Thái Tử Bụi Đời

Lượt đọc: 5781 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291
Tiến »
Chương 46
c46: ứng cử.

❊ ❊ ❊

Khả năng uống rượu là yếu tố thiên bẩm, trực tiếp phản ánh nhân phẩm của con người.

Diệp Hoan cảm thấy khả năng uống rượu của mình rất tốt, uống nhiều chút cũng không say khướt. Cho nên hắn không biết mình lại có mặt đáng chán như vậy. Ban đêm gọi điện mắng sếp? Xem ra hôm qua uống ít nhất cũng nửa lít.

“Liễu tổng, tôi gọi điện cho cô hơn một tiếng đồng hồ ư?” Diệp Hoan vẫn không dám tin, mở to đôi mắt, ấp úng nói: “Tôi... chắc là đâu có nhiều chuyện để tâm sự với cô thế chứ?”

Cơn giận trong bụng Liễu Mi chưa tan, nàng nghiến răng tức giận quát: “Anh nghe cho rõ, không phải là tâm sự, tên khốn nhà anh thao thao bất tuyệt mắng tôi hơn một tiếng đồng hồ. Diệp Hoan, không nói ra thì không biết ra là anh có nhiều bất mãn với tôi như thế.”

Diệp Hoan mồ hôi lạnh rơi như mưa, khó khăn nuốt nước bọt, mắt đảo tròn, cười khổ nói: “Thế á... Liễu tổng, tôi chợt nhớ ra hôm qua cô đã giao cho tôi đi xử lý rắc rối nhỏ ở công ty trang phục. Bây giờ không còn sớm nữa, tôi phải đi xử lý gấp đây, nhân viên cần mẫn sếp mới vui chứ, đúng không?”

Nói xong Diệp Hoan lùi về phía sau, vèo một cái biến mất.

Liễu Mi nhìn chằm chằm vào cửa ra vào trống trơn của phòng làm việc, không biết qua bao nhiêu lâu lại bỗng nhiên cười khúc khích?

Tại sao giận? Tại sao giận xong lại cười? Nàng cũng không biết, cái tên này luôn khiến cho nàng không biết nên khóc hay nên cười.

Advertisement

Diệp Hoan kẹp tập hồ sơ chán chường đi về phía công ty thời trang dưới trướng công ty Hồng Hổ.

Danh nghĩa trợ lý chủ tịch đã tạo sự thuận lợi cho hắn, chánh văn phòng Trần rất nhiệt tình gọi một chiếc xe cho hắn. Xe này rất bình thường, chỉ là một chiếc Jetta nhưng tốt xấu gì cũng đỡ tốn hai đồng tiền đi xe buýt, tâm trạng ưu buồn của Diệp Hoan cũng vì thế mà tươi sáng lên không ít.

Công ty thời trang dưới trướng Hồng Hổ vẫn lấy tên là Công ty Thời trang Hồng Hổ, từ cách đặt tên có thể thấy lão chủ tịch Liễu Tứ Hải là người rất th.ô tục. Cứ xem cái tên ông ta đặt, không phải “Hồng” thì là “Hổ”, "Hồng" đại diện cho chuyện vui, "Hổ" đại diện cho uy phong, vừa chúc mừng vừa ra oai chính là phương pháp điển hình của băng đảng giang hồ.

Công ty mẹ phái người đến mà còn là trợ lý của chủ tịch, dĩ nhiên tổng giám đốc công ty thời trang và giám đốc kinh doanh không dám chậm trễ. Xem ra chuyện hôm qua quay xảy ra tranh chấp nhỏ đã kinh động đến chủ tịch, nàng đích thân phái trợ lý thân tín xuống xử lý chuyện này cho thấy chuyện này được chủ tịch khá coi trọng.

Sau khi tới, Diệp Hoan nghe hai người kia lời qua tiếng lại, có cả đùn đẩy trách nhiệm và ngầm chỉ trích lẫn nhau. Nghe một hồi, Diệp Hoan đã hiểu được đại khái nguyên nhân của sự việc.

Thật ra chuyện rất đơn giản, hôm qua tổ chức chụp hình mẫu quần áo lót mới để mùa xuân tới ra thị trường, đã mời ba người mẫu nữ tương đối nổi tiếng làm người đại diện, đồng thời còn đưa ra mấy mẫu qu.ần lót nam. Nữ người mẫu rất chuyên nghiệp, đến rất đúng giờ theo yêu cầu của hợp đồng, vấn đề xảy ra ở phần quầ.n lót nam.

Advertisement

Vốn dĩ dự án là người mẫu nam và nữ mỗi người đều sẽ mặc sản phẩm của công ty, tạo dáng chụp ảnh chung nhưng hôm qua người mẫu nam được mời đột ngột bị ốm phải vào bệnh viện, nhất thời không tìm được người thay thế. Người mẫu nữ phải chạy xô không ít, căn cứ vào điều khoản trên hợp đồng, ngày quay chỉ có hai ngày, thời gian quá gấp rút căn bản chẳng thể tìm người mẫu nam khác thay thế.

Thế là xảy ra xung đột, tổng giám đốc thấy nên tìm một người mẫu nam có thân hình tương đối để thay thế, như vậy sẽ tiết kiệm được những chi phí phát sinh không đáng có và tiền vi phạm hơp đồng của công ty, nhưng giám đốc kinh doanh lại có yêu cầu rất cao về chất lượng , ông ta kiên quyết cho rằng nam người mẫu phải là những minh tinh nổi tiếng như vậy sản phẩm công ty mới tiêu thụ được nhanh chóng, về phần công ty tốn bao nhiêu chi phí không nằm trong tính toán của ông ta, ông ta chỉ yêu cầu làm chuyện này cho hoàn mỹ.

Diệp Hoan đâu có kinh nghiệm giải quyết tranh chấp như thế này. Nhìn hai người cãi nhau không ngừng, Diệp Hoan thở dài hỏi: “Nói tóm lại vấn đề bây giờ là mời người mẫu nam nổi tiếng thì tốn tiền tốn thời gian nhưng đối với tiêu thụ sản phẩm rất có lợi, mời người mẫu nam không có danh tiếng tiết kiệm tiền nhưng đầu ra ít. Có đúng thế không?”

Hai người gật đầu, nhìn Diệp Hoan đầy trông chờ, đợi hắn ra quyết định.

Diệp Hoan bực bội dùng sức gãi đầu.

Bé Ái còn đang nằm trong bệnh viện đợi hắn gom tiền chữa bệnh mà hắn lại phải ở đây giúp Liễu Mi xử lý những chuyện chó má xúi quẩy này.

“Đáng làm không làm”, “Làm mấy thứ vớ vẩn” chính là nói về người như mình.

Diệp Hoan giờ sưng cả đầu đang tính xin nghỉ việc, hơn chục triệu đang cần hắn đi thu xếp, sao có tâm trạng để lo những chuyện chó má này!

Vô cảm nhìn hai người đang không ngừng tranh luận trước mặt, trong đầu Diệp Hoan đang tính toán đến chuyện từ chức.

Gánh nặng quá lớn, mình thật sự không có thời gian để phí phạm tại đây, dù sao công việc này cũng có một cách không rõ ràng, với lại mình sinh ra không phải là để làm những việc này, từ chức thôi, kệ bà mày, nhanh chóng tìm cách kiếm tiền.

Chủ ý đã quyết, cả người Diệp Hoan nhẹ nhõm hẳn ra, hắn vỗ vai hai người kia cười nói: “Thật ra mâu thuẫn không phải nhất định phải chọn ra một bên, phủ định bên còn lại, ý kiến của các ông hoàn toàn có thể thử trung hòa xem sao.”

Hai người sững người ra: “Trung hòa thế nào?”

Diệp Hoan cười ha hả, nói: "Không phải chúng ta không có thời gian mời người mẫu nam nổi tiếng sao? Rất đơn giản, các ông cứ kiếm đại lấy một người chụp chung với người mẫu nữ để không vi phạm thời gian đã kí với họ. Chụp xong, khi các người mẫu nữ đã đi rồi, chúng ta tiếp tục liên lạc với người mẫu nam nổi tiếng khác, thỏa thuận giá cả, xóa đi khuôn mặt người không tên tuổi kia, dùng vi tính photoshop lại, muốn sửa thành ai thì sửa, chỉ cần ông muốn, cho dù là mặt của người cơ bắp sửa thành Lý Vũ Xuân cũng không thành vấn đề gì...”

Hai người kinh hãi, ấp úng nói: “Trợ lý Diệp, đây… không phải là đang đùa chứ?”

Diệp Hoan đã quyết định sẽ nghỉ việc nên cũng chẳng để ý có thể gây ra tổn thất cho Hồng Hổ hay không, nghe thế trợn mắt nói: “Đùa cái gì hả? Cách của tôi vừa có thể tiết kiệm thời gian vừa có thể đảm bảo sản phẩm bán chạy, vẹn cả đôi đường rồi còn gì. Được rồi, cứ theo cách của tôi mà làm! Còn nữa, sao này có vấn đề gì cố gắng tự mình giải quyết đấy, đừng đem những chuyện nhỏ nhặt này gây phiền phức cho công ty mẹ.

Hai người kia: “…”

Phủi phủi mông, Diệp Hoan liền đứng dậy đi ra ngoài, bây giờ hắn đang tính về công ty mẹ gặp Liễu Mi để từ chức.

Vẫy tay từ biệt là sau này có thể chuyên tâm kiếm tiền rồi, tốt quá…

Tổng giám đốc công ty thời trang và giám đốc kinh doanh đứng phía sau xì xào với nhau: “Tên này thật sự là do công ty mẹ phái đến à? Có chắc không phải giả mạo không? Nghĩ ra cách cùi bắp như thế không phải là muốn phá hoại chúng ta sao? Gọi điện thoại qua công ty mẹ kiểm tra lại…”

Tổng giám đốc thở dài: “Mời một người mẫu nam nổi tiếng phải tốn hơn chục triệu, cho dù người không có danh tiếng thì ít nhất cũng tốn hai ba chục ngàn. Vốn dĩ định cắt giảm chi tiêu nhưng bây giờ thì hay rồi, hai phía đều không tiết kiệm được, chi phí càng lớn…”

Lỗ tai Diệp Hoan dựng đứng lên, chân đang bước ra lại cứng ngắc bất động...

Hai người phía sau cũng im miệng lại, kinh ngạc nhìn thân hình bất động như tượng trước cửa của Diệp Hoan.

Trong sự im lặng đến kì lạ, Diệp Hoan từ từ xoay người lại, hai mắt hiện ra kí hiệu tiền nhân dân tệ, trong mắt tỏa ra ánh sáng mãnh liệt, thậm chí hai người còn thấy được tiếng pháo hoa nở trong không trung...

“Người mẫu nam không danh tiếng... Hai ba mươi ngàn?” Diệp Hoan vội hỏi. Đam Mỹ H Văn

Tổng giám đốc bị ánh mắt nóng bỏng của hắn dọa cho đến nỗi không kìm được phải lùi về phía sau một bước, lắp bắp nói: “Vâng... Đúng vậy.”

“Hai mươi ngàn hay ba mươi ngàn?” Diệp Hoan hỏi dồn.

“Hai… Hai mươi ngàn.” Tổng giám đốc rất biết tiết kiệm cho công ty.

“Hử?” Hai mắt Diệp Hoan đằng đằng sát khí.

“Ba mươi ngàn!” Tổng giám đốc lập tức sửa lại.

“Bốn mươi ngàn ông thấy sao?” Hai mắt Diệp Hoan phát ra ánh sáng lấp lánh.

Mặt tổng giám đốc đỏ bừng lên, không biết cấp trên phái tới vị trợ lý này là có ý gì, nín hơn nửa ngày đành phải theo ý hắn: “Được”

Diệp Hoan cười ha hả, ý định từ chức nhanh chóng biến mất, hắn vỗ ngực bước ra: “Tôi chụp cho!”

“Hả?” Hai người thất kinh

“Không được sao? Thân hình của tôi không tệ, có đủ các loại cơ bắp và cũng không tiếng tăm gì, phù hợp hết mọi yêu cầu của các ông. Điều quan trọng là tôi rất thoải mái, có thể cởi mà cũng có thể lộ hàng. Cứ như vậy đi! Chụp xong lập tức trả tiền, tôi cần tiền mặt, dám thiếu tôi sẽ thiêu rụi công ty các ông!” Vẻ mặt Diệp Hoan vô cùng hung hăng như cướp.

Hai người nhìn nhau, tổng giám đốc lúng ta lung túng nói: “Trợ lý Diệp, đây là mệnh lệnh hành chính của cấp trên, hay là anh tự đề cử mình?”

“Mệnh lệnh hành chính!” Diệp Hoan không hề do dự nhưng tiếp đó bổ sung thêm một câu: "Thiêu rụi công ty các ông là ý của cá nhân tôi.”

Hai người lau mồ hôi: “…”

Khả năng uống rượu là yếu tố thiên bẩm, trực tiếp phản ánh nhân phẩm của con người.

Diệp Hoan cảm thấy khả năng uống rượu của mình rất tốt, uống nhiều chút cũng không say khướt. Cho nên hắn không biết mình lại có mặt đáng chán như vậy. Ban đêm gọi điện mắng sếp? Xem ra hôm qua uống ít nhất cũng nửa lít.

“Liễu tổng, tôi gọi điện cho cô hơn một tiếng đồng hồ ư?” Diệp Hoan vẫn không dám tin, mở to đôi mắt, ấp úng nói: “Tôi... chắc là đâu có nhiều chuyện để tâm sự với cô thế chứ?”

Cơn giận trong bụng Liễu Mi chưa tan, nàng nghiến răng tức giận quát: “Anh nghe cho rõ, không phải là tâm sự, tên khốn nhà anh thao thao bất tuyệt mắng tôi hơn một tiếng đồng hồ. Diệp Hoan, không nói ra thì không biết ra là anh có nhiều bất mãn với tôi như thế.”

Diệp Hoan mồ hôi lạnh rơi như mưa, khó khăn nuốt nước bọt, mắt đảo tròn, cười khổ nói: “Thế á... Liễu tổng, tôi chợt nhớ ra hôm qua cô đã giao cho tôi đi xử lý rắc rối nhỏ ở công ty trang phục. Bây giờ không còn sớm nữa, tôi phải đi xử lý gấp đây, nhân viên cần mẫn sếp mới vui chứ, đúng không?”

Nói xong Diệp Hoan lùi về phía sau, vèo một cái biến mất.

Liễu Mi nhìn chằm chằm vào cửa ra vào trống trơn của phòng làm việc, không biết qua bao nhiêu lâu lại bỗng nhiên cười khúc khích?

Tại sao giận? Tại sao giận xong lại cười? Nàng cũng không biết, cái tên này luôn khiến cho nàng không biết nên khóc hay nên cười.

Advertisement

Diệp Hoan kẹp tập hồ sơ chán chường đi về phía công ty thời trang dưới trướng công ty Hồng Hổ.

Danh nghĩa trợ lý chủ tịch đã tạo sự thuận lợi cho hắn, chánh văn phòng Trần rất nhiệt tình gọi một chiếc xe cho hắn. Xe này rất bình thường, chỉ là một chiếc Jetta nhưng tốt xấu gì cũng đỡ tốn hai đồng tiền đi xe buýt, tâm trạng ưu buồn của Diệp Hoan cũng vì thế mà tươi sáng lên không ít.

Công ty thời trang dưới trướng Hồng Hổ vẫn lấy tên là Công ty Thời trang Hồng Hổ, từ cách đặt tên có thể thấy lão chủ tịch Liễu Tứ Hải là người rất th.ô tục. Cứ xem cái tên ông ta đặt, không phải “Hồng” thì là “Hổ”, "Hồng" đại diện cho chuyện vui, "Hổ" đại diện cho uy phong, vừa chúc mừng vừa ra oai chính là phương pháp điển hình của băng đảng giang hồ.

Công ty mẹ phái người đến mà còn là trợ lý của chủ tịch, dĩ nhiên tổng giám đốc công ty thời trang và giám đốc kinh doanh không dám chậm trễ. Xem ra chuyện hôm qua quay xảy ra tranh chấp nhỏ đã kinh động đến chủ tịch, nàng đích thân phái trợ lý thân tín xuống xử lý chuyện này cho thấy chuyện này được chủ tịch khá coi trọng.

Sau khi tới, Diệp Hoan nghe hai người kia lời qua tiếng lại, có cả đùn đẩy trách nhiệm và ngầm chỉ trích lẫn nhau. Nghe một hồi, Diệp Hoan đã hiểu được đại khái nguyên nhân của sự việc.

Thật ra chuyện rất đơn giản, hôm qua tổ chức chụp hình mẫu quần áo lót mới để mùa xuân tới ra thị trường, đã mời ba người mẫu nữ tương đối nổi tiếng làm người đại diện, đồng thời còn đưa ra mấy mẫu qu.ần lót nam. Nữ người mẫu rất chuyên nghiệp, đến rất đúng giờ theo yêu cầu của hợp đồng, vấn đề xảy ra ở phần quầ.n lót nam.

Advertisement

Vốn dĩ dự án là người mẫu nam và nữ mỗi người đều sẽ mặc sản phẩm của công ty, tạo dáng chụp ảnh chung nhưng hôm qua người mẫu nam được mời đột ngột bị ốm phải vào bệnh viện, nhất thời không tìm được người thay thế. Người mẫu nữ phải chạy xô không ít, căn cứ vào điều khoản trên hợp đồng, ngày quay chỉ có hai ngày, thời gian quá gấp rút căn bản chẳng thể tìm người mẫu nam khác thay thế.

Thế là xảy ra xung đột, tổng giám đốc thấy nên tìm một người mẫu nam có thân hình tương đối để thay thế, như vậy sẽ tiết kiệm được những chi phí phát sinh không đáng có và tiền vi phạm hơp đồng của công ty, nhưng giám đốc kinh doanh lại có yêu cầu rất cao về chất lượng , ông ta kiên quyết cho rằng nam người mẫu phải là những minh tinh nổi tiếng như vậy sản phẩm công ty mới tiêu thụ được nhanh chóng, về phần công ty tốn bao nhiêu chi phí không nằm trong tính toán của ông ta, ông ta chỉ yêu cầu làm chuyện này cho hoàn mỹ.

Diệp Hoan đâu có kinh nghiệm giải quyết tranh chấp như thế này. Nhìn hai người cãi nhau không ngừng, Diệp Hoan thở dài hỏi: “Nói tóm lại vấn đề bây giờ là mời người mẫu nam nổi tiếng thì tốn tiền tốn thời gian nhưng đối với tiêu thụ sản phẩm rất có lợi, mời người mẫu nam không có danh tiếng tiết kiệm tiền nhưng đầu ra ít. Có đúng thế không?”

Hai người gật đầu, nhìn Diệp Hoan đầy trông chờ, đợi hắn ra quyết định.

Diệp Hoan bực bội dùng sức gãi đầu.

Bé Ái còn đang nằm trong bệnh viện đợi hắn gom tiền chữa bệnh mà hắn lại phải ở đây giúp Liễu Mi xử lý những chuyện chó má xúi quẩy này.

“Đáng làm không làm”, “Làm mấy thứ vớ vẩn” chính là nói về người như mình.

Diệp Hoan giờ sưng cả đầu đang tính xin nghỉ việc, hơn chục triệu đang cần hắn đi thu xếp, sao có tâm trạng để lo những chuyện chó má này!

Vô cảm nhìn hai người đang không ngừng tranh luận trước mặt, trong đầu Diệp Hoan đang tính toán đến chuyện từ chức.

Gánh nặng quá lớn, mình thật sự không có thời gian để phí phạm tại đây, dù sao công việc này cũng có một cách không rõ ràng, với lại mình sinh ra không phải là để làm những việc này, từ chức thôi, kệ bà mày, nhanh chóng tìm cách kiếm tiền.

Chủ ý đã quyết, cả người Diệp Hoan nhẹ nhõm hẳn ra, hắn vỗ vai hai người kia cười nói: “Thật ra mâu thuẫn không phải nhất định phải chọn ra một bên, phủ định bên còn lại, ý kiến của các ông hoàn toàn có thể thử trung hòa xem sao.”

Hai người sững người ra: “Trung hòa thế nào?”

Diệp Hoan cười ha hả, nói: "Không phải chúng ta không có thời gian mời người mẫu nam nổi tiếng sao? Rất đơn giản, các ông cứ kiếm đại lấy một người chụp chung với người mẫu nữ để không vi phạm thời gian đã kí với họ. Chụp xong, khi các người mẫu nữ đã đi rồi, chúng ta tiếp tục liên lạc với người mẫu nam nổi tiếng khác, thỏa thuận giá cả, xóa đi khuôn mặt người không tên tuổi kia, dùng vi tính photoshop lại, muốn sửa thành ai thì sửa, chỉ cần ông muốn, cho dù là mặt của người cơ bắp sửa thành Lý Vũ Xuân cũng không thành vấn đề gì...”

Hai người kinh hãi, ấp úng nói: “Trợ lý Diệp, đây… không phải là đang đùa chứ?”

Diệp Hoan đã quyết định sẽ nghỉ việc nên cũng chẳng để ý có thể gây ra tổn thất cho Hồng Hổ hay không, nghe thế trợn mắt nói: “Đùa cái gì hả? Cách của tôi vừa có thể tiết kiệm thời gian vừa có thể đảm bảo sản phẩm bán chạy, vẹn cả đôi đường rồi còn gì. Được rồi, cứ theo cách của tôi mà làm! Còn nữa, sao này có vấn đề gì cố gắng tự mình giải quyết đấy, đừng đem những chuyện nhỏ nhặt này gây phiền phức cho công ty mẹ.

Hai người kia: “…”

Phủi phủi mông, Diệp Hoan liền đứng dậy đi ra ngoài, bây giờ hắn đang tính về công ty mẹ gặp Liễu Mi để từ chức.

Vẫy tay từ biệt là sau này có thể chuyên tâm kiếm tiền rồi, tốt quá…

Tổng giám đốc công ty thời trang và giám đốc kinh doanh đứng phía sau xì xào với nhau: “Tên này thật sự là do công ty mẹ phái đến à? Có chắc không phải giả mạo không? Nghĩ ra cách cùi bắp như thế không phải là muốn phá hoại chúng ta sao? Gọi điện thoại qua công ty mẹ kiểm tra lại…”

Tổng giám đốc thở dài: “Mời một người mẫu nam nổi tiếng phải tốn hơn chục triệu, cho dù người không có danh tiếng thì ít nhất cũng tốn hai ba chục ngàn. Vốn dĩ định cắt giảm chi tiêu nhưng bây giờ thì hay rồi, hai phía đều không tiết kiệm được, chi phí càng lớn…”

Lỗ tai Diệp Hoan dựng đứng lên, chân đang bước ra lại cứng ngắc bất động...

Hai người phía sau cũng im miệng lại, kinh ngạc nhìn thân hình bất động như tượng trước cửa của Diệp Hoan.

Trong sự im lặng đến kì lạ, Diệp Hoan từ từ xoay người lại, hai mắt hiện ra kí hiệu tiền nhân dân tệ, trong mắt tỏa ra ánh sáng mãnh liệt, thậm chí hai người còn thấy được tiếng pháo hoa nở trong không trung...

“Người mẫu nam không danh tiếng... Hai ba mươi ngàn?” Diệp Hoan vội hỏi. Đam Mỹ H Văn

Tổng giám đốc bị ánh mắt nóng bỏng của hắn dọa cho đến nỗi không kìm được phải lùi về phía sau một bước, lắp bắp nói: “Vâng... Đúng vậy.”

“Hai mươi ngàn hay ba mươi ngàn?” Diệp Hoan hỏi dồn.

“Hai… Hai mươi ngàn.” Tổng giám đốc rất biết tiết kiệm cho công ty.

“Hử?” Hai mắt Diệp Hoan đằng đằng sát khí.

“Ba mươi ngàn!” Tổng giám đốc lập tức sửa lại.

“Bốn mươi ngàn ông thấy sao?” Hai mắt Diệp Hoan phát ra ánh sáng lấp lánh.

Mặt tổng giám đốc đỏ bừng lên, không biết cấp trên phái tới vị trợ lý này là có ý gì, nín hơn nửa ngày đành phải theo ý hắn: “Được”

Diệp Hoan cười ha hả, ý định từ chức nhanh chóng biến mất, hắn vỗ ngực bước ra: “Tôi chụp cho!”

“Hả?” Hai người thất kinh

“Không được sao? Thân hình của tôi không tệ, có đủ các loại cơ bắp và cũng không tiếng tăm gì, phù hợp hết mọi yêu cầu của các ông. Điều quan trọng là tôi rất thoải mái, có thể cởi mà cũng có thể lộ hàng. Cứ như vậy đi! Chụp xong lập tức trả tiền, tôi cần tiền mặt, dám thiếu tôi sẽ thiêu rụi công ty các ông!” Vẻ mặt Diệp Hoan vô cùng hung hăng như cướp.

Hai người nhìn nhau, tổng giám đốc lúng ta lung túng nói: “Trợ lý Diệp, đây là mệnh lệnh hành chính của cấp trên, hay là anh tự đề cử mình?”

“Mệnh lệnh hành chính!” Diệp Hoan không hề do dự nhưng tiếp đó bổ sung thêm một câu: "Thiêu rụi công ty các ông là ý của cá nhân tôi.”

Hai người lau mồ hôi: “…”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291
Tiến »