Thái Tử Bụi Đời

Lượt đọc: 5734 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291
Tiến »
Chương 15
c15: nhất chiến thành danh.

❊ ❊ ❊

Tại cửa phẩu thuật tầng bốn bệnh viện, Diệp Hoan ôm chặt cây cột trước cửa. Bất kể bảo vệ có kéo như thế nào, thân hình hắn cũng không có chút lay động, miệng hét lớn:

“Không đi! Chết cũng không đi! Đâu phải là không trả tiền! Cục công an trả giùm tôi viện phí, dựa vào cái gì mà không cắt bao qu.y đầu cho tôi? Các ngươi không nói lí lẽ gì hết?”

Bảo vệ bệnh viện kéo tới mồ hôi đầm đìa, lại không dám đánh hắn. Dù sao họ cũng đã nghe nói rằng người đang đứng trước mặt chính là vị anh hùng đã chiến đấu quyết liệt với ba tên cướp.

Anh hùng sao lại như thế này? Mẹ nó! Thói đời thế nào vậy?

Bảo vệ thấy qua sự đời cũng không ít. Nhưng anh hùng mặt dày nhất quyết phải ở lại cắt bao qu.y đầu, thì thiệt là hiếm thấy. Lần này coi như được mở mang tầm mắt rồi.

Cao Thắng Nam đi lên lầu bốn, thấy cảnh tượng hỗn lọan trước mắt. Nàng giận đến tím tái mặt mày.

Cao Thắng Nam tiến vài bước về phía trước, nhắm thẳng vào mông của Diệp Hoan đá một phát, hét lớn:

“Đứng dậy cho ta! Cái tên khốn này!”

Diệp Hoan bị đá, không khỏi tức giận. Hắn quay đầu lại nhìn, thấy Cao Thắng Nam giận đến tím tái mặt mày, ánh mắt rực lửa, như muốn ăn tươi nuốt sống người khác. Diệp Hoan thóang chốc hết nổi cáu, cười ngượng ngùng, phủi phủi mông làm như chưa có chuyện gì xảy ra. Hắn đứng dậy, cười khẩy nói:

“Cao cảnh quan đến rồi hả? Ủa sao vậy? Tôi còn chưa kiểm tra xong mà.”

Advertisement

“Họ Diệp kia! Ta biết ngươi là tên khốn nạn. Nhưng không ngờ ngươi lại khốn nạn tới mức này. Cục cảnh sát đưa ngươi tới kiểm tra thương tích. Ngươi lại chạy tới phòng phẩu thuật đòi cắt…”

Mặt Cao Thắng Nam đỏ lên. Sau đó nàng giận dữ nhìn Diệp Hoan nói:

“Ngoài trừ thương tích, kiểm tra khác đều không làm! Muốn làm ngươi tự bỏ tiền ra. Cục cảnh sát sẽ không chịu trách nhiệm.”

Diệp Hoan thất vọng thở một hơi dài, bất mãn nói:

"Lúc nãy còn nói miễn phí, bây giờ lại không miễn phí nữa. Cảnh sát các ngươi làm việc thật không ra gì. Cô chắc không phải là kẻ lừa đảo ở bệnh viện này chứ hả?”

Cao Thắng Nam nổi giận đùng đùng, quay lại nắm lấy áo Diệp Hoan, giận dữ quát:

Advertisement

“Họ Diệp kia! Ngươi nghe kỹ cho ta. Ta nói chữa trị miễn phí là phần thương tích nãy ngươi bị thương trong vụ cướp. Còn cái này không liên quan gì cả. Ngươi muốn thừa cơ lừa cảnh sát sao? Ngươi có tin là bây giờ ta còng ngươi về đồn không?”

Diệp Hoan gật đầu một cách chán nản, nói:

“Tin.”

Cao Thắng Nam rất là vừa ý với thái độ ngoan ngõan của Diệp Hoan, nói:

“Đi nào! Ở dưới có rất nhiều kí giả đang chờ ngươi. Ngươi hãy xuống nói vài câu…”

Nói xong Cao Thắng Nam đi trước. Diệp Hoan gác tay lên đầu lủi thũi bước theo sau.

Đi được vái bước, Diệp Hoan nhịn không được nói:

“Haizz... Nhưng mà bao qu.y đầu của ta là do lúc nãy đánh nhau với tên cướp mới mọc dài ra mà….”

“Câm miệng! Khốn kiếp!”

Xuống tới tầng một, một đám kí giả đeo máy ảnh, cầm micro đang phỏng vấn khắp nơi. Họ thấy Cao Thắng và Diệp Hoan xuống. Một vị nữ cảnh sát tư thế oai hùng hiên ngang, bên cạnh là người thanh niên khuôn mặt khôi ngô tuân tú đang nhìn xung quanh.

Mũi của bọn kí giả rất thính, lập tức đóan được đó chính là người anh hùng vô danh trong vụ cướp lần này. Sau khi được Cao Thắng Nam xác nhận, đám kí giả rất là hưng phấn. Đại sảnh lúc này lọan cả lên. Muôn vàn tiếng bấm máy ảnh kêu click click. Từng đợt ánh sáng lóe lên trước mặt Diệp Hoan.

Diệp Hoan từ nhỏ tới giờ chưa gặp cảnh này bao giờ. Hắn bị dọa đến ngây người ra. Sau đó hắn như tỉnh giấc lập tức lấy tay che mặt mình, theo bản năng hét lớn:

”Tôi bị oan! Đừng chụp! Cấm chụp!”

Cao Thắng Nam đứng một bên thở một hơi dài bất lực. Ngón tay thon thon chỉa vào lưng hắn, nhéo một cái thiệt là đau, cắn răng nói nhỏ:

”Tên khốn! Ngươi lần này là nhân vật chính. Không phải là khách làng chơi bị bắt, không cần phải né tránh vậy đâu, tự nhiên chút!”

Diệp Hoan giờ mới kịp phản ứng.

Đúng rồi, ta là anh hùng nha! Lúc nãy vừa làm một chuyện tốt mà. Chuyện này đáng tự hào mà. Mắc gì tránh né chứ?

Ngay lập tức, Diệp Hoan như trở thành một người khác. Hắn ngẩng đầu ưỡn ngực mặt cười tươi rói, một tay giơ lên cao, vẫy vẫy thể hiện lòng biết ơn đối với các kí giả, cũng không biết ở đâu học được chiêu này, rất có phẩm chất của một minh tinh.

Cao Thắng Nam đứng bên cạnh Diệp Hoan, khóe miệng nhoẻn lên, muốn cười nhưng lại thôi.

Sau một hồi chụp liên cuồng, mười mấy cái micro đưa đến trước mặt Diệp Hoan, kí giả bắt đầu phỏng vấn lia lịa.

“Anh Diệp! Cho hỏi lúc quyết đấu với bọn cướp, anh nghĩ gì vậy? Anh chỉ là một công dân bình thường thôi. Anh lấy dũng khí này từ đâu ra?”

“Thực sự lúc đó tôi không nghĩ gì cả. Chỉ là cảm thấy không thể để ba thằng cướp ranh đó cướp tiền của tôi. Từ trước tới giờ chỉ có tôi cướp tiền người khác. Cho nên nhất thời không quen bị người khác cướp. Về mặt tình cảm khó mà chịu được đả kích lớn như vậy…..”

Kí giả: “……”

Không khí sôi nổi im lặng trong chốc lát...

Được rồi, bọn kí giả bình tĩnh nhảy qua câu hỏi này, lại liên tiếp đưa ra câu hỏi mới.

“Anh Diệp! Cho hỏi lần này anh đánh nhau với bọn cướp có bị thương không vậy? Lúc nãy chúng tôi nhận được tin. Ủy ban nhân dân thành phố rất là quan tâm đến vụ cướp lần này. Trương cục trưởng của sở công an đích thân chỉ thị, nhất định phải dốc hết sức bảo vệ an uy của mọi người. Phải ưu đãi đặc biệt đối với vị anh hùng đánh nhau với bọn cướp. Anh Diệp! Anh có hài lòng đối với việc chữa trị ở bệnh viện này không?”

Diệp Hoang xoa xoa tay, thật thà chất phác cười:

“Hài lòng! Rất là hài lòng! Cám ơn sự quan tâm của lãnh đạo, để tôi có thể kiểm tra tổng quát như vậy. Thương tích không nghiêm trọng lắm, chỉ bị thương nhẹ. Không cần phải nằm viện. Bệnh viện thì cái gì cũng tốt, chỉ là không cho tôi cắt.. Um…”

Cao Thắng Nam đứng bên cạnh tay nhanh như cắt, bịt lấy miệng Diệp Hoan không màng đến hắn giãy giụa thế nào, cười nói với kí giả.

“Các vị thông tin đại chúng! Do Diệp Hoan vừa nãy mới đánh nhau với bọn cướp nên đầu bị thương nhẹ. Nói năng có chút hàm hồ, chỗ nào không phải xin các vị bỏ qua cho. Tôi được lệnh đưa Diệp Hoan về cục cảnh sát lấy khẩu cung để xác nhận những người đáng nghi trong vụ cướp ngân hàng. Đang rất vội. Mong các vị thông cảm. Phỏng vấn tạm dừng ở đây vậy.”

Cao Thắng Nam nói xong liền nắm lấy vai Diệp Hoan, mở đường đi ra phía ngoài.

Xảy ra vụ cướp, đồng thời còn có người chết, công việc về sau rất là nhiều. Vị anh hùng Diệp Hoan này cũng đừng mong được nghỉ ngơi. Bây giờ là thời đại hòa bình, có người chết là vụ án lớn. Nhất định phải kể rõ tình tiết của vụ án. Cho dù là bọn cướp chết, Cho dù là do tự vệ, tất cả đều cũng phải ghi chép lại. Người của cục cảnh sát tỉ mỉ điều tra, phục hồi lại hiện trường.

Diệp Hoan lần thứ hai vào cục cảnh sát. Lần này với thân phận là một anh hùng, cảm giác đương nhiên không giống lần trước rồi.

Cao Thắng Nam phụ trách việc ghi chép, tỉ mỉ hỏi các tình tiết liên quan tới vụ án.

Cuộc nói chuyện kéo dài đến năm giờ chiều thì phần ghi chép này khó khăn lắm mới làm xong.

Diệp Hoan tòan thân mệt mỏi ngồi trên ghế, thở một hơi dài thiệt dài, cười khổ nói:

“Sao ta có cảm giác lấy khẩu cung còn mệt hơn đánh nhau với bọn cướp nữa?”

Cao Thắng Nam liếc hắn một cái, sằng giọng nói:

“Ngươi thì khỏe rồi. Diệp đại anh hùng! Chúng ta đã khách khí với ngươi lắm rồi. Mời ngươi đến phòng làm việc, rót trà cho ngươi, mời ngươi hút thuốc. Hầu ngươi như hầu mấy ông lớn vậy. Nếu như ngươi là tội phạm, thì giờ đã bị còng tay trên ghế này rồi.”

Diệp Hoan nhắm mắt cười nói:

“Khách khí thế nào tôi cũng không muốn vào đây nữa. Cục cảnh sát không phải là nơi tốt lành gì. Lần trứơc tôi đã nói rồi, cho dù có dùng mỹ nhân kế tôi cũng không vào. Nhưng… Nếu như là cảnh sát Cao đích thân sử dụng mỹ nhân kế đối với tôi. Tôi cắn răng một cái, dậm chân một cái. Biết đâu sẽ chiều theo cô, khai xong rồi vẫn muốn khai nữa….”

Cao Thắng Nam nghe giọng giễu cợt của Diệp Hoang, vốn dĩ rất là giận dữ, nhưng không biết do đâu mặt lại đỏ lên, nhìn Diệp Hoan với ánh mắt khinh rẻ:

“Xì! Ngươi nằm mơ đi! Ta mà phải xài mỹ nhân kế với ngươi ư? Về ngủ một giấc đi!”

Giọng nói nghe như là đang trách mắng người khác. Nhưng sao giọng điệu nhè nhẹ, nghe như giọng hờn dỗi của một mỹ nhân?

Còn cái ánh mắt khinh rẻ ấy nhìn sao giống như sóng thu đang chuyển động.

Diệp Hoan cảm thấy có chút kì lạ. Hắn nhìn hai má đỏ ửng của Cao Thắng Nam. Nhìn một hồi lâu, Diệp Hoan đột nhiên vỗ đùi một cái.

Ô kìa! Cô nữ cảnh sát dồi dào chính nghĩa này có khả năng rất sùng bái anh hùng. Vừa lúc đại anh hùng như ta xuất hiện trước mặt cô ta. Đừng nói cô ta phải phải lòng ta, muốn yêu ta chứ?

Nữ cảnh cảnh sát cũng là con gái. Là con gái thì sẽ có khao khát mà.

Ta nên đồng ý?..... Hay là không đồng ý đây?

Tại cửa phẩu thuật tầng bốn bệnh viện, Diệp Hoan ôm chặt cây cột trước cửa. Bất kể bảo vệ có kéo như thế nào, thân hình hắn cũng không có chút lay động, miệng hét lớn:

“Không đi! Chết cũng không đi! Đâu phải là không trả tiền! Cục công an trả giùm tôi viện phí, dựa vào cái gì mà không cắt bao qu.y đầu cho tôi? Các ngươi không nói lí lẽ gì hết?”

Bảo vệ bệnh viện kéo tới mồ hôi đầm đìa, lại không dám đánh hắn. Dù sao họ cũng đã nghe nói rằng người đang đứng trước mặt chính là vị anh hùng đã chiến đấu quyết liệt với ba tên cướp.

Anh hùng sao lại như thế này? Mẹ nó! Thói đời thế nào vậy?

Bảo vệ thấy qua sự đời cũng không ít. Nhưng anh hùng mặt dày nhất quyết phải ở lại cắt bao qu.y đầu, thì thiệt là hiếm thấy. Lần này coi như được mở mang tầm mắt rồi.

Cao Thắng Nam đi lên lầu bốn, thấy cảnh tượng hỗn lọan trước mắt. Nàng giận đến tím tái mặt mày.

Cao Thắng Nam tiến vài bước về phía trước, nhắm thẳng vào mông của Diệp Hoan đá một phát, hét lớn:

“Đứng dậy cho ta! Cái tên khốn này!”

Diệp Hoan bị đá, không khỏi tức giận. Hắn quay đầu lại nhìn, thấy Cao Thắng Nam giận đến tím tái mặt mày, ánh mắt rực lửa, như muốn ăn tươi nuốt sống người khác. Diệp Hoan thóang chốc hết nổi cáu, cười ngượng ngùng, phủi phủi mông làm như chưa có chuyện gì xảy ra. Hắn đứng dậy, cười khẩy nói:

“Cao cảnh quan đến rồi hả? Ủa sao vậy? Tôi còn chưa kiểm tra xong mà.”

Advertisement

“Họ Diệp kia! Ta biết ngươi là tên khốn nạn. Nhưng không ngờ ngươi lại khốn nạn tới mức này. Cục cảnh sát đưa ngươi tới kiểm tra thương tích. Ngươi lại chạy tới phòng phẩu thuật đòi cắt…”

Mặt Cao Thắng Nam đỏ lên. Sau đó nàng giận dữ nhìn Diệp Hoan nói:

“Ngoài trừ thương tích, kiểm tra khác đều không làm! Muốn làm ngươi tự bỏ tiền ra. Cục cảnh sát sẽ không chịu trách nhiệm.”

Diệp Hoan thất vọng thở một hơi dài, bất mãn nói:

"Lúc nãy còn nói miễn phí, bây giờ lại không miễn phí nữa. Cảnh sát các ngươi làm việc thật không ra gì. Cô chắc không phải là kẻ lừa đảo ở bệnh viện này chứ hả?”

Cao Thắng Nam nổi giận đùng đùng, quay lại nắm lấy áo Diệp Hoan, giận dữ quát:

Advertisement

“Họ Diệp kia! Ngươi nghe kỹ cho ta. Ta nói chữa trị miễn phí là phần thương tích nãy ngươi bị thương trong vụ cướp. Còn cái này không liên quan gì cả. Ngươi muốn thừa cơ lừa cảnh sát sao? Ngươi có tin là bây giờ ta còng ngươi về đồn không?”

Diệp Hoan gật đầu một cách chán nản, nói:

“Tin.”

Cao Thắng Nam rất là vừa ý với thái độ ngoan ngõan của Diệp Hoan, nói:

“Đi nào! Ở dưới có rất nhiều kí giả đang chờ ngươi. Ngươi hãy xuống nói vài câu…”

Nói xong Cao Thắng Nam đi trước. Diệp Hoan gác tay lên đầu lủi thũi bước theo sau.

Đi được vái bước, Diệp Hoan nhịn không được nói:

“Haizz... Nhưng mà bao qu.y đầu của ta là do lúc nãy đánh nhau với tên cướp mới mọc dài ra mà….”

“Câm miệng! Khốn kiếp!”

Xuống tới tầng một, một đám kí giả đeo máy ảnh, cầm micro đang phỏng vấn khắp nơi. Họ thấy Cao Thắng và Diệp Hoan xuống. Một vị nữ cảnh sát tư thế oai hùng hiên ngang, bên cạnh là người thanh niên khuôn mặt khôi ngô tuân tú đang nhìn xung quanh.

Mũi của bọn kí giả rất thính, lập tức đóan được đó chính là người anh hùng vô danh trong vụ cướp lần này. Sau khi được Cao Thắng Nam xác nhận, đám kí giả rất là hưng phấn. Đại sảnh lúc này lọan cả lên. Muôn vàn tiếng bấm máy ảnh kêu click click. Từng đợt ánh sáng lóe lên trước mặt Diệp Hoan.

Diệp Hoan từ nhỏ tới giờ chưa gặp cảnh này bao giờ. Hắn bị dọa đến ngây người ra. Sau đó hắn như tỉnh giấc lập tức lấy tay che mặt mình, theo bản năng hét lớn:

”Tôi bị oan! Đừng chụp! Cấm chụp!”

Cao Thắng Nam đứng một bên thở một hơi dài bất lực. Ngón tay thon thon chỉa vào lưng hắn, nhéo một cái thiệt là đau, cắn răng nói nhỏ:

”Tên khốn! Ngươi lần này là nhân vật chính. Không phải là khách làng chơi bị bắt, không cần phải né tránh vậy đâu, tự nhiên chút!”

Diệp Hoan giờ mới kịp phản ứng.

Đúng rồi, ta là anh hùng nha! Lúc nãy vừa làm một chuyện tốt mà. Chuyện này đáng tự hào mà. Mắc gì tránh né chứ?

Ngay lập tức, Diệp Hoan như trở thành một người khác. Hắn ngẩng đầu ưỡn ngực mặt cười tươi rói, một tay giơ lên cao, vẫy vẫy thể hiện lòng biết ơn đối với các kí giả, cũng không biết ở đâu học được chiêu này, rất có phẩm chất của một minh tinh.

Cao Thắng Nam đứng bên cạnh Diệp Hoan, khóe miệng nhoẻn lên, muốn cười nhưng lại thôi.

Sau một hồi chụp liên cuồng, mười mấy cái micro đưa đến trước mặt Diệp Hoan, kí giả bắt đầu phỏng vấn lia lịa.

“Anh Diệp! Cho hỏi lúc quyết đấu với bọn cướp, anh nghĩ gì vậy? Anh chỉ là một công dân bình thường thôi. Anh lấy dũng khí này từ đâu ra?”

“Thực sự lúc đó tôi không nghĩ gì cả. Chỉ là cảm thấy không thể để ba thằng cướp ranh đó cướp tiền của tôi. Từ trước tới giờ chỉ có tôi cướp tiền người khác. Cho nên nhất thời không quen bị người khác cướp. Về mặt tình cảm khó mà chịu được đả kích lớn như vậy…..”

Kí giả: “……”

Không khí sôi nổi im lặng trong chốc lát...

Được rồi, bọn kí giả bình tĩnh nhảy qua câu hỏi này, lại liên tiếp đưa ra câu hỏi mới.

“Anh Diệp! Cho hỏi lần này anh đánh nhau với bọn cướp có bị thương không vậy? Lúc nãy chúng tôi nhận được tin. Ủy ban nhân dân thành phố rất là quan tâm đến vụ cướp lần này. Trương cục trưởng của sở công an đích thân chỉ thị, nhất định phải dốc hết sức bảo vệ an uy của mọi người. Phải ưu đãi đặc biệt đối với vị anh hùng đánh nhau với bọn cướp. Anh Diệp! Anh có hài lòng đối với việc chữa trị ở bệnh viện này không?”

Diệp Hoang xoa xoa tay, thật thà chất phác cười:

“Hài lòng! Rất là hài lòng! Cám ơn sự quan tâm của lãnh đạo, để tôi có thể kiểm tra tổng quát như vậy. Thương tích không nghiêm trọng lắm, chỉ bị thương nhẹ. Không cần phải nằm viện. Bệnh viện thì cái gì cũng tốt, chỉ là không cho tôi cắt.. Um…”

Cao Thắng Nam đứng bên cạnh tay nhanh như cắt, bịt lấy miệng Diệp Hoan không màng đến hắn giãy giụa thế nào, cười nói với kí giả.

“Các vị thông tin đại chúng! Do Diệp Hoan vừa nãy mới đánh nhau với bọn cướp nên đầu bị thương nhẹ. Nói năng có chút hàm hồ, chỗ nào không phải xin các vị bỏ qua cho. Tôi được lệnh đưa Diệp Hoan về cục cảnh sát lấy khẩu cung để xác nhận những người đáng nghi trong vụ cướp ngân hàng. Đang rất vội. Mong các vị thông cảm. Phỏng vấn tạm dừng ở đây vậy.”

Cao Thắng Nam nói xong liền nắm lấy vai Diệp Hoan, mở đường đi ra phía ngoài.

Xảy ra vụ cướp, đồng thời còn có người chết, công việc về sau rất là nhiều. Vị anh hùng Diệp Hoan này cũng đừng mong được nghỉ ngơi. Bây giờ là thời đại hòa bình, có người chết là vụ án lớn. Nhất định phải kể rõ tình tiết của vụ án. Cho dù là bọn cướp chết, Cho dù là do tự vệ, tất cả đều cũng phải ghi chép lại. Người của cục cảnh sát tỉ mỉ điều tra, phục hồi lại hiện trường.

Diệp Hoan lần thứ hai vào cục cảnh sát. Lần này với thân phận là một anh hùng, cảm giác đương nhiên không giống lần trước rồi.

Cao Thắng Nam phụ trách việc ghi chép, tỉ mỉ hỏi các tình tiết liên quan tới vụ án.

Cuộc nói chuyện kéo dài đến năm giờ chiều thì phần ghi chép này khó khăn lắm mới làm xong.

Diệp Hoan tòan thân mệt mỏi ngồi trên ghế, thở một hơi dài thiệt dài, cười khổ nói:

“Sao ta có cảm giác lấy khẩu cung còn mệt hơn đánh nhau với bọn cướp nữa?”

Cao Thắng Nam liếc hắn một cái, sằng giọng nói:

“Ngươi thì khỏe rồi. Diệp đại anh hùng! Chúng ta đã khách khí với ngươi lắm rồi. Mời ngươi đến phòng làm việc, rót trà cho ngươi, mời ngươi hút thuốc. Hầu ngươi như hầu mấy ông lớn vậy. Nếu như ngươi là tội phạm, thì giờ đã bị còng tay trên ghế này rồi.”

Diệp Hoan nhắm mắt cười nói:

“Khách khí thế nào tôi cũng không muốn vào đây nữa. Cục cảnh sát không phải là nơi tốt lành gì. Lần trứơc tôi đã nói rồi, cho dù có dùng mỹ nhân kế tôi cũng không vào. Nhưng… Nếu như là cảnh sát Cao đích thân sử dụng mỹ nhân kế đối với tôi. Tôi cắn răng một cái, dậm chân một cái. Biết đâu sẽ chiều theo cô, khai xong rồi vẫn muốn khai nữa….”

Cao Thắng Nam nghe giọng giễu cợt của Diệp Hoang, vốn dĩ rất là giận dữ, nhưng không biết do đâu mặt lại đỏ lên, nhìn Diệp Hoan với ánh mắt khinh rẻ:

“Xì! Ngươi nằm mơ đi! Ta mà phải xài mỹ nhân kế với ngươi ư? Về ngủ một giấc đi!”

Giọng nói nghe như là đang trách mắng người khác. Nhưng sao giọng điệu nhè nhẹ, nghe như giọng hờn dỗi của một mỹ nhân?

Còn cái ánh mắt khinh rẻ ấy nhìn sao giống như sóng thu đang chuyển động.

Diệp Hoan cảm thấy có chút kì lạ. Hắn nhìn hai má đỏ ửng của Cao Thắng Nam. Nhìn một hồi lâu, Diệp Hoan đột nhiên vỗ đùi một cái.

Ô kìa! Cô nữ cảnh sát dồi dào chính nghĩa này có khả năng rất sùng bái anh hùng. Vừa lúc đại anh hùng như ta xuất hiện trước mặt cô ta. Đừng nói cô ta phải phải lòng ta, muốn yêu ta chứ?

Nữ cảnh cảnh sát cũng là con gái. Là con gái thì sẽ có khao khát mà.

Ta nên đồng ý?..... Hay là không đồng ý đây?

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang