Sau khi Desert Eagle ra giá trên trời hai triệu năm mươi lăm vạn, Lộ Minh không dám giơ bảng báo giá nữa. Tiến sĩ Lộ Minh là chuyên gia nghiên cứu gốm sứ, ông biết rõ giá trị thực của đồ gốm ngũ sắc thời Minh, nhưng ông lại không hiểu bí mật ẩn giấu trong chiếc chén trà này.
Tiến sĩ Lộ Minh vì trách nhiệm với Khương Vô Vi nên không chịu giơ bảng ra giá nữa, ngay khi ông còn đang hơi do dự, đấu giá sư đã gõ búa quyết định.
Theo tiếng búa gõ xuống, tim của Khương Vô Vi cũng chìm bẫy, trơ mắt nhìn chiếc chén trà sắp đến tay bị Desert Eagle đoạt mất, cảm giác trong lòng giống như bảo bối nhà mình bị người ta cướp đi, đau lòng mà lại bất lực. Có thể nói bản thân đã liên tiếp hai lần bại dưới tay Desert Eagle, ấm Cửu Long Phi Thiên vừa bị gã cướp mất, bây giờ lại ngay trước mặt mình có được chén trà, trong lòng Khương Vô Vi có thứ mùi vị không thể nói thành lời.
"Xin lỗi anh Khương, không thể giúp Chu công hoàn thành tâm nguyện." Tùng Thiên Vũ ái ngại nói với Khương Vô Vi.
Khương Vô Vi biết chuyện này không thể trách người khác, anh kiềm chế cảm xúc của mình, khẽ mỉm cười nói: "Không sao, ngài đã tận lực rồi, tôi thay mặt sư phụ cảm ơn ông Tùng và tiến sĩ Lộ, đối thủ quá mạnh mẽ, hoàn toàn vượt ngoài sức tưởng tượng của tôi, không thể trách ông Tùng."
"Xin chuyển lời tới tôn sư, nếu về nước nhất định đến chỗ tôi ngồi chơi, chúng tôi cũng đã một thời gian không gặp nhau rồi." Tùng Thiên Vũ mỉm cười đứng dậy nói.
"Nhất định, vậy tôi xin cáo từ trước." Khương Vô Vi biết có ở lại đây cũng không có ý nghĩa gì, thế là cáo từ Tùng Thiên Vũ và Lộ Minh.
Khương Vô Vi lặng lẽ đi ra ngoài, trên lối đi hai bên đại sảnh có khá nhiều người đứng, đa số là tùy tùng của những nhà sưu tập quốc tế này, chủ yếu là vệ sĩ. Khi Vô Vi sắp đi đến cửa lớn, bỗng nhiên cảm thấy có người lén nhét một vật vào tay mình, anh vội vàng quay đầu nhìn quanh đám người bên cạnh, phát hiện một bóng người gầy nhỏ loáng qua sau lưng mấy người rồi nhanh chóng rời đi, Khương Vô Vi nhận ra đó là Thấu Hầu Tử Lão Thất của Hoa Long Bang.
Khương Vô Vi cúi đầu nhìn vật trong tay, hóa ra là một mảnh giấy nhỏ vo tròn, anh bất động thanh sắc bước ra khỏi đại sảnh đấu giá.
Alan biết trong lòng Vô Vi chắc chắn không dễ chịu, nên im lặng đi theo sau anh, chỉ có lão Jack là lải nhải không ngừng nói chuyện với Alina, ông ta đang trong trạng thái cực kỳ phấn khích, nằm mơ cũng không ngờ chén trà của mình có thể bán được giá cao như vậy, trừ đi mọi chi phí vẫn còn hơn hai triệu. Cảnh tượng đấu giá vừa rồi đối với Jack giống như trong cõi mộng, ông ta có chút không tin bản thân bỗng nhiên có nhiều tiền như vậy, ý nghĩ đầu tiên của lão Jack chính là cuối cùng mình có thể đến sòng bạc chơi một trận ra trò rồi.
Lão Jack rảo bước đến bên cạnh Khương Vô Vi, phấn khởi nói: "Cảm ơn cậu, chàng trai trẻ, chén trà của tôi bán được nhiều tiền như vậy đều nhờ cậu đẩy giá lên, nhưng nói thật các cậu không ra giá tiếp là đúng đấy, thứ đó không đáng nhiều tiền thế đâu."
Khương Vô Vi cười khổ một tiếng không nói gì, anh không biết nên nói gì với lão Jack, từ lời của Jack có thể nghe ra ông ta là một người thành thật.
Sau khi vào thang máy, Khương Vô Vi mở mảnh giấy nhỏ trong tay ra, chỉ thấy trên đó viết hai chữ nguệch ngoạc "Cẩn thận".
Trong lòng Khương Vô Vi dâng lên một luồng ấm áp, anh biết đây là Lão Thất đang nhắc nhở mình, rất có thể là Desert Eagle và Triển Hùng Phi thương lượng đối phó mình bị Lão Thất nghe thấy, cho nên Lão Thất mới mạo hiểm lén lút cảnh báo mình. Oan gia nên giải không nên kết, bản thân lúc trước cứu Lão Thất là đúng đắn.
Sau khi ra khỏi khách sạn Taj, Khương Vô Vi lại hỏi Jack thêm một chút tình hình về những chiếc chén trà khác, sau đó liền cáo biệt Jack.
Khương Vô Vi gọi điện thoại cho Chu công trước, kể lại quá trình thất thủ cho sư phụ nghe, Chu công ở đầu dây bên kia an ủi anh, "Vô Vi, không sao, rất nhiều chuyện là như vậy, không phải chúng ta đều có thể kiểm soát được, con tiếp theo có dự định gì?"
"Desert Eagle sau khi có được chiếc chén trà này chắc chắn sẽ giống như ấm Cửu Long Phi Thiên lập tức gửi về tổng bộ, con muốn bí mật theo dõi gã, chờ cơ hội ra tay cướp chén trà lại."
Chu công ở đầu dây bên kia im lặng một lát, giống như đang suy nghĩ lời của Vô Vi, sau đó nói: "Vô Vi, con trước tiên đừng ra tay cướp chén trà này, như vậy sẽ bứt dây động rừng. Con lập tức đi châu Âu hội hợp với hai chị em Song Kiều, sau đó tiến hành điều tra chi tiết về tòa lâu đài cổ nơi tổng bộ Phi Ưng tọa lạc."
"Con hiểu rồi, con bay về ngay." Vô Vi lập tức trả lời, anh đoán được kế hoạch của sư phụ, sư phụ muốn là cả bộ ấm Cửu Long Phi Thiên, chứ không chỉ riêng một chiếc chén trà này.
Alan và Alina ở bên cạnh lặng lẽ nhìn Khương Vô Vi gọi điện thoại, Vô Vi cất điện thoại đi rồi nói với hai người: "Alan, chúng ta lập tức ra sân bay, sau đó cậu đi cùng Alina về chỗ sư phụ, tôi có việc khác phải làm."
"Được, tôi nhất định sẽ đưa Alina về trang trại an toàn." Alan đoán Vô Vi chắc chắn có hành động quan trọng, đông người không tiện, Alan hiện tại cũng dần dần hiểu ý những gì Vô Vi làm, cho nên không hỏi nhiều.
Ba người đến sân bay xong liền chia tay mỗi người một ngả.
Khương Vô Vi sở dĩ vội vàng rời đi, cũng là để không cho Desert Eagle biết hành tung của mình. Từ mảnh giấy Lão Thất đưa cho, Vô Vi đoán Desert Eagle rất có thể là sắp xếp Triển Hùng Phi đối phó mình, cho nên thừa dịp bọn họ chưa ra khỏi hội đấu giá, bản thân mau chóng rời khỏi Bắc Mỹ.
Đúng như Khương Vô Vi đoán, Desert Eagle sau khi biết Vô Vi đang cạnh tranh chiếc chén trà này với mình, lập tức bảo Triển Hùng Phi sắp xếp người chằm chằm theo dõi anh.
Chờ đến khi đấu giá được chén trà ngũ sắc về tay, Desert Eagle cuối cùng cũng thở phào một hơi, cục diện căng thẳng vừa rồi chẳng kém gì cuộc chiến trên bàn bàn bạc chút nào, nhưng Desert Eagle ít nhiều cảm thấy có điểm kỳ lạ, tên Khương Vô Vi kia sao lại từ bỏ nhanh như vậy? Qua mấy lần giao鋒 với anh, Desert Eagle rất hiểu chàng trai trẻ này, có ý chí kiên cường tuyệt đối không dễ dàng từ bỏ, lần này không biết là nguyên nhân gì? Trong lòng Desert Eagle có cảm giác chưa thỏa mãn, bỗng nhiên Desert Eagle nảy sinh cảnh giác, chẳng lẽ tiểu tử này có hành động khác?
Desert Eagle càng nghĩ càng cảm thấy không yên tâm, ấn tượng của gã về Khương Vô Vi quá sâu sắc, chàng trai trẻ này giống như oan hồn xua không tan, gã lập tức nói với Triển Hùng Phi: "Cậu lập tức sắp xếp người theo sát Khương Vô Vi cho tôi, nếu có cơ hội thì khử hắn đi, cho dù không diệt được cũng phải bám sát hắn cho tôi, tôi muốn biết hành tung của hắn bất cứ lúc nào."
Cũng giống như Desert Eagle, Triển Hùng Phi cũng vô cùng hiểu Khương Vô Vi, gã luôn hối hận vì không thể thu phục Vô Vi dưới trướng của mình, cho nên biết tại sao Desert Eagle lo lắng, gã lập tức nói với Lão Thất ngồi bên cạnh: "Bám sát Khương Vô Vi, chú ý nghiêm ngặt mọi cử động của hắn, khi cần thiết thì xử lý hắn."
Lão Thất gật đầu liền đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi, sau đó đi đến lối đi bên cạnh giám sát cử động của Khương Vô Vi. Khương Vô Vi từng bất chấp tất cả cứu mạng mình, Lão Thất tuyệt đối không thể trơ mắt nhìn anh bị tổn hại, cho nên lén viết hai chữ nhắc nhở Khương Vô Vi, thấy Vô Vi đi sân bay mua vé máy bay đi châu Âu xong Lão Thất mới yên tâm trở về.
Gặp Triển Hùng Phi xong, Lão Thất trút được gánh nặng nói với gã: "Thằng nhóc đó đi rồi, đi châu Âu, hiện tại đã ở trên máy bay rồi."
Hoa Long Bang ở Bắc Mỹ thực lực rất mạnh, nhưng Khương Vô Vi đi châu Âu thì bọn họ nước xa không cứu được lửa gần, nói thật Triển Hùng Phi từ trong lòng cũng không muốn kết oán với Khương Vô Vi, bởi vì gã cũng không muốn đắc tội đại bang, cho nên cũng có cớ để giao phó với Desert Eagle.
Đợi khi Khương Vô Vi bay đến châu Âu, hai chị em Song Kiều đã đợi anh ở sân bay rồi, hai người nhận được điện thoại của Chu công liền vội vàng chạy tới.
Lên xe xong Tiểu Kiều đã không nhịn được hỏi Khương Vô Vi, "Anh Vô Vi, chị Nham Nham sao không đi cùng anh?"
"À, cha cô ấy bị tai nạn xe, cô ấy về nhà rồi."
"Thế ạ? Cha chị ấy bị thương nặng không?" Thiên Kiều quan tâm hỏi.
Nhắc đến Dương Nham, thần sắc của Khương Vô Vi trở nên trầm trọng, anh khẽ lắc đầu, "Không rõ nữa, từ khi cô ấy đi tôi vẫn luôn không liên lạc được, gọi điện thoại cho cô ấy toàn tắt máy, cô ấy cũng không gọi điện lại, nếu không phải vì chuyện ở đây không đi được, tôi thực sự muốn đi tìm cô ấy."
"Chị Nham Nham sẽ không có chuyện gì đâu, anh không cần quá lo lắng, hơn nữa với sự thông minh lanh lợi của chị ấy thì không có chuyện gì có thể làm khó được chị ấy đâu." Tiểu Kiều vội vàng an ủi Vô Vi.
Thiên Kiều lái xe ở phía trước, từ giọng điệu của Khương Vô Vi nghe ra sự bất an trong lòng anh, thế là chuyển chủ đề hỏi anh, "Anh Vô Vi, sư phụ bảo chúng em đến đón anh, cũng không nói mục đích anh đến đây là gì."
"Tôi lần này đi Bắc Mỹ đã tìm được một chiếc chén trà Cửu Long, không ngờ lại bị Desert Eagle cướp trước, tôi chuẩn bị nhân lúc gã trên đường về tìm cơ hội trộm lại, sư phụ không đồng ý, bảo tôi đến cùng các cô tiến hành điều tra chi tiết về tổng bộ của tổ chức Phi Ưng."
"Sư phụ không nói mục đích điều tra là gì sao?" Thiên Kiều tiếp tục hỏi.
"Không có, tôi đoán ý của sư phụ là bảo chúng ta nắm rõ tình hình tổng bộ Phi Ưng, sau đó lấy cả bộ ấm Cửu Long Phi Thiên ra ngoài." Vô Vi nói đến đây liền hỏi Thiên Kiều, "Các cô thời gian này điều tra ở đây thế nào rồi? Có thu hoạch gì không?"
"Để Tiểu Kiều giới thiệu cho anh nhé." Thiên Kiều khẽ nói.
"Chúng em nhận được điện thoại của anh xong, từ sân bay đã bí mật theo dõi Desert Eagle đến tận sào huyệt của gã." Tiểu Kiều vừa nói vừa mở một cuốn bản đồ ra, sau đó chỉ vào trên đó tiếp tục nói với Khương Vô Vi: "Anh Vô Vi, anh nhìn chỗ này, hồ Konstanz, cũng gọi là hồ Boden, nằm ở biên giới ba nước Thụy Sĩ, Áo và Đức, do ba nước cùng quản lý. Khu vực hồ phong cảnh tuyệt đẹp, vô cùng quyến rũ, ở đây có một bán đảo nhô ra trong hồ, trên bán đảo có một lâu đài cổ xây dựng từ thời Trung cổ, Desert Eagle đã đi vào trong này. Theo điều tra của chúng em, tòa lâu đài này chính là sào huyệt của Phi Ưng. Hồ Boden là hồ chứa nước tự nhiên ở thượng du sông Rhine, vận tải đường thủy thông thương với Thụy Sĩ, Áo và Đức, giao thông đường thủy rất thuận tiện. Quan trọng hơn là vị trí của lâu đài là một khu vực trống quản lý, nằm ở điểm giao hội biên giới ba nước, quản lý đối với nơi này rất mờ nhạt."
"Xem ra bọn họ đã qua tuyển chọn kỹ lưỡng, chủ nhân lâu đài là ai?" Vô Vi lại hỏi.
"Smith Nielro, một chuyên gia khảo cổ nổi tiếng thế giới."
"Mẹ kiếp, hèn chi bọn này lại tinh thông cổ vật như vậy, hóa ra lai lịch không hề nhỏ." Khương Vô Vi không nhịn được chửi thề một câu, quên mất là đang ở trước mặt hai mỹ nữ.
"Smith Nielro khoác lên mình chiếc áo hợp pháp, nhưng ngầm lại làm những việc đáng sỉ nhục, hơn nữa nhiều hành vi của ông ta ở các nước phương Tây không những hợp pháp mà còn được bảo hộ, điều này càng làm tăng thêm nhuệ khí kiêu ngạo của ông ta." Thiên Kiều bổ sung thêm.
"Các cô đã tìm hiểu về bên trong tòa lâu đài này chưa?"
"Chúng em đã vào lâu đài rồi, cũng giống như nhiều lâu đài khác, một số khu vực trong tòa lâu đài này mở cửa cho du khách, du khách có thể vào tham quan, em nghĩ bọn họ làm như vậy cũng là để không gây sự chú ý của mọi người. Nhiều vị trí quan trọng bị cấm vào, cho nên tình hình chi tiết trong lâu đài không được rõ lắm."
Thiên Kiều lái xe đã đi vào vùng núi, ô tô chạy trên đường cao tốc, qua cửa sổ xe nhìn xa xa dãy Alps vừa hùng vĩ tráng lệ lại vừa đẹp đẽ động lòng người, những ngọn đồi cỏ xanh ngắt uốn lượn nhấp nhô nối liền với những đỉnh núi tuyết phủ trắng xóa ở phía xa, trong bóng râm xanh mướt ở sườn núi thỉnh thoảng lại lộ ra những đỉnh tháp nhọn hoắt, giống như những bảo kiếm đâm rách tán ô xanh lớn, đây là đặc trưng mang tính biểu tượng của kiến trúc Gothic, các lâu đài cổ sau thời Trung cổ đa số áp dụng mô hình kiến trúc này.
Các lâu đài thời kỳ đầu ở châu Âu vì nhu cầu quân sự, chủ yếu áp dụng đặc trưng kiến trúc La Mã, đa số là dùng đá xây dựng nên những lâu đài đá kiên cố, phức tạp, toàn bộ kiến trúc dày dặn nặng nề. Thời kỳ sau các quý tộc chủ yếu theo đuổi sự hưởng lạc, đã xây dựng lâu đài thành lâu đài Gothic tinh mỹ, trong lâu đài tăng thêm cửa sổ khảm kính và điêu khắc.
Nhìn xa xa tòa lâu đài cổ ẩn hiện trong rừng núi, Vô Vi tán thưởng nói: "Từ khi chúng ta đi vào vùng núi Alps tôi đã nhìn thấy không dưới bốn năm tòa lâu đài cổ, không ngờ ở đây lại có nhiều lâu đài như vậy."
"Đi tiếp về phía trước anh sẽ nhìn thấy nhiều hơn, toàn bộ châu Âu có vô số các loại lâu đài, có người từng thống kê, chỉ riêng nước Đức đã có gần hai vạn tòa lâu đài lớn nhỏ khác nhau."
Lời của Tiểu Kiều nhắc nhở Vô Vi, anh bỗng nhiên hỏi: "Không biết có nơi nào có thể tra được tư liệu về những lâu đài cổ này không? Ví dụ như phương diện kết cấu kiến trúc, chắc phải có người từng nghiên cứu về những phương diện này chứ."
Thiên Kiều rất đồng tình với ý nghĩ của Khương Vô Vi, cô vừa lái xe vừa nói: "Lâu đài cổ cơ bản đều là những kiến trúc rất quan trọng của địa phương, đến thư viện hoặc phòng tư liệu ở thị trấn địa phương chắc có thể tìm được một số tư liệu."
"Vậy chúng ta trước tiên đến thị trấn gần tòa lâu đài bán đảo đó nhất tìm kiếm thử xem, xem có phát hiện gì không."
Thiên Kiều vừa nói vừa lái xe hướng về một thị trấn nhỏ tên là Zell, ô tô chạy trong vùng núi Alps giống như đi vào trong bức tranh tuyệt đẹp, vùng đất dốc dưới chân núi là những đồng cỏ lớn, từng cụm hoa dại, màu vàng, màu trắng, màu đỏ nở thành một khoảng rực rỡ sắc màu, xen kẽ là những chú bò sữa khoang đen trắng đang thong thả dạo bước gặm cỏ trên bãi cỏ, những ngôi nhà nhỏ mái ngói đỏ đỉnh nhọn trôi bồng bềnh trong biển hoa rực rỡ sắc màu này, khiến người ta không khỏi sinh lòng ngưỡng mộ vô hạn với chủ nhân ngôi nhà nhỏ.
Thực tế Alps có nhiều màu sắc quyến rũ như vậy, không phải là do thiên nhiên đặc biệt ban tặng cho nơi đây. Nơi thấp ở đây tương tự là cây dẻ gai, rừng núi cao hơn cũng giống như những nơi khác là cây vân sam và cây linh sam, ngoài ra chính là cây thông rụng lá và các loại cây bụi. Khí hậu tự nhiên quyết định Alps không thể có điều kiện tự nhiên ưu ái hơn nơi khác, sắc núi tươi tắn rực rỡ như thế này, là vì người dân ở đây biết cách trang điểm cho ngôi nhà của mình, đợi khi ô tô chạy vào thị trấn nhỏ bọn họ muốn tìm, Khương Vô Vi mới hiểu được đạo lý này.
Ô tô chạy trong thế giới giống như cổ tích, xuyên qua những cánh rừng rậm rạp che thiên lấp nhật, bỗng nhiên một thị trấn nhỏ thời Trung cổ xuất hiện trước mắt bọn họ.
Thiên Kiều cười nói: "Thị trấn nhỏ này chính là nơi chúng ta tìm, ở đây cách lâu đài bán đảo chưa đầy một dặm."
Chỉ thấy con phố nhỏ lát đá cuội sạch không một hạt bụi, hai bên đường những ngôi nhà gỗ tường ngoài đều được bọc bằng vỏ cây thông trắng, dưới ánh mặt trời ánh lên những gợn sóng nhấp nhô. Dưới mái hiên treo từng xâu thịt gác bếp, tỏa ra màu sắc hấp dẫn, khiến người ta thèm nhỏ dãi, trong sân sau của mỗi nhà đều xếp những đống củi dùng cho mùa đông ngay ngắn.
Trên thị trấn nhà nhà đều trồng hoa, khắp nơi đều là màu sắc rực rỡ quyến rũ, ngay cả trên bậu cửa sổ của chuồng bò cũng bày những chậu hoa lớn, một khoảng hồng hồng lục lục, khiến người ta hoa cả mắt.
Nhìn thị trấn nhỏ cổ kính yên bình như một khu vườn lớn này, Khương Vô Vi cũng say đắm trong đó, anh ngưỡng mộ nói: "Cư dân ở đây thực sự là quá biết tận hưởng cuộc sống rồi, thần tiên đến đây chắc cũng không muốn rời đi mất."
"Đời sống tinh thần của cư dân thị trấn nhỏ cũng rất phong phú, anh xem nhà thờ, thư viện, trung tâm giải trí cái gì cũng có." Thiên Kiều vừa nói vừa đỗ xe trước một tòa nhà nhỏ, biển hiệu bên đường viết nơi đây chính là thư viện.
"Chúng ta vào thư viện tra một chút, nếu có tư liệu về lâu đài thì chắc được lưu trữ ở đây." Thiên Kiều nói xong liền đi đầu xuống xe.
Khương Vô Vi và Tiểu Kiều đi theo sau Thiên Kiều cùng bước vào thư viện, vào hành lang trong tòa nhà, Vô Vi chú ý thấy sàn gỗ vuông dưới chân được cọ xát vừa sáng vừa bóng, hơn nữa còn lõm xuống không ít, từ độ mài mòn của sàn gỗ mà xem, tòa thư viện này chắc phải có lịch sử hàng trăm năm rồi.
Ba người đi vào phòng mượn sách, có lẽ là vì thời gian, bên trong lại không có độc giả nào, chỉ có một người phụ nữ trung niên ngoài năm mươi tuổi, thân hình đã phát tướng, dáng vẻ là quản thủ thư viện ở đây thấy bọn họ đi vào, nhiệt tình niềm nở chào hỏi bọn họ bằng tiếng Đức.
Thiên Kiều cũng dùng tiếng Đức nói với quản thủ thư viện: "Xin chào bà, chúng cháu là lưu học sinh học ngành kiến trúc, đang tiến hành nghiên cứu về lâu đài cổ, không biết ở chỗ bà có tư liệu kiến trúc về tòa lâu đài bán đảo phía trước thị trấn nhỏ không ạ?"
"Ồ, tôi không rõ lắm, cái này cần phải tìm kiếm, nếu các cháu không phiền ngồi đợi một lát, tôi rất sẵn lòng giúp các cháu tìm kiếm thử xem. Vì thời gian quá lâu rồi, có lẽ cần chút thời gian." Quản thủ thư viện nhiệt tình nói.
"Không sao ạ, cảm ơn bà." Thiên Kiều mỉm cười nói, cô đối với tinh thần kính nghiệp của người ở đây rất kính phục.
Khương Vô Vi không biết tiếng Đức, một câu cũng không nghe hiểu bọn họ nói gì, khẽ hỏi Tiểu Kiều, "Chị của cô nói gì với quản thủ thư viện thế?"
"Quản thủ thư viện nói giúp chúng ta tìm kiếm thử xem, vì tư liệu lưu trữ thời gian quá lâu rồi, cần tốn chút thời gian. Ngoài ra bà ấy cũng không rõ lắm liệu có tư liệu về phương diện này không."
"Ồ, chị của cô nói tiếng Đức tốt thật đấy, các cô còn biết ngôn ngữ nào nữa?" Vô Vi khâm phục nói.
"Hì hì... Chị em chính là thiên tài ngôn ngữ, em kém chị ấy một chút, mấy loại ngôn ngữ chủ yếu của châu Âu này, tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Đức, tiếng Tây Ban Nha đều có thể nghe hiểu."
"Kinh, lợi hại thế, tôi chỉ biết mỗi tiếng Anh, lúc nào rảnh dạy tôi với nhé, xem ra gọi các cô là sư tỷ là không sai rồi." Vô Vi dùng giọng điệu khoa trương nói.
"Không vấn đề gì, sau này anh làm đồ đệ của em là được." Tiểu Kiều nói đùa.
Thiên Kiều đi tới ngồi đối diện hai người, nói với Tiểu Kiều: "Bớt đùa lại đi, để sư phụ biết thế nào cũng gõ đầu em đấy, không biết lớn nhỏ gì cả."
Khương Vô Vi nhìn hai chị em như hoa như ngọc cười nói: "Chúng ta quen biết nhau thời gian dài như vậy, tôi đối với hai cô vẫn chưa biết gì cả, có thể kể câu chuyện của hai cô được không."
"Cái này không được đâu, sự riêng tư của con gái không thể tùy tiện kể cho người khác nghe được, trừ phi..." Tiểu Kiều nói đến đây bỗng nhiên dừng lại không nói nữa.
"Trừ phi cái gì..." Vô Vi tò mò hỏi cô.
Cánh tay của Thiên Kiều đặt trên bàn đọc sách, dùng ánh mắt trách móc liếc Tiểu Kiều một cái, rồi cười nói với Vô Vi: "Anh Vô Vi, anh đừng nghe nó nói bậy, trong miệng nó không có câu nào là nghiêm túc cả, chỉ biết hi hi ha ha thôi."
Ba người nói cười, không biết không hay đã trôi qua gần một tiếng đồng hồ, bà thím tây béo múp míp mới bê mấy cuốn sách dày khổ 16 đến bên cạnh bọn họ, rất ái ngại nói với bọn họ: "Thật xin lỗi, bắt các cháu phải đợi lâu như vậy, tôi chỉ tìm được mấy cuốn này thôi, tư liệu gốc về lâu đài cổ đã không còn nữa, những thứ này là tư liệu để lại khi tiến hành tu sửa lâu đài sau này, không biết có giúp ích gì được cho các cháu không?"
Thiên Kiều vội vàng đỡ lấy sách, rất cảm kích nói: "Cảm ơn, cảm ơn bà nhiều lắm, có những thứ này là đủ rồi."
Khương Vô Vi lật mở một trong những cuốn sách đã ố vàng, phát hiện bên trong lại có bản vẽ kết cấu chi tiết của lâu đài bán đảo, anh phấn khởi nói: "Tốt quá rồi, trong này lại có bản vẽ bên trong của lâu đài, có thứ này thì không lo không cướp được ấm Cửu Long Phi Thiên về rồi."
Hai chị em Song Kiều vội vàng ghé sát lại, ba người cùng nhau tỉ mỉ nghiên cứu kết cấu bên trong của lâu đài bán đảo...
---❊ ❖ ❊---
Khương Vô Vi và hai chị em Song Kiều ở trong phòng tư liệu của thư viện thị trấn nhỏ tên là Zell, đã tra cứu được bản vẽ kết cấu kiến trúc của lâu đài bán đảo, Tiểu Kiều dùng máy ảnh kỹ thuật số chụp lại toàn bộ bản vẽ, cô vừa chụp vừa thông qua cáp truyền dữ liệu nhập tư liệu vào máy tính xách tay.
Thiên Kiều thao tác máy tính thành thạo, nhanh chóng tiến hành xử lý tư liệu. Vô Vi ở bên cạnh nhìn hai chị em phối hợp ăn ý, mỉm cười khẽ nói: "Không ngờ hai vị sư tỷ chuyên nghiệp thế, sắp bắt kịp gián điệp chuyên nghiệp rồi."
Mắt Thiên Kiều nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, không chớp mắt nói: "Tiến hành xử lý bản vẽ, có thể tái hiện lại dưới hình thức không gian ba chiều, rất có ích cho hành động bước tiếp theo của chúng ta."
Khương Vô Vi từ lần đầu tiên gặp Song Kiều đến nay cũng đã hơn nửa năm rồi, nhưng thời gian tiếp xúc thực tế với hai chị em họ lại vô cùng ít, ngoài việc cùng Thiên Kiều liên thủ đánh bại Desert Eagle, biết kỹ thuật đánh bạc của họ siêu đẳng, các phương diện khác thực sự là không biết gì cả. Vừa rồi thấy Thiên Kiều nói chuyện lưu loát bằng tiếng Đức với quản thủ thư viện, bây giờ lại tinh thông phần mềm máy tính như vậy, khiến Khương Vô Vi tự thấy hổ thẹn không bằng.
"Cô nói xem bọn họ có tiến hành cải tạo lại lâu đài không?" Vô Vi nhìn những bản vẽ đã ố vàng này hỏi Thiên Kiều.
"Tôi nghĩ bọn họ đã coi nơi này làm sào huyệt thì chắc chắn sẽ tiến hành trang trí lại lâu đài, tối thiểu cũng lắp đặt thêm một số thiết bị phòng hộ an ninh và thiết bị giám sát, nhưng kết cấu tổng thể của lâu đài sẽ không có biến đổi lớn, ví dụ như chỗ này." Thiên Kiều nói đến đây dừng thao tác bàn phím, dùng ngón tay chỉ vào màn hình hiển thị cho Vô Vi xem.
"Tất cả các lâu đài cổ đều có một đặc điểm chung, phía dưới của chúng đều có kết cấu địa hạ phức tạp, như tầng hầm và đường hầm dưới lòng đất, lâu đài bán đảo này cũng không ngoại lệ, những vị trí này có nhiều đường hầm dưới lòng đất thông suốt bốn phương tám hướng."
Khương Vô Vi theo ngón tay của Thiên Kiều, nhìn thấy trên bản vẽ có mấy đường hầm dọc ngang đan xen, không chú ý nhìn còn tưởng là hành lang.
"Những đường hầm dưới lòng đất này là để sử dụng khi kháng cự quân địch tấn công, thuận tiện cho việc di chuyển bên trong lâu đài, có cái là dùng để thoát hiểm..." Thiên Kiều vừa thao tác vừa giới thiệu cho Khương Vô Vi.
Khương Vô Vi nghe đến đây bỗng nhiên có một ý nghĩ lóe lên trong đầu, anh vội vàng hỏi: "Đường hầm dưới lòng đất dùng để thoát hiểm của chủ nhân lâu đài chắc chắn là thông ra bên ngoài, cô tra xem tòa lâu đài này có đường hầm như vậy không."
"Không vấn đề gì." Thiên Kiều quay sang nói với Tiểu Kiều ở bên cạnh: "Em tìm bản vẽ cấu trúc ngầm của lâu đài trước đi, xem có đường nào thông ra bên ngoài không."
Rất nhanh, Tiểu Kiều đã đưa một xấp bản vẽ cho Thiên Kiều: "Tìm thấy rồi, tấm này chắc là nó đấy."
Thiên Kiều nhận lấy, xem xét kỹ lưỡng một lát rồi nói với Khương Vô Vi: "Đúng là có một đường hầm ngầm như vậy."
"Lối ra của đường hầm nằm ở đâu?" Vô Vi vội vàng hỏi.
"Hình như là thông ra hồ Bodensee, tốt nhất là nên đến thực địa khảo sát một chuyến."
Khương Vô Vi trầm tư một lát, tự lẩm bẩm: "Không biết có thể thông qua đường hầm này để vào trong cổ lâu không?"
Song Kiều đương nhiên hiểu được dự tính của Khương Vô Vi, Thiên Kiều khẽ nói: "Chúng ta tranh thủ làm xong việc ở đây, sau đó men theo bản vẽ ra bờ hồ tìm kiếm xem có phát hiện được lối ra không."
Một tiếng sau, chị em Song Kiều đã sao chép toàn bộ bản vẽ cổ lâu vào máy tính, sau đó trả lại tài liệu cho quản lý thư viện, liên tục cảm ơn rồi rời đi.
Hai chị em Song Kiều đã ở thị trấn nhỏ này vài ngày nên khá thông thuộc đường lối. Sau khi lên xe, Tiểu Kiều lái thẳng đến một nhà nghỉ ven đường trong thị trấn, thuê hai phòng nghỉ để ổn định chỗ ở trước. Những việc tiếp theo phải tiến hành trong bí mật, họ cần để xe lại đây.
Ba người không kịp nghỉ ngơi, lập tức rời khỏi nhà nghỉ. Thị trấn này thường xuyên có những khách du lịch như họ, nên hành động của cả ba không thu hút sự chú ý của mọi người.
Họ ra khỏi thị trấn, băng qua cánh rừng để đến bờ hồ Bodensee. Nước hồ trong vắt có thể nhìn thấy những thảm tảo xanh mướt dưới đáy, từng đàn cá bơi len lỏi giữa làn tảo uốn lượn, hễ bị động là lập tức lặn mất tăm không dấu vết.
Thiên Kiều mở máy tính xách tay, bắt đầu tìm kiếm dọc theo bờ hồ. Sau khi đi được một quãng về phía lâu đài, Thiên Kiều dừng bước, cô quan sát môi trường xung quanh rồi nói với Khương Vô Vi: "Theo bản vẽ hiển thị, lối ra của đường hầm nằm ngay gần đây."
Khương Vô Vi nhận ra địa hình ở đây cao hơn hẳn so với nơi họ vừa đi qua. Chỉ cách bờ hồ vài mét là bìa rừng, những tán cây cổ thụ sum suê, tuổi đời đều trên trăm năm.
Khương Vô Vi nhận lấy ống nhòm từ tay Tiểu Kiều, nói với hai chị em: "Hai em đợi một lát, anh leo lên cây quan sát xem sao." Nói xong, anh đi đến dưới một cây vân sam cao lớn, hai tay bám vào thân cây, hai chân lấy đà, thoăn thoắt mấy cái đã leo tót lên trên. Việc leo cây đối với Vô Vi rất dễ dàng, lúc nhỏ quanh khu doanh trại không có cây cổ thụ nào mà anh không leo được. Những cây đó đa phần là bạch đàn nhập khẩu thân cao vỏ nhẵn, khó leo hơn thế này nhiều.
Cách mặt đất mười mấy mét, Khương Vô Vi đã nhìn thấy đỉnh nhọn của tháp lâu đài qua kẽ lá, cách chỗ họ khoảng hai trăm mét. Anh leo thêm vài mét nữa, rồi dùng ống nhòm quan sát một lúc.
Sau khi tuột xuống đất, Khương Vô Vi đi ra bờ hồ, đứng trên một tảng đá sát mép nước để quan sát tình hình. Nước hồ ở khu vực này sâu hơn hẳn những chỗ khác, sâu thẳm một màu đen ngòm không thấy đáy. Anh quay đầu nói với Thiên Kiều: "Lối ra đường hầm chắc chắn ở quanh đây, anh đoán khả năng cao nhất là nằm dưới nước."
Thiên Kiều cũng đồng ý với nhận định của Vô Vi, bởi khu vực này mặt đất chủ yếu là đá tảng, mà nước hồ lại khá sâu, giấu lối ra dưới nước là khó bị phát hiện nhất.
"Hay là chúng ta kiếm một bộ đồ lặn để xuống dưới xem sao?" Tiểu Kiều hỏi hai người.
"Hôm nay muộn rồi, em thấy chúng ta cứ về thị trấn trước, sáng mai mang thẳng dụng cụ lặn qua đây, anh thấy thế nào anh Vô Vi?" Thiên Kiều hỏi ý kiến của Vô Vi.
Khương Vô Vi nghĩ nếu bây giờ quay lại thị trấn lấy dụng cụ lặn rồi vòng lại thì trời đã tối, thế là gật đầu đồng ý với ý kiến của Thiên Kiều: "Được, chạy cả ngày ai cũng mệt rồi, về nghỉ ngơi một đêm, mai lại tới."
Sáng hôm sau, họ đến khu nghỉ dưỡng ven hồ thuê một chiếc xuồng máy và thiết bị lặn. Ở đây trang bị đủ loại dụng cụ cho khách du lịch thám hiểm, thậm chí cả máy quay dưới nước và đèn pha chống nước cũng có sẵn. Ba người cải trang thành khách thám hiểm, lái xuồng đến vùng hồ cần tìm kiếm.
Khương Vô Vi và Tiểu Kiều mặc đồ lặn, đeo bình dưỡng khí, đeo kính lặn, chân vịt, ống thở vào. Sau khi chuẩn bị sẵn sàng, Tiểu Kiều cầm đèn pha chống nước, Vô Vi mang theo máy quay dưới nước, cả hai cùng lặn xuống. Thiên Kiều ở lại trong khoang xuồng chăm chú nhìn vào màn hình giám sát, quan sát hình ảnh dưới nước truyền về.
Có lẽ do nước từ tuyết tan trên dãy Alps chảy vào hồ nên nước rất lạnh, càng xuống sâu càng buốt, cả hai đều không nhịn được mà rùng mình mấy cái. Lặn xuống chưa đầy mười mét, họ đã nhìn thấy một cửa hang đen ngòm trên vách đá bên cạnh, cao hơn ba mét, rộng khoảng hai mét. Cửa hang có hình thù kỳ dị không đều, giống như cái miệng khổng lồ của một con quái vật đang há ra, trông cực kỳ âm u đáng sợ trong làn nước lạnh lẽo.
Nhìn hình dạng cửa hang, cảm giác đầu tiên của Khương Vô Vi là đây không phải do con người đục đẽo, mà là một hang đá tự nhiên.
Hai người từ từ bơi đến cạnh cửa hang. Bên trong tối đen như mực, không nhìn rõ thứ gì. Tiểu Kiều bật đèn pha lên, một luồng sáng mạnh rọi thẳng vào bóng tối trong hang, rồi cô bơi dẫn đầu vào trong.
Vào trong hang, có lẽ do dòng nước xói mòn nên không gian bên trong rất rộng. Tiểu Kiều vừa chậm rãi bơi vừa dùng đèn pha rọi sang hai bên, thỉnh thoảng có vài con cá không tên bị giật mình phóng vụt qua người họ. Đúng như Khương Vô Vi suy đoán, những vách đá lồi lõm gồ ghề chứng minh đây là một hang động tự nhiên, càng bơi vào sâu hang càng mở rộng và dốc dần lên trên, đi được mười mấy mét thì đường hầm đã nhô lên khỏi mặt nước.
Hai người nhận ra dưới chân đã được sửa sang thành các bậc thang, dẫm lên rất trơn trượt. Họ tháo chân vịt ra, vịn vào vách đá từ từ bước lên cạn.
Sau khi lên bờ, hai người tháo ống thở ra. Phải nhịn nói suốt bấy lâu làm Tiểu Kiều bức bối phát điên, vừa nhả ống thở ra là cô đã liến thắng: "Bí chết đi được, anh Vô Vi, xem ra chúng ta tìm đúng chỗ rồi, nơi này chắc chắn thông đến lâu đài."
"Nhưng bây giờ chúng ta không qua được, em nhìn phía trước đi." Vô Vi ra hiệu cho Tiểu Kiều rọi đèn về phía trước.
Chỉ thấy cách đó không xa có một bức tường chặn đứng toàn bộ đường hầm. Hai người đi tới, bức tường được xây bằng những phiến đá hình chữ nhật dài khoảng năm sáu mươi phân, rộng hơn ba mươi phân, chỉ chừa lại một lỗ thông gió vuông vức khoảng mười phân ở phần trên.
Khương Vô Vi đứng tấn, nói với Tiểu Kiều: "Em giẫm lên đùi anh leo lên xem phía sau bức tường có gì?"
Tiểu Kiều đứng lên đùi Vô Vi thì vừa vặn nhìn được vào lỗ thông gió. Cô giơ cao chiếc đèn pha trong tay, rọi luồng sáng qua lỗ, rồi nghiêng đầu ghé mắt nhìn vào trong.
"Bên trong cũng giống bên này, là một hang đá tối thui không có gì cả." Tiểu Kiều quan sát một lát rồi nói.
"Được rồi, em xuống đi." Vô Vi vừa nói vừa bế Tiểu Kiều từ trên đùi mình xuống, rồi nói tiếp: "Bây giờ có thể khẳng định đường hầm này thông tới lâu đài, bức tường này xây lên nhiều nhất là mười năm."
"Sao anh biết bức tường mới xây mười năm? Em chẳng nhìn ra được." Tiểu Kiều tò mò hỏi.
"Vì anh học chuyên ngành khảo cổ, nên nhìn một cái là biết thời gian hoàn thành của nó. Nếu anh đoán không lầm, tổ chức Phi Ưng cũng mua lại tòa cổ lâu này vào mười năm trước." Khương Vô Vi khẳng định chắc nịch.
Vừa nói, Khương Vô Vi vừa dùng tay sờ soạng những phiến đá lớn trên tường. Các mạch đá khít rịt vào nhau, đến một lưỡi dao mỏng cũng khó lòng lách vào: "Tiểu Kiều, lúc em leo lên có nhìn thấy bức tường dày bao nhiêu không?" Vô Vi vừa xem xét vừa hỏi.
"Khoảng chừng này." Tiểu Kiều dùng hai tay ướm thử, trông chừng dày khoảng một thước.
"Nói vậy thì mỗi phiến đá này nặng xấp xỉ một trăm ký, mạch đá khít thế này muốn phá tường thật sự không dễ dàng, nếu phía sau tường còn có bê tông cốt thép thì càng khó hơn."
"Vậy phải làm sao đây?" Tiểu Kiều khẽ hỏi.
"Chúng ta cứ về trước, bàn bạc với Thiên Kiều rồi tính tiếp." Nói đoạn, Vô Vi xách máy quay dưới nước lên, xỏ chân vịt vào rồi cùng Tiểu Kiều lặn xuống nước một lần nữa.
Thiên Kiều từ trong khoang xuồng bước ra, thấy hai người nổi lên mặt nước liền đỡ lấy thiết bị từ tay họ, giúp cả hai leo lên xuồng. Vào đến khoang, không cần nói nhiều, Thiên Kiều qua màn hình giám sát đã nhìn rõ mồn một tình hình dưới nước.
"Xem ra đường hầm bí mật này thông tới lâu đài là chuyện chắc chắn, nhưng làm sao để phá vỡ bức tường kiên cố đó mới là vấn đề." Khương Vô Vi vừa dùng khăn lau nước trên đầu vừa nói với Thiên Kiều.
"Họ xây bức tường kiên cố này càng chứng minh đường hầm liên thông với bên trong lâu đài. Mục đích làm vậy đương nhiên là để ngăn chặn có người xâm nhập vào lâu đài từ đường hầm." Thiên Kiều đăm chiêu nói.
"Có thể dùng thuốc nổ đánh sập nó không?" Tiểu Kiều chợt hỏi.
Khương Vô Vi cười nói: "Đương nhiên là được, chỉ sợ người trong lâu đài nghe thấy thôi. Nếu thế thì dù có nổ tung được cũng vô dụng, ngược lại còn rút dây động rừng."
"Chúng ta về nhà nghỉ trước đi, về rồi bàn bạc kỹ hơn." Thiên Kiều nói với hai người.
"Đành vậy." Khương Vô Vi đi khởi động xuồng máy, lái trở lại khu nghỉ dưỡng. Sau đó, ba người lái xe trở về nhà nghỉ trong thị trấn.
Sau khi bàn bạc, ba người quyết định tận dụng thời gian mở cửa của lâu đài để vào trong thám thính trước. Để du khách hiểu và trải nghiệm độ kiên cố của công trình, một số lâu đài mở cửa phần hầm ngầm cho khách vào tham quan tự do.
Để tránh gây chú ý, Tiểu Kiều ở lại, Vô Vi và Thiên Kiều đóng giả làm một cặp tình nhân đi đến cổ lâu. Trước khi xuất phát, hai người đối chiếu bản vẽ với hình ảnh ba chiều do Thiên Kiều phục dựng, ghi nhớ nằm lòng cấu trúc bên trong lâu đài. Chuẩn bị xong xuôi, sáng hôm sau cả hai đi bộ từ thị trấn đến lâu đài.
Dù là thuộc sở hữu tư nhân hay nhà nước, các tòa cổ lâu có tính đại diện đều định kỳ mở cửa cho công chúng. Nhiều lâu đài tư nhân được cải tạo thành bảo tàng tư nhân để trưng bày các loại sưu tập và tác phẩm nghệ thuật cá nhân, nhằm mục đích giao lưu và quảng bá.
Lâu đài Bán Đảo dù xét về quy mô tổng thể hay nghệ thuật kiến trúc đều thuộc hàng hiếm có trong số các cổ lâu ở vùng này. Đặc biệt là phong cách kiến trúc La Mã kiên cố, dày dặn từ thuở sơ khai, sau đó trong quá trình xây dựng thêm lại có một số phần áp dụng phong cách Gothic. Vì vậy, tòa lâu đài này pha trộn cả hai hình thức kiến trúc, giúp nó vừa hùng vĩ tráng lệ lại vừa tinh xảo xa hoa, những lâu đài khác trong vùng không thể nào sánh bằng.
Hôm nay đúng vào dịp cuối tuần, du khách đến thị trấn đông hơn hẳn mấy ngày trước. Nhiều người muốn đến thị trấn Trung Cổ này để tìm lại những ký ức xưa cũ. Một số người đi xe cắm trại đến, đậu xe trong rừng hoặc bên hồ rồi vui chơi thỏa thích suốt hai ngày.
Trên đường đến lâu đài, hai người bắt gặp từng tốp khách du lịch thong thả tản bộ. Vô Vi nghĩ người đông thế này càng dễ trà trộn, giúp họ không bị chú ý.
Đến gần lâu đài mới càng cảm nhận rõ khí thế hùng vĩ của nó. Cổng thành, tường thành và lâu đài hòa làm một thể, khác xa so với những gì Vô Vi tưởng tượng về cổ lâu. Trong tư duy của anh vốn mang đậm dấu ấn của những bức tường thành Trung Quốc, còn cổng thành ở đây lại gắn liền với tháp canh, đồng thời liên kết chặt chẽ với các công trình khác.
Lúc mới xây dựng, lâu đài cũng có sự phân chia tường trong và tường ngoài, khoảng trống ở giữa dùng để ngăn chặn kẻ thù tấn công vào trong. Về sau, do lâu đài đã mất đi chức năng phòng ngự nên không còn phân chia tường trong tường ngoài nữa, toàn bộ các công trình trong lâu đài được liên kết với nhau một cách hữu cơ, tạo thành một cấu trúc bên trong như một mê cung.
Để tránh du khách bị lạc đường, nhiều nơi có đặt biển chỉ dẫn tinh xảo. Từ khoảnh khắc đặt chân vào cổ lâu, người tham quan như bước vào đường hầm thời gian. Những hành lang xây bằng đá tảng hình chữ nhật không hề có bất kỳ sự trang trí nào, mang lại cảm giác mộc mạc, trầm mặc nguyên bản. Hai bên hành lang trưng bày những bộ giáp sĩ và đao kiếm thời Trung Cổ. Đi tiếp theo biển chỉ dẫn là các khu trưng bày cổ vật được phân loại rõ ràng: tranh chữ, gốm sứ, ngọc khí, trang sức vàng bạc, còn có cả các gian hàng triển lãm phân theo từng quốc gia và khu vực khác nhau.
Nhờ kiến thức chuyên môn khảo cổ học sâu rộng, Khương Vô Vi nhận ra các hiện vật trưng bày trong cổ lâu tuy không phải là cổ vật cực kỳ quý hiếm, nhưng đều là đồ thật 100%. Vô Vi biết chủ nhân cổ lâu sẽ không bày những thứ thực sự có giá trị ra đây cho du khách thưởng lãm miễn phí, nên sự chú ý của anh không đặt ở những thứ này.
Sau khi vào lâu đài, Khương Vô Vi phát hiện ra nhiều nơi không hề thấy bóng dáng cảnh vệ, nhưng tất cả hành lang và các địa điểm quan trọng đều ngầm lắp đặt thiết bị giám sát. Hầu như cứ cách vài mét lại có một camera, nhiều nơi lắp cửa an ninh, hành lang dài bên trong cứ cách một quãng lại có thiết bị ngăn cách, hơn nữa hai bên hành lang và tất cả các phòng trưng bày hiện vật đều lắp thiết bị báo động hồng ngoại. Tuy chúng được ngụy trang rất khéo léo nhưng vẫn không qua được mắt Khương Vô Vi.
Nhìn bề ngoài, bên trong lâu đài có vẻ rất yên bình và lỏng lẻo, nhưng Vô Vi có thể cảm nhận được sự canh phòng cẩn mật bên trong. Anh khoác tay Thiên Kiều, giống như một cặp tình nhân lẫn trong đám đông du khách, nhưng mắt hai người thỉnh thoảng lại quét qua xung quanh.
Đi đến một lối xuống cầu thang, Khương Vô Vi để ý thấy có tấm biển chỉ dẫn cho biết từ đây có thể xuống tham quan đường hầm ngầm của lâu đài, bên cạnh còn có bảng giới thiệu ngắn gọn, súc tích về cấu trúc phần ngầm.
Vô Vi chỉ tay về phía lối xuống cầu thang, ra hiệu xuống dưới xem thử. Đúng lúc này, một nhân viên mặc đồng phục đi tới, thấy hai người muốn xuống tham quan đường hầm ngầm liền thân thiện nhắc nhở họ chú ý, mặt đất một số khu vực bên dưới khá trơn trượt, đề phòng bị ngã.
Hai người cảm ơn rồi đi xuống theo những bậc thang đá rộng lớn. Ngay lập tức, một luồng khí lạnh toát ùa vào mặt. Xuống đến đáy, cấu trúc bên dưới giống hệt như trên bản vẽ, đường hầm ngầm tỏa đi khắp các ngả. Họ đi dọc theo lối đi có đèn trần, mỗi khi đến một ngã rẽ đều có biển báo nhắc nhở không được đi vào những lối đi không có ánh sáng để tránh bị lạc bên trong.
Khương Vô Vi kinh ngạc trước việc những người xây dựng lâu đài thuở trước đã tốn biết bao nhân lực và vật lực, chỉ riêng phần ngầm này đã là một công trình vô cùng đồ sộ. Vô Vi có thể nhận ra một số lối đi là được cải tạo từ các hang động ngầm tự nhiên.
Khi ngước lên quan sát phần trần của lối đi, Khương Vô Vi chợt nhận ra một hiện tượng. Toàn bộ cấu trúc ngầm, thậm chí nhiều nơi ở phía trên cũng vậy, cả tòa lâu đài cơ bản được xây bằng những khối đá lớn. Để giữ lại vẻ nguyên sơ, hầu hết các khu vực đều không ốp lát trang trí, vì thế dây điện của đèn trần, dây nối của camera giám sát bao gồm cả một số đường dây truyền dữ liệu khác đều lộ ra ngoài, được ghim cố định trên vách đá.
Nhìn thấy cảnh này, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Khương Vô Vi. Anh liền khẽ nói với Thiên Kiều: "Được rồi, chúng ta quay về thôi." Thiên Kiều đoán chắc chắn Vô Vi đã có phát hiện mới, im lặng đi cùng anh quay trở ra.