Thái Tử Bụi Đời

Lượt đọc: 5707 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291
Tiến »
Chương 30
c30: ăn hàng thành phần tri thức.

❊ ❊ ❊

Văn phòng chủ nhiệm họ Trần, là một người nam thanh niên trạc ba mươi tuổi, sắc mặt vàng như nến, dáng người gầy còm, hốc mắt có chút sâu, nụ cười rất thân thiết, nhưng ánh mắt có chút âm trầm, Diệp Hoan lần đầu tiên gặp hắn đã cảm thấy hắn là một người đùa bỡn với tâm tư người khác.

Trần chủ nhiệm cảm thấy bất ngờ trước sự xuất hiện của Diệp Hoan, đặc biệt sau khi nghe hắn nói hắn là trợ lý mới tới của chủ tịch, càng cảm thấy ngạc nhiên hơn, sau khi ngây người ra, nhanh chóng nở nụ cười, nhiệt tình giúp hắn chạy ngược chạy xui để làm thủ tục.

In CMND, ký hợp đồng lao động, đăng ký ở bộ phận nhân sự, lãnh đồ dùng văn phòng như là bàn làm việc, máy tính… ở bộ phận hậu cần, Trần chủ nhiệm đều đích thân đi làm, thái độ nhiệt tình đối với Diệp Hoan giống như thân huynh đệ vậy.

Sắp đến buổi trưa, tất cả những thủ tục của Diệp Hoan đã hoàn tất hết, bàn ghế văn phòng và máy tính cũng nhanh chóng chuyển đến văn phòng của Liễu Mi.

Chỗ làm việc của Diệp Hoan ngay tại văn phòng của Liễu Mi, có lẽ Liễu Mi chẳng muốn cho hắn một gian phòng khác, có lẽ cần cho công việc trợ lý chủ tịch, tóm lại, hai người không hợp nhau cứ ở như vậy trong một căn phòng để làm việc.

Sau khi kỹ sư lắp đặt Inte xong, Diệp Hoan rốt cuộc cũng được ngồi trước chính bàn làm việc của chính mình, mặt mỉm cười thỏa mãn thở phào một cái.

Từ nay về sau, ta cũng là thành phần tri thức rồi đấy, mỗi sáng đuổi theo xe buýt, sau khi tan ca tháo cà vạt ra để đi bar, những ngày nghỉ ở nhà nhâm nhi ly cà phê, nhìn mưa bụi ngoài cửa sổ, nghe tiếng đàn Piano du dương, gợi lên nỗi nhớ giống như là nhớ về quê hương tách biệt với bên ngoài vậy... Piano nghe không hay, đổi cái khác, đổi đàn nhị hồ.

Liễu Mi nhìn vẻ mặt cười ngớ ngẩn của Diệp Hoan, khuôn mặt xinh đẹp hai bên lập tức đỏ ửng lên, trong mắt lửa giận bắt đầu ngưng tụ, phun trào...

Cái thằng quỷ háo sắc không biết xấu hổ này, rõ ràng nhìn lén dưới váy lão nương dưới váy, đã vậy còn nói ra nữa chứ, bây giờ còn giống như không có việc gì làm ngồi ngây ra đấy…..

Liễu Mi bình thường luôn nghiêm khắc với thuộc hạ, thế mà lúc này lại có cảm giác bất lực đối với Diệp Hoan.

Advertisement

Trung Quốc là xã hội nhân tình, xã hội nhân tình coi trọng tình cảm, hơn nữa loại tình cảm này được duy trì từ thế hệ này sang thế hệ khác, phụ thân Liễu Tứ Hải của nàng nợ ân của người khác, thì món nợ này nhất định phải do nàng trả thay, phần ân tình này giờ đây lại trở thành món ràng buộc ném chuột sợ vỡ bình của Liễu Mi.

Bây giờ Diệp Hoan trong mắt Liễu Mi, không thể nghi ngờ là đang nắm trong tay một thanh thượng phương bảo kiếm, chuôi bảo kiếm này có tên là “Ân cứu mạng”, do ân nhân cứu mạng của phụ thân nàng, một vị vương thế bá không biết từ góc nào chui ra, truyền lại cho cháu hắn Diệp Hoan, có nó trong tay, Liễu Mi bây muốn trừng phạt hắn cũng không được, chửi cũng không được, cho dù muốn làm ra vẻ oai phong của cấp trên, cũng cảm thấy khí thế yếu đi vài phần..

Hận nhá!

... Thật muốn sai mấy tên huynh đệ nửa đêm trừ khử hắn.

Khẽ ho hai tiếng, Liễu Mi ngẩng mặt lên, lạnh lùng nói: “Diệp Hoan, đi pha cho ta ly cà phê.”

Diệp Hoan suy nghĩ viễn vong, không chút phản ứng, hắn vẫn đắm chìm trong hạnh phúc của cuộc sống thành phần tri thức, vẻ mặt cười thích thú, hồi lâu không thể nào tự thoát ra được...

“Diệp Hoan!” Liễu Mi cắn răng, ngữ khí tăng lên.

Advertisement

Diệp Hoan như sực tỉnh, phục hồi lại tinh thần, ngơ ngác nhìn chăm chú vào Liễu Mi.

Liễu Mi nhìn hắn giận dữ, mắt xếch thanh tịnh bên trong bắt đầu sung huyết...

Hai người im lặng…….

Một hồi lâu, Diệp Hoan đột nhiên vỗ bàn một cái, mặt kinh hãi nói to: “Không xong rồi!”

Liễu Mi giật bắn người lên: “Làm sao vậy?”

“... Quên làm thẻ cơm rồi!”

Vèo!

Một cơn cuồng phong gào thét quét qua, trong văn phòng đã không thấy bóng dáng Diệp Hoan.

Liễu Mi: “….”

Cơn tức giận xông lên đầu, Liễu Mi hai lời không nói gọi điện thoại cho Liễu Tứ Hải.

“Cha, cái tên Diệp Hoan kia con thật sự chịu không nổi hắn! Con muốn cho hắn xéo đi!”

Đầu bên kia điện thoại âm thanh Liễu Tứ Hải truyền đến lạnh lùng nói: “Ân nhân cứu mạng đã cho ta một cái tát rồi, chẳng lẽ con muốn tát cha lần hai nữa? Một công việc thôi mà, chuyện như vậy cũng làm không xong, thì sao có thể chèo lái Hồng Hổ chứ?”

Tạch...!

Điện thoại cúp cái rụp, Liễu Mi mơ hồ nghe thấy tiếng bận rộn trong điện thoại, khóc không ra nước mắt...

...

...

Nửa giờ sau, Diệp Hoan cuối cùng khoan khoái trở về, vẻ mặt cười thỏa mãn.

“Ha ha, Liễu tổng, công ty chúng ta quá nhân đạo rồi, lầu bốn mươi tám có cái căn tin chuyên dành cho nhân viên công ty, vừa rồi tôi đi hỏi thăm một chút, buổi trưa hôm nay có thịt kho tàu, đùi gà, thịt viên tứ hỉ, mướp trượt dây, gan heo xào….”

Diệp Hoan giống như tiểu nhị hát hài trong tướng thanh (hát hài hước châm biếm) một hơi nói ra hết mười mấy món ăn, càng nói càng cao hứng, mặt cười như hoa cúc nở rộ.

Liễu Mi kinh ngạc bởi trí nhớ kinh người của hắn, đồng thời nhịn không được hỏi mình...Chẳng lẽ ta đã mời phải một tên ăn hàng?

“Diệp Hoan… Đi pha cho ta ly cà phê.” Liễu Mi vuốt trán, toàn thân bất lực nói.

“Hư —— đừng lên tiếng.” Diệp Hoan trở nên nghiêm chỉnh, thần sắc nghiêm túc mà trang trọng, đôi mắt mở ra như lục lạc vậy, nghiêm trọng nhìn chằm chằm vào cái đồng hồ cổ lớn kiểu Châu Âu ở góc tường văn phòng.

Liễu Mi thật sự muốn khóc: “Anh lại nhìn cái gì thế?”

Diệp Hoan im lặng không nói, hai mắt thẳng ngoắc nhìn chằm chằm vào đồng hồ lớn...

Một hồi lâu...

Đinh đong đong đong ---------------

11:30, cả tầng lầu vang lên tiếng chuông nghỉ trưa dễ nghe.

“YES!” Diệp Hoan hưng phấn nắm lấy tay: “Ăn cơm thôi!”

Vèo!

Một luồng cuồng phong gào thét phóng qua, lại không thấy hắn nữa rồi.

Liễu Mi: “……”

Khách sạn Hilton thành phố Ninh Hải trong phòng dành cho tổng thống.

Chu Mị mặc bộ đồ ngủ màu hồng bóc lửa, thân thể thong dài như ẩn như hiện dưới bộ đồ ngủ dài thướt tha bào, mê hoặc lòng người, da thịt lộ ra bên ngoài trắng nõn óng ánh như sữa bò, toàn thân tỏa ra khiến đàn ông phạm tội phong tình, vũ mị mà ưu nhã.

Giờ phút này Chu Mị tay phải bưng một ly rượu đỏ, chân trần đứng trước cửa sổ, móng tay gót sen lung linh xinh đẹp tuyệt trần sơn một chút đan khấu, rất xứng với làn da màu trắng như tuyết, giống như những bông mai vàng nở trên đống tuyết vậy, một đôi con mắt thanh tịnh mê người xuất thần nhìn cảnh đêm phồn hoa của thành phố Ninh Hải ngoài cửa sổ, ánh mắt mê ly mà thâm thúy.

Ly rượu thủy tinh chạm vào môi anh đào, Chu Mị uống một ngụm rượu nho nhỏ, cặp môi đỏ và màu đỏ của rượu hòa vào cùng một màu sắc, như ngọn lửa mãnh liệt, như hoa hồng.

Chu Mị từ nhỏ được phu nhân thu dưỡng, nuôi dưỡng nàng như con gái của mình, từ nhỏ dạy cho nàng tri thức, lễ nghi, dạy thi từ thi họa, dạy cầm kỳ trà tửu, dạy nàng thượng vị giả ngăn được quyền mưu, dạy nàng ngàn vạn thủ đoạn và mưu trí cá cược trong thương trường, nàng biết âm nhạc, biết văn học, biết nghệ thuật, những thứ mà tiểu thư khuê các, danh môn thục viện biết, nàng điều biết cả, hơn nữa còn biết nhiều hơn người khác.

Trong việc xã giao ở thủ đô, nàng giống như là một đóa Thiên Sơn tuyết liên thánh khiết, ai cũng không dám khinh thường.

Phu nhân dạy cho nàng rất nhiều, nhưng dạy nhiều hơn cả là dạy cho nàng sao hiểu được đàn ông, cả đời này nàng chỉ cần hiểu một người đàn ông, người đàn ông này thân giờ hiện giờ so với nàng mà nói, quả thật giống như một con cóc vậy, nhưng Chu Mị hiểu rõ, nàng sinh ra là để chuẩn bị cho người đàn ông này, đó cũng chính là ỳ nghĩa duy nhất mà nàng tồn tại.

Cuộc đời này tuy rằng đã cao cao tại thượng, nhưng ở trong mắt phu nhân và gia chủ, tiểu thiếu gia mới là người quan trọng nhất trong lòng bọn họ, là hết thảy hi vọng và sự mong chờ của bọn họ.

Trong phòng điện thoại bỗng nhiên vang lên, Chu Mị từ trong trầm tư bừng tỉnh.

“Phu nhân.” Chu Mị cung kính nói với người trong điện thoại, cho dù phu nhân không ở trước mặt, nhưng Chu Mị cũng tự giác đứng thẳng người.

“Hoàn cảnh của tiểu thiếu gia như thế nào?” Đầu bên kia điện thoại, âm thanh của phu nhân hiện lên nỗi nhớ con vô cùng.

Chu Mị biết, nỗi nhớ này không phải dành cho mình.

“Trước mắt con không trực tiếp tiếp xúc với tiểu thiếu gia, dù sao có sự nguy hiểm nhất định, tiểu thiếu gia sinh hoạt hiện tại có chút túng quẫn, hối hả mưu sinh, nhưng ngài rất kiên cường,... Rất có tâm huyết."

Đầu bên kia điện thoại im lặng một hồi lâu, loáng thoáng có tiếng khóc truyền đến.

“Nó... hai mươi năm chịu khổ ah, người làm mẫu thân ta đây... Ta...”

“Phu nhân, người giữ gìn sức khỏe, nếu như người thật sự muốn gặp tiểu thiếu gia, con có thể đẩy nhanh tiến độ hơn nữa, dốc hết sức đưa tiểu thiếu gia trở về...”

“Đừng, đừng đẩy nhanh tiến độ, trước mắt thời cơ chưa tới, gần đây trong nhà đấu đá ngày càng lợi hại, lão gia tử không hỏi thế sự, đã lâu không ra mặt, gia chủ có chút chịu đựng không được, bây giờ tuyệt đối không thể để tiểu thiếu gia xuất hiện trước mặt bọn họ, tình thế quá hiểm ác...”

“Vâng, phu nhân.”

“Ngày mai con hãy bí mật tiếp xúc với Vương Quế Đống Vương thúc... Hắn trông coi con giùm ta và gia chủ, cũng đã được hai mươi năm rồi, chúng ta thật sự có lỗi với hắn, lúc con thấy hắn nhất định phải cung kính, giữ lễ nghĩa vãn bối, không được chậm trễ.”

“Vâng.”

Văn phòng chủ nhiệm họ Trần, là một người nam thanh niên trạc ba mươi tuổi, sắc mặt vàng như nến, dáng người gầy còm, hốc mắt có chút sâu, nụ cười rất thân thiết, nhưng ánh mắt có chút âm trầm, Diệp Hoan lần đầu tiên gặp hắn đã cảm thấy hắn là một người đùa bỡn với tâm tư người khác.

Trần chủ nhiệm cảm thấy bất ngờ trước sự xuất hiện của Diệp Hoan, đặc biệt sau khi nghe hắn nói hắn là trợ lý mới tới của chủ tịch, càng cảm thấy ngạc nhiên hơn, sau khi ngây người ra, nhanh chóng nở nụ cười, nhiệt tình giúp hắn chạy ngược chạy xui để làm thủ tục.

In CMND, ký hợp đồng lao động, đăng ký ở bộ phận nhân sự, lãnh đồ dùng văn phòng như là bàn làm việc, máy tính… ở bộ phận hậu cần, Trần chủ nhiệm đều đích thân đi làm, thái độ nhiệt tình đối với Diệp Hoan giống như thân huynh đệ vậy.

Sắp đến buổi trưa, tất cả những thủ tục của Diệp Hoan đã hoàn tất hết, bàn ghế văn phòng và máy tính cũng nhanh chóng chuyển đến văn phòng của Liễu Mi.

Chỗ làm việc của Diệp Hoan ngay tại văn phòng của Liễu Mi, có lẽ Liễu Mi chẳng muốn cho hắn một gian phòng khác, có lẽ cần cho công việc trợ lý chủ tịch, tóm lại, hai người không hợp nhau cứ ở như vậy trong một căn phòng để làm việc.

Sau khi kỹ sư lắp đặt Inte xong, Diệp Hoan rốt cuộc cũng được ngồi trước chính bàn làm việc của chính mình, mặt mỉm cười thỏa mãn thở phào một cái.

Từ nay về sau, ta cũng là thành phần tri thức rồi đấy, mỗi sáng đuổi theo xe buýt, sau khi tan ca tháo cà vạt ra để đi bar, những ngày nghỉ ở nhà nhâm nhi ly cà phê, nhìn mưa bụi ngoài cửa sổ, nghe tiếng đàn Piano du dương, gợi lên nỗi nhớ giống như là nhớ về quê hương tách biệt với bên ngoài vậy... Piano nghe không hay, đổi cái khác, đổi đàn nhị hồ.

Liễu Mi nhìn vẻ mặt cười ngớ ngẩn của Diệp Hoan, khuôn mặt xinh đẹp hai bên lập tức đỏ ửng lên, trong mắt lửa giận bắt đầu ngưng tụ, phun trào...

Cái thằng quỷ háo sắc không biết xấu hổ này, rõ ràng nhìn lén dưới váy lão nương dưới váy, đã vậy còn nói ra nữa chứ, bây giờ còn giống như không có việc gì làm ngồi ngây ra đấy…..

Liễu Mi bình thường luôn nghiêm khắc với thuộc hạ, thế mà lúc này lại có cảm giác bất lực đối với Diệp Hoan.

Advertisement

Trung Quốc là xã hội nhân tình, xã hội nhân tình coi trọng tình cảm, hơn nữa loại tình cảm này được duy trì từ thế hệ này sang thế hệ khác, phụ thân Liễu Tứ Hải của nàng nợ ân của người khác, thì món nợ này nhất định phải do nàng trả thay, phần ân tình này giờ đây lại trở thành món ràng buộc ném chuột sợ vỡ bình của Liễu Mi.

Bây giờ Diệp Hoan trong mắt Liễu Mi, không thể nghi ngờ là đang nắm trong tay một thanh thượng phương bảo kiếm, chuôi bảo kiếm này có tên là “Ân cứu mạng”, do ân nhân cứu mạng của phụ thân nàng, một vị vương thế bá không biết từ góc nào chui ra, truyền lại cho cháu hắn Diệp Hoan, có nó trong tay, Liễu Mi bây muốn trừng phạt hắn cũng không được, chửi cũng không được, cho dù muốn làm ra vẻ oai phong của cấp trên, cũng cảm thấy khí thế yếu đi vài phần..

Hận nhá!

... Thật muốn sai mấy tên huynh đệ nửa đêm trừ khử hắn.

Khẽ ho hai tiếng, Liễu Mi ngẩng mặt lên, lạnh lùng nói: “Diệp Hoan, đi pha cho ta ly cà phê.”

Diệp Hoan suy nghĩ viễn vong, không chút phản ứng, hắn vẫn đắm chìm trong hạnh phúc của cuộc sống thành phần tri thức, vẻ mặt cười thích thú, hồi lâu không thể nào tự thoát ra được...

“Diệp Hoan!” Liễu Mi cắn răng, ngữ khí tăng lên.

Advertisement

Diệp Hoan như sực tỉnh, phục hồi lại tinh thần, ngơ ngác nhìn chăm chú vào Liễu Mi.

Liễu Mi nhìn hắn giận dữ, mắt xếch thanh tịnh bên trong bắt đầu sung huyết...

Hai người im lặng…….

Một hồi lâu, Diệp Hoan đột nhiên vỗ bàn một cái, mặt kinh hãi nói to: “Không xong rồi!”

Liễu Mi giật bắn người lên: “Làm sao vậy?”

“... Quên làm thẻ cơm rồi!”

Vèo!

Một cơn cuồng phong gào thét quét qua, trong văn phòng đã không thấy bóng dáng Diệp Hoan.

Liễu Mi: “….”

Cơn tức giận xông lên đầu, Liễu Mi hai lời không nói gọi điện thoại cho Liễu Tứ Hải.

“Cha, cái tên Diệp Hoan kia con thật sự chịu không nổi hắn! Con muốn cho hắn xéo đi!”

Đầu bên kia điện thoại âm thanh Liễu Tứ Hải truyền đến lạnh lùng nói: “Ân nhân cứu mạng đã cho ta một cái tát rồi, chẳng lẽ con muốn tát cha lần hai nữa? Một công việc thôi mà, chuyện như vậy cũng làm không xong, thì sao có thể chèo lái Hồng Hổ chứ?”

Tạch...!

Điện thoại cúp cái rụp, Liễu Mi mơ hồ nghe thấy tiếng bận rộn trong điện thoại, khóc không ra nước mắt...

...

...

Nửa giờ sau, Diệp Hoan cuối cùng khoan khoái trở về, vẻ mặt cười thỏa mãn.

“Ha ha, Liễu tổng, công ty chúng ta quá nhân đạo rồi, lầu bốn mươi tám có cái căn tin chuyên dành cho nhân viên công ty, vừa rồi tôi đi hỏi thăm một chút, buổi trưa hôm nay có thịt kho tàu, đùi gà, thịt viên tứ hỉ, mướp trượt dây, gan heo xào….”

Diệp Hoan giống như tiểu nhị hát hài trong tướng thanh (hát hài hước châm biếm) một hơi nói ra hết mười mấy món ăn, càng nói càng cao hứng, mặt cười như hoa cúc nở rộ.

Liễu Mi kinh ngạc bởi trí nhớ kinh người của hắn, đồng thời nhịn không được hỏi mình...Chẳng lẽ ta đã mời phải một tên ăn hàng?

“Diệp Hoan… Đi pha cho ta ly cà phê.” Liễu Mi vuốt trán, toàn thân bất lực nói.

“Hư —— đừng lên tiếng.” Diệp Hoan trở nên nghiêm chỉnh, thần sắc nghiêm túc mà trang trọng, đôi mắt mở ra như lục lạc vậy, nghiêm trọng nhìn chằm chằm vào cái đồng hồ cổ lớn kiểu Châu Âu ở góc tường văn phòng.

Liễu Mi thật sự muốn khóc: “Anh lại nhìn cái gì thế?”

Diệp Hoan im lặng không nói, hai mắt thẳng ngoắc nhìn chằm chằm vào đồng hồ lớn...

Một hồi lâu...

Đinh đong đong đong ---------------

11:30, cả tầng lầu vang lên tiếng chuông nghỉ trưa dễ nghe.

“YES!” Diệp Hoan hưng phấn nắm lấy tay: “Ăn cơm thôi!”

Vèo!

Một luồng cuồng phong gào thét phóng qua, lại không thấy hắn nữa rồi.

Liễu Mi: “……”

Khách sạn Hilton thành phố Ninh Hải trong phòng dành cho tổng thống.

Chu Mị mặc bộ đồ ngủ màu hồng bóc lửa, thân thể thong dài như ẩn như hiện dưới bộ đồ ngủ dài thướt tha bào, mê hoặc lòng người, da thịt lộ ra bên ngoài trắng nõn óng ánh như sữa bò, toàn thân tỏa ra khiến đàn ông phạm tội phong tình, vũ mị mà ưu nhã.

Giờ phút này Chu Mị tay phải bưng một ly rượu đỏ, chân trần đứng trước cửa sổ, móng tay gót sen lung linh xinh đẹp tuyệt trần sơn một chút đan khấu, rất xứng với làn da màu trắng như tuyết, giống như những bông mai vàng nở trên đống tuyết vậy, một đôi con mắt thanh tịnh mê người xuất thần nhìn cảnh đêm phồn hoa của thành phố Ninh Hải ngoài cửa sổ, ánh mắt mê ly mà thâm thúy.

Ly rượu thủy tinh chạm vào môi anh đào, Chu Mị uống một ngụm rượu nho nhỏ, cặp môi đỏ và màu đỏ của rượu hòa vào cùng một màu sắc, như ngọn lửa mãnh liệt, như hoa hồng.

Chu Mị từ nhỏ được phu nhân thu dưỡng, nuôi dưỡng nàng như con gái của mình, từ nhỏ dạy cho nàng tri thức, lễ nghi, dạy thi từ thi họa, dạy cầm kỳ trà tửu, dạy nàng thượng vị giả ngăn được quyền mưu, dạy nàng ngàn vạn thủ đoạn và mưu trí cá cược trong thương trường, nàng biết âm nhạc, biết văn học, biết nghệ thuật, những thứ mà tiểu thư khuê các, danh môn thục viện biết, nàng điều biết cả, hơn nữa còn biết nhiều hơn người khác.

Trong việc xã giao ở thủ đô, nàng giống như là một đóa Thiên Sơn tuyết liên thánh khiết, ai cũng không dám khinh thường.

Phu nhân dạy cho nàng rất nhiều, nhưng dạy nhiều hơn cả là dạy cho nàng sao hiểu được đàn ông, cả đời này nàng chỉ cần hiểu một người đàn ông, người đàn ông này thân giờ hiện giờ so với nàng mà nói, quả thật giống như một con cóc vậy, nhưng Chu Mị hiểu rõ, nàng sinh ra là để chuẩn bị cho người đàn ông này, đó cũng chính là ỳ nghĩa duy nhất mà nàng tồn tại.

Cuộc đời này tuy rằng đã cao cao tại thượng, nhưng ở trong mắt phu nhân và gia chủ, tiểu thiếu gia mới là người quan trọng nhất trong lòng bọn họ, là hết thảy hi vọng và sự mong chờ của bọn họ.

Trong phòng điện thoại bỗng nhiên vang lên, Chu Mị từ trong trầm tư bừng tỉnh.

“Phu nhân.” Chu Mị cung kính nói với người trong điện thoại, cho dù phu nhân không ở trước mặt, nhưng Chu Mị cũng tự giác đứng thẳng người.

“Hoàn cảnh của tiểu thiếu gia như thế nào?” Đầu bên kia điện thoại, âm thanh của phu nhân hiện lên nỗi nhớ con vô cùng.

Chu Mị biết, nỗi nhớ này không phải dành cho mình.

“Trước mắt con không trực tiếp tiếp xúc với tiểu thiếu gia, dù sao có sự nguy hiểm nhất định, tiểu thiếu gia sinh hoạt hiện tại có chút túng quẫn, hối hả mưu sinh, nhưng ngài rất kiên cường,... Rất có tâm huyết."

Đầu bên kia điện thoại im lặng một hồi lâu, loáng thoáng có tiếng khóc truyền đến.

“Nó... hai mươi năm chịu khổ ah, người làm mẫu thân ta đây... Ta...”

“Phu nhân, người giữ gìn sức khỏe, nếu như người thật sự muốn gặp tiểu thiếu gia, con có thể đẩy nhanh tiến độ hơn nữa, dốc hết sức đưa tiểu thiếu gia trở về...”

“Đừng, đừng đẩy nhanh tiến độ, trước mắt thời cơ chưa tới, gần đây trong nhà đấu đá ngày càng lợi hại, lão gia tử không hỏi thế sự, đã lâu không ra mặt, gia chủ có chút chịu đựng không được, bây giờ tuyệt đối không thể để tiểu thiếu gia xuất hiện trước mặt bọn họ, tình thế quá hiểm ác...”

“Vâng, phu nhân.”

“Ngày mai con hãy bí mật tiếp xúc với Vương Quế Đống Vương thúc... Hắn trông coi con giùm ta và gia chủ, cũng đã được hai mươi năm rồi, chúng ta thật sự có lỗi với hắn, lúc con thấy hắn nhất định phải cung kính, giữ lễ nghĩa vãn bối, không được chậm trễ.”

“Vâng.”

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291
Tiến »