Sau Khi Tận Thế Tôi Được Bạn Trai Cũ Cứu

Lượt đọc: 3221 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »
Chương 86
lại là tề thiên sơn

❊ ❊ ❊

Ăn no uống đủ, sau bữa cơm hai người chuẩn bị đi dạo trong công viên nhỏ một lát, nhưng Thôi Tây Sinh đi được nửa đường lại đột nhiên không còn sức lực.

Điều này khiến Mạnh Giang Thiên sợ hãi, vội vàng ôm Thôi Tây Sinh trở về nhà.

Thôi Tây Sinh dính giường liền ngủ, sắc mặt có chút tái nhợt, Mạnh Giang Thiên bắt mạch thấy vẫn thiếu máu rất nghiêm trọng, anh vừa mới cho chút dị năng chữa trị cũng không khôi phục được thân thể Thôi Tây Sinh.

Đến giờ cơm nên có lẽ là bảo bối cũng đói bụng, hấp thu dinh dưỡng của Thôi Tây Sinh, làm cho cậu lại hư, trở nên thích ngủ.

Dị năng chữa trị bao trùm trên bụng Thôi Tây Sinh, Mạnh Giang Thiên lập tức cảm giác được dị năng của mình được bảo bối nhanh chóng hấp thu.

Bảo bối ăn no sẽ không hấp thu dinh dưỡng, Mạnh Giang Thiên không ngừng tay, tiếp tục dùng dị năng hệ chữa trị nuôi dưỡng thân thể Thôi Tây Sinh.

Hiệu quả thấy ngay lập tức, sắc mặt Thôi Tây Sinh đang ngủ dần dần hồng nhuận, ngủ cũng an ổn hơn rất nhiều.

Mạnh Giang Thiên thở phào nhẹ nhõm, thật sự đứa bé này không làm cho người ta bớt lo.

Vốn định buổi chiều tìm một chỗ cắn nuốt tinh hạch hệ đất, nhưng khó có được Thôi Tây Sinh nguyện ý nấu cơm cho mình nên Mạnh Giang Thiên chơi với Thôi Tây Sinh cả buổi chiều.

Còn chưa kịp nói với Thôi Tây Sinh chuyện anh muốn rời đi mấy ngày, Thôi Tây Sinh lại ngủ.

Mạnh Giang Thiên dùng cả đêm, thúc đẩy đủ rau củ cậu có thể ăn ba ngày.

Đêm nay anh cũng có một phát hiện ngạc nhiên, dị năng hệ chữa trị hình như khôi phục nhanh hơn dị năng khác.

Cảm giác tiêu hao sạch dị năng cũng không ổn, Mạnh Giang Thiên thử dùng hệ chữa trị để giảm bớt đau xót dưới bụng, không nghĩ tới ngoài ý muốn phát hiện dị năng hệ nước tiêu hao sạch của anh cũng nhanh hơn gần gấp đôi.

Mà tinh hạch hệ cây hệ nước nhiều lần tiêu hao cũng lớn hơn một chút.

Một đêm thu hoạch rất nhiều, Mạnh Giang Thiên sáng sớm rời đi, Thôi Tây Sinh còn đang ngủ. Không đành lòng đánh thức cậu, Mạnh Giang Thiên để lại tờ giấy rồi đi.

Cứu viện trưởng Hách sớm một chút cũng có thể sớm giúp Thôi Tây Sinh điều trị thân thể, hơn hai tháng, thân thể Thôi Tây Sinh đã thiếu hụt nghiêm trọng như vậy.

Hiện tại bé con còn nhỏ, có thể dùng dị năng bổ sung dinh dưỡng cho Thôi Tây Sinh.

Đợi đến khi bé con càng lúc càng lớn, cần dinh dưỡng càng ngày càng nhiều, anh cũng không biết chỉ dựa vào dị năng của anh thì có thể giúp Thôi Tây Sinh thỏa mãn khẩu vị của tiền nhóc này hay không.

Đêm nay Thôi Tây Sinh ngủ rất an tâm, mở mắt ra đã sáng rồi.

Vừa tỉnh lại không thấy Mạnh Giang Thiên nằm bên cạnh thì Thôi Tây Sinh có chút không quen. Cậu nhìn thấy trên bàn cạnh giường ngủ có một tờ giấy.

Nhìn thấy tin nhắn của Mạnh Giang Thiên, Trong lòng Thôi Tây Sinh không khỏi có chút hoảng hốt.

Lần này không biết Mạnh Giang Thiên đi phải mất mấy ngày, thật đúng là một mình cậu có chút sợ.

Tận thế cũng không phải xã hội pháp quyền trước kia, cậu tới hai ngày nay từ cửa sổ nhìn ra bên ngoài, đã nhìn thấy vài vụ cướp bóc trộm cắp.

Cậu ở tầng ba, độ cao của tầng này cũng không thể ngăn cản bọn cố tình muốn trộm cắp.

Xào một đĩa bắp cải ăn điểm tâm, Thôi Tây Sinh không dám ra ngoài nữa. Rèm cửa sổ kéo kín mít, sợ bị người ta từ bên ngoài nhìn thấy trong phòng chỉ có một mình cậu.

Chờ đợi này chính là hai ngày một đêm, chạng vạng Mạnh Giang Thiên rời đi ngày hôm sau, bỗng nhiên trong khu an toàn có tiếng báo động.

Âm thanh giống như tiếng báo động không kích trước tận thế, thần kinh Thôi Tây Sinh sợ tới run rẩy, thiếu chút nữa bị dọa ngất đi.

"Các vị cư dân chú ý, các vị cư dân chú ý, có dị năng giả phát điên chạy ra, đề nghị dị năng giả xung quanh ra hỗ trợ, người nhà bình thường xin tránh kỹ, không nên xem náo nhiệt. Dị năng giả phát điên mặc một bộ quần áo sọc đỏ, là dị năng giả hệ lửa cấp 2,5, cũng có khả năng thức tỉnh dị năng hệ cây, xin các vị chú ý."

Không biết ở bên ngoài tiếng loa lớn từ đâu phát ra, Thôi Tây Sinh nghe thấy thì kinh hồn bạt vía.

Muốn kéo rèm cửa sổ ra xem sự việc bên ngoài, nghe thấy tiếng loa kêu không được xem náo nhiệt, Thôi Tây Sinh lại lập tức buông rèm cửa sổ xuống trốn trên giường.

Trong lòng cầu nguyện dị năng giả điên cuồng kia không nên xông vào chỗ cậu. Trong tiểu khu này nhiều hộ gia đình như vậy, hẳn là vận khí của cậu sẽ không như cức đâu.

"Ở chỗ này."

"Ở bên kia."

Bên ngoài dị năng giả quát lớn báo vị trí đuổi theo.

Thôi Tây Sinh nghe thấy âm thanh càng ngày càng gần cậu, chui đầu vào trong chăn.

Trốn trong chăn cầu nguyện dị năng giả phát điên kia nhanh chóng rời đi, cũng hy vọng Mạnh Giang Thiên có thể nhanh chóng trở về.

Cứ lão sắc dục đi vắng là lại có chuyện. Ở tận thế quả thực cậu chính là phế vật.

Nhưng mà càng không muốn cái gì, hết lần này tới lần khác sự việc cứ xảy ra.

Trong phòng bếp âm thanh thủy tinh vỡ vụn rất lớn, Thôi Tây Sinh nghe thấy trái tim ngừng đập, cả người nằm trong chăn cũng không dám động đậy.

"Ở chỗ này." Ngoài cửa sổ có dị năng giả phát hiện mục tiêu xông vào.

Trong lòng Thôi Tây Sinh vui vẻ, lần này đã được cứu.

Vui sướng trong lòng vừa mới dâng lên thì đột nhiên chăn bị lực lớn kéo đi.

Thôi Tây Sinh còn chưa kịp thấy rõ người trước mắt là ai, cánh tay đau nhói cả người đã bay lên trời.

Cổ bị một đôi tay to như kìm sắt bóp chặt, hô hấp có chút khó khăn. Mà Thôi Tây Sinh cũng thấy rõ người trước mắt, khiếp sợ trở thành mở to hai mắt.

"Thôi Tây Sinh?!" Tề Thiên Sơn cũng kinh ngạc. Tùy tiện tìm một con tin vậy mà là người mình nhung nhung nhớ nhớ.

Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn bởi vì thiếu oxy dần dần chuyển sang màu đỏ, Tề Thiên Sơn lập tức buông tay ra.

Thôi Tây Sinh vừa thở dốc vài hơi, còn chưa thở xong dị năng giả đuổi theo Tề Thiên Sơn đã chạy vào từ phòng bếp.

Tề Thiên Sơn không còn cách, lôi kéo Thôi Tây Sinh: "Đi theo tôi."

"Buông tôi ra." căn bản Thôi Tây Sinh không phản kháng được, bị Tề Thiên Sơn lôi kéo từ cửa sổ phòng ngủ nhảy ra ngoài.

Cảm giác không trọng lượng khiến tim Thôi Tây Sinh sắp nhảy ra khỏi cổ họng. Một tay nắm chặt Tề Thiên Sơn một tay ôm bụng bằng phẳng, khẩn trương chờ đợi lực trùng kích rơi xuống đất.

Cậu mang thai đứa nhỏ đúng là tai ương nhiều khó khăn, nhảy từ tầng ba xuống, cậu nguyện ý đánh đổi gãy một chân để bảo vệ bé con này.

Tốc độ rơi xuống càng ngày càng nhanh, Thôi Tây Sinh nhắm mắt không dám nhìn mặt đất.

Lực trùng kích rơi xuống đất trong tưởng tượng không xảy ra, Thôi Tây Sinh cảm giác thân thể ở giữa không trung đột nhiên thay đổi phương hướng, bụng cùng Tề Thiên Sơn hung hăng đập vào nhau, cảm giác đau đớn từng chút từng chút phóng đại.

Bé con! Thôi Tây Sinh hoảng sợ sờ bụng, cảm giác đau đớn này rất không ổn.

Mở mắt ra, Thôi Tây Sinh nhìn thấy Tề Thiên Sơn giống như một con nhện, một tay ôm cậu, trong lòng bàn tay còn lại không ngừng có dị năng màu xanh biếc hóa thành một sợi dây treo trên lầu.

Tề Thiên Sơn kéo sợi tơ màu xanh chạy trốn giữa các tòa nhà cao tầng, cùng cách đi lại của Spider Man cực kỳ giống nhau.

"Cậu buông tôi ra, cậu muốn dẫn tôi đi đâu?" Tốc độ quá nhanh làm Thôi Tây Sinh nhìn đến đầu váng mắt hoa, trong dạ dày quay cuồng muốn nôn, lại vội vàng nhắm mắt lại.

"Cậu yên tâm, tôi sẽ không làm đau cậu, khu an toàn này cũng không an toàn. Dị năng giả so với zombie còn nguy hiểm hơn, lấy người sống làm thí nghiệm, mỗi ngày đều chết rất nhiều người. Nhất là loại người bình thường như cậu chết nhiều nhất, cậu ở đây không an toàn. Bây giờ tôi đã cấp 3 và những người đó không thể đuổi kịp tôi. Tôi sẽ đưa cậu ra khỏi đây, sau này tôi sẽ chăm sóc cậu."

Tề Thiên Sơn vừa chạy vừa nói, nói rất thoải mái. Nhưng tránh né bốn phương tám hướng vây quanh lại càng ngày càng cố hết sức.

Trong phòng làm việc Chu Diệu cầm điện thoại di động báo cáo với Lưu Thắng Huy: "Tướng quân, Tề Thiên Sơn bắt giữ Thôi Tây Sinh làm con tin. Nhưng hắn chạy với một người nên chậm hơn nhiều, chúng ta có thể bao vây hắn."

"Hắn mang theo Thôi Tây Sinh chạy sao?" Mặt Lưu Thắng Huy còn đen hơn than đá, vật thí nghiệm thành công duy nhất chạy đi, hiện tại hắn hận không thể đào toàn bộ người dưới lòng đất treo lên, dùng roi quất một lần.

Nhưng vật thí nghiệm này đầu óc có chút vấn đề, hắn thật sự không thể lý giải vì sao Tề Thiên Sơn còn phải mang theo một vướng víu.

"Không rõ ràng lắm. Nhưng đó là một điều tốt cho cuộc săn lùng của chúng ta. Nhưng cũng có tin xấu, vừa mới nhận được báo cáo, hệ lửa cùng hệ cây của Tề Thiên Sơn đều đã cấp ba, cho dù vây chặn bắt hắn chỉ sợ phải trả giá một ít tổn thất."

"Hừ, ngược lại thằng quỷ này rất có thể nhịn. Nếu hắn đã thành công, sau này cứ dựa theo phương pháp hắn dùng tiếp tục thí nghiệm cấy ghép tinh hạch. Về phần hắn, không nghe lời sẽ không có giá trị, hôm nay bất luận trả giá bao nhiêu cũng phải giết hắn, quyết không thể để cho hắn chạy."

"Nhưng trong tay hắn còn có con tin, chúng ta nên cứu Thôi Tây Sinh như nào?"

"Vì sao phải cứu, một người bình thường mà thôi, chết cũng chết." Lưu Thắng Huy chỉ do dự một giây đã đưa ra quyết định.

Mỹ nhân có rất nhiều, tuy rằng Thôi Tây Sinh làm cho hắn động tâm nhất, nhưng so với thống trị của mình, căn bản một Thôi Tây Sinh không đáng kể.

Chu Diệu cũng mang lòng bất chính với Thôi Tây Sinh, ngược lại có chút không nỡ.

Tìm một lý do còn muốn khuyên Lưu Thắng Huy: "Thế nhưng, Thôi Tây Sinh là người của Mạnh Giang Thiên, cũng không biết Mạnh Giang Thiên đi đâu, nếu hắn trở về phát hiện Thôi Tây chết, đẳng cấp của hắn náo loạn lên, chúng ta sẽ chết một nhóm dị năng giả."

"Kỳ thật nếu muốn cứu Thôi Tây Sinh cũng không phải không thể, phái thêm mấy dị năng giả đi vây Tề Thiên Sơn thử xem. Những bia đỡ đạn kia bất kể là bị Tề Thiên Sơn giết chết hay là bị Mạnh Giang Thiên giết chết đều phải chết, không bằng đi cứu Thôi Tây Sinh."

Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của Thôi Tây Sinh ngày đêm hắn suy nghĩ thật lâu, nếu bởi vì bị Tề Thiên Sơn liên lụy không còn thì quá đáng tiếc.

"Náo loạn? Mạnh Giang Thiên cũng không phải là ngu xuẩn à, cho dù đẳng cấp của hắn có cao hơn nữa, hắn còn có thể cùng dị năng giả ở khu an toàn chống đối sao? Đơn giản chỉ là một người bình thường xinh đẹp mà thôi, lấy đẳng cấp của Mạnh Giang Thiên, sau này muốn tìm loại mỹ nhân gì mà không thể? Hắn sẽ tự hiểu rõ."

Lưu Thắng Huy nói không quan tâm, nhưng vẫn kiêng kỵ Mạnh Giang Thiên.

Ánh sáng trong đầu chợt lóe, Lưu Thắng Huy nhìn Chu Diệu sâu xa nói: "Hơn nữa mỹ nhân kia của hắn cũng không phải chúng ta giết, là Tề Thiên Sơn bắt cóc bảo bối của hắn. Thôi Tây Sinh bị Tề Thiên Sơn giết chết, chúng ta chỉ báo thù cho mỹ nhân của hắn mà thôi, hắn phải cảm ơn chúng ta mới đúng."

Lưu Thắng Huy nhìn chằm chằm Chu Diệu ý tứ rất rõ ràng. Chu Diệu đau lòng Thôi Tây Sinh ba giây, không dám cầu tình nhiều với Lưu Thắng Huy nữa, gật đầu nói: "Tôi biết rồi."

Trong tai nghe của một dị năng giả đuổi theo phía sau Tề Thiên Sơn đột nhiên truyền đến một âm thanh: "Dùng dị năng công kích hắn, bất kể sống chết, vô luận như thế nào, tuyệt đối không thể để cho hắn còn sống."

.....𝕮𝖔𝖓𝖙𝖎𝖓𝖚𝖊.....

-Tác giả đầu tiên để tên là Chu Diệu, xong về sau lúc Chu Diệu lúc Chu Huy. Mình cứ để như ban đầu nha.

18/9/2021

#NTT

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »