Dương Nham mang theo một bụng uất ức cùng nỗi đau lòng rời khỏi khách sạn, chuẩn bị bay sang Copenhagen, thủ đô Đan Mạch để tìm Chu Công. Trên đường ra sân bay, cô không ngừng nghĩ về những lời của Vô Vi, tủi thân đến mức nước mắt rơi lã chã. Từ nhỏ đến lớn cô chưa từng chịu ấm ức thế này. Sau khi quen Vô Vi, cô một lòng một dạ yêu anh, toàn tâm toàn ý giúp đỡ anh, không ngờ đổi lại chỉ là sự đả kích vô tình. Dương Nham vừa đau lòng vừa thấy tủi thân.
Sau khi máy bay cất cánh, Dương Nham chợt nhận ra mình sắp phải rời xa Vô Vi, oán hận trong lòng lại hóa thành nỗi nhớ mong. Cô biết Vô Vi vì lo lắng cho sự an toàn của cô nên mới đuổi cô đi, điều khiến Dương Nham đau lòng chỉ là những lời tuyệt tình mà anh nói ra.
Dương Nham nghĩ bụng Vô Vi đợi ở đây cũng không lâu đâu, rất nhanh anh sẽ sang châu Âu tìm sư phụ, mình cứ đến chỗ Chu Công đợi anh vậy. Chờ đến khi gặp mặt, cô sẽ thu phục anh một trận ra trò, cho đến khi anh chịu cầu xin tha thứ mới thôi. Nghĩ đến đây, lòng cô mới nhẹ nhõm hơn một chút. Liệu pháp thắng lợi tinh thần quả thực rất có tác dụng trong việc điều tiết cảm xúc.
Khương Vô Vi đã gọi điện báo cho sư phụ việc Dương Nham sang châu Âu, thế nên Dương Nham vừa ra khỏi sân bay đã thấy Chu Công đích thân đến đón cô, hơn nữa đứng sau lưng Chu Công còn có hai chị em Tuyệt Đại Song Kiều. Cả ba người đều mang vẻ mặt nặng nề nhìn Dương Nham.
Gặp được Chu Công, Dương Nham giống như đứa trẻ chịu uất ức ở bên ngoài nhìn thấy cha mẹ, nước mắt không kìm được tuôn rơi lã chã, nghẹn ngào gọi một tiếng "Bác Chu Công" rồi không nói nên lời. Dương Nham đau lòng không chỉ vì bị Vô Vi đuổi đi, mà còn vì sự ra đi của Hạo Thịnh.
Dương Nham biết Hoàng Phủ Hạo Thịnh cũng là đồ đệ của Chu Công, nhìn thấy nét mặt nặng nề của Chu Công và Tuyệt Đại Song Kiều, cô biết họ cũng đang đau buồn trước cái chết của anh, thế nên không kìm được mà khóc rống lên.
Chu Công vội vàng an ủi cô: "Ta biết cả rồi, Nham Nham, đừng khóc nữa, chúng ta về nhà trước đã..."
Tuyệt Đại Song Kiều vội vàng tiến lên, người thì lau nước mắt an ủi cô, người thì giúp cô xách hành lý. Chu Công không nói thêm gì, vẫy vẫy tay với họ rồi quay người đi về phía bãi đỗ xe.
Ba cô gái đi theo sau Chu Công, nhìn bóng lưng ông và biết trong lòng ông đang rất đau buồn, chỉ là không muốn bộc lộ ra trước mặt họ.
Bốn người lên một chiếc xe Mercedes-Benz Station Wagon, chiếc xe rời sân bay rồi chạy thẳng về phía ngoại ô Copenhagen...
Chu Công kể từ sau khi rời Nam Á đã ẩn cư tại vương quốc cổ tích này. "Phong cảnh Bắc Âu nay ngắm khắp, lòng người đẹp nhất chốn Đan Kinh." Đây là câu thơ ca ngợi Copenhagen của nhà thơ Quách Mạt Nhược sau khi đi du ngoạn khắp các nước Bắc Âu, có lẽ đây cũng chính là lý do Chu Công chọn định cư ở đây.
Đất nước xinh đẹp này dường như luôn gắn liền với những câu chuyện cổ tích. Nhắc đến Copenhagen, người ta sẽ liên tưởng ngay đến ánh mắt u buồn hướng về phía biển khơi của bức tượng Nàng tiên cá.
Chiếc xe chạy vào đường quốc lộ vùng ngoại ô, hai bên đường là những bãi cỏ trải dài vô tận nối liền với những cánh đồng lúa mì nhấp nhô. Những chú ngựa và bò sữa đang thong thả tận dụng khoảng thời gian yên bình buổi hoàng hôn Bắc Âu. Nhìn ra ngoài cửa sổ xe, ngắm nhìn bầu trời và những cánh đồng mang nét thuần khiết đặc trưng của Bắc Âu, người ta như cảm nhận được sự nhàn nhã bẩm sinh của người Đan Mạch cùng sự hòa hợp nhịp nhàng nhất giữa con người và thiên nhiên.
Mặt trời mùa hè như bị đóng đinh trên không trung, mãi vẫn không chịu lặn xuống, dù đã gần chín giờ tối nhưng trời vẫn rất sáng. Xe chạy dọc theo con đường nhựa bằng phẳng ở nông thôn, hai bên là những cánh đồng lúa mì vàng óng uốn lượn theo địa hình, những ngôi nhà nông trại nằm rải rác bên trong. Trước sân mỗi nhà đều dựng một cột cờ màu trắng, lá quốc kỳ Đan Mạch nền đỏ chữ thập trắng bay nhè nhẹ trong gió chiều. Đó là tình yêu tổ quốc nồng nàn xuất phát từ tận đáy lòng của người dân, khiến Dương Nham cảm nhận được lòng yêu nước thuần phác của người dân nơi đây.
Tốc độ xe từ từ giảm xuống, Thiên Kiều ngồi bên cạnh Dương Nham chỉ tay về phía khu rừng xanh giữa cánh đồng lúa mì rộng lớn và nói: "Kia chính là nhà của chúng ta, sắp đến rồi."
Theo hướng ngón tay của Thiên Kiều, Dương Nham nhìn thấy trang trại ẩn hiện trong rặng cây xanh. Những ngôi nhà có kiểu dáng kỳ lạ nhưng đáng yêu, mái nhà được lợp bằng những cọng sậy dày cộp. Do không gian gác mái tầng hai rất lớn nên nhìn từ bên ngoài, những bức tường trông rất thấp, ngôi nhà có phần mất cân đối, trông giống như những cây nấm khổng lồ nằm rải rác trên cánh đồng lúa mì vô tận. Nhìn cảnh sắc mùa hè mang phong cách mục đồng như một bức tranh phong cảnh thế kỷ mười chín này, nỗi đau lòng của Dương Nham lập tức tan biến, cô không kìm được thốt lên: "Oa, đẹp quá, đúng là đang ở trong vương quốc cổ tích."
Chiếc xe rẽ vào con đường trải cát mịn dẫn vào trang trại. Bên phải con đường là một đồng cỏ rộng lớn có hàng rào bao quanh, vài con bò sữa và bê con đang lững lờ gặm cỏ, dáng vẻ thong dong lười biếng trông vô cùng đáng yêu.
Trang trại không có tường bao quanh, mặt chính là một ngôi nhà hai tầng hình chữ U, ở giữa có lối đi vòm nhưng không có cổng lớn. Sau khi đi vào là một khoảng sân rộng, xung quanh có rất nhiều gian nhà, trong sân có vài cây dẻ cao lớn. Ở một góc sân đỗ mấy chiếc máy nông nghiệp cỡ lớn mà Dương Nham không gọi được tên, hai người công nhân đang tiến hành bảo dưỡng một chiếc máy.
Chiếc xe dừng lại trước ngôi nhà hai tầng nhỏ đối diện lối vào. Thiên Kiều dắt tay Dương Nham đi vào trong nhà. Cách bài trí trong phòng khách rất đơn giản, chỉ có bộ sofa và tủ thấp tiện dụng, sàn nhà bằng gỗ dày nguyên bản. Một chiếc đèn chùm trong phòng khách treo thấp ngay trên bàn trà ở giữa bộ sofa, mang lại cảm giác giản dị mà thoải mái. Dương Nham nghĩ điều này rất giống với tính cách của Chu Công, không bao giờ theo đuổi sự xa hoa lộng lẫy, mà giỏi tận hưởng niềm vui do sự giản dị và tự nhiên mang lại.
Chu Công cười nói với ba cô gái: "Các con đều đói rồi phải không? Có muốn ăn tối trước không?"
Dương Nham gật đầu, thành thật mà nói cô quả thực có chút đói bụng. Đồ ăn trên máy bay luôn mang lại cảm giác ăn không no, cộng thêm việc ban đầu cô không có cảm giác thèm ăn, nhưng khi đến trang trại nông thôn đẹp như tranh vẽ này, cô bỗng thấy thèm ăn hẳn lên.
"Chị Nham Nham, chị muốn ăn gì nào, em đi làm cho chị." Tiểu Kiều tranh phần hỏi.
Về khoản ăn uống thì Dương Nham là người am hiểu nhất, cô không cần suy nghĩ liền nói: "Cứ ăn những món do chính trang trại mình làm là được."
"Thế thì là bánh mì mới nướng của người giúp việc nhà chúng ta và bơ đặc chế của trang trại rồi, thơm phức đảm bảo chị sẽ thích."
"Để em đi làm mấy món ăn Trung Quốc, sư phụ ăn không quen đồ do người giúp việc xào." Thiên Kiều nói xong liền cùng Tiểu Kiều đi vào bếp.
"Bác Chu Công, bác khéo chọn địa điểm thật đấy, sao bác lại đến một nơi đẹp thế này?" Dương Nham chân thành hỏi.
"Ha ha, có lẽ trong xương tủy ta vẫn giữ tư tưởng của một người nông dân, vừa nhìn thấy trang trại ở đây là ta đã thích ngay, không muốn đi đâu nữa." Chu Công cười vui vẻ nói.
"Nơi này đúng là nơi đến cả thần tiên cũng muốn tới, cháu cũng mê mẩn nơi này rồi." Gương mặt Dương Nham tràn đầy vẻ say đắm.
"Tất nhiên rồi, hoàng tử Đan Mạch cũng có trang trại riêng ở đây đấy. Đan Mạch được mệnh danh là vựa lúa của Bắc Âu, nông nghiệp rất phát triển, nhưng không giống như nông nghiệp thủ công ở Trung Quốc chúng ta, ở đây hoàn toàn là nông nghiệp hiện đại hóa, mọi thao tác đều dựa vào máy móc để hoàn thành. Trang trại của chúng ta rộng hàng ngàn mẫu đất mà chỉ thuê có năm công nhân là đủ, ta chẳng bao giờ phải làm gì cả, đều giao hết cho họ, người quản lý thỉnh thoảng báo cáo với ta một tiếng là được."
"Thật hy vọng anh Vô Vi có thể nhanh chóng rời khỏi những nơi thị phi đó, sớm ngày đến đây tận hưởng cuộc sống yên bình." Vừa nghĩ đến Khương Vô Vi, tâm trạng Dương Nham lại chùng xuống.
Chu Công âu yếm nhìn Dương Nham, an ủi cô: "Yên tâm đi, Vô Vi không sao đâu, cùng lắm chỉ là trải qua chút thử thách thôi, điều này sẽ có ích cho nó."
"Bác có chắc chắn anh Vô Vi không gặp nguy hiểm không?" Dương Nham vội vàng hỏi.
Chu Công khẳng định gật đầu: "Ta tin Vô Vi sẽ không sao, nó có trí thông minh vượt trội hơn người, cộng thêm việc đã qua đào tạo đặc biệt, nhất định có thể đối phó với những khó khăn hiểm trở gặp phải. Được rồi, đừng nghĩ ngơi quá nhiều, con cứ ở đây thư giãn đầu óc đi, ngày mai để hai chị em Song Kiều đưa con đi tham quan khắp nơi. Phía nam trang trại chúng ta chính là biển, chúng ta còn có một chiếc thuyền buồm riêng, đợi bác thu xếp thời gian sẽ đưa con ra biển chơi."
Nghe Chu Công nói vậy, tâm trạng Dương Nham lại phấn chấn trở lại. Tuy không hiểu rõ ý trong lời nói của Chu Công, nhưng cô tin tưởng ông, vui vẻ nói: "Tuyệt quá, cháu thích nhất là đi thuyền ra biển, biển xanh bao la, cánh buồm trắng xinh đẹp giống như trong mơ vậy."
"Ha ha... Đi thuyền buồm là sở thích của rất nhiều người ở đây, đối với họ, sở hữu một chiếc thuyền mới là đẳng cấp sống thực sự, thế nên kỹ năng đi biển của nhiều người ở đây rất tốt, biết xem hải đồ và cách lèo lái theo chiều gió. Nhiều gia đình có thuyền buồm một cột, khi rảnh rỗi cả nhà cùng bạn bè ra khơi du ngoạn vài ngày giữa các hòn đảo, tận hưởng cuộc sống đích thực."
Hai người đang trò chuyện thì Thiên Kiều từ hành lang bên cạnh phòng khách đi vào, cười nói với họ: "Bữa tối chuẩn bị xong rồi, đi ăn cơm trước đã ạ."
"Được, chúng ta đi ăn cơm trước." Chu Công vừa nói vừa đứng dậy khỏi sofa, đưa tay ân cần dắt bàn tay nhỏ nhắn của Dương Nham, giống như đang dắt con gái mình đi vào phòng ăn.
Dương Nham vừa đến cửa phòng ăn đã ngửi thấy mùi bánh mì nướng thơm phức, cô lập tức nhìn thấy những chiếc bánh mì vàng óng vừa ra lò trên bàn ăn: "Oa, thơm thật đấy." Nhìn những chiếc bánh mì đầy đủ sắc hương vị khiến cô có cảm giác thèm nhỏ dãi.
Trên bàn còn có vài món ăn, có bít tết áp chảo, salad xà lách, khoai tây nướng lát mỏng bên trên rắc hành lá cắt nhỏ xanh mướt trồng trong trang trại trông đặc biệt ngon mắt.
Sau khi bốn người ngồi xuống, Dương Nham chỉ vào mấy món trên bàn cười hỏi Thiên Kiều: "Đây là món Trung Quốc mà em làm đấy hả? E là chẳng có chút hương vị Trung Quốc nào cả."
"Hì hì... Khoản nấu ăn thì em chỉ có bấy nhiêu bản lĩnh thôi, đây được coi là món tủ của em rồi đấy." Thiên Kiều thẹn thùng cười nói.
Tiểu Kiều lấy một lát bánh mì nóng hổi phết bơ đặc chế của trang trại Đan Mạch, đây là loại bơ pha trộn giữa dầu động vật và dầu thực vật, có vị hơi mặn, rồi đưa cho Dương Nham.
"Chị nếm thử cái này xem thế nào, đây là bánh mì và bơ do chính trang trại chúng ta tự làm đấy, ở những nơi khác tuyệt đối không ăn được đâu."
Dương Nham nhẹ nhàng cắn một miếng, một hương vị đặc biệt lan tỏa trong khoang miệng, sau vài lần nhai, mùi thơm lại thoang thoảng nơi sống mũi, vô cùng ngon miệng. Dương Nham không kìm được liên tục gật đầu: "Ngon quá, hương vị tuyệt vời thật."
Chu Công ăn uống cũng rất đơn giản, uống một ly vang đỏ, ăn vài lát bánh mì, một miếng bít tết và khoai tây nướng là xong.
Ông dùng khăn ăn lau miệng, nói với ba cô gái: "Các con cứ thong thả ăn đi, ăn xong hai chị em đưa Nham Nham về phòng khách. Ngoài ra, sáng sớm mai ta phải đi vắng vài ngày, ba đứa ở nhà trông nhà cho tốt, đừng có mải chơi mà quên hết mọi việc đấy, có chuyện gì đợi ta về rồi nói sau."
"Bác Chu Công, bác không cần bận tâm đến cháu đâu, bác cứ đi lo việc đi ạ." Dương Nham biết Chu Công có nhiều việc, hơn nữa có mặt Chu Công thì họ cũng không tự nhiên, ông đi rồi thì ba người họ càng vui vẻ hơn.
Chu Công cũng nhìn ra tâm tư của ba cô gái, mỉm cười đứng dậy rời khỏi phòng ăn.
Nhìn Chu Công đi ra khỏi phòng ăn, ba cô gái lập tức hiện nguyên hình, vừa nói vừa cười bàn luận sôi nổi. Người thì nói ra bờ biển bơi, người thì nói chơi quanh trang trại. Dương Nham hào hứng nói với Song Kiều: "Cứ từ từ, dù sao chúng ta cũng có nhiều thời gian mà, chị không đi đâu nữa, cứ ở đây đợi anh Vô Vi đến."
Đến khi ba người ăn xong bữa tối thì đã gần mười một giờ đêm, lúc này bầu trời phía tây mới tối hẳn. Song Kiều dẫn Dương Nham bước lên cầu thang gỗ lên tầng hai. Họ đưa Dương Nham vào phòng khách, biết cô đi máy bay mười mấy tiếng chắc chắn đã mệt nên không làm phiền cô nữa, dặn dò vài câu rồi rời đi.
Dương Nham không có chút cảm giác buồn ngủ nào, có lẽ phòng khách đã lâu không có người ở nên trong phòng hơi bí bách. Dương Nham mở cửa sổ gỗ sát đất ra trước, sau đó đi tắm nước nóng.
Bước ra khỏi phòng tắm, Dương Nham mặc chiếc váy ngủ bằng lụa tơ tằm mềm mại đi đến bên cửa sổ. Không ngờ cửa sổ lại hướng thẳng ra phía biển. Nhìn ra xa, một vầng trăng màu đồng cổ treo lơ lửng trên mặt biển xa xăm, nước biển lấp lánh nhẹ nhàng dưới ánh trăng, làm nổi bật đường nét của những cánh rừng và mái nhà nông trại. Gió biển dịu nhẹ mang theo hương lúa mì sắp chín thoang thoảng bay vào phòng, còn dễ khiến người ta say đắm hơn cả rượu ngon.
Ngắm nhìn cảnh đêm yên bình, lòng Dương Nham lại không kìm được nghĩ đến Vô Vi, bỗng nhiên nảy sinh ý định gọi điện thoại cho anh. Nhưng khi cầm điện thoại lên, nghĩ đến những lời tuyệt tình Vô Vi đã nói, cô lại đặt điện thoại xuống. Cứ lặp đi lặp lại như vậy vài lần, cuối cùng cô ngủ thiếp đi lúc nào không biết.
Sáng sớm hôm sau, Dương Nham bị đánh thức bởi tiếng chim hót líu lo. Cô bò dậy khỏi giường, đi chân trần đến bên cửa sổ, lập tức bị cảnh đẹp buổi sáng này thu hút.
Dưới ánh nắng ban mai dịu nhẹ màu vàng óng, Dương Nham mới thực sự nhìn rõ cảnh sắc tuyệt đẹp của vùng nông thôn Bắc Âu. Biển xanh phẳng lặng dưới ánh mặt trời trông như một viên ngọc bích, những chiếc thuyền với cánh buồm trắng qua lại tấp nập. Nối liền với biển cả là cánh đồng lúa mì vàng óng trên bờ, rồi đến bãi cỏ xanh mướt xung quanh những ngôi nhà. Màu sắc phong phú khiến lòng người sảng khoái, Dương Nham chợt cảm nhận được sự chấn động do những sắc màu thuần khiết mang lại, đó là một vẻ đẹp khó có ngôn từ nào tả xiết.
Dương Nham đang say đắm trong cảnh đẹp tự nhiên thì bỗng nghe thấy tiếng gõ cửa nhẹ nhàng trên cánh cửa gỗ nguyên bản. Dương Nham mở cửa phòng, hóa ra là hai chị em Song Kiều đến gọi cô đi ăn sáng.
"Chị ngủ thế nào? Có quen không?" Thiên Kiều quan tâm hỏi.
"Rất tốt, trong môi trường yên tĩnh hài hòa thế này khiến người ta không kìm được mà thư giãn, chị còn chẳng biết mình ngủ thiếp đi lúc nào nữa, vừa nãy là mấy chú chim nhỏ đánh thức chị đấy."
"Mau rửa mặt đi thôi, ăn cơm xong chúng em đưa chị đi dạo một vòng quanh trang trại, nhớ kỹ là tuyệt đối không được trang điểm nhé, cứ thoải mái tận hưởng không khí của thiên nhiên đi." Tiểu Kiều tranh lời nói với Dương Nham.
Sau bữa sáng, Song Kiều đồng hành cùng Dương Nham đi ra ngoài, dạo quanh trang trại.
Phía sau ngôi nhà họ ở là một bãi cỏ, còn có một bụi cây và vài cây táo dại đứng sừng sững ở đó, bên cạnh cây là một cái ao nhỏ. Đi dọc theo con đường mòn giữa đồng, đã có vài người nông dân rải rác làm việc trên cánh đồng. Mức độ cơ giới hóa ở đây rất cao, không có cảnh tượng gieo hạt và thu hoạch đông đúc ồn ào, chỉ vài người đã quản lý hàng ngàn mẫu ruộng. Có một mảnh đất đang có máy móc cỡ lớn cày ải, thu hút một đàn hải âu trắng đến kiếm ăn trên mảnh đất màu mỡ.
Ánh nắng dần mạnh lên, ba người đi dọc theo con đường nhỏ mọc đầy bụi rậm hai bên. Mùa này quả đã chín, có thể tiện tay hái bỏ vào miệng, hương vị của các loại quả mọng đều rất tươi ngon, khiến Dương Nham cảm nhận được hương vị hoàn toàn khác biệt so với trái cây bán ở siêu thị.
Dương Nham tò mò nói: "Thật kỳ lạ, sao chị nếm thử trái cây ở đây lại thấy hương vị khác hẳn những loại trước đây từng ăn nhỉ? Đều có một mùi thơm rất đặc biệt."
"Ha ha... Có gì kỳ lạ đâu chứ, trái cây ăn ở thành phố để tiện cho việc vận chuyển đều được hái khi mới chín sáu bảy phần, sau đó mới dùng phương pháp nhân tạo để ép chín. Còn quả chị đang ăn bây giờ hoàn toàn là quả chín tự nhiên, hương vị chắc chắn phải khác rồi." Thiên Kiều cười giải thích.
Tiểu Kiều cũng tranh lời nói với Dương Nham: "Hơn nữa rau quả ở chỗ chúng em đều dùng phân bón hữu cơ, không có chút hại nào cho cơ thể cả, chị xem hái xuống là có thể ăn trực tiếp được luôn." Tiểu Kiều vừa nói vừa hái một quả màu đỏ nhét vào miệng mình.
"Không ngờ hai đứa biết nhiều thế, sắp thành nửa chuyên gia rồi đấy." Dương Nham trêu chọc nói.
"Ha ha, chúng em rảnh rỗi nghe mấy người công nhân trong trang trại kể thôi, thực ra chúng em chẳng biết gì về trồng trọt cả."
Ba người vừa nói cười vừa đi về phía trước, nghe thấy từ sâu trong cánh đồng lúa mì rộng lớn đằng xa truyền đến tiếng máy gặt đập liên hợp nổ bành bạnh có nhịp điệu. Còn trên mảnh ruộng sau khi thu hoạch, những cọng rơm rạ được máy đóng thành những khối hình hộp chữ nhật nằm rải rác trên cánh đồng nhấp nhô, soi bóng xuống mặt biển xa xăm dưới ánh mặt trời. Nhìn cảnh sắc nông thôn say đắm lòng người này, có cảm giác như đang dạo chơi trong một bức tranh sơn dầu cổ tích.
Gần đến trưa ba người mới quay về. Khi trở lại khu rừng nhỏ sau vườn, Thiên Kiều hái một ít quả đinh hương châu Âu màu đỏ, nói là để làm món tráng miệng.
Dương Nham cười nói với cô: "Nếu không phải chính mắt chị nhìn thấy em trên sòng bạc ra tay một cái là hàng triệu tệ, thì đúng là đánh chết chị cũng không tin."
"Tại sao ạ?" Thiên Kiều không hiểu hỏi.
"Vì hai đứa ở trong trang trại yên tĩnh nhã nhặn này trông giống như những tiên nữ không vướng bụi trần vậy, chị không tài nào liên tưởng nổi sòng bạc đầy rẫy hiểm ác mưu mô với nơi này."
"Có đôi khi chính chúng em cũng không tin nổi, hôm nay sống trong thế giới cổ tích này, ngày mai có khi lại phải tiến hành những cuộc chiến sinh tử, có lẽ đó chính là cuộc sống chăng." Thiên Kiều cảm thán nói.
Ba người vừa nói vừa trở lại trang trại, Thiên Kiều lại muốn tự mình xuống bếp nấu ăn, cô cười nói với Dương Nham: "Em không thích món ăn do người giúp việc bản địa làm, thế nên lúc rảnh rỗi toàn tự mình nấu ăn thôi."
"Vậy chị giúp em một tay nhé, nhân tiện cũng học lỏm một chiêu." Dương Nham vui vẻ nói, cô cũng đang say sưa trong cuộc sống nông thôn nhàn nhã này, bây giờ cô cuối cùng đã hiểu được tại sao Chu Công lại sống ở đây.
Thiên Kiều lại chuẩn bị làm món khoai tây nướng, đây có lẽ là món tủ của cô. Gọt vỏ khoai tây rồi cắt thành lát, nhúng vào lòng đỏ trứng gà trang trại đã đánh đều, xếp lên khay sắt, rắc đều gia vị, rồi bẻ nhỏ hành lá hái từ vườn rau rắc lên trên, thêm cả hành tây băm nhỏ, dùng bàn nạo nạo phô mai thành sợi phủ lên trên cùng, cuối cùng cho vào lò nướng. Chẳng mấy chốc, mùi thơm từ từ tỏa ra, lan tỏa khắp căn bếp.
Món duy nhất Tiểu Kiều biết làm là rửa sạch các loại rau tươi vừa hái ngoài vườn, cắt thành miếng lớn, sau đó trộn với sốt salad để làm món salad rau củ.
Ba người ăn những món tự tay mình làm thấy đặc biệt ngon miệng. Dương Nham đắm chìm trong cuộc sống nông thôn không màng thế sự này, thế nhưng cuộc sống ấm áp yên bình mới trôi qua được vài ngày thì đã bị phá vỡ bởi sự trở về của Chu Công.
Nghe tin Chu Công trở về, ba người hớn hở chạy ra phòng khách, bỗng nhiên phát hiện sắc mặt Chu Công có chút không bình thường.
Thiên Kiều vội vàng hỏi: "Có chuyện gì thế sư phụ?"
Chu Công nhìn Dương Nham nói: "Nham Nham, Vô Vi xảy ra chuyện rồi."
Dương Nham nghe thấy câu này lập tức biến sắc, lo lắng hỏi: "Bác Chu Công, anh Vô Vi xảy ra chuyện gì thế ạ?" Vừa nói cô vừa sốt sắng rút điện thoại ra chuẩn bị gọi cho Vô Vi.
Chu Công xua tay, khẽ nói: "Đừng gọi nữa, điện thoại của Vô Vi không liên lạc được đâu, ta đã thử rồi."
"Anh Vô Vi rốt cuộc xảy ra chuyện gì thế, vậy còn điện thoại của A Luân thì sao?" Trong giọng nói của Dương Nham đã mang theo tiếng khóc.
"Đều không liên lạc được, trên đường về ta nhận được điện thoại của Trương Ức Lỗ. A Luân vì muốn dò la thông tin của tân bang hội Đông Nam Á nên đã tiếp cận Nguyễn Hưng Quốc, không ngờ bị đối phương phát hiện và bắt giữ. Vô Vi đi cứu A Luân, bị trúng đạn rồi nhảy xuống biển, hiện tại tung tích không rõ."
Lời nói của Chu Công như một tiếng sét đánh ngang tai Dương Nham, lập tức đánh cho cô sững sờ, nửa ngày trời mới tỉnh lại, cô ngơ ngác nói: "Sao lại thế này... sao lại thế này? Bác Chu Công, chẳng phải bác nói anh Vô Vi sẽ không gặp nguy hiểm sao? Nhưng bây giờ... không được, cháu phải đi tìm anh ấy, cháu phải về Vancouver..." Dương Nham vừa nói vừa định quay người bỏ đi.
Chu Công vội vàng gọi cô lại: "Nham Nham, con nghe ta nói, Vô Vi là đồ đệ của ta, bác cũng sốt ruột giống như con vậy..."
"Bác Chu Công, bác nói xem bây giờ cháu phải làm thế nào?" Dương Nham bỗng thấy mình mất hết phương hướng, không biết phải làm sao cho phải.
"Nham Nham hãy tin tưởng bác, ta xem tướng mạo của Vô Vi tuyệt đối không phải là người đoản mệnh như vậy, lần này nó phải trải qua đại nạn, chắc chắn sẽ không nguy hiểm đến tính mạng. Ta đồng ý cho con quay về tìm kiếm Vô Vi, bởi vì Vô Vi là tiêu điểm của mọi vấn đề, sau khi nó mất tích thì Vancouver sẽ tạm thời bình yên trở lại, con quay về chắc là không có nguy hiểm gì đâu..."
"Vậy bây giờ cháu đi ngay..." Dương Nham chưa đợi Chu Công nói xong đã vội vàng muốn rời đi.
"Nham Nham, đừng vội, nghe bác nói hết đã. Sau khi đến Vancouver, con hãy đến tìm Trương Ức Lỗ của bang hội lớn trước, hỏi rõ tình hình rồi hãy đi tìm Vô Vi, ông ấy nhất định sẽ giúp con."
"Vâng." Dương Nham gật đầu một cái, lúc này tâm trí cô đã bay về Vancouver từ lâu.
"Sư phụ, hay là chúng con đi cùng Nham Nham?" Thiên Kiều hỏi Chu Công.
"Không, các con đi cũng chẳng giải quyết được gì, ngoài ra các con còn có việc khác. Hai đứa cũng lập tức chuẩn bị đi, ra sân bay tiễn Nham Nham lên máy bay, sau đó hai đứa cũng bay sang Anh ngay. Ta nhận được tin tức, món cổ vật chúng ta chú ý bấy lâu nay đã xuất hiện ở Anh, đó là món cổ vật cấp quốc bảo, các con nhất định phải mang nó về."
"Vâng, sư phụ."
"Được rồi, ba đứa lập tức chuẩn bị rồi ra sân bay ngay đi."
Sau khi nhận được tin Khương Vô Vi mất tích, Dương Nham lòng như lửa đốt, chỉ hận không thể bay ngay về Vancouver. Hai chị em Tuyệt Đại Song Kiều dọn dẹp hành lý với tốc độ nhanh nhất, ba người lên chiếc xe Mercedes-Benz Station Wagon rồi lái xe rời khỏi trang trại.
Chiếc xe Mercedes-Benz Station Wagon lao vun vút trên con đường dẫn ra sân bay, Dương Nham cứ có cảm giác xe chạy quá chậm, không ngừng giục Thiên Kiều đi nhanh hơn.
Thiên Kiều thấu hiểu tâm trạng của Dương Nham lúc này, an ủi cô: "Nham Nham, đừng quá lo lắng, sư phụ chẳng phải đã nói anh Vô Vi sẽ không nguy hiểm đến tính mạng sao."
"Thật không yên tâm khi để chị Nham Nham đi một mình, tại sao sư phụ không cho chúng ta đi cùng?" Tiểu Kiều khẽ nói.
"Chu Công bá bá sắp xếp như vậy nhất định là có nguyên nhân của người, hai em cứ yên tâm, chị có thể ứng phó được." Dương Nham ngược lại quay sang an ủi hai chị em Song Kiều.
"Nham Nham, em nhớ có tình huống gì phải lập tức gọi điện thoại cho tụi chị ngay. Chị nhìn thần thái của sư phụ là có thể cảm nhận được lần này chúng ta chắc chắn đã gặp phải một sự việc vô cùng nghiêm trọng, trước đây chưa từng thấy sư phụ có biểu cảm nghiêm túc đến thế. Nhưng vẫn chưa đoán ra là vấn đề ở phương diện nào, là chuyện của anh Vô Vi hay là còn có phương diện khác?" Thiên Kiều nói ra nỗi lo lắng của mình với hai người.
Đúng như Thiên Kiều đoán, Chu Công quả thực cảm thấy tình hình lần này rất nghiêm trọng. Ông biết được từ cuộc điện thoại của Trương Ức Lỗ rằng tổ chức Desert Eagle đã thuê băng đảng xã hội đen để đối phó với Khương Vô Vi. Mặc dù Chu Công có nghe nói qua về tổ chức Flying Eagle, đơn vị chủ quản của Desert Eagle, nhưng ông lại không hiểu rõ chi tiết về tổ chức này, bởi vì tập đoàn buôn lậu cổ vật quốc tế này hoạt động cực kỳ nghiêm ngặt, bên ngoài biết rất ít về họ.
Chu Công không ngờ rằng tổ chức Flying Eagle lại muốn ám sát Vô Vi, thế nên ông phải đích thân xuất ngựa điều tra chi tiết về tổ chức này. Ông biết chỉ có nắm rõ tận gốc rễ của đối phương thì mới có thể phòng ngự được sự tấn công của họ.
Điều khiến Chu Công lo lắng nhất vẫn là thân phận của Khương Vô Vi. Kể từ khi Vô Vi vô tình hay cố ý nhắc đến người thầy Âu Dương Minh Bác của mình, Chu Công đã lờ mờ đoán được mục đích của anh, chỉ là có một số việc vẫn chưa được chứng thực, Chu Công chưa tiện biểu lộ thân thế của mình. Tương tự, sự xuất hiện của nhóm Flying Eagle cũng khiến Chu Công cảm giác có liên quan đến kho báu, tập đoàn buôn lậu không chỗ nào không nhúng tay vào này có năng lực vượt xa tưởng tượng của mọi người.
Sau khi đến sân bay Copenhagen, Dương Nham và Song Kiều chia tay nhau, họ phải tự đi hoàn thành việc của riêng mình.
Sân bay Copenhagen là trung tâm hàng không quan trọng của Bắc Âu, các chuyến bay cất hạ cánh vô cùng bận rộn, từ đây cơ bản đều có chuyến bay thẳng đến các thành phố lớn trên thế giới.
Dương Nham kiểm tra một lát, chuyến bay đi Vancouver đã cất cánh rồi, hôm nay không còn chuyến bay nào bay đến đó nữa. Nhưng cô không thể chờ đợi thêm, quyết định cứ tới Bắc Mỹ trước rồi tính tiếp. Hai tiếng sau, Dương Nham lên một chiếc máy bay bay đến New York.
Sau mười tiếng bay, cô đến New York vào sáng ngày hôm sau. Dương Nham không dừng lại một phút nào, lập tức chuyển sang máy bay đi Vancouver, bay thêm bảy tiếng đồng hồ nữa cuối cùng cũng tới đích.
Ở trên máy bay Dương Nham đã suy tính kỹ, trước tiên sẽ đi tìm Vương Cơ để nắm rõ tình hình. Ở Vancouver cô chỉ quen mỗi Vương Cơ, Dương Nham tin rằng Vương Cơ nhất định có thể giúp được mình.
Khi Dương Nham đi taxi đến trước cửa nhà Trương Ức Lỗ thì phát hiện có gì đó không ổn. Nơi này mang lại cảm giác vắng vẻ đìu hiu, lá rụng đầy trong khu vườn trước biệt thự, bãi cỏ cũng đã nhiều ngày không được cắt tỉa, trông có vẻ hoang tàn. Cô đi đến trước cửa tòa nhà, bấm chuông mấy lần.
Rất nhanh sau đó cửa phòng hé mở ra một khe hở, một người có dáng vẻ giống người giúp việc ló nửa người ra, đánh giá Dương Nham một lượt từ trên xuống dưới, rồi cảnh giác hỏi: "Xin hỏi cô tìm ai?"
"Tôi tên là Dương Nham, đến tìm Trương phu nhân, phiền chị báo lại một tiếng."
"Được rồi, xin chờ một chút." Người giúp việc nói xong liền đóng cửa lại.
Hành vi của người giúp việc khiến Dương Nham cảm thấy rất kỳ lạ, ban ngày ban mặt sao lại làm như căng thẳng lắm, giống như đang đối mặt với kẻ thù lớn vậy.
Khoảng hai ba phút sau, cửa phòng mở ra lần nữa, Vương Cơ xúc động từ bên trong bước ra, nắm chặt lấy tay Dương Nham, "Dương tiểu thư, em từ đâu tới vậy? Từ hôm em rời khỏi bệnh viện đến nay chị không còn gặp lại em nữa, chị hỏi Ức Lỗ thì anh ấy bảo em đã rời khỏi Vancouver rồi."
"Đúng vậy, em đã rời khỏi đây, em vừa từ châu Âu vội vã bay về, vừa xuống máy bay là trực tiếp đến tìm chị ngay."
"Mải nói chuyện quá, mau vào trong trước đã." Vương Cơ dắt tay Dương Nham đi vào phòng khách, người giúp việc đi ra ngoài mang chiếc vali của Dương Nham vào.
Dương Nham ngồi xuống phòng khách, Vương Cơ hỏi cô: "Dương tiểu thư uống chút gì không?"
"Cho em xin cốc nước lọc là được rồi." Dương Nham vừa nói vừa nhìn quanh một lượt, hỏi Vương Cơ: "Chị hai, Trương hội trưởng không có nhà sao?"
Nghe thấy câu này của Dương Nham, sắc mặt Vương Cơ bỗng sầm xuống, thần tình cũng trở nên rất thê lương, giọng nói nặng nề: "Dương tiểu thư, trong thời gian em rời đi, ở đây đã xảy ra rất nhiều chuyện, Đại Bang cũng xảy ra chuyện lớn rồi..."
"Xảy ra chuyện gì thế ạ?" Dương Nham vội vàng hỏi, từ biểu cảm của Vương Cơ cô có thể cảm nhận được tính chất nghiêm trọng của sự việc.
"Đầu tiên là người bạn Alun của các em bị Tân Bang bắt giữ, Khương tiên sinh vì đi cứu cậu ấy nên cũng mất tích luôn. Sáng hôm sau Ức Lỗ triệu tập các nguyên lão của Đại Bang họp tại đây để bàn bạc đối phó với Tân Bang, không ngờ đám người Đông Nam Á ra tay trước, xông vào bắt cóc toàn bộ mấy người bọn họ đi mất rồi..."
"Chuyện này xảy ra vào lúc nào thế chị?"
"Tính đến hôm nay đã ba ngày rồi, không có một chút tin tức nào cả." Vương Cơ lo lắng nói.
"Mọi người không báo cảnh sát sao?" Dương Nham hỏi.
"Cuộc tranh chấp giữa các băng đảng thế này hai bên chưa bao giờ báo cảnh sát, Mã Hiểu Lâm nói anh ta sẽ giải quyết êm đẹp mọi chuyện. Nhưng từ lúc anh ta rời khỏi đây chị không còn gặp lại anh ta nữa, gọi điện thoại anh ta cũng không nghe, chị đang sầu não vì chuyện này thì nghe thấy em tới." Vương Cơ đầy mặt sầu muộn nói.
"Em nghe nói Alun được cứu ra rồi, cậu ấy hiện đang ở đâu?" Dương Nham liền hỏi dồn Vương Cơ.
"Đúng thế, vào buổi tối trước khi nhóm Ức Lỗ gặp chuyện, Mã Hiểu Lâm đã dẫn người cứu Alun ra ngoài, hình như bị thương, hiện vẫn đang nằm viện."
"Chị hai, em phải đi gặp Alun ngay lập tức, chị dẫn em đi tìm cậu ấy được không?" Nghe thấy tin tức của Alun, Dương Nham lập tức sốt sắng nói với Vương Cơ.
Vương Cơ lập tức sảng khoái đồng ý ngay: "Không vấn đề gì, em đợi một chút, chị đi thay quần áo rồi đi ngay." Vương Cơ vừa nói vừa đứng dậy đi vào phòng ngủ thay đồ.
Năm phút sau, Vương Cơ lái một chiếc xe bán tải Ford hai cầu từ trong gara ra, sau khi Dương Nham lên xe, cả hai liền tức tốc chạy đến bệnh viện.
Ở bên ngoài phòng bệnh của Alun, hai người do Mã Hiểu Lâm sắp xếp đang đi tới đi lui ở hành lang, danh nghĩa là bảo vệ Alun, thực chất là đang giám sát cậu ấy. Trước khi chuyện của Mã Hiểu Lâm trong Đại Bang chưa được xử lý xong xuôi, gã vẫn chưa thể để Alun rời đi.
Hai kẻ giám sát Alun thấy Vương Cơ đi cùng một cô gái bước tới, lập tức đón tiếp, cười nói: "Chào phu nhân, bà đã tới ạ." Trước mặt Vương Cơ bọn chúng vẫn không dám quá càn rỡ.
"Ừm, sao các người lại ở đây?" Vương Cơ hỏi.
"Là Mã hội trưởng sắp xếp chúng tôi ở đây bảo vệ Alun." Một tên vội vàng nói.
Vương Cơ nghe thấy thế thì sửng sốt: "Mã hội trưởng? Mã hội trưởng là ai? Sao tôi chưa từng nghe nói tới?"
"À, Mã hội trưởng chính là Mã Hiểu Lâm, ngày hôm qua mới lên làm hội trưởng, đã tuyên bố với các anh em trong bang rồi, lẽ nào phu nhân không biết sao?"
Tên này vẫn đang thao thao bất tuyệt nói, tên còn lại phát hiện có gì đó không ổn, giật giật áo gã, nói nhỏ: "Mày nói bớt vài câu đi."
Sau đó gã bồi thêm vẻ mặt tươi cười nói: "Phu nhân đến thăm Alun phải không ạ, cậu ấy ở ngay bên trong, mời bà vào." Vừa nói gã vừa vội vàng tiến lên đẩy cửa phòng bệnh ra.
Vương Cơ sa sầm mặt không nói lời nào bước vào phòng bệnh, trong lòng bà thầm nghĩ thảo nào hai ngày nay Mã Hiểu Lâm không thấy tăm hơi, gọi điện thoại cũng không thèm nghe, hóa ra là thừa cơ Ức Lỗ gặp chuyện để cướp đoạt đại quyền, còn mình thì bị bịt mắt che tai. Dương Nham đi theo sau bà bước vào phòng bệnh.
Alun đang tựa lưng vào đầu giường, nửa nằm nửa ngồi trên giường bệnh, bỗng thấy Vương Cơ và Dương Nham bước vào, cậu bật dậy ngồi thẳng người trên giường, gọi một tiếng "Nham Nham" rồi xúc động đến mức không nói nên lời...
Dương Nham thấy trên người Alun vẫn còn quấn băng gạc, trên mặt vẫn còn loang lổ vết bầm tím, nước mắt cô không kìm được mà rơi lã chã. Lúc mới đến Vancouver có bốn người, chớp mắt một cái giờ chỉ còn lại hai người bọn họ. Nhìn thấy Alun giống như nhìn thấy người thân ruột thịt, lòng Dương Nham đau đớn như dao cắt.
"Nham Nham, xin lỗi, đều tại anh không tốt đã liên lụy đến đại ca..." Alun tự trách mình, có thể thấy trong lòng cậu vô cùng đau đớn.
"Alun, chuyện này sao có thể trách anh được, anh mau kể cho em nghe tình cảnh lúc đó đi, anh Vô Vi rốt cuộc thế nào rồi?" Dương Nham sốt sắng hỏi.
Alun kể lại chi tiết tất cả những gì xảy ra lúc đó cho hai người nghe, cuối cùng nói: "Đại ca quả thực đã trúng mấy phát đạn, nhưng sau khi anh ấy nhảy xuống biển lớn thì bọn chúng không tìm thấy tăm hơi của anh ấy nữa."
"Nói như vậy Khương tiên sinh có khả năng vẫn còn sống." Vương Cơ ở bên cạnh khẽ nói.
"Anh Vô Vi nhất định còn sống, em có thể cảm nhận được anh ấy vẫn còn sống, Chu Công bá bá cũng nói Vô Vi sẽ không nguy hiểm đến tính mạng, chỉ là phải trải qua kiếp nạn lớn mà thôi." Dương Nham dùng giọng điệu kiên định nói.
"Đúng, anh cũng tin đại ca còn sống, hai ngày nay anh luôn nghĩ đại ca ngoan cường như vậy nhất định có thể sống sót." Alun cũng khẳng định nói.
"Alun, chúng ta phải đi tìm anh Vô Vi, anh ấy nhất định đang ở một nơi nào đó đợi chúng ta đến tìm, anh còn nhớ Thung lũng Chết không? Khi em sắp không chịu đựng nổi nữa, em cảm giác trong lòng có một giọng nói bảo với em rằng mọi người nhất định sẽ tìm thấy em, ngay lúc em sắp tuyệt vọng thì anh Vô Vi cuối cùng đã tìm thấy em."
Alun bỗng nhớ ra một chuyện, cậu nói nhỏ với Dương Nham: "Nham Nham, em ra cửa xem thử có ai không?"
Dương Nham thấy vẻ bí ẩn của Alun, không hiểu hỏi: "Sao thế anh?"
Alun chỉ chỉ về phía cửa, ra hiệu bảo Dương Nham ra xem. Dương Nham đứng dậy đi tới cửa, ghé người ngó nghiêng hai bên hành lang một lát, tiện tay đóng cửa lại, sau đó đi trở về, tò mò hỏi: "Không có ai, chuyện gì mà bí mật thế anh?"
Alun nhìn Vương Cơ, hạ thấp giọng nói: "Xin phu nhân về báo lại với Trương hội trưởng, bảo ông ấy nhất định phải đề phòng Mã Hiểu Lâm, cháu nghi ngờ hắn ta cấu kết với Tân Bang của người Đông Nam Á."
Vương Cơ nắm chặt lấy tay Alun, biểu cảm căng thẳng hỏi: "Cháu nói gì cơ? Làm sao cháu biết được?"
"Trước khi cháu được cứu ra, cháu nghe thấy hai tên gác nói đổi hết đạn trong súng của chúng thành đạn giả, hơn nữa còn nói có người sắp đến cứu cháu. Lúc đó cháu đã cảm thấy rất kỳ lạ, bọn chúng không những biết có người đến cứu cháu, mà còn đổi hết đạn thành đạn giả không bắn chết người, chứng tỏ bọn chúng và người đến cứu cháu chắc chắn có liên lạc. Sau đó cháu phát hiện người đến cứu cháu hóa ra lại là Mã Hiểu Lâm, cho nên cháu nghi ngờ hắn ta có cấu kết với người Đông Nam Á..."
Vương Cơ bỗng ngồi sụp xuống ghế, trong lòng hoàn toàn sáng tỏ, bà khẽ thốt lên: "Sao cháu không nói sớm, cháu nên báo cho Ức Lỗ biết sớm để anh ấy có sự đề phòng, ôi..."
"Tối hôm đó khi Trương hội trưởng đến thăm cháu, cháu đã muốn nhắc nhở ông ấy, nhưng Mã Hiểu Lâm cứ luôn bám sát sau lưng ông ấy, cháu không có cơ hội để nói, hai ngày nay người của Mã Hiểu Lâm lại bám theo cháu sát sạt, hoàn toàn không dứt ra được..."
Vương Cơ cười khổ một tiếng, lắc đầu: "Muộn rồi, đều muộn cả rồi, mưu kế của Mã Hiểu Lâm đã thành công."
"Là sao ạ? Đã xảy ra chuyện gì thế?" Alun vội hỏi.
Dương Nham cũng đã hiểu ra, cô khẽ nói với Alun: "Ngay sáng hôm sau khi anh được cứu ra, người của Tân Bang đã bắt cóc Trương hội trưởng cùng mấy vị nguyên lão trong bang đi rồi, đến nay vẫn bặt vô âm tín. Hơn nữa lúc nãy trước khi vào cửa bọn em nghe thấy hai tên ngoài kia nói, Mã Hiểu Lâm đã lên làm hội trưởng của Đại Bang rồi."
"Thảo nào hai ngày nay không thấy Trương hội trưởng tới, hóa ra là thế này..." Alun nói đến đây, ngẫm nghĩ rồi bảo: "Không được, anh phải trốn ra ngoài, bây giờ phải tự dựa vào chúng ta thôi, anh tuyệt đối không thể để âm mưu của Mã Hiểu Lâm thành công, biết đâu tất cả chuyện này đều do tên này bày trò quỷ."
"Người của Mã Hiểu Lâm đang canh giữ ở ngoài kia, làm sao anh ra ngoài được?" Dương Nham lo lắng nói.
Vương Cơ nhìn Alun lo lắng hỏi: "Vết thương của cháu vẫn chưa lành, sao có thể ra ngoài được?"
"Không sao đâu ạ, cháu chỉ bị thương ngoài da thôi, có hơi đau chút chứ không có gì đáng ngại, không ảnh hưởng đến hoạt động." Alun cố tình nói một cách nhẹ nhàng.
Vương Cơ nghe Alun nói thế liền lấy chìa khóa xe đưa cho Dương Nham: "Chị sẽ tìm cách dụ hai tên ngoài kia đi chỗ khác, hai đứa cứ lấy xe của chị rồi lẻn ra khỏi bệnh viện."
Dương Nham nhận lấy chìa khóa xe, sau đó đỡ Alun từ trên giường dậy, giúp cậu xỏ giày, thu dọn đồ đạc đơn giản.
Vương Cơ thấy hòm hòm rồi liền gật đầu với Dương Nham và Alun, sau đó bước ra khỏi phòng bệnh. Dương Nham vội vàng bám theo, nép người sát cửa, lén thò đầu ra ngoài, thấy Vương Cơ nói vài câu với hai tên bên ngoài, hai tên đó liền lầm lũi đi theo sau Vương Cơ về phía cuối hành lang.
Dương Nham vội vẫy vẫy tay với Alun, sau đó đỡ lấy cánh tay Alun, nhanh chóng rời khỏi phòng bệnh, chạy về phía đầu kia của hành lang. Cuối hành lang là lối thoát hiểm an toàn, hai người men theo cầu thang nhanh chóng xuống tới tầng trệt, rồi chạy một mạch đến chỗ đỗ xe.
Dương Nham vội mở cửa xe, đỡ Alun lên xe, sau đó nổ máy lái xe rời khỏi bệnh viện. Sau khi ra khỏi bệnh viện, Dương Nham hỏi Alun: "Bây giờ chúng ta đi đâu?" Cô ở đây đất khách quê người, không biết đi đâu thì tốt.
"Đi ra ngoại ô, đại ca đã sớm thuê một điểm dừng chân bí mật, không ai biết nơi đó cả." Alun chỉ đường cho Dương Nham, một tiếng sau họ đã đến căn biệt thự mà Trương Lỗi giúp thuê.
Dương Nham đánh xe thẳng vào trong gara, rồi đi cùng Alun vào phòng khách. Cô tuần tra xung quanh một lượt, nói với Alun: "Các anh khéo tìm thật đấy, nơi này vô cùng hẻo lánh quả thực là nơi ẩn náu tốt."
"Sau khi em rời khỏi Vancouver, đại ca lo lắng có người giám sát chúng ta, nên đã bí mật thuê nơi này, ngay cả người của Đại Bang cũng không biết, rất an toàn. Bây giờ xem ra cũng may là giấu bọn họ, nếu không chúng ta đến chỗ dung thân cũng chẳng có."
Dương Nham ngồi xuống ghế sofa đối diện Alun, hỏi cậu: "Alun, anh nói xem chúng ta làm sao để đi tìm anh Vô Vi đây?" Dương Nham bây giờ hoàn toàn không có ý kiến gì cả.
Alun nghĩ ngợi rồi nói: "Chúng ta chỉ có thể bắt đầu tìm từ thị trấn nhỏ nơi đại ca rơi xuống nước, nếu không có thì dọc theo bờ biển dò hỏi từng chút một, chỉ cần anh ấy lên bờ thì thế nào cũng có người nhìn thấy."
"Cũng không biết anh Vô Vi bị thương có nặng không? Lại còn mang vết thương nhảy xuống biển, ôi..." Dương Nham lo lắng sốt ruột nói.
"Lúc đó thấy đại ca trúng đạn nằm trên boong tàu, anh cũng không rõ bị thương ở chỗ nào, nhưng anh thấy anh ấy đột nhiên nhảy dựng lên, trong nháy mắt đã hạ gục bốn năm tên của bọn chúng, ra tay cực nhanh, không giống như bị thương rất nặng, có điều... có điều..." Alun bỗng trở nên ấp úng.
"Có điều gì? Anh mau nói đi chứ." Dương Nham hối thúc cậu.
"Đại ca nhảy xuống biển, điều đáng ngại nhất không phải là vết thương của anh ấy, mà là cá mập dưới biển, người anh ấy đầy máu, cá mập lại cực kỳ nhạy bén với máu tươi, có thể đánh hơi thấy mùi máu từ cách đó vài cây số, điều anh lo lắng nhất là..." Alun không dám nói tiếp nữa.
Dương Nham bỗng đứng phắt dậy, lớn tiếng nói: "Anh đừng nói nữa... Không đâu... Anh Vô Vi sẽ không sao đâu, anh ấy nhất định không có việc gì..."
"Người hiền tự có thiên tướng, anh cũng tin đại ca sẽ không có việc gì, chúng ta tranh thủ thời gian chuẩn bị một chút rồi đi tìm đại ca." Alun nói đến đây, ngẫm nghĩ rồi lại bảo: "Tốt nhất là có ảnh của đại ca, có thể cầm đi cho người ta nhận diện."
"Chuyện này dễ thôi, trong điện thoại của em có lưu ảnh của anh Vô Vi, em đi ra ngoài rửa phóng to mấy tấm ngay." Dương Nham vừa nói vừa định đi ra ngoài.
Alun vội vàng cản cô lại, đặc biệt dặn dò: "Nham Nham, em ra ngoài nhất định phải chú ý, ngàn vạn lần không được để người của Tân Bang và Mã Hiểu Lâm biết chúng ta đang tìm đại ca, nếu không sẽ lại mang đến nguy hiểm cho đại ca đấy."
"Em biết rồi, em mua thêm cho anh mấy bộ quần áo nữa, anh xem anh vẫn đang mặc quần áo bệnh nhân của bệnh viện kìa, vừa ra khỏi cửa là người ta nhận ra ngay." Dương Nham nói xong liền xoay người rời khỏi phòng khách, ra gara lái chiếc xe Ford đi, rồi rời khỏi nơi này.