Thái Tử Bụi Đời

Lượt đọc: 5700 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291
Tiến »
Chương 26
c26: vương lão đầu của ven hồ đại minh.

❊ ❊ ❊

Diệp Hoan hồn nhiên không biết sự hiện hữu của mình đã gây nên sóng gió lớn cho Hồng Hổ Liễu gia tiếng tăm lừng lẫy, hiện tại hắn sống rất thoải mái.

Hôm trước cướp sạch ba người kia, khiến cho kinh tế quẫn bách của hắn tốt hơn rất nhiều, trong ví tiền của ba người kia cộng lại có ba bốn nghìn tiền mặt, đủ để hắn sống những ngày tháng tốt lành, cho nên về việc tìm việc làm đương nhiên là không nhắc tới nữa.

Diệp Hoan sống qua ngày thiếu nhìn xa trông rộng, ánh mắt của hắn chỉ nhìn chằm chằm trước mắt, chỉ cần trước mắt không có trở ngại, chuyện sau này sau này hãy nói, khách quan mà nói, Diệp Hoan thật sự không có lòng cầu tiến, loại người này biến thành lưu manh thật sự rất bình thường, rất phù hợp Logic, sự nghiệp thành công đó mới gọi là ông trời mắt bị mù.

Lúc Vương lão đầu đến tìm Diệp Hoan, Diệp Hoan đang nằm nghiêng trên ghế salon xem tivi.

Nhìn thấy Vương lão đầu đi đến, Diệp Hoan ngẩn người, tiếp đó biểu lộ ra sự suy sụp, thở dài sâu kín, rất tự giác đi vào trong phòng, từ trong ví tiền rút ra 500 đồng đưa cho hắn, vẻ mặt thêm u oán.

Vương lão đầu cũng ngây ra một lúc, sau đó chất phác cười: “Ta không phải tới tìm cậu đòi nợ, số tiền nhỏ như vậy ta không để trong mắt đâu……..”

Diệp Hoan nghe xong rất là vui mừng, không nói hai lời, nhanh chóng giật lại tờ 500 đồng trên tay Vương lão đầu, như sợ bị người khác cướp nhét vào trong đũ.ng quần, thay đổi bộ dạng hờn dỗi, nhìn Vương lão đầu một cái: “Vương thúc ông thật là xấu, mỗi lần gặp ông trái tim nhỏ bé của tôi đều đập rất là nhanh, bị ông hù chết rồi...”

Advertisement

Vương lão đầu: “……….”

Từ trong túi móc ra hai điếu thuốc, đưa cho Vương lão đầu một điếu, Diệp Hoan cũng tự mình châm lửa.

Vương lão đầu cau mày nói: “Tuổi còn trẻ như thế, hút thuốc rượu chè thứ gì cũng có, cậu không thể kìm chế chút sao?”

Trong lời trách cứ nhàn nhạt ấy, chất chứa rất nhiều quan tâm không nói thành lời.

Nhưng Diệp Hoan không nghe ra, chỉ cười ha ha, nói: “Vương thúc ông nên thỏa mãn đi, thanh niên lêu lổng như tôi chỉ hút chút thuốc, uống chút rượu, không chơi gái không đánh bạc không hút pin, không gây phiền toái cho nhân dân, không tăng thêm gánh nặng cho xã hội, thật ra chính phủ nên phát cho tôi bằng khen người nhân dân tốt mới đúng.”

Advertisement

Vương lão đầu bất đắc dĩ cười cười,ngón tay mập mạp chỉ vào hắn, nói: “Cậu ah, chỉ được cái miệng lẻo mép, đây là ưu điểm, cũng là khuyết điểm, coi chừng tương lai chịu thiệt vì cái miệng của cậu đấy.”

Diệp Hoan vừa mới lấy lại 500 đồng lúc này từ trong ra ngoài lộ ra vẻ nhiệt tình, cười hắc hắc nói: “Vương thúc không phải vì tiền thuê nhà mà đến, nhất định là có chuyện khác...”

Nói xong Diệp Hoan nháy mắt gian xảo, cười phó.ng đãng nói: “Lần trước tôi hứa sẽ tìm cho ông một đối tượng, tìm kiếm vài ngày rồi, hôm trước tại ngõ nhỏ bên ngoài phát hiện một vị lão bà bà đang múa ương ca, sáu mươi mấy tuổi rồi, Ôi! Bờ m.ông uốn éo được cái gọi là hăng hái, chỉ là hai cái vú có chút rủ xuống, nhưng mà so với tuổi tác của ông mà nói, có thể xem là tuyệt thế mỹ nữ rồi, để mai tôi giúp ông hỏi thăm một chút, chỉ cần ông vừa ý, tôi sẽ nghĩ cách cho bà già kia té ngã, sau đó đưa nàng đến giường của ông…..”

Đầu Vương lão đầu tràn đầy những đường chỉ đen: “Ta không có ý định tìm bạn già, cậu suy nghĩ nhiều rồi…….”

Diệp Hoan vò đầu nói: “Vậy ông tới tìm tôi làm gì vậy? Ông đừng trách tôi nói chuyện quá thành thực, kỳ thật a, phần lớn mỗi tháng tôi đều rất sợ nhìn thấy ông, thật đó, mỗi lần gặp ông cứ cảm thấy trên ót ông có khắc chữ ‘Nộp tiền thuê nhà’, có vài lần nằm mơ thấy ác mộng còn bị hù cho tỉnh giấc…….”

Vương lão đầu nhăn mặt rầu rĩ nói: “Ta cũng không có hung thần ác sát hối thúc cậu đóng tiền thuê phòng a?”

Diệp Hoan thở dài nói: “Cuộc sống khó khăn a, những năm này không những làm trộm chột dạ, thiếu tiền phòng cũng chột dạ như thế…”

Vương lão đầu thật sự không muốn nhiều lời cùng hắn nữa, trong lòng có chút nhàn nhạt lo sợ không yên.

—— Tiểu tử này sao càng ngày càng trở nên láo cá rồi a? Sao này sẽ ra sao đây? Tương lai nếu thay đổi hoàn cảnh hoàn toàn khác, với tính tình láo cá của hắn, sao có thể thích ứng với hoàn cảnh đó?

“Diệp Hoan, bắt đầu từ hôm nay, ta đoán là không ai dám ăn hiếp cậu nữa rồi, cậu nên ngoan ngoãn ở lại đây, đừng có chạy lung tung.”

“Không chạy lung tung sao ta kiếm tiền a? Những ngày này cuộc sống của ta trôi qua phải nói là rất là thê thảm, may mắn là hôm trước ở dưới cầu thang của chúng ta có ba tên bị đánh ngất, theo ta nói nha, ngươi động thủ kia đoán chừng cũng là **, người bị hắn đánh ngất, lại quên quét dọn chiến trường, tự nhiên để ta chiếm được mấy nghìn đồng, hắc hắc….”

Vương lão đầu mặt mo run rẩy: “......”

“Diệp Hoan, ta biết cậu là cô nhi, cậu... nhớ cha mẹ của cậu không?” Vương lão đầu thình lình hỏi, một đôi mắt lão lục ngầu hiện lên mấy tia sáng phức tạp.

Diệp Hoan không chút do dự gật đầu: “Nhớ, nhớ quá đi chứ!”

Vương lão đầu lập tức có chút mừng rỡ, vừa tính mở miệng, tiếp theo Diệp Hoan bổ sung thêm: “Nếu để ta biết tin tức của cha ruột ta, ta nhất định vượt thiên sơn vạn thủy đi tìm cha…..”

Vương lão đầu càng mừng rỡ, cười nói: “Thật vậy không?”

“Thật —— sau đó ta đánh chết thằng cha chó hoang kia!” Diệp Hoan thay đổi vẻ mặt trở lên dữ tợn.

Vương lão đầu: “……..”

Nói chuyện không hợp nhau, Vương lão đầu quyết định vẫn là để khi khác nói sau.

Suy nghĩ hồi lâu, Vương lão đầu lúng túng mấp mấy bờ môi, khẽ thở dài nhè nhẹ: “Có lẽ... Cha mẹ của cậu vứt bỏ cậu, có nỗi khổ tâm bất đắc dĩ, thiên hạ không có cha mẹ nào sai cả, bọn họ cũng có nỗi khó xử a…….”

Trong lòng Diệp Hoan khẽ rung động, nhớ lại những gì Vương lão đầu làm cho mình mấy năm nay, hơn nữa cộng thêm những câu hỏi khó hiểu của hôm nay, tất cả trí nhớ và manh mối liên kết lại với nhau..., Diệp Hoan có chút ngây người.

Trong phòng hoàn toàn yên tĩnh...

“Vương thúc…Chắc ông không phải là cha tôi chứ? Đại Minh ven hồ phụ thân?” con mắt Diệp Hoan càng trợn càng lớn, gian nan hỏi.

Vương lão đầu ngây dại: “……..”

“... Tôi có phải còn có một người mẹ Đại Minh ven hồ, tên là Hạ Vũ Hà?” Giọng Diệp Hoan như muốn khóc.

Vương lão đầu bưng kín trái tim, sắc mặt có chút phát xanh, trong đầu tiểu tử láo cá này mỗi ngày đang suy nghĩ cái gì?

“Ta... Ta có chút không khỏe, đi trước đây...”

Vương lão đầu đứng lên, thân hình kiện tráng đi ra ngoài.

Diệp Hoan đuổi đến tận cửa, lệ rơi đầy mặt hướng về bóng lưng của hắn buồn bả gọi to: “Phụ thân! Người đừng đi, đừng bỏ rơi con, con có một vấn đề muốn hỏi người……”

Vương lão đầu cố gắng kiềm chế vẻ xúc động trên mặt, đưa lưng về phía Diệp Hoan lạnh lùng nói: “Con muốn hỏi gì?”

“Cha! Những năm nay con sống rất là khổ a….” Diệp Hoan vịn khuông cửa, khóc không thành tiếng.

Vương lão đầu thở một hơi dài, bả vai ngăn không được run nhè nhẹ.

Diệp Hoan vỗ khuông cửa, khóc rất là đau khổ: “Tại sao, đây là tại sao…..?”

“Con, ngươi……”

“Vì sao cha còn muốn thu tiền thuê nhà của con? Cha còn hại con mỗi ngày nằm mơ thấy ác mộng, vì sao? Vì sao?”

“......”

“Vì sao cha không tặng phòng cho con? Vì sao... Cha, cha đi đâu vậy? Quay lại, quay lại a!”

Diệp Hoan hồn nhiên không biết sự hiện hữu của mình đã gây nên sóng gió lớn cho Hồng Hổ Liễu gia tiếng tăm lừng lẫy, hiện tại hắn sống rất thoải mái.

Hôm trước cướp sạch ba người kia, khiến cho kinh tế quẫn bách của hắn tốt hơn rất nhiều, trong ví tiền của ba người kia cộng lại có ba bốn nghìn tiền mặt, đủ để hắn sống những ngày tháng tốt lành, cho nên về việc tìm việc làm đương nhiên là không nhắc tới nữa.

Diệp Hoan sống qua ngày thiếu nhìn xa trông rộng, ánh mắt của hắn chỉ nhìn chằm chằm trước mắt, chỉ cần trước mắt không có trở ngại, chuyện sau này sau này hãy nói, khách quan mà nói, Diệp Hoan thật sự không có lòng cầu tiến, loại người này biến thành lưu manh thật sự rất bình thường, rất phù hợp Logic, sự nghiệp thành công đó mới gọi là ông trời mắt bị mù.

Lúc Vương lão đầu đến tìm Diệp Hoan, Diệp Hoan đang nằm nghiêng trên ghế salon xem tivi.

Nhìn thấy Vương lão đầu đi đến, Diệp Hoan ngẩn người, tiếp đó biểu lộ ra sự suy sụp, thở dài sâu kín, rất tự giác đi vào trong phòng, từ trong ví tiền rút ra 500 đồng đưa cho hắn, vẻ mặt thêm u oán.

Vương lão đầu cũng ngây ra một lúc, sau đó chất phác cười: “Ta không phải tới tìm cậu đòi nợ, số tiền nhỏ như vậy ta không để trong mắt đâu……..”

Diệp Hoan nghe xong rất là vui mừng, không nói hai lời, nhanh chóng giật lại tờ 500 đồng trên tay Vương lão đầu, như sợ bị người khác cướp nhét vào trong đũ.ng quần, thay đổi bộ dạng hờn dỗi, nhìn Vương lão đầu một cái: “Vương thúc ông thật là xấu, mỗi lần gặp ông trái tim nhỏ bé của tôi đều đập rất là nhanh, bị ông hù chết rồi...”

Advertisement

Vương lão đầu: “……….”

Từ trong túi móc ra hai điếu thuốc, đưa cho Vương lão đầu một điếu, Diệp Hoan cũng tự mình châm lửa.

Vương lão đầu cau mày nói: “Tuổi còn trẻ như thế, hút thuốc rượu chè thứ gì cũng có, cậu không thể kìm chế chút sao?”

Trong lời trách cứ nhàn nhạt ấy, chất chứa rất nhiều quan tâm không nói thành lời.

Nhưng Diệp Hoan không nghe ra, chỉ cười ha ha, nói: “Vương thúc ông nên thỏa mãn đi, thanh niên lêu lổng như tôi chỉ hút chút thuốc, uống chút rượu, không chơi gái không đánh bạc không hút pin, không gây phiền toái cho nhân dân, không tăng thêm gánh nặng cho xã hội, thật ra chính phủ nên phát cho tôi bằng khen người nhân dân tốt mới đúng.”

Advertisement

Vương lão đầu bất đắc dĩ cười cười,ngón tay mập mạp chỉ vào hắn, nói: “Cậu ah, chỉ được cái miệng lẻo mép, đây là ưu điểm, cũng là khuyết điểm, coi chừng tương lai chịu thiệt vì cái miệng của cậu đấy.”

Diệp Hoan vừa mới lấy lại 500 đồng lúc này từ trong ra ngoài lộ ra vẻ nhiệt tình, cười hắc hắc nói: “Vương thúc không phải vì tiền thuê nhà mà đến, nhất định là có chuyện khác...”

Nói xong Diệp Hoan nháy mắt gian xảo, cười phó.ng đãng nói: “Lần trước tôi hứa sẽ tìm cho ông một đối tượng, tìm kiếm vài ngày rồi, hôm trước tại ngõ nhỏ bên ngoài phát hiện một vị lão bà bà đang múa ương ca, sáu mươi mấy tuổi rồi, Ôi! Bờ m.ông uốn éo được cái gọi là hăng hái, chỉ là hai cái vú có chút rủ xuống, nhưng mà so với tuổi tác của ông mà nói, có thể xem là tuyệt thế mỹ nữ rồi, để mai tôi giúp ông hỏi thăm một chút, chỉ cần ông vừa ý, tôi sẽ nghĩ cách cho bà già kia té ngã, sau đó đưa nàng đến giường của ông…..”

Đầu Vương lão đầu tràn đầy những đường chỉ đen: “Ta không có ý định tìm bạn già, cậu suy nghĩ nhiều rồi…….”

Diệp Hoan vò đầu nói: “Vậy ông tới tìm tôi làm gì vậy? Ông đừng trách tôi nói chuyện quá thành thực, kỳ thật a, phần lớn mỗi tháng tôi đều rất sợ nhìn thấy ông, thật đó, mỗi lần gặp ông cứ cảm thấy trên ót ông có khắc chữ ‘Nộp tiền thuê nhà’, có vài lần nằm mơ thấy ác mộng còn bị hù cho tỉnh giấc…….”

Vương lão đầu nhăn mặt rầu rĩ nói: “Ta cũng không có hung thần ác sát hối thúc cậu đóng tiền thuê phòng a?”

Diệp Hoan thở dài nói: “Cuộc sống khó khăn a, những năm này không những làm trộm chột dạ, thiếu tiền phòng cũng chột dạ như thế…”

Vương lão đầu thật sự không muốn nhiều lời cùng hắn nữa, trong lòng có chút nhàn nhạt lo sợ không yên.

—— Tiểu tử này sao càng ngày càng trở nên láo cá rồi a? Sao này sẽ ra sao đây? Tương lai nếu thay đổi hoàn cảnh hoàn toàn khác, với tính tình láo cá của hắn, sao có thể thích ứng với hoàn cảnh đó?

“Diệp Hoan, bắt đầu từ hôm nay, ta đoán là không ai dám ăn hiếp cậu nữa rồi, cậu nên ngoan ngoãn ở lại đây, đừng có chạy lung tung.”

“Không chạy lung tung sao ta kiếm tiền a? Những ngày này cuộc sống của ta trôi qua phải nói là rất là thê thảm, may mắn là hôm trước ở dưới cầu thang của chúng ta có ba tên bị đánh ngất, theo ta nói nha, ngươi động thủ kia đoán chừng cũng là **, người bị hắn đánh ngất, lại quên quét dọn chiến trường, tự nhiên để ta chiếm được mấy nghìn đồng, hắc hắc….”

Vương lão đầu mặt mo run rẩy: “......”

“Diệp Hoan, ta biết cậu là cô nhi, cậu... nhớ cha mẹ của cậu không?” Vương lão đầu thình lình hỏi, một đôi mắt lão lục ngầu hiện lên mấy tia sáng phức tạp.

Diệp Hoan không chút do dự gật đầu: “Nhớ, nhớ quá đi chứ!”

Vương lão đầu lập tức có chút mừng rỡ, vừa tính mở miệng, tiếp theo Diệp Hoan bổ sung thêm: “Nếu để ta biết tin tức của cha ruột ta, ta nhất định vượt thiên sơn vạn thủy đi tìm cha…..”

Vương lão đầu càng mừng rỡ, cười nói: “Thật vậy không?”

“Thật —— sau đó ta đánh chết thằng cha chó hoang kia!” Diệp Hoan thay đổi vẻ mặt trở lên dữ tợn.

Vương lão đầu: “……..”

Nói chuyện không hợp nhau, Vương lão đầu quyết định vẫn là để khi khác nói sau.

Suy nghĩ hồi lâu, Vương lão đầu lúng túng mấp mấy bờ môi, khẽ thở dài nhè nhẹ: “Có lẽ... Cha mẹ của cậu vứt bỏ cậu, có nỗi khổ tâm bất đắc dĩ, thiên hạ không có cha mẹ nào sai cả, bọn họ cũng có nỗi khó xử a…….”

Trong lòng Diệp Hoan khẽ rung động, nhớ lại những gì Vương lão đầu làm cho mình mấy năm nay, hơn nữa cộng thêm những câu hỏi khó hiểu của hôm nay, tất cả trí nhớ và manh mối liên kết lại với nhau..., Diệp Hoan có chút ngây người.

Trong phòng hoàn toàn yên tĩnh...

“Vương thúc…Chắc ông không phải là cha tôi chứ? Đại Minh ven hồ phụ thân?” con mắt Diệp Hoan càng trợn càng lớn, gian nan hỏi.

Vương lão đầu ngây dại: “……..”

“... Tôi có phải còn có một người mẹ Đại Minh ven hồ, tên là Hạ Vũ Hà?” Giọng Diệp Hoan như muốn khóc.

Vương lão đầu bưng kín trái tim, sắc mặt có chút phát xanh, trong đầu tiểu tử láo cá này mỗi ngày đang suy nghĩ cái gì?

“Ta... Ta có chút không khỏe, đi trước đây...”

Vương lão đầu đứng lên, thân hình kiện tráng đi ra ngoài.

Diệp Hoan đuổi đến tận cửa, lệ rơi đầy mặt hướng về bóng lưng của hắn buồn bả gọi to: “Phụ thân! Người đừng đi, đừng bỏ rơi con, con có một vấn đề muốn hỏi người……”

Vương lão đầu cố gắng kiềm chế vẻ xúc động trên mặt, đưa lưng về phía Diệp Hoan lạnh lùng nói: “Con muốn hỏi gì?”

“Cha! Những năm nay con sống rất là khổ a….” Diệp Hoan vịn khuông cửa, khóc không thành tiếng.

Vương lão đầu thở một hơi dài, bả vai ngăn không được run nhè nhẹ.

Diệp Hoan vỗ khuông cửa, khóc rất là đau khổ: “Tại sao, đây là tại sao…..?”

“Con, ngươi……”

“Vì sao cha còn muốn thu tiền thuê nhà của con? Cha còn hại con mỗi ngày nằm mơ thấy ác mộng, vì sao? Vì sao?”

“......”

“Vì sao cha không tặng phòng cho con? Vì sao... Cha, cha đi đâu vậy? Quay lại, quay lại a!”

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291
Tiến »