Thái Tử Bụi Đời

Lượt đọc: 5634 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291
Tiến »
Chương 12
c12: vụ cướp ngân hàng thượng.

❊ ❊ ❊

Diệp Hoan vẫn ung dung tự tại sống qua ngày, hồn nhiên không biết mình đang bị xã hội đen điều tra.

Cuộc sống chính là như vậy, có lúc dữ dội có lúc dịu êm, có khi buồn và có khi vui. Cuộc sống của Diệp Hoan càng bình thường giống như bao người khác. Mỗi ngày bôn ba, như nước chảy bèo trôi. Thấy cô gái đẹp sẽ huýt sáo trêu ghẹo. Nghe những truyện cười dâ,m đãng sẽ phát ra tiếng cười rất bựa.

Bất luận ở giai cấp nào thì vui vẻ là trên hết. Có thể cười thì hãy cười đi. Vì mình mà sống, đừng để chính bản thân mình chịu thiệt thòi.

Bữa sáng ngày hôm sau, Diệp Hoan ngậm điếu thuốc Bạch Sa đáng năm đồng tiền, tùy tiện dùng một tờ giấy báo gói lại hơn ba vạn tiền mà Nam Kiều Mộc đưa cho hắn, thản nhiên đi ra cửa.

Nam Kiều Mộc dặn hắn tới ngân hàng chuyển khoản cho lão viện trưởng. Diệp Hoan không dám không nghe theo.

Nam Kiều Mộc có sự lợi hại riêng của nàng. Người phụ nữ này một là không đánh ngươi, hai là không mắng ngươi. Nhưng một khi ngươi làm sai chuyện gì, từ chiếc miệng nhỏ nhỏ của nàng sẽ nói lên những lời cay độc khiến cho bọn ông kẹ lòng tràn đầy tự tin và hy vọng vào cuộc sống này trong thoáng chốc sẽ phải nhảy lầu.

Nàng là một người phụ nữ phải khiến cho đàn ông phải tuyệt vọng. Diệp Hoan đích thật là người đàn ông thức thời. Đạo lý đàn ông tốt không bao giờ đấu với phụ nữ thì hắn đã khắc sâu trong đầu từ lúc lên năm.

Đến ngõ hẻm mua hai cái bánh dầu chao quẩy, cộng thêm một ly sữa đậu nành. Đây chính là bữa ăn sáng rất ư là bình thường của Diệp Hoan.

Dầu chao quẩy 1 đồng 1 cây thì hơi mắc. Diệp Hoan nghĩ không thông. Tại sao bây giờ vật giá leo thang tới vậy? Nghe nói là bởi vì nước Mỹ đánh Iraq làm cho kinh tế toàn bộ thế giới trở nên khó khăn, nhưng... Hai quốc gia tranh giành dầu mỏ. Bánh quẩy vì cái gì mà tăng giá chứ?

Đây quả thật là vấn đề thâm sâu của nền kinh tế, Nam Kiều Mộc có khả năng còn hiểu được. Diệp Hoan thì rất miên man.

Cũng may là lão Vương, chủ nhà cho thuê rất nhân hậu. Những cô nàng Massage cũng tăng lên 80 đồng một tiếng. Giá phòng trọ của lão Vương vẫn nằm ở mức 500 đồng. Từ góc độ kinh tế mà nói, giá phòng lão Vương còn an toàn hơn Đôla. Bất kể sóng gió như thế nào, giá tiền thuê vẫn không thay đổi. Diệp Hoan cảm thấy rất là may mắn. Trong cuộc đời gặp phải chủ cho thuê nhân hậu như thế, thật là không biết tổ tông của mình ở đâu phát ra làn khói xanh, ------- không, không thể nói là “Phát”, chính thật là phun trào ra tới……………

Sau khi xử xong bánh quẩy và sữa đậu nành, Diệp Hoan đã đứng trước cổng ngân hàng.

Advertisement

Trong kí ức của Diệp Hoan, ngân hàng thực ra không quan hệ gì với hắn. Không có cha mẹ giàu có đưa cho hắn card ngân hàng, cũng không có ông chủ của công ty nào chuyển khoản tiền lương qua ngân hàng cho hắn. Từ nhỏ đến lớn, số lần Diệp Hoan gửi vào ngân hàng ít đến đáng thương. Trong đó có một lần hắn mắc tiểu quá chạy vào ngân hàng mượn chỗ đi. Kết quả là ngân hàng cái gì cũng có. Chỉ là không có toliet. Diệp Hoan rất thất vọng về ngân hàng. Hắn cảm thấy đơn vị này thật chẳng ra gì. Ngay cả nhà vệ sinh công cộng cũng không bằng.

Đương nhiên, đây chỉ là cách nghĩ có chút cực đoan của Diệp Hoan. Trên thực tế, công dụng của ngân hàng so với nhà vệ sinh công cộng có lợi rất nhiều. Ít nhất trong nhà vệ sinh công cộng không có nữ tiếp tân xinh đẹp cười xinh như hoa đón tiếp ngươi.

Hôm nay Diệp Hoan đi vào ngân hàng có chút lo lắng.

Bất luận người nào cầm hơn ba vạn vào ngân hàng, lưng đều rất là thẳng. Tiền! Vật này nó rất lạ. Nó có một ma lực kì quái. Người hèn mọn có được nó dường như được tăng thêm lòng tin và dũng khí. Người lòng dạ đen tối có được nó, lại bị nó dụ đi vào vực sâu muôn trượng.

Diệp Hoan bây giờ lưng rất là thẳng. Tựa như một cây súng đang dựng sừng sững.

Đang định bước vào bên trong cửa kính ngân hàng, Diệp Hoan nghe thấy tiếng nói chuyện khe khẽ. Âm thanh rất là nhỏ, nhỏ đến không thể nghe rõ, Diệp Hoan chỉ nghe loáng thoáng.

“Lão đại….. Động thủ……… Chỉ có năm viên đạn………”

“Năm viên………. Đủ rồi………”

Diệp Hoan bất giác quay đầu lại nhìn. Hắn thấy ba người đeo mũ lưỡi trai, ăn mặc rất bình thường, đang lén lén lút lút tụ tập tại góc cửa ngoài ngân hàng. Ba người nói khe khẽ, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn và cửa ngân hàng.

Advertisement

Diệp Hoan không mấy để ý, bước chân đi vào ngân hàng.

Người trong ngân hàng xếp hàng lấy số rất nhiều. Diệp Hoan nhìn nhìn số trên tay mình. Xếp trước mặt hắn có hơn ba mươi người, đến phiên mình chắc cũng phải đến hai tiếng đồng hồ.

Diệp Hoan không phải loại ngươi an phận ngồi đó đợi số.

Thế là hắn bèn đi đến các quầy quản lý ngân sách nói chuyện với các nàng bên đó. Sau khi cười nói với từng người, vài cô quản lý ngân sách đã cười đến run cả người. Diệp Hoan tuy là tên nghèo rớt mồng tơi, nhưng quả thật hắn có chút đẹp trai. Đây là lý do lấy được lòng của các cô gái.

Nửa tiếng sau, Diệp Hoan đã thành công xin được số điện thoại của cô quản lý ngân sách. Từ vẻ mặt e thẹn của nàng ta có thể thấy, chỉ cần Diệp Hoan tối nay đồng ý mời cô ta ăn cơm, người ta……… sẽ chiều theo ý hắn.

Những cô nàng dễ mắc bẫy như thế, Diệp Hoan cũng cảm thấy hết hứng thú cua rồi. Đàn ông đê tiện thế đấy! Những gì mà dễ dàng đạt được, hắn không bao giờ biết trân trọng, bao gồm cả phụ nữ.

Thế là Diệp Hoan đột ngột trở lên đứng đắn, nghiêm mặt nói:

"Cô à! Bây giờ đang là giờ làm việc đó nha! Lúc này cô không thích hợp để người khác cua chứ hả?”

Nàng ta cười liên hồi:

“Ngươi muốn cua ta?”

Diệp Hoan lắc đầu, khuôn mặt anh tuấn đột nhiên xuất hiện hai đám mây đỏ.

“…..Hôm nay không cua cô. Hôm nay không tiện.”

“Tại sao không tiện?”

Diệp Hoan ngại ngùng nói:

“Người ta… Cái kia, em bé bỏng đến rồi a......”

“……”

Diệp Hoan vừa liếc mắt đưa tình với nàng quản lý ngân sách, vừa ngẩng đầu nhìn kêu số của mình.

Sự cố đột ngột xảy ra.

Chỉ nghe tiếng súng “Pằng” một tiếng. Tất cả những người trong ngân hàng đều sững người. Tiếp đó một người đàn ông mặt mũi hung tợn quát lớn:

“Ngồi xuống để hai tay lên đầu! Trung thực chút cho tao! Tiền là của nhà nước, mạng là của chính mình. Đừng lấy mạng mình ra đùa giỡn!”

Diệp Hoan ngơ ngác nhìn ba tên đó quăng ba lô lớn vào quầy ngân hàng. Dùng súng chỉ vào cô đứng quầy đang run rẩy, ra hiệu cho nàng ta bỏ tiền vào. Môi Diệp Hoan mấp máy, nhưng khóc không ra nước mắt.

Sao mấy ngày nay lão tử ta đây xui xẻo vậy!

- ----------------------------

Cao Thắng Nam vội tới trước ngân hàng. Ngân hàng đã bị hình cảnh, đặc cảnh bao vây rồi. Bộ phận phía ngoài thậm chí còn có bộ đội bắn tỉa phân bố tại mấy chỗ cao có thể bắn tỉa.

Cao Thắng Nam dễ dàng nhận ra dáng người cao to của Triệu Đại Phong.

Triệu Đại Phong đầu đầy mồ hôi, đang cầm bộ đàm gọi chuyên gia đàm phán.

Dựa vào thân hình nhỏ nhắn, Cao Thắng Nam rất nhanh chen tới kế bên của Triệu Đại Phong, lau mồ hôi nói:

“Chú Triệu…. Triệu cục trưởng! Để con dẫn ngươi đánh vào đó.”

Triệu Đại Phong liếc nàng ta một cái:

“Đừng làm bậy! Tình huống cấp bách như vậy. Con còn chạy ra đây gây thêm phiền phức gì nữa. Đứng qua một bên đợi cho chú!”

Cao Thắng Nam bị ăn mắng. Nàng chu cái miệng nhỏ nhắn hậm hực đứng xa vài bước, nhưng vẫn không rời khỏi. Cao Thắng Nam tức giận nhìn chằm chằm vào cái bóng của Triệu Đại Phong.

Bên cạnh Triệu Đại Phong, các vị lãnh đạo bên cục đều đến. Họ đang vội vàng phân tích thế cục trong ngân hàng.

“Camera có thể thấy được nơi phân bố của của bọn cướp không?”

“Cục trưởng Triệu! Camera trong ngân hàng đã bị bọn cướp phá hủy hết ba cái. Ba tên cướp này rất chuyên nghiệp. Bọn hắn dồn mọi người vào góc chết của camera. Bọn chúng đứng ở góc chết. Chúng ta căn bản là không thể nhìn thấy chúng.”

Giọng điệu Triệu Đại Phong trở nên trầm trầm:

“Đội bắn tỉa đâu? Có thể xác định được vị trí của bọn chúng không?”

“Hồi nãy bốn vị quan san viên vừa mới báo. Bọn cướp đã kéo hết rèm cửa của ngân hàng xuống. Đội bắn tỉa không thể nào xác định được mục tiêu.”

“Mẹ nó! Ba tên cướp này không phải là bộ đội nghỉ hưu thì cũng là là cảnh sát nghỉ hưu. Bọn cướp bình thường không chuyên nghiệp như thế!”

Triệu Đại Phong không kìm được giận dữ chửi thề vài câu.

“Cục trưởng Triệu! Bây giờ chỉ còn cách là ngắt hết điện trong ngân hàng, sau đó để chuyên gia đàm phám với họ. Chúng ta sai một nhóm ngươi tấn công vào trong. Bên trong có đến năm sáu mươi mạng người. Tình huống nguy cấp á!”

Trong ngân hàng, năm cái ba lô lớn đã nhét đầy tiền. Ba tên cướp đeo mặt nạ, chỉ chừa hai con mắt, ánh mắt cực kỳ hung ác.

Diệp Hoan sững người nhìn bọn chúng không ngừng nhét tiền vào bọc, không hiểu tại sao, trong lòng lại ngưỡng mộ.

Nguy hiểm càng cao thì thu lợi càng nhiều. Câu nói này quả là rất có lý, tiền cướp ngân hàng quả nhiên nhiều hơn tiền làm đồ gốm.

Thật muốn gia nhập cùng bọn chúng……….

Diệp Hoan thở dài, ta thật là nghèo đến điên rồi.

Không xa, một tên cướp chỉ vào trong đám con tin, quát lớn:

“Ngồi xuống! Ngồi xuống! Ai dám nhô đầu lên, cây súng của lão tử không có mắt đâu đấy!.... Mẹ nó! Con kia! Mày ngồi lịch sự một chút! Đừng có bành hai chân ra lớn như vậy. Lão tử chỉ cướp tiền, không phải cướp sắc đâu đấy!”

Quay đầu lại nhìn thấy Diệp Hoan hai tay ôm đầu. Đầu cúi xuống dưới đất, tư thế vô cùng chuẩn. Tên này rất là hài lòng.

Tên cướp phì cười, thằng nhóc này đúng là trời sinh ra để làm con tin.

“Thấy chưa? Ngồi giống như nó! Đấy mới gọi là chuẩn không cần chỉnh!”

Diệp Hoan giống như vừa nhận được sự khen ngợi, ngẩng đầu lên thấy tên cướp đang cười. Nụ cười sởn cả tóc gáy.

Ai ngờ Diệp Hoan vừa ngẩng đầu đã hỏng hết mọi chuyện. Hơn ba vạn tiền giấu trong ngực đã lòi ra.

Tên cướp sững người, chỉ súng vào Diệp Hoan:

“Không được động đậy! Mày giấu cái gì trong ngực? Mau mau lấy ra!”

Nói xong tên cướp bước tới. Hắn mở tờ giấy báo đựng tiền ra. Sau khi mở ra, tên cướp vui mừng khôn xiết:

“Ô kìa! Nhiều tiền như vậy, tao không khách sáo nữa, thu nhận!”

Sắc mặt Diệp Hoan lập tức biến đổi.

Mày cướp tiền của nhà nước ông đã mặc kệ. Mạng là của mình. Nhưng mày cướp tiền của ông thì không đúng rồi! Đây là tiền của bọn em tao mua máy điều hòa. Mày cướp đi rồi? Tao biết kiếm ai mà khóc?

Suy nghĩ thay đổi rất nhanh, Diệp Hoan đột nhiên bổ nhào về phía trước, ôm lấy đùi của tên cướp. Sau đó….. khóc rống lên, gào khóc thảm thiết.

“Đừng mà! Các ngươi còn có tính người không vậy! Đây là tiền chữa bệnh cho cha tôi. Cha tôi từng tuổi này rồi đi chơi **. Đã mắc bệnh AIDS, đang nằm trên giường chờ chết. Đây là số tiền cứu mạng ông ấy. Các người hãy mở lòng từ bi, trả lại cho tôi đi……….”

Trong ngân hàng giống như có tiếng heo rên la thất thanh khi bị thọc huyết…………

Diệp Hoan vẫn ung dung tự tại sống qua ngày, hồn nhiên không biết mình đang bị xã hội đen điều tra.

Cuộc sống chính là như vậy, có lúc dữ dội có lúc dịu êm, có khi buồn và có khi vui. Cuộc sống của Diệp Hoan càng bình thường giống như bao người khác. Mỗi ngày bôn ba, như nước chảy bèo trôi. Thấy cô gái đẹp sẽ huýt sáo trêu ghẹo. Nghe những truyện cười dâ,m đãng sẽ phát ra tiếng cười rất bựa.

Bất luận ở giai cấp nào thì vui vẻ là trên hết. Có thể cười thì hãy cười đi. Vì mình mà sống, đừng để chính bản thân mình chịu thiệt thòi.

Bữa sáng ngày hôm sau, Diệp Hoan ngậm điếu thuốc Bạch Sa đáng năm đồng tiền, tùy tiện dùng một tờ giấy báo gói lại hơn ba vạn tiền mà Nam Kiều Mộc đưa cho hắn, thản nhiên đi ra cửa.

Nam Kiều Mộc dặn hắn tới ngân hàng chuyển khoản cho lão viện trưởng. Diệp Hoan không dám không nghe theo.

Nam Kiều Mộc có sự lợi hại riêng của nàng. Người phụ nữ này một là không đánh ngươi, hai là không mắng ngươi. Nhưng một khi ngươi làm sai chuyện gì, từ chiếc miệng nhỏ nhỏ của nàng sẽ nói lên những lời cay độc khiến cho bọn ông kẹ lòng tràn đầy tự tin và hy vọng vào cuộc sống này trong thoáng chốc sẽ phải nhảy lầu.

Nàng là một người phụ nữ phải khiến cho đàn ông phải tuyệt vọng. Diệp Hoan đích thật là người đàn ông thức thời. Đạo lý đàn ông tốt không bao giờ đấu với phụ nữ thì hắn đã khắc sâu trong đầu từ lúc lên năm.

Đến ngõ hẻm mua hai cái bánh dầu chao quẩy, cộng thêm một ly sữa đậu nành. Đây chính là bữa ăn sáng rất ư là bình thường của Diệp Hoan.

Dầu chao quẩy 1 đồng 1 cây thì hơi mắc. Diệp Hoan nghĩ không thông. Tại sao bây giờ vật giá leo thang tới vậy? Nghe nói là bởi vì nước Mỹ đánh Iraq làm cho kinh tế toàn bộ thế giới trở nên khó khăn, nhưng... Hai quốc gia tranh giành dầu mỏ. Bánh quẩy vì cái gì mà tăng giá chứ?

Đây quả thật là vấn đề thâm sâu của nền kinh tế, Nam Kiều Mộc có khả năng còn hiểu được. Diệp Hoan thì rất miên man.

Cũng may là lão Vương, chủ nhà cho thuê rất nhân hậu. Những cô nàng Massage cũng tăng lên 80 đồng một tiếng. Giá phòng trọ của lão Vương vẫn nằm ở mức 500 đồng. Từ góc độ kinh tế mà nói, giá phòng lão Vương còn an toàn hơn Đôla. Bất kể sóng gió như thế nào, giá tiền thuê vẫn không thay đổi. Diệp Hoan cảm thấy rất là may mắn. Trong cuộc đời gặp phải chủ cho thuê nhân hậu như thế, thật là không biết tổ tông của mình ở đâu phát ra làn khói xanh, ------- không, không thể nói là “Phát”, chính thật là phun trào ra tới……………

Sau khi xử xong bánh quẩy và sữa đậu nành, Diệp Hoan đã đứng trước cổng ngân hàng.

Advertisement

Trong kí ức của Diệp Hoan, ngân hàng thực ra không quan hệ gì với hắn. Không có cha mẹ giàu có đưa cho hắn card ngân hàng, cũng không có ông chủ của công ty nào chuyển khoản tiền lương qua ngân hàng cho hắn. Từ nhỏ đến lớn, số lần Diệp Hoan gửi vào ngân hàng ít đến đáng thương. Trong đó có một lần hắn mắc tiểu quá chạy vào ngân hàng mượn chỗ đi. Kết quả là ngân hàng cái gì cũng có. Chỉ là không có toliet. Diệp Hoan rất thất vọng về ngân hàng. Hắn cảm thấy đơn vị này thật chẳng ra gì. Ngay cả nhà vệ sinh công cộng cũng không bằng.

Đương nhiên, đây chỉ là cách nghĩ có chút cực đoan của Diệp Hoan. Trên thực tế, công dụng của ngân hàng so với nhà vệ sinh công cộng có lợi rất nhiều. Ít nhất trong nhà vệ sinh công cộng không có nữ tiếp tân xinh đẹp cười xinh như hoa đón tiếp ngươi.

Hôm nay Diệp Hoan đi vào ngân hàng có chút lo lắng.

Bất luận người nào cầm hơn ba vạn vào ngân hàng, lưng đều rất là thẳng. Tiền! Vật này nó rất lạ. Nó có một ma lực kì quái. Người hèn mọn có được nó dường như được tăng thêm lòng tin và dũng khí. Người lòng dạ đen tối có được nó, lại bị nó dụ đi vào vực sâu muôn trượng.

Diệp Hoan bây giờ lưng rất là thẳng. Tựa như một cây súng đang dựng sừng sững.

Đang định bước vào bên trong cửa kính ngân hàng, Diệp Hoan nghe thấy tiếng nói chuyện khe khẽ. Âm thanh rất là nhỏ, nhỏ đến không thể nghe rõ, Diệp Hoan chỉ nghe loáng thoáng.

“Lão đại….. Động thủ……… Chỉ có năm viên đạn………”

“Năm viên………. Đủ rồi………”

Diệp Hoan bất giác quay đầu lại nhìn. Hắn thấy ba người đeo mũ lưỡi trai, ăn mặc rất bình thường, đang lén lén lút lút tụ tập tại góc cửa ngoài ngân hàng. Ba người nói khe khẽ, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn và cửa ngân hàng.

Advertisement

Diệp Hoan không mấy để ý, bước chân đi vào ngân hàng.

Người trong ngân hàng xếp hàng lấy số rất nhiều. Diệp Hoan nhìn nhìn số trên tay mình. Xếp trước mặt hắn có hơn ba mươi người, đến phiên mình chắc cũng phải đến hai tiếng đồng hồ.

Diệp Hoan không phải loại ngươi an phận ngồi đó đợi số.

Thế là hắn bèn đi đến các quầy quản lý ngân sách nói chuyện với các nàng bên đó. Sau khi cười nói với từng người, vài cô quản lý ngân sách đã cười đến run cả người. Diệp Hoan tuy là tên nghèo rớt mồng tơi, nhưng quả thật hắn có chút đẹp trai. Đây là lý do lấy được lòng của các cô gái.

Nửa tiếng sau, Diệp Hoan đã thành công xin được số điện thoại của cô quản lý ngân sách. Từ vẻ mặt e thẹn của nàng ta có thể thấy, chỉ cần Diệp Hoan tối nay đồng ý mời cô ta ăn cơm, người ta……… sẽ chiều theo ý hắn.

Những cô nàng dễ mắc bẫy như thế, Diệp Hoan cũng cảm thấy hết hứng thú cua rồi. Đàn ông đê tiện thế đấy! Những gì mà dễ dàng đạt được, hắn không bao giờ biết trân trọng, bao gồm cả phụ nữ.

Thế là Diệp Hoan đột ngột trở lên đứng đắn, nghiêm mặt nói:

"Cô à! Bây giờ đang là giờ làm việc đó nha! Lúc này cô không thích hợp để người khác cua chứ hả?”

Nàng ta cười liên hồi:

“Ngươi muốn cua ta?”

Diệp Hoan lắc đầu, khuôn mặt anh tuấn đột nhiên xuất hiện hai đám mây đỏ.

“…..Hôm nay không cua cô. Hôm nay không tiện.”

“Tại sao không tiện?”

Diệp Hoan ngại ngùng nói:

“Người ta… Cái kia, em bé bỏng đến rồi a......”

“……”

Diệp Hoan vừa liếc mắt đưa tình với nàng quản lý ngân sách, vừa ngẩng đầu nhìn kêu số của mình.

Sự cố đột ngột xảy ra.

Chỉ nghe tiếng súng “Pằng” một tiếng. Tất cả những người trong ngân hàng đều sững người. Tiếp đó một người đàn ông mặt mũi hung tợn quát lớn:

“Ngồi xuống để hai tay lên đầu! Trung thực chút cho tao! Tiền là của nhà nước, mạng là của chính mình. Đừng lấy mạng mình ra đùa giỡn!”

Diệp Hoan ngơ ngác nhìn ba tên đó quăng ba lô lớn vào quầy ngân hàng. Dùng súng chỉ vào cô đứng quầy đang run rẩy, ra hiệu cho nàng ta bỏ tiền vào. Môi Diệp Hoan mấp máy, nhưng khóc không ra nước mắt.

Sao mấy ngày nay lão tử ta đây xui xẻo vậy!

- ----------------------------

Cao Thắng Nam vội tới trước ngân hàng. Ngân hàng đã bị hình cảnh, đặc cảnh bao vây rồi. Bộ phận phía ngoài thậm chí còn có bộ đội bắn tỉa phân bố tại mấy chỗ cao có thể bắn tỉa.

Cao Thắng Nam dễ dàng nhận ra dáng người cao to của Triệu Đại Phong.

Triệu Đại Phong đầu đầy mồ hôi, đang cầm bộ đàm gọi chuyên gia đàm phán.

Dựa vào thân hình nhỏ nhắn, Cao Thắng Nam rất nhanh chen tới kế bên của Triệu Đại Phong, lau mồ hôi nói:

“Chú Triệu…. Triệu cục trưởng! Để con dẫn ngươi đánh vào đó.”

Triệu Đại Phong liếc nàng ta một cái:

“Đừng làm bậy! Tình huống cấp bách như vậy. Con còn chạy ra đây gây thêm phiền phức gì nữa. Đứng qua một bên đợi cho chú!”

Cao Thắng Nam bị ăn mắng. Nàng chu cái miệng nhỏ nhắn hậm hực đứng xa vài bước, nhưng vẫn không rời khỏi. Cao Thắng Nam tức giận nhìn chằm chằm vào cái bóng của Triệu Đại Phong.

Bên cạnh Triệu Đại Phong, các vị lãnh đạo bên cục đều đến. Họ đang vội vàng phân tích thế cục trong ngân hàng.

“Camera có thể thấy được nơi phân bố của của bọn cướp không?”

“Cục trưởng Triệu! Camera trong ngân hàng đã bị bọn cướp phá hủy hết ba cái. Ba tên cướp này rất chuyên nghiệp. Bọn hắn dồn mọi người vào góc chết của camera. Bọn chúng đứng ở góc chết. Chúng ta căn bản là không thể nhìn thấy chúng.”

Giọng điệu Triệu Đại Phong trở nên trầm trầm:

“Đội bắn tỉa đâu? Có thể xác định được vị trí của bọn chúng không?”

“Hồi nãy bốn vị quan san viên vừa mới báo. Bọn cướp đã kéo hết rèm cửa của ngân hàng xuống. Đội bắn tỉa không thể nào xác định được mục tiêu.”

“Mẹ nó! Ba tên cướp này không phải là bộ đội nghỉ hưu thì cũng là là cảnh sát nghỉ hưu. Bọn cướp bình thường không chuyên nghiệp như thế!”

Triệu Đại Phong không kìm được giận dữ chửi thề vài câu.

“Cục trưởng Triệu! Bây giờ chỉ còn cách là ngắt hết điện trong ngân hàng, sau đó để chuyên gia đàm phám với họ. Chúng ta sai một nhóm ngươi tấn công vào trong. Bên trong có đến năm sáu mươi mạng người. Tình huống nguy cấp á!”

Trong ngân hàng, năm cái ba lô lớn đã nhét đầy tiền. Ba tên cướp đeo mặt nạ, chỉ chừa hai con mắt, ánh mắt cực kỳ hung ác.

Diệp Hoan sững người nhìn bọn chúng không ngừng nhét tiền vào bọc, không hiểu tại sao, trong lòng lại ngưỡng mộ.

Nguy hiểm càng cao thì thu lợi càng nhiều. Câu nói này quả là rất có lý, tiền cướp ngân hàng quả nhiên nhiều hơn tiền làm đồ gốm.

Thật muốn gia nhập cùng bọn chúng……….

Diệp Hoan thở dài, ta thật là nghèo đến điên rồi.

Không xa, một tên cướp chỉ vào trong đám con tin, quát lớn:

“Ngồi xuống! Ngồi xuống! Ai dám nhô đầu lên, cây súng của lão tử không có mắt đâu đấy!.... Mẹ nó! Con kia! Mày ngồi lịch sự một chút! Đừng có bành hai chân ra lớn như vậy. Lão tử chỉ cướp tiền, không phải cướp sắc đâu đấy!”

Quay đầu lại nhìn thấy Diệp Hoan hai tay ôm đầu. Đầu cúi xuống dưới đất, tư thế vô cùng chuẩn. Tên này rất là hài lòng.

Tên cướp phì cười, thằng nhóc này đúng là trời sinh ra để làm con tin.

“Thấy chưa? Ngồi giống như nó! Đấy mới gọi là chuẩn không cần chỉnh!”

Diệp Hoan giống như vừa nhận được sự khen ngợi, ngẩng đầu lên thấy tên cướp đang cười. Nụ cười sởn cả tóc gáy.

Ai ngờ Diệp Hoan vừa ngẩng đầu đã hỏng hết mọi chuyện. Hơn ba vạn tiền giấu trong ngực đã lòi ra.

Tên cướp sững người, chỉ súng vào Diệp Hoan:

“Không được động đậy! Mày giấu cái gì trong ngực? Mau mau lấy ra!”

Nói xong tên cướp bước tới. Hắn mở tờ giấy báo đựng tiền ra. Sau khi mở ra, tên cướp vui mừng khôn xiết:

“Ô kìa! Nhiều tiền như vậy, tao không khách sáo nữa, thu nhận!”

Sắc mặt Diệp Hoan lập tức biến đổi.

Mày cướp tiền của nhà nước ông đã mặc kệ. Mạng là của mình. Nhưng mày cướp tiền của ông thì không đúng rồi! Đây là tiền của bọn em tao mua máy điều hòa. Mày cướp đi rồi? Tao biết kiếm ai mà khóc?

Suy nghĩ thay đổi rất nhanh, Diệp Hoan đột nhiên bổ nhào về phía trước, ôm lấy đùi của tên cướp. Sau đó….. khóc rống lên, gào khóc thảm thiết.

“Đừng mà! Các ngươi còn có tính người không vậy! Đây là tiền chữa bệnh cho cha tôi. Cha tôi từng tuổi này rồi đi chơi **. Đã mắc bệnh AIDS, đang nằm trên giường chờ chết. Đây là số tiền cứu mạng ông ấy. Các người hãy mở lòng từ bi, trả lại cho tôi đi……….”

Trong ngân hàng giống như có tiếng heo rên la thất thanh khi bị thọc huyết…………

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291
Tiến »