Thái Tử Bụi Đời

Lượt đọc: 5686 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291
Tiến »
Chương 14
c14: hèn mọn và vĩ đại.

❊ ❊ ❊

Sau khi xông vào đại sảnh của ngân hàng thì tình hình đã nằm trong tầm kiểm soát của cảnh sát.

Thực ra lúc này cũng không còn gì để kiểm soát nữa. Tổng cộng ba tên cướp, một tên chết, một tên hôn mê, còn một tên bị Diệp Hoan bóp cổ. Chắc là cũng sắp bị Diệp Hoan bóp ch.ết rồi…

Mười mấy người đã được giải cứu. Người nào người nấy vui mừng đến phát khóc. Vừa từ quỷ môn quan trở về, cho dù là quen biết hay không quen biết, đều ôm nhau khóc nức nở. Trong cuộc đời bình dị này, ít nhất họ đã trải qua một chuyện không bình thường chút nào. Sự may mắn chết đi sống lại đã khiến họ hồn bay mất vía. Tất cả mọi người đều hiện lên cùng một suy nghĩ,

"Được sống, thật là tốt."

Trong bản tính con người, cái thiện vẫn chiếm ưu thế. Sau khi chết đi sống lại, mọi người đều hướng ánh mắt nhìn về người anh hùng vô danh đã xoay chuyển tình thế, người đã cứu mạng họ.

Nếu như không phải anh ta một mình xoay chuyển tình thế, bây giờ tình hình của họ sẽ ra sao? Thật là không dám nghĩ tới.

Người anh hùng vô danh bây giờ rất bận.

Anh ta bận bóp cổ tên cướp.

Diệp Hoan bây giờ như rơi vào trạng thái điên dại. Không còn lí trí, không còn biết nguyên do. Hai mắt hắn đỏ rực, mọi thứ xung quanh dường như trở lên vô hình. Trong mắt hắn chỉ còn có tên cướp đáng chết kia, trong đầu liên tục hiện lên tiếng nói:

“Giết hắn đi! Giết hắn đi! Chính hắn đã cướp tiền của bọn em mi. Hắn đáng chết!”

Advertisement

Dưới bàn tay cứng như sắt, tên cướp mồm đã sùi bọt mép, tưởng chừng như bị hắn bóp ch.ết thịêt rồi.

Những viên cảnh sát xung quanh bắt đầu hỏang lên. Đây đã nằm ngoài phạm vi tự vệ. Nếu như tên cướp bị bóp ch.ết trước mặt họ, thì không những Diệp Hoan phải ngồi tù, ngay cả cảnh sát bọn họ cũng không thoát khỏi tội.

Thế là những viên cảnh sát này cùng xông lên. Họ lần lượt nắm lấy cánh tay, đùi của Diệp Hoan. Có người còn nắm lấy cổ hắn, dùng hết sức kéo hắn ra sau.

Nhưng Diệp Hoan không biết từ đâu như có thêm sức mạnh. Bất kể bọn cảnh sát kéo, đấm đá như thế nào, hắn vẫn bóp chặt cổ tên cướp không buông. Từ thân hình nhỏ bé của hắn toát lên một luồng sát khí. Cuối cùng, những viên cảnh sát cũng lực bất tòng tâm.

Lúc Cao Thắng Nam đi vào đại sảnh, thì cảnh này đập vào mắt cô.

Một đám cảnh sát đang cố hết sức kéo Diệp Hoan ra. còn Diệp Hoan thì hai tay bóp lấy cổ tên cướp, mắt đỏ rực, nhưng con dã thú đang bị thương hét lên:

“Tiền! Ngươi trả tiền cho ta! Tiền của em ta đâu---”

Trong đầu Cao Thắng Nam đột nhiên nghĩ ra điều gì đó. Nàng đưa mắt nhìn xung quanh. Một cái túi du lịch đựng đầy tiền mặt được gói trong tờ báo đang nằm một xó hiện ra trước mắt.

Advertisement

Cao Thắng Nam vội bước lên trước, cầm lấy bịch tiền mặt, giơ ra trước mặt Diệp Hoan, dịu giọng nói:

“Tiền đang ở đây, ở đây! Một xu cũng không thiếu. Đây là tiền của em ngươi …”

Giọng nói đó dường như có sức xua tan đi hết tà khí. Khi Diệp Hoan nhìn thấy tiền mặt của em hắn, thì tay của hắn từ từ buông ra.

Dường như đã trải qua một cuộc du lịch dài, Diệp Hoan mồ hôi đầm đìa bây giờ mới thở phào nhẹ nhõm. Hắn ôm bịch tiền vào lòng, ôm thật chặt. Giống như ôm nguồn hy vọng duy nhất của đời người, khóe miệng nở nụ cười, gục đầu xuống không nói một lời nào.

Tiền của em ta còn chưa có mất….

Đây là suy nghĩ duy nhất hiện lên trong đầu Diệp Hoan đang sức tàn lực kiệt này.

Bình dị, nhỏ bé nhưng vĩ đại.

Cao Thắng Nam nhìn chăm chăm vào Diệp Hoan đang cúi đầu. Hắn dường như đã mất hết sức lực, nhưng tay vẫn ôm khư khư bịch tiền. Dường như đây là thứ quý giá nhất trong cuộc đời của hắn. Cho dù có chết, hắn cũng không buông ra.

Không biết tại sao, hai hàng lệ trong mắt Cao Thắng Nam đột nhiên tuôn xuống, một nỗi đau xót xa nháy lên trong lòng cô ta.

Số tiền này…. Là hắn dùng mạng để đổi về.

Cái tên lưu manh này…. Có thật là chỉ biết lưu manh không?

Cao Thắng Nam xuất thân quyền quý. Lúc này lại dấy lên sự tôn kính đối với một kẻ thấp hèn hơn cỏ nát. Nàng đột nhiên cảm thấy, nhiều người trên thế giới này đều trở nên nhỏ bé trước mặt ngọn cỏ thấp hèn này.

Diệp Hoan lúc này cũng hồi phục lại thể lực từ từ tỉnh dậy, thấy Cao Thắng Nam nước mắt rưng rưng, bất giác nhỏe miệng cười:

“Đang tốt lành, sao cô khóc?”

Cao Thắng Nam cũng cười và nói trong nước mắt:

“Cái tính ham tiền của ngươi có chết cũng không bỏ…”

“Haha.. Nghèo đến sợ rồi…”

Diệp Hoan lại hồi phục lại dáng vẻ nửa đùa nửa thật.

Cảnh sát thanh lý xong hiện trường thì gọi xe cứu thương tới. Họ đưa tên cướp và những người bị thương đến bệnh viện chữa trị.

Khi Cao Thắng Nam gọi Diệp Hoan lên xe cứu thương, Diệp Hoan có chết cũng không chịu lên. Hắn chỉ ăn vài đấm của tên cướp, vết thương cũng không nghiêm trọng lắm, Cao Thắng Nam nói hết lời mà Diệp Hoan vẫn ôm khư khư bọc tiền không động đậy, vẻ mặt ngang bướng lắc lắc đầu.

Cao Thắng Nam thở dài bất lực, nói:

"Đi bệnh viện kiểm tra một chút có hại gì đâu nào. Vết thương nghiêm trọng hay không đâu phải do ngươi nói. Phải để bác sĩ coi chứ. Ngươi tại sao không chịu đi?”

Diệp Hoan vẫn lắc đầu một cách kiên quyết:

“Thằng ngốc mới tới bệnh viện. Đưa cái đầu ra cho bác sĩ chém. Cô có biết là bây giờ vào bệnh viện chỉ bị cảm nhẹ thôi cũng hết mấy trăm nghìn rồi không?”

Cao Thắng Nam dở khóc dở cười:

“Thì ra ngươi vì cái này… Ai, lần này khác, ngươi vào bệnh viện không phải trả tiền. Cục cảnh sát sẽ trả giùm ngươi. Sẵn mời pháp y kiểm tra vết thương cho ngươi để làm bằng chứng định tội bọn cướp. Tất cả đều miễn phí, miễn phí!”

“Có thật là miễn phí không? Cô không gạt tôi chứ?”

Diệp Hoan dè dặt nói.

“Miễn phí! Không gạt ngươi đâu!”

Cao Thắng Nam cảm thấy không biết do đâu lại nóng giận trong lòng.

Diệp Hoan cười thích thú. Nụ cười rất là tươi, con mắt đảo qua đảo lại. Hắn từ trên ghế nhảy xuống, chạy tới trước xe cứu thương kêu la hò hét:

“Còn chỗ không? Còn chỗ không? Xích qua bên kia một tí, tôi còn chưa lên mà… Xích vô một tí nữa! Tôi là anh hùng. Anh hùng thì phải có những đãi ngộ giành cho anh hùng chứ…”

Cao Thắng Nam hai mắt rực lửa, hai hàm răng va vào nhau kêu két két. Cái thằng đê tiện này, thật muốn bóp hắn chết quá đi…

Mấy chiếc xe cấp cứu chở tên cướp và người bị thương đến bệnh viện. Một đoàn y tá, bác sĩ vội chạy ra đưa Diệp Hoan và những người khác vào.

Một tên cướp đã xác minh là đã chết thì được đưa trực tiếp vào sở pháp y. Hai tên cướp bị thương thì được cảnh sát canh chừng nghiêm mật ở phòng bệnh. Còn Diệp Hoan và những người khác dưới sự sắp xếp của cảnh sát và bác sĩ tiến hành các loại hình kiểm tra.

Thành phố Ninh Hải xảy ra vụ cướp ngân hàng. Vụ án lớn đến như vậy. Các kí giả đương nhiên không tự tìm mà tới bệnh viện. Khi kí giả nghe phong phanh có một người anh hùng vô danh một mình đánh bại ba tên cướp dũng mãnh, thì bệnh nghề nghiệp của kí giả lại nổi lên. Một bản tin nóng hổi gây chấn động lòng người, một sự kiện đầy vinh quang của xã hội a….

Anh hùng vô danh sao lại để anh ta vô danh được? Nhất định phải tuyên truyền! Phải để anh ta nổi tiếng. ít nhất cũng phải để triều đình biết đến vị đại hiệp này…

Bọn kí giả như nổi điên, chạy khắp bệnh viện tìm Diệp Hoan.

Diệp Hoan hồn nhiên không biết bỗng chốc mình đã trở thành anh hùng. Hắn còn vui vẻ cầm tờ kê bệnh của bác sĩ chạy lung tung, làm kiểm tra khắp nơi.

Cục cảnh sát thanh toán giùm hắn. Không kiểm tra sao được chớ! Món hời này nhất định phải lấy.

Lúc sau, Cao Thắng Nam cũng đến cùng xe cảnh sát. Vụ cướp ngân hàng lần này đã được giải quyết ổn thỏa. Không có người chết đối với vị chỉ huy lần này Triệu Đại Phong mà nói, đây là một chuyện tốt. Được thăng chức lên ba cấp là chuyện sớm muộn mà thôi. Cao Thắng Nam cũng vui mừng thay cho chú Triệu. Đồng thời trong lòng nàng lại để tâm đến Diệp Hoan, bất giác đi theo đến bệnh viện.

Vừa vào đại sảnh của bệnh viện, một vị bác sĩ mặc áo trắng mồ hôi đầm đìa chạy tới.

“Các đồng chí cảnh sát! Người mà các ngài đưa vào đã kiểm tra xong rồi. Không có gì đáng lo ngại. nhưng trong đó có một ông hơi quá đáng, các ngài có thể quản được không?”

Cao Thắng Nam trong lòng đột nhiên có một niềm dự báo không lành, nhíu mày hỏi:

“Chuyện gì? Người nào?”

“Có một người tên là Diệp Hoan. Các ngài đưa người vào đây là để kiểm tra thương tích. Ông Diệp Hoan đó chạy nhảy lung tung trong bệnh viện. Ổng nhất định đòi làm kiểm tra tổng quát. Nói là dạo này hút rất nhiều thuốc, phải xem xem phổi có bệnh gì không. Rồi lại nói uống rượu hơi bị nhiều, muốn kiểm tra có cồn trong gan không. Lại nói đít ngứa ngứa, khó chịu, muốn kiểm tra coi có trĩ trong đó hay không. Những thứ này thôi cũng kệ đi.. Chúng tôi có thể phối hợp thì cố gắng phối hợp,nhưng cuối cùng hắn nói… hắn nói…”

“Hắn nói gì?”

Giọng Cao Thắng Nam bị chọc tức đến nỗi có chút run run.

Bác sĩ thở một hơi dài, cười khổ nói:

”Cuối cùng hắn nói bao qu.y đầu của hắn quá dài, muốn cắt bao qu.y đầu. Chúng tôi đã nói hết lời mà hắn vẫn không nghe. Lúc này còn ngồi ì ở phòng phẫu thuật không chịu đi. Nói hôm nay không cắt bao qu.y đầu hắn sẽ chết tại bệnh viện… Đồng chí cảnh sát,

Cô nói coi…”

Cao Thắng Nam giận đến toàn thân run lên, trầm ngâm hồi lâu, lạnh lùng nói:

“Gọi bảo vệ, tống hắn ra khỏi đây.”

Sau khi xông vào đại sảnh của ngân hàng thì tình hình đã nằm trong tầm kiểm soát của cảnh sát.

Thực ra lúc này cũng không còn gì để kiểm soát nữa. Tổng cộng ba tên cướp, một tên chết, một tên hôn mê, còn một tên bị Diệp Hoan bóp cổ. Chắc là cũng sắp bị Diệp Hoan bóp ch.ết rồi…

Mười mấy người đã được giải cứu. Người nào người nấy vui mừng đến phát khóc. Vừa từ quỷ môn quan trở về, cho dù là quen biết hay không quen biết, đều ôm nhau khóc nức nở. Trong cuộc đời bình dị này, ít nhất họ đã trải qua một chuyện không bình thường chút nào. Sự may mắn chết đi sống lại đã khiến họ hồn bay mất vía. Tất cả mọi người đều hiện lên cùng một suy nghĩ,

"Được sống, thật là tốt."

Trong bản tính con người, cái thiện vẫn chiếm ưu thế. Sau khi chết đi sống lại, mọi người đều hướng ánh mắt nhìn về người anh hùng vô danh đã xoay chuyển tình thế, người đã cứu mạng họ.

Nếu như không phải anh ta một mình xoay chuyển tình thế, bây giờ tình hình của họ sẽ ra sao? Thật là không dám nghĩ tới.

Người anh hùng vô danh bây giờ rất bận.

Anh ta bận bóp cổ tên cướp.

Diệp Hoan bây giờ như rơi vào trạng thái điên dại. Không còn lí trí, không còn biết nguyên do. Hai mắt hắn đỏ rực, mọi thứ xung quanh dường như trở lên vô hình. Trong mắt hắn chỉ còn có tên cướp đáng chết kia, trong đầu liên tục hiện lên tiếng nói:

“Giết hắn đi! Giết hắn đi! Chính hắn đã cướp tiền của bọn em mi. Hắn đáng chết!”

Advertisement

Dưới bàn tay cứng như sắt, tên cướp mồm đã sùi bọt mép, tưởng chừng như bị hắn bóp ch.ết thịêt rồi.

Những viên cảnh sát xung quanh bắt đầu hỏang lên. Đây đã nằm ngoài phạm vi tự vệ. Nếu như tên cướp bị bóp ch.ết trước mặt họ, thì không những Diệp Hoan phải ngồi tù, ngay cả cảnh sát bọn họ cũng không thoát khỏi tội.

Thế là những viên cảnh sát này cùng xông lên. Họ lần lượt nắm lấy cánh tay, đùi của Diệp Hoan. Có người còn nắm lấy cổ hắn, dùng hết sức kéo hắn ra sau.

Nhưng Diệp Hoan không biết từ đâu như có thêm sức mạnh. Bất kể bọn cảnh sát kéo, đấm đá như thế nào, hắn vẫn bóp chặt cổ tên cướp không buông. Từ thân hình nhỏ bé của hắn toát lên một luồng sát khí. Cuối cùng, những viên cảnh sát cũng lực bất tòng tâm.

Lúc Cao Thắng Nam đi vào đại sảnh, thì cảnh này đập vào mắt cô.

Một đám cảnh sát đang cố hết sức kéo Diệp Hoan ra. còn Diệp Hoan thì hai tay bóp lấy cổ tên cướp, mắt đỏ rực, nhưng con dã thú đang bị thương hét lên:

“Tiền! Ngươi trả tiền cho ta! Tiền của em ta đâu---”

Trong đầu Cao Thắng Nam đột nhiên nghĩ ra điều gì đó. Nàng đưa mắt nhìn xung quanh. Một cái túi du lịch đựng đầy tiền mặt được gói trong tờ báo đang nằm một xó hiện ra trước mắt.

Advertisement

Cao Thắng Nam vội bước lên trước, cầm lấy bịch tiền mặt, giơ ra trước mặt Diệp Hoan, dịu giọng nói:

“Tiền đang ở đây, ở đây! Một xu cũng không thiếu. Đây là tiền của em ngươi …”

Giọng nói đó dường như có sức xua tan đi hết tà khí. Khi Diệp Hoan nhìn thấy tiền mặt của em hắn, thì tay của hắn từ từ buông ra.

Dường như đã trải qua một cuộc du lịch dài, Diệp Hoan mồ hôi đầm đìa bây giờ mới thở phào nhẹ nhõm. Hắn ôm bịch tiền vào lòng, ôm thật chặt. Giống như ôm nguồn hy vọng duy nhất của đời người, khóe miệng nở nụ cười, gục đầu xuống không nói một lời nào.

Tiền của em ta còn chưa có mất….

Đây là suy nghĩ duy nhất hiện lên trong đầu Diệp Hoan đang sức tàn lực kiệt này.

Bình dị, nhỏ bé nhưng vĩ đại.

Cao Thắng Nam nhìn chăm chăm vào Diệp Hoan đang cúi đầu. Hắn dường như đã mất hết sức lực, nhưng tay vẫn ôm khư khư bịch tiền. Dường như đây là thứ quý giá nhất trong cuộc đời của hắn. Cho dù có chết, hắn cũng không buông ra.

Không biết tại sao, hai hàng lệ trong mắt Cao Thắng Nam đột nhiên tuôn xuống, một nỗi đau xót xa nháy lên trong lòng cô ta.

Số tiền này…. Là hắn dùng mạng để đổi về.

Cái tên lưu manh này…. Có thật là chỉ biết lưu manh không?

Cao Thắng Nam xuất thân quyền quý. Lúc này lại dấy lên sự tôn kính đối với một kẻ thấp hèn hơn cỏ nát. Nàng đột nhiên cảm thấy, nhiều người trên thế giới này đều trở nên nhỏ bé trước mặt ngọn cỏ thấp hèn này.

Diệp Hoan lúc này cũng hồi phục lại thể lực từ từ tỉnh dậy, thấy Cao Thắng Nam nước mắt rưng rưng, bất giác nhỏe miệng cười:

“Đang tốt lành, sao cô khóc?”

Cao Thắng Nam cũng cười và nói trong nước mắt:

“Cái tính ham tiền của ngươi có chết cũng không bỏ…”

“Haha.. Nghèo đến sợ rồi…”

Diệp Hoan lại hồi phục lại dáng vẻ nửa đùa nửa thật.

Cảnh sát thanh lý xong hiện trường thì gọi xe cứu thương tới. Họ đưa tên cướp và những người bị thương đến bệnh viện chữa trị.

Khi Cao Thắng Nam gọi Diệp Hoan lên xe cứu thương, Diệp Hoan có chết cũng không chịu lên. Hắn chỉ ăn vài đấm của tên cướp, vết thương cũng không nghiêm trọng lắm, Cao Thắng Nam nói hết lời mà Diệp Hoan vẫn ôm khư khư bọc tiền không động đậy, vẻ mặt ngang bướng lắc lắc đầu.

Cao Thắng Nam thở dài bất lực, nói:

"Đi bệnh viện kiểm tra một chút có hại gì đâu nào. Vết thương nghiêm trọng hay không đâu phải do ngươi nói. Phải để bác sĩ coi chứ. Ngươi tại sao không chịu đi?”

Diệp Hoan vẫn lắc đầu một cách kiên quyết:

“Thằng ngốc mới tới bệnh viện. Đưa cái đầu ra cho bác sĩ chém. Cô có biết là bây giờ vào bệnh viện chỉ bị cảm nhẹ thôi cũng hết mấy trăm nghìn rồi không?”

Cao Thắng Nam dở khóc dở cười:

“Thì ra ngươi vì cái này… Ai, lần này khác, ngươi vào bệnh viện không phải trả tiền. Cục cảnh sát sẽ trả giùm ngươi. Sẵn mời pháp y kiểm tra vết thương cho ngươi để làm bằng chứng định tội bọn cướp. Tất cả đều miễn phí, miễn phí!”

“Có thật là miễn phí không? Cô không gạt tôi chứ?”

Diệp Hoan dè dặt nói.

“Miễn phí! Không gạt ngươi đâu!”

Cao Thắng Nam cảm thấy không biết do đâu lại nóng giận trong lòng.

Diệp Hoan cười thích thú. Nụ cười rất là tươi, con mắt đảo qua đảo lại. Hắn từ trên ghế nhảy xuống, chạy tới trước xe cứu thương kêu la hò hét:

“Còn chỗ không? Còn chỗ không? Xích qua bên kia một tí, tôi còn chưa lên mà… Xích vô một tí nữa! Tôi là anh hùng. Anh hùng thì phải có những đãi ngộ giành cho anh hùng chứ…”

Cao Thắng Nam hai mắt rực lửa, hai hàm răng va vào nhau kêu két két. Cái thằng đê tiện này, thật muốn bóp hắn chết quá đi…

Mấy chiếc xe cấp cứu chở tên cướp và người bị thương đến bệnh viện. Một đoàn y tá, bác sĩ vội chạy ra đưa Diệp Hoan và những người khác vào.

Một tên cướp đã xác minh là đã chết thì được đưa trực tiếp vào sở pháp y. Hai tên cướp bị thương thì được cảnh sát canh chừng nghiêm mật ở phòng bệnh. Còn Diệp Hoan và những người khác dưới sự sắp xếp của cảnh sát và bác sĩ tiến hành các loại hình kiểm tra.

Thành phố Ninh Hải xảy ra vụ cướp ngân hàng. Vụ án lớn đến như vậy. Các kí giả đương nhiên không tự tìm mà tới bệnh viện. Khi kí giả nghe phong phanh có một người anh hùng vô danh một mình đánh bại ba tên cướp dũng mãnh, thì bệnh nghề nghiệp của kí giả lại nổi lên. Một bản tin nóng hổi gây chấn động lòng người, một sự kiện đầy vinh quang của xã hội a….

Anh hùng vô danh sao lại để anh ta vô danh được? Nhất định phải tuyên truyền! Phải để anh ta nổi tiếng. ít nhất cũng phải để triều đình biết đến vị đại hiệp này…

Bọn kí giả như nổi điên, chạy khắp bệnh viện tìm Diệp Hoan.

Diệp Hoan hồn nhiên không biết bỗng chốc mình đã trở thành anh hùng. Hắn còn vui vẻ cầm tờ kê bệnh của bác sĩ chạy lung tung, làm kiểm tra khắp nơi.

Cục cảnh sát thanh toán giùm hắn. Không kiểm tra sao được chớ! Món hời này nhất định phải lấy.

Lúc sau, Cao Thắng Nam cũng đến cùng xe cảnh sát. Vụ cướp ngân hàng lần này đã được giải quyết ổn thỏa. Không có người chết đối với vị chỉ huy lần này Triệu Đại Phong mà nói, đây là một chuyện tốt. Được thăng chức lên ba cấp là chuyện sớm muộn mà thôi. Cao Thắng Nam cũng vui mừng thay cho chú Triệu. Đồng thời trong lòng nàng lại để tâm đến Diệp Hoan, bất giác đi theo đến bệnh viện.

Vừa vào đại sảnh của bệnh viện, một vị bác sĩ mặc áo trắng mồ hôi đầm đìa chạy tới.

“Các đồng chí cảnh sát! Người mà các ngài đưa vào đã kiểm tra xong rồi. Không có gì đáng lo ngại. nhưng trong đó có một ông hơi quá đáng, các ngài có thể quản được không?”

Cao Thắng Nam trong lòng đột nhiên có một niềm dự báo không lành, nhíu mày hỏi:

“Chuyện gì? Người nào?”

“Có một người tên là Diệp Hoan. Các ngài đưa người vào đây là để kiểm tra thương tích. Ông Diệp Hoan đó chạy nhảy lung tung trong bệnh viện. Ổng nhất định đòi làm kiểm tra tổng quát. Nói là dạo này hút rất nhiều thuốc, phải xem xem phổi có bệnh gì không. Rồi lại nói uống rượu hơi bị nhiều, muốn kiểm tra có cồn trong gan không. Lại nói đít ngứa ngứa, khó chịu, muốn kiểm tra coi có trĩ trong đó hay không. Những thứ này thôi cũng kệ đi.. Chúng tôi có thể phối hợp thì cố gắng phối hợp,nhưng cuối cùng hắn nói… hắn nói…”

“Hắn nói gì?”

Giọng Cao Thắng Nam bị chọc tức đến nỗi có chút run run.

Bác sĩ thở một hơi dài, cười khổ nói:

”Cuối cùng hắn nói bao qu.y đầu của hắn quá dài, muốn cắt bao qu.y đầu. Chúng tôi đã nói hết lời mà hắn vẫn không nghe. Lúc này còn ngồi ì ở phòng phẫu thuật không chịu đi. Nói hôm nay không cắt bao qu.y đầu hắn sẽ chết tại bệnh viện… Đồng chí cảnh sát,

Cô nói coi…”

Cao Thắng Nam giận đến toàn thân run lên, trầm ngâm hồi lâu, lạnh lùng nói:

“Gọi bảo vệ, tống hắn ra khỏi đây.”

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291
Tiến »