Sứ Mệnh Bí Mật - Tử Chiến Bắc Mỹ

Lượt đọc: 47 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương mười ba
Cuộc đọ sức sinh tử

❊ ❊ ❊

Trương Ức Lỗ cùng bọn người Khương Vô Vi rời khỏi Hoa Long Bang xuống lầu. Sau khi lên xe, tài xế hỏi đi đâu, Trương Ức Lỗ không cần suy nghĩ liền đáp: "Về khu phố Tàu."

Khương Vô Vi biết ý của Trương Ức Lỗ là quay lại văn phòng để bàn bạc. Trên đường đi không ai nói lời nào, mỗi người đều tự tính toán trong lòng về cuộc đối quyết ngày mai.

Vừa bước vào văn phòng, Trương Ức Lỗ đã mở lời trách móc Vô Vi trước: "Vô Vi, sao cháu có thể dễ dàng đồng ý với Triển Hùng Phi như vậy? Cháu không nhận ra đây là bẫy gài sẵn của hắn sao? Rõ ràng là hắn dùng kế 'minh tu sạn đạo, ám độ trần sương', mượn cuộc đấu này để đưa Olina ra khỏi Vancouver."

"Cháu biết đó là bẫy của Triển Hùng Phi. Nhưng có thế cháu mới có thể giải quyết dứt điểm một đấu một với Hoa Long Bang, tránh liên lụy đến mọi người. Cháu không thể vì chuyện của mình mà khiến nhiều người phải chịu tổn hại, nếu không lòng cháu sẽ không yên." Khương Vô Vi nghiêm túc nói.

Lời của Khương Vô Vi khiến Trương Ức Lỗ vô cùng cảm động. Bất kể chuyện gì, Khương Vô Vi luôn nghĩ cho người khác trước tiên. Trương Ức Lỗ nhìn anh đầy ái ngại và thương mến: "Vô Vi, nếu cháu không đồng ý với Triển Hùng Phi, chúng ta vẫn còn cách khác. Nhưng giờ cháu đã nhận lời tức là trúng kế của hắn rồi. Cháu không thấy hắn lôi cả lão Vagli ra sao?"

Nghe Trương Ức Lỗ nhắc đến lão Vagli, A Luân nhịn không được liền hỏi: "Trương Hội trưởng, lão Vagli này là nhân vật thế nào? Tại sao Triển Hùng Phi phải mời lão đến? Lúc ở Hoa Long Bang, cháu cứ thắc mắc mãi, một lão già đi đứng không tiện thì có vai trò gì chứ?"

Trương Ức Lỗ đoán bọn Khương Vô Vi đều không hiểu rõ về lão Vagli, bèn giải thích: "Các cháu tuyệt đối đừng xem thường lão già ngồi xe lăn đó. Gia tộc Vagli có thể coi là gia tộc mafia đời đầu ở Bắc Mỹ. Tổ tiên của họ là một trong những người da trắng đầu tiên đặt chân lên đại lục này. Họ không chỉ bám rễ sâu xa mà thế lực còn cực kỳ hùng mạnh. Gia tộc Vagli xưa nay luôn đóng vai trò là người thực thi pháp luật trong giới hắc đạo, chuyên đứng ra làm chứng và hòa giải mâu thuẫn giữa các băng đảng, đồng thời trừng phạt bên vi phạm quy tắc. Cho đến nay, chưa một ai có thể trốn thoát khỏi sự truy sát của gia tộc Vagli. Giờ các cháu đã biết vì sao Triển Hùng Phi lại mời lão Vagli ra mặt rồi chứ? Một khi Vô Vi đã đồng ý, Hoa Long Bang có thể công khai đưa Olina ra khỏi Vancouver, còn Đại Bang phải tuân thủ luật chơi, không được ngăn cản họ, nếu không gia tộc Vagli sẽ trừng phạt chúng ta."

"Cháu hiểu rồi. Mục đích chính của Triển Hùng Phi đến Vancouver lần này là đưa Olina về đại bản doanh ở San Francisco. Đến địa bàn của họ rồi thì mọi chuyện sẽ do họ quyết định. Hắn thiết kế cuộc đối quyết này là để ngăn chặn Đại Bang can thiệp vào hành động của hắn." Khương Vô Vi bừng tỉnh đại ngộ.

Trương Ức Lỗ trầm ngâm tiếp lời: "Vấn đề không chỉ đơn giản như thế. Nhìn vào thể thức thi đấu hắn đưa ra, hắn muốn dồn cháu vào chỗ chết. Rõ ràng hắn muốn mượn cuộc đấu này để trừ khử cháu, đây mới là điều ta lo lắng nhất."

"Ngày mai khi diễn ra trận đấu thứ hai, cháu sẽ đi cùng anh Vô Vi." Dương Nham nãy giờ im lặng, nghe Trương Ức Lỗ nói thế cũng bắt đầu lo sốt vó.

"Đúng, cháu cũng đi với đại ca. Dù sao cũng đã chết hụt mấy lần rồi, không tiếc thêm lần này nữa." A Luân cũng hăng hái nói.

Khương Vô Vi mỉm cười xua tay, cố gắng giữ tâm trạng bình tĩnh, thản nhiên nói với mọi người: "Tôi đã tính toán kỹ hành động ngày mai rồi. Triển Hùng Phi biết thực lực cờ bạc của tôi, hắn sắp xếp trận đấu ở sòng bạc là để giữ chân tôi, tạo điều kiện chuẩn bị cho trận đấu thứ hai. Lúc mới đến sòng bạc Caesars Palace, từ phòng nghỉ của chúng ta có thể nhìn thấy thung lũng đó. Trong thung lũng cây cối rậm rạp, một mình tôi hành động sẽ dễ ẩn nấp hơn, đông người ngược lại sẽ bất lợi. Đó cũng là lý do vì sao lúc đó tôi chủ động đề xuất một mình đối phó với bọn họ."

Nói đến đây, Vô Vi nhìn Trương Ức Lỗ: "Tiền bối, ngày mai chúng ta chia nhau hành động. Bác giúp cháu chuẩn bị một chiếc xe địa hình Toyota, tốt nhất là Toyota Prado, loại xe này thích hợp nhất để truy kích dã ngoại. Ngoài ra, chuẩn bị cho cháu vài món vũ khí."

"Không vấn đề gì, cứ để đó cho ta." Trương Ức Lỗ lập tức đáp.

Khương Vô Vi quay lại nói với Dương Nham và A Luân: "Sáng mai một mình tôi đến sòng bạc. Hai người lái xe đến lối ra bên kia của thung lũng đợi tôi. Sau khi tôi ra khỏi thung lũng sẽ hội quân với hai người, rồi lập tức đuổi theo Lão Thất."

Dương Nham lo lắng Vô Vi không thể đối phó nổi năm tên đối phương, sốt ruột nói: "Bên kia có tận năm người, một mình anh sao xoay xở nổi?"

"Đây có phải là đánh lộn băng đảng đâu mà đông người là chiếm ưu thế. Tôi đoán chúng tuyệt đối không tập trung cả năm người lại một chỗ để chặn tôi. Đây là trò chơi mèo vờn chuột trong rừng rậm, chuột có đông hơn cũng vô ích." Khương Vô Vi đùa một câu.

Nhưng dù Khương Vô Vi có nói gì thì những người khác cũng không thể nhẹ nhõm như anh, ai nấy đều lo âu cho trận đấu ngày mai.

Vô Vi suy nghĩ một chút rồi nói với Trương Ức Lỗ: "Tiền bối, ngày mai bác bố trí thêm người canh chừng chặt chẽ Hoa Long Bang, đề phòng bọn họ giở trò. Đồng thời phải đặc biệt chú ý xem Olina có thực sự ở trên xe của Lão Thất hay không."

"Được, việc này ta sẽ tự tay lo liệu. Ta sẽ bảo lão Vagli cử người cùng ta kiểm tra xe của Lão Thất. Nếu bọn chúng dám gian lận, chúng ta có thể yêu cầu lão Vagli trừng phạt Hoa Long Bang, đồng thời trực tiếp đòi lại Olina."

Sau khi Khương Vô Vi sắp xếp xong, mọi người chia nhau đi chuẩn bị, còn anh tranh thủ thời gian nghỉ ngơi. Anh biết phía trước đang chờ đợi mình là một trận chiến ác liệt...

Sòng bạc Caesars Palace nằm ở một thị trấn nhỏ ngoại ô, ba mặt giáp núi, cây cối bao quanh, tựa lưng vào dãy núi Rocky hùng vĩ. Đứng từ cửa sổ khách sạn sòng bạc có thể phóng tầm mắt nhìn ra những đỉnh núi tuyết trắng xóa. Vancouver là thành phố duy nhất trên thế giới mà trong cùng một ngày bạn có thể trải nghiệm cả hai mùa đông và hè, vừa trượt tuyết trên núi xong là có thể xuống bãi biển tắm biển ngay.

Từ sau khi Hạo Thịnh qua đời, Khương Vô Vi chưa từng quay lại nơi này. Thị trấn nhỏ này lưu giữ quá nhiều ký ức đau thương của anh.

Khương Vô Vi và Trương Ức Lỗ đi chung một chiếc xe đến trước cửa sòng bạc. Một mình Vô Vi bước xuống xe, Trương Ức Lỗ hạ kính xe xuống, giơ tay làm ký hiệu chiến thắng. Vô Vi kiên định gật đầu, rồi quay người bước lên những bậc thềm dẫn vào sòng bạc phía bên phải.

Nhìn Khương Vô Vi vào sòng bạc xong, xe của Trương Ức Lỗ lập tức chuyển hướng chạy về phía lối vào thung lũng phía sau thị trấn, ông phải đi giám sát những người của đối phương tiến vào thung lũng.

Khương Vô Vi vừa đến cổng lớn sòng bạc, hai người của Hoa Long Bang đã đứng đợi sẵn. Bọn họ dẫn Vô Vi lên phòng VIP ở tầng hai sòng bạc. Khương Vô Vi nhanh chóng đảo mắt quan sát tình hình bên trong. Có khoảng năm sáu người đang ngồi xung quanh, trong đó Triển Hùng Phi ngồi ở vị trí gần bàn bài nhất. Triển Thiệu Lương và Lão Thất đều không đi cùng, có lẽ bọn họ đã đi chuẩn bị cho những việc tiếp theo.

Trên hàng ghế giám sát có hai người đàn ông da trắng trung niên ngồi đó. Vô Vi không quen họ, anh đoán có lẽ là người của gia tộc Vagli.

Nhìn lại bàn bài, đã có một đấu thủ ngồi sẵn ở đó. Khương Vô Vi bỗng nhận ra người này trông rất quen mắt. Anh nhớ ra rồi, đấu thủ này tên là Victor, từng lọt vào top 20 tại Giải vô địch Poker thế giới (WSOP). Triển Hùng Phi từng viết thư xin anh nương tay cho gã này. Anh cũng từng bảo Tony điều tra về gã. Không ngờ Triển Hùng Phi lại chiêu mộ gã đến để đối quyết với mình. Lúc ở giải vô địch poker chưa có dịp đọ sức, giờ lại chạm trán ở đây.

Sau khi quan sát một lượt, Vô Vi bước những bước tự tin đến cạnh bàn bài rồi ngồi xuống. Hai bên bàn bài đều có hai hộp đựng chip, bên trong xếp bốn hàng chip rực rỡ sắc màu. Vô Vi liếc mắt ước lượng, có khoảng một triệu đô. Anh thản nhiên ngước mắt nhìn người chia bài đứng cạnh bàn, rồi bỗng ngẩn người ra một chút. Người chia bài lại chính là Trương Lỗi, và Trương Lỗi cũng đang mỉm cười nhìn anh.

Trương Lỗi thông minh biết rõ hôm nay tuyệt đối không phải là một ván bạc bình thường, nên cậu không chào hỏi Vô Vi mà chỉ dùng ánh mắt ra hiệu. Vô Vi ngầm hiểu, khẽ nháy mắt đáp lại. Ban đầu cả phòng poker toàn là người của đối phương, nhưng sau khi nhìn thấy Trương Lỗi, Khương Vô Vi bỗng có thêm rất nhiều dũng khí. Anh cảm thấy mình thật may mắn, vào những thời khắc then chốt luôn có bạn bè giúp đỡ.

Lúc này, một người trên hàng ghế giám sát đứng dậy, nói với những người có mặt: "Hai đối thủ đã tập hợp đầy đủ. Tôi xin tuyên bố quy tắc thi đấu. Chúng ta áp dụng quy tắc giống như Giải vô địch Poker thế giới. Mỗi người có một triệu đô tiền chip trước mặt. Ai thắng sạch chip của đối phương trước là người chiến thắng. Nếu không thắng sạch được chip thì giới hạn trong mười ván, ai nhiều chip hơn sẽ thắng. Nếu hai bên không có ý kiến gì, xin mời bắt đầu."

Khương Vô Vi nhẩm tính trong lòng, nếu đối phương cố tình kéo dài thời gian, mười ván đấu ít nhất cũng mất hai tiếng đồng hồ. Thời gian càng dài càng có lợi cho họ. Anh phải tìm cách đánh bại đối thủ thật nhanh, thời gian càng ngắn thì sự chuẩn bị của Hoa Long Bang trong thung lũng sẽ càng vội vàng, sơ hở.

Triển Hùng Phi ngồi xem bên cạnh thấy Khương Vô Vi đi vào một mình thì thầm nảy sinh nghi ngờ. Hắn vốn nghĩ ít nhất Trương Ức Lỗ cũng sẽ tháp tùng Khương Vô Vi đến tham gia ván đấu đầu tiên, không ngờ Khương Vô Vi lại đơn thương độc mã đến ứng chiến. Chẳng lẽ Đại Bang đang giở trò mờ ám gì sau lưng? Loại người đa nghi như hắn luôn lấy lòng tiểu nhân đo lòng quân tử.

Khi Triển Hùng Phi thiết kế chuỗi liên hoàn kế này, hắn đã tính toán để đặt Khương Vô Vi vào thế bị động. Mục tiêu hàng đầu của hắn là đưa Olina đến San Francisco, tiếp theo là mượn cơ hội trừ khử Khương Vô Vi, đồng thời không xảy ra xung đột trực diện quy mô lớn với Đại Bang. Hắn đoán chắc chắn Khương Vô Vi sẽ cắn câu, vì Olina đang nằm trong tay hắn, hắn đã nắm đằng chuôi.

Lúc này, cuộc đọ sức trên bàn bài đã bắt đầu. Người chia bài đã phát bài tẩy cho hai người.

Vô Vi gộp hai lá bài tẩy lại, kẹp trong lòng bàn tay rồi khẽ xòe một góc để xem điểm. Trong lúc xem bài, khóe mắt anh vẫn quan sát Victor. Dù Victor đeo kính râm nhưng Vô Vi có thể cảm nhận được gã cũng đang quan sát mình.

Thông tin quan trọng trong trò Texas Hold'em đều bị ẩn giấu, mỗi người chơi chỉ biết được một phần rất nhỏ. Họ phải thông qua việc quan sát hành vi, biểu cảm của đối thủ để chắp vá các mảnh thông tin lại với nhau, từ đó đưa ra chiến thuật cho mình.

Victor bắt đầu đặt cược trước, gã tố năm mươi nghìn đô tiền chip, Khương Vô Vi lập tức theo. Trước khi ba lá bài chung đầu tiên được lật ra, cả hai đều rất cẩn trọng. Vì người thắng ăn cả, tiền cược càng lớn thì cái giá phải trả cho thất bại càng cao. Khi chưa nắm chắc phần thắng, không ai dám tố quá tay, đồng thời cũng là để dò xét đối phương.

Sau khi lá bài chung thứ tư được lật ra, Victor tăng tiền cược lên hai trăm nghìn đô. Khương Vô Vi suy nghĩ một chút rồi quyết định bỏ bài.

Hành động của Khương Vô Vi không gây ra sự nghi ngờ nào. Trong một ván bài quan trọng thế này, đặc biệt là giữa hai tay chơi lão luyện, thông thường sẽ không ngửa bài quá sớm. Một người chơi đôi khi dựa vào việc tố lớn để dọa đối thủ rút lui. Tuy nhiên, lượng tiền cược tố thêm không liên quan trực tiếp đến việc bài của họ đẹp hay xấu.

Một cao thủ chơi bài thực thụ phải có tố chất của một diễn viên. Đầu tiên là phải che giấu được cảm xúc của mình, hoặc thể hiện ra biểu cảm hoàn toàn trái ngược với nội tâm. Thứ hai là phải giỏi nghi binh phô trương thanh thế. Bài đẹp thì giả vờ bài xấu, bỏ qua mọi cơ hội tố thêm, chỉ im lặng theo bài; hoặc bài cực tệ nhưng lại tấn công dồn dập.

Sau khi Victor lật bài tẩy, Khương Vô Vi thấy bài của gã cũng chẳng mạnh hơn bài của mình. Một bộ bài bình thường sở dĩ thắng được một bộ bài bình thường khác, mấu chốt là ở chỗ kiên trì, kiên trì đến cuối cùng để ngửa bài. Nhưng Khương Vô Vi hiện tại không thể làm thế.

Mục đích bỏ bài của Khương Vô Vi là muốn xem bài tẩy của đối thủ để thăm dò chiến thuật của gã, đồng thời gây nhiễu loạn phán đoán của gã về mình. Khương Vô Vi đang chơi đòn tâm lý.

Ván bài này vô cùng quan trọng đối với Khương Vô Vi, anh không được phép thua, nếu không chỉ có thể trơ mắt nhìn Olina bị Hoa Long Bang bắt đi. Trong khi đó, Victor lại chẳng có gì phải sợ, thắng thua đối với gã không quan trọng, vì vậy gã rõ ràng đang phô trương thanh thế rất lộ liễu.

Victor cũng muốn mượn trận đấu này để tạo danh tiếng cho mình. Ở giải vô địch thế giới gã chưa có cơ hội đấu với Vô Vi, giờ thắng được Thần Bài cũng là một chiến tích đáng để rêu rao.

Sau khi nắm thóp được tâm lý của Victor, trong ba ván tiếp theo, Khương Vô Vi đều không tố thêm mà chỉ im lặng theo bài, nhưng lượng chip của anh cũng bị tiêu hao mất một phần ba.

Người chia bài Trương Lỗi cũng thầm sốt ruột thay cho Khương Vô Vi. Cậu cảm thấy Khương Vô Vi luôn rụt rè đặt cược, mà qua vài ván vừa rồi, bài của hai bên không chênh lệch mấy, nhưng khí thế của Victor rõ ràng đang áp đảo.

Trương Lỗi quyết định dùng hết sức mình để giúp Khương Vô Vi. Dưới sự giám sát của các trọng tài và ba bốn chiếc camera, việc gian lận là không thể. Trương Lỗi mượn cơ hội xáo bài khi kết thúc một ván để thay đổi kỹ thuật xáo bài của mình. Làm như vậy sẽ không ai nhìn ra sơ hở, cho dù có ai phát hiện ra điểm bất thường thì cũng không thể bắt bẻ được gì.

Sau khi xáo bài xong, Trương Lỗi bắt đầu chia bài. Lúc chia bài cho Vô Vi, cậu cố ý hoặc vô ý liếc nhìn Khương Vô Vi một cái.

Động tác của Trương Lỗi không qua được mắt Khương Vô Vi. Hơn nữa, từ ánh mắt vô tình liếc nhìn của Trương Lỗi, anh cũng đọc được sự quan tâm lo lắng. Biểu cảm của Khương Vô Vi tuy không thay đổi, nhưng trong lòng lại dâng lên một luồng ấm áp. Anh cầm bài tẩy lên, nhanh chóng liếc nhìn: một quân 9 và một quân J. Trong lòng Vô Vi có một linh cảm mãnh liệt, ván này mình có thể tạo thành một bộ "Sảnh".

Kỹ năng cực lớn trong cờ bạc nằm ở chỗ đặt cược và đọc vị tiền cược của đối phương. Trong trường hợp cầm một bộ bài đẹp, mấu chốt là phải tìm được sự cân bằng giữa việc tố thêm bao nhiêu và việc dọa đối thủ rút lui. Khương Vô Vi nhắm vào tâm lý của Victor, quyết định thay đổi cách đặt cược thận trọng rụt rè trước đó. Trước khi lá bài chung đầu tiên được lật ra, anh đã chủ động tấn công dồn dập, ngay vòng đầu tiên đã xuống tay một trăm nghìn đô.

Lượng chip trước mặt Victor đã gần một triệu rưỡi, gã chưa có áp lực tâm lý nên dĩ nhiên không dễ dàng bỏ cuộc. Trong mắt gã, Khương Vô Vi chẳng qua là đang giãy chết vớt vát, phần lớn là đang phô trương thanh thế, thế nên gã không chút do dự theo ngay một trăm nghìn đô.

Ba lá bài chung đầu tiên lật ra có một quân Q. Linh cảm của Khương Vô Vi càng lúc càng mạnh mẽ, anh gần như có thể khẳng định mình sẽ có bộ sảnh. Nhưng anh lại không tố thêm, vẫn chỉ đặt một trăm nghìn đô để dụ đối phương cắn câu.

Thấy hành động của Khương Vô Vi, Victor tin chắc phán đoán của mình là đúng: đối phương đang phô trương thanh thế, trong tay chắc chắn là bài rác, nên gã tiếp tục theo.

Lá bài chung thứ tư cũng vậy, Khương Vô Vi vẫn đặt một trăm nghìn đô. Đợi đến khi lá bài chung thứ năm xuất hiện, Khương Vô Vi đẩy toàn bộ số chip của mình vào giữa bàn.

Sau khi hai bên ngửa bài, bộ sảnh của Vô Vi đã đánh bại đôi K của Victor. Nhìn bài tẩy của Victor, Vô Vi hiểu ra hèn chi gã cứ theo bài suốt, hóa ra trong tay gã là một đôi. Ván này Vô Vi đã gỡ gạc lại toàn bộ số chip đã mất.

Mấy ván tiếp theo, Khương Vô Vi liên tục dùng chiêu phô trương thanh thế khiến Victor không thể phán đoán nổi bài tẩy của anh. Và khi anh thực sự cầm trong tay bộ ba lá (Sám cô), anh đã tố tất tay (all-in). Victor suy nghĩ vài phút, cho rằng anh lại đang giở trò nghi binh nên quyết định theo, kết quả là thua sạch sành sanh.

Vô Vi đưa tay xem đồng hồ, chỉ mới hơn một tiếng chút ít. Anh lập tức đứng dậy khỏi bàn bài, nhìn Trương Lỗi nói hai từ bằng tiếng Trung: "Cảm ơn."

Trương Lỗi chỉ mỉm cười hiểu ý, khẽ nói: "Chúc anh may mắn."

Triển Hùng Phi không mấy bất ngờ trước chiến thắng của Khương Vô Vi. Ngược lại, trong lòng hắn cũng hy vọng Khương Vô Vi thắng, vì nếu Khương Vô Vi thua thì trò chơi phía sau sẽ kết thúc, kế hoạch mượn cơ hội trừ khử Khương Vô Vi của hắn sẽ đổ bể.

Triển Hùng Phi đứng dậy, mỉm cười bước tới: "Khương lão đệ quả không hổ danh là Thần Bài thế hệ mới, thắng ván này thật nhanh gọn dứt khoát."

"Triển Bang chủ, làm ông thất vọng rồi." Khương Vô Vi không khách khí nói.

"Ha ha... Đâu có, ta đang đợi xem màn trình diễn đặc sắc tiếp theo của lão đệ đây. Năm tên lính đánh thuê ta mời về chắc giờ đã mai phục sẵn rồi, chỉ đợi lão đệ đến thôi." Giọng điệu của Triển Hùng Phi mang đầy tính đe dọa.

"Tốt nhất ông nên đến đầu bên kia thung lũng đợi đi, tin rằng chúng ta sẽ sớm gặp lại." Khương Vô Vi tự tin nói xong liền quay người rời khỏi phòng poker.

Trương Ức Lỗ tiễn Khương Vô Vi vào sòng bạc xong liền lập tức bảo tài xế lái xe đến thung lũng phía bên trái thị trấn. Khi ông đến lối vào thung lũng thì đã có hai chiếc xe đỗ sẵn ở đó, bên cạnh chiếc Toyota Prado có Dương Nham và A Luân đang đứng đợi.

Cả hai đều ăn mặc rất gọn gàng, đặc biệt là Dương Nham mặc một bộ đồ đen, khoác áo jacket, tay đeo găng da, trông cực kỳ oai phong và nhanh nhẹn, đúng dáng dấp của một tay đua chuyên nghiệp. Cô sẽ là người cầm lái chiếc xe địa hình hầm hố này. Thấy xe của Trương Ức Lỗ chạy tới, cô vội vàng chạy lên mở cửa xe.

"Hai đứa đến sớm thế." Trương Ức Lỗ thân thiết hỏi.

Dương Nham gật đầu, lo lắng hỏi: "Chú Trương, anh Vô Vi vào sòng bạc rồi ạ?"

"Ừ, vừa vào không lâu." Trương Ức Lỗ vừa nói vừa đi đến cạnh chiếc Ford Mustang khác. Trước xe có hai người đàn ông da trắng ngoài ba mươi tuổi đang đứng, cả hai đều đeo kính râm, nét mặt nghiêm nghị. Họ là những trọng tài công chứng do gia tộc Vagli cử đến để giám sát cuộc quyết đấu này.

Đúng lúc này, hai chiếc xe khác lao tới với tốc độ chóng mặt. Dẫn đầu là một chiếc Mercedes-Benz, bám sát phía sau là một chiếc Hummer H1 sơn màu rằn ri. Cả hai chiếc xe dừng lại phía sau xe của Trương Ức Lỗ.

Người bước xuống từ chiếc Mercedes-Benz là Triển Thiệu Lương, ngay sau đó là năm người lính mặc quân phục rằn ri, trang bị tận răng nhảy xuống từ chiếc Hummer dã chiến.

Triển Thiệu Lương mỉm cười bước về phía Trương Ức Lỗ, nói lớn: "Trương Hội trưởng đến sớm thật. Đây là lính đánh thuê chúng tôi mời tới, xin hỏi đã có thể vào thung lũng chưa?"

Trương Ức Lỗ chỉ gật đầu không nói gì, trong lòng thầm chửi rủa: Lũ khốn này muốn dồn Vô Vi vào chỗ chết đây mà, đến cả lính đánh thuê cũng lôi ra.

Triển Thiệu Lương thấy Trương Ức Lỗ không thèm đoái hoài đến mình, bèn đi tới trước mặt người của gia tộc Vagli, cười xởi lởi nói: "Hai vị tiên sinh, trận đấu thứ nhất đã bắt đầu ở sòng bạc rồi. Theo quy định, người của chúng tôi có thể vào thung lũng chuẩn bị."

"Được, người của các anh có thể vào." Một trong hai người lạnh lùng đáp.

Triển Thiệu Lương vẫy tay ra hiệu cho năm người phía sau. Năm tên lính lập tức nhanh nhẹn lao vào thung lũng, loáng một cái đã biến mất trong rừng cây.

Trương Ức Lỗ vốn là lính trinh sát xuất thân, nhìn động tác nhanh nhẹn của mấy tên này liền biết ngay thân thủ của chúng không hề tầm thường, chân mày ông không khỏi nhíu chặt lại.

Nhìn những tên lính đánh thuê hung hãn khuất dạng trong thung lũng, tim Dương Nham thắt lại. Cô khẽ bước đến bên Trương Ức Lỗ, lo lắng nói: "Anh Vô Vi một mình sao đối phó nổi năm người bọn chúng? Chú Trương, giờ tính sao đây chú?"

Trương Ức Lỗ sợ làm ảnh hưởng đến tâm lý của hai người, vội vàng lấy lại vẻ bình tĩnh, ông an ủi Dương Nham: "Nham Nham, phải tin tưởng Vô Vi nhất định sẽ chiến thắng. Trong hoàn cảnh này đông người chưa chắc đã là lợi thế. Để chặn Vô Vi qua thung lũng, bọn chúng bắt buộc phải phân tán ra các nơi. Chú tin Vô Vi chắc chắn sẽ đối phó được."

Vừa nói, Trương Ức Lỗ vừa vẫy Dương Nham và A Luân lên xe, rồi bảo họ: "Chúng ta đến đầu bên kia của thung lũng, vẫn còn việc đang đợi chúng ta làm."

Khương Vô Vi nhanh chóng rời khỏi sòng bạc. Trương Ức Lỗ đã bố trí một chiếc xe địa hình đợi sẵn ở bãi đỗ xe. Khương Vô Vi vừa lên xe liền lập tức rút điện thoại gọi cho Trương Ức Lỗ. Tài xế phía trước không đợi Vô Vi ra lệnh đã nhấn ga cho xe chuyển bánh.

"Tiền bối, cháu là Vô Vi đây. Cháu đã ra khỏi sòng bạc rồi, tình hình bên bác thế nào?" Khương Vô Vi dồn dập hỏi.

Trong lúc Khương Vô Vi đang nói chuyện, chiếc xe địa hình đã lao nhanh như bay về phía thung lũng bên trái thị trấn, bánh xe nghiến xuống đường phát ra tiếng rít chói tai, đồng thời nhả ra một làn khói đen. Từ lúc này, Vô Vi phải chạy đua với thời gian.

"Vô Vi, một tiếng trước có năm tên lính đánh thuê mặc đồ rằn ri đã vào thung lũng. Đứa nào đứa nấy thân thủ phi phàm, trang bị cực kỳ tối tân, dùng súng tiểu liên Colt có gắn ống ngắm laser. Bọn chúng còn mang theo bộ đàm cầm tay, rõ ràng là một nhóm tác chiến chuyên nghiệp. Nhìn động tác nhanh nhẹn của chúng thì đều là lính đặc nhiệm được huấn luyện bài bản, cháu nhất định phải cực kỳ cẩn thận." Giọng Trương Ức Lỗ đầy vẻ lo lắng.

"Cháu biết rồi tiền bối. Bác nhất định phải tìm cách gắn thiết bị định vị lên xe của Lão Thất nhé." Vô Vi cúp điện thoại, nhanh chóng cởi bỏ quần áo trên người, vớ lấy bộ đồ rằn ri tác chiến đã chuẩn bị sẵn bên cạnh mặc vào, đồng thời thay luôn giày bốt chiến thuật. Sau đó anh kéo một chiếc ba lô khác lại, bên trong là toàn bộ đồ nghề mà anh nhờ Trương Ức Lỗ chuẩn bị.

Một chiếc kính quan sát tầm nhiệt hồng ngoại, một khẩu súng ngắn tác chiến liên hợp Colt .45 cỡ nòng lớn có ống giảm thanh, và một con dao găm quân dụng M9. Đó là toàn bộ trang bị mà Vô Vi đã cân nhắc kỹ lưỡng và thiết kế riêng cho mình.

Khương Vô Vi đã tính toán kỹ, để băng qua thung lũng dài mười kilomet rậm rạp cây cối và cỏ dại này, tốt nhất là nên hành quân nhẹ nhàng. Trong rừng rậm, việc xoay xở với vũ khí dài rất bất tiện, hơn nữa đối phương nhiều khả năng sẽ chặn kích mình theo từng chặng, nên cũng không cần hỏa lực quá mạnh, một khẩu súng ngắn cỡ nòng lớn là đủ đối phó. Để tránh bại lộ hành tung, dao quân dụng chính là thứ vũ khí tốt nhất.

Khương Vô Vi vừa chuẩn bị xong xuôi thì xe cũng vừa đến lối vào thung lũng. Anh nhảy xuống xe, chỉ thấy ở bãi đất trống bên cạnh còn có ba chiếc xe khác, nhưng chỉ có ba người đang đứng đó, là Triển Thiệu Lương và hai người da trắng.

Thấy Khương Vô Vi đi tới, Triển Thiệu Lương khẽ vỗ tay, cười lạnh nói: "Lợi hại, quả nhiên lợi hại. Không ngờ Khương tiên sinh chỉ dùng một tiếng đồng hồ đã vượt qua hiệp đấu đầu tiên."

"Có phải khiến Triển tổng rất thất vọng không?" Khương Vô Vi nói bằng giọng giễu cợt.

"Đâu có, tôi đang đợi xem Khương tiên sinh làm sao vượt qua hiệp thứ hai đây. Nói thật cho anh biết, năm người phục kích trong thung lũng đều là lính giải ngũ từ lực lượng đặc nhiệm. Có di ngôn gì thì Khương tiên sinh nên viết ra sớm đi, nếu không lát nữa vào rồi sẽ không còn cơ hội đâu."

"Ha ha..." Nghe lời đe dọa của Triển Thiệu Lương, Khương Vô Vi ngược lại bật cười lớn, sau đó thản nhiên nói: "Triển tổng, tôi có một đặc điểm, gặp mạnh thì mạnh, gặp yếu thì yếu. Ông nên sớm bảo vài tên thủ hạ đứng đây chờ để nhặt xác cho người bên trong đi."

Thần thái không chút sợ hãi của Khương Vô Vi khiến nụ cười trên mặt Triển Thiệu Lương đông cứng lại. Gã hậm hực giơ tay ra hiệu mời: "Tốt lắm, Khương tiên sinh mời."

Khương Vô Vi mỉm cười đi tới trước mặt hai người giám sát, nhẹ giọng hỏi: "Có thể bắt đầu chưa?"

"Dĩ nhiên có thể, chúc anh may mắn." Hai người chấp hành của gia tộc Vargli dường như cũng bị khuất phục bởi khí độ bình tĩnh tự tin của Khương Vô Vi. Điều khiến hai người kinh ngạc hơn cả là anh lại chỉ mang theo một khẩu súng ngắn và một con dao quân dụng, so với trang bị của năm người vào trước thì chênh lệch quá xa.

Khương Vô Vi quay người nhìn thoáng qua thung lũng xanh mướt, những tán cây rậm rạp nối liền nhau trông như một đại dương đang cuộn sóng, bề ngoài bình lặng nhưng bên dưới lại ẩn chứa sát cơ. Anh hít một hơi thật sâu, rồi từ từ thở ra, điều chỉnh lại cảm xúc, sau đó sải bước kiên định đi vào hẻm núi đầy rẫy hiểm nguy.

Triển Thiệu Lương nhìn bóng dáng Khương Vô Vi khuất dần sau lùm cây, trên mặt không tự chủ được lộ ra nụ cười gian trá, trong lòng nghĩ kịch hay sắp bắt đầu rồi. Gã liền nhấc bộ đàm lên, chậm rãi nói: "Các vị chú ý, con mồi đã vào thung lũng, chúc các anh đi săn thành công."

Khu vực thung lũng này nối liền với dãy núi Rocky. Nhờ có hơi nước phong phú từ Thái Bình Dương thổi vào nên lượng mưa rất dồi dào. Lượng mưa lớn cộng với khí hậu ấm áp giúp cho thông đỏ và thiết sam trong thung lũng phát triển tươi tốt. Dưới tán cây, khắp nơi đều có thể thấy các loại hoa cỏ ưa ẩm, rêu xanh, nấm ôn đới. Hơn nữa trong thung lũng còn có rất nhiều động vật hoang dã xuất hiện, như cú mèo, chim gõ kiến đầu đỏ, nai đuôi đen, thậm chí có cả dấu vết của gấu đen.

Khu rừng mưa ôn đới trong thung lũng tuy trông có vẻ cổ kính rậm rạp, nhưng thảm thực vật ở đây đều là rừng thứ sinh. Rất khó để tìm thấy những cây cổ thụ có đường kính hơn hai ba mét, tuổi đời trên trăm năm. Tuyệt đại đa số cây lớn đều không thoát khỏi nạn khai thác vào thế kỷ mười chín, chúng gần như đã bị những người đi khai hoang đốn hạ sạch sẽ, vì vậy trong thung lũng vẫn còn rải rác những dấu vết do lâm tặc để lại.

Ở khu vực giữa thung lũng còn có một thác nước được hình thành từ nước tuyết tan chảy từ trên núi xuống. Thác nước đổ xuống đáy thung lũng tạo thành một dòng sông rộng bốn năm mét, dòng nước uốn lượn xuyên qua cánh rừng, vài nơi chảy qua còn tạo thành những hồ nước nhỏ và đầm lầy xen kẽ.

Khương Vô Vi đi đến rìa rừng thì giảm tốc độ, mắt anh tìm kiếm những dấu vết trên bãi cỏ. Thời còn ở trong quân ngũ, anh từng theo lính trinh sát học chuyên sâu về kỹ thuật theo dấu, việc nhận biết dấu vết trên mặt đất rất có nghề. Lần Dương Nham mất tích ở thung lũng Chết, chính nhờ bản lĩnh này mà anh đã tìm được cô. Anh thậm chí có thể dựa vào dấu chân để lại mà phán đoán đại khái trạng thái cơ thể, tình trạng mang vác hành lý của đối phương, cũng như thời gian họ đã đi qua từ bao lâu, thậm chí còn phân tích được cả trạng thái tâm lý của đối phương qua một chuỗi dấu chân.

Ánh mắt anh như ánh đèn pha quét qua quét lại trên mặt đất, rất nhanh Khương Vô Vi đã phát hiện ra dấu chân của giày bốt chiến thuật. Những dấu chân này khác với dấu chân lộn xộn của người bình thường, chúng giữ một khoảng cách nhất định, bước đi vững chãi. Anh vừa nhìn liền biết ngay đây là những quân nhân được huấn luyện bài bản.

Khương Vô Vi dựa vào vài chuỗi dấu chân có khoảng cách đều đặn, đặt chân vững vàng để phán đoán rằng đối phương không muốn dừng lại ở đây mà đi thẳng vào sâu trong rừng. Anh đoán những kẻ này tuyệt đối không chặn kích mình ở rìa rừng, vì cây cối ở đây tương đối thưa thớt, không tiện ẩn nấp.

Khương Vô Vi tập trung cao độ tinh thần, biến bản thân thành một máy dò cực kỳ nhạy bén. Mắt, tai, mũi, thậm chí cả lông tơ trên da đều dựng đứng lên, toàn bộ cơ quan cảm giác đều đang dò xét sự thay đổi của môi trường xung quanh.

Dõi theo những dấu chân này, Khương Vô Vi tiến vào thung lũng được vài trăm mét, anh linh cảm mình ngày càng đến gần kẻ địch hơn. Khương Vô Vi cố gắng ẩn nấp thân mình sau những thân cây hoặc trong những bụi cây thấp, di chuyển lên phía trước như một bóng ma không tiếng động.

Tiến lên một đoạn, Khương Vô Vi lại dừng lại, dùng kính tầm nhiệt quét qua cánh rừng phía trước. Chỉ cần là vật thể tỏa nhiệt thì đều hiển thị trên màn hình máy đo.

Càng đi vào trong, sự chú ý của Khương Vô Vi càng tập trung cao độ. Anh cảnh giác tìm kiếm mọi sự thay đổi khả nghi như một con báo săn, sẵn sàng xuất kích bất cứ lúc nào.

Khương Vô Vi có thể cảm nhận được đối phương cũng đang đợi anh xuất hiện. Họ cũng giống như những con sói đói ngửi thấy mùi máu, đang há to chiếc mồm đỏ lòm chờ cơ hội nuốt chửng anh.

Thung lũng này do địa hình hiểm trở, đồng thời dòng sông chảy ra từ đây là nguồn nước sinh hoạt của thị trấn hạ lưu và một số khu dân cư, nên vùng này được chính phủ bảo hộ, từ trước đến nay rất ít dấu chân người. Cả thung lũng yên tĩnh và hoang sơ, chỉ có tiếng chim hót lảnh lót vang vọng trong rừng.

Làn gió nhẹ mang theo không khí trong lành đặc trưng của vùng hoang dã thổi qua. Khương Vô Vi chợt ngửi thấy một mùi vị khác lạ trong không khí. Gió trong thung lũng thổi dọc theo hướng hẻm núi, anh nhạy bén cảnh giác thấy phía trước có người, liền dừng lại và nhanh chóng ẩn nấp sau một gốc cây mục.

Khương Vô Vi như một con chó săn ngửi theo mùi vị kỳ lạ thoắt ẩn thoắt hiện trong gió nhẹ. Đầu óc anh nhanh chóng lục tìm xem mình đã ngửi thấy mùi này ở đâu. Anh chợt nhớ ra lúc cùng Dương Nham đi máy bay đến Atlantic City đã ngửi thấy mùi này, lúc đó anh còn trêu Dương Nham, đây là mùi cơ thể đặc trưng của một số người da đen.

Mặc dù mùi này trong không khí rất loãng, lại thoắt ẩn thoắt hiện, nhưng Khương Vô Vi vẫn quả quyết phía trước chắc chắn có người ẩn nấp, anh tin vào khứu giác của mình. Trước đó, Khương Vô Vi đã nhận thấy khoảng cách các dấu chân trên đất có sự thay đổi, chứng tỏ đối phương đã đi chậm lại. Rõ ràng, kẻ địch đang tìm kiếm địa điểm phục kích thích hợp.

Khương Vô Vi dùng kính tầm nhiệt cẩn thận rà soát cánh rừng phía trước. Những cây thiết sam thẳng tắp như những cột cờ cắm trên mặt đất, cỏ dại dưới gốc cây cũng không cao lắm. Anh quan sát một lúc nhưng vẫn không phát hiện ra mục tiêu khả nghi nào.

Chẳng lẽ phán đoán của mình có vấn đề? Khương Vô Vi tự hỏi trong lòng, nhưng anh nhanh chóng gạt bỏ ý nghĩ đó. Giác quan thứ sáu nói cho anh biết phía trước nhất định có kẻ địch ẩn nấp.

Khương Vô Vi xem xét địa hình phía trước, thấy có vài nơi có thể ẩn nấp, anh quyết định lặng lẽ tiến gần thêm một đoạn nữa.

Mượn những bụi cây thấp làm vật che chắn, Khương Vô Vi bò rạp trên mặt đất tiến lên thêm hai ba mươi mét. Anh ngửi thấy một mùi hôi rõ rệt. Lúc này lại phát hiện dấu chân trên đất có sự thay đổi rõ ràng, dấu chân cho thấy đối phương từng dừng lại ở đây, hơn nữa còn xoay chuyển hướng cơ thể, chứng tỏ họ đứng đây nhìn ngó xung quanh. Anh phán đoán kẻ địch đứng ở đây để tìm chỗ ẩn nấp.

Anh có thể khẳng định kẻ địch đang trốn ở một nơi nào đó phía trước. Khương Vô Vi lại dùng kính tầm nhiệt quan sát, vẫn không phát hiện ra tung tích đối phương. Anh thầm khâm phục kỹ thuật ẩn nấp cao siêu của đối thủ, phải nghĩ cách dụ gã ra mới được.

Hôm qua anh đã tính đến tình huống này. Anh đoán đối phương chắc chắn sẽ mai phục sẵn chờ mình, nên đã chuẩn bị từ trước. Khương Vô Vi nhẹ nhàng tháo ba lô, lấy từ bên trong ra một chiếc xe đồ chơi điều khiển từ xa chạy bằng xích, đặt chiếc xe xuống đất, sau đó bản thân anh di chuyển sang bụi cỏ cách đó vài mét.

Sau khi chuẩn bị xong xuôi, anh điều khiển chiếc xe đồ chơi chạy về phía trước. Đi được hơn mười mét, chiếc xe đồ chơi bỗng phát ra một tràng tiếng súng "đoành đoành đoành" giả lập cực kỳ chân thật.

Khương Vô Vi tập trung toàn bộ tinh thần chú ý động tĩnh phía trước. Quả nhiên không ngoài dự liệu, từ sau một tảng đá thò ra một nòng súng, nhắm về hướng chiếc xe đồ chơi nổ súng. Ở một bên khác, từ dưới một gốc cây to cũng vang lên vài tiếng súng. Khương Vô Vi nắm lấy cơ hội hiếm có này, nhanh chóng vòng qua một bên hông.

Khương Vô Vi cuối cùng cũng nhìn thấy kẻ địch ẩn nấp dưới gốc cây mục. Nếu không phải gã lộ sơ hở thì dù có đi qua ngay trên đầu gã cũng khó mà phát hiện được, đối phương có kỹ thuật ngụy trang rất cao.

Khương Vô Vi giơ khẩu súng ngắn tác chiến liên hợp cỡ nòng .45 có gắn ống giảm thanh lên. Một tiếng "pụt" vang lên, gã kia liền nằm sấp xuống đó bất động.

Anh chậm rãi bò đến bên cạnh gã, dùng họng súng thúc vào đầu gã một cái, phát hiện người đã chết, quả nhiên là một người da đen. Khương Vô Vi thầm nghĩ trong lòng, cũng may là một người da đen, nếu không mình đã không phát hiện ra mùi cơ thể đặc trưng kia.

Khương Vô Vi lại quan sát chỗ ẩn nấp của tên còn lại. Anh phát hiện đối phương nấp trong một góc khuất, từ vị trí này hoàn toàn không thể làm gã bị thương. Anh vô tình nhìn thấy quả lựu đạn treo trên người tên da đen vừa chết, trong lòng liền nảy ra một kế. Anh nhẹ nhàng tháo quả lựu đạn ra, nắm trong tay phải, rút chốt an toàn. Vừa định buông mỏ vịt ra thì bỗng nghe thấy tai nghe bên tai tên da đen phát ra tiếng gọi nhỏ.

Khương Vô Vi tháo tai nghe ra, đặt sát tai mình, nghe thấy bên trong có một người hỏi bằng tiếng Anh: "Wild Goose, Mountain Eagle, bên các cậu có tình huống gì thế, đã xử đẹp con mồi chưa?"

"Sếp, tình hình có vẻ không đúng lắm, tôi cảm giác hình như trúng kế rồi."

"Wild Goose, có chuyện gì thế? Mountain Eagle sao không trả lời?"

Nghe thấy âm thanh phát ra từ bộ đàm cầm tay, anh nở một nụ cười ẩn ý, thầm nghĩ mình sẽ biến gã Wild Goose này thành ngỗng quay luôn. Anh buông mỏ vịt quả lựu đạn ra, nhẩm đếm ba tiếng trong lòng, sau đó ném về phía sau tảng đá cách đó hơn hai mươi mét. Nhờ vào kỹ năng tập luyện từ việc phi bài Tây, Khương Vô Vi ném quả lựu đạn chuẩn xác không lệch một ly vào ngay nơi ẩn nấp của tên còn lại. Sau một tiếng nổ lớn, anh thấy những mảnh quần áo rách tơi tả bay lên sau tảng đá.

Lúc này, trong tai nghe trên đất lại truyền ra tiếng gọi: "Wild Goose, có chuyện gì thế, trả lời tôi mau..."

Khương Vô Vi dựa vào lời của đối phương để phán đoán, tên này rõ ràng không nhìn thấy tình hình xảy ra ở đây, chứng tỏ những tên khác ẩn nấp ở vị trí cách đây một khoảng khá xa. Thung lũng này dài mười mấy kilomet, họ rất có thể chặn kích anh ở những vị trí khác nhau. Khương Vô Vi vừa nghĩ vừa đứng dậy, đi đến sau tảng đá vừa nổ tung để xem xét tình hình.

Quả lựu đạn ném ra rơi ngay sát bên người gã đó, nổ nát bét phần thân trên của gã. Khương Vô Vi không kìm được nhíu mày, nói thật đây là lần đầu tiên anh chứng kiến cảnh tượng thảm khốc đến thế, anh bỗng có cảm giác buồn nôn không nỡ nhìn tiếp, vội vàng quay người rời đi.

Khương Vô Vi vẫn tiên quyết tìm kiếm những dấu vết vừa có người giẫm lên, sau đó dọc theo dấu chân đối phương để lại mà lần theo tìm kiếm. Anh ước tính đối phương không nghe thấy câu trả lời, rất có thể đã biết anh đã xử lý hai người của họ, như vậy bọn chúng sẽ càng cảnh giác hơn. Vì thế anh chủ động giảm tốc độ tiến quân, hiện tại phần lớn là dựa vào trực giác của mình để cảm nhận nơi kẻ địch ẩn nấp.

Khương Vô Vi tay trái cầm kính tầm nhiệt, tay phải lăm lăm khẩu súng ngắn, mọi dây thần kinh đều căng như dây đàn, bất kỳ tiếng động nhỏ nào cũng không thoát khỏi giác quan của anh. Anh men theo dấu vết đối thủ để lại tiến lên phía trước.

Bỗng nhiên, Khương Vô Vi nhận thấy lùm cây phía trước bên phải lay động một cái, ngón tay phải theo bản năng bóp cò súng. Đồng thời khi nổ súng, thân hình anh cũng nép sát vào sau một thân cây. Anh lắng nghe một lát không thấy động tĩnh gì, sau đó giơ kính tầm nhiệt lên quan sát, quả nhiên có một vật thể đang nằm trên đất. Khương Vô Vi nhanh chóng bồi thêm hai phát súng, thấy không có bất kỳ phản ứng gì mới lặng lẽ đi tới, gạt cành cây ra xem.

Chỉ thấy một con nai đuôi đen đang nằm trên đất, trên người có hai lỗ đạn đang chảy máu tươi. Đây là một loài động vật cực kỳ cảnh giác, nhưng vẫn không thoát khỏi họng súng của anh.

Khương Vô Vi khẽ thở dài một tiếng, không ngờ con vật nhỏ đáng yêu thế này lại chết dưới họng súng của mình. Anh gạt các cành cây trở lại vị trí cũ, rồi tiếp tục tiến sâu vào thung lũng.

Lại dò dẫm tiến lên phía trước khoảng một kilomet, Khương Vô Vi phát hiện thung lũng phía trước bỗng nhiên hẹp đi rất nhiều, nơi hẹp nhất chỉ rộng khoảng một hai trăm mét. Anh theo bản năng cảm thấy phía trước có thể có kẻ địch mai phục, vì đây là một điểm chặn kích cực kỳ lý tưởng.

Một bụi cỏ rậm che khuất thân hình Khương Vô Vi, anh dùng kính tầm nhiệt cẩn thận rà soát từng vị trí khả nghi phía trước, hy vọng tìm ra chỗ ẩn nấp của đối phương. Tuy nhiên, quét qua quét lại hai lượt vẫn không phát hiện được gì.

Trong lòng Khương Vô Vi nảy sinh một dự cảm cực kỳ mãnh liệt, trong cánh rừng phía trước nhất định có kẻ địch ẩn nấp, đối phương đang nín thở ngưng thần đợi anh xuất hiện. Tuy không phát hiện ra tung tích đối thủ, nhưng anh có thể cảm nhận được sự hiện diện của chúng, bởi vì anh cảm thấy rõ rệt mối đe dọa và áp lực đến từ cánh rừng đối diện.

Khương Vô Vi còn nhớ chú Mã Đào dạy anh võ thuật từng nói: "Khi cháu theo bản năng dự cảm thấy nguy hiểm hiện hữu, cháu nhất định phải cẩn thận. Đó là giác quan thứ sáu đang nhắc nhở cháu, nó chứng minh nguy hiểm thực sự đang tồn tại."

Lần này Khương Vô Vi cuối cùng cũng phát hiện ra một mục tiêu trên một cái cây lớn, kính tầm nhiệt hiển thị rõ ràng bóng dáng của đối phương. Vừa rồi anh chỉ chú ý dưới mặt đất, không ngờ có một tên lại trốn trên ngọn cây rậm rạp, nếu không nhờ kính tầm nhiệt thì hoàn toàn không thể phát hiện ra gã.

Trong thung lũng này toàn là rừng thứ sinh, những cây lớn đã bị đốn hạ sạch từ thế kỷ 19, cây thô nhất cũng chỉ khoảng hai ba mươi centimet, trên cây hoàn toàn không thể trốn được người, nên anh đã không chú ý trên cây. Không ngờ sát vách đá hẻm núi lại sót lại một cây lớn thân nghiêng, thân cây tuy không cao nhưng rất to khỏe, lá cây xum xuê là một nơi ẩn nấp tuyệt vời.

Khương Vô Vi đoán đối phương rất có thể coi đây là địa điểm bắn tỉa chính, nên không thể chỉ có một mình tên này mai phục ở đây. Nhưng dù anh có tìm kiếm thế nào cũng không phát hiện thêm mục tiêu nào khác.

Bây giờ có một vấn đề quan trọng nhất bày ra trước mắt anh, đó là làm sao để đi qua đây. Cây cối phía trước thưa thớt, tiến lên nữa sẽ không có chỗ ẩn nấp, một khi bị đối phương phát hiện sẽ thành bia tập bắn sống, bị súng của lính đánh thuê nhắm trúng thì chỉ có con đường chết.

Hai bên thung lũng là vách đá dựng đứng không thể leo trèo, chỉ có thể đi xuyên qua cánh rừng rộng hơn trăm mét trước mắt. Nhưng cây cối thưa thớt thế này, ngay cả một con thỏ rừng chạy qua cũng không thoát khỏi họng súng của đối phương.

Khương Vô Vi sốt ruột quan sát xung quanh, anh phải nhanh chóng nghĩ ra cách, bởi vì thời gian đối với anh quá quý báu. Anh nhìn đồng hồ, từ lúc vào thung lũng đến giờ đã trôi qua hơn hai tiếng đồng hồ, nghĩa là Lão Thất đã đưa Olina đi được hai tiếng rồi. Nếu trước khi trời tối anh không ra khỏi thung lũng thì muốn đuổi theo họ là điều không thể.

Đầu óc hoạt động hết công suất, Khương Vô Vi đang tìm cách băng qua. Lúc này, vài tiếng ếch kêu truyền vào tai anh, một ý nghĩ lóe lên trong đầu. Anh chợt nhớ ra trong thung lũng có một dòng sông chảy qua, hơn nữa ven sông còn mọc đầy cỏ nước rậm rạp. Khương Vô Vi đã nghĩ ra cách, anh lặng lẽ lùi lại.

Rời xa cánh rừng có kẻ địch mai phục một đoạn, Khương Vô Vi đi đến bên con sông nhỏ ở giữa thung lũng. Anh nhìn lướt qua, hai bên bờ sông mọc đầy cỏ xanh cao hơn một gang tay, những chỗ có đá thì phủ đầy rêu xanh, nước sông trong vắt thấy đáy, có thể thấy không ít cá đang bơi lội. Khương Vô Vi quan sát một lát rồi dầm mình xuống nước, áp sát vào bờ sông, mượn cỏ nước che chở thì rất khó bị phát hiện.

Sau khi hạ quyết tâm, Khương Vô Vi từ từ thò chân xuống nước sông. Bỗng nhiên anh cảm nhận được cái lạnh thấu xương, hóa ra nước sông này là do sông băng trên núi tan chảy tụ lại chảy xuống nên nhiệt độ nước rất thấp. Anh không quản được nhiều như vậy nữa, liền dầm toàn bộ cơ thể xuống sông, chỉ chừa phần từ mũi trở lên trên mặt nước.

Sau khi xuống sông, dòng nước lạnh buốt khiến Khương Vô Vi rùng mình mấy cái, cảm giác tim cũng run rẩy theo. Anh bám lấy cỏ nước mọc ven bờ, từ từ di chuyển về phía trước.

Rất nhanh toàn thân Khương Vô Vi đã lạnh toát, răng trên răng dưới va vào nhau lập cập, cảm giác cơ thể dần mất đi tri giác. Anh thử vận dụng phương pháp khí chìm đan điền khi luyện Thái Cực Quyền, tập trung ý niệm vào đan điền, sau đó điều hòa hơi thở, chuyển hơi thở dồn dập thành hơi thở nhỏ, dài và chậm rãi. Rất nhanh, Khương Vô Vi cảm thấy một luồng hơi nóng từ đan điền lan tỏa ra, dần dần cơ thể lại khôi phục tri giác. Không ngờ nội công lại có tác dụng kỳ diệu như vậy, anh nghĩ nếu không dùng phương pháp này thì mình sẽ nhanh chóng mất đi tri giác, việc khống chế đối thủ là điều không thể.

Nhờ cỏ nước ven bờ che chở, Khương Vô Vi dần tiếp cận nơi hẹp nhất của thung lũng. Anh vừa chậm rãi di chuyển về phía trước, vừa cẩn thận quan sát tình hình trong rừng hai bên bờ. Quả nhiên anh lại phát hiện thêm hai kẻ địch trốn sau tảng đá, tuy nhìn từ phía trước rất khó phát hiện ra họ, nhưng khi anh di chuyển đến phía sườn sau của họ thì rất dễ dàng phát hiện ra chỗ ẩn nấp. Trong đó có một tên đang nằm bò cách bờ sông chưa đầy năm mét.

Khương Vô Vi nhìn qua kẽ hở của cỏ dại ven bờ, chăm chú nhìn vào lưng tên này. Anh phát hiện những kẻ này đều có sức chịu đựng cực tốt, nấp ở đó mà không hề động đậy một chút nào.

Khương Vô Vi nín thở, sợ phát ra một tiếng động nhỏ. Một tay anh bám lấy cỏ nước ven bờ, tay kia rút con dao quân dụng dắt bên hông ra, khoảng cách bốn năm mét anh nắm chắc phần thắng một đao đoạt mạng.

Khương Vô Vi từ từ nhô người lên khỏi mặt nước, vừa định giơ cánh tay cầm dao lên thì tình huống ngoài ý muốn xảy ra. Do bám vào cỏ nước ven bờ nên đã làm kinh động đến một con rắn nước to bằng cánh tay, dài hơn một mét đang trốn trong bụi cỏ. Chỉ thấy nó lao xuống nước, đầu rắn nhô lên mặt nước, thân mình dài ngoằng lắc lư bơi đi rất nhanh trong nước.

Con rắn nước trượt qua cánh tay đang bám cỏ của anh, Khương Vô Vi tức thì da đầu tê dại, anh không dám cử động một tí nào, để mặc cho con rắn nước áp sát cơ thể mình bơi qua, cảm giác trơn nhớt trên thân rắn khiến anh buồn nôn.

Nhìn con rắn nước bơi đi, anh thở phào một hơi dài. Anh lại nhô nửa thân trên lên khỏi mặt nước, rồi giơ cánh tay cầm dao lên, dùng lực phóng mạnh về phía tên đang nằm bò sau tảng đá. Một tiếng "phập" vang lên, con dao quân dụng M9 cắm chuẩn xác vào lưng gã, lưỡi dao ngập sâu vào trong, chỉ còn lại chuôi dao lộ ra ngoài. Tên đó vẫn giữ nguyên tư thế cũ, đầu ngoẹo sang một bên, lặng lẽ chết đi.

Khương Vô Vi sau đó nhẹ nhàng bò lên bờ, bò sát đất di chuyển đến bên xác chết. Anh thò tay sờ vào động mạch cổ của gã, đã không còn hơi thở. Anh giật lấy khẩu súng trường tấn công Colt của gã cầm trong tay, nằm ngửa trên đất thở dốc hai hơi, sau đó đột ngột bật dậy, nhắm thẳng vào tên địch đang nấp trên cây lớn bên phải nổ súng.

Đoành đoành đoành... Một loạt đạn găm thẳng vào ngọn cây, chỉ thấy một bóng người từ trên cây rơi rụng xuống. Tiếng súng làm kinh động đến tên địch còn lại đang nấp sau gò đất, gã không ngờ phía sau lại vang lên tiếng súng, vội vàng quay người lại. Chờ đến khi gã quay được họng súng qua thì Khương Vô Vi đã nổ súng về phía gã, đạn trút xuống người gã như mưa, bắn cơ thể gã phun máu ra như những bông hoa đỏ nở rộ.

Khương Vô Vi bắn hết sạch đạn trong băng một hơi, tiện tay vứt khẩu súng xuống chân. Tổng cộng năm tên lính đánh thuê đã bị tiêu diệt hoàn toàn, anh không kịp nghĩ nhiều, quay người chạy nhanh về phía đầu kia của thung lũng...

Dịch Thuật: Gemini & DeepSeek AI
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »