Thái Tử Bụi Đời

Lượt đọc: 5973 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291
Tiến »
Chương 81
c81: cha con xích mích.

❊ ❊ ❊

Chuyện phát sinh rất bất ngờ. Chẳng mấy chốc cảnh vệ của Thẩm Đốc Lễ đã chạy đến.

Cả đám cảnh vệ rất sợ, vội vàng bảo vệ lấy Thẩm Đốc Lễ, mấy người cảnh vệ khác thì xốc nổi Diệp Hoan lên, tiện tay tặng hắn cái còng.

Trong cơn hỗn loạn, Thẩm Đốc Lễ vô tình liếc mắt qua Diệp Hoan một cái. Sắc mặt ông ta chợt thay đổi hoàn toàn, tay run run chỉ vào Diệp Hoan, nói không nên lời: "Cậu... Cậu là..."

Trương Thành Thái lúc này cũng nhận ra Diệp Hoan, vội vã khoát tay với thư ký riêng Lưu Tư Thành của Thẩm Đốc Lễ: "Đừng bắt, đừng bắt! Hiểu lầm, hiểu lầm thôi!

Thẩm Đốc Lễ mang vẻ mặt kích hướng về phía cảnh vệ phất phất tay nói: "Tôi không sao, các anh đừng làm bị thương cậu ta, lui ra xa chút đi."

Lưu Tư Thành và nhóm cảnh vệ nghe lời lui ra.

Nhìn dáng vẻ tuấn tú của Diệp Hoan, hốc mắt Thẩm Đốc Lễ liền đỏ lên, cơ thể bất giác run run.

Quả đúng là nó, đúng là nó!

Trên đường nét gương mặt phảng phất vẫn có thể nhìn ra được dáng vẻ Thẩm Đốc Lễ lúc trẻ.

Thẩm Đốc Lễ xúc động đến không kìm được lòng bước về trước hai bước, giang hai tay tựa hồ muốn ôm Diệp Hoan vào ngực, nhưng lại nghĩ ở chỗ công cộng này thân phận của mình không thể quá mức thất thố, vì thế chững người lại.

Advertisement

Ba người Diệp Hoan vốn bị cảnh vệ bất ngờ xông tới dọa cho hết hồn, giờ thấy nhóm cảnh vệ lui ra sau, dũng khí của Diệp Hoan trút đâu hết. Xem ra vị trước mặt này rất có thể là nhân vật lớn không thể trêu vào.

Thế nhưng giờ có nhiều người vây quanh thế này, làm sao mà rút lui được đây?

Lúc này, người vây xem bên ngoài khu nội trú càng lúc càng nhiều. Bác sĩ, y tá và bệnh nhân vây quanh thành một vòng lớn.

Bờ môi Diệp Hoan run lên, nước mắt rơi xuống.

"Các ông ức hiếp tôi..." Diệp Hoan đau buồn quá thể.

Quần chúng vây xem luôn thông cảm với kẻ yếu, dồn dập xuất ra ánh mắt đồng cảm. Trong đám người có mấy người cảm thấy bộ dạng Thẩm Đốc Lễ nhìn khá quen mắt, dường như thường xuất hiện trong bản tin trên tivi. Nhưng đây là Ninh Hải chứ không phải kinh đô, mọi người cũng không suy xét thêm.

"Các ông nhiều người như thế mà ức hiếp một người què như tôi..." Diệp Hoan méo miệng khóc như mưa.

Advertisement

Thẩm Đốc Lễ và Trương Thành Thái mím chặt môi, cười khổ thở dài.

"Tôi từ nhỏ đã không có mẹ, cha là kẻ tồi tệ, không những mê cờ bạc lại còn nghiện hút, về sau nhiễm AIDS mà chết rồi..." Diệp Hoan lau nước mắt, chậm rãi tâm sự.

Sắc mặt Thẩm Đốc Lễ dần dần phát xanh.

"Một kẻ đáng thương như tôi đây, sao các ông lại nhẫn tâm ỷ người đông thế mạnh mà ức hiếp tôi chứ? Đụng người ta không bồi thường ông còn muốn đánh tập thể tôi, lương tâm các ông bị chó ăn rồi ư? Tôi còn là một người què mà..." Diệp Hoan khóc rống, tuôn trào nước mắt.

Những người xem dồn dập quẳng ánh mắt giận dữ, trách móc về phía Thẩm Đốc Lễ và Trương Thành Thái.

Điều này khiến thư ký của Thẩm Đốc Lễ và nhóm cảnh vệ cũng xanh cả mặt.

Ngay trong thời khắc xấu hổ đó, một giọng nữ sắc nhọn từ bên ngoài đám người truyền tới.

"Thẩm Đốc Lễ, ông đang làm gì đó?"

Mọi người quay đầu nhìn lại thấy một quý bà trung niên xinh đẹp đang cả người phùn phụt bốc lên sát khí, ra sức chen từ bên ngoài đám đông vào, bên cạnh là hai vị mỹ nữ sắc nước hương trời một trái một phải ôm chặt lấy tay bà. Đám đông nhanh chóng tách ra một con đường.

Chu Dung dẫn theo hai cô gái mới từ trên phố trở về, vừa về tới dưới lầu nội trú đã trông thấy một màn này.

Ông chồng trên danh nghĩa của bà dẫn theo một đám cảnh vệ vây quanh con bà, còn con trai bà trên đùi quấn đầy băng bông, ngồi co quắp trên đất vừa khóc vừa lau nước mắt...

Một màn này thực sự rất khó để người ta không hiểu lầm.

Chu Dung giận còn hơn cả giận dữ rồi, chẳng quản cái chi chi cả, nhe nanh giơ vuốt về phía Thẩm Đốc Lễ hệt như một con sư tử cái.

"Dám bắt nạt con tôi hả. Thẩm Đốc Lễ, tôi liều mạng với lão già không nhân tính nhà ông."

Chu Dung nhào tới không nói thêm gì, móng tay rất dài lưu lại năm vết cào trên cổ Thẩm Đốc Lễ.

Các cảnh vệ sợ hết hồn nhưng bị thư ký riêng Lưu Tư Thành mang vẻ cười khổ ngăn lại.

Thanh quan khó dứt việc nhà chớ đừng nói chi là việc nhà của thủ trưởng. Lưu Tư Thành dĩ nhiên sẽ không dính vào chuyện vui này.

"Cô... Cái bà này sao không nói lý lẽ gì thế hả? Tôi chưa làm gì nó cả, cô sao lại ra tay với tôi?" Thẩm Đốc Lễ vừa bực vừa tức, sắc mặt xanh đỏ bất định.

"Thẩm Đốc Lễ, nhiều năm như thế không có gặp con trai, lần đầu đến anh liền trưng cái bộ vũ phu với nó, có dạng bố như anh sao?" Chu Dung tức đến đỏ bừng cả khuôn mặt.

"Bố?" Diệp Hoan, Hầu Tử và Trương Tam hoảng sợ, đồng thanh nói.

Thẩm Đốc Lễ quay đầu lại, nhìn lướt qua ba người rồi hướng về Chu Dung lạnh lùng nói: "Rốt cục năm đó cô sinh cho tôi mấy đứa?"

Tòa nhà khu nội trú đã bị phong tỏa.

Phòng bệnh riêng Diệp Hoan nằm được bảo vệ nghiêm ngặt, cảnh vệ Cục Cảnh vệ trung ương và vệ sĩ Tập đoàn Đằng Long đã bao vây phòng bệnh ba lớp trong ba lớp ngoài.

Lần gặp gỡ đầu tiên của cha con không được vui vẻ cho lắm.

Ít nhất thì trong lòng Thẩm Đốc Lễ đầy một bụng tức mà không biết trút lên ai cả.

Chu Dung bảo mọi người ra khỏi phòng bệnh rồi cũng lui ra ngoài. Giây phút đóng cửa lại, khóe mắt bà đã ướt. Bà để không gian phòng bệnh lại cho hai cha con. Chu Dung hiểu rõ những năm gần đây mặc dù Thẩm Đốc Lễ ngoài miệng không nói nhưng trong lòng vẫn nhớ đứa con trai này đến muốn phát điên.

Thời tiết bên ngoài rất đẹp. Ánh mặt trời trải đầy mỗi ngóc ngách trên hành lang.

Khóe miệng Chu Dung tràn đầy vẻ tươi cười.

Có lẽ mùa xuân sắp tới rồi.

Trong phòng bệnh.

Nhìn vào Diệp Hoan chẳng hề tỏ vẻ xấu hổ, Thẩm Đốc Lễ không khỏi cả giận hừ một tiếng.

Dù là đã sớm biết thằng nhóc ngỗ ngược này chuyên trộm gà cắp chó, lừa gạt bắt chẹt không từ việc xấu nào, ông cũng thông hiểu được con mình vì mưu sinh mà phải khổ tâm làm một ít chuyện xấu, song khi sự tình chân chính xảy ra ở trước mặt mình, Thẩm Đốc Lễ vẫn nhịn không được tức giận phừng phừng.

Những năm qua không lẽ không ai dạy cho nó phải đi con đường đúng đắn sao?

Đụng đòi không ngờ đụng ngay người cha nó, trên đời có chuyện gì còn trái nghoe hơn chuyện này ư?

Nghĩ tới đây, đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào Diệp Hoan của Thẩm Đốc Lễ phun ra lửa.

Diệp Hoan quệt miệng chẳng hề để ý dáng vẻ. Kể từ khi biết được người đàn ông trước mặt này là cha ruột của mình, một chút cảm giác xấu hổ của hắn lập tức tan thành mây khói. Thậm chí hắn hối phận tại sao vừa rồi không thừa cơ chưa rõ thân phận thật không thẳng tay tát cho ông ta một cái.

Thẩm Đốc Lễ đè lửa lòng xuống, ảm đạm thở dài.

Kỳ thật điều này cũng không thể trách Diệp Hoan. Dù sao chỉ là một đứa trẻ mồ côi không cha không mẹ, từ nhỏ không có cha mẹ ở bên ân cần dạy dỗ, sau này lớn lên nhân sinh quan hời hợt cũng là chuyện bất đắc dĩ. Mai này lại từ từ dạy nó lại.

Thở dài một hơi, Thẩm Đốc Lễ bình tĩnh nói: "Diệp Hoan, ta là cha con. Thật xin lỗi, những năm qua cha để mặc mình con ở Ninh Hải khiến con chịu nhiều đau khổ. Cha rất xin lỗi."

Diệp Hoan hừ lạnh.

Tuy rằng hận bọn họ nhưng không so sánh thì không biết yêu ghét thế nào. Đem so sánh thì hiện tại Diệp Hoan có hảo cảm với Chu Dung hơn, ít nhất bà sẽ trưng bản mặt như người chết như lão già trước mắt này, nhắc đến chuyện bỏ rơi hắn mà thoải mái như đang ăn củ cải.

Diệp Hoan quyết định không hận Chu Dung nữa, chuyển sang hận lão.

Giọng Thẩm Đốc Lễ thâm trầm: "Năm đó, cha và mẹ on sinh ra con..."

"Đợi một chút, rốt cục là ông sinh ra tôi hay là mẹ tôi sinh ra tôi?"

Thẩm Đốc Lễ nhíu mày: "Đương nhiên là mẹ của con sinh ra con..."

Diệp Hoan ngẩn ngơ rồi giận tím mặt, xông lên trước nắm chặt áo Thẩm Đốc Lễ: "Nói như vậy là ông đè mẹ tôi?"

Thẩm Đốc Lễ nhất thời không kịp phản ứng xấu hổ thốt lên: "Rất xin lỗi..."

Sau đó lấy lại tinh thần gạt phăng tay của Diệp Hoan ra, cả giận nói: "Ta không đè mẹ mày thì ở đâu ra mày?"

Chuyện phát sinh rất bất ngờ. Chẳng mấy chốc cảnh vệ của Thẩm Đốc Lễ đã chạy đến.

Cả đám cảnh vệ rất sợ, vội vàng bảo vệ lấy Thẩm Đốc Lễ, mấy người cảnh vệ khác thì xốc nổi Diệp Hoan lên, tiện tay tặng hắn cái còng.

Trong cơn hỗn loạn, Thẩm Đốc Lễ vô tình liếc mắt qua Diệp Hoan một cái. Sắc mặt ông ta chợt thay đổi hoàn toàn, tay run run chỉ vào Diệp Hoan, nói không nên lời: "Cậu... Cậu là..."

Trương Thành Thái lúc này cũng nhận ra Diệp Hoan, vội vã khoát tay với thư ký riêng Lưu Tư Thành của Thẩm Đốc Lễ: "Đừng bắt, đừng bắt! Hiểu lầm, hiểu lầm thôi!

Thẩm Đốc Lễ mang vẻ mặt kích hướng về phía cảnh vệ phất phất tay nói: "Tôi không sao, các anh đừng làm bị thương cậu ta, lui ra xa chút đi."

Lưu Tư Thành và nhóm cảnh vệ nghe lời lui ra.

Nhìn dáng vẻ tuấn tú của Diệp Hoan, hốc mắt Thẩm Đốc Lễ liền đỏ lên, cơ thể bất giác run run.

Quả đúng là nó, đúng là nó!

Trên đường nét gương mặt phảng phất vẫn có thể nhìn ra được dáng vẻ Thẩm Đốc Lễ lúc trẻ.

Thẩm Đốc Lễ xúc động đến không kìm được lòng bước về trước hai bước, giang hai tay tựa hồ muốn ôm Diệp Hoan vào ngực, nhưng lại nghĩ ở chỗ công cộng này thân phận của mình không thể quá mức thất thố, vì thế chững người lại.

Advertisement

Ba người Diệp Hoan vốn bị cảnh vệ bất ngờ xông tới dọa cho hết hồn, giờ thấy nhóm cảnh vệ lui ra sau, dũng khí của Diệp Hoan trút đâu hết. Xem ra vị trước mặt này rất có thể là nhân vật lớn không thể trêu vào.

Thế nhưng giờ có nhiều người vây quanh thế này, làm sao mà rút lui được đây?

Lúc này, người vây xem bên ngoài khu nội trú càng lúc càng nhiều. Bác sĩ, y tá và bệnh nhân vây quanh thành một vòng lớn.

Bờ môi Diệp Hoan run lên, nước mắt rơi xuống.

"Các ông ức hiếp tôi..." Diệp Hoan đau buồn quá thể.

Quần chúng vây xem luôn thông cảm với kẻ yếu, dồn dập xuất ra ánh mắt đồng cảm. Trong đám người có mấy người cảm thấy bộ dạng Thẩm Đốc Lễ nhìn khá quen mắt, dường như thường xuất hiện trong bản tin trên tivi. Nhưng đây là Ninh Hải chứ không phải kinh đô, mọi người cũng không suy xét thêm.

"Các ông nhiều người như thế mà ức hiếp một người què như tôi..." Diệp Hoan méo miệng khóc như mưa.

Advertisement

Thẩm Đốc Lễ và Trương Thành Thái mím chặt môi, cười khổ thở dài.

"Tôi từ nhỏ đã không có mẹ, cha là kẻ tồi tệ, không những mê cờ bạc lại còn nghiện hút, về sau nhiễm AIDS mà chết rồi..." Diệp Hoan lau nước mắt, chậm rãi tâm sự.

Sắc mặt Thẩm Đốc Lễ dần dần phát xanh.

"Một kẻ đáng thương như tôi đây, sao các ông lại nhẫn tâm ỷ người đông thế mạnh mà ức hiếp tôi chứ? Đụng người ta không bồi thường ông còn muốn đánh tập thể tôi, lương tâm các ông bị chó ăn rồi ư? Tôi còn là một người què mà..." Diệp Hoan khóc rống, tuôn trào nước mắt.

Những người xem dồn dập quẳng ánh mắt giận dữ, trách móc về phía Thẩm Đốc Lễ và Trương Thành Thái.

Điều này khiến thư ký của Thẩm Đốc Lễ và nhóm cảnh vệ cũng xanh cả mặt.

Ngay trong thời khắc xấu hổ đó, một giọng nữ sắc nhọn từ bên ngoài đám người truyền tới.

"Thẩm Đốc Lễ, ông đang làm gì đó?"

Mọi người quay đầu nhìn lại thấy một quý bà trung niên xinh đẹp đang cả người phùn phụt bốc lên sát khí, ra sức chen từ bên ngoài đám đông vào, bên cạnh là hai vị mỹ nữ sắc nước hương trời một trái một phải ôm chặt lấy tay bà. Đám đông nhanh chóng tách ra một con đường.

Chu Dung dẫn theo hai cô gái mới từ trên phố trở về, vừa về tới dưới lầu nội trú đã trông thấy một màn này.

Ông chồng trên danh nghĩa của bà dẫn theo một đám cảnh vệ vây quanh con bà, còn con trai bà trên đùi quấn đầy băng bông, ngồi co quắp trên đất vừa khóc vừa lau nước mắt...

Một màn này thực sự rất khó để người ta không hiểu lầm.

Chu Dung giận còn hơn cả giận dữ rồi, chẳng quản cái chi chi cả, nhe nanh giơ vuốt về phía Thẩm Đốc Lễ hệt như một con sư tử cái.

"Dám bắt nạt con tôi hả. Thẩm Đốc Lễ, tôi liều mạng với lão già không nhân tính nhà ông."

Chu Dung nhào tới không nói thêm gì, móng tay rất dài lưu lại năm vết cào trên cổ Thẩm Đốc Lễ.

Các cảnh vệ sợ hết hồn nhưng bị thư ký riêng Lưu Tư Thành mang vẻ cười khổ ngăn lại.

Thanh quan khó dứt việc nhà chớ đừng nói chi là việc nhà của thủ trưởng. Lưu Tư Thành dĩ nhiên sẽ không dính vào chuyện vui này.

"Cô... Cái bà này sao không nói lý lẽ gì thế hả? Tôi chưa làm gì nó cả, cô sao lại ra tay với tôi?" Thẩm Đốc Lễ vừa bực vừa tức, sắc mặt xanh đỏ bất định.

"Thẩm Đốc Lễ, nhiều năm như thế không có gặp con trai, lần đầu đến anh liền trưng cái bộ vũ phu với nó, có dạng bố như anh sao?" Chu Dung tức đến đỏ bừng cả khuôn mặt.

"Bố?" Diệp Hoan, Hầu Tử và Trương Tam hoảng sợ, đồng thanh nói.

Thẩm Đốc Lễ quay đầu lại, nhìn lướt qua ba người rồi hướng về Chu Dung lạnh lùng nói: "Rốt cục năm đó cô sinh cho tôi mấy đứa?"

Tòa nhà khu nội trú đã bị phong tỏa.

Phòng bệnh riêng Diệp Hoan nằm được bảo vệ nghiêm ngặt, cảnh vệ Cục Cảnh vệ trung ương và vệ sĩ Tập đoàn Đằng Long đã bao vây phòng bệnh ba lớp trong ba lớp ngoài.

Lần gặp gỡ đầu tiên của cha con không được vui vẻ cho lắm.

Ít nhất thì trong lòng Thẩm Đốc Lễ đầy một bụng tức mà không biết trút lên ai cả.

Chu Dung bảo mọi người ra khỏi phòng bệnh rồi cũng lui ra ngoài. Giây phút đóng cửa lại, khóe mắt bà đã ướt. Bà để không gian phòng bệnh lại cho hai cha con. Chu Dung hiểu rõ những năm gần đây mặc dù Thẩm Đốc Lễ ngoài miệng không nói nhưng trong lòng vẫn nhớ đứa con trai này đến muốn phát điên.

Thời tiết bên ngoài rất đẹp. Ánh mặt trời trải đầy mỗi ngóc ngách trên hành lang.

Khóe miệng Chu Dung tràn đầy vẻ tươi cười.

Có lẽ mùa xuân sắp tới rồi.

Trong phòng bệnh.

Nhìn vào Diệp Hoan chẳng hề tỏ vẻ xấu hổ, Thẩm Đốc Lễ không khỏi cả giận hừ một tiếng.

Dù là đã sớm biết thằng nhóc ngỗ ngược này chuyên trộm gà cắp chó, lừa gạt bắt chẹt không từ việc xấu nào, ông cũng thông hiểu được con mình vì mưu sinh mà phải khổ tâm làm một ít chuyện xấu, song khi sự tình chân chính xảy ra ở trước mặt mình, Thẩm Đốc Lễ vẫn nhịn không được tức giận phừng phừng.

Những năm qua không lẽ không ai dạy cho nó phải đi con đường đúng đắn sao?

Đụng đòi không ngờ đụng ngay người cha nó, trên đời có chuyện gì còn trái nghoe hơn chuyện này ư?

Nghĩ tới đây, đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào Diệp Hoan của Thẩm Đốc Lễ phun ra lửa.

Diệp Hoan quệt miệng chẳng hề để ý dáng vẻ. Kể từ khi biết được người đàn ông trước mặt này là cha ruột của mình, một chút cảm giác xấu hổ của hắn lập tức tan thành mây khói. Thậm chí hắn hối phận tại sao vừa rồi không thừa cơ chưa rõ thân phận thật không thẳng tay tát cho ông ta một cái.

Thẩm Đốc Lễ đè lửa lòng xuống, ảm đạm thở dài.

Kỳ thật điều này cũng không thể trách Diệp Hoan. Dù sao chỉ là một đứa trẻ mồ côi không cha không mẹ, từ nhỏ không có cha mẹ ở bên ân cần dạy dỗ, sau này lớn lên nhân sinh quan hời hợt cũng là chuyện bất đắc dĩ. Mai này lại từ từ dạy nó lại.

Thở dài một hơi, Thẩm Đốc Lễ bình tĩnh nói: "Diệp Hoan, ta là cha con. Thật xin lỗi, những năm qua cha để mặc mình con ở Ninh Hải khiến con chịu nhiều đau khổ. Cha rất xin lỗi."

Diệp Hoan hừ lạnh.

Tuy rằng hận bọn họ nhưng không so sánh thì không biết yêu ghét thế nào. Đem so sánh thì hiện tại Diệp Hoan có hảo cảm với Chu Dung hơn, ít nhất bà sẽ trưng bản mặt như người chết như lão già trước mắt này, nhắc đến chuyện bỏ rơi hắn mà thoải mái như đang ăn củ cải.

Diệp Hoan quyết định không hận Chu Dung nữa, chuyển sang hận lão.

Giọng Thẩm Đốc Lễ thâm trầm: "Năm đó, cha và mẹ on sinh ra con..."

"Đợi một chút, rốt cục là ông sinh ra tôi hay là mẹ tôi sinh ra tôi?"

Thẩm Đốc Lễ nhíu mày: "Đương nhiên là mẹ của con sinh ra con..."

Diệp Hoan ngẩn ngơ rồi giận tím mặt, xông lên trước nắm chặt áo Thẩm Đốc Lễ: "Nói như vậy là ông đè mẹ tôi?"

Thẩm Đốc Lễ nhất thời không kịp phản ứng xấu hổ thốt lên: "Rất xin lỗi..."

Sau đó lấy lại tinh thần gạt phăng tay của Diệp Hoan ra, cả giận nói: "Ta không đè mẹ mày thì ở đâu ra mày?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291
Tiến »