Sứ Mệnh Bí Mật - Tử Chiến Bắc Mỹ

Lượt đọc: 47 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7
Vô Vi xuất kích

❊ ❊ ❊

Sau khi Olina rời khỏi phòng của Khương Vô Vi vào buổi sáng, suốt cả buổi trưa cô không hề đến thăm anh nữa. Khương Vô Vi đoán chắc rằng mình đã làm tổn thương lòng Olina. Cô gái lương thiện, thuần khiết này không thể chịu đựng được bất kỳ điều gì xấu xa, cô không muốn tin người mình yêu quý lại là một kẻ cờ bạc.

Khương Vô Vi bồn chồn đi lại trong phòng, mắt thỉnh thoảng nhìn ra phong cảnh xinh đẹp ngoài cảng biển, nhưng tai anh lại chú ý đến những động tĩnh ngoài hành lang, hy vọng nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc kia.

Olina vẫn luôn không xuất hiện. Bình thường cứ cách một hai tiếng là cô lại chạy lên thăm Khương Vô Vi một lần, hỏi anh xem có cần gì không? Có uống nước không? Tình huống như hôm nay tuyệt đối chưa từng xảy ra, Khương Vô Vi nghĩ chắc chắn Olina đã giận rồi.

Vô Vi rất hối hận về biểu hiện của mình ngày hôm qua, vừa thấy có người chơi bài là anh đã theo bản năng ghé sát vào, quên mất Olina từng nói cô không thích cờ bạc. Giờ đây hành vi của anh đã khiến cô thất vọng.

Khương Vô Vi có thể cảm nhận lờ mờ rằng Olina đã thích mình. Tuy thời gian hai người ở bên nhau không lâu, nhưng anh có thể nhìn thấy tình cảm nồng nhiệt từ trong ánh mắt cô. Một cô gái ở độ tuổi của cô khi yêu một người thì hoàn toàn không cần thời gian và lý do.

Mãi đến trưa, Khương Vô Vi cuối cùng cũng nghe thấy tiếng bước chân truyền đến từ cầu thang. Thế nhưng điều làm anh thất vọng là người bước vào lại là ông già Feller chứ không phải Olina.

"Cháu chào chú Feller?" Vô Vi uể oải nói.

"Sao thế chàng trai, trông cháu sao chẳng có chút tinh thần nào vậy? Có phải trong người không khỏe không?" Ông già Feller ân cần hỏi.

"Dạ không có gì, chỉ là cháu cảm thấy ở một mình trong phòng bí bách đến khó chịu." Khương Vô Vi tùy tiện bịa ra một lý do, anh không tiện nói ra là vì Olina không đến thăm mình.

"Ha ha..." Ông già Feller nghe Khương Vô Vi nói vậy liền bật cười lớn, "Tốt quá rồi, hôm nay quán bar có rất nhiều người đến, ai cũng muốn xem cháu chơi bài, họ chẳng cần ta chơi cùng nữa. Thế nào... xuống chơi vài ván chứ?"

Khương Vô Vi thực sự không ngờ ông già Feller lại đến vì chuyện này, trong lòng thầm kêu khổ. Chuyện anh đánh bạc ngày hôm qua đã khiến Olina không thèm đoái hoài đến anh rồi, làm sao anh có thể đi chơi bài tiếp được? Nhưng chuyện này lại không thể nói rõ với ông già Feller, anh quýnh quáng đến mức nói năng lắp bắp, không biết nên trả lời thế nào.

"Cháu... cháu... chú Feller, hôm nay cháu... không thể đánh..."

"Cháu đang nói gì thế? Tại sao lại không thể đánh? Mấy gã trong quán bar đều nói rồi, nếu cháu không xuống chơi cùng bọn họ, bọn họ sẽ dỡ tung cái quán bar của ta ra mất. Những kẻ điên đó chuyện gì cũng có thể làm được, cháu không thể thấy chết mà không cứu chứ?" Ông già Feller dùng biểu cảm phóng đại để nói, hoàn toàn không nghĩ đến việc tại sao Vô Vi lại không muốn đánh bạc.

Nghe ông già Feller nói thế, Khương Vô Vi đành phải gật đầu đồng ý, anh không thể làm ông lão lương thiện này thất vọng. Khương Vô Vi thầm nghĩ Olina có giận thì cứ giận đi, vài ngày nữa vết thương của mình lành hẵn là phải nhanh chóng rời khỏi đây. Hơn nữa, anh nghĩ việc khiến Olina mất đi thiện cảm với mình có lẽ lại là chuyện tốt, anh còn rất nhiều việc đang chờ phía trước, không thể lún sâu vào chuyện tình cảm nam nữ ở nơi này.

Khương Vô Vi theo ông già Feller xuống quán bar dưới lầu, bên trong quán đã có khá nhiều người đến. Hòn đảo nhỏ chỉ có vài trăm cư dân này truyền tin tức vô cùng nhanh chóng, chuyện xảy ra trên đảo chưa đầy vài tiếng là ai nấy đều biết. Việc quán bar của ông già Feller có một "thần bài" đến chơi, loại tin lạ lùng này truyền đi càng nhanh hơn, thậm chí còn được những ngư dân ra khơi đồn thổi ra ngoài đảo.

Những người rảnh rỗi trên đảo đều lũ lượt kéo đến, muốn chiêm ngưỡng phong thái của thần bài. Khách khứa trong quán bar thấy Khương Vô Vi bước xuống cầu thang liền không kiềm được mà reo hò lớn tiếng, cảnh tượng này chẳng khác nào đón chào một ngôi sao nổi tiếng.

Khương Vô Vi lại không chú ý đến phản ứng của những người này, mắt anh đang tìm kiếm bóng dáng của Olina. Anh phát hiện Olina đang cúi đầu bận rộn bên trong quầy bar, hoàn toàn không thèm liếc nhìn về phía anh lấy một cái, tạo nên sự tương phản rõ rệt với bầu không khí hào hứng của những vị khách.

Khương Vô Vi cũng không rõ tại sao mình lại để ý đến thái độ của Olina đối với mình như vậy. Anh không biết có phải trong lòng mình cũng đã thầm thích cô gái thuần khiết xinh đẹp này hay không. Trên thực tế, đối với Olina, Khương Vô Vi có nhiều sự biết ơn hơn, khoảng trống tình yêu trong lòng anh đã bị Dương Nham lấp đầy, nên không thể dung nạp thêm người khác.

Khương Vô Vi vừa ngồi xuống bàn đánh bạc liền quên đi tất cả, lập tức tiến vào trạng thái quên mình, chuyên tâm chơi bài cùng thực khách.

Những vị khách đến quán bar chơi bài đa phần đều lấy giải trí làm chính, còn những người đến hôm nay lại càng muốn xem kỹ xảo chơi bài của thần bài Khương Vô Vi, cho nên số tiền mọi người đặt cược đều không lớn, mỗi lần không quá mười đồng.

Khương Vô Vi cũng không bận tâm đến độ lớn nhỏ của tiền cược, như vậy anh cũng có thể chơi cùng họ một cách thoải mái hơn. Điều Khương Vô Vi không ngờ tới là sau khi ngồi xuống bàn đánh bạc, anh lại quên đi đau đớn, vết thương trên người dường như mau lành hơn, thời gian một ngày trôi qua lúc nào không hay.

Ngày hôm sau, không cần đợi ông già Feller đến gọi, Khương Vô Vi đã xuống lầu từ rất sớm. Anh cũng dần trở nên quen thuộc với người dân trên đảo, vừa nói vừa cười với mọi người, hơn nữa càng đánh càng hăng say, mấy ngày liền đều như vậy, khiến ông già Feller vui mừng khôn xiết.

Lợi dụng lúc rảnh rỗi, ông già Feller chạy lên phòng Khương Vô Vi, hưng phấn nói với anh: "Chàng trai, mấy ngày nay mỗi ngày cháu đều kiếm được cho ta cả ngàn đồng, số tiền này chúng ta chia đôi, đến cuối tháng ta sẽ quyết toán hết cho cháu."

Khương Vô Vi mỉm cười nói: "Chú Feller, số tiền này cháu không lấy một đồng nào đâu, cháu chỉ là giúp đỡ chú thôi, hơn nữa cháu xem việc chơi bài như một phương thuốc trị thương tốt, cứ chơi bài là vết thương không còn đau nữa, lành cũng nhanh hơn."

"Thế sao được! Tiền cháu kiếm được thì chia cho cháu một nửa là lẽ đương nhiên." Ông già Feller cố chấp nói.

"Chú Feller, chú đã cứu mạng cháu, chú nói xem sinh mạng quan trọng hay tiền bạc quan trọng? So với sự giúp đỡ của chú dành cho cháu thì chút tiền này có đáng là gì? Hy vọng chú đừng khăng khăng như vậy nữa được không?" Khương Vô Vi chân thành nói.

"Chàng trai, người trẻ tuổi như cháu ta chưa từng thấy người thứ hai, vậy mà lại có người không thích tiền, cháu thật cừ khôi, chú khâm phục cháu." Ông già Feller nói xong liền vỗ thân thiết lên vai Vô Vi, sau đó quay người rời đi.

Khương Vô Vi thấy Olina vẫn luôn không thèm để ý đến mình, trong lòng khá khó chịu, anh không muốn sau khi mình đi cô lại không vui, thế là quyết định sẽ kể toàn bộ câu chuyện của mình cho Olina nghe.

Vô Vi chủ động đến trước cửa phòng Olina, gõ nhẹ vài cái. Olina dường như biết anh sẽ đến, không nói một lời mở cửa cho anh vào.

Nhìn thấy biểu cảm bình thản của Olina, Khương Vô Vi bỗng nhiên căng thẳng, chưa kịp mở miệng nói mà mồ hôi trên đầu đã túa ra. Anh kỳ lạ tự hỏi mình bị làm sao thế này? Mình đã bao giờ căng thẳng trước mặt phụ nữ đâu?

"O... Olina, anh... anh muốn kể cho em nghe về quá khứ của mình." Khương Vô Vi lắp bắp nói, nhưng lại không biết nên bắt đầu từ đâu.

"Được, anh nói đi." Olina nói một cách bình thản và ôn hòa, không hề bận tâm đến biểu hiện căng thẳng của Vô Vi.

Vô Vi kể lại không chút giấu diếm câu chuyện của mình sau khi đến Las Vegas, nhưng giấu đi thân phận thật sự của mình, trước khi chưa hoàn thành di nguyện của người thầy hướng dẫn thì anh không thể bại lộ bản thân. Cuối cùng anh chân thành nói: "Olina, anh không muốn giấu em điều gì, trong mắt rất nhiều người, anh chính là một kẻ cờ bạc. Vài ngày nữa vết thương của anh lành hẳn anh sẽ rời khỏi đây, anh chơi bài cùng khách trong quán không có ý gì khác, chỉ là muốn chú Feller vui lòng hơn chút, xin em hãy tha thứ cho những gì anh đã làm. Nếu hành vi của anh làm em không vui, anh chân thành xin lỗi em."

"Vô Vi, anh không làm gì sai cả, em biết mỗi người đều có cách sống của riêng mình. Em thừa nhận mình rất thích anh, nhưng em cũng biết chúng ta không thể sống cùng nhau. Thượng đế đưa anh đến đây để chúng ta có một khoảng thời gian sống vui vẻ, em đã rất mãn nguyện rồi, nên cũng không mưu cầu gì thêm nữa."

Lời nói của Olina khiến Khương Vô Vi cảm động, không ngờ lồng ngực cô lại rộng mở như vậy. Anh xúc động nói: "Olina, cảm ơn tình cảm của em dành cho anh, sau này anh nhất định sẽ đến thăm em và chú Feller, ơn cứu mạng của hai người đối với anh, anh sẽ mãi mãi không quên."

Olina đi đến trước bàn trang điểm của mình, cầm chiếc ấm Cửu Long ngũ sắc bày phía sau đống đồ chơi đưa cho Vô Vi rồi nói: "Em không có gì tặng anh cả, thấy anh rất thích nó, em tặng chiếc ấm Trung Quốc này do cha để lại cho anh làm kỷ niệm nhé."

"Không, không..." Vô Vi vội vàng xua tay, "Đây là kỷ vật cha để lại cho em, vả lại thứ này quá trân quý, sao anh có thể nhận quà của em được. Olina, em đã cứu mạng anh, phải là anh tặng quà cho em mới đúng."

Vô Vi vừa nói vừa nhẹ nhàng đón lấy chiếc ấm Cửu Long từ tay Olina, đặt nó trở lại chỗ cũ, rồi nói rất nghiêm túc: "Olina, em nghe anh nói này, món đồ này vô cùng trân quý, giá trị của nó vượt ngoài sức tưởng tượng của em, hy vọng em hãy cất giữ nó thật tốt, tốt nhất đừng dễ dàng để người khác nhìn thấy, càng không được tùy tiện tặng cho người khác nữa."

Olina thấy Vô Vi nói rất kiên quyết nên cũng không khăng khăng nữa, tiếp đó lại cười nói: "Được rồi, em biết rồi. Mấy ngày nay thái độ của em rất lạnh nhạt, có phải đã làm anh không vui không?"

"Không có, anh sợ làm em giận thôi. Nhưng nói thật, anh phát hiện sau khi mình lên bàn chơi bài thì vết thương dường như lành nhanh hơn." Vô Vi vừa nói vừa đứng dậy, giang hai tay ra hiệu cho Olina xem, "Em nhìn xem, tốt hơn nhiều rồi, không còn cảm thấy đau chút nào nữa."

"Vậy thì anh chơi nhiều vào, hôm nay em cũng sẽ cùng anh chơi ở bàn bài." Olina vui vẻ nói.

Nhìn thấy Olina lại hé lộ nụ cười ngây thơ, lòng Vô Vi cũng vô cùng ngọt ngào, đồng thời lại cảm thấy tiếc nuối. Anh biết mình sẽ sớm phải rời xa Olina, rời khỏi nơi này.

---❊ ❖ ❊---

Dương Nham và Vương Cơ vô tình nghe nói Vô Vi đang ở đảo Annerla khi đang ở trong quán cà phê, hai người không thể chờ đợi thêm một khắc nào, lập tức thuê một chiếc ca nô cao tốc chạy đến.

Ca nô như mũi tên rời cung lướt nhanh trên mặt nước, Dương Nham vẫn cảm thấy rất chậm, hai tay nắm chặt đặt trước ngực, thầm cầu nguyện trong lòng, miệng không kiềm được lẩm bẩm: "Nhanh lên, nhanh lên chút nữa, không biết vết thương của anh Vô Vi thế nào rồi?"

Vương Cơ ngồi sát cạnh Dương Nham, thấy vẻ mặt đứng ngồi không yên của cô liền khẽ nói: "Nham Nham, đừng sốt ruột quá, người kia chẳng phải đã nói Vô Vi không sao rồi đó sao."

Nghe Vương Cơ nói thế, Dương Nham lại oán hận Khương Vô Vi: "Cái tên đáng ghét này, tại sao không gọi điện thoại cho em chứ, hại chúng ta cứ lo lắng cho anh ấy suốt. Chị Vương, để tìm được anh ấy chúng ta đã chịu bao nhiêu khổ cực..."

"Cậu ấy là vì sợ em lo lắng nên mới không gọi điện cho em đấy, Vô Vi nhất định nghĩ rằng em vẫn còn ở châu Âu." Vương Cơ biện hộ giúp Khương Vô Vi.

"Chị, chị đúng là một người phụ nữ thấu hiểu lòng người, tất cả mọi người đều lương thiện giống như chị thì tốt biết mấy."

"Ha ha... sao cái miệng của em bỗng nhiên ngọt ngào thế này, có phải trong lòng đang vui lắm không." Vương Cơ cười nói, đã hơn nửa tháng rồi trên mặt hai người mới lại nở nụ cười.

Chưa đầy nửa tiếng sau, ca nô đã tiến vào cảng cá hình trăng khuyết của đảo Annerla. Người ngư dân dẫn họ đến chỉ tay vào một tòa nhà nhỏ nằm ở vị trí giữa đảo và nói: "Tòa nhà hai tầng cao nhất phía sau thị trấn chính là quán bar, người các cô muốn tìm đang ở bên trong."

"Cảm ơn ông, đa tạ ông nhiều." Vương Cơ liên thanh cảm ơn người đó.

Dương Nham là người đầu tiên trèo lên bến tàu, cô bỏ lại tất cả mọi người, bất chấp tất cả chạy như bay về phía quán bar. Khi cô thở không ra hơi chạy vào quán bar thì lại bị cảnh tượng trước mắt làm cho tức nghẹn, trong lòng lập tức bùng lên một ngọn lửa giận dữ.

Hóa ra Khương Vô Vi đang chơi bài với rất nhiều người ở một góc quán bar, nhìn dáng vẻ chăm chú của Khương Vô Vi như thể đã quên đi tất cả, nước mắt của Dương Nham không kìm được mà trào ra. Nghĩ đến việc mình dầm mưa dãi gió tìm kiếm anh suốt hơn nửa tháng trời, vậy mà anh lại thản nhiên đánh bạc ở đây, nhìn vẻ mặt hớn hở của Vô Vi như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

"Khương Vô Vi, anh là đồ khốn khiếp." Dương Nham không màng đến sự rụt rè của con gái, không thể kiềm chế được nỗi uất ức tích tụ nhiều ngày qua trong lòng nữa, lớn tiếng mắng một câu.

Mọi người trong quán bar đều giật mình bởi tiếng hét của cô gái này, đồng loạt quay đầu nhìn cô gái đang tái mét mặt mày vì tức giận. Tuy không ai hiểu lời tiếng Trung cô hét lên, nhưng từ biểu cảm của cô, họ có thể thấy được ngọn lửa giận dữ trong lòng cô.

Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Khương Vô Vi lập tức đờ người ra, nhìn theo hướng phát ra âm thanh. Bóng hình mà anh hằng đêm mong nhớ đang đứng ngay giữa phòng, quân bài tú lơ khơ từ tay anh trượt rơi xuống đất. Vô Vi ngẩn người ra vài giây, rồi bỗng nhiên hiểu ra chuyện gì đang xảy ra, anh mừng rỡ reo lên một tiếng "Nham Nham", đứng dậy chạy về phía Dương Nham.

Khương Vô Vi bước vài bước đến bên cạnh Dương Nham, dang rộng hai tay muốn ôm lấy cô, không ngờ Dương Nham giơ tay lên giáng mạnh một cái tát vào mặt anh, rồi quay người chạy ra khỏi quán bar...

Sau khi Dương Nham chạy ra ngoài quán bar, vừa vặn va thẳng vào lồng ngực của Vương Cơ đang đi tới sau đó. Vương Cơ liền giữ chặt lấy Dương Nham đang đầm đìa nước mắt, kinh ngạc hỏi: "Sao thế Nham Nham? Có chuyện gì xảy ra vậy?"

Chưa đợi Dương Nham trả lời, Khương Vô Vi cũng từ trong quán bar chạy ra ngoài.

Khương Vô Vi bị cái tát của Dương Nham làm cho ngớ người, chưa kịp phản ứng thì đã thấy cô chạy ra ngoài, anh cũng không kịp nghĩ ngợi nhiều vội vàng đuổi theo. Bỗng nhiên thấy Vương Cơ cũng đến, anh vội dừng bước nói với Vương Cơ: "Bà Trương, chị cũng đến ạ."

"Chị, để tìm được anh ta, hai chúng ta đã chịu bao nhiêu khổ cực, không ngờ anh ta lại ở trong quán bar chơi đến quên cả trời đất..." Dương Nham khóc nói với Vương Cơ.

Vương Cơ đã hiểu ra chuyện gì, cô nhìn Khương Vô Vi bằng giọng trách móc: "Vô Vi, Nham Nham đã tìm kiếm cậu suốt nửa tháng trời, để tìm được cậu, cậu có biết con bé đã chịu bao nhiêu khổ cực, chịu bao nhiêu ấm ức không?"

"Cháu... cháu..." Khương Vô Vi bị Vương Cơ nói cho cứng họng, không biết nên trả lời thế nào.

Nhìn thấy vẻ lúng túng của Khương Vô Vi, Vương Cơ vội vàng nháy mắt với anh, đồng thời nói: "Còn không mau xin lỗi Nham Nham đi."

Khương Vô Vi hiểu ý của Vương Cơ, vội vàng nói với Dương Nham: "Nham Nham xin lỗi em, em nghe anh giải thích đã. Là ông chủ quán bar này và con gái ông ấy đã cứu anh, anh muốn dùng cách này để báo đáp họ, hơn nữa anh cũng đã quyết định hai ngày nữa sẽ quay về Vancouver, anh thực sự không ngờ các em lại đang tìm anh."

"Khương Vô Vi, anh trốn ở một mình để hưởng lạc, anh có biết bên phía Vancouver đã xảy ra chuyện gì rồi không? Em thực sự không ngờ anh lại là loại đàn ông vô trách nhiệm như vậy..." Dương Nham không chịu bỏ qua nói.

Lúc này, ông già Feller, Olina và một số khách khứa trong quán bar cũng đuổi theo ra ngoài. Mọi người đều không rõ đã xảy ra chuyện gì, cho nên đều đuổi theo xem tình hình.

Khi thấy Khương Vô Vi đang giải thích với hai người họ, ông già Feller và Olina đã hiểu ra mọi chuyện. Ông già Feller nói với Khương Vô Vi: "Chàng trai, đưa bạn của cháu lên phòng đi, mọi người có chuyện gì thì vào trong ngồi xuống từ từ nói."

Vô Vi vội vàng nói với Dương Nham và Vương Cơ: "Đây là chú Feller, còn có Olina, chính họ đã cứu cháu."

Dương Nham vội lau nước mắt, ái ngại nói với ông già Feller: "Cảm ơn hai người đã cứu anh Vô Vi, sự thô lỗ của cháu làm mọi người chê cười rồi."

"Ồ không, hành vi của cháu chứng tỏ cháu yêu cậu ấy quá sâu đậm rồi." Lời đáp hài hước của ông già Feller khiến mọi người đều bật cười.

Thế nhưng Olina không cười nổi. Nhìn thấy Dương Nham, trong lòng cô dâng lên vị chua chát. Tuy nghe Vô Vi kể anh đã có bạn gái, nhưng đột ngột gặp mặt thế này, lòng Olina vẫn không hề dễ chịu.

"Chị không nên đối xử với anh ấy như vậy, vết thương do đạn bắn trên người anh ấy vẫn chưa lành hẳn, vả lại anh ấy cũng có làm sai chuyện gì đâu..." Olina không khách sáo nói với Dương Nham. Trong lòng cô yêu Vô Vi sâu sắc, tuy cô biết cô gái trước mắt là bạn gái của Vô Vi, nhưng lại không đành lòng nhìn thấy anh bị tổn thương, tính cách nhiệt tình phóng khoáng cũng khiến Olina không hề che giấu tình cảm của mình.

Vương Cơ tinh tế thấy Olina bảo vệ Khương Vô Vi như vậy, cô lập tức đoán được nội tình bên trong. Sợ Dương Nham lại có phản ứng gì, cô liền cười nói với Olina: "Xin lỗi em, vừa rồi Nham Nham xúc động quá, con bé lúc nào cũng là một cô gái dịu dàng, vì lo lắng cho Vô Vi nên mới có chút thất thố."

Nghe nói vết thương của Vô Vi vẫn chưa lành, Dương Nham lập tức hoảng hốt, nắm chặt lấy tay Vô Vi, lo lắng hỏi: "Anh bị thương ở đâu? Mau cho em xem xem."

"Không sao, đã lành rồi." Khương Vô Vi vội vàng nói, anh cũng lo lắng hai cô gái sẽ cãi nhau trước mặt nhiều người thế này.

"Mời mọi người vào trong nói chuyện đi ạ." Olina gượng ra một nụ cười nói với mấy người. Vừa rồi cô cũng vì nhất thời xúc động mới nói ra những lời đó, cô có thể thấu hiểu được cảm nhận của Vô Vi lúc này.

Vương Cơ nắm tay Dương Nham, dịu dàng nói: "Đi thôi Nham Nham, chúng ta vào trong trước đã. Chị tin Vô Vi không phải loại người đó, em chắc chắn đã hiểu lầm cậu ấy rồi, Vô Vi nhất định có nỗi khổ tâm." Vừa nói Vương Cơ vừa cùng Dương Nham bước trở lại quán bar.

Khương Vô Vi đưa Vương Cơ và Dương Nham lên phòng ở tầng hai của mình, còn ông già Feller và Olina thì tiếp tục tiếp khách ở quán bar dưới lầu.

Sau khi vào phòng, Khương Vô Vi vội vàng hỏi hai người: "Mau nói cho anh biết đã xảy ra chuyện gì rồi?"

"Giờ mới biết sốt ruột à, lúc trước làm cái gì thế?" Dương Nham lườm Vô Vi một cái, khẽ nói. Cơn giận trong lòng cô vẫn chưa tan, không chỉ vì Vô Vi mà một nửa là vì Olina.

Vương Cơ biết tâm tư của Dương Nham, cô liền kể lại chi tiết những chuyện đã xảy ra trong thời gian qua. Khi nói đến việc Mã Hiểu Lâm đứng sau thao túng tất cả mọi chuyện, Khương Vô Vi không kìm chế được cơn giận trong lòng, "bạch" một tiếng, lòng bàn tay đập mạnh lên bàn, làm đổ cả chiếc cốc nước bên trên.

Khương Vô Vi bỗng đứng bật dậy, giận dữ nói: "Mẹ kiếp, hóa ra là tên khốn này đang trò quỷ, hèn chi tôi luôn có cảm giác bị người ta dắt mũi, tôi nhất định không tha cho hắn."

Thấy Vô Vi tức giận, Dương Nham cũng quên đi nỗi không vui trong lòng, vội vàng nói: "Anh Vô Vi, anh mau nghĩ cách đi, hội trưởng Trương và A Luân đều bị họ bắt rồi, phải mau chóng cứu họ ra."

"Đừng lo, anh nhất định sẽ cứu họ ra. Ông trời không lấy mạng anh, chính là để anh sống sót dọn dẹp lũ rùa rụt cổ này. Các em đợi ở đây, anh đi chào tạm biệt chú Feller và Olina, rồi chúng ta đi ngay." Khương Vô Vi nói xong định đi ra ngoài.

"Vô Vi, cơ thể cậu chịu được không?" Vương Cơ lo lắng hỏi.

"Cháu bẩm sinh mình đồng da sắt, chút vết thương nhỏ này không hề hấn gì đâu." Khương Vô Vi giang hai tay co duỗi một chút, tỏ vẻ không bận tâm nói.

Khương Vô Vi xuống lầu chào tạm biệt ông già Feller. Olina nghe Vô Vi nói sắp đi liền không kìm được nước mắt rơi xuống, cô biết việc anh rời đi là chuyện sớm muộn, không ngờ lại nhanh đến thế.

Olina tiễn Khương Vô Vi ra tận bến tàu. Cô gái có tính cách hào sảng này không hề che giấu tình cảm của mình, trước khi Vô Vi lên tàu, cô đã bước tới ôm lấy anh một cái, hôn lên trán anh một nụ hôn, rồi quay người chạy về với dòng lệ nhạt nhòa.

Khương Vô Vi ngẩn ngơ nhìn theo bóng lưng khuất dần của Olina, trong lòng tràn ngập nỗi xót xa. Anh cũng không nỡ rời xa hòn đảo nhỏ này, anh biết mình sẽ mãi mãi nhớ nơi đây, nhớ cô gái xinh đẹp này.

Nhìn dáng vẻ si tình của Khương Vô Vi, Dương Nham chua chát nói: "Không thấy người ta nữa rồi kìa mà anh còn chưa chịu lên tàu, nếu thực sự không nỡ thì anh ở lại đi."

Vương Cơ mỉm cười nhìn cặp tình nhân trải qua nhiều hoạn nạn nhưng lại vô cùng thâm tình này, không nói lời nào, quay người bước vào trong khoang tàu. Cô có thể cảm nhận được nỗi chua xót lúc này của Dương Nham, cũng hiểu được tâm trạng của Vô Vi vào thời khắc này.

Khương Vô Vi im lặng nhảy lên tàu, anh biết mình giải thích quá nhiều ngược lại sẽ làm Dương Nham khó chịu trong lòng. Người anh không đành lòng làm tổn thương nhất chính là Dương Nham, vì anh mà cô đã chịu đủ mọi khổ cực.

Chiếc ca nô nhanh chóng đưa họ đến đảo Vancouver, bởi vì xe của họ vẫn còn đỗ trên đảo. Sau khi ba người lên xe, vẫn là Vương Cơ lái xe hướng về phía bến phà.

Dương Nham nhìn qua cửa sổ xe ngắm nhìn phong cảnh hòn đảo xinh đẹp, cô bỗng phát hiện nơi này đẹp đến mức khiến người ta say đắm. Phía xa là Thái Bình Dương xanh biếc như ngọc bích, các loại tàu thuyền đi lại trên biển. Trên bầu trời trong xanh, những đám mây trắng muốt trôi lững lờ, hai bên đường cỏ xanh như tấm thảm, những hàng cây rợp bóng đủ màu sắc điểm xuyết ở giữa, những chiếc lá vàng óng rơi rụng xuống, tựa như một bức tranh tuyệt mỹ, hoàn toàn không có vết tích của sự đẽo gọt nhân tạo hay cố ý tô điểm.

"Thật sự là đẹp quá, lúc chúng ta đến sao lại không phát hiện ra chứ." Nhìn ngắm cảnh đẹp ngoài cửa sổ xe, Dương Nham không kiềm được mà thốt lên khen ngợi.

"Lúc đó trong lòng chị chỉ lo tìm Vô Vi, làm gì có tâm trí thưởng ngoạn phong cảnh. Nơi này đúng là một hòn đảo xinh đẹp, tháng nào chị cũng tới đây nghỉ dưỡng." Vương Cơ vừa lái xe vừa nói với Dương Nham, "Dấu chân của chị gần như đã đi khắp đảo này rồi. Đối mặt với thiên nhiên thuần khiết, mọi xiềng xích trói buộc trong lòng đều được cởi bỏ. Hít thở bầu không khí trong lành, tận hưởng cảnh sắc thiên nhiên tươi đẹp khiến người ta cảm nhận được niềm vui của cuộc sống. Chị thường xuyên say đắm trong cảm giác này..."

"Em nhớ Robert từng nói, thế giới trong mắt chúng ta không phải là màu sắc chân thực của thế giới, mà là màu sắc được nhìn qua lăng kính tâm hồn. Câu nói này của anh ấy quả thực rất có lý." Khương Vô Vi ngồi phía sau chen vào một câu. Tuy nhiên, tâm trí anh không hề nhẹ nhõm như Dương Nham, bởi vì một trận chiến tàn khốc sắp sửa bắt đầu...

Đến chạng vạng tối, bọn họ quay trở lại Vancouver. Ba người đi tới căn biệt thự không ai biết đến. Vô Vi không ngờ nơi anh nhờ Trương Lỗi thuê giúp lại trở thành điểm dừng chân bí mật cuối cùng của họ.

Sau khi vào phòng khách, Khương Vô Vi bảo Vương Cơ và Dương Nham nghỉ ngơi một lát, còn bản thân thì lên lầu, tìm ra vũ khí giấu trong phòng từ trước: hai khẩu súng ngắn M1911 và một khẩu tiểu liên MP7. Những khẩu súng này đều lấy từ chỗ Trương Ức Lỗ. Sau khi tập kích tổng bộ Hell Angels, Vô Vi đã cất giấu chúng ở đây, giờ lại có đất dụng võ.

Tìm được Khương Vô Vi, Vương Cơ và Dương Nham đều cảm thấy trong lòng có chỗ dựa, không cần phải lo nghĩ bất cứ điều gì nữa. Họ chỉ lặng lẽ nhìn Vô Vi chuẩn bị đồ đạc, biết rằng anh chắc chắn sẽ có cách giải quyết mọi việc.

Sau khi thu xếp xong vũ khí, Khương Vô Vi nói với Vương Cơ: "Chị cả, chị nói có nhờ một người đồng hương dò la tin tức, không biết tình hình thế nào rồi?"

Vương Cơ gật đầu, có chút lo lắng nói: "Đúng vậy, chị bảo cậu ấy có tin tức gì thì gọi vào di động của Nham Nham, nhưng mãi mà không thấy điện thoại. Liệu có xảy ra chuyện gì không?"

"Bây giờ chúng ta đi tìm anh ta luôn, ít nhất cũng có thể tìm hiểu tình hình bên trong của Mã Hiểu Lâm và Đại Bang." Vô Vi suy nghĩ một lát rồi nói.

"Chúng ta đến cửa hàng quần áo của vợ cậu ấy ở phố Tàu xem sao. Giờ này cửa hàng chắc chưa đóng cửa, đến đó cũng không dễ bị người của Đại Bang phát hiện."

"Được, cứ theo ý chị cả, chúng ta đi phố Tàu." Vô Vi gật đầu đồng ý.

Ba người lái xe đến phố Tàu. Trời vừa sập tối, đèn neon hai bên đường đã bắt đầu nhấp nháy. Giờ này đang là lúc đông người qua lại, nhiều người thích đi dạo sau bữa tối, tiện thể ghé vào các cửa hàng xem đồ.

Khương Vô Vi đỗ xe cách cửa hàng quần áo khoảng hai ba chục mét, quay đầu nói với Dương Nham: "Ở đây nhiều người biết chị cả. Nham Nham, em qua đó hỏi thử xem đồng hương của chị cả có ở đấy không."

"Dạ được." Dương Nham mở cửa xe, một mình đi bộ qua.

Một lúc sau, một người đàn ông đi cùng Dương Nham hướng về phía chiếc xe. Vương Cơ vội nói với Khương Vô Vi: "Người này chính là đồng hương của chị, Lý Tân Đồng. Không ngờ cậu ấy lại ở đây."

Dương Nham mở cửa xe rồi nói với Lý Tân Đồng: "Chị Vương ở trong xe."

Lý Tân Đồng khom lưng chui vào xe, còn Dương Nham thì đi lên phía trước, ngồi vào ghế phụ.

"Chị cả, thời gian qua chị đi đâu thế? Em cứ lo lắng cho sự an nguy của chị suốt." Lý Tân Đồng vừa lên xe đã nói với Vương Cơ.

"Chị đi có chút việc. Tân Đồng, chuyện chị nhờ em dò la đã có tin tức gì chưa?"

"Thời gian qua em vẫn bí mật điều tra chuyện này. Vì sợ Mã Hiểu Lâm biết nên em không dám nhờ ai giúp đỡ, chỉ có thể tự mình lén lút hỏi thăm. Hội trưởng và mọi người đúng là bị băng đảng mới của người Đông Nam Á bắt đi rồi, cụ thể bị giam giữ ở đâu thì em vẫn chưa tra ra. Nhưng người tên A Luân mà lần trước chị nhắc tới, em đã biết cậu ấy bị Mã Hiểu Lâm giam ở đâu rồi..."

"Tốt quá, A Luân bị giam ở đâu?" Vô Vi lập tức quay đầu lại, sốt sắng hỏi.

Lời của Vô Vi nhắc nhở Vương Cơ, bà vội vàng giới thiệu với Lý Tân Đồng: "Tân Đồng, quên chưa giới thiệu với em, đây là Khương Vô Vi, anh Khương, chắc em đã nghe danh rồi."

"Tất nhiên là nghe rồi, tân Phó hội trưởng của Đại Bang chúng ta. Không phải anh đã bị..." Lý Tân Đồng nhìn Vô Vi kinh ngạc nói. Rõ ràng bọn họ đều nghe tin Vô Vi đã bị hại.

Khương Vô Vi hiểu ý của Lý Tân Đồng, nói đùa: "Diêm Vương không chịu nhận tôi nên tôi lại về thôi."

"Vô Vi cũng bị Mã Hiểu Lâm thiết kế ám hại, nhưng âm mưu của hắn không thành công. Em nói trước xem A Luân bị giam ở đâu đi." Vương Cơ cũng hối thúc Lý Tân Đồng.

"Em cũng vừa nhận được tin từ một tên đàn em của Mã Hiểu Lâm. Đại Bang có một kho hàng bí mật ở ngoại ô dùng để chứa hàng buôn lậu. Kho này chỉ có số ít anh em trong bang biết, A Luân đang bị giam ở trong đó. Mã Hiểu Lâm vốn muốn cạy miệng A Luân để hỏi tung tích của các anh chị, không ngờ A Luân rất kiên cường, không hé răng nửa lời. Vì thế mà phải chịu không ít khổ sở."

Dương Nham nghe tới đây thì cảm thán: "Anh Vô Vi, từ sau khi anh gặp chuyện, A Luân hoàn toàn thay đổi rồi. Không chỉ trưởng thành hơn mà còn trở nên rất dũng cảm."

"Trải qua nhiều chuyện như vậy, con người ta rồi cũng phải thay đổi thôi, A Luân chắc chắn đã giống một người đàn ông thực thụ." Vô Vi hỏi tiếp Lý Tân Đồng: "Anh Lý, anh có quen thuộc cấu trúc bên trong và môi trường xung quanh kho hàng đó không?"

Lý Tân Đồng gật đầu: "Trước đây em thường xuyên tới đó. Kho hàng được cải tạo từ một nhà xưởng cũ, không gian bên trong rất rộng, vị trí lại hẻo lánh. Em dẫn anh đi là được."

Vô Vi suy nghĩ rồi nói với Vương Cơ: "Chị cả, em thấy chúng ta cứ về biệt thự trước, rồi bàn bạc kế hoạch bước tiếp theo." Sau đó anh hỏi Lý Tân Đồng: "Anh Lý bây giờ có thời gian không?"

Lý Tân Đồng lập tức sảng khoái trả lời: "Có, em sẵn sàng nghe theo sai bảo. Chỉ cần cứu được Hội trưởng, bảo em làm gì cũng được."

"Cảm ơn em, Tân Đồng. Chị thay mặt Ức Lỗ cảm ơn em." Vương Cơ cảm kích nói. Lúc người ta hoạn nạn mới biết ai là bạn thực sự, chỉ khi khó khăn mới biết ai thật lòng với mình.

"Chị cả, chị nói gì thế. Hội trưởng và chị ngày thường đối xử với tụi em tốt như vậy, bây giờ em góp chút sức lực là điều nên làm. Thật ra không chỉ mình em, trong Đại Bang còn có rất nhiều anh em đang nén một cục tức, thời gian qua đã chịu đủ sự chèn ép của Mã Hiểu Lâm rồi. Chỉ là không có ai đứng ra cầm đầu thôi. Bây giờ Phó hội trưởng đã về, em báo với mọi người một tiếng, chắc chắn sẽ có rất nhiều người đi theo." Lý Tân Đồng chân thành nói.

Nghe Lý Tân Đồng nói vậy, Vương Cơ xúc động: "Thật không ngờ trong Đại Bang vẫn còn nhiều anh em tốt như thế." Bà tựa lưng vào ghế phía trước, hỏi Khương Vô Vi: "Vô Vi, có nên để Tân Đồng liên lạc với một số anh em trong bang để cùng hành động không?"

"Không, chị cả, bây giờ chưa được. Đông người dễ bị lộ tin tức, cũng dễ khiến Mã Hiểu Lâm phát giác. Hiện tại hắn hoàn toàn không ngờ chúng ta sẽ quay lại, chúng ta phải đánh phủ đầu. Cứ về rồi bàn tiếp." Vô Vi vừa nói vừa nổ máy cho xe chạy ra khỏi phố Tàu, bốn người nhanh chóng quay về căn biệt thự ẩn náu.

Vào đến phòng khách, Vô Vi lập tức lấy bút và giấy ra bảo Lý Tân Đồng: "Làm phiền anh Lý vẽ lại địa hình và cấu trúc của kho hàng đó, cả tình hình nhân sự canh gác bên trong nữa."

Lý Tân Đồng nhận lấy bút, vẽ một sơ đồ mặt bằng đơn giản của kho hàng, rồi chỉ vào bản vẽ nói với Vô Vi: "Vị trí kho hàng không xa bến tàu chở hàng, chỉ khoảng sáu bảy cây số. Xung quanh kho có tường bao quanh, bên trong là hai dãy nhà xưởng song song. Trước đây có bốn anh em phụ trách canh gác, hiện tại có thêm bao nhiêu người thì em không rõ, em đoán Mã Hiểu Lâm chắc chắn đã thay bằng người thân tín của hắn."

"Những người này bình thường sống ở đâu?" Vô Vi nhìn sơ đồ hỏi.

"Ở vị trí này có một tòa nhà hai tầng nhỏ, bọn họ đều sống ở trong đó."

Vô Vi trầm ngâm một lát rồi hỏi tiếp: "Tình hình liên lạc của người ở đây với bên ngoài thế nào? Ý tôi là nếu ở đây xảy ra chuyện, Mã Hiểu Lâm có nhanh chóng biết không?"

"Trước đây chỉ khi xuất nhập hàng mới có người vào đây, bình thường ít khi liên lạc với kho. Bây giờ tình hình thế nào thì rất khó nói." Lý Tân Đồng thành thật trả lời.

Khương Vô Vi đứng dậy, đi qua đi lại trong phòng khách, đầu óc căng thẳng suy nghĩ cách hành động. Ánh mắt của ba người đều dán chặt vào Vô Vi, xoay theo bóng dáng của anh, chờ anh đưa ra quyết định...

Vương Cơ thấy Khương Vô Vi mãi không lên tiếng, không nhịn được khẽ hỏi: "Vô Vi, có phải em thấy nhân lực của chúng ta quá ít không? Hay còn chuyện gì khác?"

Khương Vô Vi dừng bước, nhẹ nhàng lắc đầu nói: "Không, em không phải đang nghĩ chuyện cứu A Luân."

"Thế anh đang cân nhắc điều gì?" Dương Nham tò mò hỏi. Lời của Vô Vi cũng khiến Vương Cơ và Lý Tân Đồng cảm thấy khó hiểu.

"Theo tình hình anh Lý nói thì việc cứu A Luân không thành vấn đề. Điều em đang cân nhắc là làm sao để giải cứu Hội trưởng Trương và những người khác?" Vô Vi đăm chiêu nói.

"Vô Vi, giải quyết xong việc này rồi hãy tính việc khác. Chúng ta còn chưa biết tình hình của Ức Lỗ thế nào, sao em có thể tính đến chuyện cứu họ ngay được?" Vương Cơ vội vàng nói với Khương Vô Vi, lo lắng anh nghĩ quá nhiều, bà bồi thêm một câu: "Tân Đồng điều tra lâu như vậy còn chưa biết tung tích của Ức Lỗ, sao em có thể tính chuyện cứu họ lúc này."

"À, em nghĩ thế này. Mã Hiểu Lâm có liên quan trực tiếp đến việc Hội trưởng bị bắt cóc. Một khi chuyện chúng ta cứu A Luân lọt đến tai Mã Hiểu Lâm, hắn nhất định sẽ tăng cường phòng bị. Cho nên sau khi cứu được A Luân, chúng ta phải lập tức ra tay cứu Hội trưởng và mọi người ngay. Tốc độ càng nhanh càng tốt, tốt nhất là đi trước khi Mã Hiểu Lâm nhận được tin A Luân được cứu, nếu không họ sẽ gặp nguy hiểm..."

"Nhưng chúng ta hoàn toàn không biết Hội trưởng đang ở đâu, làm sao cứu? Em dò la hơn nửa tháng nay còn chẳng có chút tung tích nào." Lý Tân Đồng nghi ngờ hỏi.

"Mọi người yên tâm, chuyện này tôi tự có cách, cứ cứu được A Luân ra là mọi chuyện sẽ dễ giải quyết." Vô Vi tự tin nói. Anh ngẩng đầu nhìn chiếc đồng hồ thạch anh treo trên tường, rồi nói với ba người: "Để tránh đêm dài lắm mộng, tôi quyết định rồi, ba tiếng nữa chúng ta sẽ đi cứu A Luân."

Nghe Vô Vi nói vậy, Lý Tân Đồng cũng xem đồng hồ: "Ba tiếng nữa là hơn hai giờ sáng, đúng lúc người ta ngủ say nhất, quả thực là thời cơ tốt. Anh Khương, cần em làm gì?"

"Anh Lý, anh phụ trách dẫn đường cho tôi, sau đó ở bên ngoài đón lõng ứng cứu là được."

"Thế hai chúng em làm gì?" Vương Cơ vội vàng hỏi Vô Vi.

"Đúng thế, anh Vô Vi, tụi em làm gì?" Dương Nham cũng tranh hỏi.

Vô Vi bỗng cười nói: "Hai người bây giờ đi tắm rửa rồi đi ngủ đi, những việc khác không cần bận tâm."

"Cái gì? Anh bảo tụi em đi ngủ!" Dương Nham và Vương Cơ trợn tròn mắt kinh ngạc.

"He he, không muốn ngủ thì ngồi phòng khách đợi cũng được, tùy hai người. Dù sao cũng không có việc gì của hai người đâu." Vô Vi mỉm cười nói.

---❊ ❖ ❊---

Ngay lúc Khương Vô Vi và mọi người đang bàn kế hoạch cứu A Luân, Mã Hiểu Lâm và Nguyễn Hưng Quốc lại bí mật gặp nhau trên những tảng đá ven biển.

Sau khi nắm quyền lực của Đại Bang, Mã Hiểu Lâm vốn muốn trừ khử Trương Ức Lỗ và bốn vị nguyên lão để tuyệt hậu họa. Không ngờ lại xảy ra chuyện A Luân cứu Vương Cơ ra khỏi bệnh viện tâm thần. Việc Vương Cơ trốn thoát là mối đe dọa cực lớn đối với Mã Hiểu Lâm. Hắn cảm thấy nguy hiểm vẫn rình rập, liền bố trí người dốc toàn lực truy tìm tung tích của bà. Nhưng Vương Cơ như bốc hơi khỏi Vancouver, hoàn toàn không để lại dấu vết.

Truy tìm hơn nửa tháng không có kết quả, Mã Hiểu Lâm cho rằng Vương Cơ có thể đã rời khỏi đây. Hơn nữa nghĩ lại một người đàn bà cũng chẳng làm nên trò trống gì, nên hắn quyết định gác chuyện đó lại, trước hết phải giải quyết mối lo lớn nhất của mình: trừ khử Trương Ức Lỗ và mấy vị nguyên lão trong bang. Mấy người này còn sống ngày nào là hắn ăn không ngon ngủ không yên ngày đó.

Ngay lúc Vương Cơ và Dương Nham gặp Vô Vi, Mã Hiểu Lâm quyết định gọi điện cho Nguyễn Hưng Quốc, thông báo cho gã ra tay giết Trương Ức Lỗ. Hắn trốn một mình trong văn phòng quay số của Nguyễn Hưng Quốc.

"Alo, bang chủ Nguyễn phải không? Tôi đã hoàn toàn kiểm soát được Đại Bang rồi, bên ông có thể ra tay trừ khử mấy người đó được rồi." Điện thoại vừa kết nối, Mã Hiểu Lâm đã nôn nóng thông báo cho Nguyễn Hưng Quốc ra tay, thế nhưng tình huống ngoài dự kiến đã xảy ra.

"He he... Hội trưởng Mã, xin lỗi nhé, bây giờ tôi chưa thể trừ khử mấy người đó được." Lời của Nguyễn Hưng Quốc khiến Mã Hiểu Lâm đại kinh thất sắc. Hắn nằm mơ cũng không ngờ Nguyễn Hưng Quốc lại từ chối giết Trương Ức Lỗ và mọi người, bởi vì hắn không nghĩ ra làm vậy thì có lợi lộc gì cho gã?

"Ông nói cái gì? Ông không thể giết họ... Tại sao?" Mã Hiểu Lâm kinh ngạc hỏi, hắn đoán hay là bên phía Nguyễn Hưng Quốc xảy ra sự cố gì?

"Mã Hiểu Lâm, ông cũng là người lăn lộn trong ngành này, sao lại không biết quy củ chứ? Những người có thân phận như Trương Ức Lỗ, ám sát một người ít nhất cũng phải một triệu USD. Ông chỉ nói một câu nhẹ nhàng thế mà muốn tôi trừ khử họ giúp ông sao? Ông coi thường băng đảng mới Đông Nam Á của chúng tôi quá rồi đấy." Nguyễn Hưng Quốc dùng giọng giễu cợt nói.

"Nguyễn Hưng Quốc, ông quên lúc đó chúng ta ước định thế nào rồi sao?" Mã Hiểu Lâm phẫn nộ hỏi.

"Haha... Chúng ta ước định thế nào? Sao tôi không nhớ nhỉ."

"Lúc đó tôi báo cho ông biết Trương Ức Lỗ đã biết các ông giết người ở phố Tàu, ông ấy sẽ không tha cho ông. Chúng ta liên tay trừ khử Trương Ức Lỗ, ông giúp tôi đoạt quyền lực của Đại Bang, sau đó tôi sẽ không truy cứu các ông nữa..."

Mã Hiểu Lâm chưa nói xong đã bị Nguyễn Hưng Quốc ngắt lời bằng giọng mỉa mai: "Haha... Mã Hiểu Lâm, ông ngây thơ quá rồi đấy. Ông tưởng ông đây sợ Đại Bang các người chắc? Có giỏi thì dẫn người tới đây đấu một trận với chúng tôi này. Loại người như ông cũng giống hệt ông già nhà ông, đều là lũ hèn nhát. Lúc Trương Ức Lỗ còn ở đây thì chúng tôi không dám đối đầu với Đại Bang, giờ Trương Ức Lỗ đang ở trong tay chúng tôi, cỡ mười thằng như ông tôi cũng chẳng thèm để vào mắt. Đừng có nằm mơ nữa..."

Lời của Nguyễn Hưng Quốc khiến Mã Hiểu Lâm nghẹn họng nửa ngày không thở nổi. Hắn biết gã nói thật. Tuy trò âm mưu quỷ kế thì hắn tinh ranh hơn ai hết, nhưng bảo vác đao vác súng ra chiến thật thì hắn tuyệt đối không làm được. Người Đông Nam Á sợ Đại Bang là vì e dè bọn Trương Ức Lỗ, giờ họ không còn nữa thì tất nhiên gã chẳng sợ Đại Bang nữa. Mẹ kiếp, sao mình lại không nghĩ tới điểm này, tính toán trăm đường cuối cùng lại tự đào hố chôn mình...

"Ông... ông... coi như ông giỏi. Ông nói đi, muốn thế nào?" Mã Hiểu Lâm tức đến mức lắp bắp không ra hơi, lúc này mới nhớ ra lời người ta nói, lũ người Đông Nam Á này đều như sói dữ, cho ăn no rồi vẫn có thể quay lại cắn mình một cái. Cha hắn từng chịu thiệt thòi dưới tay những kẻ này, vậy mà hắn lại ngây thơ muốn hợp tác với chúng. Mã Hiểu Lâm bây giờ đúng là ngậm bồ hòn làm ngọt, có khổ mà không nói được.

"Mỗi cái đầu một triệu, chuyển tiền vào tài khoản của tôi, tôi sẽ ra tay ngay." Nguyễn Hưng Quốc nói rất dứt khoát.

Mã Hiểu Lâm bị sự sư tử ngoạm của Nguyễn Hưng Quốc làm cho giật nảy mình. Hắn hét lớn vào điện thoại: "Ông nói cái gì? Mỗi người một triệu! Ông điên vì tiền rồi à? Nguyễn Hưng Quốc tôi nói cho ông biết tôi không có nhiều tiền thế đâu..."

Nguyễn Hưng Quốc không hề nổi lôi đình như Mã Hiểu Lâm, gã chậm rãi và ôn hòa nói: "He he... Đây là tự ông nói nhé, tốt lắm... Tôi lập tức bảo đàn em đưa bọn Trương Ức Lỗ về, đỡ phải tốn cơm nuôi họ ở đây..."

Lời của Nguyễn Hưng Quốc như một tiếng sét đánh ngang tai Mã Hiểu Lâm, ngay lập tức khiến hắn toát mồ hôi lạnh. Không ngờ Nguyễn Hưng Quốc lại chơi chiêu này, nếu Trương Ức Lỗ quay lại thì hắn còn mạng sao? Hắn vội vàng nói: "Khoan đã... Bang chủ Nguyễn, có gì từ từ nói, chúng ta có thể thương lượng lại."

"Chuyện này không thương lượng gì hết, tổng cộng năm người, ông chuẩn bị năm triệu USD đi, nếu không hậu quả thế nào tự ông biết." Đầu dây bên kia lập tức truyền đến giọng điệu cứng rắn của Nguyễn Hưng Quốc.

Mã Hiểu Lâm lập tức xuống nước, dùng giọng cầu xin: "Tôi nhất thời không xoay đâu ra nhiều tiền thế, Bang chủ Nguyễn, ông để tôi nghĩ cách."

"Không có nhiều tiền thế cũng được, ông nhường địa bàn phố Tàu ra, để băng mới Đông Nam Á của chúng tôi tiếp quản." Nguyễn Hưng Quốc không cần nghĩ ngợi, buột miệng nói luôn.

Mã Hiểu Lâm bỗng nhận ra mình đã tự thòng một sợi dây thừng vào cổ, giờ muốn cởi cũng không cởi được nữa, vì một đầu dây đã bị Nguyễn Hưng Quốc nắm chặt, hắn cảm thấy mình sắp ngạt thở đến nơi rồi.

Hắn hối hận không kịp, hối hận đến xanh cả ruột, càng hận lũ người độc ác như sói kia. Mã Hiểu Lâm ban đầu định trừ khử Trương Ức Lỗ để chiếm lấy phố Tàu, giờ xem ra không những xôi hỏng bỏng không, mà khéo còn mất mạng như chơi. Đúng là đuổi hổ đi lại rước sói về.

"Hiện tại trong tay tôi chỉ có hơn một triệu, tôi đưa trước khoản này cho ông, số còn lại đợi một thời gian nữa tôi gom đủ sẽ đưa nốt, thế nào?" Mã Hiểu Lâm dùng giọng thương lượng nói.

Nguyễn Hưng Quốc im lặng một lát trong điện thoại, sau đó nói: "Được rồi, hai tiếng nữa gặp nhau ở chỗ cũ lần trước. Ông mang séc qua đây, nhớ kỹ đừng có giở trò, nếu không hậu quả thế nào ông tự biết." Nói xong, gã liền cúp máy.

Mã Hiểu Lâm cầm điện thoại ngơ ngác nửa ngày, hắn bỗng có cảm giác muốn khóc mà không ra nước mắt. Cuối cùng hắn cũng nếm trải cảm giác bị người khác tính kế. Nhìn thành quả thắng lợi sắp đến tay lại bị kẻ khác cướp mất, làm sao Mã Hiểu Lâm có thể cam lòng, nhưng vắt óc suy nghĩ cũng không ra cách nào hay.

Thấy giờ hẹn sắp đến, Mã Hiểu Lâm quyết định đi gặp Nguyễn Hưng Quốc trước, hiện tại chỉ có thể ổn định gã, sau này mới tính cách đối phó con sói dữ này.

Mã Hiểu Lâm lái xe đến vùng ngoại ô ven biển. Mặt biển ban đêm đen ngòm trông có vẻ đáng sợ, sóng biển vỗ vào ghềnh đá tạo ra những tiếng gầm rú điếc tai. Mã Hiểu Lâm cảm giác biển khơi cuồn cuộn như một con quái thú đang há to mồm chuẩn bị nuốt chửng lấy mình. Hắn kiên nhẫn bước gần đến tảng đá lớn, phát hiện Nguyễn Hưng Quốc đã đứng sẵn trên đó, từ trên cao nhìn xuống giám sát mình.

Thấy Mã Hiểu Lâm đi tới, Nguyễn Hưng Quốc lạnh lùng hỏi: "Mang séc tới chưa?"

Mã Hiểu Lâm móc tờ séc từ trong túi ra đưa qua, Nguyễn Hưng Quốc nhận lấy tờ séc, chẳng thèm nhìn đã đút vào túi. Gã biết Mã Hiểu Lâm lúc này tuyệt đối không dám giở trò.

"Tiền tôi đã đưa cho ông rồi, xin ông về lập tức xử lý bọn Trương Ức Lỗ đi." Mã Hiểu Lâm khép nép nói, hắn đã mất sạch uy phong ngày thường.

"Ông coi tôi là đứa trẻ lên ba chắc, bấy nhiêu tiền này mà muốn đuổi tôi đi sao! Mã Hiểu Lâm tôi nói cho ông biết, tôi cho ông ba ngày chuẩn bị nốt số tiền còn lại, nếu không có hai con đường cho ông chọn. Thứ nhất, tự động rút khỏi phố Tàu, dọn đồ xéo đi. Thứ hai, ở nhà mà đợi, tôi sẽ thả Trương Ức Lỗ ra để ông ấy về thu dọn ông..." Nguyễn Hưng Quốc vừa nói vừa quan sát biểu cảm của Mã Hiểu Lâm, trong lòng gã hả hê nghĩ: "Mẹ kiếp, mày còn nhớ bộ dạng kiêu ngạo lần trước ở đây không?"

Mã Hiểu Lâm cũng bị lời của Nguyễn Hưng Quốc chọc giận, hắn không kìm được cơn giận dữ trong lòng, nói lớn: "Nguyễn Hưng Quốc, làm người đừng quá đáng quá. Ông đừng quên chúng ta đang chung một hội, nếu ông thả Trương Ức Lỗ ra, ông ấy có tha cho ông không?"

"Haha... Tôi làm quá đáng sao? So với ông thì còn kém xa." Nguyễn Hưng Quốc nói đến đây, nhìn Mã Hiểu Lâm khinh bỉ rồi tiếp: "Ông không cần lấy Trương Ức Lỗ ra dọa tôi. Nếu tôi thả Trương Ức Lỗ ra thì tôi là ân nhân cứu mạng của ông ấy, tin rằng Trương Ức Lỗ tuyệt đối không giết tôi. Còn ông thì khác, người Trung Quốc các người ghét nhất là kẻ phản bội, ông biết rõ mắt Trương Ức Lỗ không chứa nổi hạt cát mà, kết cục thế nào tự ông trong lòng có số rồi đó."

Mã Hiểu Lâm lúc này hận không thể tự vả cho mình hai cái. Hắn không ngờ mình phản bội Trương Ức Lỗ cuối cùng lại nhận lấy kết cục thế này. Hắn biết thương lượng với kẻ không có nhân tính này cũng chẳng ra kết quả gì, chỉ tự chuốc lấy nhục nhã, đành ngậm bồ hòn làm ngọt nói: "Được rồi, tôi sẽ nghĩ cách cố gắng gom tiền, hy vọng ông đừng thất hứa nữa."

"Haha, yên tâm đi, chỉ cần nhận được tiền, tôi lập tức tiễn bọn họ đi gặp Chúa."

Mã Hiểu Lâm không thèm nhìn Nguyễn Hưng Quốc, quay người bỏ đi. Hắn như trốn tránh bệnh dịch rời khỏi bờ biển, lái xe quay lại nội thành.

Nhìn Mã Hiểu Lâm xám xịt bỏ đi như một con chó hoang, Nguyễn Hưng Quốc cười khoái trá. Trong mắt gã, kẻ thất bại không chỉ có Mã Hiểu Lâm, mà là toàn bộ người Trung Quốc. Kể từ khi bị Đại Bang đuổi khỏi phố Tàu, bọn gã chưa bao giờ vui vẻ thế này. Gã cảm thấy mình sắp sửa phục hận phố Tàu, thời cơ báo thù rửa hận sắp đến rồi...

Dịch Thuật: Gemini & DeepSeek AI
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »