Thái Tử Bụi Đời

Lượt đọc: 5966 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291
Tiến »
Chương 63
c63: tình địch đụng mặt.

❊ ❊ ❊

Trong cuộc sống có rất nhiều việc khiến người ta buồn khổ, nói thí dụ như…không có tiền.

Đau hơn cả chuyện không có tiền chính là ở bên cạnh một kẻ lắm tiền nhiều của. Kẻ đó đối xử với mình tốt như mẹ ruột, nhưng vị con ruột này vẫn cứ…không có tiền

Diệp Hoan có đôi khi thật muốn nhéo mặt mình mấy cái. Quả thực Chu Mị đối với hắn quá tốt. Diệp Hoan cảm thấy cho dù là mẹ ruột chỉ sợ cũng không tốt được như vậy. Nào là đưa bé Ái qua Mĩ chữa bệnh, nào là lập quỹ từ thiện gì đó…

Con người khi nào mới có thể biểu hiện ra lòng lương thiện như vậy

Chính là khi có tiền

Đặc biệt là lúc nhiều tiền đến độ nó trở thành một chuỗi số dài đến vô nghĩa, sự lương thiện sẽ đến với bạn, ví như sửa đường xây cầu, phát cháo miễn phí…vv Có thể khẳng định, một kẻ ngay cả bụng mình còn chưa lo nổi sẽ tuyệt đối không thừa sức đi giúp đỡ người khác

Kẻ giàu và người nghèo khác nhau ở chỗ kẻ có tiền tự biến mình thành Bồ Tát sống, mà người nghèo chỉ có thể đem mình làm Nê Bồ Tát.

Mà giờ kẻ có tiền và người nghèo đang đứng cùng với nhau.

Advertisement

Hôm nay là ngày đưa bé Ái sang Mĩ chữa bệnh. Từ sáng sớm, Diệp Hoan, Nam Kiều Mộc cùng mấy người bạn nối khố đã chờ ở sảnh sân bay quốc tế

Hôm nay, Chu Mị ăn mặc khá đơn giản. Cô mặc sơ mi trắng, quần bò xanh lơ ôm sát khoe ra cặp đùi thon dài duyên dáng, bên ngoài là chiếc áo khoác màu xám tro. Khuôn mặt trắng trẻo không son phấn toát lên vẻ thanh nhã trẻ trung tựa như mấy cô bé nhà bình dân, vừa xinh đẹp lại gần gũi

Kỳ quái là mỗi lần Diệp Hoan gặp Chu Mị đều có cảm giác dường như phong cách ăn mặc của nàng khá khiêm tốn. Quần áo giày dép đều là loại bình dân theo kiểu hàng bán vỉa hè 50 đồng một bộ khuyến mại thêm cả bít tất….

Đáng giận hơn là cho dù là loại hàng vỉa hè rẻ tiền nhất, mặc lên người Chu Mị đều mẹ nó trông như người mẫu thời trang Paris dẫn đầu xu hướng thời trang thời thượng. Mỹ nữ chính là mỹ nữ, mặc cái gì cũng đều khí thế mười phần.

Chu Mị vừa bước vào đại sảnh, ánh mắt gian tà của Diệp Hoan đã lập tức trườn lên cặp đùi thon dài quyến rũ khiến cho người ta say mê quên cả lối về. Hắn say sưa ngắm đến nước miếng chảy xuống cũng không biết.

Nam Kiều Mộc nhìn theo hướng Diệp Hoan, ngoảnh lại thấy hắn híp mắt trưng ra vẻ háo sắc quen thuộc. Nàng liền biết cô gái vừa đến chính là tiểu thư Chu xinh đẹp, tốt bụng mà Diệp Hoan và Hầu Tử thường nhắc đến. Nam Kiều Mộc lập tức căng thẳng, cả người cứng ngắc tựa như một con mèo khi cảm giác được nguy hiểm.

Advertisement

Chu Mị ung dung bước đến trước mặt bọn họ. Đôi mắt đẹp nhìn quanh một lượt, giống như không phát hiện ra Diệp Hoan. Chu Mị chìa tay phải về phía Nam Kiều Mộc

Hai bàn tay xiết chặt, Chu Mị mỉm cười “ Nam Kiều Mộc phải không? Cô là bạn thanh mai trúc mã của Diệp Hoan, đã có hai bằng thạc sĩ chuyên ngành vật lý và y khoa của đại học Ninh Hải?”

Nam Kiều Mộc thấy Chu Mị nói cười niềm nở, địch ý cũng tản bớt. Cô rất nhanh điều chỉnh lại nét mặt, cười nhẹ “Diệp Hoan nói về tôi như vậy sao? Còn cô chính là Chu Mị mà Diệp Hoan và Hầu Tử thường ca ngợi, người có lòng tốt đưa bé Ái qua Mĩ chữa bệnh phải không?”

Chu Mị lại cười “Diệp Hoan đã nói vậy về tôi sao? Trước kia tôi cứ luôn cho rằng đám phụ nữ trí thức nhất định trông rất xấu xí, ví dụ như đeo một cặp kính to xụ che hết nửa khuôn mặt, ăn mặc lôi thôi, gương mặt đờ đẫn. Hôm nay gặp cô tôi mới biết hóa ra câu nói ‘tài mạo song toàn’ là có thật”

Nam Kiều Mộc cũng cười “Trước kia tôi cũng cho rằng phụ nữ lắm tiền nhất định vừa xấu vừa béo, hơn nữa tính tình xảo trá, hống hách. Hôm nay thấy cô tôi mới phát hiện hóa ra mỹ mạo, phú quý, thiện lương, ba từ này có thể cùng tồn tại.”

Hai cô gái vừa gặp mặt liền thổi phổng lẫn nhau, nhưng dưới lời lẽ hoa mĩ lại ẩn ngầm đấu đá.

Diệp Hoan thở dài “ Lần đầu tiên phát hiện ra mình lại lắm chuyện như vậy…”

Không lâu sau, một chiếc xe cứu thương màu trắng đỗ lại trước cửa sảnh vào.

Bé Ái mặc quần áo bệnh nhân ngồi trên xe lăn, được vài bác sĩ, y tá khiêng xuống. Mấy vị bác sĩ và điều dưỡng người Mĩ rất nhanh tiến lên tiếp nhận người bệnh.

Bé Ái ánh mắt mở to đầy bất an. Nhiều người xa lạ vây quanh khiến cho cô bé rất không thoải mái. Cái miệng nhỏ nhắn mím lại chực khóc đến nơi.

Con ngươi to đen láy tìm kiếm chung quanh. Bé Ái nhìn thấy Diệp Hoan đứng cách đó không xa, hai mắt sáng ngời, giơ bàn tay trắng trẻo mũm mĩm lên rối rít vẫy “Anh Hoan! Anh Hoan!”

Diệp Hoan nở nụ cười, tiến về phía cô bé. Bé Ái bật khóc, hét lớn “Anh Hoan mau tới cứu em! Bọn họ muốn mang em đi bán!”

Diệp Hoan cười càng đậm, ngồi xổm xuống trước mặt bé Ái. Tay hắn nắm bàn tay nhỏ bé lạnh như băng của bé Ái, dịu dàng nói “Nhóc Ái ngoan! Bọn họ không phải bán em đâu. Họ mang em đến một nơi rất xa để chữa bệnh…”

Bé Ái mang vẻ mặt không tình nguyện: “Rất xa là bao xa? Em còn được trở về không?”

“Đương nhiên có thể. Chờ em chữa khỏi bệnh sẽ được trở về. Khi nào em về anh Hoan sẽ nhào lộn cho em xem”

“Anh Hoan…chúng ta tìm đâu ra tiền chữa bệnh?” Bé Ái lo lắng hỏi.

Diệp Hoan thở dài, tìm đâu ra tiền chữa bệnh… Quá trình này quá phức tạp đi. Thật không biết giải thích với một cô bé chín tuổi như thế nào.

Diệp Hoan chỉ chỉ Chu Mị đang đứng cách đó không xa, đoạn ghé vào tai bé Ái thì thầm “Em có nhìn thấy bà chị xinh đẹp kia không?”

Bé Ái gật đầu.

Diệp Hoan đau thương nói “Vì kiếm tiền chữa bệnh cho em, anh Hoan đã bán mình cho bà chị ấy. Bà chị xinh đẹp đó nói nếu như bé Ái không nhanh khỏi bệnh thì mỗi ngày chị ta sẽ dùng roi da quất anh tám lần. Trừ phi bé Ái chữa bệnh xong nhanh chóng trở về, bằng không anh Hoan mỗi ngày chỉ có thể sống trong nước sôi lửa bỏng…”

“….”

“….”

Trên đường băng phía sau trung tâm điều khiển mặt đất, các chuyên viên và điều dưỡng người Mĩ đang khiêng bé Ái không ngừng khóc lóc lên máy bay.

Chu Mị nhìn chiếc máy bay vút lên bầu trời, nhỏ dần rồi biến mất giữa những đám mây trắng xốp. Cô quay đầu nghi ngờ hỏi “Bé Ái trước khi đi vừa khóc vừa nhìn tôi thù hận giống như nhìn kẻ thù vậy. Con bé làm sao vậy?”

“Hành tây. Bé Ái sáng nay ăn phải hành tây” Diệp Hoan nặng nề nói.

Đợi bé Ái khuất khỏi tầm mắt, mọi người đều tự tản đi.

Chu Mị rời đi trước. Việc di chuyển trụ sở tập đoàn Đằng Long đến Ninh Hải khiến nàng có một núi công việc cần giải quyết.

Đám người Diệp Hoan bắt một chiếc taxi về nhà.

Trên xe, Hầu Tử nét mặt đăm chiêu, khẽ nói “Anh Hoan, chúng ta về sau phải làm sao? Vẫn cứ sống không lý tưởng vậy sao?”

Diệp Hoan tay chống má, cười nhẹ tênh “Thì cứ thế thôi! Loại người như chúng ta đời này khó có khả năng phát tài lớn được. Những ngày sau này cứ an ổn mà sống. Tìm một công việc thu nhập ổn định, tích cóp chút tiền để dành phòng khi. Xa hơn nữa thì tìm lấy một, hai cái lý tưởng nho nhỏ mà phấn đấu. Cuộc sống cứ như vậy mà trôi qua”

Nam Kiều Mộc ngồi ở ghế trước lông mày khẽ nhíu lại, lơ đãng lộ ra một nụ cười nhẹ nhàng,

Rất nhiều người khi còn sống đều ước mơ những điều ngoài tầm với, những lý tưởng mù quáng, những hoài bão xa vời, kỳ thật đều là tự xây lâu đài cát cho mình. Một thằng đàn ông 20 tuổi cuộc sống chỉ vừa mới bắt đầu, có thể hiểu được chân lý này đã là phi thường đáng quý rồi. Không có lý tưởng ư? Một kẻ ngay cả chuyện cơm ngày ba bữa cũng không thể lo nổi lại còn ngực ôm chí lớn thì quả là nực cười.

Trương Tam hỏi “Anh Hoan, thế lý tưởng nhỏ của anh là gì?”

Diệp Hoan cười hắc hắc”Lý tưởng của anh so với hai đứa mày thoát tục hơn nhiều. Nếu như đời này anh có thể tích cóp được mấy vạn đồng liền gửi ngân hàng, tìm một người vợ không chê anh, sinh một đứa con không quá ngốc nghếch cũng không cần quá thông minh. Vậy là đủ rồi.”

Hầu Tử bĩu môi “Lấy một người vợ không chê mình. Cái này mà cũng gọi là lý tưởng à?”

“So với mày vẫn còn tốt hơn. Anh đây còn muốn lấy vợ, mày thì sao? Mày ấy à, đoán chừng chỉ có thể tự lấy tay phải của mình thôi”

Trương Tam nghe vậy hắc hắc cười quái dị.

Hầu Tử trầm mặc một hồi rồi thản nhiên nói “Tay trái”

“Hả?”

“Tay phải bận cầm chuột rồi, chỉ còn tay trái rảnh thôi…”

Trong cuộc sống có rất nhiều việc khiến người ta buồn khổ, nói thí dụ như…không có tiền.

Đau hơn cả chuyện không có tiền chính là ở bên cạnh một kẻ lắm tiền nhiều của. Kẻ đó đối xử với mình tốt như mẹ ruột, nhưng vị con ruột này vẫn cứ…không có tiền

Diệp Hoan có đôi khi thật muốn nhéo mặt mình mấy cái. Quả thực Chu Mị đối với hắn quá tốt. Diệp Hoan cảm thấy cho dù là mẹ ruột chỉ sợ cũng không tốt được như vậy. Nào là đưa bé Ái qua Mĩ chữa bệnh, nào là lập quỹ từ thiện gì đó…

Con người khi nào mới có thể biểu hiện ra lòng lương thiện như vậy

Chính là khi có tiền

Đặc biệt là lúc nhiều tiền đến độ nó trở thành một chuỗi số dài đến vô nghĩa, sự lương thiện sẽ đến với bạn, ví như sửa đường xây cầu, phát cháo miễn phí…vv Có thể khẳng định, một kẻ ngay cả bụng mình còn chưa lo nổi sẽ tuyệt đối không thừa sức đi giúp đỡ người khác

Kẻ giàu và người nghèo khác nhau ở chỗ kẻ có tiền tự biến mình thành Bồ Tát sống, mà người nghèo chỉ có thể đem mình làm Nê Bồ Tát.

Mà giờ kẻ có tiền và người nghèo đang đứng cùng với nhau.

Advertisement

Hôm nay là ngày đưa bé Ái sang Mĩ chữa bệnh. Từ sáng sớm, Diệp Hoan, Nam Kiều Mộc cùng mấy người bạn nối khố đã chờ ở sảnh sân bay quốc tế

Hôm nay, Chu Mị ăn mặc khá đơn giản. Cô mặc sơ mi trắng, quần bò xanh lơ ôm sát khoe ra cặp đùi thon dài duyên dáng, bên ngoài là chiếc áo khoác màu xám tro. Khuôn mặt trắng trẻo không son phấn toát lên vẻ thanh nhã trẻ trung tựa như mấy cô bé nhà bình dân, vừa xinh đẹp lại gần gũi

Kỳ quái là mỗi lần Diệp Hoan gặp Chu Mị đều có cảm giác dường như phong cách ăn mặc của nàng khá khiêm tốn. Quần áo giày dép đều là loại bình dân theo kiểu hàng bán vỉa hè 50 đồng một bộ khuyến mại thêm cả bít tất….

Đáng giận hơn là cho dù là loại hàng vỉa hè rẻ tiền nhất, mặc lên người Chu Mị đều mẹ nó trông như người mẫu thời trang Paris dẫn đầu xu hướng thời trang thời thượng. Mỹ nữ chính là mỹ nữ, mặc cái gì cũng đều khí thế mười phần.

Chu Mị vừa bước vào đại sảnh, ánh mắt gian tà của Diệp Hoan đã lập tức trườn lên cặp đùi thon dài quyến rũ khiến cho người ta say mê quên cả lối về. Hắn say sưa ngắm đến nước miếng chảy xuống cũng không biết.

Nam Kiều Mộc nhìn theo hướng Diệp Hoan, ngoảnh lại thấy hắn híp mắt trưng ra vẻ háo sắc quen thuộc. Nàng liền biết cô gái vừa đến chính là tiểu thư Chu xinh đẹp, tốt bụng mà Diệp Hoan và Hầu Tử thường nhắc đến. Nam Kiều Mộc lập tức căng thẳng, cả người cứng ngắc tựa như một con mèo khi cảm giác được nguy hiểm.

Advertisement

Chu Mị ung dung bước đến trước mặt bọn họ. Đôi mắt đẹp nhìn quanh một lượt, giống như không phát hiện ra Diệp Hoan. Chu Mị chìa tay phải về phía Nam Kiều Mộc

Hai bàn tay xiết chặt, Chu Mị mỉm cười “ Nam Kiều Mộc phải không? Cô là bạn thanh mai trúc mã của Diệp Hoan, đã có hai bằng thạc sĩ chuyên ngành vật lý và y khoa của đại học Ninh Hải?”

Nam Kiều Mộc thấy Chu Mị nói cười niềm nở, địch ý cũng tản bớt. Cô rất nhanh điều chỉnh lại nét mặt, cười nhẹ “Diệp Hoan nói về tôi như vậy sao? Còn cô chính là Chu Mị mà Diệp Hoan và Hầu Tử thường ca ngợi, người có lòng tốt đưa bé Ái qua Mĩ chữa bệnh phải không?”

Chu Mị lại cười “Diệp Hoan đã nói vậy về tôi sao? Trước kia tôi cứ luôn cho rằng đám phụ nữ trí thức nhất định trông rất xấu xí, ví dụ như đeo một cặp kính to xụ che hết nửa khuôn mặt, ăn mặc lôi thôi, gương mặt đờ đẫn. Hôm nay gặp cô tôi mới biết hóa ra câu nói ‘tài mạo song toàn’ là có thật”

Nam Kiều Mộc cũng cười “Trước kia tôi cũng cho rằng phụ nữ lắm tiền nhất định vừa xấu vừa béo, hơn nữa tính tình xảo trá, hống hách. Hôm nay thấy cô tôi mới phát hiện hóa ra mỹ mạo, phú quý, thiện lương, ba từ này có thể cùng tồn tại.”

Hai cô gái vừa gặp mặt liền thổi phổng lẫn nhau, nhưng dưới lời lẽ hoa mĩ lại ẩn ngầm đấu đá.

Diệp Hoan thở dài “ Lần đầu tiên phát hiện ra mình lại lắm chuyện như vậy…”

Không lâu sau, một chiếc xe cứu thương màu trắng đỗ lại trước cửa sảnh vào.

Bé Ái mặc quần áo bệnh nhân ngồi trên xe lăn, được vài bác sĩ, y tá khiêng xuống. Mấy vị bác sĩ và điều dưỡng người Mĩ rất nhanh tiến lên tiếp nhận người bệnh.

Bé Ái ánh mắt mở to đầy bất an. Nhiều người xa lạ vây quanh khiến cho cô bé rất không thoải mái. Cái miệng nhỏ nhắn mím lại chực khóc đến nơi.

Con ngươi to đen láy tìm kiếm chung quanh. Bé Ái nhìn thấy Diệp Hoan đứng cách đó không xa, hai mắt sáng ngời, giơ bàn tay trắng trẻo mũm mĩm lên rối rít vẫy “Anh Hoan! Anh Hoan!”

Diệp Hoan nở nụ cười, tiến về phía cô bé. Bé Ái bật khóc, hét lớn “Anh Hoan mau tới cứu em! Bọn họ muốn mang em đi bán!”

Diệp Hoan cười càng đậm, ngồi xổm xuống trước mặt bé Ái. Tay hắn nắm bàn tay nhỏ bé lạnh như băng của bé Ái, dịu dàng nói “Nhóc Ái ngoan! Bọn họ không phải bán em đâu. Họ mang em đến một nơi rất xa để chữa bệnh…”

Bé Ái mang vẻ mặt không tình nguyện: “Rất xa là bao xa? Em còn được trở về không?”

“Đương nhiên có thể. Chờ em chữa khỏi bệnh sẽ được trở về. Khi nào em về anh Hoan sẽ nhào lộn cho em xem”

“Anh Hoan…chúng ta tìm đâu ra tiền chữa bệnh?” Bé Ái lo lắng hỏi.

Diệp Hoan thở dài, tìm đâu ra tiền chữa bệnh… Quá trình này quá phức tạp đi. Thật không biết giải thích với một cô bé chín tuổi như thế nào.

Diệp Hoan chỉ chỉ Chu Mị đang đứng cách đó không xa, đoạn ghé vào tai bé Ái thì thầm “Em có nhìn thấy bà chị xinh đẹp kia không?”

Bé Ái gật đầu.

Diệp Hoan đau thương nói “Vì kiếm tiền chữa bệnh cho em, anh Hoan đã bán mình cho bà chị ấy. Bà chị xinh đẹp đó nói nếu như bé Ái không nhanh khỏi bệnh thì mỗi ngày chị ta sẽ dùng roi da quất anh tám lần. Trừ phi bé Ái chữa bệnh xong nhanh chóng trở về, bằng không anh Hoan mỗi ngày chỉ có thể sống trong nước sôi lửa bỏng…”

“….”

“….”

Trên đường băng phía sau trung tâm điều khiển mặt đất, các chuyên viên và điều dưỡng người Mĩ đang khiêng bé Ái không ngừng khóc lóc lên máy bay.

Chu Mị nhìn chiếc máy bay vút lên bầu trời, nhỏ dần rồi biến mất giữa những đám mây trắng xốp. Cô quay đầu nghi ngờ hỏi “Bé Ái trước khi đi vừa khóc vừa nhìn tôi thù hận giống như nhìn kẻ thù vậy. Con bé làm sao vậy?”

“Hành tây. Bé Ái sáng nay ăn phải hành tây” Diệp Hoan nặng nề nói.

Đợi bé Ái khuất khỏi tầm mắt, mọi người đều tự tản đi.

Chu Mị rời đi trước. Việc di chuyển trụ sở tập đoàn Đằng Long đến Ninh Hải khiến nàng có một núi công việc cần giải quyết.

Đám người Diệp Hoan bắt một chiếc taxi về nhà.

Trên xe, Hầu Tử nét mặt đăm chiêu, khẽ nói “Anh Hoan, chúng ta về sau phải làm sao? Vẫn cứ sống không lý tưởng vậy sao?”

Diệp Hoan tay chống má, cười nhẹ tênh “Thì cứ thế thôi! Loại người như chúng ta đời này khó có khả năng phát tài lớn được. Những ngày sau này cứ an ổn mà sống. Tìm một công việc thu nhập ổn định, tích cóp chút tiền để dành phòng khi. Xa hơn nữa thì tìm lấy một, hai cái lý tưởng nho nhỏ mà phấn đấu. Cuộc sống cứ như vậy mà trôi qua”

Nam Kiều Mộc ngồi ở ghế trước lông mày khẽ nhíu lại, lơ đãng lộ ra một nụ cười nhẹ nhàng,

Rất nhiều người khi còn sống đều ước mơ những điều ngoài tầm với, những lý tưởng mù quáng, những hoài bão xa vời, kỳ thật đều là tự xây lâu đài cát cho mình. Một thằng đàn ông 20 tuổi cuộc sống chỉ vừa mới bắt đầu, có thể hiểu được chân lý này đã là phi thường đáng quý rồi. Không có lý tưởng ư? Một kẻ ngay cả chuyện cơm ngày ba bữa cũng không thể lo nổi lại còn ngực ôm chí lớn thì quả là nực cười.

Trương Tam hỏi “Anh Hoan, thế lý tưởng nhỏ của anh là gì?”

Diệp Hoan cười hắc hắc”Lý tưởng của anh so với hai đứa mày thoát tục hơn nhiều. Nếu như đời này anh có thể tích cóp được mấy vạn đồng liền gửi ngân hàng, tìm một người vợ không chê anh, sinh một đứa con không quá ngốc nghếch cũng không cần quá thông minh. Vậy là đủ rồi.”

Hầu Tử bĩu môi “Lấy một người vợ không chê mình. Cái này mà cũng gọi là lý tưởng à?”

“So với mày vẫn còn tốt hơn. Anh đây còn muốn lấy vợ, mày thì sao? Mày ấy à, đoán chừng chỉ có thể tự lấy tay phải của mình thôi”

Trương Tam nghe vậy hắc hắc cười quái dị.

Hầu Tử trầm mặc một hồi rồi thản nhiên nói “Tay trái”

“Hả?”

“Tay phải bận cầm chuột rồi, chỉ còn tay trái rảnh thôi…”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291
Tiến »