Thái Tử Bụi Đời

Lượt đọc: 5941 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291
Tiến »
Chương 67
c67: vô tình lại hữu tình.

❊ ❊ ❊

Ba người Diệp Hoan về đến nhà, Nam Kiều Mộc đã làm xong một bàn đầy đồ ăn chờ bọn họ.

Thấy Diệp Hoan được dìu về mặt mày tái nhợt, Nam Kiều Mộc kinh hãi không thôi. Sau khi hỏi ra nguồn cơn câu chuyện, cô vừa bực mình vừa buồn cười, muốn châm biếm mấy câu nhưng nhìn bộ dạng Diệp Hoan mệt lử, lòng lại mềm nhũn.

Thật là làm cho người ta không thể an tâm được…

Hầu Tử và Trương Tam thấy thức ăn đầy bàn, sớm đã thèm đến nước miếng thấm đầy áo, vội quăng Diệp Hoan ra ghế rồi nhón mấy miếng bỏ vào miệng.

Thừa dịp Nam Kiều Mộc xuống bếp bưng súp, Hầu Tử cười nói: “Anh Hoan, phụ nữ như Kiều Mộc chẳng những bằng cấp cao, thu nhập tốt, còn có tài nấu ăn tuyệt đỉnh, tướng mạo thì không cần nói. Có thể nói là xuống được phòng bếp, ra được phòng khách. Anh thật không động tâm sao?”

Diệp Hoan nhoài người trên ghế, thều thào nói: “Quá quen thuộc rồi, ngại xuống tay…”

Trương Tam xì một tiếng, khinh thường nói: “Anh dám nghĩ mà không dám làm sao?”

Diệp Hoan thở dài một tiếng: “Nói không động tâm là giả. Cho dù động tâm, nếu như đổi lại là bọn mày, bọn mày sẽ theo đuổi Kiều Mộc sao?”

Hầu Tử, Trương Tam cùng đồng thanh: “Đương nhiên rồi!”

Diệp Hoan nhếch mép, chậm rãi nói: “Vậy bọn mày sai rồi. Một người đẹp tài mạo song toàn như thế, nghe nói bọn con trai trong đại học Ninh Hải theo đuổi Kiều Mộc xếp hàng dài cả cây số. Những thằng đó có ai không phải tiền đồ sáng lạng, tiền của dư thừa. Anh dựa vào cái gì theo đuổi cô ấy? Anh mày tư cách gì theo đuổi?”

Trương Tam không cho là đúng: “Nhiều người theo đuổi như vậy nhưng Kiều Mộc vẫn cam tâm tình nguyện chen chúc với anh trong cái xóm rách này. Mỗi ngày đi làm phải chuyển đến hai, ba tuyến xe buýt. Bao năm nay người ta nửa câu phàn nàn đều không có, anh chẳng lẽ mù rồi sao? Anh nói xem Kiều Mộc có tâm tư gì?”

Advertisement

Diệp Hoan gảy gảy cọng rau trong đĩa, thở dài: “Chính vì cô ấy có ý với anh, anh mới không dám theo đuổi. Hạng người như chúng ta, cả ngày lêu lổng, đến tờ tiền chẵn cũng không có. Ngay cả mời cô ấy đi xem phim cũng chẳng làm được. Người ta xinh đẹp, tài năng vậy mà đi theo tên lưu manh như anh quả thực, con mẹ nó, bông hoa lài cắm bãi cứt trâu…”

“Kiều Mộc xứng đáng có được người đàn ông tốt chứ không phải đứa nghèo hèn như anh. Anh theo đuổi cô ấy chính là hại cả đời cô ấy. Anh mày không ngại hại phụ nữ cả thế giới nhưng không thể hại Kiều Mộc. Bởi vì cô ấy là người thân của chúng ta, không thể làm cô ấy tổn thương…” Diệp Hoan ngữ khí thâm trầm, mang theo vài tia bất đắc dĩ.

Đúng vậy, địa vị, bằng cấp, thu nhập…

Chênh lệch lồ lộ như vậy, muốn trốn tránh cũng không được. Ở cái xã hội này, ngay cả tình yêu cũng là thứ xa xỉ, đã không yêu nổi thì cũng chỉ có thể lựa chọn lui bước, để cho nàng tìm một tương lai tốt đẹp hơn.

Hầu Tử, Trương Tam nhìn nhau, cảm khái nói: “Kiều Mộc đối xử với anh như vậy mà anh vẫn cứ ngây ngốc. Bọn em vẫn cho là anh chậm tiêu, không nhận ra tình cảm của Kiều Mộc. Hóa ra không phải anh không biết mà là cố ý trốn tránh?”

Diệp Hoan cô đơn cười: “Anh mày lăn lộn tình trường nhiều năm như vậy, cũng coi như cao thủ. Kiều Mộc có tình làm sao anh không nhận ra. Yêu không nổi thì cũng đừng hại người ta. Người ta không chê anh là vì chữ tình. Anh né tránh người ta cũng là vì chữ tình…”

Advertisement

Lời còn chưa dứt, trong bếp đột nhiên truyền ra một tiếng “Choanh!” giòn vang.

Ba người vội vàng chạy tới, đã thấy bát canh đổ úp trên mặt đất, nước súp trộn lẫn mảnh bát vỡ tung tóe trên nền nhà.

Nam Kiều Mộc cuống quýt dọn dẹp, giọng nói nghèn nghẹn: “Xin lỗi, xin lỗi! em..em trượt tay”

Nam Kiều Mộc hấp tấp xoay người, tránh né ánh mắt mọi người. Nhưng ba người đã tinh tường nhận thấy thân thể mềm mại khẽ run rẩy, vài giọt nước lấp lánh trườn theo gò má bay về phía sau, rơi trên mặt đất vỡ tan như một giấc mộng chưa nở đã chợt héo tàn.

Nam Kiều Mộc thu dọn xong liền vội vàng trở về phòng, đóng chặt cửa.

Phòng khách, Hầu Tử, Trương Tam nhìn Diệp Hoan đầy khiển trách

“Còn nói không tổn thương nó, hiện giờ thì tổn thương rồi”

Hầu Tử nghiêng đầu nghĩ ngợi sâu xa, bất đắc dĩ nhìn Trương Tam nói: “Cái tương lai tốt đẹp, vân vân, tao nghe không hiểu, tao chỉ biết là anh Hoan đă đắc tội Kiều Mộc. Sau này sợ là chúng ta không được ăn thức ăn con bé làm…”

Tưởng là vô tình nhưng lại hữu tình.

Nam Kiều Mộc ngồi một mình trong gian phòng tối tăm. Cả người run rẩy, nước mắt thấm ướt cả khuôn mặt, hai tay cật lực bịt miệng, khóc nấc không thành tiếng. Bóng tối ngự trị khắp gian phòng, lạnh lẽo, thê thương như trái tim cô lúc này.

Bên cạnh giường, bức ảnh cô chụp cùng Diệp Hoan phát ra ánh sáng dìu dịu. Trong ảnh, Diệp Hoan miệng ngậm thuốc, nghiêng đầu khoác vai cô, bộ dạng ngông nghênh. Còn cô, ngả vào người hắn khẽ mỉm cười, từ đáy mắt ánh lên hương vị hạnh phúc.

Nam Kiều Mộc cứ si ngốc ngắm nhìn gương mặt khiến cô vừa yêu vừa hận, nước mắt vẫn không ngừng rơi.

Nam Kiều Mộc vốn không phải người dễ biểu lộ cảm xúc. Dù vui sướng hay thương tâm, cô cũng chỉ núp mình trong bóng tối tự khóc lại tự cười. Cô gái tài hoa mà mọi người biết kỳ thật vô cùng sợ hãi thế giới này, chỉ có nép trong đôi cánh của Diệp Hoan, cô mới cảm thấy an toàn. Từ nhỏ đến lớn, Diệp Hoan vẫn luôn âm thầm bảo vệ cô, chưa bao giờ để cô thất vọng.

Diệp Hoan, tại sao anh cứ coi mình thấp hèn như vậy? Tương lai tốt đẹp ư? Tiền? hay là thân phận địa vị? Anh dùng việc cự tuyệt để che dấu cái tự ti của người nghèo sao?

Nếu không có anh ở hiện tại, em lấy đâu ra tương lai?

Nam Kiều Mộc khóc đến ruột gan như đứt ra từng khúc, vết thương hắn để lại cho cô thật lớn, thật đau đớn biết bao.

Cô tựa đầu, thẫn thờ nhìn vầng trăng nhàn nhạt treo ngoài cửa sổ. Cô phảng phất nghe được một giọng nói non nớt.

“Anh Hoan, người ta không muốn làm cô dâu của Hầu Tử, em muốn làm cô dâu của anh” Nam Kiều Mộc năm tuổi bĩu môi, vẻ mặt ủy khuất

“Anh đã cưới em một lần rồi. Lần này đến lượt Hầu Tử cưới em. Nghe lời, nghe lời!” Diệp Hoan rành mạch ra lệnh.

“Không cho phép! Em chỉ làm cô dâu của anh Hoan thôi!!” Nam Kiều Mộc oa oa khóc lớn.

Diệp Hoan bất đắc dĩ: “Được rồi, được rồi. Anh sẽ cưới em thêm lần nữa. Hầu Tử, cút sang một bên! Hết việc của mày rồi”

Nam Kiều Mộc nín khóc, mỉm cười hài lòng.

- --

“Anh Hoan…sau này lớn lên, anh sẽ thật sự cưới em sao?” Nam Kiều Mộc chín tuổi mở to đôi mắt ngây thơ, tràn ngập chờ mong hỏi.

“Con bé ngồi trên chúng ta lần kiểm tra nào cũng đạt đến 90 điểm. Con nhóc đó mỗi lần đều dùng lỗ mũi nhìn các anh. Quá khinh người mà! Kiều Mộc nếu mỗi lần kiểm tra đều đạt được 100 điểm, lớn lên anh sẽ cưới em”

Nam Kiều Mộc hưng phấn gật đầu, quyết tâm nói: “Vậy được, mỗi lần kiểm tra em nhất định sẽ đạt được 100 điểm”

Nam Kiều Mộc giấu mặt trong chăn, tâm hồn thiếu nữ mong manh như bị một cánh tay vô hình tàn bạo rạch một vết lớn, máu tươi đầm đìa, đau đến không cách nào hô hấp.

Diệp Hoan, anh còn nhớ lời hứa năm đó không?

Em đã làm được, anh thì sao?

…Chỉ sợ anh đã quên rồi

Vô lại! Đồ vô lại!

Cốc! Cốc! Cốc!

Tiếng đập cửa nhẹ nhàng vang lên.

Diệp Hoan mở cửa, bật đèn. Gương mặt đáng ghét hiện lên trong đôi mắt Nam Kiều Mộc.

Bắt gặp tia lửa điện của Nam Kiều Mộc, da dầu Diệp Hoan tê rần, hắc hắc gượng cười: “Chỉ là vỡ bát canh thôi mà, làm gì khóc thành như vậy. Anh có trách em đâu…”

Nam Kiều Mộc: “…”

Diệp Hoan ho nhẹ, lúng túng nói: “Còn… đồ ăn đã dọn lên bàn rồi, mọi người đều chờ em ra cùng ăn”

Nam Kiều Mộc tức giận lườm hắn: “…”

“Người là sắt, cơm là thép. Chỉ khóc không ăn, bụng sẽ đói đến phát sợ. Ăn xong lại khóc mới gọi là thoải mái…”

Trầm mặc ba giây, Nam Kiều Mộc bùng nổ

Vèo một tiếng, một cái gối ôm phấn hồng bay ra, đập bộp lên mặt Diệp Hoan làm hắn thoáng lảo đảo.

Nam Kiều Mộc dịu dàng, thanh tĩnh mọi ngày lệ rơi đầy mặt, gào thét nói “Lăn ra ngoài! Đồ hỗn đản nói không giữ lời!”

Rầm!

Cánh cửa phòng lần nữa bị hung hăng đóng lại.

Diệp Hoan hơi giật mình đứng ngẩn người ngoài cửa, vẻ mặt không hiểu ra sao.

Hầu Tử hích hích vai, cười tà: Anh Hoan, anh làm gì Kiều Mộc thế? Sao lại nói chuyện không giữ lời rồi?”

Diệp Hoan vò đầu bứt tai, suy tư thật lâu mới hung hăng vỗ đùi, vẻ mặt ảo não: “Tao biết rồi, hôm nay lúc Kiều Mộc gọi điện bảo chúng ta về, có dặn tao mua một bình dấm chua. Tao lúc ấy đáp ứng rồi lại quên phéng mất”.

Ba người Diệp Hoan về đến nhà, Nam Kiều Mộc đã làm xong một bàn đầy đồ ăn chờ bọn họ.

Thấy Diệp Hoan được dìu về mặt mày tái nhợt, Nam Kiều Mộc kinh hãi không thôi. Sau khi hỏi ra nguồn cơn câu chuyện, cô vừa bực mình vừa buồn cười, muốn châm biếm mấy câu nhưng nhìn bộ dạng Diệp Hoan mệt lử, lòng lại mềm nhũn.

Thật là làm cho người ta không thể an tâm được…

Hầu Tử và Trương Tam thấy thức ăn đầy bàn, sớm đã thèm đến nước miếng thấm đầy áo, vội quăng Diệp Hoan ra ghế rồi nhón mấy miếng bỏ vào miệng.

Thừa dịp Nam Kiều Mộc xuống bếp bưng súp, Hầu Tử cười nói: “Anh Hoan, phụ nữ như Kiều Mộc chẳng những bằng cấp cao, thu nhập tốt, còn có tài nấu ăn tuyệt đỉnh, tướng mạo thì không cần nói. Có thể nói là xuống được phòng bếp, ra được phòng khách. Anh thật không động tâm sao?”

Diệp Hoan nhoài người trên ghế, thều thào nói: “Quá quen thuộc rồi, ngại xuống tay…”

Trương Tam xì một tiếng, khinh thường nói: “Anh dám nghĩ mà không dám làm sao?”

Diệp Hoan thở dài một tiếng: “Nói không động tâm là giả. Cho dù động tâm, nếu như đổi lại là bọn mày, bọn mày sẽ theo đuổi Kiều Mộc sao?”

Hầu Tử, Trương Tam cùng đồng thanh: “Đương nhiên rồi!”

Diệp Hoan nhếch mép, chậm rãi nói: “Vậy bọn mày sai rồi. Một người đẹp tài mạo song toàn như thế, nghe nói bọn con trai trong đại học Ninh Hải theo đuổi Kiều Mộc xếp hàng dài cả cây số. Những thằng đó có ai không phải tiền đồ sáng lạng, tiền của dư thừa. Anh dựa vào cái gì theo đuổi cô ấy? Anh mày tư cách gì theo đuổi?”

Trương Tam không cho là đúng: “Nhiều người theo đuổi như vậy nhưng Kiều Mộc vẫn cam tâm tình nguyện chen chúc với anh trong cái xóm rách này. Mỗi ngày đi làm phải chuyển đến hai, ba tuyến xe buýt. Bao năm nay người ta nửa câu phàn nàn đều không có, anh chẳng lẽ mù rồi sao? Anh nói xem Kiều Mộc có tâm tư gì?”

Advertisement

Diệp Hoan gảy gảy cọng rau trong đĩa, thở dài: “Chính vì cô ấy có ý với anh, anh mới không dám theo đuổi. Hạng người như chúng ta, cả ngày lêu lổng, đến tờ tiền chẵn cũng không có. Ngay cả mời cô ấy đi xem phim cũng chẳng làm được. Người ta xinh đẹp, tài năng vậy mà đi theo tên lưu manh như anh quả thực, con mẹ nó, bông hoa lài cắm bãi cứt trâu…”

“Kiều Mộc xứng đáng có được người đàn ông tốt chứ không phải đứa nghèo hèn như anh. Anh theo đuổi cô ấy chính là hại cả đời cô ấy. Anh mày không ngại hại phụ nữ cả thế giới nhưng không thể hại Kiều Mộc. Bởi vì cô ấy là người thân của chúng ta, không thể làm cô ấy tổn thương…” Diệp Hoan ngữ khí thâm trầm, mang theo vài tia bất đắc dĩ.

Đúng vậy, địa vị, bằng cấp, thu nhập…

Chênh lệch lồ lộ như vậy, muốn trốn tránh cũng không được. Ở cái xã hội này, ngay cả tình yêu cũng là thứ xa xỉ, đã không yêu nổi thì cũng chỉ có thể lựa chọn lui bước, để cho nàng tìm một tương lai tốt đẹp hơn.

Hầu Tử, Trương Tam nhìn nhau, cảm khái nói: “Kiều Mộc đối xử với anh như vậy mà anh vẫn cứ ngây ngốc. Bọn em vẫn cho là anh chậm tiêu, không nhận ra tình cảm của Kiều Mộc. Hóa ra không phải anh không biết mà là cố ý trốn tránh?”

Diệp Hoan cô đơn cười: “Anh mày lăn lộn tình trường nhiều năm như vậy, cũng coi như cao thủ. Kiều Mộc có tình làm sao anh không nhận ra. Yêu không nổi thì cũng đừng hại người ta. Người ta không chê anh là vì chữ tình. Anh né tránh người ta cũng là vì chữ tình…”

Advertisement

Lời còn chưa dứt, trong bếp đột nhiên truyền ra một tiếng “Choanh!” giòn vang.

Ba người vội vàng chạy tới, đã thấy bát canh đổ úp trên mặt đất, nước súp trộn lẫn mảnh bát vỡ tung tóe trên nền nhà.

Nam Kiều Mộc cuống quýt dọn dẹp, giọng nói nghèn nghẹn: “Xin lỗi, xin lỗi! em..em trượt tay”

Nam Kiều Mộc hấp tấp xoay người, tránh né ánh mắt mọi người. Nhưng ba người đã tinh tường nhận thấy thân thể mềm mại khẽ run rẩy, vài giọt nước lấp lánh trườn theo gò má bay về phía sau, rơi trên mặt đất vỡ tan như một giấc mộng chưa nở đã chợt héo tàn.

Nam Kiều Mộc thu dọn xong liền vội vàng trở về phòng, đóng chặt cửa.

Phòng khách, Hầu Tử, Trương Tam nhìn Diệp Hoan đầy khiển trách

“Còn nói không tổn thương nó, hiện giờ thì tổn thương rồi”

Hầu Tử nghiêng đầu nghĩ ngợi sâu xa, bất đắc dĩ nhìn Trương Tam nói: “Cái tương lai tốt đẹp, vân vân, tao nghe không hiểu, tao chỉ biết là anh Hoan đă đắc tội Kiều Mộc. Sau này sợ là chúng ta không được ăn thức ăn con bé làm…”

Tưởng là vô tình nhưng lại hữu tình.

Nam Kiều Mộc ngồi một mình trong gian phòng tối tăm. Cả người run rẩy, nước mắt thấm ướt cả khuôn mặt, hai tay cật lực bịt miệng, khóc nấc không thành tiếng. Bóng tối ngự trị khắp gian phòng, lạnh lẽo, thê thương như trái tim cô lúc này.

Bên cạnh giường, bức ảnh cô chụp cùng Diệp Hoan phát ra ánh sáng dìu dịu. Trong ảnh, Diệp Hoan miệng ngậm thuốc, nghiêng đầu khoác vai cô, bộ dạng ngông nghênh. Còn cô, ngả vào người hắn khẽ mỉm cười, từ đáy mắt ánh lên hương vị hạnh phúc.

Nam Kiều Mộc cứ si ngốc ngắm nhìn gương mặt khiến cô vừa yêu vừa hận, nước mắt vẫn không ngừng rơi.

Nam Kiều Mộc vốn không phải người dễ biểu lộ cảm xúc. Dù vui sướng hay thương tâm, cô cũng chỉ núp mình trong bóng tối tự khóc lại tự cười. Cô gái tài hoa mà mọi người biết kỳ thật vô cùng sợ hãi thế giới này, chỉ có nép trong đôi cánh của Diệp Hoan, cô mới cảm thấy an toàn. Từ nhỏ đến lớn, Diệp Hoan vẫn luôn âm thầm bảo vệ cô, chưa bao giờ để cô thất vọng.

Diệp Hoan, tại sao anh cứ coi mình thấp hèn như vậy? Tương lai tốt đẹp ư? Tiền? hay là thân phận địa vị? Anh dùng việc cự tuyệt để che dấu cái tự ti của người nghèo sao?

Nếu không có anh ở hiện tại, em lấy đâu ra tương lai?

Nam Kiều Mộc khóc đến ruột gan như đứt ra từng khúc, vết thương hắn để lại cho cô thật lớn, thật đau đớn biết bao.

Cô tựa đầu, thẫn thờ nhìn vầng trăng nhàn nhạt treo ngoài cửa sổ. Cô phảng phất nghe được một giọng nói non nớt.

“Anh Hoan, người ta không muốn làm cô dâu của Hầu Tử, em muốn làm cô dâu của anh” Nam Kiều Mộc năm tuổi bĩu môi, vẻ mặt ủy khuất

“Anh đã cưới em một lần rồi. Lần này đến lượt Hầu Tử cưới em. Nghe lời, nghe lời!” Diệp Hoan rành mạch ra lệnh.

“Không cho phép! Em chỉ làm cô dâu của anh Hoan thôi!!” Nam Kiều Mộc oa oa khóc lớn.

Diệp Hoan bất đắc dĩ: “Được rồi, được rồi. Anh sẽ cưới em thêm lần nữa. Hầu Tử, cút sang một bên! Hết việc của mày rồi”

Nam Kiều Mộc nín khóc, mỉm cười hài lòng.

- --

“Anh Hoan…sau này lớn lên, anh sẽ thật sự cưới em sao?” Nam Kiều Mộc chín tuổi mở to đôi mắt ngây thơ, tràn ngập chờ mong hỏi.

“Con bé ngồi trên chúng ta lần kiểm tra nào cũng đạt đến 90 điểm. Con nhóc đó mỗi lần đều dùng lỗ mũi nhìn các anh. Quá khinh người mà! Kiều Mộc nếu mỗi lần kiểm tra đều đạt được 100 điểm, lớn lên anh sẽ cưới em”

Nam Kiều Mộc hưng phấn gật đầu, quyết tâm nói: “Vậy được, mỗi lần kiểm tra em nhất định sẽ đạt được 100 điểm”

Nam Kiều Mộc giấu mặt trong chăn, tâm hồn thiếu nữ mong manh như bị một cánh tay vô hình tàn bạo rạch một vết lớn, máu tươi đầm đìa, đau đến không cách nào hô hấp.

Diệp Hoan, anh còn nhớ lời hứa năm đó không?

Em đã làm được, anh thì sao?

…Chỉ sợ anh đã quên rồi

Vô lại! Đồ vô lại!

Cốc! Cốc! Cốc!

Tiếng đập cửa nhẹ nhàng vang lên.

Diệp Hoan mở cửa, bật đèn. Gương mặt đáng ghét hiện lên trong đôi mắt Nam Kiều Mộc.

Bắt gặp tia lửa điện của Nam Kiều Mộc, da dầu Diệp Hoan tê rần, hắc hắc gượng cười: “Chỉ là vỡ bát canh thôi mà, làm gì khóc thành như vậy. Anh có trách em đâu…”

Nam Kiều Mộc: “…”

Diệp Hoan ho nhẹ, lúng túng nói: “Còn… đồ ăn đã dọn lên bàn rồi, mọi người đều chờ em ra cùng ăn”

Nam Kiều Mộc tức giận lườm hắn: “…”

“Người là sắt, cơm là thép. Chỉ khóc không ăn, bụng sẽ đói đến phát sợ. Ăn xong lại khóc mới gọi là thoải mái…”

Trầm mặc ba giây, Nam Kiều Mộc bùng nổ

Vèo một tiếng, một cái gối ôm phấn hồng bay ra, đập bộp lên mặt Diệp Hoan làm hắn thoáng lảo đảo.

Nam Kiều Mộc dịu dàng, thanh tĩnh mọi ngày lệ rơi đầy mặt, gào thét nói “Lăn ra ngoài! Đồ hỗn đản nói không giữ lời!”

Rầm!

Cánh cửa phòng lần nữa bị hung hăng đóng lại.

Diệp Hoan hơi giật mình đứng ngẩn người ngoài cửa, vẻ mặt không hiểu ra sao.

Hầu Tử hích hích vai, cười tà: Anh Hoan, anh làm gì Kiều Mộc thế? Sao lại nói chuyện không giữ lời rồi?”

Diệp Hoan vò đầu bứt tai, suy tư thật lâu mới hung hăng vỗ đùi, vẻ mặt ảo não: “Tao biết rồi, hôm nay lúc Kiều Mộc gọi điện bảo chúng ta về, có dặn tao mua một bình dấm chua. Tao lúc ấy đáp ứng rồi lại quên phéng mất”.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291
Tiến »