Sau khi tiêu diệt năm tên lính đánh thuê chặn đường, Khương Vô Vi căng thẳng nhìn đồng hồ. Thời gian đã trôi qua hơn ba tiếng đồng hồ, mà hiện tại anh đi chưa đầy một nửa quãng đường. Anh bất chấp tất cả, ra sức chạy về phía lối ra của thung lũng.
Khi Vô Vi băng qua đoạn hẹp nhất của thung lũng, mặt trời đã ngả về hướng tây. Vô Vi vừa vặn quay lưng về phía ánh nắng, anh quan sát địa hình phía trước, phát hiện càng đi vào trong thì toàn bộ thung lũng càng dốc cao dần. Lối ra của thung lũng nằm ở lưng chừng núi, cách vị trí hiện tại của anh khoảng ba, bốn cây số.
Ngay lúc Vô Vi đang quan sát lối ra của thung lũng, anh chợt nhìn thấy một vệt sáng lóe lên trong cánh rừng đối diện. Đó là do ánh nắng mặt trời phản chiếu qua lăng kính thủy tinh. Thần kinh của Vô Vi lập tức căng như dây đàn, anh né người theo bản năng ra sau một thân cây lớn.
Vô Vi đoán rằng vệt sáng vừa lóe lên lúc nãy rất có thể là do kính ngắm trên súng bắn tỉa hoặc ống nhòm vô tình phản chiếu ánh mặt trời.
Chẳng lẽ băng Hoa Long còn bố trí người mai phục trong cánh rừng phía trước? Quy định tối qua chỉ có năm người mai phục trong thung lũng, sao lại có thêm người? Hay là mình nhìn hoa mắt? Vô Vi nhanh chóng gạt bỏ ý nghĩ đó. Anh tin tưởng vào đôi mắt của mình, vừa rồi chắc chắn có thấu kính phản quang. Bất kể là ai, chắc chắn có người đang giám sát phía bên này.
Những kẻ này hoàn toàn không có đạo nghĩa, vì đạt được mục đích thì chuyện gì cũng dám làm. Vô Vi nghĩ đến tám chín phần mười băng Hoa Long đã sắp xếp tay súng ẩn nấp phía trước. Nếu anh vượt qua năm tên lính đánh thuê chặn đường mà buông lỏng cảnh giác, hoàn toàn không nghĩ tới vẫn còn người mai phục phía trước, đối phương sẽ có cơ hội bắn tỉa anh. Nghĩ đến đây, Khương Vô Vi thầm đổ mồ hôi hột. Nếu lúc nãy anh không đi ngược hướng nắng thì đã không thể phát hiện ra đối phương.
Khương Vô Vi ẩn mình sau thân cây, quan sát địa hình phần còn lại của thung lũng. Vì địa hình dốc nên cây cối thưa thớt hơn rất nhiều, di chuyển trong khu vực này rất dễ lộ sơ hở. Vô Vi đoán việc anh vội vàng chạy lúc nãy có thể đã làm lộ hành tung. Nếu phía trước thực sự có tay súng mai phục thì chắc chắn đã phát hiện ra anh, tiếp tục chạy như vừa rồi sẽ cực kỳ nguy hiểm.
Khương Vô Vi không kịp suy nghĩ nhiều, anh phải nhanh chóng xông ra khỏi thung lũng. Vô Vi chọn cách di chuyển theo hình chữ Z, lấy các thân cây làm điểm tựa che chắn. Anh lao chéo từ thân cây này sang sau thân cây khác, lúc nhanh lúc chậm, hoàn toàn không có quy luật, không để đối phương có cơ hội ngắm bắn.
Vô Vi như một con sơn dương linh hoạt nhảy nhót trong rừng, dùng cách này tiến lên được vài trăm mét. Đột nhiên, một tiếng súng vang lên trong rừng, một viên đạn bắn xuyên qua thân cây Vô Vi dùng để ẩn nấp, sượt qua cổ anh bay ra ngoài.
Vô Vi nhanh chóng nằm rạp xuống đất, chỉ cảm thấy vùng cổ bỏng rát như bị lửa đốt. Anh thầm nghĩ uy lực lớn thế này chắc chắn là súng bắn tỉa cỡ nòng lớn. Anh biết cách di chuyển của mình đã phá hỏng kế hoạch của đối thủ, khiến hắn không thể tìm được cơ hội ngắm bắn chuẩn xác.
Không kịp nghĩ ngợi, Vô Vi lại nhanh chóng vọt ra. Anh dùng tốc độ nhanh hơn lao đi thoăn thoắt trong rừng, rất nhanh đã áp sát vị trí tay súng mai phục.
Đột nhiên, một loạt tiếng súng dữ dội vang lên, đạn bay như trút nước về phía Vô Vi, bắn nát cành lá xung quanh bay lả tả. Vô Vi biết đối phương đã mất kiên nhẫn, không tìm được cơ hội bắn tỉa nên đành dùng cách này để ngăn anh tiến lên. Điều này lại vô tình giúp đỡ Vô Vi, làm lộ ra nơi ẩn nấp của đối phương.
Khương Vô Vi nằm rạp xuống đất, tận dụng khoảng trống giữa các loạt bắn của đối phương, lấy cây cối và đá tảng làm vật che chắn. Anh linh hoạt như một con linh dương đá sống trên vách núi dựng đứng, vừa nhảy vừa lộn vòng, nhanh chóng áp sát tay súng bắn tỉa.
Không biết là đối phương bị sự nhanh nhạy và lòng dũng cảm của Vô Vi làm cho khiếp sợ hay vì lý do nào khác, tiếng súng bỗng nhiên im bặt. Khương Vô Vi nấp sau một cái cây lớn lặng lẽ đợi một lúc. Tiếng súng đột ngột dừng lại ngược lại khiến anh đầy nghi ngờ. Phía trước là một sườn dốc trống trải đi lên, chỉ có vài cây thông thưa thớt đường kính khoảng hai mươi, ba mươi phân đứng đó. Vượt qua địa hình như vậy ngay dưới tầm mắt của tay súng bắn tỉa gần như là điều bất khả thi.
Nhìn thời gian trôi đi từng giây từng phút, lòng Khương Vô Vi càng lúc càng sốt ruột. Trong cái khó ló cái khôn, anh cởi chiếc áo khoác ngoài, dùng khẩu súng trong tay giơ áo nhô ra từ một phía. Vô Vi muốn dùng cách này để dụ đối phương nổ súng. Anh biết sau khi súng bắn tỉa cỡ nòng lớn bắn ra, anh sẽ có vài giây ngắn ngủi để hành động.
Tuy nhiên, anh đợi ròng rã một phút trôi qua mà tiếng súng vẫn không vang lên. Khương Vô Vi càng cảm thấy có điểm bất thường, cuối cùng anh quyết định dùng thân thủ nhanh nhẹn của mình để xông qua.
Khi Khương Vô Vi nhanh chóng vòng ra phía sườn của tay súng bắn tỉa, anh giơ súng lục lên chuẩn bị nổ súng thì phát hiện kẻ nằm bò trên mặt đất hoàn toàn bất động. Chẳng lẽ hắn đã chết? Thảo nào nãy giờ không nghe thấy tiếng súng.
Khương Vô Vi hai tay cầm súng, ôm đầy nghi vấn tiến đến bên xác chết. Lúc này anh mới phát hiện kẻ nằm trong bụi cỏ thực chất là hai người. Vô Vi thấy lưng của họ đã bị máu nhuộm đẫm, anh dùng chân lật xác hai người lại, phát hiện đều là người da vàng, đã tắt thở từ lâu.
Khương Vô Vi đoán hai gã này có thể là người của chính băng Hoa Long. Trong bụi cỏ nơi họ nằm lúc nãy có một khẩu súng trường tấn công và một khẩu súng bắn tỉa M107. Thảo nào uy lực của đạn lại lớn như vậy, thứ này thậm chí có thể bắn hạ cả trực thăng.
Là ai đã tiêu diệt bọn họ? Khương Vô Vi quan sát một vòng xung quanh, không có bất kỳ động tĩnh nào. Anh không nghĩ ra được ai đang âm thầm giúp đỡ mình, nếu không có người giúp đỡ thì anh hoàn toàn không thể xông qua được.
Vô Vi nghĩ đây chắc là quân bài cuối cùng của Triển Hùng Phi rồi. Anh ngẩng đầu nhìn lên, cách lối ra thung lũng chưa đầy một cây số. Không kịp nghĩ nhiều, anh lao nhanh về phía lối ra...
Phía trên lối ra của thung lũng là một con đường lộ, Trương Ức Lỗ và Dương Nham đang sốt ruột chờ Vô Vi xuất hiện. Tiếng súng và tiếng nổ trong thung lũng truyền đến rõ mồn một khiến tim họ như treo ngược lên cành cây, mấy người đều chăm chú nhìn về hướng thung lũng.
A Luân lấy chiếc ống nhòm từ trong xe ra, đây là thứ Trương Ức Lỗ chuẩn bị cho Vô Vi dùng trên đường đi. Dương Nham giật lấy, sốt ruột nói: "Để em xem trước đã."
Sau khi tiếng súng dứt, thung lũng lại khôi phục vẻ tĩnh lặng, ngoại trừ một màu xanh thẳm của cây cối thì không nhìn thấy gì khác. Dương Nham sốt ruột giậm chân liên tục, miệng không ngừng lẩm bẩm: "Sốt ruột chết đi được, sao anh Vô Vi vẫn chưa ra..."
Trương Ức Lỗ tỏ ra điềm tĩnh hơn, ông nhìn đồng hồ rồi an ủi Dương Nham: "Đừng vội, ta đoán nhanh nhất cũng phải mất ba tiếng Vô Vi mới xông qua được. Yên tâm đi, Vô Vi có sức chịu đựng và trí thông minh vượt trội hơn người thường, những kẻ đó không ngăn nổi cậu ấy đâu."
Tiếng súng trong thung lũng vang lên ba lần, lần sau lại gần hơn lần trước. Sau loạt súng thứ ba, Trương Ức Lỗ vui mừng nói với Dương Nham và A Luân: "Nghe tiếng súng có thể khẳng định Vô Vi đã vượt qua ba tuyến phòng thủ của đối phương. Loạt súng vừa rồi cách chúng ta tối đa một cây số, chưa đầy nửa tiếng nữa Vô Vi sẽ ra khỏi thung lũng."
Cách nơi nhóm Trương Ức Lỗ đứng khoảng ba, bốn mươi mét có vài chiếc xe địa hình đang đỗ, đó là xe của Triển Thiệu Lương và người của gia tộc Vargli.
Lúc đầu, Triển Thiệu Lương vẫn ung dung ngồi trong xe. Hắn nhìn Khương Vô Vi đi vào thung lũng rồi đến đây chờ. Theo hắn, việc đến đây hoàn toàn là thừa thãi, bởi hắn tin chắc không ai có thể thoát khỏi sự truy sát của năm tên lính đánh thuê.
Nhưng khi nghe thấy hai loạt tiếng nổ và tiếng súng, Triển Thiệu Lương không thể ngồi yên được nữa. Hắn bước ra khỏi xe, cũng giơ ống nhòm lên quan sát thung lũng. Dù không biết năm tên lính đánh thuê đã chia thành hai nhóm để chặn đường Vô Vi, nhưng hắn biết ít nhất điều này chứng tỏ Khương Vô Vi chưa bị chặn lại, hơn nữa còn đang tiến lại gần phía bên này.
Triển Thiệu Lương bây giờ chỉ có thể cầu mong tay súng bắn tỉa do bác mình âm thầm sắp xếp có thể hạ gục Khương Vô Vi. Tối qua Triển Hùng Phi quyết định bố trí trước một tay súng bắn tỉa vào thung lũng, Triển Thiệu Lương còn cho rằng đó là vẽ rắn thêm chân, đúng là gừng càng già càng cay, sự lo lắng của bác hắn là hoàn toàn đúng đắn.
Sau tiếng súng bắn tỉa trầm đục vang lên, Triển Thiệu Lương thầm vui mừng trong lòng, biết là người của mình đã ra tay. Không ngờ không lâu sau đó, trong thung lũng lại truyền đến một loạt tiếng súng trường tấn công dữ dội. Sắc mặt Triển Thiệu Lương lập tức đông cứng lại, trong lòng hắn dấy lên một dự cảm mãnh liệt: Khương Vô Vi đã đập tan mọi chướng ngại. Hắn âm thầm hít một hơi khí lạnh, bản thân đã quá coi thường chàng trai trẻ này rồi. Thảo nào bác hắn muốn lôi kéo anh vào bang hội, chàng trai này quả thực có điểm phi thường.
Tất cả mọi người trên đường lộ đều mang những tâm trạng khác nhau, nhìn chằm chằm vào lối ra thung lũng. Một lát sau, một bóng dáng khỏe khoắn xuất hiện trong tầm mắt của mọi người, chính là Khương Vô Vi đang chạy ra khỏi cánh rừng.
Dương Nham phấn khích lao lên, bất chấp tất cả ôm chầm lấy cổ Vô Vi, hôn mạnh một cái lên má anh. Vô Vi không kịp nói năng gì, ôm eo cô nhanh chóng leo lên đường lộ.
"Vô Vi, giỏi lắm." Trương Ức Lỗ bước tới đón, giơ ngón tay cái về phía Vô Vi.
Khương Vô Vi kiên định gật đầu với Trương Ức Lỗ. Lúc này im lặng tốt hơn vạn lời nói, không từ ngữ nào có thể diễn tả hết tiếng lòng của mỗi người, một động tác đã đại diện cho tất cả.
Vô Vi nói với Dương Nham và A Luân: "Mọi người mau lên xe, chúng ta đi ngay."
"Vâng." Hai người gật đầu, lập tức mở cửa chiếc xe địa hình Toyota, nhanh chóng vào cabin. Dương Nham nổ máy xe chờ Vô Vi lên.
Khương Vô Vi đi đến bên cạnh Trương Ức Lỗ, hạ thấp giọng hỏi: "Tiền bối, tình hình xe của Thất Ca thế nào rồi?"
"Thất Ca dẫn theo hai người khác áp giải Alina lên đường rồi. Ta đã lén đặt thiết bị phát sóng không dây lên xe của bọn họ, họ dùng một chiếc xe địa hình Acura. Ta đoán rất có thể họ sẽ đi đường mòn, vì Alina đang bị trói, nếu đi đường quốc lộ qua biên giới sẽ bị cảnh sát phát hiện. Biên giới giữa Canada và Mỹ rất lỏng lẻo, có nhiều nơi rất dễ đi qua." Trương Ức Lỗ nói khẽ.
"Cháu biết rồi, cháu còn có một việc cần nhờ tiền bối giúp đỡ."
"Nói đi, chuyện gì?" Trương Ức Lỗ sảng khoái đáp.
"Sau khi cứu được Alina, cháu sẽ lập tức gọi điện cho cha nuôi của cô ấy. Cháu lo băng Hoa Long sẽ ra tay bất lợi với ông Feller, muốn nhờ tiền bối sắp xếp người bí mật đón ông ấy đến Vancouver để bảo vệ."
"Không vấn đề gì, lát nữa ta sẽ thu xếp người đi ngay. Còn chuyện gì nữa không?"
Khương Vô Vi nhớ lại chuyện vừa xảy ra trong thung lũng, liền hạ giọng hỏi Trương Ức Lỗ: "Tiền bối có sắp xếp ai vào thung lũng không?"
"Không có, xảy ra chuyện gì sao?" Trương Ức Lỗ lập tức hỏi lại.
"Vậy tiền bối có thấy ai ra vào thung lũng không?"
Trương Ức Lỗ hoang mang lắc đầu, khẳng định chắc nịch: "Từ lúc ta đến đây chưa từng thấy bóng người nào ra vào thung lũng cả!"
Thật là kỳ lạ, vậy thì ai đã âm thầm bảo vệ mình? Khương Vô Vi không nói thêm gì nữa, chỉ để lại một dấu hỏi lớn trong lòng.
Trong lúc Vô Vi đang nói chuyện với Trương Ức Lỗ, Triển Thiệu Lương và hai người của gia tộc Vargli cùng bước tới.
"Hắc hắc, Khương tiên sinh quả là thần dũng, chúc mừng anh đã vượt qua liên tiếp hai ải..." Triển Thiệu Lương cười giả lả nói.
Chưa đợi Triển Thiệu Lương nói xong, Khương Vô Vi đã trừng mắt nhìn hắn, nghiêm giọng nói: "Triển tổng, phiền ông chuyển lời tới Triển bang chủ, các người đã phá vỡ quy tắc trò chơi. Những chuyện đã qua tôi không muốn truy cứu nữa, nếu sau này các người còn không tuân thủ quy tắc trò chơi thì đừng trách tôi không khách sáo."
Triển Thiệu Lương giả vờ trấn tĩnh nói: "Ai phá vỡ quy tắc trò chơi chứ? Tôi không hiểu Khương tiên sinh đang nói gì?"
"Ông không cần phải diễn kịch nữa đâu, vào thung lũng mà đếm xác chết thì biết. Xin lỗi, tôi không có thời gian rảnh rỗi đứng đây tán dóc với các người." Khương Vô Vi nói xong, rảo bước nhanh đến bên xe. Sau khi mở cửa xe, anh quay đầu lại nói với Trương Ức Lỗ: "Tiền bối, cháu đi đây."
Khương Vô Vi vừa lên xe, chưa đợi anh ngồi vững, Dương Nham đã nhấn ga, chiếc Toyota Prado gầm rú lao vút đi.
Dương Nham quả không hổ danh là tay đua từng tham gia giải đua xe địa hình. Khi ngồi vào ghế lái, vẻ yểu điệu thục nữ của cô hoàn toàn biến mất, thay vào đó là phong thái oai phong dũng mãnh. Cô tập trung cao độ điều khiển chiếc xe địa hình to lớn, lao vun vút như gió bão trên con đường núi.
Sau khi lên xe, Khương Vô Vi lập tức bật thiết bị định vị không dây và hệ thống định vị toàn cầu GPS. Đây là thiết bị tối qua họ đã đặc biệt lắp đặt trên xe địa hình để theo dõi đối phương. Trên màn hình lập tức hiển thị vị trí chiếc xe của Thất Ca. Đúng như Trương Ức Lỗ đoán, xe của Thất Ca không chạy thẳng về phía nam hướng tới đường biên giới, mà đi về phía đông tiến vào khu vực dãy núi Rocky. Điều này rất có lợi cho cuộc truy đuổi của Khương Vô Vi, ít nhất cũng kéo dài thêm cho họ không ít thời gian.
"Đại ca, sao bọn họ không chạy về phía nam mà lại trốn sang vùng núi phía đông?" A Luân không hiểu hỏi.
"Lúc nãy Trương hội trưởng đã nói với anh, Thất Ca rất có thể sẽ đi đường mòn không người qua lại để vượt biên. Xem ra ông ấy đoán rất đúng. Alina bị họ trói trong xe, nếu đi đường quốc lộ sẽ rất dễ bị cảnh sát phát hiện, cho nên phải đi qua vùng núi thưa thớt dấu chân người." Vô Vi giải thích.
Dương Nham vừa lái xe vừa hỏi: "Anh Vô Vi, chúng ta nên đuổi theo họ theo hướng nào?"
"Đợi anh xem bản đồ đã." Vô Vi vừa nói vừa mở cuốn bản đồ ra, dùng ngón tay chỉ tìm kiếm trên bản đồ rồi nói: "Chúng ta cứ đi dọc theo đường lộ về phía nam trước, sau khi qua biên giới sẽ tìm đường cắt chéo qua."
"Được ạ." Nói xong Dương Nham trầm ngâm vài phút, bỗng nhiên nói với Vô Vi: "Liệu bọn họ có không đi San Francisco mà đi nơi khác không?"
Lời của Dương Nham đã thức tỉnh Vô Vi. Nghĩ đến việc đối phương đã vi phạm quy tắc trò chơi trong thung lũng, sự nghi ngờ của Dương Nham không phải là không có khả năng.
Vô Vi không nói gì, anh chăm chú nhìn vào vị trí của Thất Ca hiển thị trên máy định vị, rồi lại xem cuốn bản đồ trên tay. Vô Vi suy nghĩ kỹ lưỡng một lúc lâu, cuối cùng nói: "Có khả năng này, nhưng có một điều chắc chắn là họ phải vào lãnh thổ Mỹ. Cho dù điểm đến của họ không phải San Francisco thì cũng phải là một thành phố nào đó trong nước Mỹ."
"Tại sao lại nói vậy?" A Luân hơi thắc mắc hỏi.
"Bởi vì thế lực của bang Hoa Long chủ yếu tập trung ở bờ biển phía tây Bắc Mỹ, mà thành phố quan trọng duy nhất của Canada ở bờ tây là Vancouver, cho nên anh phán đoán họ phải tiến vào lãnh thổ Mỹ."
"Anh Vô Vi nói đúng đấy, bang Hoa Long có thế lực rất mạnh ở vài thành phố lớn của Mỹ, còn ở Canada thì chỉ có phân hội ở Vancouver, những nơi khác đều không có." Dương Nham cũng đồng ý với suy đoán của Vô Vi.
Khương Vô Vi thực sự cảm thấy mệt mỏi rồi. Đêm qua hầu như anh không chợp mắt, từ sáng đến giờ những cuộc đối đầu liên tiếp đã ngốn sạch tinh thần và thể lực của anh. Anh tựa vào ghế xe, nói khẽ với A Luân: "A Luân, em canh chừng máy định vị, chú ý hướng di chuyển của bọn Thất Ca. Anh ngủ một lát, có chuyện gì thì gọi anh dậy..." Giọng Vô Vi nhỏ dần rồi lập tức chìm vào giấc ngủ, lời vừa dứt thì tiếng ngáy cũng vang lên ngay sau đó.
Dương Nham cố gắng lái xe thật êm, cô khẽ thở dài, thương xót nói: "Chao ôi, anh Vô Vi mệt quá rồi."
Đuổi theo một khoảng thời gian, A Luân phát hiện điểm sáng trên màn hình định vị không di chuyển nữa. Cảm thấy có vấn đề, cậu vội vàng nói với Dương Nham: "Nham Nham, sao tớ cứ thấy có gì đó sai sai?"
"Sao thế?" Dương Nham khẽ hỏi.
Vô Vi không biết mình đã ngủ bao lâu, dù trong giấc ngủ nhưng sự cảnh giác của anh vẫn rất cao, tiếng gọi của A Luân lập tức làm anh giật mình tỉnh giấc. Vô Vi bật dậy hỏi: "Có gì sai? Đã xảy ra chuyện gì?"
A Luân chỉ vào màn hình định vị nói: "Xe của họ đứng im một chỗ lâu lắm rồi, cứ hiển thị ở vị trí này suốt."
Vô Vi vội vàng nhìn màn hình định vị, rồi lại kiểm tra định vị GPS trên xe, sốt ruột nói với Dương Nham: "Mau dừng xe lại." Nói xong anh liền hỏi thêm một câu: "Bây giờ chúng ta đã vào lãnh thổ Mỹ chưa?"
"Đúng rồi, vừa mới vào được khoảng hai mươi, ba mươi cây số." Dương Nham vừa nói vừa tấp xe vào lề đường.
"Sao không gọi anh dậy sớm hơn?" Khương Vô Vi bực bội nói, đồng thời mở bản đồ ra xem vị trí hiện tại của nhóm Thất Ca.
Khương Vô Vi chỉ tay vào bản đồ nói: "Họ đáng lẽ phải ở đây, đã đi vào sâu trong dãy Rocky. Rất có thể họ muốn men theo sườn núi chạy dọc hướng nam bắc để vào Mỹ. Nhưng tại sao lại dừng lại ở đây không đi nữa?" Vô Vi không đoán ra được ý đồ của đối phương.
"Chúng ta phải làm sao?" Dương Nham quay đầu hỏi Vô Vi.
"Quay lại ngay lập tức, đến thẳng chỗ họ đỗ xe." Khương Vô Vi không cần suy nghĩ nói luôn.
Dương Nham lập tức quay đầu xe trở lại Canada, sau đó tìm đường chạy nhanh về phía sườn tây của dãy Rocky.
Dãy núi Rocky nằm ở bờ tây lục địa Bắc Mỹ, trải dài hàng ngàn dặm, nhiều đỉnh núi quanh năm tuyết phủ, sườn núi rừng thông xanh mướt quanh năm, những hồ nước rải rác giữa thung lũng sắc màu rực rỡ, phong cảnh tráng lệ hút hồn. Dãy Rocky bốn mùa chan hòa ánh nắng, khí hậu dễ chịu. Mùa xuân thung lũng ngập tràn sắc xanh mới, trăm hoa đua nở; mùa hè ban ngày tuy nóng nhưng đêm xuống lại mát mẻ; mùa thu khí hậu hanh khô, rừng núi chuyển màu rực rỡ, màu sắc đẹp đẽ vô cùng. Mùa đông tuy lạnh giá nhưng bầu trời trong xanh. Mỗi mùa đều có một sức hút độc đáo riêng.
Trên thế giới có nhiều dãy núi đẹp, nhưng hiếm có nơi nào sánh được với Rocky. Những đỉnh núi chót vót, sông băng thác nước, suối nước nóng giữa núi, cùng với những cánh rừng xanh mướt quanh năm ở đây đều là vô song. Dãy Rocky giống như một ngôi đền linh thiêng để thờ phụng, bởi chỉ khi đến đây, người ta mới cảm nhận được sự kỳ diệu của tạo hóa. Xe địa hình chạy trong thung lũng thỉnh thoảng có thể nhìn thấy đủ loại động vật hoang dã tự do tự tại sinh sống trong thế giới riêng của chúng.
Sau hơn hai tiếng lái xe, phía trước họ đã không còn đường đi. Khương Vô Vi chỉ có thể dẫn đường cho Dương Nham lái xe tiến về phía trước dựa theo hướng hiển thị trên máy định vị. May mắn là những nơi đi qua đều là vùng đồi dốc có độ cao không lớn, chiếc Toyota Prado thực sự xứng danh là dòng xe địa hình thực thụ, tính năng vượt địa hình vượt trội được phô diễn hoàn toàn, băng qua rừng rậm, đồng cỏ hay thậm chí là sông suối, đầm lầy đều một cách dễ dàng.
Dương Nham cũng rất thích thử thách dã ngoại thế này. Thân hình nhỏ nhắn điều khiển chiếc SUV to lớn dũng mãnh lại cực kỳ điêu luyện. Khi băng qua một cánh rừng, Vô Vi lo lắng hỏi: "Thế nào rồi Nham Nham? Có ổn không?"
Dương Nham mỉm cười nói: "Không vấn đề gì ạ, lúc em tham gia giải đua xe địa hình rừng rậm nhiệt đới ở Đông Nam Á còn khó đi hơn thế này nhiều, ở đó vừa bùn lầy vừa ngập nước, chỗ này có là gì đâu."
"Đại ca, tín hiệu trên máy định vị ngày càng mạnh, xe của bang Hoa Long có lẽ ở ngay phía trước không xa." A Luân nói lớn.
Chiếc xe địa hình luồn lách trong cánh rừng không có lối đi, xóc nảy điên cuồng, giống như một con thuyền nhỏ gặp bão giữa đại dương, người trên xe đều bị lắc lư đến chóng mặt.
Sau khi đi qua một đoạn trong rừng, đột nhiên phía trước xuất hiện một khoảng đất trống không lớn, rõ ràng là do con người phát quang. Điều khiến họ cảm thấy kỳ lạ nhất là xung quanh khoảng đất trống dựng rất nhiều cột gỗ cao thấp khác nhau, trên các cột gỗ đều khắc đủ loại hoa văn kỳ quái.
Dương Nham bị cảnh tượng kỳ lạ này thu hút, cô không tự chủ được mà dừng xe lại. Cả ba người đều mang tâm trạng tò mò mở cửa xe nhảy xuống.
Xung quanh tĩnh lặng như tờ, chỉ có tiếng chim hót líu lo không tên trong rừng và tiếng gió thổi qua. Hàng trăm cột gỗ kỳ quái dựng đứng trên khoảng đất trống, các cột gỗ được chạm khắc từ trên xuống dưới những khuôn mặt kỳ dị và những hình thù quái đản chỉ xuất hiện trong thần thoại: người đàn bà ăn thịt người, chim ưng mỏ khổng lồ, quạ mũi to, chim sấm hung dữ và các loại gấu xám, chó sói được cường điệu hóa. Cảnh tượng kỳ quái khiến người ta không khỏi nổi da gà. Ba người không ai nói lời nào, chỉ đi vòng quanh các cột gỗ nhìn ngắm những hoa văn trên đó, trong lòng tràn ngập sự kính sợ.
Khương Vô Vi dĩ nhiên biết đây là cột vật tổ của người da đỏ ở vùng bờ biển phía tây bắc Bắc Mỹ. Người ta gọi những cột vật tổ này là "những thân cây biết nói", bởi vì các hoa văn trên thân cây này đại diện cho tín ngưỡng tôn giáo và tình cảm đặc biệt của người da đỏ.
Cột vật tổ được người da đỏ coi là "tộc huy" của bộ lạc. Người da đỏ cổ đại tin rằng mỗi thị tộc đều có mối quan hệ huyết thống hoặc quan hệ đặc biệt nào đó với một loại động, thực vật nhất định, và loài động vật hoặc thực vật đó sẽ trở thành hộ vệ và biểu tượng vật tổ của thị tộc đó. Người da đỏ chạm khắc hình ảnh vật tổ lên các thân cây tuyết tùng tròn, xem đó là đối tượng kiêng kỵ và sùng bái. Đối với người da đỏ sống dọc bờ biển, số lượng cột vật tổ một người sở hữu còn liên quan đến địa vị xã hội của người đó, thông thường người sở hữu nhiều cột vật tổ nhất chính là tù trưởng của thị tộc. Còn đối với một người da đỏ bình thường, dựa vào các hình chạm khắc khác nhau trên mỗi cột vật tổ là có thể nhanh chóng kể ra gia thế tổ tiên và chiến công của chủ nhân cột vật tổ đó, cùng những câu chuyện thần thoại và truyền thuyết tôn giáo liên quan.
Đây là lần đầu tiên Khương Vô Vi nhìn thấy nhiều cột vật tổ đến thế. Anh bước đến gần một cột gỗ cao lớn, cột gỗ to bằng thùng nước, cao hơn mười mét, trên đó chạm khắc các hình vẽ phóng đại kỳ quái: người đàn bà khóc, con gấu nhe nanh múa vuốt, ngôi sao có ngũ quan.
Trải qua sự bào mòn của vô vàn tuế nguyệt và sự xâm thực của mưa gió, nhiều phần trên các cột gỗ đã mục nát. Bằng kiến thức khảo cổ học phong phú của mình, Khương Vô Vi phát hiện những cột totem này dựng ở đây đã có lịch sử khoảng vài trăm năm. Đi lại trong rừng cột totem này, anh như được ngao du trong dòng sông lịch sử dài đằng đẵng của người Indian, cảm giác như trở về hàng trăm năm trước, tạo ra một ảo giác thời gian đảo ngược.
"Mẹ ơi, sao ở đây có nhiều cọc gỗ điêu khắc hình thù kỳ dị thế này, cảm giác đáng sợ quá." A Luân nhìn một vòng xung quanh rồi vẫn còn sợ hãi nói.
"Đây có thể là nơi tế lễ của người Indian cổ đại, hình như đã bị bỏ hoang nhiều năm rồi. Mọi người nhìn xem, những cột totem này ít nhất cũng có vài trăm năm lịch sử, có cái đã mục nát rồi." Giọng điệu của Khương Vô Vi lộ vẻ kính úy. Trong khung cảnh thế này, người ta như cảm nhận được sự hiện diện của thần linh, khiến nội tâm không tự chủ được mà chấn động.
"Anh Vô Vi, có phải chúng ta đã xông vào lãnh địa của người Indian rồi không?" Dương Nham tò mò hỏi. Cô dường như không quá bận tâm đến những thứ này, nhìn một lát rồi nói tiếp: "Trong những khu rừng nhiệt đới ở Đông Nam Á thỉnh thoảng cũng gặp phải những thứ điêu khắc hình thù thế này, em đi săn trong rừng với bố và mọi người từng gặp qua rồi, một số dân tộc nguyên thủy đều tin thờ thứ này."
"Vùng Rocky Mountains có rất nhiều khu bảo tồn của người Indian. Trong khu bảo tồn, người bản địa vẫn giữ lối sống nguyên thủy, họ vẫn rất bài xích người ngoài. Tôi thấy chúng ta vẫn nên cẩn thận, mau đi thôi, tìm nhóm Lão Thất là quan trọng nhất." Khương Vô Vi nói xong liền gọi hai người mau chóng lên xe, rời khỏi quần thể cột totem của người Indian, tiếp tục tiến về phía trước tìm kiếm...
Rời khỏi quần thể cột totem của người Indian, Dương Nham lái chiếc xe dã ngoại Toyota xuyên qua rừng thông tiếp tục đi về phía trước. Lúc này đã gần chạng vạng, chân trời chỉ còn lại chút dư huy ít ỏi, khoảng nửa tiếng nữa trời sẽ tối hẳn.
Khương Vô Vi nhìn màn hình máy định vị nói: "Xe của Lão Thất chắc chắn ở ngay gần đây, tọa độ xe chúng ta và chiếc xe đó gần như đã trùng khớp rồi, phải nhanh chóng tìm thấy, nếu không trời tối sẽ rất khó phát hiện."
"Xe của họ có khi nào bị tai nạn, hoặc bị hỏng không?" A Luân đột nhiên nói.
"Có lẽ vậy, nếu xe họ hỏng thì thật là ông trời phù hộ chúng ta rồi." Vô Vi cười nói.
Sau khi chiếc xe dã ngoại đi dọc theo một con sông trong thung lũng một quãng, Dương Nham là người đầu tiên nhìn thấy chiếc Acura của Honda bên bìa rừng phía trước. Cô kinh hỉ reo lên: "Anh Vô Vi, mau nhìn phía trước, chiếc xe kia đang đỗ bên bìa rừng kìa."
Khương Vô Vi và A Luân nhìn về phía bìa rừng cách đó trăm mét, quả nhiên thấy một chiếc xe dã ngoại đang đỗ im lìm ở đó.
Dương Nham tăng tốc lái xe về phía chiếc dã ngoại kia, dừng lại ở nơi cách chiếc Acura khoảng hơn mười mét.
Khương Vô Vi là người đầu tiên nhảy xuống xe. Để đề phòng bất trắc, anh cầm súng ngắn trong tay, từ từ tiếp cận chiếc xe dã ngoại đó. Vô Vi chú ý thấy xung quanh xe có rất nhiều dấu chân hỗn loạn, trong đó còn có nhiều dấu móng ngựa.
Thân xe Acura bám đầy bùn đất, thậm chí không nhìn rõ màu xe, cửa xe một bên còn mở toang chưa đóng. Vô Vi đi đến bên cửa xe mở rộng, liếc nhìn vào trong, trống rỗng không có một bóng người.
Lúc này Dương Nham và A Luân cũng đi tới. A Luân mở cửa xe bên kia, tò mò hỏi: "Ơ? Sao lại không có gì thế này?"
"Nó đã đỗ ở đây hai ba tiếng rồi, đương nhiên là không có gì rồi." Dương Nham vặn lại A Luân một câu.
Chỉ thấy Khương Vô Vi im lặng đi vòng quanh chiếc xe dã ngoại hai vòng, khom lưng như đang tìm kiếm thứ gì đó.
"Đại ca, anh đang tìm gì thế?" A Luân hoang mang hỏi.
"Hai người lục soát bên trong xe xem có manh mối nào có giá trị không?" Khương Vô Vi không trả lời thẳng A Luân, nói xong anh lại ngồi xổm xuống đất xem xét kỹ lưỡng.
A Luân trèo vào trong xe lục lọi trước sau một hồi, không phát hiện ra gì. Vừa định xuống xe, anh đột nhiên thấy chìa khóa xe vẫn cắm dưới vô lăng. Anh rút chìa khóa ra, rồi bước xuống xe nói với Vô Vi: "Đại ca, trong xe giống như bị cướp vậy, không để lại thứ gì, nhưng chìa khóa xe vẫn cắm ở trên."
Dương Nham đoán Vô Vi chắc chắn đang tìm manh mối, đi đến bên cạnh hỏi: "Anh Vô Vi, có phát hiện gì không?"
Khương Vô Vi đứng dậy, nhìn về phía khu rừng trước mặt một lát, rồi quay đầu nói: "Họ bị một nhóm người cưỡi ngựa bắt đi rồi. A Luân, cậu vào nổ máy xe xem có khởi động được không?"
"Dạ được." A Luân cầm chìa khóa xe lại ngồi vào ghế lái, cắm chìa khóa vặn một cái, động cơ quả nhiên khởi động.
"Xe không có vấn đề gì, mọi thứ bình thường." A Luân ghé người vào cửa xe nói.
"Nếu xe không hỏng, sao họ lại bị người ta bắt đi được?" Dương Nham không hiểu hỏi Vô Vi.
Khương Vô Vi chỉ vào những dấu móng ngựa quanh xe nói: "Họ bị một nhóm người cưỡi ngựa bao vây ép phải dừng lại. Trong địa hình thế này, xe nào cũng không chạy nhanh bằng ngựa được."
"Đại ca, anh nói xem có phải họ bị người Indian đưa đi rồi không? Phim miền Tây nước Mỹ thường có người Indian cưỡi ngựa."
Khương Vô Vi khẽ gật đầu, "Rất có thể. Từ những cột totem chúng ta vừa đi qua, tám chín phần mười nơi này là lãnh địa của người Indian. Ở Bắc Mỹ, một số khu bảo tồn được phân chia ra làm khu vực dành riêng cho người bản địa. Người ngoài nếu không được họ đồng ý thì không thể cư trú và tiến hành các hoạt động khác trên những lãnh thổ này. Bắc Mỹ có tổng cộng hàng trăm khu vực bộ lạc được chính phủ liên bang bảo hộ. Mỗi khu vực bộ lạc Indian đều có Ủy ban bộ lạc của riêng mình, thường gồm một vị Tù trưởng, hai vị Phó tù trưởng cùng thư ký bộ lạc, phiên dịch viên... Chức năng chủ yếu của Ủy ban bộ lạc là quản lý sự vụ thường nhật của người dân trong bộ lạc và chịu trách nhiệm giao thiệp với bên ngoài."
"Anh Vô Vi, không ngờ anh biết nhiều thế. Những bộ lạc Indian này chắc không dã man như trong phim miêu tả chứ? Sao lại bắt họ đi?" Dương Nham có chút lo lắng hỏi.
"Nhiều bộ lạc tuy có tiếp xúc với bên ngoài, nhưng họ vẫn giữ gìn quan niệm truyền thống và tập tục của riêng mình. Trên lãnh địa của họ, luật pháp bên ngoài không có tác dụng, họ vẫn hành sự theo ý muốn của mình."
Nghe Khương Vô Vi nói đến đây, A Luân trợn to mắt, dùng giọng kinh hoàng nói: "Người Indian không bắt họ đi giết chết chứ?"
"Tôi nghĩ chưa đến mức đó, đừng tưởng tượng người Indian đáng sợ như vậy. Dân tộc càng nguyên thủy thì càng lương thiện, chỉ cần không phạm vào điều kiêng kỵ hay mạo phạm tín ngưỡng tâm linh của họ thì thường không có chuyện gì."
"Đại ca, anh nói xem chúng ta nên làm thế nào?" A Luân nhìn Khương Vô Vi hỏi.
Khương Vô Vi trầm tư một lát, nói với hai người: "Hiện tại tình hình chưa rõ ràng, chúng ta không thể lái xe đuổi theo nữa. Trước tiên tìm một nơi giấu xe đi, sau đó đi bộ truy lùng họ."
"Nhưng họ cưỡi ngựa mà đại ca, vạn nhất họ chạy đi mấy trăm cây số thì chúng ta thê thảm rồi." A Luân lo lắng nói.
Khương Vô Vi cười nói: "Không phóng đại thế đâu. Vì nơi tế lễ của họ nằm trong khu rừng chúng ta đi qua, tôi nghĩ bộ lạc của họ sẽ không cách đây quá xa, chỉ trong vòng bán kính vài chục cây số thôi."
Lúc này, mặt trời đã lặn hẳn, núi non và rừng cây trở nên tối đen như mực, vẻ âm u lạnh lẽo hiện rõ. Hơn nữa từ trong khu rừng phía xa thỉnh thoảng lại vọng lại tiếng dã thú gầm rú, A Luân cảm thấy da đầu tê rần. Cậu nhìn khu rừng âm u nói: "Tối thế này, không nhìn thấy gì cả thì đuổi theo thế nào? Đại ca, anh nghe xem còn có tiếng dã thú kêu..."
"Trên xe chúng ta chẳng phải có đèn pin siêu sáng sao? Lại mang theo súng thì sợ cái gì? Đúng là đồ nhát gan..." Dương Nham tỏ vẻ không bận tâm trách móc A Luân, sau đó lại nói với Khương Vô Vi: "Anh Vô Vi, mọi người đợi đấy, em lái xe vào bụi rậm giấu đi."
Dương Nham nói xong liền leo lên xe, nổ máy rồi từ từ cho xe tiến vào khu rừng bên cạnh.
Vô Vi cũng nói với A Luân: "A Luân, cậu cũng lái chiếc xe này vào bụi rậm giấu đi. Chúng ta phải truy đuổi họ ngay trong đêm, vạn nhất Alina có nguy hiểm thì mọi công sức đều đổ sông đổ bể."
"Dạ, chỉ cần đi cùng đại ca thì không có gì phải sợ." A Luân vừa nói vừa leo lên chiếc dã ngoại Acura, sau đó cũng lái chiếc này vào trong rừng.
Ba người mang theo những vật dụng cần thiết, dưới ánh đèn pin siêu sáng dọc theo dấu vết đoàn ngựa để lại mà đuổi theo...
Đúng như nhóm Khương Vô Vi suy đoán, Alina và ba người nhóm Lão Thất quả thực đã bị người Indian đưa đi.
Theo kế hoạch đã vạch sẵn của Triển Hùng Phi, sau khi Khương Vô Vi vào thung lũng, Lão Thất liền dẫn theo hai thuộc hạ áp giải Alina rời khỏi Vancouver.
Mục đích cuối cùng của Triển Hùng Phi khi làm tất cả những điều này là đưa Alina đến San Francisco, hoàn thành nhiệm vụ mà Desert Eagle giao phó. Gã cho rằng Khương Vô Vi căn bản không thể qua được thung lũng, cho dù Khương Vô Vi có vượt qua được thì cũng tuyệt đối không đuổi kịp nhóm Lão Thất, vì gã đã thiết kế một lộ trình bí mật cho Lão Thất.
Sau khi Khương Vô Vi thắng trận đầu tiên vào thung lũng, Triển Thiệu Lương lập tức gọi điện bảo Lão Thất xuất phát ngay.
Theo quy tắc trò chơi, Trương Ức Lỗ và hai giám sát của gia tộc Vargli đã tiến hành kiểm tra xe của Lão Thất, đặc biệt là để xác minh thân phận của Alina.
Trương Ức Lỗ mở cửa xe dã ngoại, thấy ghế sau có một cô gái tóc vàng xinh đẹp, gã khẽ hỏi: "Cô tên Alina?"
Alina gật đầu, Trương Ức Lỗ lại hỏi: "Cô có quen Khương Vô Vi không?"
Nghe thấy ba chữ Khương Vô Vi, mắt Alina lập tức đỏ hoe, ngấn lệ gật đầu thật mạnh.
"Đừng sợ, Vô Vi sẽ cứu cô ra." Trương Ức Lỗ vừa nói, vừa âm thầm nhét bộ phát tín hiệu không dây đang nắm trong tay xuống dưới ghế xe.
Sau khi xác minh xong, Lão Thất lập tức dẫn theo hai thuộc hạ lái xe rời đi. Lão Thất cầm bản đồ chỉ dẫn hướng đi, họ rời Vancouver liền chạy nhanh về hướng đông.
Họ phải đi về phía nam dọc theo dãy Rocky Mountains, mục đích làm vậy một là để tránh sự kiểm tra của cảnh sát biên giới, đồng thời cũng là để trốn tránh sự truy đuổi của Khương Vô Vi. Vì Khương Vô Vi cho dù có đuổi theo cũng không tìm được con đường nhỏ trong núi mà họ đi.
Nhóm Lão Thất sau khi vào vùng núi, đi về phía nam theo một con đường dẫn đến khu trượt tuyết ở lưng chừng núi. Không ngờ vì lở tuyết gây nghẽn đường, họ đành phải đi vòng qua lối khác.
Con đường núi quanh co uốn khúc, không chỉ gồ ghề khó đi mà còn thông ra bốn phương tám hướng. Đi lòng vòng trong thung lũng và rừng rậm khiến họ bị lạc đường, không biết đã đi đến nơi nào, cũng không tìm được lối ra, cuối cùng đi nhầm vào lãnh địa của người Indian.
Không tìm được đường đi tiếp, Lão Thất đành bảo tài xế lái xe về phía nam dọc theo hướng núi chạy. Gã biết chỉ cần đi về phía nam là có thể vào trong lãnh thổ nước Mỹ.
Họ đi dọc theo rìa rừng rậm dưới chân núi, sau đó phát hiện ra một thung lũng bằng phẳng. Lão Thất quyết định băng qua thung lũng, thế là chỉ huy thuộc hạ lái xe dã ngoại vào thung lũng. Khi đến vị trí giữa thung lũng, phía trước xuất hiện một khoảng đất trống, đồng thời phát hiện có một nhóm người đang nhảy nhót ở đó, không biết đang làm gì.
Chờ xe lại gần, họ thấy một số người trên đầu đội lông vũ ngũ sắc. Từ trang phục của những người này, Lão Thất nhận ra đó là người Indian.
Ở giữa khoảng đất trống dựng một khúc gỗ thô, bên trên cắm những chiếc lông vũ xinh đẹp, khúc gỗ còn quấn dây màu đỏ, màu trắng, bay phấp phới theo gió. Bên cạnh còn đốt một đống lửa lớn, có một người trên đầu cắm rất nhiều lông vũ các loại đang gõ một nhạc cụ vừa nhảy vừa hát, vài chục người khác đều vây quanh xung quanh, trông có vẻ như đang tiến hành hoạt động tế lễ.
Vốn dĩ khoảng đất bằng dưới đáy thung lũng không rộng rãi gì, những người Indian này lại chiếm hết lối đi. Tài xế lái xe thấy người phía trước chắn đường, quay sang hỏi Lão Thất: "Đại ca, làm sao bây giờ? Đâm qua hay lùi lại?"
Vì lạc đường Lão Thất đã rất bực bội, giờ lại thấy một đám người Indian chắn đường, liền không nhịn được chửi thề: "Mẹ kiếp, đám dã man này đang bày trò quỷ gì thế không biết, bóp còi thật mạnh rồi đâm qua đi, phiền chết đi được..."
Thuộc hạ lái xe nghe Lão Thất nói vậy, liền nhấn còi xe inh ỏi lao thẳng về phía trước. Tiếng còi chói tai làm kinh động nhóm người Indian trên khoảng đất trống. Thấy một chiếc xe dã ngoại hung hăng lao tới, mọi người kinh hoàng nhao nhao né tránh sang một bên, trên mặt lộ vẻ hoảng sợ và phẫn nộ, luống cuống nhìn vị khách không mời mà đến.
Thầy mo đang vừa hát vừa nhảy bên đống lửa cũng dừng lại. Gã rõ ràng cũng bị chiếc xe đột ngột xông vào này làm cho giật mình. Sau khi hiểu ra, gã phẫn nộ vung cánh tay, dùng ngón tay chỉ vào chiếc xe dã ngoại gầm rú lớn tiếng.
Lúc này, chiếc xe dã ngoại đã chạy qua, người trong xe cũng nghe thấy tiếng hét của thầy mo, có điều nghe không hiểu gã đang hét lời gì. Một thuộc hạ nói với Lão Thất: "Gã kia đang hét gì với chúng ta thế?"
"Mẹ kiếp, gào thét cái rắm gì, mặc kệ gã mau đi đi." Lão Thất thiếu kiên nhẫn nói.
Tài xế nhấn ga, chiếc xe dã ngoại tung lên một trận bụi đất lao nhanh ra ngoài thung lũng. Lão Thất làm sao cũng không ngờ được lần này họ đã gây ra đại họa tày trời.
Hóa ra người Indian của bộ lạc này đang tổ chức Lễ hội Vong linh. Người Indian sau khi qua đời phải làm rất nhiều nghi thức, tang lễ của họ có nhiều tập tục và tín ngưỡng đặc thù, trong đó tổ chức Lễ hội Vong linh là một phần rất quan trọng.
Sau khi người trong bộ lạc Indian qua đời, người thân của người chết phải vào rừng đốn một đoạn thân cây thô to, dựng ở giữa quảng trường tế lễ, dùng dao cạo đi một đoạn vỏ cây, vẽ lên phần gỗ lộ ra những hoa văn tương tự như trên cột totem, sau đó dùng rất nhiều sợi dây ba màu đỏ, trắng, xám quấn quanh thân cây, trên đỉnh thân cây cắm vài chiếc lông vũ rực rỡ, trang trí thân cây trông giống như người Indian đang sống. Thân cây này được dùng để tượng trưng cho người chết.
Khi tiến hành tế lễ phải đốt lửa trại, thầy mo vừa nhảy vừa cầu nguyện thần linh bên cạnh đống lửa. Người nhà người chết khóc lóc thảm thiết trước thân cây để tưởng nhớ và thương tiếc người quá cố. Người Indian dùng cách này để cung tiễn linh hồn người chết lên trời.
Đây là một bộ lạc có tên là Apaya, nghĩa tiếng Indian là Thần Ưng. Một trưởng bối được kính trọng trong bộ lạc qua đời, người trong bộ lạc đang tổ chức Lễ hội Vong linh cho ông. Đúng lúc hoạt động tế lễ đang tiến hành đến cao trào thì đột nhiên bị chiếc xe dã ngoại xông vào làm gián đoạn nghi thức.
Nhìn chiếc xe dã ngoại phóng đi mất dạng, thầy mo lớn tiếng hét với đám đông đang hoảng hốt lo sợ: "Kẻ xâm nhập tà ác phương ngoài đã làm kinh động đến linh hồn người chết, thần linh đã nổi giận rồi, các chiến sĩ hãy cưỡi ngựa bắt chúng trở về..."
Dưới sự cổ động của thầy mo, những chiến sĩ Indian trẻ tuổi khỏe mạnh lần lượt chạy về nơi ở, lấy vũ khí, cưỡi lên tuấn mã đi đường tắt đuổi theo chiếc xe dã ngoại của nhóm Lão Thất.
Vũ khí trong tay những người Indian này đã không còn là cung tên và giáo mác như tổ tiên họ dùng nữa, mà là súng săn và súng trường tự động, về điểm này họ đã rất hiện đại hóa rồi.
Trên lãnh địa của mình, người Indian nhắm mắt cũng biết chỗ nào có thứ gì, thế nên việc truy kích chiếc xe dã ngoại đang chạy trốn đối với họ đơn giản như một trò chơi. Chưa đầy một tiếng đồng hồ, mười mấy thớt ngựa đã bao vây chiếc xe dã ngoại từ hai phía.
Lão Thất căn bản không ngờ người Indian lại đuổi theo mình. Sau khi rời khỏi thung lũng, họ tiếp tục đi về phía nam dọc theo một bờ sông. Đột nhiên nghe thấy tiếng súng nổ đoành đoành phía sau, người trong xe vội vàng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy phía sau có mười mấy người Indian ở trần, tay cầm vũ khí, hú hét cưỡi ngựa đuổi theo, thỉnh thoảng lại nổ súng chỉ thiên...
Nhóm Lão Thất mới là lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng thế này, trước đây chỉ thấy trong các bộ phim bom tấn của Mỹ, lập tức hoảng hồn. Thuộc hạ lái xe kinh hãi hỏi: "Đại ca, làm sao bây giờ?"
"Mau... mau, tăng tốc... tăng tốc..." Lão Thất căng thẳng đến mức líu lưỡi không nói rõ lời. Nhìn thấy sự truy kích của các chiến sĩ, gã cũng sợ hãi tột độ, không còn vẻ ngang ngược lúc nãy nữa. Nhưng trong lòng gã nghĩ chẳng phải chỉ đi qua lãnh địa của các người thôi sao? Đâu đến mức phải động binh đao như thế...
Những người Indian truy kích vừa la hét vừa nổ súng chỉ thiên. Trên sườn núi không có đường đi, xe dã ngoại tốt đến mấy cũng không chạy nhanh bằng tuấn mã. Chẳng mấy chốc mười mấy thớt ngựa đã vây quanh từ hai bên, người cưỡi ngựa một tay cầm dây cương, một tay lăm lăm khẩu súng trường, chỉ họng súng vào những người trong xe, đồng thời lớn tiếng quát tháo.
Lão Thất biết mình không thể chạy thoát được nữa, nhìn thế trận này nếu không dừng xe thì những người Indian này sẽ nổ súng mất, thế là nói với tài xế: "Dừng xe, mẹ kiếp tao không tin đám dã man này dám làm gì tao."
Sau khi xe dừng lại, Lão Thất mở cửa bước xuống xe, vẻ ngông cuồng trên người sớm đã biến mất sạch sẽ, gượng cười nói bằng tiếng Anh với một người Indian trên ngựa: "Chúng tôi không hề mạo phạm các vị, tại sao lại đuổi theo chặn đường chúng tôi?"
Người Indian cưỡi trên ngựa dí họng súng trường tự động vào lồng ngực gầy gò của Lão Thất, xì xào vài câu tiếng thổ dân. Lão Thất một chữ cũng nghe không hiểu là ý gì. Từ trên ngựa bên cạnh nhảy xuống hai người, lao lên đè gã lại trói chặt cứng.
Sau đó lại trói luôn hai người đàn ông kia lại. Họ lấy làm lạ vì trong xe sao lại có một cô gái bị bắt cóc, nhưng cũng không hỏi nhiều, liền đưa cả Alina đi cùng.
Bốn người bị đưa đến khu cư trú của bộ lạc Indian nằm trong một thung lũng lòng chảo. Đây là một nơi cư trú tạm thời được dựng lên trên một khoảng đất bằng phẳng được dọn ra trong rừng. Một số bộ lạc Indian vẫn giữ thói quen di cư, chuyển đến vùng đồng bằng vào mùa thu và mùa đông, vào mùa xuân và mùa hè thì vào vùng núi đánh cá, săn hươu và hái quả mọng. Vì vậy họ sẽ chọn nơi thích hợp làm nơi cư trú tạm thời.
Ở vị trí trung tâm nơi cư trú có một ngôi nhà hình tròn, là kiểu nhà tận dụng nguyên liệu tại chỗ, dùng những cành cây thô cố định từng khúc trên mặt đất, quây thành một vòng tròn lớn, phủ da thú và cỏ tranh lên trên dựng thành ngôi nhà giản dị. Ngôi nhà hình tròn này thường là nơi ở của tù trưởng.
Xung quanh nhà hình tròn hầu hết là lều của thổ dân may bằng da bò rừng, có vài đứa trẻ đang nô đùa trên khoảng đất trống giữa các lều, phụ nữ thỉnh thoảng ra vào lều. Những người phụ nữ Indian này mặc áo thêu hoa và váy dài rộng sọc đứng, thân trên khoác một loại khăn choàng đa năng gọi là "Rebozo". Loại khăn choàng này một vật nhiều công dụng, vừa có thể che nắng, vừa có thể giữ ấm, lại có thể cõng con, bọc đồ. Kiểu trang phục mang đậm bản sắc dân tộc này là một dấu hiệu nhận biết rõ ràng của người Indian.
Bốn người nhóm Lão Thất bị áp giải đến khoảng đất trống trước ngôi nhà hình tròn, nhiều phụ nữ và trẻ em đều chạy lại vây quanh họ xem náo nhiệt. Một người Indian bắt họ khom lưng bước vào trong ngôi nhà tròn thấp bé, vì cửa ngôi nhà tròn treo một tấm rèm làm bằng da thú nên không nhìn thấy tình cảnh bên trong.
Một lát sau, từ trong ngôi nhà hình tròn có bốn người đi ra. Ngoài người vừa đi vào lúc nãy, Lão Thất nhận ra có một người là thầy mo vừa hát vừa nhảy trong thung lũng.
Người đứng ở giữa dáng người khôi vĩ, mặt bôi màu đỏ. Từ chiếc mũ cắm đầy lông vũ xinh đẹp đội trên đầu gã có thể đoán ra chắc chắn là tù trưởng rồi.
Một người đàn ông gầy gò đứng bên cạnh tù trưởng lên tiếng trước, nói bằng thứ tiếng Anh bập bẹ với bốn người: "Thầy mo vĩ đại của chúng tôi nói rồi, các người đã đụng chạm đến Lễ hội Vong linh chúng tôi đang cử hành, làm kinh động đến linh hồn người chết, chọc giận thần linh của chúng tôi, các người phải chịu hình phạt..."
Lão Thất nghe nói phải trừng phạt mình thì lập tức hoảng loạn, đám dã man này không chừng còn muốn lột da đầu mình ra nữa. Gã trước đây từng nghe nói người Indian thích lột da đầu tù binh, lập tức kinh hãi nói: "Chúng tôi không cố ý, chúng tôi vì lạc đường mới đi nhầm vào thung lũng đó, phiền ông giải thích giùm với tù trưởng và thầy mo."
"Giải thích với ai cũng vô ích, các người đã làm kinh động thần linh, phải do thần linh quyết định hình phạt đối với các người." Người này nói xong liền phẩy tay.
Các chiến sĩ Indian đứng sau nhóm Lão Thất không nói hai lời liền lôi họ đi. Lão Thất tưởng là muốn giết họ, sợ đến mức giãy giụa kịch liệt, lớn tiếng van nài đừng giết mình. Không ngờ những người Indian này chỉ quăng họ vào trong một chiếc lều rồi canh giữ lại...