Sứ Mệnh Bí Mật - Tử Chiến Bắc Mỹ

Lượt đọc: 45 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương hai
Hiểm độc tàn nhẫn

❊ ❊ ❊

Trương Ức Lỗ lần này mời tiệc Khương Vô Vi không chọn nhà hàng, mà là tại nhà riêng của mình để chiêu đãi Khương Vô Vi và A Luân, hơn nữa chỉ có ông cùng phu nhân Vương Cơ ngồi bồi tiếp.

Trương Ức Lỗ xem Khương Vô Vi như người nhà mới mời về nhà, đồng thời cũng là để an ủi người vợ. Hai tên ác ôn nhục mạ Vương Cơ đều đã bị nhóm Khương Vô Vi trừ khử, đây là niềm an ủi cực lớn đối với bà. Thiết tiệc tại nhà cũng thuận tiện để người vợ bày tỏ lòng tri ân với Khương Vô Vi, bởi vì Vương Cơ sau khi chịu tổn thương vẫn luôn trốn trong nhà không hề ra ngoài.

Toàn bộ buổi tiệc diễn ra trong bầu không khí rất ấm áp. Để tránh làm Vương Cơ bị kích động, Khương Vô Vi và Trương Ức Lỗ chỉ trò chuyện về những phong vị, chuyện thú vị ở quê nhà, tuyệt đối không nhắc đến các đề tài khác. Hai người càng nói càng hợp ý, mãi đến hơn mười giờ tối mới kết thúc.

Trương Ức Lỗ vẫn cảm thấy chưa trọn vẹn, tiệc tàn liền cùng Khương Vô Vi và A Luân đến thư phòng của mình tiếp tục trò chuyện.

Sau khi an tọa trong thư phòng, họ bắt đầu bàn luận về dự định bước tiếp theo. Ba người đang nói chuyện thì Mã Hiểu Lâm vội vã bước vào.

Nhìn dáng vẻ vội vàng của Mã Hiểu Lâm, ai nấy đều đoán được có chuyện chẳng lành, Trương Ức Lỗ vội hỏi: "Có chuyện gì thế? Nhìn cậu hớt ha hớt hải vậy."

"Nửa tiếng trước tại khu phố Tàu, ngay quán karaoke bar cách siêu thị của chúng ta không xa đã xảy ra một vụ nổ súng, có hai người Trung Quốc bị bắn chết trong quán..."

Trương Ức Lỗ nghe đến đây bật dậy, giận dữ hỏi: "Là kẻ nào làm? Lại dám giết hại người Trung Quốc ngay trước cửa nhà ta."

Mã Hiểu Lâm nói tiếp: "Cảnh sát đã phong tỏa khu vực này để điều tra. Theo lời những người chạy ra từ quán bar, hai gã thanh niên ra tay trông giống người Đông Nam Á, nên tôi nghi ngờ là do băng đảng Đông Nam Á mới lập của Nguyễn Hưng Quốc làm..."

"Có bằng chứng gì không?" Trương Ức Lỗ hỏi gặng.

"Vẫn chưa có, nhưng tôi đã sắp xếp người đi điều tra rồi." Mã Hiểu Lâm lắc đầu nói.

Vô Vi nghe tin hai người Trung Quốc bị hại cũng quan thiết hỏi: "Chuyện thế này ở đây có thường xảy ra không?"

"Từ khi đại bang hội của chúng ta kiểm soát khu phố Tàu đến nay, đây là lần đầu tiên, lại còn ngang nhiên hành hung ngay trước cửa nhà ta, lẽ nào có âm mưu gì sao?" Trương Ức Lỗ chậm rãi nói, đôi lông mày nhíu chặt lại, dường như đang suy ngẫm về nội tình sự việc.

"Còn một chuyện nữa, tôi đã cho người điều tra tung tích của Desert Eagle, có tin tức nói Desert Eagle hình như đã móc nối được với băng Đông Nam Á mới, tình hình chi tiết vẫn chưa rõ lắm, cần phải điều tra thêm." Mã Hiểu Lâm nói tiếp.

"Desert Eagle lại cấu kết với băng Đông Nam Á mới sao?" Khương Vô Vi ngạc nhiên hỏi.

Mã Hiểu Lâm khẳng định gật đầu: "Đúng vậy."

"Lẽ nào giữa hai chuyện này lại có liên hệ?" Trương Ức Lỗ nghi ngờ nói.

Khương Vô Vi nghe tới đây liền hỏi Mã Hiểu Lâm: "Anh Mã, Nguyễn Hưng Quốc này là hạng người thế nào?"

"Hắn ta mới đến đây vài năm trước, khoảng ba mươi tuổi, tính tình tàn nhẫn độc địa. Sau khi đến địa phương liền tập hợp những tên thanh niên Đông Nam Á lại thành lập một bang hội mới, không chỉ cướp địa bàn của các bang phái cũ, mà còn dần dần bành trướng về phía khu phố Tàu, gặm nhấm vùng kiểm soát của đại bang chúng ta, bấy lâu nay vẫn luôn nhìn chúng ta chằm chằm như hổ rình mồi..."

A Luân nghe đến đây, vẻ mặt đăm chiêu nói: "Tôi biết người này là ai rồi."

"Cậu quen hắn?" Khương Vô Vi tò mò hỏi.

"Anh, anh còn nhớ hai kẻ đã cướp xe buýt của các anh không?" A Luân nhìn Vô Vi hỏi.

Khương Vô Vi gật đầu: "Nhớ, bọn chúng đều là người Đông Nam Á."

"Trong số đó có một tên tên là Nguyễn Hưng Cường, vụ cướp xe buýt là do hắn cầm đầu, hắn chính là em ruột của Nguyễn Hưng Quốc này. Tôi từng nghe Nguyễn Hưng Cường nhắc về người anh trai này."

"Ồ, ra là thế." Khương Vô Vi bừng tỉnh đại ngộ nói.

"Vô Vi, Desert Eagle đi tìm người Đông Nam Á chỉ có một mục đích duy nhất là đối phó với cậu. Có lẽ sau khi hành động của bang Hells Angels thất bại, hắn đã đi tìm bang mới để thay thế bọn họ, xem ra hai người phải vạn phần cẩn thận." Trương Ức Lỗ lo lắng nói.

Khương Vô Vi nghĩ ngợi một lát rồi nói: "Desert Eagle này chưa đạt được mục đích thì chưa chịu dừng tay, chúng ta không thể bị động chờ bọn chúng ra tay nữa, phải chủ động xuất kích."

"Việc cấp bách của chúng ta lúc này là điều tra rõ chân tướng của hai sự việc này, bọn chúng dám mò đến khu phố Tàu giết người, chắc chắn là có nguyên do." Trương Ức Lỗ khẳng định.

"Muốn làm rõ hai việc này thì phải thâm nhập vào nội bộ bang mới, nếu không thì khó lòng..." Mã Hiểu Lâm lộ rõ vẻ lo ngại nói, "Bọn người Đông Nam Á này rất giảo hoạt, phòng bị bên ngoài rất nghiêm ngặt, người ngoài khó lòng tiếp cận, chưa nói đến việc tìm hiểu tình hình nội bộ của chúng."

A Luân cúi đầu suy nghĩ một lát, rồi nhìn Khương Vô Vi nói: "Anh, em có một cách này, có thể thử xem sao."

"Cách gì?" Khương Vô Vi tò mò hỏi.

"Em có thể tiếp cận Nguyễn Hưng Quốc, bởi vì em và Nguyễn Hưng Cường từng là bạn bè, Nguyễn Hưng Quốc sẽ không nghi ngờ em, biết đâu có thể dò hỏi được chút tình hình..."

Chưa đợi A Luân nói xong, Khương Vô Vi đã vội lắc đầu nói: "Không được, làm vậy quá mạo hiểm, vạn nhất bị hắn nhìn thấu... Không được, phương pháp này không ổn." Vô Vi liên tục phủ quyết.

"Anh, em đã sống chung với Nguyễn Hưng Cường vài tháng, gia cảnh nhà hắn em ít nhiều đều biết, Nguyễn Hưng Quốc nhất định sẽ tin em." A Luân nói đến đây, xúc động nhìn Khương Vô Vi nói tiếp: "Mạng này của em là do anh cứu, còn cả Robert nữa, lúc nguy cấp nhất đã đè em dưới thân mình, dùng chính cơ thể anh ấy để chắn đạn cho em. Em mạo hiểm bấy nhiêu đây thì có là gì? Anh, anh cho em cơ hội này đi..."

Nghe những lời A Luân nói, lồng ngực Khương Vô Vi ấm áp. Anh biết thời gian qua A Luân đã thay đổi quá nhiều, từ một kẻ ích kỷ, nhút nhát sợ phiền phức đã trở thành một người xả thân vì nghĩa, dũng cảm không lùi bước.

Khương Vô Vi nhìn Trương Ức Lỗ, muốn nghe ý kiến của ông, bèn dùng giọng hỏi han: "Tiền bối, ông xem phương pháp này có khả thi không?"

Trương Ức Lỗ khẽ gật đầu, có vẻ đồng ý nhưng không nói gì, chắc hẳn ông cũng đang lo lắng cho sự an toàn của A Luân.

Mã Hiểu Lâm đứng một bên nghe lời A Luân, trên mặt thoáng qua một nụ cười lạnh khó phát giác, một độc kế đã nảy sinh trong lòng gã. Thấy Trương Ức Lỗ chưa bày tỏ thái độ, gã vội vàng chen ngang: "Tôi thấy phương pháp này không vấn đề gì, A Luân từ Đài Loan sang, bọn họ và người Đài Loan không có xung đột lớn. Đã là bạn của em trai hắn, tôi nghĩ chắc chắn sẽ không có vấn đề gì."

Nghe Mã Hiểu Lâm nói vậy, Khương Vô Vi và Trương Ức Lỗ cũng không phản đối nữa. Trương Ức Lỗ cân nhắc một lát rồi nói: "Dù chúng ta dùng phương pháp này cũng phải lên kế hoạch cho thật tốt, tính toán chu toàn cho toàn bộ kế hoạch hành động, tuyệt đối không được để xảy ra một sơ hở nào."

Mã Hiểu Lâm thấy Trương Ức Lỗ và Vô Vi đều không phản đối việc A Luân đi tìm Nguyễn Hưng Quốc, liền tích cực nói ngay: "Tôi lại có cách giúp A Luân tiếp cận Nguyễn Hưng Quốc."

"Cách gì? Nói ra cho mọi người cùng nghiên cứu." Trương Ức Lỗ vội nói.

"Có thể để A Luân giả vờ như đang trốn chạy sự truy sát của sòng bạc, từ Las Vegas chạy trốn đến đây, rồi mang theo một khoản tiền, mượn mối quan hệ với Nguyễn Hưng Cường để dâng tiền cho bang mới, tìm kiếm sự bảo hộ của bọn chúng. Như vậy bọn chúng sẽ không nảy sinh nghi ngờ..." Mã Hiểu Lâm tóm tắt ngắn gọn kế hoạch của mình.

Khương Vô Vi nghe Mã Hiểu Lâm nói xong, suy nghĩ một lát rồi nhìn Trương Ức Lỗ nói: "Tôi thấy được, ý tiền bối thế nào?"

"Tôi thấy cũng được, vậy giao chuyện này cho Hiểu Lâm đi làm đi," Trương Ức Lỗ nói đến đây, nhìn sang Mã Hiểu Lâm dặn dò: "Cậu hãy suy nghĩ kỹ lưỡng lại, thiết kế chu toàn toàn bộ quá trình kế hoạch, dù thế nào cũng phải bảo vệ tốt an toàn cho A Luân."

"Vâng, tôi biết rồi." Mã Hiểu Lâm phấn khích đáp.

Trương Ức Lỗ và Khương Vô Vi đều không ngờ được họ đã rơi vào bẫy của Mã Hiểu Lâm, cuối cùng suýt chút nữa đã hại chết tất cả mọi người.

Ngay chiều tối ngày hôm sau sau khi Khương Vô Vi và Trương Ức Lỗ vạch ra kế hoạch hành động đưa A Luân xâm nhập vào bang mới, tại bờ biển phía tây ngoại ô Vancouver, có hai người đang đứng trên tảng đá lớn bên bờ biển tiến hành một cuộc đàm phán bí mật.

Mặt trời phía tây đã chìm xuống Thái Bình Dương, chỉ để lại một dải lụa đỏ nơi ranh giới giữa biển và trời. Gió mùa thổi từ mặt biển dâng lên từng đợt sóng lớn vỗ mạnh vào những tảng đá bên bờ, bọt sóng bắn tung tóe làm ướt đẫm gấu quần của hai người, nhưng cả hai đều không hề hay biết.

Hai người này, một là Nguyễn Hưng Quốc - thủ lĩnh của bang Đông Nam Á mới, người kia lại chính là Mã Hiểu Lâm - phó thủ lĩnh của đại bang hội dưới trướng Trương Ức Lỗ.

Sau khi Trương Ức Lỗ quyết định để Khương Vô Vi làm phó hội trưởng đại bang hội, Mã Hiểu Lâm đã hạ quyết tâm phải trừ khử Khương Vô Vi, gã tuyệt đối không thể dung thứ cho bất kỳ ai đến tranh giành quyền lực đại bang hội với mình.

Khi tối hôm qua A Luân đề xuất muốn tiếp cận Nguyễn Hưng Quốc của bang Đông Nam Á mới, Mã Hiểu Lâm bỗng nảy ra ý định, gã muốn mượn tay Nguyễn Hưng Quốc để trừ khử Khương Vô Vi.

Mã Hiểu Lâm dã tâm bừng bừng, dục vọng của gã đã bành trướng đến cực điểm. Lần này gã không chỉ muốn trừ khử Khương Vô Vi, mà còn muốn đoạt lấy chiếc ghế hội trưởng đại bang hội. Sau một ngày dày công vạch kế hoạch, gã đã thiết lập được một kế hoạch hoàn mỹ, sau đó hẹn Nguyễn Hưng Quốc ra bờ biển đàm phán.

Hai người cùng lúc đến tảng đá đã hẹn trước bên bờ biển, trước đó họ chưa từng gặp mặt nhau. Nguyễn Hưng Quốc nghi ngờ nhìn Mã Hiểu Lâm, dò hỏi: "Mày chính là phó thủ lĩnh dưới trướng Trương Ức Lỗ của đại bang hội?"

Mã Hiểu Lâm mạnh mẽ gật đầu: "Đúng thế, tao chính là phó thủ lĩnh của Trương Ức Lỗ, Mã Hiểu Lâm."

"Mày nói có chuyện quan trọng muốn bàn bạc với tao, rốt cuộc là chuyện gì?" Nguyễn Hưng Quốc tiếp tục hỏi gặng.

"Tao muốn hợp tác với mày." Mã Hiểu Lâm đi thẳng vào vấn đề.

"Hợp tác với tao! Hợp tác cái gì?" Nguyễn Hưng Quốc tò mò hỏi, rồi bồi thêm một câu, "Làm sao tao tin mày được?"

Mã Hiểu Lâm nghe qua liền biết Nguyễn Hưng Quốc là kẻ có tính đa nghi, bèn nói thẳng tuột: "Desert Eagle đã tìm đến mày, mục đích hắn tìm mày là muốn mày ám sát tân thần bài Khương Vô Vi, tao nói có đúng không?"

Nguyễn Hưng Quốc kinh ngạc nhìn Mã Hiểu Lâm, không kìm được hỏi: "Làm sao mày biết chuyện này?"

"Cái đó mày không cần quản. Khương Vô Vi hiện là phó hội trưởng đại bang hội của tụi tao, bọn mày muốn trừ khử hắn tuyệt đối không phải chuyện dễ, có khi còn rước họa vào thân..."

"Mày đang đe dọa tao?" Vẻ mặt Nguyễn Hưng Quốc bỗng trở nên hung tợn.

"Ha ha... Lẽ nào là đe dọa sao? Chuyện của bang Hells Angels chắc mày đã biết rồi chứ, nhưng mày sẽ không biết là ai làm đâu." Mã Hiểu Lâm cười nói.

"Ai làm?" Nguyễn Hưng Quốc do dự một lát, sau đó kinh ngạc nói: "Ý mày là tên Khương Vô Vi này đã xử Ferguson..."

"Đúng vậy, một mình hắn đã san bằng câu lạc bộ xe mô tô của Hells Angels, dọn dẹp sạch sẽ Ferguson và tay chân của gã. Một mình Khương Vô Vi đã lợi hại thế rồi, nếu cộng thêm đại bang của tụi tao, chỉ dựa vào cái bang mới lập của bọn mày thì có chống đỡ nổi không?" Khóe miệng Mã Hiểu Lâm nở nụ cười lạnh.

Sắc mặt Nguyễn Hưng Quốc trở nên ngưng trọng, lời của Mã Hiểu Lâm thực sự khiến hắn kinh hãi. Hắn trầm ngâm một lát rồi nói: "Cùng lắm thì tụi tao không làm nữa..."

"Muộn rồi, bọn mày bây giờ đã rước lấy rắc rối rồi, muốn rút lui không dễ thế đâu." Mã Hiểu Lâm nhỏ giọng nói.

"Nói vậy là ý gì?" Nguyễn Hưng Quốc không hiểu hỏi.

"Hai người chết ở quán karaoke bar trong khu phố Tàu là do tụi mày làm đúng không? Trương Ức Lỗ và Khương Vô Vi đã bắt tay vào điều tra chuyện này, tao có đầy đủ bằng chứng chứng minh là do người của mày làm. Một khi Khương Vô Vi biết là do bọn mày ra tay, hắc hắc... e là mày muốn rút lui cũng không dễ dàng thế đâu." Mã Hiểu Lâm vừa nói vừa quan sát biểu cảm của Nguyễn Hưng Quốc.

Ánh mắt Nguyễn Hưng Quốc dán chặt vào Mã Hiểu Lâm, hắn thực sự không nghĩ ra dụng ý của Mã Hiểu Lâm khi nói những lời này, bèn lạnh lùng hỏi: "Nói đi, mày có ý gì!"

"Chúng ta liên thủ trừ khử Trương Ức Lỗ và Khương Vô Vi." Mã Hiểu Lâm đi thẳng vào vấn đề.

Nguyễn Hưng Quốc nghe thấy câu này thì trong lòng khựng lại, hắn sợ mình nghe nhầm, hỏi gặng một câu: "Mày nói cái gì?"

"Tao nói chúng ta liên thủ trừ khử Trương Ức Lỗ và Khương Vô Vi." Mã Hiểu Lâm dùng giọng khẳng định lặp lại một lần nữa.

Nguyễn Hưng Quốc đã hiểu mục đích Mã Hiểu Lâm tìm mình. Đầu óc hắn nhanh chóng suy tính vài phút rồi nói: "Mày là người của đại bang hội, làm sao tao tin được mày sẽ trừ khử hai người này?"

Ánh mắt Mã Hiểu Lâm nhìn ra khơi xa, chậm rãi rít qua kẽ răng: "Khu phố Tàu vốn dĩ là thiên hạ của nhà họ Mã tụi tao, cha tao tên là Mã Hán Tứ, mày đi hỏi thăm thế hệ trước là biết liền. Tao bắt buộc phải đoạt lại quyền kiểm soát khu phố Tàu, bất luận là ai cản đường tao đều phải chết..."

Nguyễn Hưng Quốc từ ngữ khí lạnh thấu xương của Mã Hiểu Lâm đã hiểu được ý đồ của gã, trầm ngâm một lát rồi hỏi: "Hợp tác với mày tao được lợi lộc gì?"

"Mày muốn được lợi lộc gì?" Mã Hiểu Lâm vặn hỏi ngược lại.

"Sau khi xong việc, nhường cho tao một nửa địa bàn khu phố Tàu."

Lời của Nguyễn Hưng Quốc lập tức chọc giận Mã Hiểu Lâm, gã không nhịn được chửi thề: "Mẹ kiếp mày mơ đẹp quá nhỉ, mày hiện tại có tư cách gì mà đòi đàm phán điều kiện với tao. Nếu tao không cứu mày, thằng ranh con nhà mày chết chắc rồi. Tao không tin bọn mày lợi hại hơn bang hội lớn nhất Bắc Mỹ Hells Angels đâu. Hơn nữa thực lực của đại bang thế nào mày không lẽ không biết? Bang Đông Nam Á của bọn mày bị ai đánh đuổi đi, mày không biết sao? Còn dám bàn điều kiện với tao! Ông đây hiện tại là đang cứu mày đó."

"Vậy tụi tao cũng không thể làm không công cho mày..." Nguyễn Hưng Quốc rõ ràng đã bị lời của Mã Hiểu Lâm uy hiếp, hắn hạ giọng nói.

"Nếu tao đoán không lầm, sau khi mày xử xong Khương Vô Vi, Desert Eagle chắc chắn sẽ trả cho mày một khoản tiền thù lao không nhỏ. Ngoài ra, trừ khử được Trương Ức Lỗ và Khương Vô Vi, tao sẽ tiếp quản đại bang, tao có thể khống chế anh em trong bang không tìm bọn mày gây phiền phức, hai bang hội chúng ta chung sống hòa bình, đây đối với bọn mày đã là cái lợi lớn bằng trời rồi, mày còn muốn cái gì nữa?"

Lời của Mã Hiểu Lâm đã đánh trúng tử lộ của Nguyễn Hưng Quốc. Hắn vô cùng hiểu rõ thực lực của đại bang hội, nếu thực sự đánh nhau thì bang mới của bọn hắn tuyệt đối không chiếm được lợi thế, vả lại những gì Mã Hiểu Lâm nói quả thực là những điều hắn muốn có được.

Sau khi suy đi tính lại, Nguyễn Hưng Quốc gật đầu: "Được rồi, mày nói xem chúng ta hợp tác thế nào?"

Thấy Nguyễn Hưng Quốc đồng ý hợp tác, Mã Hiểu Lâm biết mình đã khống chế được gã này, trong lòng thầm mừng rỡ, bước đầu tiên của kế hoạch đã hoàn thành thuận lợi, liền hỏi tiếp: "Mày có phải có một đứa em trai tên là Nguyễn Hưng Cường không? Hắn hiện tại đang trốn ở Las Vegas?"

"Phải, nhưng đã hơn nửa năm không có tin tức gì rồi, làm sao mày biết chuyện này?" Nguyễn Hưng Quốc tò mò hỏi.

"Hắn chết rồi, hơn nữa cái chết của hắn có quan hệ trực tiếp với tên Khương Vô Vi này..." Lời của Mã Hiểu Lâm còn chưa dứt đã bị Nguyễn Hưng Quốc cắt ngang đầy nôn nóng.

"Mày nói cái gì... Em trai tao chết rồi? Nó chết thế nào?" Nguyễn Hưng Quốc trợn tròn mắt, lớn tiếng hỏi.

"Bên cạnh Khương Vô Vi có một kẻ tên là A Luân, tên này từng cùng em trai mày và một đứa tên là Lê Khôn, ba đứa tụi nó đã cướp một chiếc xe buýt tài lộc của sòng bạc. Lúc chia chác tụi nó đã chia thiếu cho A Luân năm vạn đô, sau đó tên A Luân này đã đi báo cáo với sòng bạc về hai đứa em trai mày, bọn họ đều bị sòng bạc bí mật xử tử rồi. Sòng bạc đó chính là sòng bạc Caesars Palace mà Khương Vô Vi đang làm người đại diện hiện nay..."

"Mẹ kiếp, thằng ranh A Luân đó hiện tại đang ở đâu? Tao tuyệt đối sẽ không tha cho nó, nhất định phải băm thây vạn đoạn nó..." Nguyễn Hưng Quốc nghiến răng nghiến lợi gầm rú lên.

"Mày không cần đi tìm hắn, tên A Luân này sẽ sớm tự tìm đến mày thôi." Mã Hiểu Lâm cười gian xảo nói, gã thầm nghĩ chỉ vài câu nói đã khơi dậy ngọn lửa giận dữ của Nguyễn Hưng Quốc.

"Tại sao nó lại đến tìm tao?" Nguyễn Hưng Quốc nghi hoặc hỏi.

"Bởi vì Khương Vô Vi muốn thông qua hắn để điều tra tình hình của mày."

"Tốt quá rồi, tao nhất định phải tự tay giết chết nó..."

"Không, mày hiện tại chưa thể giết hắn, chúng ta phải dùng hắn để dụ Khương Vô Vi cắn câu, mày bắt buộc phải hành động theo đúng những gì tao bảo..." Mã Hiểu Lâm tiếp đó đem kế hoạch của mình nói cho Nguyễn Hưng Quốc nghe một lượt, cuối cùng không ngừng dặn dò, "Mày nhất định phải làm theo lời tao, chỉ có như vậy mới đạt được mục đích của chúng ta."

Nghe xong kế hoạch của Mã Hiểu Lâm, kẻ hung hãn như Nguyễn Hưng Quốc cũng phải bái phục sự hiểm độc tàn nhẫn của gã. Trong lòng hắn không nhịn được thầm nghĩ gã này quả thực tâm địa độc ác, đối phó với người nhà mình mà cũng tàn độc như vậy, hợp tác với gã phải vạn phần cẩn thận, kẻo bị gã hại chết lúc nào không hay.

Nguyễn Hưng Quốc gật đầu, hạ thấp giọng nói: "Được rồi, tao hy vọng mày giữ lời hứa, xong việc thì thực hiện những gì mày đã nói."

"Yên tâm đi, chúng ta bây giờ đã là người trên cùng một con thuyền rồi, phải đồng lòng đối phó với Khương Vô Vi và Trương Ức Lỗ, nếu lộ ra sơ hở thì cả hai chúng ta đều không có kết cục tốt đẹp đâu." Mã Hiểu Lâm nói xong liền quay người rời đi, gã đi thẳng về phía chiếc xe của mình. Mã Hiểu Lâm nằm mơ cũng không ngờ được trong lúc mình hãm hại người khác thì cũng chính là lúc tự đào hố chôn mình.

Nguyễn Hưng Quốc nhìn theo bóng lưng rời đi của Mã Hiểu Lâm, trên mặt lập tức lộ ra nụ cười lạnh tà ác, dữ tợn nói: "Mẹ kiếp, muốn đấu với ông đây, thằng ranh con nhà mày còn non lắm, ông đây sẽ sớm khiến mày khóc không ra nước mắt..."

Nguyễn Hưng Quốc trở lại xe của mình, hắn không kìm được ngâm nga hát vang. Trong tay hắn hiện tại đang nắm giữ ba con cá lớn, sắp sửa phát tài to rồi, hắn phấn khích lái xe rời khỏi bờ biển...

Hai ngày sau vào buổi chiều, theo chỉ dẫn của Mã Hiểu Lâm, A Luân dễ dàng tìm thấy quán bar nơi người Đông Nam Á thường tụ tập tại khu phố Tây Somerset.

Đây là một quán bar mang đậm phong vị Đông Nam Á, khách khứa bên trong đa phần cũng là người nhập cư từ các quốc gia khu vực Đông Nam Á.

Chủ quán bar là một người đàn ông trung niên ngoài năm mươi tuổi, tự mình bận rộn trong quầy bar, đồng thời nhiệt tình chào hỏi khách khứa ra vào.

A Luân ngồi xuống chiếc ghế xoay chân cao cạnh quầy bar, gọi một ly bia, chậm rãi nhấp hai ngụm, đưa mắt tuần tra xung quanh một lượt. Thời gian này không phải giờ cao điểm đón khách, quán bar chỉ lác đác vài người khách.

A Luân canh lúc chủ quán rảnh tay, từ trong túi móc ra một tờ một trăm đô la đặt lên quầy bar, khẽ đẩy tới trước mặt chủ quán, hạ thấp giọng nói bằng tiếng Pháp: "Tôi muốn gặp Nguyễn Hưng Quốc, phiền ông dẫn kiến giúp."

Chủ quán đánh giá A Luân một lượt, nhỏ giọng hỏi: "Từ đâu tới?"

"Las Vegas, ông cứ nói là bạn của Nguyễn Hưng Cường."

Chủ quán không nói thêm gì, đi ra bên cạnh nhấc điện thoại lên, sau khi kết nối liền nói nhỏ vài câu vào ống nghe, đặt điện thoại xuống rồi vẫy tay gọi một nam phục vụ bên cạnh, ghé tai nói khẽ vài câu.

Cậu thanh niên này đi tới bên cạnh A Luân nói: "Đi theo tôi." Nói xong quay người đi ra ngoài quán bar.

A Luân đi sau lưng cậu thanh niên, dọc theo con phố đi lên phía trước khoảng ba bốn trăm mét, cậu thanh niên rẽ vào một cửa hàng bán đồ thủ công mỹ nghệ Đông Nam Á bên lề đường, cậu ta chào hỏi nhân viên cửa hàng một tiếng rồi đi thẳng vào bên trong cửa hàng.

A Luân theo sát phía sau, bên trong là một lối hành lang hẹp, hai bên chất đầy đồ đạc, có những chỗ phải nghiêng người mới lách qua được, giống như đang đi trong đường hầm. Đi được vài chục mét thì có một cánh cửa sắt, sau cửa là cầu thang, lên cầu thang lại rẽ thêm vài khúc cua mới đi tới trước một cánh cửa phòng.

Đi qua đoạn đường giống như mê cung trong tòa nhà này khiến A Luân có chút mất phương hướng, cậu thanh niên dừng lại trước cửa, sau đó chỉ tay vào cửa nói với A Luân: "Người anh tìm ở bên trong." Nói xong liền quay người rời đi.

A Luân bước lên phía trước, khẽ gõ vài tiếng lên cửa, cánh cửa bỗng nhiên mở ra một khe hở rộng mười mấy xăng-ti-mét từ bên trong, có điều A Luân không nhìn thấy người đâu, đang lúc kinh ngạc thì bỗng thấy một họng súng chĩa thẳng vào bụng mình.

Hóa ra là một người lùn chỉ cao hơn một mét đang bồng khẩu súng săn cưa nòng, chắn giữa cánh cửa mở hờ, dáng vẻ vô cùng khôi hài, A Luân phải cố nhịn cười.

"Mày là ai?" Người lùn dùng giọng nói rít lên hỏi.

A Luân vội cười nói: "Tôi từ Las Vegas tới, đến bái phỏng ông Nguyễn Hưng Quốc."

"Trên người có mang theo vũ khí không?" Người lùn hỏi tiếp.

A Luân giơ hai cánh tay lên ra hiệu cho hắn xem: "Không có, không mang theo thứ gì cả."

"Vậy được rồi, mày có thể vào." Người lùn vừa nói vừa mở rộng cửa.

A Luân bước vào trong phòng, căn phòng không lớn lắm, bày trí giống như một văn phòng làm việc bình thường. Chỉ thấy một người đàn ông tầm ba mươi tuổi ngồi sau bàn làm việc, mặt mũi âm trầm, hai con mắt nhìn chăm chằm vào A Luân như hai lưỡi kiếm dường như muốn đâm xuyên cơ thể cậu, lại giống như một con sói hung dữ sẵn sàng nuốt chửng A Luân bất cứ lúc nào.

Trong lòng A Luân không kìm được run rẩy một cái, cảm giác như bị dội một gáo nước lạnh, rất nhanh cậu lại lấy lại bình tĩnh, cười nói: "Xin hỏi ông có phải là Nguyễn Hưng Quốc tiên sinh không?"

"Mày là ai? Đến tìm tao có việc gì?" Nguyễn Hưng Quốc lạnh lùng hỏi vặn lại.

"Tôi tên là Arun, là bạn của Nguyễn Hưng Cường, trước đây thường nghe cậu ấy nhắc về anh, nên đặc biệt đến đây bái phỏng..." Arun vừa nói vừa quan sát biểu cảm của Nguyễn Hưng Quốc, muốn xem phản ứng của gã.

Nguyễn Hưng Quốc nét mặt vẫn không đổi, gã thản nhiên hỏi: "Em trai tôi vẫn tốt chứ? Sao nó không tới?"

Arun nghe vậy liền nghĩ thầm hóa ra gã vẫn chưa biết Nguyễn Hưng Cường đã bị xử tử, lập tức tỏ ra vẻ mặt vô cùng đau khổ, "Nguyễn Hưng Cường xảy ra chuyện rồi, tôi đến đây chính là vì việc này."

"Em trai tôi xảy ra chuyện gì?" Nguyễn Hưng Quốc vờ như kinh hãi hỏi.

"Nguyễn Hưng Cường dẫn tôi và Lê Khôn cướp một chiếc xe buýt phát tài của sòng bạc, không ngờ bị sòng bạc điều tra ra. Nguyễn Hưng Cường và Lê Khôn lúc ra ngoài ăn cơm đã bị vệ sĩ của sòng bạc đánh chết, tôi phát hiện sớm nên trốn thoát được, khó khăn lắm mới tới được đây. Một là để đưa tin cho anh, hai là cũng muốn lánh nạn ở chỗ anh một thời gian..."

"Là người của sòng bạc nào đánh chết em trai tôi?" Nguyễn Hưng Quốc đột nhiên đứng bật dậy, giận dữ trừng mắt nhìn Arun hỏi lớn.

"Là... là sòng bạc Emperor Palace..." Arun hoang mang rối loạn nói.

"Mẹ kiếp, lão tử nhất định không tha cho bọn chúng, phải bắt bọn chúng nợ máu trả bằng máu..." Nguyễn Hưng Quốc nghiến răng nghiến lợi nói.

"Đại ca, sau khi cướp xe buýt, tôi được chia hai mươi vạn, bây giờ tiêu xài còn lại mười hai mười ba vạn, tôi muốn đưa hết số tiền này cho đại ca, xin hãy cho tôi lánh nạn ở chỗ anh một thời gian, anh xem có được không?" Arun dùng giọng van nài nói.

"Không vấn đề gì, cậu đã là bạn của em trai tôi, dù không đưa tiền cũng phải bảo vệ cậu, chỉ là mấy đứa anh em dưới trướng của tôi..."

"Tôi hiểu, tôi hiểu." Arun vội vàng gật đầu nói.

"Thế này đi, tôi tìm cho cậu một nơi trốn tạm trước, đợi qua một thời gian xem tình hình thế nào rồi tính tiếp, cậu thấy sao?"

"Mọi việc đều nghe theo đại ca sắp xếp."

Nguyễn Hưng Quốc nói với gã lùn đứng bên cạnh: "Mày dẫn Arun ra phía sau, A Sài sẽ đưa cậu ta đến một nơi an toàn."

"Đi theo tao." Gã lùn nói với Arun.

"Vậy tôi đi trước nhé đại ca, cảm ơn đại ca." Arun tỏ vẻ rất cảm kích nói với Nguyễn Hưng Quốc.

"Cậu đi đi, hai ngày nữa tôi sẽ tới thăm cậu." Nguyễn Hưng Quốc nói đầy vẻ quan tâm.

Gã lùn dẫn Arun từ tầng hai đi xuống, không đi ra bằng hành lang lúc vào, mà đi về phía sau. Hóa ra phía sau tòa nhà có một cái sân, bên trong đỗ mấy chiếc xe, có cả xe con và xe tải thùng kín.

Bên cạnh sân có một gian phòng, bên trong có vài người đang đánh bài, gã lùn nói với người bên trong: "A Sài, đại ca bảo tụi mày đưa người này đến nơi an toàn."

Nhân lúc gã lùn gọi người, Arun vội vàng đi tới cổng sân, ghé mắt vào khe cửa nhìn ra ngoài, thám thính tình hình đường phố bên ngoài.

Mấy gã thanh niên vừa chửi thề vừa quăng bài trên tay xuống bàn, bước ra khỏi phòng, đi tới bên một chiếc xe tải thùng. Một tên trong số đó mở cửa thùng xe phía sau, mất kiên nhẫn nói với Arun: "Nhanh lên, lên xe đi."

Arun bước lên thùng xe kín mít, cửa xe phía sau rầm một tiếng đóng sập lại.

Trong thùng xe tối đen như mực, Arun mò mẫm ngồi xuống một bên, thầm nghĩ chiếc xe này chẳng khác nào xe tù, rất nhanh xe đã khởi động. Vì không nhìn thấy tình hình bên ngoài, cũng không biết xe chạy theo hướng nào, Arun chỉ dựa vào âm thanh ngoài xe để phán đoán hình như đang chạy ra ngoại thành.

Xe chạy khoảng hơn một tiếng đồng hồ, Arun cảm thấy tốc độ xe chậm lại, hơn nữa gã còn nghe thấy tiếng sóng vỗ vào bờ, ngay sau đó xe dừng hẳn.

Cửa sau thùng xe được mở ra từ bên ngoài, một người nói vào trong: "Xuống đi, tới nơi rồi."

Arun nhảy xuống xe, nhìn quanh một lượt, hóa ra xe đã đến bến cảng của một thị trấn nhỏ ven biển. Bên bến cảng neo đậu vài chiếc tàu cá, trên trời có mấy con hải âu đang bay lượn nhanh nhẹn, thỉnh thoảng sà xuống mặt biển, không xa là những ngôi nhà lầu nhỏ xinh đẹp, mọi thứ trông thật yên bình và tường hòa.

Arun trong lòng đang thắc mắc, sao lại đưa mình tới bến cảng? A Sài đã từ đầu xe đi tới, nói với gã: "Đi theo tao."

Một người đi trước một người đi sau kẹp lấy Arun đi tới rìa bến cảng, sau đó nhảy lên một chiếc ca nô.

Arun hơi bất an hỏi người bên cạnh: "Chúng ta đi đâu thế?"

Tên này chỉ tay về phía trước nói: "Lên trên kia."

Arun nhìn theo hướng tay gã chỉ, cách bờ vài trăm mét có một chiếc tàu chở hàng cỡ lớn đang neo đậu. Vài phút sau, ca nô đã áp sát mạn tàu hàng cao lớn. Vạch mớn nước của con tàu cách mặt nước một khoảng lớn, chứng tỏ đây là một con tàu rỗng, mạn tàu cách mặt nước khoảng bảy tám mét. Có điều con tàu trông rất cũ kỹ, thân tàu chỗ nào cũng loang lổ vết rỉ sét.

Có một thang dây bắc bên ngoài thân tàu, ca nô chậm rãi áp vào dưới chân thang. Đàn em của tên A Sài bám lấy tay vịn nhảy lên thang, Arun cũng bắt chước nhảy lên rồi dọc theo thang leo lên trên.

Bước lên boong tàu, Arun nhìn quanh một lượt, trông giống như một con tàu hàng bỏ hoang, các thiết bị lộ ra bên ngoài đã rỉ sét đến mức không dùng được nữa. Arun thầm nghĩ lũ này sao lại đưa mình tới đây, nếu là để tránh bị truy sát thì nơi này đúng là một nơi an toàn thực sự.

Ba người bước vào một khoang tàu dưới buồng lái, chỉ thấy trước cửa khoang vứt đầy túi rác, vỏ chai rượu trống không, rõ ràng là có người sống ở đây.

Sau khi vào khoang, A Sài quay người lại nói với Arun: "Lấy hết đồ đạc mang theo trên người ra đây cho tụi tao giữ, đặc biệt là điện thoại, vũ khí các thứ, không được giữ lại món nào, nộp ra hết."

Arun móc từng món đồ trong túi ra, vừa móc vừa nói: "Đại ca, thế này là ý gì? Sao tôi cảm thấy các anh như đang đối xử với tù nhân thế..."

"Đâu ra lắm lời nhảm nhí thế, nhanh lên..." A Sài quát lớn, vẻ mặt rất hung tợn, khác hẳn lúc nãy.

Sau khi Arun lấy hết đồ trên người ra, một tên khác dùng tay đẩy mạnh gã đi về phía một lối vào khoang bên trong. Bên trong là một lối đi, dọc theo lối đi khoảng mười mét, Arun bị nhốt vào một khoang tàu khác.

Cùng với tiếng cửa khoang đóng sầm lại sau lưng, Arun đoán chừng mình đã bị bọn chúng giam lỏng. Gã quan sát xung quanh, trong khoang chẳng có thứ gì, trên vách khoang hướng ra ngoài có mấy ô cửa sổ tròn nhỏ. Arun đi tới, áp mặt vào kính cửa sổ nhìn ra ngoài, bên ngoài là Thái Bình Dương bao la vô tận, chỉ có thể thấy vài con hải âu đang bay lượn.

Arun nhìn một lát rồi quay người lại, tựa lưng vào vách khoang, từ từ ngồi xuống tấm sàn sắt lạnh ngắt. Gã nghĩ kỹ lại toàn bộ quá trình từ đầu đến cuối, cảm thấy có gì đó sai sai, nhưng lại không nói rõ được là vì sao. Nguyễn Hưng Quốc không lý nào vừa gặp mặt đã nhốt mình lại, điều này có vẻ không hợp lý, chẳng lẽ có nguyên nhân khác? Arun một mình ngồi suy đoán lung tung rồi ngủ thiếp đi lúc nào không biết.

Sáng hôm sau, Arun nghe thấy tiếng động bên ngoài cửa khoang, vội vàng đứng dậy đi tới xem xét. Một lát sau cửa khoang được mở ra từ bên ngoài, Nguyễn Hưng Quốc bước vào, theo sau là A Sài và một tên khác.

Nguyễn Hưng Quốc vừa vào liền giả vờ giận dữ nói với A Sài: "Sao tụi mày lại để khách ở chỗ này? Thật quá thể, Arun là bạn của em trai tôi, cũng là bạn của tôi, sao lại đối xử như tù nhân thế này."

"Xin lỗi đại ca, tụi em nghĩ chỗ này an toàn, không ai tìm tới được..." A Sài vội vàng nói với Nguyễn Hưng Quốc.

Arun trong lòng không nhịn được thầm chửi rủa, mẹ kiếp tụi mày bớt diễn kịch trước mặt lão tử đi, nhưng trên mặt vẫn cố nặn ra chút nụ cười, tỏ vẻ bất cần nói: "Không sao, nơi này quả thực rất an toàn, lũ khốn sòng bạc kia có thế nào cũng không tìm tới đây được."

"Ha ha... Nói cũng đúng, bây giờ an toàn là trên hết, tôi có mang chút đồ ăn tới, cậu ra ngoài ăn chút đi." Nguyễn Hưng Quốc chào hỏi đưa Arun đến khoang tàu dùng làm nơi nghỉ ngơi của thủy thủ.

Trên bàn bày đồ ăn nhanh mua từ ngoài về, Arun cũng không khách khí, ngốn ngấu ăn lấy ăn để.

Nguyễn Hưng Quốc ngồi bên cạnh nhìn Arun ăn, vừa hỏi gã: "Hôm qua cậu chẳng phải nói có mang theo một khoản tiền mặt sao? Cất ở chỗ nào rồi? Có phải nên đi lấy ra không?"

Arun nghĩ thầm hèn chi lại khách khí với lão tử như vậy, hóa ra là dòm ngó tiền của lão tử. Arun vừa ăn vừa nói: "Ồ, tôi cất ở một nơi rất an toàn, ăn cơm xong tôi sẽ dẫn các anh đi lấy."

"Vậy tốt, cứ để A Sài dẫn hai đứa anh em đi cùng cậu, tôi sẽ đợi các cậu trên tàu." Nguyễn Hưng Quốc lập tức vui mừng nói.

"Nguyễn đại ca, hay là cho tôi gia nhập vào băng của các anh đi, đi theo các anh thì không ai dám làm gì tôi nữa?" Arun thấy Nguyễn Hưng Quốc lộ ra nụ cười, liền tranh thủ thời cơ nói.

"Được, được, chỉ cần cậu muốn, chúng ta liền là anh em." Nguyễn Hưng Quốc sảng khoái đồng ý.

Arun nghĩ thầm thế là có hy vọng rồi, chỉ cần trà trộn vào giữa bọn chúng thì không lo không dò la được tin tức.

Ăn cơm xong, Arun dẫn theo hai người đi lấy tiền, còn Nguyễn Hưng Quốc thì ở lại trên tàu đợi bọn họ.

Khoảng hơn ba tiếng sau, mấy người trở về. Trên tay A Sài xách một chiếc túi du lịch, sau khi vào khoang tàu liền đặt túi trước mặt Nguyễn Hưng Quốc, hào hứng nói: "Đều ở bên trong hết."

Nguyễn Hưng Quốc mở túi du lịch ra, bên trong quả nhiên là những cọc USD xếp ngay ngắn, gã lập tức cười toe toét không khép được miệng: "Ha ha... Tốt quá, chuyện tốt thế này mà tự dâng tới tận cửa, ha ha..."

Arun giả vờ khó hiểu hỏi: "Nguyễn đại ca, anh nói thế là có ý gì, tôi nghe không hiểu?"

"Mày bớt giả ngu trước mặt tao đi, mày với thằng ranh Khương Vô Vi bàn bạc kỹ lưỡng để tới chỗ tao dò la tin tức, mày tưởng tao không biết chắc..." Nguyễn Hưng Quốc lập tức lật mặt, chỉ tay vào Arun chửi bới om sòm.

"Nguyễn đại ca, Khương Vô Vi là ai? Tôi không biết anh đang nói gì?" Arun vờ ra vẻ mịt mờ nói, nhưng trong lòng thầm kêu khổ, nghĩ bụng hỏng rồi, hỏng bét rồi...

"Mày bớt giả vờ giả vịt đi, cỡ mày mà cũng muốn chơi xỏ tao, nằm mơ đi." Nguyễn Hưng Quốc nói với đàn em phía sau Arun: "Trói nó lại, dạy cho nó một trận ra trò, để xem nó còn giả vờ được nữa không."

Đàn em phía sau Arun đã chuẩn bị sẵn sàng, như hổ đói vồ mồi đè gã xuống boong tàu, dùng dây thừng trói chặt Arun lại, ngay sau đó là một trận đấm đá túi bụi...

Rất nhanh Arun đã bị đánh đến mức mũi miệng rỉ máu, gã biết mình chắc chắn đã bị người ta phản bội, nếu không Nguyễn Hưng Quốc không thể biết nhanh như vậy. Arun không nhịn được lớn tiếng chửi rủa.

"Lũ cháu chắt, đụ mẹ tụi mày, đợi đại ca tao tới sẽ dọn dẹp sạch sẽ lũ con rùa tụi mày..."

Nguyễn Hưng Quốc giơ tay ngăn mấy tên đang ra tay lại, gã đi tới bên cạnh Arun, ngồi xổm xuống, tay cầm điện thoại quơ quơ trước mặt gã.

"Mày nếu muốn giữ mạng thì gọi điện thoại cho Khương Vô Vi, bảo nó tới tàu cứu mày..." Nguyễn Hưng Quốc chưa nói dứt lời thì Arun đã nhổ một ngụm máu tươi vào mặt gã.

"Nhổ vào, bớt mơ mộng hão huyền đi, lão tử thà chết cũng không gọi, đại ca tao nhất định sẽ tiễn mày cùng lũ khốn kiếp này xuống địa ngục, ha ha..." Arun vậy mà lại có thể cười lớn, gã cảm thấy mình rốt cuộc cũng giống một đấng nam nhi rồi.

Nguyễn Hưng Quốc đột nhiên đứng bật dậy, lấy tay quẹt vệt máu trên mặt, tức giận gầm lên: "Đánh cho tao... Đánh chết đi... Mẹ kiếp, lũ người Trung Quốc này đều như nhau, vừa hôi vừa cứng như đá trong hố xí vậy."

Mấy tên đàn em lao vào Arun đấm đá túi bụi không tiếc tay, rất nhanh đã đánh gã ngất đi...

Nguyễn Hưng Quốc thấy Arun đã ngất liền nói với mấy tên dưới trướng: "Được rồi, đừng để nó chết, giữ lại phía sau còn có việc dùng tới, ném nó vào khoang tàu nhốt lại trước."

A Sài dẫn hai người khiêng Arun đi ra ngoài, Nguyễn Hưng Quốc lấy điện thoại ra bấm số của Khương Vô Vi...

Sau khi Arun rời đi, Khương Vô Vi vẫn luôn đợi tin tức của gã, Vô Vi biết Arun chưa từng làm những việc như thế này, lo lắng gã sẽ xảy ra chuyện.

Vốn dĩ bọn họ có bốn người tới đây, mới chỉ nửa tháng mà Hoàng Phủ Hạo Thịnh đã bị hại, Dương Nham bị mình đuổi đi, bây giờ chỉ còn lại hai người bọn họ, tuyệt đối không thể xảy ra chuyện nữa. Trong lòng Khương Vô Vi thấp thỏm không yên, sợ Arun gặp phải bất trắc.

Trương Ức Lỗ sau khi Arun rời đi cảm thấy Vô Vi sống một mình ở ngoài không tốt lắm, liền nói với anh: "Vô Vi, cháu sống một mình ở ngoài vừa không tiện lợi vừa không an toàn, hay là dọn tới nhà chú trước đi, chú ở đây thiếu gì phòng trống, cháu muốn ở phòng nào tùy ý."

Khương Vô Vi nghĩ tới việc mình hiện tại đang bị Desert Eagle nhìn chằm chằm, có thể gặp nguy hiểm bất cứ lúc nào, nên không muốn gây phiền phức cho Trương Ức Lỗ, khéo léo từ chối ý tốt của ông.

Sáng ngày thứ hai sau khi Arun rời đi, Khương Vô Vi tới văn phòng của Trương Ức Lỗ ở phố Tàu, anh muốn tìm hiểu tình hình về Desert Eagle.

Mã Hiểu Lâm vừa vặn cũng ở trong văn phòng của Trương Ức Lỗ, Khương Vô Vi hỏi gã xem có tin tức gì về Desert hay không.

Mã Hiểu Lâm lắc đầu nói: "Mấy anh em phái đi đều không phát hiện tung tích của Desert Eagle, sau khi anh đánh chết tên cầm đầu băng Hell Angels là Ferguson thì hắn đã biến mất, không biết trốn ở xó xỉnh nào rồi?"

"Vô Vi, cháu nói xem có khi nào Desert Eagle vì Ferguson bị giết nên cảm thấy sợ hãi mà lẻn trốn mất rồi không?" Trương Ức Lỗ hỏi Khương Vô Vi.

Vô Vi lập tức khẳng định trả lời: "Không đâu, cháu đã hai lần giao thủ với Desert Eagle trong sòng bạc, tên này không chỉ hung hãn mà ý chí còn rất kiên cường, chuyện này tuyệt đối không làm hắn chùn bước, cháu nghĩ hắn nhất định đang ẩn nấp ở một nơi bí mật để chờ đối phó với cháu."

Trương Ức Lỗ như chợt nhớ ra một chuyện, bỗng hỏi Mã Hiểu Lâm: "Cậu nói xem Desert Eagle liên lạc với Tân Bang trước, hay là chuyện Vô Vi diệt Ferguson xảy ra trước?"

Mã Hiểu Lâm nghĩ ngợi rồi nói: "Chắc là Desert Eagle liên lạc với Tân Bang Việt Nam trước."

"Ý của tiền bối là Desert Eagle có khả năng đồng thời tìm cả Hell Angels lẫn Tân Bang Đông Nam Á để đối phó với chúng ta?" Khương Vô Vi vội hỏi Trương Ức Lỗ.

Trương Ức Lỗ gật đầu, sắc mặt bỗng trở nên rất ngưng trọng, Vô Vi hiểu ra ý của ông, sốt sắng nói: "Nếu quả thực như vậy thì Nguyễn Hưng Quốc có khả năng đã tìm hiểu về chúng ta, nói cách khác, Arun sẽ gặp nguy hiểm."

"Đúng vậy, đây chính là điều chú lo lắng..."

Mã Hiểu Lâm nghe cuộc đối thoại của hai người thì trong lòng mừng thầm, gã vốn dĩ còn lo lắng những chuyện xảy ra sau đó sẽ khiến Trương Ức Lỗ và Khương Vô Vi nghi ngờ mình, vì chuyện Arun đi tìm Nguyễn Hưng Quốc chỉ có bốn người bọn họ biết rõ ngọn ngành, xem ra sự lo lắng này là thừa thãi rồi.

Đúng lúc này, điện thoại của Khương Vô Vi vang lên, anh móc ra nhìn thì thấy hiển thị số điện thoại của Arun, lập tức vui mừng nói với Trương Ức Lỗ: "Là Arun gọi tới."

Vô Vi vừa nói vừa nhấn nút nghe, nhưng từ đầu dây bên kia truyền lại lại là một giọng nói xa lạ.

"Alo, mày là Khương Vô Vi phải không?"

Khương Vô Vi khựng lại một chút, hỏi: "Mày là ai?"

"Ha ha... Mày chẳng phải sai Arun tới dò la tin tức của tao sao? Sao lại không biết tao là ai?"

"Nguyễn Hưng Quốc?" Khương Vô Vi kinh ngạc nói.

"Đúng thế, người của mày đã bị mấy đứa anh em của tao đánh cho thừa sống thiếu chết rồi, nếu không muốn nó chết thì mau tới đây đi."

Khương Vô Vi giật mình, lo lắng hỏi: "Tụi mày đã làm gì Arun rồi?"

"Thằng này cứng đầu lắm, nên anh em của tao đã dạy dỗ giúp mày một trận, tạm thời vẫn chưa chết đâu, nếu mày tới trễ thì không dám bảo đảm đâu, ha ha..."

Khương Vô Vi lập tức gằn giọng: "Nguyễn Hưng Quốc, nếu mày dám đụng tới một sợi tóc của Arun, tao nhất định sẽ khiến mày chết rất thê thảm."

"Ha ha... Có bản lĩnh thì mau tới đây."

"Tụi mày đang ở đâu? Tao tới ngay..."

"Mày bây giờ tự lái xe ra khỏi thành phố, đi theo đường ven biển hướng về phía Bắc. Tao nói trước, thứ nhất, mày phải đi một mình. Thứ hai, không được mang theo bất kỳ vũ khí nào. Nếu không thì tính mạng của Arun khó bảo toàn đấy, ra khỏi thành phố thì gọi vào số này, tao sẽ chỉ đường cho đi." Nói xong đối phương liền cúp máy.

Vô Vi cầm điện thoại ngây người, Trương Ức Lỗ nhìn biểu cảm của Khương Vô Vi đã đoán được tám chín phần, vội hỏi: "Rốt cuộc là chuyện gì?"

"Arun bị Nguyễn Hưng Quốc bắt giữ rồi." Vô Vi giọng trầm xuống nói.

"Mẹ kiếp, sao lại thế được, gã đã nói những gì?" Trương Ức Lỗ dồn dập hỏi.

"Nguyễn Hưng Quốc bắt cháu phải đi gặp gã ngay lập tức, nếu không Arun sẽ gặp nguy hiểm..."

"Không được, rõ ràng đây là một cái bẫy để dụ cháu tới." Trương Ức Lỗ không chút do dự nói.

Khương Vô Vi bình tĩnh nói: "Không còn cách nào khác, cháu phải đi, dù chết cũng phải cứu được Arun ra, cái bẫy này cháu buộc phải nhảy vào."

"Vô Vi, cháu đừng vội, chúng ta bàn bạc trước đã, bọn này xưa nay chưa từng có chữ tín, việc gì chúng cũng dám làm..." Trương Ức Lỗ sốt ruột nói.

"Không kịp nữa rồi, cháu sợ đi trễ thì Arun không giữ được mạng."

Trương Ức Lỗ thấy Vô Vi khăng khăng đòi đi, đành phải nói: "Có đi cũng phải mang theo người, không thể để cháu đi một mình được."

"Bọn chúng chỉ cho phép một mình cháu đi, nếu không Arun sẽ nguy hiểm."

Mã Hiểu Lâm vội chen vào một câu: "Hội trưởng, tôi dẫn vài người đi theo xa xa phía sau Khương tiên sinh, nếu có nguy hiểm tôi sẽ ra tay ứng cứu, ông thấy thế nào?"

"Được, cậu lập tức đi chuẩn bị..." Chưa đợi Trương Ức Lỗ nói xong, Khương Vô Vi đã sốt sắng đứng dậy chuẩn bị đi ra ngoài.

"Vô Vi, đợi đã." Trương Ức Lỗ vội gọi anh lại, sau đó từ dưới ngăn bàn lấy ra một khẩu súng ngắn đưa cho Vô Vi, "Mang theo cái này, phải hết sức cẩn thận."

Vô Vi nhận lấy khẩu súng dắt sau hông, nói một câu: "Cháu biết rồi." Sau đó quay người rời khỏi văn phòng, anh muốn đơn thương độc mã xông vào hang cọp cứu Arun...

Dịch Thuật: Gemini & DeepSeek AI
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang