Sứ Mệnh Bí Mật - Tử Chiến Bắc Mỹ

Sứ Mệnh Bí Mật - Tử Chiến Bắc Mỹ

Lượt đọc: 47 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1
Tuyệt địa phản kích

❊ ❊ ❊

Khương Vô Vi tiếp nhận di mệnh của người thầy quá cố là nhà khảo cổ học Âu Dương Minh Bác, bí mật tìm kiếm cách mở ra kho báu của Sấm Vương. Theo lời trăn trối của thầy, muốn giải mã được bí mật kho báu thì phải tìm được sư thúc Mục Thiên Tích. Vì lẽ đó, Khương Vô Vi đơn thương độc mã xông vào thành phố bài bạc Las Vegas.

Ngay từ khi mới đến Las Vegas, Khương Vô Vi đã liên tiếp gặp phải nhiều chuyện ngoài ý muốn, kết oán với tổ chức Phi Ưng - một tập đoàn buôn lậu cổ vật quốc tế, nhưng đồng thời cũng kết giao được với những người bạn tốt như Dương Nham, Robert và Alun, đồng thời bái Đánh Thánh Chu Công làm sư phụ.

Dưới sự giúp đỡ của Chu Công và Robert, Khương Vô Vi đã giành chức vô địch giải đấu Poker thế giới. Để thực hiện lời hứa khi cứu Alun, Khương Vô Vi cùng ba người bạn thân đến Vancouver. Thế nhưng, điều anh không ngờ tới là tổ chức Phi Ưng cũng đuổi cùng giết tận đến tận đây, thuê Hells Angels - băng đảng xã hội đen lớn nhất Bắc Mỹ để ám sát anh, và sát hại Robert trong một cuộc tập kích.

Cái chết của Robert đã thổi bùng ngọn lửa thù hận trong lòng Khương Vô Vi. Để bảo vệ Dương Nham khỏi bị tổn thương, anh đành nén đau đuổi cô đi, sau đó cùng Alun bắt tay vào điều tra kẻ đứng sau màn hậu trường.

Vài ngày trước, trong số sáu sát thủ của băng xã hội đen phục kích nhóm Khương Vô Vi trong rừng, đã bị anh tiêu diệt bốn tên, hai tên may mắn trốn thoát. Một trong hai tên đó chính là kẻ từng sỉ nhục Vương Cơ và bị Khương Vô Vi dùng bài Poker bắn chấn thương "chỗ hiểm". Hai gã hoảng hốt trốn vào sâu trong rừng, theo một con đường khác mò về tổng bộ của Hells Angels ở ngoại ô thành phố.

Trước khi chạy về câu lạc bộ xe mô tô, hai gã này đã bàn bạc trước lý do để tự bào chữa cho mình. Thừa biết không hoàn thành nhiệm vụ sẽ bị thủ lĩnh trừng phạt, thậm chí mất mạng như chơi, sự tàn nhẫn và vô tình của Ferguson thì ai trong băng cũng rõ.

Sau khi phái sát thủ đi, thủ lĩnh băng Hells Angels là Ferguson và tay sai đắc lực của tổ chức Phi Ưng là Desert Eagle ngồi chờ tin tức trong câu lạc bộ xe mô tô. Trong mắt họ, việc khử vài người Trung Quốc trên địa bàn của Hells Angels là việc cực kỳ dễ dàng, dễ như trở bàn tay. Thế nhưng họ không ngờ rằng, sáu sát thủ đi mà chỉ có hai tên lếch thếch trở về.

Hai gã thoát chết loạng choạng lao vào văn phòng. Vừa nhìn thấy bộ dạng nhếch nhác của chúng, Ferguson và Desert Eagle đã đoán ra được tám chín phần mười, nhưng trong lòng vẫn không khỏi nghi ngờ kết quả.

Ferguson sa sầm mặt, không chút biểu cảm, đôi mắt bắn ra tia nhìn hung ác như sói, chăm chăm nhìn hai kẻ bại trận mà không nói một lời. Bản mặt gã vốn đã giống như người chết, lúc này lại càng thêm đáng sợ.

"Sếp... nghe chúng em giải thích..." Hai gã bị Ferguson nhìn đến mức tim đập chân run, da đầu tê dại, sợ tới mức líu lưỡi không nói nổi một câu hoàn chỉnh.

Vài phút sau, Ferguson mới chậm rãi lên tiếng: "Các người đừng nói với tôi là đã thất thủ nhé?"

"Chúng em... chúng em... gặp phải đối thủ quá mạnh. Theo tình báo có được trước đó, chúng em phục kích trên đường họ về sòng bạc, không ngờ trên xe của họ có đến bảy tám tên vệ sĩ của Đại Bang đi theo. Chúng đều trang bị súng trường tấn công và tiểu liên, hỏa lực cực mạnh. Tuy chúng em bắn chết được mấy đứa, nhưng... nhưng bên mình cũng chết mất bốn người... Hai đứa em phải liều mạng phá vòng vây chạy về báo tin cho sếp..."

"Vệ sĩ của Đại Bang hộ tống họ! Chẳng lẽ thằng nhóc Trung Quốc đó thực sự cấu kết với Đại Bang rồi?" Ferguson nghiêm giọng hỏi.

"Nửa chữ cũng không sai, sếp không tin cứ việc cử người đi điều tra..." Tên bị Khương Vô Vi đả thương vội vàng thanh minh.

Nghe thấy vậy, Ferguson lập tức im lặng. Gã cảm thấy việc này bắt đầu khó giải quyết, đắc tội với Đại Bang tuyệt đối không phải chuyện đùa. Gã biết rõ người của Đại Bang phần lớn là cựu quân nhân có kinh nghiệm thực chiến, trong đó không thiếu những lính đặc nhiệm cực kỳ lợi hại. Những kẻ này khi động thủ thì một chấp cả trăm, làm việc dứt khoát sạch sẽ không để lại dấu vết, rất ít băng đảng dám chọc vào họ. Hơn nữa, người Trung Quốc trong Đại Bang có tinh thần dân tộc cực kỳ cao, chuyên đứng ra bảo kê cho đồng hương.

Ferguson lẳng lặng phẩy tay cho hai tên kia lui ra, trong lòng bắt đầu tính toán cách giải quyết vấn đề hóc búa này.

Hai gã thoát chết như trút được gánh nặng, vừa lui ra khỏi văn phòng vừa lén lau mồ hôi lạnh trên mặt, thầm mừng rỡ vì giữ được mạng sống.

Sự im lặng của Ferguson khiến Desert Eagle bất mãn. Nhận ra Ferguson có vẻ đang bó tay chịu trói, gã khó chịu nói: "Ferguson, đừng quên tôi đã trả cho ông một triệu USD tiền thù lao rồi. Nếu ông vi phạm hợp đồng không hoàn thành nhiệm vụ, ông phải bồi thường gấp đôi."

Desert Eagle lên tiếng cảnh báo Ferguson vì gã thừa hiểu, nếu lần này không hoàn thành nhiệm vụ thì khó mà ăn nói với ông chủ. Hành động tập kích thất bại cũng khiến Desert Eagle nôn nóng bất an, gã đã mất một bàn tay vì Khương Vô Vi, không thể mất thêm bàn tay còn lại.

Ferguson không chỉ cân nhắc chuyện đền tiền. Nếu nhận lời mà làm hỏng việc, sau này gã sẽ không còn chỗ đứng trong giới nữa. Giới giang hồ cũng coi trọng uy tín, nếu thất thủ thì sau này chẳng ai dám tìm đến họ, bởi công việc của họ tuyệt đối không được phép sai sót. Gã suy nghĩ kỹ một lát, bỗng nảy ra một ý kiến, một độc kế hình thành trong đầu, khiến khóe môi gã nở một nụ cười hiếm hoi.

"Có cách rồi sao?" Desert Eagle thấy Ferguson mỉm cười, đoán là gã đã có diệu kế.

Ferguson gật đầu, chậm rãi nói: "Đối thủ lớn nhất của Đại Bang ở đây không phải là Hells Angels chúng ta, mà là người Đông Nam Á. Hai băng nhóm này trên khắp Bắc Mỹ vốn như nước với lửa. Chỉ cần kích động cuộc chiến giữa Tân Bang Đông Nam Á và Đại Bang, thì Đại Bang sẽ không còn tâm trí đâu mà bảo vệ nhóm Khương Vô Vi nữa, lúc đó chúng ta ra tay chẳng phải dễ như trở bàn tay sao..."

"Làm sao để kích động tranh chấp giữa hai băng đảng đó?" Desert Eagle vội hỏi.

"Chuyện này quá đơn giản, chỉ cần bỏ ra chút tiền bảo người Đông Nam Á xử bắn hai người Trung Quốc ngay trên địa bàn của Đại Bang là xong chuyện." Ferguson thản nhiên nói.

"Chúng chịu nghe lời ông thế sao?" Desert Eagle tỏ vẻ nghi ngờ.

"Ông quá thiếu hiểu biết về mâu thuẫn giữa tụi nó rồi. Không có chúng ta thì bọn Đông Nam Á cũng luôn muốn khô máu với Đại Bang. Giờ chúng ta vừa chi tiền vừa làm chống lưng cho chúng, lũ nghèo kiết xác Đông Nam Á đó cầu còn không được. Đám người châu Á này lúc nào cũng thích tranh quyền đoạt vị, cướp đất giành địa bàn." Ferguson đầy tự tin khẳng định.

"Tôi không quan tâm ông dùng thủ đoạn hay phương pháp gì, chỉ mong lần này đừng làm tôi thất vọng nữa." Trong lúc nói chuyện, Desert Eagle cũng ngầm tính toán cho riêng mình. Gã nghĩ nếu đúng như lời Ferguson nói, tốt nhất gã nên âm thầm tiếp xúc với Tân Bang Đông Nam Á một chút. Nếu chúng có thể dọn dẹp Khương Vô Vi giúp gã thì quá tốt, có thêm một con đường là có thêm một sự bảo đảm.

Trong lúc Ferguson và Desert Eagle đang tích cực móc nối với Tân Bang Đông Nam Á, thì Khương Vô Vi và Alun cũng bắt đầu hành động trả thù.

Vô Vi và Alun đều khoác áo măng tô đen rộng thùng thình để che giấu vũ khí mang theo người. Họ đeo kính râm bản lớn, lái chiếc xe dã ngoại Land Rover Range Rover màu đen của Trương Lỗi hướng về phía ngoại ô.

Theo chỉ dẫn của Trương Lỗi, có một quán bar nằm ở thị trấn nhỏ gần ngoại ô, nơi đây thường là tụ điểm tụ tập của thành viên băng Hells Angels. Sau những màn đua xe điên cuồng, chúng thường tụ tập thành nhóm ba nhóm năm đến quán bar này để đập phá gầm rú.

Đến thị trấn nhỏ, họ dễ dàng tìm thấy quán bar đó. Alun đỗ xe ở ven đường cách quán bar hơn một trăm mét. Vô Vi rướn người lấy chiếc ống nhòm do Trương Ức Lỗ chuẩn bị sẵn ở ghế sau, bắt đầu giám sát khách ra vào quán bar.

Nhìn dòng người ra vào từ xa, Alun có chút lo lắng hỏi: "Đại ca, nhiều người ra vào quán bar như vậy, anh có nhận ra gã đó không? Hai người mới chỉ chạm mặt có một lần."

"Ngay cả một con ruồi lướt qua mắt anh còn nhận ra được, huống chi là một con người. Hồi học trung học, anh đi theo một nhà vô địch võ thuật trong quân đội của bố anh để học đấm bốc. Để luyện nhãn lực, anh phải dang thẳng hai tay sang hai bên, hai cổ tay bị dây thừng buộc chặt vào hai cái cây hai bên. Sư phụ đấm thật nhanh vào trán anh, vì thân người không thể cử động nên anh chỉ có thể lắc đầu né tránh sang hai bên. Dùng phương pháp này để luyện nhãn lực và tốc độ phản xạ, lần nào anh cũng bị đánh đến mức đầu óc quay cuồng. Nhưng cuối cùng, mắt anh dù có vật gì bay sát sạt cũng không hề chớp lấy một cái, không thứ gì có thể thoát khỏi tầm mắt anh."

"Vãi thật, ông ấy không có thù oán gì với anh chứ? Em nghe cứ như là tra tấn tội phạm vậy." Alun không kìm được tặc lưỡi nói.

"Sao có thể chứ, chú ấy tên là Mã Đào, là cấp dưới của bố anh, cũng là người sư phụ đầu tiên của anh. Bình thường chú ấy tốt với anh lắm, chỉ là lúc huấn luyện thì cực kỳ nghiêm khắc, toàn đánh thật thôi. Bây giờ nghĩ lại thật may mắn nhờ có sự huấn luyện nghiêm khắc đó, nếu không giờ anh có còn sống nổi hay không cũng chưa biết."

Giám sát chưa được bao lâu thì có hai nhóm người chạy mô tô phân khối lớn kéo đến. Dù đều là thành viên của Hells Angels nhưng không có kẻ họ cần tìm.

Hai người kiên trì giám sát suốt hai ngày trời vẫn không thấy gã kia xuất hiện. Đến sáng ngày thứ ba, Alun bắt đầu sốt ruột, nôn nóng hỏi Vô Vi: "Đại ca, gã chúng ta cần tìm liệu có phải không đến đây mà đi quán bar khác không? Nếu vậy thì chúng ta công cốc rồi."

"Phương pháp của chúng ta là ôm cây đợi thỏ, phải thật kiên nhẫn. Giống như thợ săn đi săn vậy, phần lớn là đọ sức chịu đựng với con mồi. Anh tin gã này nhất định sẽ xuất hiện." Vô Vi tràn đầy tự tin nói.

Hai người đang trò chuyện thì từ xa có tiếng gầm rú của năm sáu chiếc mô tô phân khối lớn chạy tới. Những kẻ trên xe đứa nào đứa nấy béo như lợn, mặc áo gile da đen đồng bộ, sau lưng in hình đầu lâu đội mũ lông vũ đặc trưng. Chúng đỗ xe vào bãi xe trước cửa quán bar, sau đó vung vẩy cánh tay ngông nghênh đi vào trong. Nhìn thần thái coi trời bằng vung của chúng là biết ngay người của băng Hells Angels.

Khương Vô Vi giơ ống nhòm quan sát kỹ lưỡng mấy kẻ này, anh hạ thấp giọng đầy phấn khích nói với Alun: "Mẹ kiếp, thằng ranh con cuối cùng cũng xuất hiện rồi, gã thứ hai chính là kẻ chúng ta cần tìm."

Vừa nói Khương Vô Vi vừa đưa ống nhòm cho Alun, rồi quay người lấy từ trong túi xách ở khoảng trống ghế sau ra một khẩu súng ngắn M1911. Đây là loại súng có thời gian phục vụ lâu nhất trong quân đội Mỹ, cỡ đạn 9mm có sức công phá cực lớn. Anh lên đạn rồi giắt súng vào bao da dưới nách bên trái.

Sau đó, anh lấy thêm một khẩu tiểu liên mini MP7 treo dưới cánh tay bên phải. Khương Vô Vi chọn MP7 vì nó có hỏa lực mạnh lại dễ mang theo, có thể mang trên người gọn gàng như súng ngắn, khi cần thiết vẫn có thể một tay thao tác nổ súng.

Vô Vi kéo vạt áo măng tô che kín khẩu MP7. Sau khi chuẩn bị xong xuôi, anh nói với Alun: "Sau khi anh vào quán bar mười phút, em hãy lái xe đến đỗ ngay trước cửa quán bar để đón anh."

"Rõ rồi." Alun gật đầu dứt khoát.

Vô Vi đẩy cửa xe bước xuống, theo thói quen chỉnh lại vạt áo, rồi sải bước vững chãi đi về phía quán bar. Mũ cao bồi, kính râm bản rộng, áo măng tô đen, trông anh giống như hiệp khách Zorro trong truyền thuyết, tỏa ra khí chất uy nghiêm và chính trực.

Bước vào quán bar, Khương Vô Vi đứng ở cửa quét mắt nhìn một vòng bên trong. Sảnh lớn chật ních những kẻ ăn mặc kỳ dị, không khí vẩn đục nồng nặc mùi khói xì gà và hơi rượu, những kẻ ồn ào gào thét tạo nên những âm thanh hỗn tạp hòa cùng tiếng nhạc chát chúa, mang lại cảm giác như đang ở dưới địa ngục.

Mấy cô nàng phục vụ mặc váy bò siêu ngắn lách qua khoảng không gian chật hẹp giữa các bàn, thỉnh thoảng để lộ cặp mông trắng ngần và chiếc quần lọt khe sặc sỡ. Lũ sâu rượu bên cạnh chốc chốc lại đưa bàn tay bẩn thỉu vỗ bồm bộp lên cặp mông đầy đặn của họ, khiến các cô nàng rú lên giả tạo, còn đám đàn ông thì cười rộ lên khoái chí...

Giữa cảnh tượng hỗn loạn đó, Vô Vi đã phát hiện ra mục tiêu của mình. Ở chiếc bàn phía cuối quầy bar, mấy gã vừa vào đang ngồi đó, cô phục vụ vừa bưng mấy vại bia lớn đặt lên bàn của chúng.

Sự xuất hiện của Vô Vi lập tức thu hút sự chú ý của một cô nàng phục vụ lẳng lơ. Cô ta lướt tới, bộ ngực đẫy đà dán chặt vào người Vô Vi, ghé bờ môi tô son đỏ chót sát tai anh, nũng nịu nói: "Trai đẹp, anh mới đến lần đầu à? Cần em phục vụ gì không?"

Vô Vi ghét bỏ dùng tay gạt cô ta ra, không nói một lời đi thẳng vào trong. Anh đi tới góc quầy bar gần nhóm người kia nhất, ngồi lên chiếc ghế cao, nói với nhân viên pha chế: "Cho chai bia."

Vô Vi liếc nhìn mấy thành viên băng Hells Angels bên cạnh, chúng đang bưng những cốc bia to như cái xô nhỏ lên tu ừng ực. Kẻ Vô Vi cần tìm đang ngồi đối diện anh. Gã có bộ râu quai nón rậm rạp, thân hình vạm vỡ như một con gấu xám. Vô Vi đang nghĩ cách làm sao để lôi gã này ra ngoài. Thể hình của gã phải nặng tới một trăm rưỡi ký, đánh ngất rồi kéo ra ngoài chắc chắn sẽ tốn rất nhiều sức.

Khương Vô Vi xoay người quét mắt nhìn quán bar một vòng, nhìn thấy dãy xe mô tô đỗ ngoài cửa sổ, anh bỗng nảy ra ý hay. Anh rút tờ mười đô la ném lên quầy bar, rồi quay người bước ra ngoài.

Đến bãi đỗ xe trước quán bar, Khương Vô Vi đi tới bên cạnh dãy xe mô tô của băng Hells Angels. Anh giơ chân đạp mạnh vào chiếc mô tô đầu tiên.

Sáu bảy chiếc mô tô đỗ sát nhau đổ rạp xuống như những quân cờ domino, chiếc này va vào chiếc kia ngã nhào.

Vô Vi rút khẩu M1911 từ bao da dưới nách ra, nhắm thẳng vào bình xăng của một chiếc mô tô nổ súng liên tiếp. Xăng tràn ra ngoài, chiếc mô tô bùng cháy dữ dội kèm theo một tiếng oanh vang dội, ngay sau đó ngọn lửa lan sang thiêu rụi những chiếc xe bên cạnh. Bãi đỗ xe trong nháy mắt biến thành một biển lửa. Lửa cháy ngùn ngụt làm nổ tung bình xăng của vài chiếc mô tô khác, tạo ra những tiếng nổ cực kỳ kinh hoàng.

Những kẻ đang uống rượu trong quán bar bị tiếng nổ làm giật mình, thi nhau lao ra ngoài, nhưng ngọn lửa quá dữ dội khiến không ai dám lại gần.

Mấy tên Hells Angels phát hiện xe mô tô của mình bị phá hủy, gào rú nhảy dựng lên như lũ chó dại. Nhìn sáu bảy chiếc xe đang chìm trong biển lửa, mấy gã bất lực chỉ biết chửi rủa điên cuồng: "Giết nó đi! Thằng chó nào to gan lớn mật dám đốt xe của tao..."

Khương Vô Vi đã lùi ra xa mười mấy mét, nhìn mấy con chó dại đang lồng lộn mà khẽ vỗ tay, khóe môi nở nụ cười khinh bỉ.

Thấy điệu bộ đắc ý của Khương Vô Vi, mấy gã kia lập tức đoán ra chính anh là kẻ đã phá hủy xe của chúng. Hai tên gầm rú lao thẳng về phía Vô Vi.

Khương Vô Vi đứng im bất động, bình thản nhìn hai gã. Đợi đến khi chúng lao sát tới gần, anh đột ngột xoay người, một chân quét ngang một vòng từ phía sau. Chiếc ủng chiến thuật nện thẳng vào đầu hai gã, đá văng cả hai ngã nhào ra đất.

Cùng với hai tiếng gào thảm thiết, hai gã to xác như hai con gấu đen vụng về ngã rầm xuống đất, tứ chi chổng lên trời nằm im hồi lâu không bò dậy nổi.

Mấy tên còn lại thấy vậy liền thọc tay vào trong áo định rút vũ khí.

Ngay khi chân quét của Khương Vô Vi vừa tiếp đất, tay phải anh đã nâng khẩu MP7 treo dưới nách lên. Súng tiểu liên MP7 vừa có thể cầm hai tay quét bắn, vừa có thể một tay tác chiến như súng ngắn, cực kỳ linh hoạt.

Chưa đợi mấy tên kia kịp rút vũ khí ra, súng của Vô Vi đã nổ. Đoành đoành đoành... Một loạt đạn cày xuống ngay sát dưới chân chúng. Khói xanh bốc lên từ mặt đất khiến mấy tên sợ hãi nhảy dựng lên lùi lại mấy bước như đang múa ba lê.

Khương Vô Vi chĩa họng súng đen ngóm vào chúng, tay còn lại ra hiệu đầy khinh miệt bảo chúng hạ vũ khí xuống. Những kẻ này thừa hiểu nếu phản kháng chỉ có con đường chết, liền ngoan ngoãn ném súng xuống đất, giơ hai tay lên đầu.

Đúng lúc này, Alun lái chiếc Range Rover lao tới. Tiếng phanh rít chói tai vang lên, thân xe đồ sộ đỗ xịch ngay sau lưng mấy gã. Alun cầm súng ngắn nhảy xuống xe, đứng chặn phía sau chúng.

Khương Vô Vi dùng họng súng tiểu liên chỉ vào gã râu quai nón. Alun hiểu ý Vô Vi, lặng lẽ đi vòng ra sau lưng gã, nện mạnh báng súng vào gáy gã khiến gã đổ gục xuống đất bất tỉnh nhân sự. Những tên còn lại nghe thấy tiếng động sợ hãi dạt sang hai bên, lo sợ người tiếp theo sẽ là mình.

Alun cúi người dồn hết sức bình sinh kéo gã béo phì đang ngất xỉu ra sau xe, mở cửa sau rồi nhét gã vào trong, sau đó đóng sầm cửa lại.

Mấy tên Hells Angels còn lại bị Vô Vi chĩa súng vào người, không một ai dám nhúc nhích. Chúng không hiểu vì sao hai người Trung Quốc này lại bắt cóc đồng bọn của mình, chỉ biết trương mắt nhìn đồng bọn bị tống lên xe.

Vô Vi chĩa súng vào chúng, nghiêm giọng ra lệnh: "Quay lưng lại hết cho tao, nhanh lên!" Nói rồi anh bước tới, nhặt những khẩu súng ngắn chúng ném dưới đất, ném từng khẩu một vào đống lửa đang cháy rừng rực.

Thấy Alun đã yên vị trên xe, Khương Vô Vi vẫn chĩa súng về phía mấy tên kia, lùi dần về phía chiếc Range Rover rồi nhanh chóng mở cửa nhảy lên xe.

Chiếc xe dã ngoại đồ sộ gầm rú lao vút đi, hướng thẳng ra ngoại ô thị trấn. Lũ Hells Angels vì xe mô tô đã bị đốt sạch nên chỉ biết trơ mắt nhìn chiếc Land Rover biến mất ở phía cuối con đường...

Nửa tiếng sau, Alun lái xe vào một nhà máy bỏ hoang. Nơi đây hoang vu hẻo lánh, xung quanh toàn là tường đổ nát và cỏ dại mọc um tùm. Chiếc xe chạy thẳng vào trong phân xưởng rộng lớn rồi mới dừng lại. Đường đi lối lại thông thạo thế này chứng tỏ hai người đã chọn địa điểm từ trước.

Khương Vô Vi và Alun xuống xe, đi ra phía sau mở cửa cốp. Gã bị Alun đập ngất vẫn nằm co quắp bất động trong xe như một con lợn chết.

Alun thấy vậy lo lắng nói: "Vãi thật, không lẽ em lỡ tay đập chết gã rồi chứ?" Vừa nói cậu vừa đưa tay lên mũi gã thử dò xét, rồi lập tức chửi thề: "Mẹ kiếp, vẫn còn thở, thằng này đang giả vờ chết..."

"Treo gã lên trước đã rồi tính." Khương Vô Vi nói rồi lấy sợi dây thừng chuẩn bị sẵn dưới ghế sau ra, trói chặt tay chân gã lại chỉ trong vài động tác.

Sau đó hai người khiêng gã đến dưới một ròng rọc ở gần đó, dùng móc sắt móc vào sợi dây trói chân rồi kéo gã treo ngược lên.

Bị xoay chuyển thế này, gã béo tỉnh táo lại hoàn toàn. Gã vẫn chưa hiểu vì sao mình lại bị treo ngược ở đây, căng thẳng nhìn quanh quất. Khi nhìn thấy hai người Trung Quốc đang đứng mỉm cười nhìn mình, gã lập tức hiểu ra sự tình.

Gã ngoại quốc ngạo mạn này lại không biết sống chết là gì, mở miệng chửi bới ầm ĩ: "Lũ khốn kiếp, tụi da vàng các người dám chọc vào Hells Angels sao? Các người chán sống rồi à, mau thả tao xuống, nếu không tao sẽ khiến các người chết không toàn thây..."

Ở Bắc Mỹ, chọc vào Hells Angels chẳng khác nào tự rước họa vào thân, không chết cũng mất nửa mạng, thảo nào gã lại hung hăng như vậy. Nhưng hai người trước mặt gã tuyệt đối không thèm chấp trò này.

"Hì hì... Đại ca, thằng này đang chửi tụi mình kìa, có cần cho nó biết tay không?" Alun cười híp mắt bước lên phía trước.

Cậu nắm chặt nắm đấm nện một cú thật mạnh vào má gã. Không ngờ nắm đấm đập trúng răng gã đau điếng, Alun vội rụt tay lại xoa nắn, kêu oai oái: "Mẹ kiếp, đau chết mất..."

Cú đấm của Alun làm gã béo đu đưa qua lại như quả lắc đồng hồ, gã gầm rú như dã thú rồi chửi bới tục tĩu: "Lũ khốn, đợi người của tao đến sẽ băm vằm tụi mày ra, đuổi sạch lũ da vàng ra khỏi nơi này."

Khương Vô Vi không thèm để ý đến tiếng gào thét của gã. Anh nhìn quanh một vòng, phát hiện bên cạnh có một nửa cái thùng phuy rỗng bỏ hoang liền nảy ra ý kiến. Anh chỉ vào nửa cái thùng phuy nói với Alun: "Alun, vần cái thùng phuy kia đặt ngay dưới gã này đi, hôm nay chúng ta chơi trò nướng heo quay sống, xem gã còn sủa được nữa không..."

"Ha ha, ý kiến hay đó." Alun chạy lại lăn cái thùng phuy đặt ngay dưới người gã béo, rồi đi gom ít thanh gỗ, bìa các-tông dễ cháy chất xung quanh thùng phuy, cười híp mắt chờ lệnh của Vô Vi.

Gã bị treo ngược tuy không hiểu tiếng Trung của Vô Vi và Alun, nhưng nhìn hành động của Alun là gã hiểu ngay bọn họ định làm gì. Ánh mắt gã hiện rõ vẻ sợ hãi, nhưng miệng vẫn cứng: "Lũ lợn này, mau thả tao xuống, nếu không người của tao biết được sẽ băm tụi mày ra cho chó ăn..."

"Thả mày xuống cũng được, nhưng trước tiên hãy khai ra, tại sao tụi mày lại phục kích bọn tao?" Vô Vi chậm rãi hỏi.

"Tao không biết mày đang nói cái gì, tao cũng không quen tụi mày..." Gã béo sống chết không chịu thừa nhận.

"Mẹ kiếp, sắp chết đến nơi rồi mà mày vẫn còn cứng họng..." Khương Vô Vi giận dữ mắng một câu, sau đó thả lỏng sợi dây thừng trên ròng rọc xuống một đoạn, nói với A Luân: "A Luân, xé háng quần nó ra, xem thằng nhóc của nó có phải bị bài Tây của tao găm trúng không."

"Rõ." A Luân cười hi hi tiến lại gần. Vô Vi hạ gã này xuống một đoạn, tay A Luân vừa vặn chạm vào phần khóa quần phía trước của gã.

A Luân kéo khóa quần gã ra trước, sau đó hai tay nắm lấy hai bên mép khóa, dùng sức xé mạnh, làm rách toạc cả háng quần, rồi giật phăng cả quần lót của gã ra. Một túm lông lá lộ ra, bộ phận sinh dục của gã quả nhiên đang được quấn băng gạc.

"Mẹ kiếp, tụi bay muốn làm gì..."

A Luân như không nghe thấy tiếng hét của gã, phấn khích quay đầu lại nói với Khương Vô Vi: "Đại ca, anh nhìn xem, 'thằng nhóc' bẩn thỉu của gã này quả nhiên bị thương rồi, còn đang băng bó kìa."

"Mày có thể nói cho tao biết thằng nhóc của mày bị thương vì cái gì không?" Khương Vô Vi nhìn gã to xác như gấu đang treo ngược đầu xuống đất hỏi.

"Đó là bị một con điếm cắn, liên quan gì đến mày?"

Khương Vô Vi lập tức nổi giận trước câu trả lời của gã. Anh căm ghét nhất loại người xúc phạm đồng bào của mình, đặc biệt là phụ nữ. Anh đột ngột đứng phắt dậy, đi đến chỗ buộc dây thừng, dùng sức kéo mạnh vài cái, kéo gã này lên cao cách mặt đất hơn hai mét, nói lớn với A Luân: "Châm lửa, nướng thằng khốn này cho tao, xem nó cứng họng được bao lâu..."

"Có ngay, ha ha..." A Luân lập tức châm lửa vào tấm bìa các-tông vụn rồi ném vào thùng dầu, sau đó thả thêm các thanh gỗ vào. Ban đầu khói đen bốc lên nghi ngút, khiến gã kia sặc sụa ho liên tục, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng.

Rất nhanh sau đó, ngọn lửa bùng lên từ thùng dầu, khiến gã treo lơ lửng bên trên không tài nào chịu nổi. Lửa càng lúc càng bốc cao, bất ngờ táp trúng mái tóc rủ xuống của gã làm nó cháy xém, phát ra những tiếng xèo xèo, mùi khét lẹt lan tỏa trong không khí.

Gã bị treo bên trên giãy giụa kịch liệt như một con chạch, thái độ cứng rắn lúc trước biến mất không còn tăm hơi, lớn tiếng van xin: "Tôi nói... tôi nói... mau dời cái thùng lửa bên dưới đi... nóng chết tôi mất..."

A Luân liếc nhìn Vô Vi, thấy Khương Vô Vi gật đầu, bèn bước đến bên thùng dầu, dùng chân đạp vào phần dưới của chiếc thùng đã nóng rực, đẩy nó ra xa.

"Nói đi, tại sao lại tấn công chúng tôi?" Khương Vô Vi bước lại gần gã hỏi.

"Có người chi tiền thuê đại ca của chúng tôi xử lý một người tên Khương Vô Vi trong số các người..."

"Người thuê các người là kẻ thế nào?" Khương Vô Vi vội vàng truy hỏi.

"Tôi cũng không rõ thân phận của người đó, chỉ có đại ca mới biết thông tin cụ thể về khách hàng..."

"Xem ra mày vẫn chưa muốn nói thật." Khương Vô Vi nói lớn với A Luân: "A Luân, kéo thùng dầu lại đây."

"Khoan đã... để tôi nghĩ xem..." Gã kia lập tức la hét đầy sợ hãi, "Tôi vô tình nghe Ferguson gọi người đó là 'Desert Eagle', không biết đó là tên thật hay biệt danh của gã."

Nghe thấy bốn chữ "Desert Eagle", Khương Vô Vi lập tức hiểu ra. Hóa ra là gã này giở trò sau lưng. Đáng lẽ mình phải nghĩ đến gã sớm hơn, ngoài gã ra thì không ai lại ra tay tàn độc với mình như vậy.

"Ferguson là ai?" Khương Vô Vi tiếp tục hỏi.

"Là đại ca của băng Hells Angels chúng tôi ở Vancouver. Những gì biết tôi đã nói hết rồi, xin các anh thả tôi xuống đi." Gã ra sức van xin.

"Vậy gã Desert Eagle và Ferguson hiện đang ở đâu?" Khương Vô Vi tiếp tục hỏi.

"Lúc chúng tôi rời câu lạc bộ, bọn họ đều ở văn phòng trên tầng hai, giờ có còn ở đó hay không thì tôi không biết."

A Luân nhìn Vô Vi, hăm hở hỏi: "Giờ tính sao đại ca?"

"Nợ máu phải trả bằng máu, đến câu lạc bộ Hells Angels tính sổ với đám khốn kiếp đó." Vô Vi nghiến răng thốt ra từng chữ.

"Được, vậy còn gã này thì sao?" A Luân chỉ vào gã đang bị treo hỏi.

"Thả nó xuống rồi mang theo, tao còn có việc cần dùng." Khương Vô Vi vừa nói vừa bước đến bên xe mở cửa sau, lấy ra một quả lựu đạn từ trong chiếc túi xách đặt dưới ghế sau.

Lúc này A Luân đã hạ gã bị treo trên ròng rọc xuống. Vô Vi bước đến trước mặt gã, vén áo gã lên, dùng dây thừng buộc chặt quả lựu đạn vào sau lưng gã, rồi buộc một sợi dây mảnh vào chốt giật của quả lựu đạn. Sau khi chuẩn bị xong xuôi, Vô Vi cầm sợi dây mảnh nối với chốt lựu đạn nói: "Bây giờ dẫn chúng tôi đi tìm Ferguson. Nếu mày giở trò, tao chỉ cần giật nhẹ một cái, 'đoàng' một tiếng là mày đi gặp Chúa đấy, hiểu chưa?"

Gã kia sợ đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, cái uy phong lúc trước đã bay biến đi đâu mất, vội vàng gật đầu lia lịa: "Hiểu, tôi hiểu rồi..."

"Tốt, bây giờ mày vẽ sơ đồ cấu trúc bên trong câu lạc bộ mô tô cho tao, đặc biệt là phòng của Ferguson." Vô Vi nói xong liền đưa cho gã một đoạn dây kẽm, bảo gã vẽ sơ đồ mặt bằng câu lạc bộ lên mặt đất.

Sau khi nắm rõ tình hình tổng hành dinh của Hells Angels, Khương Vô Vi áp giải gã lên xe dã ngoại, lao thẳng về phía tổng hành dinh của bọn chúng.

---❊ ❖ ❊---

Câu lạc bộ Hells Angels nằm ở ngoại ô Vancouver, chỉ cách xa lộ số 21 khoảng hơn trăm mét. Đó là một tòa nhà nhỏ ba tầng sơn màu đỏ, phía trước là một bãi đỗ xe nhỏ, phía sau là một khoảng sân nhỏ được bao quanh bởi bức tường cao hai mét.

A Luân lái chiếc Land Rover lao đến trước tòa nhà, phanh gấp ngay trước cửa chính. Khương Vô Vi vội vã dặn dò: "Cậu lái xe ra phía trước đợi tôi, nếu nghe thấy tiếng súng thì lao vào ứng cứu."

"Tôi vào cùng anh..." A Luân chưa kịp nói xong đã bị Vô Vi ngắt lời.

"Không được, nếu xe bị chúng khống chế thì chúng ta sẽ không có đường lui. Cậu bắt buộc phải giữ xe, lấy tiếng súng làm tín hiệu, nghe tiếng súng thì lái xe tới ngay." Khương Vô Vi nói xong liền mở cửa nhảy xuống xe. Ngón tay trái của anh móc vào sợi dây mảnh nối với chốt lựu đạn, đồng thời tay kia khóa chặt cổ tay gã tù binh, hai người rảo bước đi thẳng vào tòa nhà.

Bên trong cửa chính là một đại sảnh, một bên có quầy bar dài hơn ba mét. Ngồi trên những chiếc ghế tròn cao cạnh quầy bar là ba gã đàn ông vạm vỡ mặc áo ghi-lê da đang uống bia. Ở hai bên đại sảnh kê những chiếc ghế sofa da, vài gã khác đang nằm ngả nghiêng trên đó.

Năm sáu gã nằm trên sofa chính là những kẻ bị Khương Vô Vi đốt xe mô tô. Sau khi quá giang xe trở về câu lạc bộ, bọn chúng đã bị Ferguson mắng cho một trận lôi đình, cả đám đang ngồi đó hậm hực. Ở khắp khu vực Bắc Mỹ này chưa từng có ai dám đối xử với Hells Angels như vậy, thế mà hiện tại bọn chúng thậm chí còn không biết đối phương là ai.

Mấy gã đang bàn bạc cách tìm kẻ đã chơi xỏ mình, chợt thấy hai người bước vào từ cửa chính. Một trong hai người chính là gã đồng bọn bị bắt đi, chỉ có điều mái tóc gã xoăn tít trên đỉnh đầu như vừa bị uốn, khuôn mặt đen nhẻm trông cực kỳ khôi hài.

Bên cạnh gã là một thanh niên người Hoa mặc áo măng-tô, chính là kẻ đã đốt xe mô tô của bọn chúng. Năm sáu gã lập tức bật dậy như lò xo, xoay người tìm vũ khí. Vũ khí của bọn chúng đã bị Khương Vô Vi ném vào đống lửa, nên bọn chúng vội vàng lao vào trong quầy bar lôi ra súng ngắn, dao găm, có gã còn cầm cả ống sắt, nhanh chóng bao vây hai người vào giữa đại sảnh.

Khương Vô Vi giật nhẹ gã tù binh đang giữ trong tay, nói nhỏ: "Bảo bọn chúng tránh ra, nếu không mày biết hậu quả thế nào rồi đấy!"

"Các người... các người tránh ra hết đi, tôi phải đưa anh ta đi gặp đại ca..."

Đám người bao vây không hề nhúc nhích. Đây là sào huyệt của bọn chúng, ngay cả một con chó sủa ở nhà mình cũng dữ tợn hơn bình thường, huống chi là đám côn đồ này. Vì thế bọn chúng hoàn toàn cậy thế không sợ hãi. Một gã vung vẩy con dao găm nói với Khương Vô Vi: "Nhóc con, không ngờ mày lại tự dẫn xác đến đây. Đốt xe mô tô của tao, món nợ này mày muốn tính thế nào?"

Gã bị Khương Vô Vi khống chế gầm lên đầy bất an: "Tụi bay tránh ra hết cho tao, tao... trên người tao có bom..."

Nghe thấy có bom, đám đông bao vây bất giác lùi lại vài bước, ánh mắt lộ vẻ kinh hoàng, không biết phải làm sao.

Khương Vô Vi tay trái khóa chặt cổ tay gã tù binh, tay phải đút trong túi áo măng-tô nắm chặt báng khẩu MP7. Gương mặt anh lạnh lùng không nói một lời, áp giải con tin từ từ di chuyển về phía cầu thang cạnh quầy bar.

Vô Vi vừa bước đi vừa dùng ánh mắt liếc nhìn qua tròng kính râm. Từ hai bên kính, anh có thể quan sát được tình hình phía sau. Dù đầu không quay nhưng mọi động tĩnh trong đại sảnh đều không thoát khỏi tầm mắt của anh.

Đến lối lên cầu thang, Vô Vi tiến lên trước một bước, để gã con tin che chắn phía sau cho mình, đồng thời tay phải rút khẩu MP7 ra chĩa thẳng lên trên, chậm rãi bước lên tầng hai.

Phía trên là một hành lang dài. Khương Vô Vi biết văn phòng của Ferguson nằm ở cuối hành lang. Anh ghé mắt nhìn qua, hành lang vắng lặng không một bóng người. Cửa văn phòng của Ferguson là loại cửa hai cánh khép hờ, không nhìn rõ tình hình bên trong.

Khương Vô Vi cũng không chắc Ferguson có ở trong hay không, anh ngoái đầu nhìn xuống cầu thang, thấy đám người dưới đại sảnh đã cầm vũ khí phong tỏa lối xuống.

Vô Vi lôi gã con tin rảo bước nhanh về phía văn phòng của Ferguson. Vừa đến cửa đã nghe thấy tiếng cười lả lơi của phụ nữ từ bên trong vọng ra, anh đoán chắc chắn Ferguson đang ở trong.

Khương Vô Vi dùng chân nhẹ nhàng đẩy cửa ra, rồi cầm súng lao nhanh vào trong. Trong phòng chỉ có một nam một nữ. Khương Vô Vi đoán người đàn ông chắc chắn là Ferguson, nghĩa là Desert Eagle không có ở đây.

Người này chính là Ferguson. Gã đang ôm một ả đàn ông bán khỏa thân lẳng lơ trên sofa hưởng lạc. Bất ngờ thấy hai người đàn ông xông vào, họng súng đen ngòm chĩa thẳng về phía mình, ả phụ nữ ở trần phía trên hốt hoảng nhảy dựng lên khỏi lòng Ferguson, cuống cuồng dùng hai tay che ngực, kinh sợ nhìn hai kẻ đột nhập.

Ferguson xứng đáng là một ông trùm băng đảng, đối diện với họng súng của Vô Vi gã vẫn giữ được sự bình tĩnh. Gã gượng dậy, liếc nhìn Khương Vô Vi một cái, sau đó ngạo mạn cầm ly rượu trên bàn trà trước mặt lên, ngửa cổ uống cạn, cố tỏ ra bình tĩnh hỏi: "Mày là ai? Có biết làm thế này sẽ nhận hậu quả gì không?"

Khương Vô Vi thấy thái độ ngạo mạn của gã thì ngọn lửa giận trong lòng bùng lên. Anh chẳng thèm đáp lời, chĩa súng bắn vài phát vào bàn trà trước mặt Ferguson. Chai rượu và ly rượu vỡ tan tành. Ferguson giật nảy mình nhảy dựng lên, vẻ ngạo mạn lập tức biến thành sự kinh hoàng.

"Mày... mày là ai? Muốn làm gì?" Ferguson lắp bắp sợ hãi, ả phụ nữ bên cạnh thì ôm đầu hét lên rồi trốn sau ghế sofa.

"Tao chính là Khương Vô Vi, người mà mày phái sát thủ đến ám sát. Hôm nay tao đến để đòi nợ máu cho người anh em đã khuất..." Vô Vi vừa nói vừa nâng khẩu súng lên.

"Đừng... đừng bắn... Không phải tôi muốn giết anh, là người của tổ chức Flying Eagle muốn giết anh... Không liên quan đến tôi..." Ferguson run rẩy giơ hai tay lên van xin, nỗi sợ hãi khiến gã không thể nói tròn câu, hoàn toàn mất đi vẻ bình tĩnh lúc nãy. Qua các băng đảng lớn, gã quá hiểu người Hoa. Nhìn bề ngoài có vẻ ôn hòa nhưng một khi đã nổi giận thì còn đáng sợ hơn sư tử.

"Gã Desert Eagle đi đâu rồi?" Khương Vô Vi lạnh lùng hỏi.

"Tôi không rõ, gã vừa rời khỏi đây chưa đầy một tiếng, tôi cũng không biết gã đi đâu..." Ferguson vừa nói, một tay vừa lén lút thò vào bên hông sofa, bất ngờ rút ra một khẩu súng ngắn định nổ súng.

Khương Vô Vi đã sớm chú ý đến chuyển động cánh tay của Ferguson. Ngay khi gã vừa rút súng ra, Vô Vi đã bóp cò khẩu MP7. Đoàng đoàng đoàng... Một loạt đạn găm thẳng vào ngực Ferguson, bắn nát ngực gã. Thân hình gã đổ gục xuống sofa, giật giật vài cái rồi bất động.

Ngay lúc Khương Vô Vi nổ súng, gã con tin bị anh giữ bên tay trái thừa cơ vùng vẫy kịch liệt, muốn thoát khỏi sự khống chế của anh.

"Mẹ kiếp, tự mày tìm đường chết." Khương Vô Vi chửi một tiếng, bất ngờ tung chân đá mạnh vào ngực gã, đồng thời giật mạnh tay trái, rút phăng sợi dây mảnh nối với chốt lựu đạn ra.

Gã kia loạng choạng lùi lại vài bước, thân hình to lớn đập mạnh vào hai cánh cửa khép hờ phía sau. Sau một tiếng rầm lớn, gã như một con gấu vụng về ngã nhào ra khỏi cửa, ngã lăn ra hành lang.

Lúc này, mấy gã dưới đại sảnh vừa lao lên đến cửa văn phòng, bị gã ngã ra làm cho giật mình.

Sau khi đá gã kia ra ngoài, Khương Vô Vi không dám chậm trễ một giây, lập tức quay người lao đến bên cửa sổ, đá tung cánh cửa rồi nhảy lên bậu cửa. Anh nhìn xuống phía dưới, bên dưới là bãi đỗ xe trước tòa nhà, không có chướng ngại vật nào.

Lúc này A Luân nghe thấy tiếng súng trên lầu đã lái chiếc Land Rover lao đến trước tòa nhà. Anh thò khẩu súng ra ngoài cửa xe, nã đạn xối xả vào cánh cửa kính của tòa nhà.

Khương Vô Vi nhẹ nhàng nhảy xuống từ cửa sổ tầng hai. Khi hai chân chạm đất, anh lăn một vòng giảm lực rồi lập tức đứng phắt dậy.

Ngay khi Khương Vô Vi vừa chạm đất, trên phòng tầng hai vang lên một tiếng nổ kinh hoàng, tiếp theo đó là những tiếng la hét thảm thiết. Hóa ra mấy gã lao lên lầu thấy đồng bọn ngã ra, định cúi xuống đỡ dậy. Hai gã đi đầu vừa cúi người xuống thì quả lựu đạn buộc trên người gã kia phát nổ. Hành lang lập tức biến thành địa ngục thịt nát xương tan, những mảnh thịt vụn bắn tung tóe bám đầy trên tường hai bên. Những kẻ đi phía sau tuy không chết nhưng cũng bị sóng xung kích của vụ nổ thổi bay ra đất...

Khương Vô Vi đứng dậy, khẩu MP7 bên tay phải lập tức nã đạn xối xả vào cửa sổ đại sảnh. Sau khi bắn hết băng đạn, anh rút từ trong túi ra một quả lựu đạn khác, rút chốt rồi ném qua khung cửa sổ vỡ nát vào trong tòa nhà, sau đó nhanh chóng mở cửa nhảy lên xe.

"Đi mau." Vô Vi hét lớn với A Luân, đồng thời rút thêm một quả lựu đạn khác, giật chốt rồi thò tay ra ngoài cửa sổ xe, ném thẳng vào dưới gầm mấy chiếc xe mô tô đỗ trước tòa nhà.

A Luân đạp mạnh ga, chiếc xe dã ngoại rú lên một tiếng gầm lớn, lao vút đi như mũi tên rời cung về phía xa lộ số 21. Xe chạy được mười mấy mét thì phía sau vang lên một tiếng nổ trầm đục, đó là quả lựu đạn Khương Vô Vi ném vào trong tòa nhà phát nổ, tiếp sau đó là một chuỗi tiếng nổ liên hoàn. Vô Vi biết đó là do quả lựu đạn đã kích nổ bình xăng của đám xe mô tô.

Khương Vô Vi nhìn qua gương chiếu hậu. Phía trước và bên trong tòa nhà khói đen bốc lên nghi ngút, rồi nhanh chóng bùng lên ngọn lửa dữ dội. Vài tên Hells Angels chưa bị bắn chết loạng choạng chạy ra khỏi tòa nhà, có tên bị lửa bén vào quần áo cháy bùng bùng, lao ra ngoài rồi nằm vật xuống đất lăn lộn. Khóe miệng Khương Vô Vi thoáng hiện một nụ cười hiếm hoi.

Khi xe chạy lên đường cao tốc, A Luân cười nói: "Đã quá, gã Ferguson sao rồi anh?"

"Đi xuống địa ngục làm thiên sứ rồi, nhưng Desert Eagle không có ở đó, để gã tạm thời trốn thoát."

"Đại ca, giờ chúng ta đi đâu?"

"Đến tổng hội, nhờ Trương hội trưởng sắp xếp người tìm tung tích của Desert Eagle."

A Luân lái chiếc Land Rover đi thẳng đến phố Tàu. Họ bước vào văn phòng của Trương Ức Lỗ. Mã Hiểu Lâm cũng đang ở đó, có vẻ như đang báo cáo chuyện gì với Trương Ức Lỗ, thấy Khương Vô Vi và A Luân bước vào liền vội dừng lại.

Trương Ức Lỗ vội vàng đứng dậy từ sau bàn làm việc, vui vẻ nói với Khương Vô Vi: "Hai cậu đã về rồi, tôi đang hỏi Hiểu Lâm xem có tin tức gì của hai cậu không đây."

"Để tiền bối phải bận lòng rồi, chúng tôi đã điều tra ra chân tướng sự việc." Khương Vô Vi ngồi xuống ghế sofa, mỉm cười nói với Trương Ức Lỗ.

Trương Ức Lỗ bước lại gần, ngồi đối diện với Khương Vô Vi, vội hỏi: "Chuyện là thế nào? Mau kể tôi nghe xem."

Mã Hiểu Lâm lúc này đã pha xong hai ly trà, lần lượt bưng đến trước mặt Vô Vi và A Luân, sau đó đứng gọn sang một bên. Gã không hề có ý định rời đi mà dựng tai lên chăm chú nghe lời Vô Vi nói. Gã muốn biết chi tiết sự việc, hiện tại Mã Hiểu Lâm cực kỳ quan tâm đến nhất cử nhất động của Khương Vô Vi.

"Kẻ đứng sau chỉ thị cho Hells Angels tấn công chúng tôi là Desert Eagle. Tên này là một thành viên cốt cán của tổ chức Flying Eagle, một tập đoàn buôn lậu cổ vật quốc tế. Gã từng hai lần bại dưới tay tôi tại sòng bạc Las Vegas, không ngờ gã lại ôm hận rồi tìm đến tận đây để truy sát tôi."

"Ồ? Lại có chuyện như vậy sao! Hiện giờ tình hình thế nào rồi?" Trương Ức Lỗ tiếp tục hỏi.

"Tôi và A Luân đã triệt hạ sào huyệt của Hells Angels, xử lý luôn tên đại ca Ferguson của bọn chúng. Tiếc là không bắt được Desert Eagle, gã đã rời đi trước đó một tiếng..."

"Chúng tôi còn xử lý luôn cả gã đã bắt nạt Trương phu nhân nữa." A Luân bổ sung thêm bên cạnh.

"Tốt quá, tôi cũng đã muốn xử lý đám khốn kiếp đó từ lâu rồi, cảm ơn các cậu đã giúp tôi trút được cơn giận này." Trương Ức Lỗ nói đến đây thì suy nghĩ một chút, rồi hỏi tiếp: "Vô Vi, tiếp theo cậu định thế nào?"

"Tôi muốn nhờ tiền bối sắp xếp cho các anh em trong bang giúp tôi tìm kiếm tung tích của Desert Eagle. Dù là việc công hay tư thì cũng không thể tha cho gã này. Tôi nghe sư phụ kể tập đoàn buôn lậu này mỗi năm đều tuồn một lượng lớn cổ vật ra khỏi nước ta, cho nên nhất định phải trừ khử gã."

"Không vấn đề gì." Trương Ức Lỗ quay đầu nói với Mã Hiểu Lâm đang đứng bên cạnh: "Hiểu Lâm, việc này giao cho cậu làm, bằng mọi giá phải tìm ra gã Desert Eagle này."

"Vâng, tôi nhất định sẽ dốc toàn lực tìm kiếm gã, chỉ cần gã còn ở đây thì chắc chắn sẽ tìm ra." Mã Hiểu Lâm lập tức sảng khoái trả lời, điều này hoàn toàn đúng với ý đồ của gã...

"Tên này chắc chắn sẽ không rời đi. Tôi đã giao thủ với gã hai lần, gã là loại người chưa đạt được mục đích thì tuyệt đối không bỏ cuộc. Chỉ cần tôi chưa đi thì gã nhất định vẫn còn ở đây." Khương Vô Vi khẳng định chắc nịch.

"Chuyện này cậu không cần bận tâm nữa, giao cho Hiểu Lâm là được." Trương Ức Lỗ vui vẻ nhìn Khương Vô Vi nói: "Vô Vi, mấy ngày nay các cậu chắc đã mệt phờ rồi, mau về nghỉ ngơi đi. Tối nay tôi sẽ mở tiệc ăn mừng. Diệt được Ferguson là một thắng lợi lớn đối với chúng ta, rất nhiều người nghe tin này chắc chắn sẽ nâng ly cạn chén, cậu đã làm được một việc tốt cho người dân địa phương rồi."

Khoảng thời gian này quả thực đã vắt kiệt sức lực của Vô Vi, anh cần nghỉ ngơi thật tốt để hồi phục thể lực, bởi phía sau vẫn còn Desert Eagle đang chờ bọn họ. Vô Vi và A Luân đứng dậy chào tạm biệt Trương Ức Lỗ, trở về căn biệt thự thuê ở ngoại ô.

---❊ ❖ ❊---

Băng đảng Đông Nam Á hoạt động ở Vancouver cũng có ba bốn nhóm, trong đó nổi lên tàn bạo nhất là băng nhóm mới do Nguyễn Hưng Quốc cầm đầu. Đám này có độ tuổi từ hai mươi đến ba mươi, là một băng đảng mới nổi chủ yếu gồm những kẻ trẻ tuổi. Chúng ra tay cực kỳ tàn nhẫn, kiểm soát khu vực phố Somerset West, nơi người gốc Việt và gốc Hoa sinh sống lẫn lộn, chủ yếu hoạt động buôn bán ma túy, buôn lậu, đồng thời thu tiền bảo kê của các hộ kinh doanh trong khu vực này.

Phố Somerset West chỉ cách phố Tàu một con đường. Đám này đã nhòm ngó phố Tàu từ lâu, luôn muốn bành trướng thế lực của mình vào đó, nhưng vì e ngại tổng hội nên chưa dám hành động thiếu suy nghĩ.

Khi Ferguson, thủ lĩnh của Hells Angels tại Vancouver tìm đến Nguyễn Hưng Quốc, chi tiền nhờ bọn chúng ra mặt đối phó với tổng hội, Nguyễn Hưng Quốc lập tức đồng ý ngay.

Thế hệ trước của băng Đông Nam Á đã bị tổng hội đánh đuổi khỏi phố Tàu, những người Đông Nam Á này luôn ôm hận trong lòng. Đến khi đám đàn em mới này lớn lên, bọn chúng bắt đầu rục rịch muốn tranh giành địa bàn với tổng hội. Nay có sự hậu thuẫn của Hells Angels - băng đảng số một Bắc Mỹ, Nguyễn Hưng Quốc như được tiêm một liều thuốc kích thích, lập tức cảm thấy tự tin và ngông cuồng hẳn lên.

Nguyễn Hưng Quốc hào hứng hỏi Ferguson: "Cần chúng tôi làm gì? Xin đại ca cứ nói rõ."

"Bọn mày chỉ cần đến phố Tàu xử lý hai người Hoa là được. Giết được một đứa tao cho bọn mày mười vạn đô-la. Chuyện này phải làm thật rùm bén, tốt nhất là ở những nơi đông người, để cho tổng hội không còn mặt mũi nào nữa."

"Không vấn đề gì, nhưng tôi nói trước, sau khi đánh bại tổng hội, khu vực này sẽ do chúng tôi kiểm soát." Nguyễn Hưng Quốc rất ranh mãnh, đưa ra điều kiện với Ferguson trước.

"Được, tao đồng ý với mày. Tổng hội là kẻ thù chung của chúng ta, tiêu diệt bọn chúng xong thì phố Tàu thuộc về tụi bay." Ferguson sảng khoái đồng ý với điều kiện của Nguyễn Hưng Quốc, bởi vì thứ gã quan tâm không phải là địa bàn phố Tàu.

Không lâu sau khi Ferguson rời đi, Desert Eagle cũng tìm đến Nguyễn Hưng Quốc. Gã đi thẳng vào vấn đề, kể rõ tình hình của Khương Vô Vi cho Nguyễn Hưng Quốc nghe, cuối cùng hỏi: "Mày ra giá đi, giết tên tân Thần Bài này cần bao nhiêu tiền?"

Nguyễn Hưng Quốc suy nghĩ một lát rồi hỏi Desert Eagle: "Hiện tại tên Khương Vô Vi này có phải đang được tổng hội bảo vệ không?"

"Đúng vậy, theo nguồn tin đáng tin cậy thì bọn họ đang đứng chung một xuồng, cho nên cuộc tấn công của Hells Angels mới không thành công. Đó là lý do tôi tìm đến các người."

"Một triệu đô la." Nguyễn Hưng Quốc sư tử ngoạm, mở miệng ra giá. Mức giá này đối với gã đã là tăng lên gấp mấy lần.

"Không vấn đề gì, nhưng tôi chỉ có thể trả trước cho các anh hai mươi vạn, số tiền còn lại sau khi các anh hoàn thành nhiệm vụ mới đưa đủ." Hiện tại đối với Desert Eagle, bất luận là Hells Angels hay băng Đông Nam Á, ai giết Khương Vô Vi cũng đều được. Nếu Hells Angels nhanh chân hơn giết chết Vô Vi, gã cùng lắm là mất trắng hai mươi vạn này; còn một khi người Đông Nam Á ra tay trước, gã có thể tiết kiệm được hai triệu.

"Nhưng tôi phải nhắc nhở anh, Hells Angels cũng đang săn lùng Khương Vô Vi. Tôi không quan tâm là ai làm việc này, ai nhanh chân hơn thì tôi trả tiền cho người đó." Desert Eagle nói rõ chuyện này ra nhằm mục đích kích thích Nguyễn Hưng Quốc.

"Cứ yên tâm đi, đối phó với người Trung Quốc thì chúng tôi có cách hơn. Hells Angels không tranh nổi với chúng tôi đâu." Nguyễn Hưng Quốc tự tin nói.

"Nếu được như vậy, sau khi xong việc tôi sẽ thưởng thêm cho các anh hai mươi vạn. Hành động của các anh càng nhanh càng tốt."

Nguyễn Hưng Quốc dĩ nhiên không biết tâm tư của Desert Eagle. Thấy Desert Eagle sảng khoái như vậy, gã cũng vô cùng vui mừng. Trong mắt gã, đây quả là một mối làm ăn lớn.

Nguyễn Hưng Quốc cảm thấy vận tài lộc của mình đang tới. Hells Angels chi tiền bảo gã tới quấy rối phố Tàu, còn Desert Eagle lại chi tiền để gã giết tân Thần Bài này. Cả hai việc đều liên quan đến các băng đảng lớn, vừa kiếm được tiền lại vừa đối phó được thế lực lớn, thật là một công đôi việc.

Sau khi Desert Eagle rời đi, Nguyễn Hưng Quốc lập tức sắp xếp cho mấy tên đàn em bắt đầu hành động. Gã phái hai tên đến phố Tàu gây rối, những tên còn lại thì đi tìm kiếm tung tích của Khương Vô Vi. Gã buộc phải ra tay trước Hells Angels để hạ sát Khương Vô Vi.

Tại phố Tàu, cách siêu thị do Trương Lỗ Ý kinh doanh không xa có một quán bar karaoke mới khai trương chưa lâu, do vài người nhập cư và du học sinh Trung Quốc trẻ tuổi chung vốn mở ra.

Trong quán bar có thiết bị âm thanh hàng đầu, các MV mới và đầy đủ nhất. Cửa hàng có ba phòng karaoke với kích thước khác nhau, danh sách bài hát toàn là nhạc Hoa, nên khách đến quán tiêu tiền đa số là người Hoa, chủ yếu là du học sinh trẻ tuổi. Những lúc rảnh rỗi, các du học sinh thường tụ tập thành nhóm ba năm người hẹn nhau đến đây thư giãn, thế nên việc kinh doanh ở đây rất phát đạt, thường xuyên trong tình trạng chật kín người.

Thời gian mở cửa của quán bar là từ mười một giờ trưa đến hơn ba giờ sáng, thông thường khoảng mười giờ tối là thời gian cao điểm đông khách nhất.

Hôm nay việc kinh doanh của quán bar đặc biệt tốt, mới hơn chín giờ tối mà các phòng karaoke đã bị khách đến trước chiếm hết, sảnh lớn cũng chật ních khách khứa.

Tiếng ồn ào náo nhiệt trong sảnh lớn bỗng nhiên bị một tràng cãi vã đè xuống. Thực khách đồng loạt ngoảnh đầu nhìn về hướng có tiếng cãi cọ, chỉ thấy hai gã thanh niên mặc trang phục kỳ dị đang tranh chấp với mấy thanh niên ở bàn bên cạnh.

Mọi người nhanh chóng nhận ra từ giọng nói của họ rằng hai kẻ có vóc dáng thấp bé, mặc trang phục kỳ dị kia là người Đông Nam Á, còn bốn năm thanh niên kia hình như là du học sinh Trung Quốc.

Không ai biết họ cãi nhau vì chuyện gì. Mấy du học sinh tỏ ra rất phẫn nộ, đang định vây quanh hai tên người Đông Nam Á, thì bất ngờ hai tên này rút súng lục từ trong ngực áo ra, nhắm thẳng vào hai du học sinh nổ súng. Một du học sinh bị bắn trúng đầu, một người bị bắn trúng ngực, cả hai ngã ngửa ra đất, cơ thể co giật vài cái rồi bất động. Những người khác bị biến cố đột ngột này dọa cho sợ hãi, nằm rạp xuống ghế sô pha. Toàn bộ thực khách trong quán bar đều sợ đến ngây người, nhất thời luống cuống không biết làm sao.

Chỉ thấy hai tên người Đông Nam Á sau khi nổ súng liền thong thả nhét súng vào ngực áo, trấn tĩnh bước ra khỏi quán bar.

Chờ đến khi hai kẻ thủ ác rời khỏi quán bar, những người đang chết lặng mới tỉnh hồn lại. Có người la hét thất thanh rồi lao ra cửa, tranh nhau chạy trốn khỏi hiện trường kinh hoàng này. Nhân viên phục vụ trong quán bar vội vàng gọi điện báo cảnh sát.

Hơn mười phút sau, cảnh sát phong tỏa hiện trường xung quanh quán bar, bắt đầu điều tra toàn bộ quá trình vụ việc...

Dịch Thuật: Gemini & DeepSeek AI
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »