Thái Tử Bụi Đời

Lượt đọc: 5709 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291
Tiến »
Chương 23
c23: nguy cơ và chuyển biến.

❊ ❊ ❊

Hồng Hổ công ty.

Liễu Mi ngồi ở trên ghế tay vịn trong phòng chủ tịch, ngón tay mảnh khảnh chống trán. Một đôi đôi mắt xinh đẹp mê người đang khẽ khép lại.

Liễu Mi vốn không để ý tới khuôn mặt. Đẹp cũng được mà xấu cũng được, chẳng qua chỉ là một túi da. Nhưng nàng không vừa lòng nhất chính là đôi mắt của mình. Con mắt Liễu Mi là loại mắt xếch điển hình: dài nhỏ và hẹp, khóe mắt nhếch lên. Khi sóng mắt lưu chuyển nhìn quanh liền sinh ra ánh sáng, cực kỳ mê mẩn lòng người.

Một đôi mắt động lòng người như vậy nhưng lại khiến cho Liễu Mi không vừa lòng. Cũng bởi vì đôi mắt này quá đẹp, có sức mê hoặc quá lớn đối với đàn ông. Mà Liễu Mi lại không muốn bọn thủ hạ của mình có những cách nghĩ không thực tế. Nàng tôn trọng chính là thực lực, khống chế các thuộc hạ của công ty, quản lý kinh doanh hai đường chánh và tà. Đôi mắt hữu tình này vô tình làm giảm đi sự uy nghi của nàng, khiến cho người khác chỉ chú ý đến vẻ bề ngoài của nàng, mà bỏ qua thực lực và tham vọng của nàng.

Cho nên từ một Liễu Mi không thích trang điểm đến khi lên chức đổng sự trưởng. Mỗi ngày không thể không trang điểm cho đôi mắt của mình. Màu đen của nữ trang che đi khóe mắt nhếch lên của nàng. Từ đó khiến cho ánh mắt càng them lạnh tanh, càng sắc nhọn, dường như có thể xuyên thấu lòng người.

Bây giờ đôi mắt ấy đang chăm chú nhìn vào màn hình ti vi tinh thể lỏng trong phòng nghỉ của văn phòng. Trong tivi, trợ lý tổng giám đốc Chu Mị đang cùng Ninh Hải thị ủy bí thư Trương Thành Thái thân thiết nói chuyện với nhau. Dáng người của Chu Mị yểu điệu thướt tha, thần thái tự nhiên hào phóng để lại cho Liễu Mi ấn tượng sâu sắc.

“Tập đoàn Đằng Long lại muốn dời trụ sở chính đến Ninh Hải…….. Vì cái gì vậy?”

Đôi mắt phượng của Liễu Mi khẽ khép lại, dường như đang suy nghĩ gì đó.

Một tập đoàn kinh doanh khổng lồ như hàng không mẫu hạm lại muốn ngụ tại Ninh Hải, sau lưng của nó còn có sự chống lưng thần bí cực lớn của chính phủ. Nó mạnh đến thế, sẽ hình thành bố cục như thế nào trong thương nghiệp ở Ninh Hải đây? Sẽ gây đả kích cực lớn như thế nào đến các giới kinh doanh ở Ninh Hải?

Có thể thấy được là, bố cục kinh doanh đang hiện hữu tại thành phố Ninh Hải chắc chắn bị đánh vỡ. Các loại thế lực trong tối ngoài sáng sẽ bị xóa sổ. Các loại hình kinh doanh của công ty Hồng Hổ sẽ phải đối mặt với thử thách nghiêm trọng nhất từ trước tới nay.

Advertisement

Một miếng bánh kem lớn như vậy! Bây giờ tự nhiên có một đại hán vạm vỡ khổng lồ đến chia phần. Người khác đương nhiên phải ăn ít một chút.

Đây là một xã hội chú trọng thực lực. Nó tàn khốc ở chỗ mạnh được yếu thua, gần như không nói đến cảm tình. Sức mạnh của tập đoàn Đằng long đối với công ty Hồng Hổ có chút quy mô mà nói, thì thực là không phải một tin tốt lành gì.

Liễu Mi nhìn chằm chằm vào thân hình yểu điệu của Chu Mị. Lông mày nàng khẽ nhếch lên, đều nói cường long không áp địa đầu xà. Thế nhưng cái đầu cường long này... Thật sự không cách nào chống lại nó. Cho dù tất cả địa đầu xà kết hợp lại, cũng không đủ nó ăn một chầu.

Liễu Mi suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng đưa ra quyết định.

Cố gắng hết sức xây dựng mối quan hệ với tập đoàn Đằng Long. Cho dù là phải nhường ra một chút lợi ích của công ty cũng không đáng tiếc. Tổn thất ngắn hạn, nhưng từ ánh mắt chiến lược trường kì của thương nghiệp mà nói, tạo được mối quan hệ tốt với tập đoàn Đằng Long sẽ có lợi cho thương nghiệp của Hồng Hổ.

Nếu như đã không thể thay đổi được gì, vậy thì thuận theo sự thay đổi của nó.

Đây là nguyên tắc làm người làm việc của Liễu Mi. Bây giờ đã không còn là cái thời hùng hổ vác mấy cây đao đi tranh giành địa bàn nữa. Không gian tồn tại của xã hội đen ngày càng bị thu hẹp trước những vũ khí quốc khí lớn mạnh. Mấy cây đao tự chế, mấy cây súng con có thể gây nên sóng gió bao lớn chứ?

Có lẽ, với việc tiến đến của tập đoàn Đằng Long đối với công ty Hồng Hổ mà nói, là chuyển biến nằm ngoài ý muốn. Nó có thể khiến cho bộ phận màu đen của công ty Hồng Hổ hóa thành màu trắng cũng nên…..

Advertisement

Khóe miệng Liễu Mi khẽ nở nụ cười. Nhưng nụ cười vụt tắt khi ba tên thủ hạ mồ hôi đầm đìa, gương mặt trắng bệch đi đến trước bàn làm việc. Sắc mặt Liễu Mi đột ngột trở lên lạnh băng.

“Ba ngươi đi mời một tên lưu manh mà mời cũng không được. Ta có bọn thủ hạ như các ngươi, thật sự là phúc đức ba đời ….”

Ba tên thủ hạ càng lo sợ không yên. Mồ hôi đầy trán cũng không dám chùi.

“Đại tiểu thư… Thằng nhóc ấy quá ranh ma. Trong thoáng chốc đã không thấy bóng dáng đâu nữa. Với lại bữa đó bên cạnh hắn còn có con nhỏ, nghe nói là điểu tử, không biết là thật hay giả nữa…..”

Liễu Mi ung dung thở dài:

“Ta muốn không phải là quá trình mà là kết quả. Chuyện nhỏ như vậy. Chẳng lẽ các ngươi muốn ta đích thân đi làm? Công ty Hồng Hổ mỗi tháng đều trả lương cho các ngươi. Cho các ngươi phúc lợi. Các ngươi tưởng đây là vì cái gì chứ?”

“Đại tiểu thư… Xin cho chúng tôi thêm một cơ hội, chúng tôi nhất định bắt thằng nhóc đó đem về!”

- ---------------------

Đầu hẻm khu Lão Thành có ba người đi khắp nơi tìm kiếm quán ăn ăn cơm.

Diệp Hoan hôm nay có thể nói là song hỷ lâm môn, không những lừa được một nghìn đồng, mà còn tìm được việc làm, không thể nào không ăn mừng được.

“Anh kiếm được việc làm rồi?”

Nam Kiều Mộc và Hầu Tử không dám tin vào tai mình.

Diệp Hoan rụt rè cười, gật gật đầu với tư thế đầy hàm xúc.

“Làm sao có thể?”

Hầu Tử kinh ngạc la lớn:

“Anh chỉ đi thị trường tuyển việc có một lần đã tìm được việc rồi ư? Làm gì có chuyện dễ dàng như thế!”

Hồ nghi nhìn Diệp Hoan, Hầu Tử nói:

“Anh Hoan! Anh không phải đi làm công việc bán bảo hiểm chứ hả? Loại công việc đó chỉ cần là con người thì sẽ được tuyển dụng.”

“Hầu Tử! Mày tưởng là tao sẽ làm việc chỉ có thằng ngốc mới làm sao?”

Diệp Hoan rất không vừa lòng với sự chất vấn của Hầu Tử.

Hầu Tử ngẫm nghĩ một hồi lâu, sau đó kinh hãi nói:

“Anh Hoan! Chắc huynh không phải tìm những việc dán cột điện chứ hả? Thông báo tuyển dụng nam PR, tiền lương ba vạn gì đấy. Anh Hoan! Chúng ta không thể đắm mình trong ổ quỷ. Làm người chẳng những phải biết giữ tiết tháo, càng phải có trinh tiết. Ngủ với phụ nữ có thể hiểu được. Bị phụ nữ chơi thì có chút không được rồi………”

Diệp Hoan thở một hơi dài, quyết định không ngó ngàng gì tới thằng này nữa, xoay đầu nhìn Nam Kiều Mộc.

“Trong đầu thằng ất ơ này nghĩ gì vậy? Anh có đê tiện đến thế không?”

Nam Kiều Mộc ngẫm nghĩ, nói một cách nghiêm túc:

“Những gì mà Hầu Tử lo lắng cũng chính là những thứ em lo lắng. Lúc anh thiếu tiền thì chuyện gì cũng có thể làm ra được…………”

Hầu Tử vội gật đầu đồng ý.

Diệp Hoan cảm thấy mình từ nhỏ đến lớn chơi với đám ngươi này đúng là cực kỳ thất bại…......

“Anh rốt cuộc tìm được việc gì rồi?”

Nam Kiều Mộc hiếu kì hỏi.

Diệp Hoan cười ha hả:

“Nói ra sợ hù chết hai người! Anh nhận lời của đại đội trưởng đội giữ trật tự an ninh đường phố. Kết quả là ba người đó đều rất biết thưởng thức anh… Không, không thể nói là thưởng thức, mà là ngưỡng mộ. Không nói lời nào đã tuyển dụng anh rồi. Thứ hai tuần sau đi làm.”

Hai người nghe xong sắc mặt đột nhiên trở lên kì lạ.

“…….. Giữ trật tự đô thị?”

Hầu Tử nuốt ngụm nước bọt một cách khó khăn.

“Uh, tạm thời là nhân viên biên chế. nhưng người ta nói ta có cốt cách tinh tường. Dựa vào quan hệ nói không chừng tương lai có thể chuyển sang chính thức……….”

Hầu Tử và Nam Kiều Mộc nhìn nhau, hồi lâu, Hầu Tử thở dài nói:

“Anh Hoan không rõ hay là không biết… Em cảm thấy anh nên đi làm con vịt nha. Lần này em không cản anh đâu.”

Nam Kiều Mộc nghiêm túc gật gật đầu.

Diệp Hoan không vui.

“Ý gì đây? Thái độ của các người như vậy là sao? Giữ trật tự đô thị thì sao? Ngươi ta đội quân tinh nhuệ. Đội quân nhân nghĩa. Ba trăm người giữ trật tự đô thị có thể thu phục Đài Loan. Ba ngàn người giữ trật tự đô thị có thể tàn sát Mỹ...”

Diệp Hoan thao thao bất tuyệt nổ liên hồi. Nam Kiều Mộc và Hầu Tử đang ngồi kế bên đều mặc kệ hắn.

Thấy bên kia đường có tiệm bánh chiên, Hầu Tử vội lên trước móc tiền ra.

“Cho hai phần bánh chiên trái cây….”

Ông chủ tiệm bánh chiên vẻ mặt không vui, giọng buồn buồn nói:

“Hôm nay chỉ có bánh chiên, không có trái cây.”

“Trái cây đâu?”

“Vừa mới bị giữ trật tự đô thị cướp rồi………”

“……………….”

Diệp Hoan đang bốc phết bỗng dừng lại. Nam Kiều Mộc và Hầu Tử vẻ mặt khinh thường nhìn hắn.

Tình cảnh này, Diệp Hoan đành phải ngửa mặt lên trời thở dài, vô cùng ảm đạm nói:

“Được rồi, ta phục tùng vận mệnh an bài... Đi làm con vịt.”

"Anh Hoan anh minh! Không có trinh tiết tốt hơn so với không có tiết thao. Ngày nào đó ngươi không còn sức chịu đựng nữa, em còn có thể thay anh đi làm...”

Hồng Hổ công ty.

Liễu Mi ngồi ở trên ghế tay vịn trong phòng chủ tịch, ngón tay mảnh khảnh chống trán. Một đôi đôi mắt xinh đẹp mê người đang khẽ khép lại.

Liễu Mi vốn không để ý tới khuôn mặt. Đẹp cũng được mà xấu cũng được, chẳng qua chỉ là một túi da. Nhưng nàng không vừa lòng nhất chính là đôi mắt của mình. Con mắt Liễu Mi là loại mắt xếch điển hình: dài nhỏ và hẹp, khóe mắt nhếch lên. Khi sóng mắt lưu chuyển nhìn quanh liền sinh ra ánh sáng, cực kỳ mê mẩn lòng người.

Một đôi mắt động lòng người như vậy nhưng lại khiến cho Liễu Mi không vừa lòng. Cũng bởi vì đôi mắt này quá đẹp, có sức mê hoặc quá lớn đối với đàn ông. Mà Liễu Mi lại không muốn bọn thủ hạ của mình có những cách nghĩ không thực tế. Nàng tôn trọng chính là thực lực, khống chế các thuộc hạ của công ty, quản lý kinh doanh hai đường chánh và tà. Đôi mắt hữu tình này vô tình làm giảm đi sự uy nghi của nàng, khiến cho người khác chỉ chú ý đến vẻ bề ngoài của nàng, mà bỏ qua thực lực và tham vọng của nàng.

Cho nên từ một Liễu Mi không thích trang điểm đến khi lên chức đổng sự trưởng. Mỗi ngày không thể không trang điểm cho đôi mắt của mình. Màu đen của nữ trang che đi khóe mắt nhếch lên của nàng. Từ đó khiến cho ánh mắt càng them lạnh tanh, càng sắc nhọn, dường như có thể xuyên thấu lòng người.

Bây giờ đôi mắt ấy đang chăm chú nhìn vào màn hình ti vi tinh thể lỏng trong phòng nghỉ của văn phòng. Trong tivi, trợ lý tổng giám đốc Chu Mị đang cùng Ninh Hải thị ủy bí thư Trương Thành Thái thân thiết nói chuyện với nhau. Dáng người của Chu Mị yểu điệu thướt tha, thần thái tự nhiên hào phóng để lại cho Liễu Mi ấn tượng sâu sắc.

“Tập đoàn Đằng Long lại muốn dời trụ sở chính đến Ninh Hải…….. Vì cái gì vậy?”

Đôi mắt phượng của Liễu Mi khẽ khép lại, dường như đang suy nghĩ gì đó.

Một tập đoàn kinh doanh khổng lồ như hàng không mẫu hạm lại muốn ngụ tại Ninh Hải, sau lưng của nó còn có sự chống lưng thần bí cực lớn của chính phủ. Nó mạnh đến thế, sẽ hình thành bố cục như thế nào trong thương nghiệp ở Ninh Hải đây? Sẽ gây đả kích cực lớn như thế nào đến các giới kinh doanh ở Ninh Hải?

Có thể thấy được là, bố cục kinh doanh đang hiện hữu tại thành phố Ninh Hải chắc chắn bị đánh vỡ. Các loại thế lực trong tối ngoài sáng sẽ bị xóa sổ. Các loại hình kinh doanh của công ty Hồng Hổ sẽ phải đối mặt với thử thách nghiêm trọng nhất từ trước tới nay.

Advertisement

Một miếng bánh kem lớn như vậy! Bây giờ tự nhiên có một đại hán vạm vỡ khổng lồ đến chia phần. Người khác đương nhiên phải ăn ít một chút.

Đây là một xã hội chú trọng thực lực. Nó tàn khốc ở chỗ mạnh được yếu thua, gần như không nói đến cảm tình. Sức mạnh của tập đoàn Đằng long đối với công ty Hồng Hổ có chút quy mô mà nói, thì thực là không phải một tin tốt lành gì.

Liễu Mi nhìn chằm chằm vào thân hình yểu điệu của Chu Mị. Lông mày nàng khẽ nhếch lên, đều nói cường long không áp địa đầu xà. Thế nhưng cái đầu cường long này... Thật sự không cách nào chống lại nó. Cho dù tất cả địa đầu xà kết hợp lại, cũng không đủ nó ăn một chầu.

Liễu Mi suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng đưa ra quyết định.

Cố gắng hết sức xây dựng mối quan hệ với tập đoàn Đằng Long. Cho dù là phải nhường ra một chút lợi ích của công ty cũng không đáng tiếc. Tổn thất ngắn hạn, nhưng từ ánh mắt chiến lược trường kì của thương nghiệp mà nói, tạo được mối quan hệ tốt với tập đoàn Đằng Long sẽ có lợi cho thương nghiệp của Hồng Hổ.

Nếu như đã không thể thay đổi được gì, vậy thì thuận theo sự thay đổi của nó.

Đây là nguyên tắc làm người làm việc của Liễu Mi. Bây giờ đã không còn là cái thời hùng hổ vác mấy cây đao đi tranh giành địa bàn nữa. Không gian tồn tại của xã hội đen ngày càng bị thu hẹp trước những vũ khí quốc khí lớn mạnh. Mấy cây đao tự chế, mấy cây súng con có thể gây nên sóng gió bao lớn chứ?

Có lẽ, với việc tiến đến của tập đoàn Đằng Long đối với công ty Hồng Hổ mà nói, là chuyển biến nằm ngoài ý muốn. Nó có thể khiến cho bộ phận màu đen của công ty Hồng Hổ hóa thành màu trắng cũng nên…..

Advertisement

Khóe miệng Liễu Mi khẽ nở nụ cười. Nhưng nụ cười vụt tắt khi ba tên thủ hạ mồ hôi đầm đìa, gương mặt trắng bệch đi đến trước bàn làm việc. Sắc mặt Liễu Mi đột ngột trở lên lạnh băng.

“Ba ngươi đi mời một tên lưu manh mà mời cũng không được. Ta có bọn thủ hạ như các ngươi, thật sự là phúc đức ba đời ….”

Ba tên thủ hạ càng lo sợ không yên. Mồ hôi đầy trán cũng không dám chùi.

“Đại tiểu thư… Thằng nhóc ấy quá ranh ma. Trong thoáng chốc đã không thấy bóng dáng đâu nữa. Với lại bữa đó bên cạnh hắn còn có con nhỏ, nghe nói là điểu tử, không biết là thật hay giả nữa…..”

Liễu Mi ung dung thở dài:

“Ta muốn không phải là quá trình mà là kết quả. Chuyện nhỏ như vậy. Chẳng lẽ các ngươi muốn ta đích thân đi làm? Công ty Hồng Hổ mỗi tháng đều trả lương cho các ngươi. Cho các ngươi phúc lợi. Các ngươi tưởng đây là vì cái gì chứ?”

“Đại tiểu thư… Xin cho chúng tôi thêm một cơ hội, chúng tôi nhất định bắt thằng nhóc đó đem về!”

- ---------------------

Đầu hẻm khu Lão Thành có ba người đi khắp nơi tìm kiếm quán ăn ăn cơm.

Diệp Hoan hôm nay có thể nói là song hỷ lâm môn, không những lừa được một nghìn đồng, mà còn tìm được việc làm, không thể nào không ăn mừng được.

“Anh kiếm được việc làm rồi?”

Nam Kiều Mộc và Hầu Tử không dám tin vào tai mình.

Diệp Hoan rụt rè cười, gật gật đầu với tư thế đầy hàm xúc.

“Làm sao có thể?”

Hầu Tử kinh ngạc la lớn:

“Anh chỉ đi thị trường tuyển việc có một lần đã tìm được việc rồi ư? Làm gì có chuyện dễ dàng như thế!”

Hồ nghi nhìn Diệp Hoan, Hầu Tử nói:

“Anh Hoan! Anh không phải đi làm công việc bán bảo hiểm chứ hả? Loại công việc đó chỉ cần là con người thì sẽ được tuyển dụng.”

“Hầu Tử! Mày tưởng là tao sẽ làm việc chỉ có thằng ngốc mới làm sao?”

Diệp Hoan rất không vừa lòng với sự chất vấn của Hầu Tử.

Hầu Tử ngẫm nghĩ một hồi lâu, sau đó kinh hãi nói:

“Anh Hoan! Chắc huynh không phải tìm những việc dán cột điện chứ hả? Thông báo tuyển dụng nam PR, tiền lương ba vạn gì đấy. Anh Hoan! Chúng ta không thể đắm mình trong ổ quỷ. Làm người chẳng những phải biết giữ tiết tháo, càng phải có trinh tiết. Ngủ với phụ nữ có thể hiểu được. Bị phụ nữ chơi thì có chút không được rồi………”

Diệp Hoan thở một hơi dài, quyết định không ngó ngàng gì tới thằng này nữa, xoay đầu nhìn Nam Kiều Mộc.

“Trong đầu thằng ất ơ này nghĩ gì vậy? Anh có đê tiện đến thế không?”

Nam Kiều Mộc ngẫm nghĩ, nói một cách nghiêm túc:

“Những gì mà Hầu Tử lo lắng cũng chính là những thứ em lo lắng. Lúc anh thiếu tiền thì chuyện gì cũng có thể làm ra được…………”

Hầu Tử vội gật đầu đồng ý.

Diệp Hoan cảm thấy mình từ nhỏ đến lớn chơi với đám ngươi này đúng là cực kỳ thất bại…......

“Anh rốt cuộc tìm được việc gì rồi?”

Nam Kiều Mộc hiếu kì hỏi.

Diệp Hoan cười ha hả:

“Nói ra sợ hù chết hai người! Anh nhận lời của đại đội trưởng đội giữ trật tự an ninh đường phố. Kết quả là ba người đó đều rất biết thưởng thức anh… Không, không thể nói là thưởng thức, mà là ngưỡng mộ. Không nói lời nào đã tuyển dụng anh rồi. Thứ hai tuần sau đi làm.”

Hai người nghe xong sắc mặt đột nhiên trở lên kì lạ.

“…….. Giữ trật tự đô thị?”

Hầu Tử nuốt ngụm nước bọt một cách khó khăn.

“Uh, tạm thời là nhân viên biên chế. nhưng người ta nói ta có cốt cách tinh tường. Dựa vào quan hệ nói không chừng tương lai có thể chuyển sang chính thức……….”

Hầu Tử và Nam Kiều Mộc nhìn nhau, hồi lâu, Hầu Tử thở dài nói:

“Anh Hoan không rõ hay là không biết… Em cảm thấy anh nên đi làm con vịt nha. Lần này em không cản anh đâu.”

Nam Kiều Mộc nghiêm túc gật gật đầu.

Diệp Hoan không vui.

“Ý gì đây? Thái độ của các người như vậy là sao? Giữ trật tự đô thị thì sao? Ngươi ta đội quân tinh nhuệ. Đội quân nhân nghĩa. Ba trăm người giữ trật tự đô thị có thể thu phục Đài Loan. Ba ngàn người giữ trật tự đô thị có thể tàn sát Mỹ...”

Diệp Hoan thao thao bất tuyệt nổ liên hồi. Nam Kiều Mộc và Hầu Tử đang ngồi kế bên đều mặc kệ hắn.

Thấy bên kia đường có tiệm bánh chiên, Hầu Tử vội lên trước móc tiền ra.

“Cho hai phần bánh chiên trái cây….”

Ông chủ tiệm bánh chiên vẻ mặt không vui, giọng buồn buồn nói:

“Hôm nay chỉ có bánh chiên, không có trái cây.”

“Trái cây đâu?”

“Vừa mới bị giữ trật tự đô thị cướp rồi………”

“……………….”

Diệp Hoan đang bốc phết bỗng dừng lại. Nam Kiều Mộc và Hầu Tử vẻ mặt khinh thường nhìn hắn.

Tình cảnh này, Diệp Hoan đành phải ngửa mặt lên trời thở dài, vô cùng ảm đạm nói:

“Được rồi, ta phục tùng vận mệnh an bài... Đi làm con vịt.”

"Anh Hoan anh minh! Không có trinh tiết tốt hơn so với không có tiết thao. Ngày nào đó ngươi không còn sức chịu đựng nữa, em còn có thể thay anh đi làm...”

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291
Tiến »