Lão Vương vô tội nhìn hắn “Cái giá này là do chính cháu đưa ra, ta không hai lời đáp ứng luôn. Khi đó trông cháu như trúng giải độc đắc, mừng mừng rỡ rỡ nhanh như chớp dọn vào ở, cháu quên rồi sao?”

Diệp Hoan “…”

Con người, chính là ngu xuẩn thế đấy. Cứ luôn tự làm khó bản thân.

Chiếc xe nhanh như chớp lao đến trước cửa phòng cấp cứu. Một đám bác sĩ, y tá đã nhận được thông báo, sớm chờ sẵn ngoài cửa, dùng cáng cứu thương khiêng hai người tới ngay phòng phẫu thuật.

Cho đến khi đèn hiệu cả hai phòng mổ đều sáng lên ánh sáng đỏ, Chu Dung mới thở dài một hơi, thẫn thờ nhìn cánh cửa phòng mổ. Chu Mị dìu bà ngồi xuống băng ghế đợi ở sát tường, thấp giọng an ủi.

Trong phòng mổ, y tá lột bỏ quần của Diệp Hoan, đặt hắn nằm ngửa trên bàn giải phẫu. Diệp Hoan mất máu nhiều nên đầu óc hơi choáng váng, nhưng thần trí vẫn còn tỉnh táo. Hắn nằm im nghiến răng chịu đựng đau đớn. Ánh đèn pha sáng rực chiếu vào làm hắn lóa mắt, đành nhắm mắt lại. Bác sĩ, y tá bên cạnh qua lại bận rộn.

Diệp Hoan nằm được một lúc đột nhiên mở bừng mắt ra, phảng phất nhớ ra điều gì đó. Hắn cắn răng từ từ nhỏm dậy. Ê-kip mổ giật mình kinh hãi “Anh làm gì thế? Mau mau nằm xuống!”

Diệp Hoan không để ý đến lời can ngăn, cúi đầu xem xét vết thương của mình….

Đám bác sĩ gấp đến độ dậm chân mắng “Anh mau nằm xuống đi! Nếu chậm trễ việc phẫu thuật thì anh tự chịu trách nhiệm đấy nhé!”

Trên đùi Diệp Hoan có một lỗ máu rất chướng mắt, máu đã đông lại đỏ thẫm nhuộm đầy cả chân. Khóe miệng Diệp Hoan run rẩy, thần sắc bi thương, đưa mắt nhìn đám bác sĩ y tá một lượt rồi nức nở nói “…Mịa, đùi anh nham nhở hết rồi!”

Tập thể y tá, bác sĩ “….”

“Nham nhở hết cả rồi! Lúc trước vừa trắng lại vừa mịn…”

“…”

Diệp Hoan mặc kệ một phòng đầy người, đưa tay khẽ khàng gẩy gẩy nhị đệ của mình, thấp thỏm hỏi “…nhị đệ không bị trúng đạn chứ?”

“…”

Hắn dùng tay vỗ về chơi đùa một lát, nhị đệ liền ngóc đầu dậy, oai phong lẫm liệt. Diệp Hoan nhìn đệ đệ đầy yêu thương “Làm nhị đệ sợ hãi rồi, đại ca thực xin lỗi…”

Cả phòng “…”

Vài nữ y tá mặt đeo khẩu trang kín mít, thẹn thùng nghiêng đầu đi, không đành lòng nhìn tình huống đầy tính biếm họa này.

Trưởng khoa Ngoại thở dài, quay đầu nói với bác sĩ gây mê “Tiêm cho hắn một mũi để hắn ngậm miệng lại”

Bác sĩ gây mê vừa định tiêm xuống, một nữ y tá bỗng nhiên la hoảng lên “Nguy rồi! Người bệnh không có nhịp tim, không có huyết áp cũng không có mạch đập! Tình huống nguy hiểm!”

Diệp Hoan ngồi ở trên bàn giải phẫu nghe như sét đánh ngang tai, kinh hãi thốt lên “Nói đùa gì vậy! Lão tử bây giờ chẳng lẽ là cương thi!?”

Một y tá lớn tuổi trong nhóm trách mắng “Sở Tuyết, ống đo tuột khỏi người bệnh nhân rồi thì làm sao hiển thị chỉ số được. Cô la lên như thế sẽ dọa bệnh nhân sợ”

Diệp Hoan lung lay sắp đổ, sắc mặt càng thêm tái nhợt “…Các người đều đã hù tôi sắp chết rồi!”

Y tá tên Sở Tuyết cúi gằm mặt, xấu hổ nói với Diệp Hoan “Thực xin lỗi! Tôi là y tá thực tập bên nội trú vừa được điều chuyển tới, thực xin lỗi…”

Không biết là do vừa trải qua nhiều biến cố bất ngờ hay vì mất máu quá nhiều, Diệp Hoan cảm thấy đầu váng mắt hoa, thân thể lung lay rồi đổ gục xuống bàn giải phẫu, hoàn toàn ngất đi.

Đám bác sĩ y tá trong phòng hận không thể vỗ tay nhiệt liệt ăn mừng tiện nhân kia cuối cùng đã chịu nằm yên.

Bác sĩ gây mê cười cười hỏi đùa vị trưởng khoa “Trưởng khoa, còn cần gây mê nữa không? Hay là thôi đi nhỉ”

Vị trưởng khoa thở dài “Vẫn cứ tiêm cho hắn một mũi đi. Chẳng may hắn đau quá tỉnh dậy, lại cầm nhị đệ kiểm tra cả buổi, ai chịu nổi?”

Kíp mổ nghe đến đây đều nhất loạt gật đầu đồng ý.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291
Tiến »