Khương Vô Vi tiễn Dương Nham đi rồi quay lại trang trại, lập tức cùng Chu Công bàn bạc kế hoạch hành động tiếp theo.
Bộ trà cụ Cửu Long Phi Thiên gồm một chiếc ấm và tám chiếc chén trà. Hiện tại Chu Công đã tìm được hai chiếc chén, nhưng chiếc ấm Cửu Long Phi Thiên quan trọng nhất lại rơi vào tay Desert Eagle. Hai chị em Song Kiều đi bám theo dấu vết chiếc ấm đến nay vẫn chưa về.
Khương Vô Vi hỏi Chu Công: "Sư phụ, Song Kiều đi Thụy Sĩ theo dõi Desert Eagle sao vẫn chưa về? Không biết có phát hiện được gì không?"
"Thiên Kiều có gọi điện về mấy lần. Họ phát hiện Desert Eagle đã mang ấm Cửu Long Phi Thiên đến một lâu đài cổ bên hồ Constance. Thiên Kiều nghi ngờ nơi này có thể là trụ sở của tổ chức Phi Ưng, nên họ đang bí mật điều tra lâu đài cổ đó, ước chừng không lâu nữa sẽ về."
"Trụ sở của tổ chức Phi Ưng?" Vô Vi kinh ngạc lặp lại, "Chẳng lẽ tập đoàn buôn lậu cổ vật lớn nhất thế giới lại ẩn náu trong dãy Alps xinh đẹp?"
"Rất có khả năng. Châu Âu xưa nay vốn là khu vực giao dịch cổ vật sôi động nhất, hơn nữa phần lớn cổ vật quý giá trên thế giới đều bị cướp bóc mang sang châu Âu. Lâu đài cổ này nằm ở vùng giáp ranh ba nước, giao thông đường thủy, đường bộ và đường hàng không đều rất phát triển, chọn nơi này làm trụ sở tập đoàn buôn lậu cổ vật thì không còn gì thích hợp hơn." Chu Công vừa nói vừa trải một bản đồ châu Âu cỡ lớn lên bàn viết, tìm kiếm vị trí của tòa lâu đài cổ.
"Chờ Song Kiều về, ta nghĩ mọi chuyện sẽ sáng tỏ." Chu Công đăm chiêu nói.
"Con nghe Lão Thất của Hoa Long Bang nói Desert Eagle dường như đã quay lại Bắc Mỹ. Con đoán bọn chúng bắt Alina cũng là để dò hỏi tung tích những chiếc chén trà khác từ cô ấy. Sư phụ, hay là chúng ta bắt đầu tìm kiếm từ Alina trước?" Khương Vô Vi nói ra dự định của mình.
Chu Công suy nghĩ một lát, nhìn Vô Vi nói: "Ta thấy được. Tiếp theo chúng ta vẫn chia binh làm hai đường, một đường do Song Kiều điều tra tình hình trụ sở Phi Ưng, một đường tìm kiếm những chiếc chén trà còn lại. Cổ vật quý giá cũng có linh tính, giờ ấm Cửu Long Phi Thiên đã xuất hiện thì những chiếc chén khác cũng sẽ tùy cơ duyên mà lộ diện."
"Không ngờ lại bị Desert Eagle nhanh chân cướp mất ấm Cửu Long Phi Thiên, con nhất định phải đoạt lại." Khương Vô Vi không phục nói.
"Nhìn cách tổ chức Phi Ưng hứng thú với chiếc ấm này, bọn chúng chắc chắn cũng đã biết bí mật ẩn giấu phía sau Cửu Long Phi Thiên. Với thực lực của bọn chúng trong giới khảo cổ thế giới, ta đoán tổ chức Phi Ưng rất có thể cũng đã thu thập được vài chiếc chén trà rồi..."
"Sư phụ, nói như vậy thì chúng ta phải đẩy nhanh hành động, nhất định phải nhanh hơn bọn chúng một bước để lấy được những chiếc chén còn lại."
Chu Công ngồi sau bàn viết, ngưng thần tĩnh khí nhìn Khương Vô Vi: "Đúng vậy, Vô Vi, con hãy mau chóng tìm Alina và lão Feller nói chuyện, xem có thể tìm được manh mối giá trị nào từ họ không. Ta đã tra cứu tài liệu, cụ cố của Alina từng là một sĩ quan quân đội, từng đến Trung Quốc và tham gia Chiến tranh Nha phiến. Ấm Cửu Long Phi Thiên có mối liên hệ rất sâu sắc với gia tộc của họ."
"Vâng, con sẽ sớm tìm thời gian thích hợp để hỏi thăm Alina."
Khương Vô Vi rời khỏi thư phòng của sư phụ, đi tới Tây Viện nơi mình ở. A Luân vừa vặn cùng Alina và lão Feller trở về sau khi dẫn hai cha con họ đi tham quan quanh trang trại.
Nhìn thấy Vô Vi, lão Feller bày ra vẻ mặt phóng đại nói: "Đẹp quá, tôi yêu nơi này mất rồi, Vô Vi. Cảm ơn cậu đã đưa tôi đến nơi ở của thần tiên này, tôi quyết định không đi nữa."
"Ha ha... bác Feller, chỉ cần bác thích thì muốn ở bao lâu cũng được. Chúng cháu còn có một chiếc thuyền buồm ở bờ biển, nếu bác thấy chán thì cứ lái thuyền ra khơi chơi vài ngày." Vô Vi cũng bị sự hào hứng của lão Feller lây truyền.
"Thật sao? Thế thì tuyệt quá, tôi đang sầu vì không được ra biển đây, mấy ngày không đi biển là tôi ngã bệnh mất, ha ha..." Mấy người đều bị những lời hài hước của lão Feller chọc cười ngặt nghẽo.
Khương Vô Vi nói với A Luân: "A Luân, cậu đưa bác Feller vào phòng khách uống cà phê nghỉ ngơi đi, tôi có chút chuyện cần nói với Alina."
Alina nghe vậy vui mừng khoác tay Vô Vi, cười nói: "Tuyệt quá, chúng ta đi đâu nói chuyện?"
"Tùy cô, đi đâu cũng được." Vô Vi nhìn Alina đang tràn ngập nụ cười ngọt ngào nói.
A Luân thấy thế ghé sát vào Khương Vô Vi, ghé tai nói nhỏ: "Đại ca, anh đừng có thừa dịp Nham Nham không có nhà mà mượn việc công làm việc tư đấy nhé."
"Cút xéo đi, miệng chó không mọc được ngà voi." Khương Vô Vi cười mắng A Luân một câu.
Alina tò mò nhìn hai người, không hiểu họ đang nói gì, nghi ngờ hỏi Vô Vi: "Cút xéo đi nghĩa là gì?"
A Luân làm mặt quỷ nói: "Ý của đại ca tôi là bảo tôi mau biến đi, sợ tôi làm kỳ đà cản mũi hai người nói chuyện."
Khương Vô Vi kéo Alina vừa đi vừa nói: "Chúng ta đi thôi, kệ cậu ta. Alina, chúng ta ra ruộng lúa ngoài trang trại đi dạo nhé?"
"Tuyệt quá, từ nhỏ đến lớn tôi toàn sống ở thành phố và hải đảo, thật không ngờ vùng quê lại đẹp thế này, những cánh đồng bao la bát ngát trông thật hùng vĩ..." Alina vui sướng như một cô bé, vừa khoác tay Vô Vi vừa nhảy nhót tung tăng.
Hai người đi trên con đường nhỏ ven ruộng lúa mì, ngẩng đầu nhìn lên chỉ thấy một màu xanh ngút ngàn, hương thơm đặc trưng của bùn đất thoang thoảng đưa tới, gió nhẹ thổi qua làm dậy lên những gợn sóng lúa vàng, trông rất giống những làn sóng xô trên mặt biển.
"Vô Vi, anh muốn hỏi tôi chuyện gì?" Alina chủ động lên tiếng.
"Alina, cô có thể kể một chút về lai lịch bộ ấm Cửu Long Phi Thiên ở nhà cô không?"
"Ấm Cửu Long Phi Thiên gì cơ?" Alina tò mò hỏi ngược lại.
"À, chính là chiếc ấm sứ ngũ thái bày trong phòng của cô ấy. Loại ấm này ở Trung Quốc chúng tôi gọi là ấm Cửu Long Phi Thiên, sau này tôi mới nghe sư phụ kể."
"Tôi nghe Feller nói mấy kẻ xấu bắt cóc tôi cũng là vì chiếc ấm này. Ông ấy bảo chiếc ấm này ẩn giấu kho báu của một vị hoàng đế cổ đại Trung Quốc?"
Khương Vô Vi gật đầu, nghiêm túc nói: "Đúng vậy, là tôi nói cho bác Feller biết. Lúc đó vẫn chưa cứu được cô, tôi không muốn giấu bác Feller chuyện này."
"Vô Vi, anh nói xem nếu chúng ta tìm được kho báu này thì có phải sẽ trở nên cực kỳ giàu có không?" Alina đột nhiên hỏi một câu khiến Vô Vi rất bất ngờ.
Nhìn vẻ mặt ngây thơ không chút tì vết của Alina, Khương Vô Vi không muốn lừa dối cô, liền nghiêm túc nói: "Alina, kho báu này thuộc về đất nước chúng tôi. Tôi và sư phụ dốc hết sức tìm kiếm nó là vì sợ kho báu rơi vào tay kẻ xấu. Nếu thật sự tìm được, chúng tôi sẽ dâng hiến toàn bộ cho tổ quốc. Luật pháp nước tôi cũng có quy định về việc này, cô hiểu chứ?"
"Ý anh là chúng ta tốn bao nhiêu công sức tìm kiếm kho báu, rốt cuộc bản thân lại chẳng được gì?" Alina kinh ngạc hỏi.
Vô Vi khẳng định gật đầu: "Có thể đất nước sẽ khen thưởng chúng tôi, nhưng tôi sẽ không nhận gì cả. Bởi vì trong lòng tôi, tổ quốc giống như mẹ hiền đã sinh thành và nuôi dưỡng tôi. Alina, cô nói xem làm việc cho mẹ mình thì có thể đòi hỏi báo đáp sao?"
Alina suy nghĩ một lát, rồi nhìn Vô Vi nói: "Tuy tôi không thể hiểu nổi hành động của anh, nhưng tôi tin anh không sai. Tôi sẽ cố hết sức giúp anh. Không hiểu sao từ khoảnh khắc nhìn thấy anh, tôi đã có trực giác anh là người tốt, nên tôi tin anh..."
"Cảm ơn cô, Alina, cảm ơn cô đã tin tưởng tôi như vậy." Khương Vô Vi có chút xúc động nói. Trong lòng anh, Alina là một trong những người anh biết ơn nhất, vì nếu không có Alina, bản thân anh chắc chắn đã không còn tồn tại.
Alina trầm ngâm lại, mắt nhìn ra xa như đang suy nghĩ điều gì. Vô Vi cũng lặng lẽ sóng bước bên cô, tận hưởng sự yên bình và hài hòa đặc trưng của chốn thôn quê.
Đi được một lúc, Alina khẽ nói: "Tôi nhớ bố tôi từng nói, nhà chúng tôi vốn cất giữ không ít đồ đạc mang từ Trung Quốc về. Đến thế hệ của họ thì chẳng còn lại bao nhiêu, số còn lại được bố tôi và hai người chú chia nhau. Bố để lại cho tôi chỉ có chiếc ấm sứ ngũ thái đó và vài thứ khác, tôi không rõ hai chú đang giữ những gì."
"Theo lời sư phụ thì bộ trà cụ Cửu Long Phi Thiên này gồm một ấm và tám chén. Chúng tôi đoán những chiếc chén rất có thể đang ở trong tay các chú của cô hoặc bạn bè thân thích khác."
"Nếu muốn tìm thì chỉ có thể đi tìm các chú của tôi hỏi thăm manh mối thôi." Alina trầm ngâm một lát rồi nói.
"Hai người chú của cô hiện tại đều ở Anh sao?" Vô Vi hỏi tiếp.
"Chỉ còn một người ở London, một người đã sang New York."
"Bây giờ cô có thể tìm được họ không?"
Alina khẽ gật đầu: "Chắc là được, Giáng sinh năm ngoái tôi vẫn nhận được thiệp và quà Giáng sinh của hai chú gửi cho."
"Tuyệt quá, cô có thể dẫn tôi đi tìm họ không?" Vô Vi mừng rỡ hỏi.
"Dĩ nhiên là được, tôi cũng lâu rồi chưa gặp họ. Dù không thích họ lắm, nhưng dù sao họ cũng là chú tôi. Khi nào chúng ta lên đường?" Alina sảng khoái nói.
"Tôi sẽ bàn với sư phụ, chúng ta sẽ lên đường sớm nhất có thể."
Ngày hôm sau, Khương Vô Vi liền đưa A Luân và Alina một lần nữa bay đến Bắc Mỹ. Vì Vô Vi nghĩ nên đến New York tìm chú của Alina trước. Anh có trực giác rằng Desert Eagle hiện cũng đang ở Bắc Mỹ, hắn rất có thể cũng vì chuyện này mà đến. Ấm Cửu Long Phi Thiên đã bị hắn nẫng tay trên trước, nên lần này quyết không thể để hắn đạt được mục đích nữa.
Sau khi ba người đến New York, men theo địa chỉ Alina cung cấp tìm tới nơi ở của người chú Jack. Nơi này vốn là một khu chung cư dưỡng lão tự phục vụ, loại chung cư này dành cho những người già còn khả năng tự chăm sóc bản thân. Chung cư không cung cấp các dịch vụ liên quan đến sinh hoạt thường ngày hay y tế, chỉ cung cấp chỗ ở thoải mái.
Họ tìm đến nhân viên quản lý chung cư hỏi số phòng của Jack. Người quản lý báo cho Alina biết chú của cô từ hôm qua ra ngoài vẫn chưa về.
Alina kỳ lạ hỏi quản lý xem chú cô đã đi đâu. Người quản lý cười nói: "Jack chỉ có thể đi một nơi thôi, đó là Atlantic City."
Alina đã hiểu ra, chú cô lại đi đánh bạc rồi. Cô bất lực nói với Vô Vi: "Jack cả đời này không bỏ được thói cờ bạc, toàn bộ gia sản thua sạch sành sanh rồi mà vẫn cứ lao vào."
Vô Vi hỏi quản lý: "Thông thường thì khi nào Jack mới về?"
"Khó nói lắm, có khi trong ngày, có khi hai ba ngày." Người quản lý lắc đầu nói.
"Thế ông ấy không về thì ngủ ở đâu?" Alina lại hỏi.
"Không về thì dĩ nhiên là chạy xe buýt phát tài rồi." Người quản lý cười nói.
Khương Vô Vi trong lòng đã hiểu, anh cười khổ một tiếng. Hóa ra không chỉ người Trung Quốc mới "chạy xe", người nước ngoài cũng có kiểu "chạy xe" này. Anh nói lời cảm ơn người quản lý rồi kéo Alina đi ra ngoài.
Alina không hiểu hỏi Vô Vi: "Ông ấy vừa nói thế nghĩa là sao? 'Chạy' xe buýt là thế nào?"
Khương Vô Vi biết Alina chưa từng đến sòng bạc bao giờ, nên hoàn toàn không hiểu những chuyện bên trong này, liền giải thích đơn giản cho cô: "Khách thường xuyên đến sòng bạc đều đi bằng xe buýt do sòng bạc cung cấp. Đến nơi, sòng bạc không chỉ bao một bữa buffet miễn phí mà còn tặng một lượng phỉnh không đổi tiền mặt nhất định. Cho nên một số người già rảnh rỗi thường ra ngoài chuyên 'chạy xe', tức là đi đi về về theo xe buýt phát tài của sòng bạc để kiếm chút tiền tiêu vặt."
"Hóa ra là thế, vậy chúng ta biết đi đâu tìm chú tôi bây giờ? Không thể đuổi theo từng chiếc xe buýt mà tìm được chứ?" Alina hỏi Vô Vi.
Ba người ra ngoài khu chung cư dưỡng lão, Khương Vô Vi suy nghĩ một lát rồi nói với hai người: "Tôi thấy chúng ta không cần chạy lung tung, cứ đến trạm dừng xe buýt gần chung cư nhất mà đợi Jack. Dù ông ấy có về hay là 'chạy xe' thì kiểu gì cũng sẽ gặp được ở trạm."
"Anh lại định dùng chiêu ôm cây đợi thỏ này à, giống hệt đợt đợi sư phụ ở Atlantic City." A Luân cười nói.
"Đôi khi cách ngốc nghếch nhất lại là cách hiệu quả nhất. Chúng ta khẩn trương qua đó đi, lỡ lão Jack vừa vặn đi theo chuyến xe buýt khứ hồi thì chúng ta lại mất công đợi cả ngày." Vô Vi vừa nói vừa vẫy hai người đi về phía trạm dừng xe buýt cách đó không xa.
Vô Vi và A Luân không biết mặt Jack, hai người ngồi một bên đợi, cứ hễ có xe buýt phát tài tới là Alina lại chạy lên nhìn lướt qua một lượt. Trời không phụ lòng người, gần đến giữa trưa, Alina đã nhìn thấy chú Jack qua tấm kính cửa sổ của một chiếc xe buýt.
Xe buýt vừa chuẩn bị chuyển bánh, Alina liền vỗ mạnh vào thân xe, hét lớn: "Chú Jack, chú Jack... mau xuống xe, cháu là Alina đây, mau xuống đi..."
Tài xế mở cửa xe cho Jack xuống. Jack trợn to hai mắt nhìn kỹ Alina một lượt, nghi ngờ hỏi: "Cháu là Alina bé nhỏ sao? Ta nhớ cháu mới cao thế này thôi mà..." Jack vừa nói vừa lấy tay ra hiệu đo chiều cao.
"Ha ha... chú Jack, chú nói là chuyện của mười năm trước rồi, lúc đó cháu chưa đầy mười tuổi. Nhưng dáng vẻ của chú thì chẳng thay đổi chút nào, chỉ là râu trắng nhiều hơn thôi." Alina vừa nói vừa khoác tay chú Jack, "Cảm ơn chú năm nào cũng gửi quà Giáng sinh cho cháu."
Lúc này Vô Vi và A Luân đi tới, Alina giới thiệu ba người với nhau. Khương Vô Vi nói với Jack và Alina: "Chúng ta tìm chỗ nào ngồi uống nước rồi nói chuyện tiếp."
"Được, gần đây có một quán bar, chúng ta qua đó đi." Lão Jack dẫn ba người trẻ tuổi đến một quán bar bên đường.
Jack gọi một ly rượu Canadian Whisky thơm mát, nhóm Vô Vi mỗi người chỉ gọi một ly nước đá. Jack nhấp một ngụm nhỏ whisky, rồi hỏi Alina: "Cháu không ở Vancouver mà chạy đến đây làm gì? Có chuyện gì sao?"
"Hì hì... dĩ nhiên là có chuyện rồi." Alina nghiêng đầu cười nói.
"Trẻ con như cháu thì có chuyện gì được chứ? Nói cho chú nghe xem nào?" Jack nhìn Alina bằng ánh mắt trìu mến, có thể thấy ông rất thương cô cháu gái này.
"Chú Jack, gia tộc chúng ta có phải có một bộ trà cụ sứ ngũ thái đến từ Trung Quốc không? Hoa văn trên đó là hình phi long rất đẹp, nghe nói là đồ dùng của hoàng đế Trung Quốc."
"Đúng thế, chiếc ấm sứ đó chẳng phải ở chỗ bố cháu sao? Ông ấy dường như đã để lại cho cháu làm kỷ niệm. Sao tự dưng cháu lại hỏi đến thứ này?" Jack tò mò hỏi.
"Cháu hỏi giúp bạn thôi ạ. Chú có biết những chiếc chén trà đi cùng ấm trà đó đang ở trong tay ai không?" Alina gặng hỏi tung tích của những chiếc chén.
Lão Jack nghĩ một lát rồi nói: "Biết vài cái, nhưng giờ không chắc chắn nữa. Ban đầu trong tay ta có giữ hai cái..."
"Cái gì? Trong tay chú có tận hai cái sao, tuyệt quá..." Nghe thấy Jack có hai chiếc chén trà, Alina lập tức vui mừng khôn xiết.
Lão Jack khẽ xua tay với Alina: "Cháu đừng mừng vội, ta bảo là ban đầu trong tay ta có giữ, giờ thì không còn ở chỗ ta nữa rồi."
Khương Vô Vi vừa nghe liền sốt ruột, vội vàng hỏi: "Ông Jack, ông có thể cho chúng tôi biết hai chiếc chén trà đó giờ ở đâu rồi không?"
"Một cái đã bị ta bán đi vào năm ngoái rồi..." Jack vừa nói đến đây, Vô Vi dường như sực nhớ ra điều gì, liền hỏi: "Có phải bán ở nhà đấu giá Sotheby's tại Atlantic City không? Giá đấu giá là một trăm năm mươi ngàn đô la?"
Jack tò mò nhìn Vô Vi, gật gật đầu nói: "Đúng vậy, sao cậu lại biết rõ thế?"
Vô Vi không kịp trả lời, vội vàng hỏi tiếp: "Thế cái còn lại thì sao?"
"Một tháng trước ta cũng đã gửi chiếc còn lại đến nhà đấu giá rồi. Ta giữ thứ này cũng chẳng để làm gì, thà bán đi lấy tiền tiêu cho xong."
"Hả, cũng gửi nhà đấu giá rồi!" Vô Vi giật nảy mình, cuống cuồng hỏi: "Bị người mua ở đâu mua mất rồi?"
"Ha ha, chắc là vẫn chưa bị mua mất đâu. Ta vừa nhận được thông báo của nhà đấu giá, bảo là chiều nay sẽ gõ búa. Thật ra vừa nãy ta đang tính đi xem thế nào, thì may mắn gặp được Alina."
"Thế chúng ta còn kịp tham gia buổi đấu giá không?" Alina lo lắng nói.
Jack nhìn đồng hồ đeo tay, lắc đầu nói: "Buổi đấu giá chỉ còn chưa đầy ba tiếng nữa là bắt đầu rồi. Tham gia đấu giá cần phải nộp trước một khoản tiền đặt cọc nhất định để lấy thẻ số đấu giá, giờ có đến hiện trường cũng muộn rồi."
"Đại ca, làm sao bây giờ?" A Luân cũng sốt ruột nhìn Vô Vi hỏi.
Vô Vi lập tức đứng phắt dậy, kiên định nói: "Đến ngay lập tức, tới hiện trường đấu giá rồi tính tiếp."
Bốn người lập tức bắt taxi chạy thẳng tới hiện trường đấu giá ở Atlantic City...
Khương Vô Vi biết được từ chỗ lão Jack rằng một chiếc chén trà ngũ thái sẽ bắt đầu được đấu giá sau ba tiếng nữa, lập tức bắt taxi chạy tới.
Khi họ đến hiện trường đấu giá tại khách sạn Taj Mahal thì buổi đấu giá vẫn chưa bắt đầu, còn khoảng hơn nửa tiếng mới gõ búa.
Khương Vô Vi vội vã muốn tiến vào hội trường đấu giá liền bị bảo vệ ở cửa chặn lại, yêu cầu anh xuất trình thư mời của nhà đấu giá, nếu không không được vào.
Nơi này không phải là trung tâm thương mại hay siêu thị thông thường muốn vào là vào. Những món đồ đấu giá ở đây có nhiều thứ là quốc bảo vô giá, toàn bộ hiện trường canh gác rất cẩn mật. Buổi đấu giá chỉ mở cửa cho những người mua cụ thể, nhà đấu giá sẽ gửi thông tin chi tiết về vật phẩm cho các khách mua tiềm năng từ trước, người vào hiện trường đều là khách mời.
Vô Vi không ngờ mình lại bị chặn ở ngoài cửa, anh quay đầu nhìn A Luân và Alina, hai người nhìn nhau cũng bất lực không có cách nào. Nhìn thời gian gõ búa sắp đến, Vô Vi sốt ruột toát mồ hôi hột.
Lúc này, lão Jack đi đến bên cạnh bảo vệ, lấy giấy ủy quyền của mình ra nói: "Buổi đấu giá này có vật phẩm do tôi ủy thác, ba người này là bạn tôi mời đến để cùng xem tình hình đấu giá."
Bảo vệ xem xong giấy ủy quyền của Jack liền cho mấy người họ vào trong.
Khương Vô Vi khẽ thở phào nhẹ nhõm, chân thành nói với lão Jack một câu: "Cảm ơn ông."
Lão Jack không nói gì, chỉ mỉm cười với Khương Vô Vi. Bốn người bước vào hiện trường đấu giá rộng rãi, sang trọng.
Khách tham gia đấu giá đã đến gần đủ, nửa trên của đại sảnh đã chật kín chỗ ngồi, chỉ còn vài ghế trống rải rác phía sau. Lão Jack và Alina ngồi xuống ghế trống ở hàng sau, còn Khương Vô Vi thì đi ra lối đi bên cạnh. Anh nghiêng mặt, vừa đi dọc theo lối đi vừa quan sát những vị khách tham gia đấu giá, dường như đang tìm kiếm ai đó.
Khách tham gia đấu giá cơ bản đi theo nhóm hai ba người, đa số đang lật xem cuốn sách ảnh vật phẩm đấu giá trong tay hoặc nhỏ to bàn bạc về món đồ. Vô Vi cũng không rõ mình đang tìm ai, anh chỉ quan sát các vị khách theo bản năng.
Chợt, một bóng dáng quen thuộc lọt vào tầm mắt Khương Vô Vi. Anh bỗng hiểu ra, bản thân chính là muốn xem người này có xuất hiện hay không. "Desert Eagle", chính là anh đang tìm hắn. Trong tiềm thức của Vô Vi đã dự cảm được sẽ đụng độ gã này.
Desert Eagle vẫn đeo một cặp kính râm to bản như lúc ở bàn đánh bạc, mặt lạnh tanh không chút biểu cảm. Khác với những người mua khác, mục tiêu của hắn chỉ có một, chính là chiếc chén sứ ngũ thái kia, nên ngồi im lặng ở đó như một bức tượng không có sự sống.
Desert Eagle chính mắt nhìn thấy Khương Vô Vi mang thương tích nhảy xuống biển, hắn cũng cho rằng Khương Vô Vi tuyệt đối không có khả năng sống sót, cho nên sau khi trả cho Nguyễn Hưng Quốc một triệu đô la liền rời khỏi Bắc Mỹ. Hắn nằm mơ cũng không ngờ Khương Vô Vi còn sống.
Desert Eagle mang ấm Cửu Long Phi Thiên về trụ sở bên hồ Constance, sau đó quay lại Bắc Mỹ. Khi biết tin Khương Vô Vi đã cứu được Alina ra, Desert Eagle đã đờ người ra mất mấy phút liền.
Trúng mấy phát đạn rồi nhảy xuống biển mà không chết, thật là chuyện khó tin. Hơn nữa mình còn vì chuyện này mà mất trắng một triệu đô la. Nếu để ông chủ biết Khương Vô Vi vẫn chưa chết thì chắc chắn sẽ không tha cho mình, biết đâu ông chủ lại nghĩ mình đã biển thủ khoản tiền đó. Desert Eagle lúc này chỉ đành ngậm bồ hòn làm ngọt.
Hắn không hiểu tại sao Khương Vô Vi cứ như âm hồn bất tán bám theo mình, hắn thật sự không nghĩ ra Khương Vô Vi làm sao lại liên lạc được với Alina này? Thằng nhóc này chỗ nào cũng đối đầu với mình, bị nó quấy phá thế này không biết chừng sẽ xảy ra kết quả gì.
Desert Eagle tuy hận Khương Vô Vi thấu xương nhưng lại chẳng làm gì được anh. Hai băng đảng xã hội đen hung hãn nhất Bắc Mỹ đều không trừ khử được anh, hơn nữa Desert Eagle còn nghe được từ miệng Triển Hùng Phi rằng Khương Vô Vi đã gia nhập Đại Bang - bang hội người Hoa lợi hại nhất Bắc Mỹ. Có một bang phái cứng cựa như vậy làm chỗ dựa, thằng nhóc này càng khó đối phó hơn.
Điều duy nhất Desert Eagle có thể làm lúc này là nhanh chóng tìm được những chiếc chén trà còn lại để đoái công chuộc tội. Tai mắt của tổ chức Phi Ưng trải khắp mọi ngõ ngách của thị trường cổ vật thế giới, có cổ vật quý giá xuất hiện rất hiếm khi lọt qua được mắt họ. Cho nên khi chiếc chén trà ngũ thái của lão Jack sắp được đấu giá ở Atlantic City, Desert Eagle đã nhanh chóng nhận được tin tức này.
Hắn đã đến nhà đấu giá từ trước để giám định chén trà, xác định chiếc chén sứ ngũ thái này chính là thứ mình đang tìm kiếm, bởi vậy lần này Desert Eagle quyết tâm phải có bằng được.
Hôm nay Desert Eagle đến đặc biệt sớm, ngồi ngay ở hàng ghế đầu tiên. Ngồi bên trái hắn là người trợ lý đang cầm biển số, bên phải là Triển Hùng Phi của Hoa Long Bang cùng vài tên đàn em, trong đó có cả Lão Thất "Khỉ Còi".
Khương Vô Vi lo ngại nhóm người Desert Eagle phát hiện ra mình, vội vàng lùi lại vài bước. Trong lòng Vô Vi hiểu rõ Desert Eagle chắc chắn đến vì chiếc chén trà ngũ thái. Nhìn tình hình hiện tại, bọn họ đã có sự chuẩn bị kỹ lưỡng, trong khi bản thân anh lúc này ngay cả tư cách tham gia đấu giá cũng không có.
Chỉ còn hơn mười phút nữa là phiên đấu giá bắt đầu gõ búa, Khương Vô Vi thầm lo sốt vó, đầu óc quay cuồng suy tính đối sách. Vô Vi luôn tin rằng chỉ cần nỗ lực thì không có vấn đề gì là không giải quyết được, nhưng lần này anh thực sự bất lực.
Giữa lúc Khương Vô Vi đang sầu lo khốn đốn, có ba người bước vào đại sảnh đấu giá. Đi đầu là một người đàn ông trung niên người Hoa, vóc dáng trung bình, mặc bộ âu phục màu xanh lam sẫm phẳng phiu. Điểm thu hút sự chú ý nhất là trên ngón tay ông ta đeo một chiếc nhẫn ngọc bích lớn màu xanh lục bảo. Phía sau ông ta là một thanh niên ngoài ba mươi tuổi và một người da trắng tay xách cặp táp da.
Mắt Khương Vô Vi sáng lên, anh lập tức nhận ra người đàn ông Trung Quốc đi phía trước. Trong thư phòng của Chu Công có bức ảnh chụp chung của sư phụ với người này.
Người đàn ông trung niên vừa bước vào đại sảnh đấu giá tên là Tòng Thiên Vũ, một nhà doanh nghiệp tư nhân nổi tiếng của tỉnh Chiết Giang, là nhà sưu tầm cổ vật mới nổi của Trung Quốc, đồng thời cũng là đại diện cho một thế lực mạnh mẽ mới trỗi dậy trên thị trường cổ vật quốc tế những năm gần đây.
Chiết Giang là một trong những khu vực có nền kinh tế tư nhân phát triển nhất Trung Quốc. Những năm gần đây xuất hiện rất nhiều tỷ phú, những đại phú hào này dùng số tiền dư dả để đầu tư vào cổ vật và tác phẩm nghệ thuật, một số dần trở thành nhà sưu tầm tư nhân. Họ đều hướng tầm mắt ra thị trường cổ vật hải ngoại, nhắm vào những cổ vật Trung Quốc bị lưu lạc xứ người.
Những nhà sưu tầm tư nhân mới nổi này mỗi năm đều đổ hàng chục tỷ nhân dân tệ vào thị trường cổ vật Âu Mỹ, giải cứu và đưa về nước một lượng lớn cổ vật quý giá và quốc bảo.
Để hình thành một thế lực có thể đối trọng với các "ông lớn cổ vật" xuyên quốc gia tại các sàn đấu giá quốc bảo đỉnh cao, nhằm đưa nhiều nhất có thể những quốc bảo lưu lạc hải ngoại về nước, lòng tự tôn dân tộc mạnh mẽ và tình yêu nước vô tư đã thúc đẩy các nhà sưu tầm dân gian này thành lập Quỹ truy đòi quốc bảo hải ngoại, vạch ra kế hoạch hành động săn lùng quốc bảo ở nước ngoài. Tòng Thiên Vũ chính là một trong những người sáng lập quỹ này.
Quỹ truy đòi quốc bảo hải ngoại của khối tư nhân trong nước và binh đoàn đoạt bảo do Chu Công tổ chức ở nước ngoài có cùng chung mục tiêu, đều là để quốc bảo Trung Quốc được "về nhà". Vì thế họ thường xuyên giao lưu và hợp tác. Chu Công có mối quan hệ mật thiết với các nhà sưu tầm trong nước này, ông cũng từng giới thiệu tình hình của họ với Khương Vô Vi. Vô Vi cũng từng nghe người hướng dẫn của mình là Âu Dương Minh Bác kể về họ, nên khi Tòng Thiên Vũ bước vào đại sảnh đấu giá, Vô Vi liền nhận ra ngay.
Đi sau Tòng Thiên Vũ là tiến sĩ Lộ Minh, cố vấn sưu tầm nghệ thuật của ông, người da trắng còn lại là Wiseman, đại diện kiêm phiên dịch viên của ông ở nước ngoài. Khương Vô Vi biết Tòng Thiên Vũ chắc chắn đến để đấu giá cổ vật, trong lòng anh đã nảy ra một ý định.
Khương Vô Vi vội vàng bước tới đón Tòng Thiên Vũ. Anh nhanh chân đến trước mặt Tòng Thiên Vũ, chào bằng tiếng Trung: "Chào ngài, thưa ông Tòng, xin dừng bước, tôi có thể thưa với ông vài câu được không?"
Tòng Thiên Vũ dừng bước quan sát Khương Vô Vi. Ông không quen biết chàng trai trẻ này, nhưng nghe anh nói tiếng Trung nên dừng lại lịch sự bảo: "Chào cậu, có việc gì thế?"
Khương Vô Vi vội tự giới thiệu: "Tôi tên là Khương Vô Vi, là học trò của Chu Công. Tôi có thể xin phép mời ông sang bên cạnh nói chuyện riêng một lát được không?"
Nghe Khương Vô Vi nói là học trò của Chu Công, trên mặt Tòng Thiên Vũ lập tức lộ ra nụ cười: "Ồ, hóa ra là học trò của Chu Công, không vấn đề gì. Sư phụ của cậu sao không tới?" Tòng Thiên Vũ vừa đi cùng Vô Vi về phía bên cạnh, vừa thân mật trò chuyện với anh.
Hai người đi đến khu vực nghỉ ngơi ở một góc đại sảnh, ngồi xuống chiếc ghế sofa vắng người. Khương Vô Vi nói với Tòng Thiên Vũ: "Thưa ông Tòng, vì thời gian khẩn cấp tôi không kịp giải thích chi tiết, tôi muốn xin ông giúp một việc."
"Cậu cứ nói đi." Tòng Thiên Vũ ôn tồn bảo.
"Lần này tôi đến Bắc Mỹ là theo mệnh lệnh của sư phụ để tìm kiếm một bộ chén trà bằng sứ ngũ thái. Cách đây vài giờ tôi mới nhận được tin, một trong những chiếc chén đó sẽ được đấu giá hôm nay. Nhưng tôi đã không kịp làm thủ tục tham gia đấu giá, nên muốn nhờ ông đấu giá giúp, không biết có được không?"
"Ồ, hóa ra là chuyện này. Tôi có thấy chiếc chén trà này trên cuốn catalog quảng cáo của buổi đấu giá lần này, là sản phẩm cuối triều Minh đầu triều Thanh, chế tác tinh xảo, đúng là trân phẩm hiếm có."
"Đúng vậy, là đồ cuối Minh đầu Thanh. Sư phụ tôi đang nghiên cứu chuyên sâu về bộ trà cụ này, nên rất hy vọng có được nó."
Tòng Thiên Vũ trầm ngâm một lát rồi hỏi: "Sư phụ cậu có biết việc này không?"
Vô Vi đương nhiên hiểu ý trong câu hỏi của Tòng Thiên Vũ. Cổ vật quý giá thế này rất có thể sẽ bị đẩy lên giá cao, nếu xảy ra sơ suất gì sẽ gây tổn thất kinh tế rất lớn. Hơn nữa đối phương còn chưa quen biết mình, vạn nhất mình có vấn đề gì thì biết tìm ở đâu? Khương Vô Vi vội nói: "Xin ông Tòng đợi một chút, tôi gọi điện cho sư phụ ngay, để sư phụ nói chuyện với ông."
Vô Vi rút điện thoại ra gọi cho sư phụ, tóm tắt ngắn gọn sự việc, sau đó đưa máy cho Tòng Thiên Vũ: "Sư phụ tôi muốn thưa chuyện với ông."
"Chào ông, anh Chu Công." Tòng Thiên Vũ nhận điện thoại nhiệt tình nói.
Khương Vô Vi đứng bên cạnh thấy Tòng Thiên Vũ vừa vâng dạ vừa gật đầu, cuối cùng trả lại điện thoại cho anh và bảo: "Không vấn đề gì, tôi sẽ cố gắng hết sức giúp Chu Công có được chiếc chén trà ngũ thái này. Nói thật tôi cũng rất thích món đồ này, nhưng chỉ có một chiếc đơn lẻ thế này thì không thành bộ, giá trị sẽ bị giảm đi nhiều, nên tôi xin nhường lại để thành toàn cho người khác."
"Cám ơn ông Tòng." Khương Vô Vi vui mừng nói.
Lúc này Lộ Minh, cố vấn nghệ thuật của Tòng Thiên Vũ bước tới, khẽ nói với ông: "Thưa ông Tòng, buổi đấu giá sắp bắt đầu rồi, ông có vào chỗ ngồi không?"
"Đến đây, để tôi giới thiệu hai người với nhau." Tòng Thiên Vũ chỉ vào Lộ Minh nói với Vô Vi: "Đây là cố vấn sưu tầm kiêm giám đốc bộ phận nghệ thuật của công ty tôi, tiến sĩ Lộ Minh."
Tòng Thiên Vũ lại nói với Lộ Minh: "Binh đoàn đoạt bảo hải ngoại của Chu Công chắc cậu đã biết rồi chứ. Đây là Khương Vô Vi, học trò của Chu Công. Cậu Khương, sau này hai người có thể giao lưu với nhau nhiều hơn."
Nghe đến cái tên Lộ Minh, Khương Vô Vi sực nhớ ra trước đây người hướng dẫn Âu Dương Minh Bác từng nhắc đến anh ta, là người rất có nghiên cứu về đồ sứ. Thầy của anh ta và Âu Dương Minh Bác đều là những chuyên gia khảo cổ nổi tiếng trong nước.
"Chào tiến sĩ Lộ, tôi đã nghe người hướng dẫn của tôi là thầy Âu Dương Minh Bác giới thiệu về tiến sĩ, anh có nghiên cứu rất sâu về đồ sứ Trung Quốc, sau này mong được anh chỉ giáo nhiều hơn." Vô Vi khiêm tốn nói, đồng thời chủ động chìa tay ra với Lộ Minh.
"Ồ! Cậu Khương là học trò của giáo sư Âu Dương?" Nghe thấy cái tên Âu Dương Minh Bác, trên mặt Lộ Minh lộ vẻ kinh ngạc. Anh ta bắt tay Vô Vi và nói: "Cậu Khương khiêm tốn quá, thầy của cậu là chuyên gia đầu ngành về khảo cổ học. Khi tôi còn học đại học đã nghe giáo sư của mình nhắc đến ông ấy. Giáo sư Âu Dương và thầy tôi một người ở miền Nam một người ở miền Bắc, có thể coi là những cây đại thụ trong giới khảo cổ Trung Quốc. Không ngờ giáo sư Âu Dương lại... Đó quả là một tổn thất lớn cho giới khảo cổ..."
"Thầy Âu Dương bị hại là vì bảo vệ lợi ích của đất nước, tôi sẽ không để máu của thầy chảy vô ích..." Nghe Lộ Minh nhắc đến sự ra đi của người hướng dẫn, trong lòng Khương Vô Vi dâng trào niềm căm hận và đau xót. Anh đã tự hứa với lòng mình vô số lần rằng, không chỉ phải hoàn thành di nguyện của thầy, mà còn phải tìm ra kẻ thủ ác đứng sau màn để báo thù cho thầy.
"Thầy nghiêm có trò giỏi, tướng mạnh không có quân hèn, tôi tin cậu Khương nhất định có thể kế thừa sự nghiệp của giáo sư Âu Dương, tiếp tục công trình nghiên cứu của ông."
"Hai người các cậu cứ giao lưu nhiều vào, giờ chúng ta lo việc chính trước, sau này có thời gian sẽ trò chuyện tiếp." Tòng Thiên Vũ thấy đấu giá viên đã bước lên bục, vội vàng gọi hai người cùng lên phía trước ngồi.
Sau khi họ ổn định chỗ ngồi, buổi đấu giá đã bắt đầu. Vật phẩm đấu giá đầu tiên là một chiếc cúp sừng tê giác, giá khởi điểm là một trăm nghìn USD. Tòng Thiên Vũ dường như không hứng thú với món đồ này nên không ra giá. Sau vài vòng cạnh tranh, món đồ được bán với giá một trăm ba mươi nghìn USD.
Bộ sưu tập của Tòng Thiên Vũ chủ yếu là đồ sứ cổ. Vật phẩm thứ ba là chiếc hũ men xanh họa tiết thú thời Nguyên, đây chính là mục tiêu lần này của Tòng Thiên Vũ.
Chiếc hũ men xanh họa tiết thú bắt đầu đấu giá với mức khởi điểm là ba trăm nghìn USD, giá cả tăng vọt chóng mặt. Năm sáu người mua tranh nhau ra giá, cuối cùng vọt lên tới một triệu USD. Lúc này chỉ còn lại hai người mua, một là Tòng Thiên Vũ, người kia là một người Hoa đến từ Hồng Kông.
Nhìn Lộ Minh liên tục giơ biển, Tòng Thiên Vũ ngồi bên cạnh tập trung tinh thần, thần sắc bình thản, thể hiện rõ khí thế quyết tâm phải có được. Người Hồng Kông kia dường như cũng không chịu nhận thua, lần lượt nâng mức giá lên.
Khương Vô Vi cảm thấy Tòng Thiên Vũ không tiếc tiền để có được chiếc hũ men xanh này. Cuối cùng, ông đã đấu giá thành công chiếc hũ với mức giá gần ba triệu USD, cao gấp mười lần so với giá khởi điểm, khiến các người mua nước ngoài có mặt tại đó há hốc mồm kinh ngạc. Họ vô cùng chấn động trước thực lực của nhà sưu tầm Trung Quốc.
Trên thực tế, khả năng chịu đựng mức giá cao của các nhà sưu tầm mới nổi của Trung Quốc đối với các vật phẩm đấu giá cũng khiến giới đấu giá cảm thấy không thể tin nổi. Họ khó có thể hiểu được rằng các nhà sưu tầm Trung Quốc coi việc đưa quốc bảo trở về tổ quốc là một trong những cách để khôi phục lòng tự tôn dân tộc, vì vậy có những lúc họ không tiếc bất cứ giá nào để đấu giá.
Chiếc chén trà Cửu Long sứ ngũ thái là vật phẩm đấu giá thứ sáu. Giá khởi điểm chính là mức giá mà Chu Công đã đấu giá được lần trước, một trăm năm mươi nghìn USD. Có tổng cộng ba nhóm người giơ biển ra giá, bao gồm cả nhóm Desert Eagle và nhóm của Vô Vi. Xem ra không có nhiều người hứng thú với món đồ này.
Sau khi giá tăng lên hai trăm nghìn USD, một người mua đã rút lui, chỉ còn lại Lộ Minh và trợ lý của Desert Eagle vẫn đang tiếp tục giơ biển.
Khương Vô Vi biết đây chắc chắn là một trận chiến khốc liệt, Desert Eagle tuyệt đối sẽ không dễ dàng bỏ cuộc. Rất nhanh sau đó, mức giá của hai bên đã vượt quá năm trăm nghìn USD. Mức giá này đã chệch hướng nghiêm trọng so với giá trị thực tế của chiếc chén trà. Những người mua có mặt tại trường đấu giá đều nảy sinh nghi ngờ đối với mức giá của hai nhóm người này, không ai đoán được tại sao họ lại tranh giành chiếc chén trà này đến vậy.
Vị trí của nhóm Khương Vô Vi ở hàng ghế phía sau nên có thể dễ dàng quan sát toàn bộ tình hình tại hiện trường đấu giá, anh tập trung theo dõi mấy người nhóm Desert Eagle. Cho đến nay, Desert Eagle vẫn chưa có bất kỳ động thái nào, vẫn ngồi im lìm không biểu lộ cảm xúc.
Đột nhiên, Khương Vô Vi chú ý thấy một người đứng ở lối đi bên cạnh bước đến gần Triển Hùng Phi ở phía trước, ghé tai gã thì thầm vài câu. Sau đó, Triển Hùng Phi quay đầu nhìn về phía nhóm Vô Vi.
Ánh mắt Khương Vô Vi chạm phải ánh mắt Triển Hùng Phi. Cả hai dường như không quá ngạc nhiên, bình thản nhìn nhau một lát rồi Triển Hùng Phi quay đầu lại, ghé sát tai Desert Eagle nói gì đó. Vô Vi đoán khả năng cao Triển Hùng Phi đang nói về mình. Nhìn từ phía sau thì không thấy rõ sự thay đổi sắc mặt của Desert Eagle, nhưng Vô Vi có thể cảm nhận được Desert Eagle chắc chắn rất kinh ngạc trước sự xuất hiện của anh. Bởi vì hắn khác với Triển Hùng Phi, Khương Vô Vi và Triển Hùng Phi không có xung đột lợi ích cốt lõi, nhưng Desert Eagle và Vô Vi lại là kẻ thù không đội trời chung.
Lúc này, Desert Eagle cũng hiểu rõ mục đích xuất hiện của Khương Vô Vi, chắc chắn là nhắm vào chiếc chén trà ngũ thái. Hành vi của Khương Vô Vi ngày càng khiến Desert Eagle hoang mang khó hiểu. Tại sao chàng trai trẻ này luôn nhảy ra đối đầu với mình vào những thời điểm mấu chốt? Desert Eagle thầm hạ quyết tâm, lần này dù thế nào đi nữa cũng phải đấu giá thành công chiếc chén trà này.
Nghĩ đến đây, Desert Eagle ra hiệu cho người trợ lý bên cạnh. Trợ lý của hắn lập tức tăng giá lên gấp đôi, đưa ra mức giá trên trời là một triệu USD. Nhiều người mua quốc tế tại hiện trường không kìm được tiếng trầm trồ kinh ngạc khẽ vang lên.
Đấu giá viên đã bắt đầu hô: "Một triệu USD lần thứ nhất."
Lộ Minh, người phụ trách giơ biển bên phía Tòng Thiên Vũ, bỗng do dự trước mức giá của đối thủ, không biết có nên tiếp tục giơ biển hay không. Anh ta quay sang nhìn Khương Vô Vi để dò hỏi ý kiến.
Khương Vô Vi kiên quyết nói: "Tăng thêm một trăm nghìn USD, nhất định phải đấu giá được."
Lộ Minh vừa ra giá, phía Desert Eagle lập tức tăng thêm gấp đôi, cộng thêm hai trăm nghìn USD, đưa ra mức giá một triệu ba trăm nghìn USD.
Những người có mặt tại hiện trường đa số là người trong nghề, nhìn ra được hai nhóm người này đang đấu khí với nhau bất chấp tiền của, đều cảm thấy có trò hay để xem.
Người vui mừng nhất không ai khác ngoài Lão Jack. Chỉ thấy lão cười hớn hở đến hoa cả mắt, suýt chút nữa là nhảy dựng lên khỏi ghế. Lần trước chiếc chén trà kia bán đi với giá một trăm năm mươi nghìn USD đã khiến lão phấn khích khôn cùng, giờ đây thực sự khó tin là lão đột ngột trở thành triệu phú. Lão cố gắng kiềm chế cảm xúc của mình, tay phải áp lên ngực để xoa dịu trái tim đang đập thình thịch. Tay trái lão nắm chặt lấy tay O'Lena, miệng lẩm bẩm: "O'Lena, chú của cháu sắp thành triệu phú rồi, O'Lena, cháu có nghe thấy không..."
O'Lena cũng vô cùng phấn khích dõi theo những diễn biến đầy kịch tính tại hiện trường.
Tiến sĩ Lộ Minh ra giá một triệu năm trăm nghìn USD, đối phương lập tức nâng lên một triệu tám trăm nghìn USD. Trong chớp mắt, mức giá đã vượt quá mười lần so với giá khởi điểm ban đầu. Tất cả mọi người đều trợn tròn mắt nhìn hai nhóm người mua điên cuồng này.
Đấu giá viên cũng hiếm khi gặp phải trường hợp như thế này. Mức giá hiện tại rõ ràng đã vượt xa dự tính của họ, cảm xúc của đấu giá viên cũng theo đó mà dâng cao, giọng hô tăng âm lượng rõ rệt.
Lộ Minh rõ ràng đã có chút do dự. Anh ta là cố vấn sưu tầm của Tòng Thiên Vũ, có nghiên cứu rất sâu về cổ vật, anh ta biết mức giá hiện tại đã vượt xa giá trị bản thân chiếc chén trà. Hiện tại phần lớn là đang đấu khí với đối phương, đây là điều tối kỵ trong đấu giá.
"Tăng thêm hai trăm nghìn USD, nhất định phải đấu giá được chiếc chén trà." Khương Vô Vi khẳng định chắc nịch.
Sau khi Lộ Minh ra giá hai triệu USD, đối phương không hề do dự, đầy tự tin đưa ra mức giá hai triệu năm mươi lăm nghìn USD.
Lúc này, toàn bộ phòng đấu giá bỗng trở nên im phăng phắc, đều bị khí thế hung hãn áp đảo của Desert Eagle làm cho khiếp sợ. Chỉ còn lại tiếng hô của đấu giá viên: "Hai triệu năm mươi lăm nghìn USD lần thứ nhất..."
Lộ Minh kiên quyết nói: "Chúng ta phải bỏ cuộc thôi, không thể ra giá nữa. Đây không phải là đấu giá, đây là tự sát..."
"Tiến sĩ Lộ, xin hãy tin tôi, anh cứ việc ra giá đi, ngay khi buổi đấu giá kết thúc tôi sẽ chuyển tiền vào tài khoản của các anh..." Khương Vô Vi sốt ruột nói.
"Hai triệu năm mươi lăm nghìn USD lần thứ hai." Giọng nói của đấu giá viên vang vọng trong đại sảnh, giống như tiếng búa gõ vào tim mỗi người, đặc biệt là Lão Jack, tim lão co thắt lại theo tiếng hô của đấu giá viên.
"Không." Lộ Minh kiên quyết lắc đầu, "Tiếp tục giơ biển là hại cậu đấy, tôi không thể làm chuyện như vậy, nếu không lương tâm tôi sẽ cắn rứt."
"Dù thế nào đi nữa tôi cũng phải có được chiếc chén trà này, nó vô cùng quan trọng đối với tôi, đây không phải là thứ có thể đong đếm bằng tiền bạc..." Khương Vô Vi cuống cuồng không biết phải giải thích thế nào với Lộ Minh. Anh không thể tiết lộ bí mật ẩn giấu phía sau chiếc chén trà, nhưng lại không thể giải thích lý do tại sao phải bằng mọi giá có được nó. Anh có thể hiểu Lộ Minh làm vậy là vì tốt cho mình.
"Mức giá hiện tại đã chệch hướng nghiêm trọng so với giá trị của chiếc chén trà. Tôi đã nghiên cứu về loại đồ sứ này, giá trị thực tế của nó không quá hai mươi nghìn USD. Cậu Khương, vì chúng ta là đồng bào, tôi tuyệt đối không lừa cậu. Cậu đã là học trò của giáo sư Âu Dương thì nên biết giá trị thực tế của nó, cho nên tôi khuyên cậu hãy từ bỏ đi..."
"Hai triệu năm mươi lăm nghìn USD lần thứ ba, vâng, chốt giá..." Theo tiếng búa gỗ của đấu giá viên gõ xuống, chiếc chén trà Cửu Long ngũ thái đã rơi vào tay Desert Eagle...