Sứ Mệnh Bí Mật - Tử Chiến Bắc Mỹ

Lượt đọc: 47 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8
Hành động phản kích

❊ ❊ ❊

Mã Hiểu Lâm từ bờ biển trở về không lâu, Khương Vô Vi và Lý Tân Đồng đã bắt đầu hành động. Họ lợi dụng bóng đêm lái xe lao về phía nhà kho ở ngoại ô.

Vô Vi nhìn ra ngoài cửa sổ xe tối đen như mực, phát hiện đã đi xa khỏi khu đô thị, hơn nữa cũng đã cách bến cảng hàng rời một khoảng khá xa. Anh khẽ hỏi Lý Tân Đồng đang lái xe: "Anh Lý, sao vẫn chưa tới?"

"Ồ, sắp rồi, xuống đường cao tốc ở giao lộ phía trước rồi đi thêm vài cây số nữa là tới." Lý Tân Đồng nói đến đây như hiểu được ý của Vô Vi, bèn giải thích thêm: "Đại Bang chúng tôi cũng có làm một số việc kinh doanh buôn lậu, hàng hóa lén lút vận chuyển vào đều giấu trong nhà kho này. Thế nên vị trí nhà kho rất hẻo lánh, người ngoài rất khó tìm thấy."

Trong lúc nói chuyện, chiếc xe đã xuống đường cao tốc và rẽ vào một con đường nhỏ. Chưa đầy mười phút sau, Lý Tân Đồng giảm tốc độ xe, anh tắt đèn pha rồi cho xe trượt bánh một đoạn, cuối cùng dừng lại bên lề đường một cách êm thấm, không tiếng động.

Lý Tân Đồng hạ kính cửa sổ xe xuống, chỉ tay về phía một cụm kiến trúc đen kịt cách đó không xa nói: "Chính là chỗ đó, anh Khương, một mình nguy hiểm lắm, tôi đi cùng anh nhé."

Khương Vô Vi nhìn theo hướng Lý Tân Đồng chỉ, chỉ có vị trí phòng bảo vệ là có ánh sáng hắt ra, anh khẽ nói: "Không cần đâu, anh cứ đợi ở trong xe là được. Mười phút sau, anh lái xe đến cổng lớn của nhà kho." Nói xong, anh thu dọn vũ khí, mở cửa xe rồi nhanh chóng biến mất vào màn đêm.

Khương Vô Vi sở dĩ không để Lý Tân Đồng hành động cùng mình là vì anh biết được từ chỗ Vương Cơ rằng Lý Tân Đồng là một người trí thức, không giống như Trương Ức Lỗ và những người xuất thân từ lính đặc chủng từng tham gia thực chiến, mỗi người đều đã từng vào sinh ra tử. Còn Lý Tân Đồng thì khác, mang theo anh ta chỉ khiến bản thân thêm phân tâm.

Khương Vô Vi nhanh chóng đi tới cổng lớn của khoảng sân. Lý Tân Đồng đã nói nơi này nguyên bản là một nhà máy, được Đại Bang cải tạo thành nhà kho, thế nên giống như các nhà máy khác, bên cạnh cổng có một phòng bảo vệ.

Cổng lớn là loại cửa sắt xếp tự động kéo giãn, cao hơn một đầu người và đang đóng chặt. Phòng bảo vệ có một cánh cửa nhỏ thông ra ngoài, có thể đi qua đây để vào khu vực nhà xưởng.

Trong phòng bảo vệ bật đèn, Khương Vô Vi lặng lẽ áp sát cửa sổ, ghé mắt nhìn vào trong quan sát. Bên trong có hai người, một người đang nằm ngủ say sưa trên chiếc ghế sofa dài, người còn lại ngồi trên ghế, ngoẹo đầu sang một bên như đang ngủ gật.

Khương Vô Vi tiến lại gần cánh cửa nhỏ, né sang một bên, dùng ngón tay gõ nhẹ hai tiếng lên cửa. Đợi một lúc không thấy bên trong có phản ứng gì, sau đó anh dùng lực mạnh hơn gõ thêm hai tiếng, lần này lập tức nghe thấy bên trong có động tĩnh.

"Mẹ kiếp, nửa đêm nửa hôm có tiếng gì thế không biết." Chỉ nghe thấy một tên vừa chửi rủa vừa mở cánh cửa nhỏ ra ngoài kiểm tra tình hình.

Đợi khi hai chân tên này vừa bước ra khỏi cửa, Vô Vi liền nghiêng người xuất hiện phía sau hắn, một tay bịt chặt miệng hắn, tay kia bẻ đầu hắn, hai tay dùng lực vặn mạnh một cái. Chỉ nghe thấy một tiếng rắc, cổ hắn đã bị vặn gãy lìa, sau đó cơ thể mềm nhũn ngã quỵ vào lòng Vô Vi. Khương Vô Vi thuận thế ôm lấy eo hắn, kéo hắn đến góc tường bên cạnh, nhẹ nhàng đặt vào trong bóng tối.

Khương Vô Vi thò tay rút khẩu M1911 từ trong bao da dưới nách ra, lại lấy ống giảm thanh lắp vào đầu nòng súng. Sau khi chuẩn bị xong xuôi, anh bước vào trong phòng bảo vệ.

Anh đi đến bên chiếc sofa bên trong, tên nằm trên đó vẫn đang ngủ say sưa. Khương Vô Vi dùng chân đá nhẹ vào chiếc chân đang buông thõng ngoài sofa của hắn.

"Đừng phá, để tao ngủ thêm lát nữa." Tên này lầm bầm một câu trong miệng, lật người lại rồi tiếp tục ngủ thiếp đi.

"Tên đáng chết." Vô Vi khẽ mắng một câu, dùng nòng súng thúc mạnh một cái vào trán hắn. Có lẽ bị đau nên tên này đột nhiên ngồi bật dậy, mở miệng chửi bới: "Thằng khốn..."

Vô Vi còn chưa đợi hắn chửi xong đã tống thẳng ống giảm thanh vào trong miệng hắn. Vừa thấy có nòng súng chọc vào miệng, tên này lập tức tỉnh táo hẳn ra. Vì miệng bị nhét vật lạ nên hắn chỉ ú ớ không nói được thành tiếng, hai con mắt lộ vẻ kinh hoàng nhìn Vô Vi.

Vô Vi chĩa súng, hoàn toàn không có ý định rút nòng súng ra khỏi miệng hắn, trầm giọng nói: "Tao hỏi cái gì thì mày trả lời cái đó, bằng không tao sẽ cho cái gá ăn cơm này của mày thông suốt hai bên, nghe rõ chưa?"

"Ưm, ưm..." Tên này bị nhét ống giảm thanh trong miệng, chỉ có thể gật đầu, phát ra những âm thanh ú ớ không rõ ràng, trong lòng thầm nghĩ ngài thế này thì bắt tôi trả lời thế nào được.

"Ở đây có phải đang giam giữ một thanh niên bị Mã Hiểu Lâm bắt tới không?"

"Ưm, ưm." Tên bảo vệ gật đầu lia lịa.

Vô Vi thấy hắn không nói rõ được lời, bèn rút nòng súng ra khỏi miệng hắn, dí sát vào ngực hắn rồi hỏi tiếp: "Các người có tổng cộng mấy người ở đây?"

"Sáu người, ngoài hai đứa tôi ra thì bên trong còn bốn người nữa." Tên này run rẩy nói.

"Họ đang ở chỗ nào?" Vô Vi lại hỏi.

"Đều ở bên dưới tòa nhà văn phòng phía trong. Có hai người là do Mã Hiểu Lâm vừa phái tới, còn hai người là bảo vệ trông coi nhà kho, đều ở trong các căn phòng dưới lầu." Tên này vừa nói, tròng mắt vừa không ngừng đảo quanh, dường như đang tính mưu kế quỷ quyệt gì đó.

"Người bị giam giữ đang ở chỗ nào?"

"Cậu ta bị giam ở căn phòng cuối hành lang tầng hai."

"Được rồi, bây giờ mày dẫn tao đi tìm cậu ta." Vô Vi dùng súng thúc nhẹ vào ngực hắn rồi bồi thêm một câu: "Mày bớt giở trò mèo với tao đi, bằng không đừng trách tao không khách khí."

"Hiểu rồi, nhưng tôi không có chìa khóa, có đến đó cũng không mở được cửa. Chìa khóa nằm trong tay thân tín của Mã Hiểu Lâm, chúng tôi chỉ lo trông coi cổng nhà kho thôi."

Khương Vô Vi nghĩ ngợi một lát rồi nói với hắn: "Mày cứ dẫn tao đến phòng giam người xem thử trước đã."

"Được rồi, xin đi theo tôi." Nói xong hắn đứng dậy đi ra ngoài, Vô Vi chĩa súng đi sát phía sau hắn tiến vào trong sân.

Ở phía bên phải sân có một tòa nhà hai tầng, vốn là khu văn phòng của nhà máy trước đây. Hiện tại toàn bộ tòa nhà nhỏ tối đen như mực, chỉ có phía trên lối lên cầu thang là thắp một ngọn đèn, xem ra tất cả mọi người đều đã đi ngủ.

Khương Vô Vi cảm thấy tên bảo vệ đang nhìn ngang ngó dọc, bèn dí nòng súng vào lưng hắn, hạ thấp giọng nói: "Mày ngoan ngoãn một chút, bằng không đừng trách tao không khách khí."

"Biết rồi, biết rồi, đi lên từ đây là được." Hắn vừa nói vừa bắt đầu bước lên cầu thang. Tên này tuy miệng thì vâng dạ nhưng mắt lại đang liếc dọc liếc ngang tìm cơ hội bỏ trốn.

"Chờ đã, những người khác ở căn phòng nào?" Vô Vi gọi giật người phía trước lại, trầm giọng hỏi hắn.

Tên này dừng bước, chỉ tay vào cánh cửa bên cạnh cầu thang: "Họ đều ở trong này, yên tâm đi, đều ngủ cả rồi."

Vô Vi đẩy hắn một cái: "Được rồi, lên đi."

Hai người lên cầu thang rồi rẽ sang hành lang phía bên trái. Cuối hành lang có một cánh cửa, theo như lời tên này nói thì đó chính là nơi giam giữ A Luân.

Họ lặng lẽ đi về phía cuối hành lang. Khi đi qua cánh cửa thứ hai, Vô Vi bỗng nghe thấy có tiếng thở khẽ trong phòng, anh nhanh chóng áp tai vào cửa nghe ngóng một chút, đó là tiếng thở đều đặn khi ngủ say. Vô Vi hiểu ra tên dẫn đường đang nói dối mình, anh không biến sắc, nhanh chóng bám sát theo sau.

Đến cuối hành lang, tên bảo vệ dừng lại, quay người chỉ vào cánh cửa đóng chặt nói: "Người anh muốn tìm bị giam ở bên trong."

Vô Vi bước lên trước mặt hắn, áp tai vào cửa lắng nghe một hồi, bên trong không có động tĩnh gì. Vô Vi khẽ gõ cửa hai tiếng, hạ giọng gọi hai tiếng: "A Luân, A Luân, cậu có ở trong đó không?"

Tên bảo vệ này thừa cơ lúc Vô Vi đang tập trung chú ý vào căn phòng liền quay người bỏ chạy về phía lối cầu thang. Vì Vô Vi vốn đã nảy sinh nghi ngờ với tên bảo vệ nên luôn để ý đến từng cử động của hắn, thấy hắn bất chấp tất cả muốn trốn chạy, anh giơ khẩu súng trong tay lên, nhắm thẳng vào lưng hắn rồi bóp cò.

Ngay lúc Vô Vi nổ súng, tên bảo vệ này đã gào toáng lên: "Cướp, có người đến..." Chưa kịp hét hết câu đã ngã nhào ra hành lang.

Tiếng súng của Khương Vô Vi rất nhỏ, nhưng tiếng hét của tên bảo vệ trong đêm thanh vắng lại vô cùng vang dội. Đèn ở hai căn phòng trên lầu và dưới lầu lập tức bật sáng. Khương Vô Vi không kịp gọi A Luân nữa, quyết định trước tiên phải giải quyết số bảo vệ còn lại.

Cánh cửa căn phòng vừa truyền ra tiếng ngáy đột nhiên mở toang, một tên tay cầm súng tiểu liên lao ra hành lang. Chưa đợi hắn kịp phản ứng, Khương Vô Vi đã nổ súng, viên đạn găm chính xác vào đầu hắn, hắn lập tức đổ gục ngay cửa phòng, khẩu tiểu liên trong tay văng ra ngoài.

Người trong phòng thấy cảnh tượng này không dám ra ngoài nữa, trốn trong phòng chĩa súng ra ngoài cửa quét một tràng điên cuồng. Đạn bắn vào tường xi măng văng tung tóe khắp nơi, khiến hành lang bụi mù mịt, khói bay nghi ngút.

Khương Vô Vi khom lưng khẽ áp sát cửa phòng, chuyển súng sang tay trái, dùng tay phải móc ra một quả lựu đạn, dùng răng cắn chốt rồi giật mạnh ra, buông ngón tay, lò xo gạt bộ phận kích nổ kêu cách một tiếng. Vô Vi nhẩm đếm ba tiếng, sau đó ném quả lựu đạn trượt dọc theo mặt sàn vào trong phòng.

Vô Vi theo bản năng né người sang một bên, dùng tay phải bịt chặt tai phía gần cửa phòng. Chỉ nghe thấy một tiếng nổ lớn "ầm", anh cảm thấy cả tòa nhà nhỏ như rung chuyển, hành lang lập tức tràn ngập khói súng sinh ra từ vụ nổ.

Khói đặc còn chưa kịp tan, Khương Vô Vi đã áp sát người vào khung cửa, ghé mắt nhìn vào trong phòng. Người bên trong đã bị nổ đến mức máu thịt bét nhè, nằm ngửa ở góc tường tận cùng phía trong. Đồ đạc trong phòng cũng bị nổ tung hỗn loạn, cửa sổ phía sau bị sóng xung kích của vụ nổ phá hủy hoàn toàn.

Ngay lúc này, từ phía lối cầu thang vang lên tiếng súng dữ dội. Khương Vô Vi nghĩ chắc chắn đám bảo vệ dưới lầu nghe thấy động tĩnh đã phong tỏa cầu thang. Đạn bắn lên bức tường đối diện lối cầu thang, để lại những lỗ đạn chi chít. Khương Vô Vi giơ tay bắn vài phát súng về phía cầu thang nhằm mục đích cảnh cáo đám bảo vệ dưới lầu.

Xem ra muốn xông xuống từ cầu thang là điều bất khả thi, Khương Vô Vi né người trốn vào căn phòng vừa bị nổ tung lúc nãy. Anh tháo ống giảm thanh trên khẩu súng ngắn ra, nhét súng vào bao da dưới nách. Vô Vi vừa thong thả thu dọn, vừa suy tính cách giải quyết đám bảo vệ dưới lầu.

Khương Vô Vi đảo mắt nhìn quanh phòng một lượt, khi nhìn thấy khung cửa sổ bị nổ nát, trong đầu anh liền nảy ra ý định. Anh bước tới trước cửa sổ, thấy các tấm kính đã vỡ vụn hoàn toàn, chỉ còn lưới bảo vệ bên ngoài là vẫn nguyên vẹn. Anh dùng tay đẩy thử lưới bảo vệ, thấy rất chắc chắn.

Khương Vô Vi nhìn thấy bên cạnh có một chiếc ghế đôn tròn chân sắt, anh chộp lấy chân chiếc ghế sắt, nhắm thẳng vào lưới bảo vệ ngoài cửa sổ dùng lực nện mạnh xuống. Chẳng mấy chốc đã đập nát lưới bảo vệ. Vô Vi đặt ghế xuống, thò đầu nhìn xuống dưới, sau đó quay người đi ra khỏi phòng. Vô Vi đi ra hành lang, vác khẩu tiểu liên MP7 treo trên vai phải lên, nhắm thẳng vào lối cầu thang bắn thêm vài phát súng.

Đám người bên dưới quả nhiên bị tiếng súng của Khương Vô Vi thu hút, lập tức bắn trả kịch liệt lên trên. Khương Vô Vi thấy đám người bên dưới đã trúng kế, khóe miệng khẽ nở một nụ cười, quay người trở lại phòng.

Khương Vô Vi đi tới trước cửa sổ, bám vào một bên khung cửa leo lên, sau đó tung người nhảy xuống. Sau khi hai chân tiếp đất, anh thuận thế lăn một vòng rồi áp sát người vào bức tường tòa nhà. Anh nhìn sang hai bên kiểm tra, không phát hiện có động tĩnh gì, tiếng súng phía trước tòa nhà vẫn vang lên có nhịp điệu.

Khương Vô Vi chĩa tiểu liên lặng lẽ vòng ra phía trước tòa nhà, quả nhiên phát hiện hai tên đang trốn ở hai bên lối cầu thang, luân phiên bắn súng lên trên. Có nằm mơ tụi nó cũng không ngờ được rằng thần chết đã lặng lẽ giáng xuống đầu mình.

Đoành đoành đoành... Họng súng của Khương Vô Vi đột nhiên phun ra một luồng lửa đỏ, hai tên bảo vệ đang tập trung toàn bộ chú ý vào cầu thang còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra đã ngã gục xuống đất.

Theo như lời khai của tên bảo vệ ngoài cổng lớn, ở đây có tổng cộng sáu người, hiện tại đã bị tiêu diệt toàn bộ. Khương Vô Vi lo lắng có sơ suất xảy ra nên lại xuống phòng bảo vệ dưới lầu lục soát một lượt, quả nhiên không còn ai, lúc này anh mới yên tâm quay trở lại lầu.

Đến hành lang tầng hai, Khương Vô Vi lớn tiếng gọi: "A Luân, tôi là Vô Vi đây, cậu ở đâu?" Anh đoán nếu A Luân ở đây thì chắc chắn đã bị tiếng súng và tiếng nổ vừa rồi làm cho tỉnh giấc.

Cánh cửa sát ngay phía bên trái phòng bảo vệ vang lên tiếng gõ: "Anh ơi, em ở đây, anh mau đến cứu em với..."

Khương Vô Vi sải bước nhanh tới trước cửa, thấy cửa bị khóa chặt, anh hét lớn: "A Luân, cậu né sang một bên trước đi, tôi phá cửa." Vô Vi nói xong, chĩa họng súng vào ổ khóa, đoành đoành đoành nổ liền mấy phát súng.

Sau đó anh tung một cú đá mạnh, cánh cửa rầm một tiếng mở toang, một luồng mùi hôi thối nồng nặc lập tức xộc ra. Khương Vô Vi không màng đến tất cả những chuyện đó, bước thẳng vào trong phòng.

Dưới ánh sáng lờ mờ hắt vào từ hành lang, chỉ thấy A Luân đang dùng tay bám vào tường đứng bên cạnh, quần áo trên người rách nát như bang chúng ăn mày, râu ria trên mặt mọc dài thườn thượt, trông như một tù nhân bị giam giữ từ lâu.

"A Luân, xin lỗi, tôi đến muộn." Khương Vô Vi vừa nói vừa ôm chặt lấy A Luân.

"Anh ơi, anh vẫn còn sống, em biết ngay anh nhất định còn sống mà. Trong lòng em luôn tự nhủ rằng anh nhất định sẽ đến cứu em..." A Luân xúc động rơi nước mắt.

"Đi, chúng ta về trước rồi nói sau." Khương Vô Vi quay lưng lại, nói với A Luân: "Lại đây A Luân, tôi cõng cậu ra ngoài."

"Không cần đâu, em đi được, chỉ bị thương ngoài da chút thôi." A Luân nói đến đây, nắm lấy cánh tay Khương Vô Vi, lo lắng hỏi: "Anh ơi, em thấy anh bị trúng mấy phát súng, vết thương của anh đã lành chưa?"

"Không sao nữa rồi, chúng ta rời khỏi đây trước đã." Hai người vừa nói chuyện vừa dìu nhau bước ra khỏi phòng.

A Luân sau khi gặp Khương Vô Vi như được tiêm một liều thuốc kích thích, tuy cơ thể còn rất yếu nhưng tinh thần phấn chấn hẳn lên như biến thành người khác, vừa đi vừa không ngừng hỏi han đủ thứ.

"A Luân, cậu giữ sức chút đi, về đến nhà rồi hỏi tiếp. Nham Nham và chị Vương vẫn đang đợi ở nhà, giờ này chắc chắn đang lo lắng sốt ruột lắm." Khương Vô Vi vui vẻ nhắc nhở cậu.

Vừa ra tới cổng lớn đã thấy Lý Tân Đồng đang sốt ruột bám vào cửa sắt xếp nhìn vào trong. Thấy hai người đi khập khiễng đi ra, anh vội vàng đón lấy, đỡ lấy A Luân từ phía bên kia.

"Hai người ra được rồi, vừa nãy nghe bên trong vừa có tiếng súng vừa có tiếng nổ làm tôi lo sốt vó. Nói thật tôi lại không dám vào, chỉ biết đứng đây lo quýnh lên." Lý Tân Đồng thở phào nhẹ nhõm nói.

"A Luân, đây là anh Lý, là đồng hương của chị Vương. Nhờ anh Lý dò la được cậu bị giam ở đây nên tụi tôi mới tới cứu cậu được." Khương Vô Vi vừa đi vừa nói với A Luân.

"Cảm ơn anh Lý." A Luân quay sang nói với Lý Tân Đồng.

"Không cần khách sáo, mau, lên xe trước đã." Vừa nói ba người vừa đi tới chỗ đỗ xe, Lý Tân Đồng nhanh chân bước lên mở cửa xe, đỡ A Luân ngồi vào trong, sau đó lái xe quay về biệt thự.

Đúng như Khương Vô Vi đã nói, Vương Cơ và Dương Nham đang đứng ở cửa mỏi mắt mong chờ họ trở về. Sau khi Khương Vô Vi và Lý Tân Đồng rời đi, tim hai người họ như treo ngược lên, sốt ruột đứng trước cửa ngóng trông. Thấy A Luân được cứu về bình an, hai người xúc động dìu cậu vào phòng khách.

Lý Tân Đồng không vào trong, anh nói với Khương Vô Vi: "Anh Khương, tôi về tiệm lấy mấy bộ quần áo cho A Luân thay cái đã. Anh nhìn cậu ấy xem, bị Mã Hiểu Lâm đày đọa ra nông nỗi này rồi."

Khương Vô Vi thầm nghĩ Lý Tân Đồng thật là một người chu đáo, anh cảm kích nói: "Được, cảm ơn anh Lý nhé, quần áo của cậu ấy đúng là không thể mặc nổi nữa rồi."

"Cảm ơn cái gì chứ, nói lời cảm ơn là khách sáo quá rồi, tối đa một tiếng nữa tôi sẽ quay lại." Nói xong Lý Tân Đồng lái xe rời đi.

Khương Vô Vi bước vào phòng khách, A Luân đang kể cho đám Dương Nham nghe về những chuyện sau khi xa nhau. Vô Vi nói với cậu: "A Luân, tôi dìu cậu vào phòng tắm tắm rửa trước đã, sau đó cậu ngủ một giấc thật ngon để nghỉ ngơi, có chuyện gì ngày mai hãy nói."

"Em nằm mơ cũng muốn tắm, người hôi rình rồi. Không cần anh dìu đâu, tự em đi được." A Luân vừa nói vừa từ từ đứng dậy, không đợi được nữa mà đi thẳng về phía phòng tắm.

Dương Nham nhìn A Luân tự đi vào phòng tắm, quay đầu cười nói với Khương Vô Vi: "Anh Vô Vi, A Luân nói vừa thấy anh về là người cậu ấy lập tức khỏe hẳn ra."

Vương Cơ thấy Khương Vô Vi vào một mình liền tò mò hỏi: "Vô Vi, sao Tân Đồng không vào?"

"Ồ, anh ấy về tiệm lấy mấy bộ quần áo cho A Luân, anh Lý đúng là người tốt." Khương Vô Vi khẽ nói.

"Cậu ấy là người thật thà mà. Vô Vi, bận rộn cả đêm rồi, cậu cũng mau đi nghỉ ngơi chút đi." Vương Cơ quan tâm nói.

"Chị ơi, hai người đi ngủ một lát đi, tôi còn có việc, bây giờ chưa ngủ được." Khương Vô Vi nói xong liền ngồi xuống sofa trầm tư suy nghĩ. Vương Cơ và Dương Nham thấy Vô Vi đang suy nghĩ sự việc nên không làm phiền anh nữa, nhưng cả hai người đều không ai đi ngủ, chỉ ngồi một bên lặng lẽ nhìn Vô Vi.

Hơn một tiếng sau, Lý Tân Đồng ôm một xấp hộp trở lại. Dương Nham và Vương Cơ vội vàng đón lấy. Lý Tân Đồng thấy chỉ có ba người bọn họ bèn tò mò hỏi: "A Luân đâu rồi? Bảo cậu ấy thử mấy bộ quần áo này xem."

Khương Vô Vi lúc này mới sực nhớ ra A Luân vẫn còn ở trong phòng tắm, buột miệng nói một câu: "Hỏng rồi." Rồi vội vàng chạy về phía phòng tắm.

Lý Tân Đồng cũng vội vàng chạy theo sau Khương Vô Vi. Hai người chạy vào phòng tắm nhìn thử, A Luân đang nằm trong bồn tắm, cơ thể ngâm trong nước ấm ngủ say sưa, mũi còn phát ra tiếng ngáy nhẹ.

Hai người nhìn nhau, không nhịn được mà bật cười. Khương Vô Vi cúi người xuống, vỗ nhẹ vào cánh tay A Luân, khẽ gọi cậu hai tiếng: "A Luân, mau tỉnh dậy đi, sao cậu lại ngủ trong bồn tắm thế này."

A Luân tỉnh dậy, đột ngột thẳng người ngồi dậy trong bồn tắm, lớn tiếng nói: "Có chuyện gì thế? Có chuyện gì thế?" Bỗng nhiên phát hiện mình vẫn đang trần truồng, cậu lại hơi ngượng ngùng cười: "Em cũng không biết mình ngủ thiếp đi từ lúc nào nữa."

"Haha... Không có gì đâu, tinh thần thả lỏng ra là thế đấy. Anh Lý lấy quần áo cho cậu rồi kìa, mau đứng dậy đi, ngâm nữa là thành cá kho dưa đấy." Khương Vô Vi cười nói.

Đến khi A Luân từ phòng tắm bước ra, diện mạo đã hoàn toàn thay đổi. Cạo sạch râu ria, thay quần áo mới xong trông cậu tỉnh táo hơn rất nhiều.

Lúc này Vương Cơ từ trong bếp bưng ra một bát mì trứng nóng hổi nghi ngút khói. Chị đặt bát mì lên bàn trà, nói với A Luân: "Ở đây không có đồ gì mấy, lúc tôi với Nham Nham về có mua ít trứng với mì sợi ở gần đây, cậu ăn lót dạ trước đi."

A Luân hít một hơi thật mạnh, vẻ mặt say đắm nói: "Thơm quá, chị ơi em chưa bao giờ ngửi thấy món ăn nào thơm thế này." Vừa nói vừa ăn một miếng, nóng đến mức méo cả miệng.

Mọi người đều cười nhìn A Luân ăn cơm, nhìn dáng vẻ ăn ngấu nghiến của cậu còn thấy ngon miệng hơn cả tự mình ăn. A Luân cuối cùng húp sạch cả nước mì trong bát, xoa bụng liên tục kêu sướng.

Nhìn thấy A Luân đã ăn no, Khương Vô Vi nói với mọi người: "Trời sắp sáng rồi, chúng ta phải tiến hành bước hành động tiếp theo."

Mọi người nghe Khương Vô Vi nói có hành động, đều dồn mắt nhìn vào Vô Vi, chờ đợi phần tiếp theo.

"Tôi vừa suy tính kỹ rồi, tranh thủ lúc Mã Hiểu Lâm còn chưa biết chúng ta cứu được A Luân, chúng ta phải ra tay giải cứu Trương hội trưởng và những người khác..."

"Nhưng chúng ta vẫn chưa biết tung tích của nhóm Ức Lỗ thì hành động thế nào?" Vương Cơ vội vàng hỏi.

"Tôi đã tính kỹ chuyện này trước khi cứu A Luân rồi. Nhóm Trương hội trưởng bị người của Tân Bang Đông Nam Á bắt đi, chỉ cần chúng ta bắt được Nguyễn Hưng Quốc thì có thể giải cứu được Trương hội trưởng, mà A Luân lại biết nơi ẩn náu của Nguyễn Hưng Quốc..."

"Đúng thế, em biết thằng khốn đó trốn ở đâu, em dẫn anh đi bắt hắn." A Luân vội vàng chen vào nói.

"Nhưng A Luân vừa mới ra ngoài, cơ thể còn rất yếu, làm sao đi được?" Vương Cơ lo lắng nói.

"Em không sao đâu, gặp được anh là em khỏe hẳn rồi, không có vấn đề gì hết."

Khương Vô Vi cân nhắc một lát rồi nói: "A Luân chỉ cần dẫn đường là được, còn việc đối phó với đám người Đông Nam Á hung hãn đó cứ để tôi." Nói đến đây, Vô Vi đặt bút và giấy trước mặt A Luân.

"A Luân, cậu vẽ sơ đồ vị trí ẩn náu của Nguyễn Hưng Quốc ra đi, chúng ta cùng nghiên cứu xem nên hành động thế nào."

A Luân cầm bút vừa vẽ vừa nói: "Nơi ẩn náu của Nguyễn Hưng Quốc nằm ở khoảng giữa hai con phố. Phía trước là một cửa hàng bán đồ thủ công mỹ nghệ, em đi vào từ lối này. Trên con phố đó có một cửa sau, chỗ này có một khoảng sân, thuộc hạ của hắn bình thường đều ở trong các căn phòng bên cạnh sân. Văn phòng của Nguyễn Hưng Quốc ở tầng hai, bên trong chỉ có hắn và một tên lùn."

"Tên lùn cậu nói có phải là kẻ dùng súng chĩa vào cậu hôm đó không?" Khương Vô Vi hỏi A Luân.

"Đúng thế, đừng nhìn tên này lùn tịt, thấp hơn người thường một khúc lớn, nhưng cực kỳ hung hãn, lúc nào cũng như hình với bóng bên cạnh Nguyễn Hưng Quốc."

"Rất tốt, trời sáng chúng ta sẽ bắt đầu hành động." Khương Vô Vi nhìn Lý Tân Đồng và Vương Cơ nói: "Chị Vương, chị đi cùng anh Lý, hai người lái xe đến gần cửa hàng đồ thủ công mỹ nghệ giám sát người ra vào. Một khi phát hiện tên lùn và một người nữa đi vào thì báo cho tôi."

Vô Vi lại nói với Dương Nham: "Nham Nham lái một chiếc xe, ba chúng ta làm thành một nhóm, đến giám sát ở cửa sau này. Nếu Nguyễn Hưng Quốc đi vào, chúng ta sẽ bắt đầu hành động từ cửa sau."

Cuối cùng, Khương Vô Vi nhìn mọi người, nghiêm nghị nói: "Chúng ta phải bắt bằng được Nguyễn Hưng Quốc trước khi Mã Hiểu Lâm biết tin A Luân được cứu ra, nếu không hắn sẽ đề phòng, lúc đó muốn cứu Trương hội trưởng sẽ rất khó khăn. Tất cả nghe rõ chưa?"

Mấy người đều ra sức gật đầu, Khương Vô Vi dứt khoát phẩy tay: "Được, bắt đầu hành động."

Bước hành động đầu tiên sau khi Khương Vô Vi trở về đã hoàn thành thuận lợi, giải cứu an toàn cho A Luân, ngay sau đó bước thứ hai lập tức bắt đầu. Anh phải tiêu diệt Tân Bang Đông Nam Á trước khi Mã Hiểu Lâm nhận được tin tức. Kế hoạch hành động ba bước do Vô Vi thiết kế liên kết chặt chẽ với nhau, tiêu diệt đối thủ trước khi chúng kịp phát giác, không để lại cho đối phương dù chỉ một chút thời gian phản kích.

Sau khi trời sáng, tức là chưa đầy ba tiếng sau khi cứu được A Luân, năm người bọn họ chia làm hai nhóm đã đến vị trí dự định. Vương Cơ và Lý Tân Đồng lái xe đến phố Somerset West, dừng lại bên lề đường cách cửa hàng bán đồ thủ công mỹ nghệ Đông Nam Á kia khoảng mười mét.

Cửa hàng thời trang của Lý Tân Đồng chỉ cách đây hai dãy phố, sợ có người nhận ra mình, anh ta cố ý đeo một chiếc kính râm lớn và đội mũ lưỡi trai, kéo vành mũ xuống rất thấp để che đi nửa khuôn mặt.

Vương Cơ ngồi ở ghế sau xe nên không dễ bị phát hiện, hai người tập trung tinh thần chằm chằm nhìn vào cửa hàng thủ công mỹ nghệ kia. Vì thời gian còn sớm, cửa hàng vẫn chưa mở cửa, trên đường thưa thớt không có mấy người.

Vương Cơ lần đầu làm việc thế này nên tinh thần có chút căng thẳng. Lúc nào bà cũng cảm giác có người đang chú ý đến mình, nhịn không được hỏi Lý Tân Đồng: "Tân Đồng, không có ai phát hiện ra chúng ta chứ? Sao chị cứ cảm thấy người qua đường đều đang nhìn chằm chằm vào xe của mình thế."

"Không sao đâu chị, không ai phát hiện ra chúng ta đâu, chị cứ tựa lưng vào ghế nghỉ ngơi một lát đi, một mình em canh chừng là được rồi." Lý Tân Đồng biết Vương Cơ đang căng thẳng liền khẽ giọng nói lời an ủi bà...

Vô Vi, Dương Nham và A Luân ba người, do Dương Nham lái xe đi đến một con phố khác. Vô Vi và A Luân ngồi ở hàng ghế sau, vì có mấy người của Tân Bang đã từng gặp qua hai người họ nên phải đề phòng bị phát hiện.

A Luân chỉ vào một chiếc cổng lớn bên đường nói với Vô Vi: "Đại ca, bên trong cổng này là một cái sân, lúc bọn chúng áp giải em đi, em đã cố ý bám vào cổng này nhìn ra ngoài một lát, chắc chắn là chỗ này. Bên trong là kho hàng, sát lối ra vào có một căn phòng, lần trước tên chú lùn kia đã vào phòng đó gọi mấy tên đàn em ra."

"Được, anh biết rồi, lát nữa nếu hành động, em cứ đi sau lưng anh, nhớ kỹ phải bảo vệ tốt bản thân." Vô Vi vừa nói vừa lắp ống giảm thanh vào khẩu súng lục rồi đưa cho A Luân, lại dặn dò: "Vào trong rồi, cứ phát hiện người của Tân Bang là nổ súng, đối với lũ hung ác này không cần nương tay nữa, động tác phải nhanh, cố gắng giải quyết gọn gàng dứt khoát. Sau khi cạy được miệng Nguyễn Hưng Quốc biết tung tích của Trương hội trưởng, chúng ta còn phải lập tức tiến hành bước tiếp theo."

A Luân nhận lấy súng, khẽ nói: "Rõ rồi, cuối cùng cũng đợi được đến ngày hôm nay. Lúc bị bọn chúng nhốt, nằm mơ em cũng mơ thấy trả thù." A Luân đã hoàn toàn không còn tâm lý rụt rè sợ hãi, hiện tại cậu chỉ khát khao được nổ súng vào kẻ thù.

Khương Vô Vi lại lắp ống giảm thanh vào khẩu tiểu liên MP7 của mình, sau khi dọn dẹp xong xuôi liền im lặng ngồi trong xe chờ sự xuất hiện của Nguyễn Hưng Quốc.

Hơn một tiếng trôi qua, cửa sau vẫn không có động tĩnh gì, lúc này điện thoại của Dương Nham vang lên, là Lý Tân Đồng gọi tới, Dương Nham vội vàng bắt máy.

"Anh Vô Vi, anh Lý nói tên chú lùn kia vừa đi cùng một người vào trong rồi." Dương Nham sau khi cúp máy liền nói.

Dương Nham vừa dứt lời thì thấy một chiếc xe tải thùng kín lái tới, dừng trước cổng hậu viện bấm còi mấy tiếng, rất nhanh cánh cổng đã mở ra hai bên.

Khương Vô Vi thấy cơ hội đã đến, hạ thấp giọng nói với A Luân: "Hành động." Sau đó anh mở cửa xe bước xuống, thấy trước sau không có ai liền rảo bước nhanh về phía cổng lớn.

Khi Khương Vô Vi đi tới cổng lớn, chiếc xe tải thùng đã chạy vào trong sân, người bên trong đã bắt đầu đóng cổng, ngay lúc cánh cổng sắp khép lại, Khương Vô Vi lách người len vào bên trong.

Tên đóng cổng thấy bỗng dưng có một người lạ xông vào liền lập tức lớn tiếng chất vấn: "Mày là ai? Đây là khu vực kho hàng trọng yếu, mày vào đây làm gì?"

Khương Vô Vi không hề thèm để ý đến gã, mà bước nhanh tới trước vài bước, nhanh chóng đảo mắt quan sát một lượt tình hình trong sân, không phát hiện có người khác.

Tên này thấy kẻ đột nhập không thèm đếm xỉa đến mình thì lập tức nổi trận lôi đình, nhảy tót ra sau lưng Khương Vô Vi, vươn tay định chộp lấy vai anh.

Những người Đông Nam Á này vóc dáng nhỏ bé, chiều cao chỉ đến vai Khương Vô Vi, Vô Vi đưa tay lùi lại phía sau một vòng, vừa vặn kẹp chặt cổ gã dưới nách mình, không nói một lời lôi gã ra sau chiếc xe tải thùng.

Lúc này xe tải đã dừng hẳn, Khương Vô Vi cũng không nói chuyện, dí họng súng vào ngực tên này nổ một phát súng, sau đó thuận tay nhét xác gã vào dưới gầm xe.

A Luân lúc này cũng đi vào trong sân, cậu thuận tay đóng cánh cổng sắt lại, nhìn thấy Khương Vô Vi đã giải quyết xong một tên, cậu cầm súng đi về phía sườn xe tải.

Bỗng nhiên cánh cửa một căn phòng bên cạnh bị đẩy ra, một người vừa định bước ra ngoài, đột nhiên nhìn thấy A Luân đang cầm súng liền kinh hãi hỏi: "Mày làm cái gì thế?"

A Luân cũng không thèm đáp lời, chĩa họng súng về phía tên này nổ ngay một phát, gã không kịp rên rỉ một tiếng đã nằm sấp ngay cửa. A Luân lo lắng trong phòng còn có người khác, bước nhanh hai bước xông tới, giẫm lên xác chết trước cửa rồi chạy vào trong phòng, bên trong quả nhiên có một tên đang cởi trần, hắn ta rõ ràng nghe thấy động tĩnh vừa nhảy từ trên giường xuống, định đi lấy khẩu tiểu liên cực nhanh treo trên tường.

A Luân giơ tay bắn hai phát vào lưng gã, sau đó đi tới gỡ khẩu tiểu liên trên tường xuống khoác lên vai, lại đảo mắt tuần tra một vòng quanh phòng, thấy không có thứ gì đáng lấy mới quay người đi ra ngoài.

Khương Vô Vi sau khi triệt hạ tên đóng cổng liền áp sát người vào thành sau thùng xe, thò đầu từ bên cạnh ra quan sát tình hình phía trước, phát hiện tên tài xế vừa nhảy từ trên xe xuống, hai chân vừa chạm đất.

Cùng lúc đó Khương Vô Vi đột nhiên nghe thấy một tiếng súng nhỏ ở bên cạnh, biết A Luân đã ra tay bên kia, không kịp nghĩ nhiều liền nổ hai phát súng về phía tên tài xế, sau đó nhanh chóng chạy tới bên cabin xe xem bên trong còn có người hay không.

Khi Khương Vô Vi phát hiện trong cabin không còn ai khác, anh quay người chạy về phía căn phòng mà A Luân đã nhắc tới. Vô Vi ghé mắt vào khe cửa nhìn vào trong, quả nhiên vẫn còn một tên chưa ngủ dậy. Vì súng của hai người đều lắp ống giảm thanh nên không hề làm kinh động đến người trong phòng.

Khương Vô Vi nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào phòng, tên trên giường vẫn đang trong giấc mộng, Khương Vô Vi nhắm thẳng đầu gã nổ một phát súng, viên đạn găm từ bên này xuyên qua bên kia, óc trắng và máu đỏ phun đầy một bên gối, Vô Vi không thèm nhìn lấy một cái rồi quay người đi ra ngoài.

Đi ra sân, Khương Vô Vi nhìn thấy A Luân cũng từ một căn phòng đối diện đi ra, ra hiệu tay OK với anh, anh đoán A Luân chắc chắn đã giải quyết xong kẻ địch bên trong.

Nhìn xác chết nằm sấp trước cửa phòng đối diện, Khương Vô Vi nghĩ thầm may mà A Luân vào kịp thời, nếu không bản thân sẽ bị rơi vào thế bị động, không ngờ phòng hai bên đều có người.

Sau đó hai người lục soát tất cả các phòng trong sân một lượt không phát hiện thêm ai, Khương Vô Vi nói với A Luân: "Em đợi một lát, anh giấu mấy cái xác này đi trước, đề phòng có người xông vào phát hiện."

Khương Vô Vi kéo hai cái xác ngoài sân vào căn phòng bên cạnh, đóng cửa phòng lại, sau đó ra hiệu cho A Luân, hai người trước sau dọc theo lối đi bước vào trong.

A Luân hai tay bồng súng đi phía trước, đi qua hành lang hẹp dẫn đến lối lên cầu thang. A Luân quay đầu khẽ nói với Khương Vô Vi: "Đại ca, chính là từ đây lên lầu. Văn phòng của Nguyễn Hưng Quốc ở ngay phía trên."

Khương Vô Vi quan sát hai bên một chút rồi nói với A Luân: "Một mình anh lên thôi, A Luân, em canh giữ ở đây, nếu có ai tới thì triệt hạ bọn chúng."

A Luân gật đầu, bỗng nhiên lại nhớ ra điều gì, vội vàng dặn dò Vô Vi: "Đại ca, lúc anh gõ cửa nhớ cẩn thận tên chú lùn kia, trên tay gã lúc nào cũng lăm lăm khẩu súng săn."

"Được, anh biết rồi." Khương Vô Vi nói xong liền quay người đi lên lầu.

Khương Vô Vi lên lầu đi tới trước cửa văn phòng mà A Luân đã nói, anh nhẹ nhàng gõ cửa vài cái, sau đó nhanh chóng né sang một bên, rất nhanh cánh cửa phòng mở ra một khe hở rộng mười mấy xăng-ti-mét.

Quả nhiên là một họng súng săn thò ra trước, có lẽ người bên trong không nhìn thấy ai ngoài cửa, trong khoảnh khắc hắn ta ngẩn người, Vô Vi từ bên cạnh nhanh như chớp vươn tay ra, chộp lấy nòng súng dùng lực giật mạnh, đoạt lấy khẩu súng săn.

Sau khi cướp được súng săn, Vô Vi dùng tốc độ nhanh nhất xoay ngược súng lại, họng súng nhắm thẳng vào xích sắt khóa sau cửa nổ súng, một tiếng "ầm" vang lên bắn đứt xích sắt treo cửa.

Cùng lúc tiếng súng vang lên, Vô Vi dùng lực đạp mạnh một cú khiến cánh cửa phòng đang hé mở văng ra. Chỉ nghe thấy một loạt tiếng đổ vỡ loảng xoảng bên trong căn phòng.

Hóa ra Khương Vô Vi đạp văng cửa phòng đã tông thẳng vào tên chú lùn đứng sau cửa khiến gã bay ra ngoài, tên chú lùn bị ngã văng ra lại va đổ bàn trà phía sau, tách trà trên bàn rơi vỡ nát đầy đất. Tên chú lùn bò rạp trên sàn nhà như một quả bóng xì hơi, không gượng dậy nổi.

Khương Vô Vi từ cướp súng, nổ súng cho đến đạp văng cửa phòng làm liền một mạch, trong đó chưa đầy vài giây đồng hồ, Nguyễn Hưng Quốc đang ngồi sau bàn giám đốc bị mọi chuyện đột ngột xảy ra dọa cho giật nảy mình, bỗng nhiên đứng bật dậy, vừa định rút súng thì Vô Vi đã vọt tới trước bàn giám đốc, chĩa thẳng họng súng vào ngực hắn.

"Mày là ai?" Nguyễn Hưng Quốc thấy người tới thân thủ nhanh nhẹn như vậy liền biết kẻ đến không thiện, thần sắc căng thẳng hỏi: "Mày muốn làm gì?"

"Hắc hắc..." Khương Vô Vi cười lạnh vài tiếng, trong mắt lộ ra ánh hàn quang khiếp người, anh lạnh lùng nói: "Nguyễn bang chủ đúng là quý nhân hay quên, mới hơn nửa tháng không gặp sao đã không nhận ra tôi rồi?"

"Mày... mày... là là Khương Vô Vi..." Nguyễn Hưng Quốc lắp bắp nói, hắn không dám tin vào mắt mình, vẻ mặt đầy kinh hãi, hoảng hốt hỏi: "Mày là người... hay là ma..."

"Mày nói xem tao là người hay là ma? Nhưng có một điều có thể khẳng định, dù tao là người hay ma cũng sẽ không tha cho mày." Giọng điệu của Khương Vô Vi lạnh như băng, càng giống như lưỡi kiếm sắc bén khiến Nguyễn Hưng Quốc không kìm được run rẩy toàn thân.

"Không liên quan đến tao, là Desert Eagle muốn giết mày..." Nguyễn Hưng Quốc rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh, hắn cố gắng biện hộ cho mình, "Bọn tao chỉ là làm thuê ăn lương, mày muốn tìm thì cũng nên đi tìm Desert Eagle."

Nguyễn Hưng Quốc chưa dứt lời, Vô Vi nghe thấy mặt đất phía sau có tiếng lách cách vang lên, anh bỗng nhiên dự cảm có nguy hiểm cận kề, ngay sau đó sau lưng có luồng gió nhẹ ập vào mình, anh không kịp quay đầu, theo bản năng nhanh chóng né người sang bên cạnh, một lưỡi dao sắc bén sượt qua quần áo anh đâm tới.

Hóa ra là tên chú lùn đã tỉnh lại, gã âm thầm lồm cồm bò dậy từ dưới đất, rút ra con dao găm của mình lén lút đâm về phía Vô Vi. Tên chú lùn tuy vóc dáng nhỏ bé nhưng hành động lại rất nhanh nhẹn, chớp mắt đã áp sát sau lưng Vô Vi.

Lúc nãy tách trà rơi vỡ trên đất, mảnh sứ vỡ rải rác khắp nơi, tên chú lùn không ngờ lại giẫm phải mảnh sứ vỡ, tiếng động tuy nhỏ nhưng đã cảnh báo cho Vô Vi. Sau khi Vô Vi né người tránh ra, tên chú lùn không kịp thu chân theo đà lao tới, con dao trên tay đâm phập vào chiếc bàn giám đốc.

Vô Vi nhịn không được chửi một tiếng: "Mẹ kiếp, dám đánh lén sau lưng tao, mày tự tìm cái chết." Vừa nói anh vừa nhắm thẳng lưng tên chú lùn nổ một phát súng, tiêu diệt tên ngoan cố này ngay dưới gầm bàn, lần này gã thực sự xẹp xuống như một quả bóng xì hơi hoàn toàn.

Vô Vi đây cũng là giết gà dọa khỉ, sau khi tiêu diệt tên chú lùn, trên mặt Nguyễn Hưng Quốc lập tức lộ ra vẻ sợ hãi tột độ, tức khắc mất đi uy phong ngày thường, vội vàng xua hai tay, căng thẳng nói: "Đừng... đừng nổ súng, không phải ý của tao, tao chỉ làm việc cho Desert Eagle thôi."

"Muốn sống cũng được, vậy mày nói cho tao biết chuyện của Trương hội trưởng của Đại Bang là thế nào?" Vô Vi dùng súng chỉ vào trán Nguyễn Hưng Quốc, nghiêm khắc hỏi.

"Đó cũng không phải ý của tao..."

"Thế là ý của ai?"

"Đều là do Mã Hiểu Lâm của Đại Bang vạch kế hoạch tất cả, mọi hành động của tao đều làm theo kế hoạch của hắn, bao gồm cả việc giăng bẫy trên tàu chở hàng dụ mày cắn câu... đều là do hắn thiết kế, hắn hứa sau khi thành công sẽ không truy cứu chuyện hai lưu học sinh ở quán bar ca nhạc nữa."

"Mẹ kiếp, chuyện hai lưu học sinh đó là ai sai bọn mày làm?" Vô Vi phẫn nộ hỏi.

"Chuyện đó là do Hells Angels chỉ thị làm, nói là để làm rối loạn Đại Bang, rồi bọn chúng mới dễ ra tay đối phó với mày."

Vô Vi không ngờ chuyện này cũng là do bản thân mà ra, lại làm hại hai lưu học sinh vô tội, anh càng nghĩ càng giận, bàn tay cầm súng không kìm được run rẩy.

Nhìn thấy hai mắt Vô Vi lộ rõ sát cơ, Nguyễn Hưng Quốc cảm giác điềm chẳng lành, hắn quỳ sụp xuống đất, van xin Vô Vi: "Xin anh Khương giơ cao đánh khẽ tha cho tao lần này, tao sẽ nói cho anh biết tất cả. Tối hôm qua Mã Hiểu Lâm lại gặp tao, hắn bảo tao lập tức ra tay trừ khử vài người của Đại Bang nhưng tao đã từ chối, nể tình tao không giết Trương hội trưởng xin anh tha cho tao..."

Mặc dù Vô Vi đã sớm biết tất cả chuyện này đều do một tay Mã Hiểu Lâm bày trò, nhưng giờ nghe chính miệng Nguyễn Hưng Quốc nói ra, ngọn lửa giận trong lòng Khương Vô Vi bùng cháy dữ dội, anh lập tức cắt đứt lời Nguyễn Hưng Quốc.

"Được rồi, đừng nói mấy chuyện rác rưởi giữa bọn mày nữa, giờ mày nói cho tao biết mày giam giữ Trương hội trưởng bọn họ ở đâu?"

"Tao giam bọn họ ở trên con tàu chở hàng bỏ hoang kia, chính là con tàu anh từng đến đấy, tối hôm qua Mã Hiểu Lâm bảo tao lập tức giết hết bọn họ, tao thực sự đã không đồng ý..." Nguyễn Hưng Quốc chỉ nói không đồng ý với Mã Hiểu Lâm chứ không nói nguyên nhân tại sao, hắn muốn dùng việc này để lấy lòng thương hại của Vô Vi hòng đổi lấy mạng sống. Hắn biết người Trung Quốc ân oán phân minh, hắn không giết Trương Ức Lỗ thì Khương Vô Vi cũng sẽ thả hắn một con đường sống.

"Mã Hiểu Lâm tên súc sinh này, tao nhất định phải tự tay thịt hắn..." Khương Vô Vi không kìm được chửi rủa, anh không ngờ trong Đại Bang lại có loại bại loại này, còn muốn dồn Trương Ức Lỗ bọn họ vào đường cùng.

"Giờ mày dẫn tao đến tàu chở hàng, nếu Trương hội trưởng bọn họ không sao thì tao sẽ tha cho mày, bằng không tao sẽ diệt sạch Tân Bang Đông Nam Á của bọn mày không chừa một mống, tao nói được làm được."

"Không vấn đề gì, giờ tao dẫn anh đi ngay, xin cứ yên tâm tao nhất định phối hợp hết mình với anh." Nguyễn Hưng Quốc vừa nói vừa nặn ra một nụ cười khó coi, rồi đi vòng qua sau bàn.

Nguyễn Hưng Quốc vừa chậm rãi di chuyển cơ thể, vừa không ngừng cúi đầu khom lưng với Khương Vô Vi, giả vờ ra vẻ phục tùng, hắn muốn làm Khương Vô Vi lơi lỏng cảnh giác, rồi tìm cơ hội chạy trốn.

"Được rồi, mày đi trước dẫn đường, nhưng tao cảnh cáo mày bớt giở trò đi." Khương Vô Vi vừa nói vừa vô ý hạ họng súng xuống.

Thực lòng mà nói, Khương Vô Vi vẫn chưa hiểu hết bản tính sói lang của những kẻ này, dù có ngụy trang thành thế nào thì trong lòng chúng lúc nào cũng chực chờ ăn tươi nuốt sống người khác.

Nguyễn Hưng Quốc chậm rãi đi về phía cửa, hắn nhẹ nhàng nhấc từng bước chân, hoàn toàn là một dáng vẻ đáng thương tội nghiệp, nhưng ánh mắt lại luôn liếc nhìn Khương Vô Vi, chú ý nhất cử nhất động của anh.

Khi Nguyễn Hưng Quốc đi đến cửa văn phòng, hắn cố ý chậm lại động tác, chân trước bước qua ngưỡng cửa, chân sau vừa nhấc lên thì tay trái của hắn đã lén vươn ra chộp lấy tay nắm cửa, rồi nhanh như chớp vọt ra ngoài, thuận tay đóng sập cửa lại, nhốt Khương Vô Vi ở trong phòng.

Sau khi đóng cửa văn phòng, Nguyễn Hưng Quốc lập tức biến thành một con thỏ đế bị kinh động, vọt thẳng ra ngoài, chạy dọc theo hành lang về phía cầu thang...

A Luân canh giữ ở lối lên cầu thang, cảnh giác chú ý tình hình trong hành lang, đợi một lúc lâu không thấy Khương Vô Vi xuống, tuy chỉ có vài phút nhưng A Luân lại cảm thấy dài đằng đẵng. Cậu lo lắng Khương Vô Vi gặp chuyện nên quyết định lên lầu xem sao.

A Luân giơ súng cẩn thận bước lên cầu thang, vừa bước vào hành lang, đột nhiên thấy đối diện có một bóng người vọt tới, bóng người này để lại ấn tượng quá sâu sắc với A Luân, dù có hóa thành tro cậu cũng nhận ra được, thậm chí cậu không cần nhìn kỹ cũng có thể cảm nhận được người đang chạy tới là ai.

Nhìn thấy Nguyễn Hưng Quốc một mình vội vã chạy tới, suy nghĩ đầu tiên của A Luân là Khương Vô Vi gặp chuyện rồi, nếu không sao có thể để Nguyễn Hưng Quốc trốn ra được.

Trong chớp mắt Nguyễn Hưng Quốc đã đến trước mặt A Luân, A Luân không kịp nghĩ nhiều liền giơ khẩu M1911 trên tay lên, phập phập... khẩu súng lục có ống giảm thanh phát ra tiếng động cực nhỏ, vỏ đạn liên tiếp rơi xuống sàn nhà phát ra tiếng kêu giòn giã, cho đến khi đạn trong súng bắn hết sạch, khóa nòng không còn lùi về vị trí cũ, ngón tay của A Luân vẫn bóp chặt cò súng.

Nguyễn Hưng Quốc theo đà lao tới ngã nhào trước mặt A Luân, đầu hắn vừa vặn chạm vào chân A Luân. A Luân cúi đầu nhìn một chút, Nguyễn Hưng Quốc nằm nghiêng trên đất, hai mắt vẫn trợn ngược, miệng chảy ra vũng máu đặc quánh, cơ bắp trên người vẫn không ngừng co giật.

Lúc này, Khương Vô Vi cũng đuổi tới nơi, A Luân ngơ ngác nhìn Vô Vi một cái, thần sắc có chút đờ đẫn nói: "Em bắn chết hắn rồi, em trả thù được rồi, trả thù được rồi..."

Khương Vô Vi nhìn Nguyễn Hưng Quốc đang nằm trên đất, đùa với A Luân một câu: "A Luân, giờ em cừ thật đấy, cả bang chủ Tân Bang cũng bị em hạ gục rồi."

A Luân cũng hoàn hồn lại, vui mừng hét lên một tiếng: "Mẹ kiếp, mấy ngày nay nằm mơ em cũng muốn giết tên khốn này, cuối cùng em cũng tự tay tiêu diệt được con sói ác này rồi."

Khương Vô Vi vỗ vỗ vai A Luân: "Mau đi thôi, chúng ta còn việc quan trọng phải làm, nhanh đi cứu Trương hội trưởng bọn họ."

Hai người lại từ cửa sau đi ra, Dương Nham đang sốt ruột đợi họ trong xe, thấy hai người bình an vô sự đi ra liền vội vàng ghé vào cửa kính xe hỏi: "Mọi việc thế nào rồi?"

A Luân hưng phấn giơ hai ngón tay về phía Dương Nham làm dấu tay chữ V.

"Gọi điện cho anh Lý trước, bảo bọn họ lập tức về biệt thự, chúng ta cũng mau về thôi." Vô Vi vừa mở cửa xe vừa nói với Dương Nham, sau khi lên xe liền thúc giục Dương Nham lái xe rời đi.

A Luân không kìm nén được sự hưng phấn trong lòng, vui mừng nói với Dương Nham: "Nham Nham, tớ tự tay bắn chết tên khốn Nguyễn Hưng Quốc rồi, ha ha... thật thống khoái, cuối cùng cũng trả được thù..."

"Tuyệt quá, A Luân, cậu ngày càng lợi hại rồi đấy." Dương Nham cũng nhịn không được khen ngợi A Luân.

Hai người vui vẻ trò chuyện qua lại, còn Khương Vô Vi thì ngồi phía sau im lặng không nói một lời, hiện tại anh chưa có tâm trạng để vui mừng, đang cân nhắc làm sao để cứu Trương Ức Lỗ bọn họ.

Khương Vô Vi bọn họ về đến biệt thự không lâu, Vương Cơ và Lý Tân Đồng cũng đã vội vã trở về.

Vừa bước vào phòng khách, Vương Cơ đã sốt sắng hỏi Khương Vô Vi: "Vô Vi, có tin tức gì của Ức Lỗ chưa?"

Vô Vi gật đầu: "Chị ơi, em đã biết Trương hội trưởng bọn họ bị giam giữ ở đâu rồi, họ đều bị giam trên con tàu chở hàng mà em từng nhảy xuống biển."

"Thế giờ chúng ta làm sao?" Vương Cơ vội hỏi.

"Chúng ta phải lập tức đi giải cứu họ, em nghe từ miệng Nguyễn Hưng Quốc nói tối qua Mã Hiểu Lâm đã thông báo cho hắn muốn hắn giết chết Trương hội trưởng..."

Nghe Vô Vi nói vậy, Vương Cơ nhịn không được chửi bới: "Mã Hiểu Lâm cái đồ súc sinh ăn cháo đá bát, Ức Lỗ đối tốt với hắn như vậy mà hắn lại muốn lấy mạng Ức Lỗ, sao lại độc ác thế cơ chứ..."

Dương Nham thấy Vương Cơ cảm xúc kích động liền vội vàng kéo bà ngồi xuống sofa, vừa an ủi: "Chị Vương, Vô Vi sẽ nhanh chóng cứu được Trương hội trưởng thôi, chị yên tâm đi, Mã Hiểu Lâm sắp phải chịu trừng phạt rồi, loại ăn gian nói dối phản phúc này tuyệt đối không có kết cục tốt đẹp đâu."

Khương Vô Vi đứng bên cạnh khẽ nói: "Em đoán sở dĩ Nguyễn Hưng Quốc chưa ra tay có thể là muốn tống tiền Mã Hiểu Lâm, động tác của chúng ta phải nhanh, phải cướp trước Mã Hiểu Lâm một bước. Trên đường về em đã suy nghĩ kỹ rồi, lập tức bắt đầu bước thứ ba."

Khương Vô Vi nói đến đây liền đưa một tờ giấy cho Lý Tân Đồng: "Anh Lý, anh mau đi chuẩn bị mấy thứ này, sau đó đến thị trấn nhỏ ven biển tìm chúng em."

Lý Tân Đồng nhận lấy tờ giấy liếc nhìn một cái rồi lập tức nói: "Không vấn đề gì, em bảo đảm sẽ chuẩn bị đầy đủ đồ đạc."

"Chị đi cùng Tân Đồng đi? Cũng có thêm người phụ giúp một tay." Vương Cơ đứng dậy nói với Vô Vi.

"Được rồi, việc không nên chậm trễ, giờ hành động ngay đi, ba người chúng em đi đến thị trấn trước, thuê trước một chiếc thuyền nhỏ đợi mọi người, mua đồ xong thì đến hội hợp với bọn em." Vô Vi vừa nói dứt lời thì A Luân và Dương Nham đã bắt đầu chuẩn bị rời đi.

Năm người cùng nhau rời khỏi biệt thự, hướng về phía biển để giải cứu Trương Ức Lỗ và các nguyên lão của Đại Bang...

Dịch Thuật: Gemini & DeepSeek AI
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »