Sau Khi Tận Thế Tôi Được Bạn Trai Cũ Cứu

Lượt đọc: 3181 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »
Chương 65
càng ngày càng ngọt

❊ ❊ ❊

Trong tận thế mà có thể ngồi trên giường, chơi máy tính được gió mát thổi, đã là chuyện không dám tưởng tượng.

Thôi Tây Sinh còn nghĩ, nếu có một món dưa hấu ướp lạnh thì hoàn mỹ. Nhưng mà trong bụng có một đứa bé không nên ăn lạnh thì tốt hơn.

Hiện tại có thể vẹn toàn như vậy đều nhờ Mạnh Giang Thiên, Thôi Tây Sinh cũng không đẩy cái tay sờ loạn trên thắt lưng ra.

Quay đầu nhìn Mạnh Giang Thiên, lập tức anh tiến đến, mắt thấy Mạnh Giang Thiên muốn hôn, Thôi Tây Sinh cho một cái tát đẩy mặt anh ra xa.

Nghĩ đến dưa hấu ướp lạnh, Thôi Tây Sinh cảm thấy càng ngày càng khát nước, bẹp bẹp miệng nói với Mạnh Giang Thiên: "Tôi khát, tôi đi lấy chút nước uống."

Thôi Tây Sinh muốn xuống giường lấy nước lại bị Mạnh Giang Thiên ôm thắt lưng kéo cả người vào trong ngực.

"Nào, há miệng." Đầu ngón tay Mạnh Giang Thiên chậm rãi ngưng tụ nước đưa đến bên miệng Thôi Tây Sinh đang giãy dụa.

Thôi Tây Sinh giật giật mắt nhìn Mạnh Giang Thiên, thấy người này vẻ mặt kiên quyết sẽ không buông ra, cậu cũng bất đắc dĩ chỉ có thể mở miệng nuốt sạch làn nước.

Ngọt ngào và thanh mát, nước sạch ngưng tụ trong tự nhiên sẽ tốt hơn nhiều so với nước được làm sạch bởi hóa chất.

Thôi Tây Sinh nằm trong lòng Mạnh Giang Thiên ngoan ngoãn uống liên tiếp năm sáu hớp nước.

Uống xong còn nấc một cái, uống nước cũng uống no rồi. Cả người đều sảng khoái hơn rất nhiều.

"Nước của hội trưởng học sinh hình như không ngon bằng của anh." Thôi Tây Sinh đã uống nước hội trưởng học sinh ngưng tụ, mùi vị không thể so sánh được với nước của Mạnh Giang Thiên.

Đều là nước dị năng giả ngưng tụ ra nên Thôi Tây Sinh rất tò mò tại sao hương vị lại kém nhiều như vậy.

"Đương nhiên không giống, trong nước của tôi còn xen lẫn một ít dị năng hệ cây. Dị năng hệ cây giàu sinh lực, em thiếu máu quá nặng, uống một ít đối với thân thể rất tốt." Mạnh Giang Thiên giải thích.

"Khó trách." Thôi Tây Sinh gật đầu, quả thật cậu cảm thấy thân thể thoải mái hơn nhiều.

Ăn no uống đủ, được thổi gió chơi trò chơi, Thôi Tây Sinh vẫn chơi đến khi máy tính hết pin, nhìn thời gian thấy đã chín rưỡi tối.

"Buồn ngủ quá. Anh không được thừa dịp tôi ngủ rồi làm loạn." Thôi Tây Sinh ngáp một cái kéo cái tay sờ tới sờ lui trên thắt lưng cậu, cảnh cáo Mạnh Giang Thiên một câu.

"Ngủ đi, tôi cam đoan không xê dịch người em tí nào." Mạnh Giang Thiên xuống giường, để một cái ghế ngồi ở cạnh giường.

Thôi Tây Sinh nằm xuống không lâu sau đã ngủ. Mạnh Giang Thiên lại không hề buồn ngủ.

Thu lại làn gió, đi ra khỏi phòng ngủ và nhẹ nhàng đóng cửa lại. Mạnh Giang Thiên mở cửa sổ phòng bếp ra, một mùi hôi thối xông thẳng vào cửa.

Dưới mặt đất còn sót lại mùi máu zombie. Bóng đêm rất dày, Mạnh Giang Thiên bay xuống dưới lầu rồi ngẩng đầu nhìn mái nhà.

Không có ánh sáng, mái nhà tối đen như mực, cái gì cũng không thấy rõ. Với thị lực của dị năng giả anh cũng không thấy rõ trên nóc nhà, trên nóc nhà hẳn là cũng không nhìn thấy anh.

Hội trưởng học sinh bị anh vắt kiệt dị năng, ngày mai còn phải nấu cơm cho bọn họ, trông cậy vào hắn tẩy rửa những vũng máu bẩn này thì không biết đến ngày tháng năm nào.

Trong phòng không mở cửa sổ quá mức oi bức, Mạnh Giang Thiên không muốn Thôi Tây Sinh bị nóng tỉnh, thừa dịp bóng đêm che khuất lặng lẽ rửa sạch máu bẩn trên đường.

Mạnh Giang Thiên rửa rất kỹ lưỡng, lần thứ hai mở cửa sổ trở lại phòng đã không còn mùi lạ.

Trở lại phòng ngủ thấy Thôi Tây Sinh đã mơ mơ màng màng ngồi trên giường.

"Sao lại ngồi dậy?" Mạnh Giang Thiên mở đèn pin di động ra kiểm tra tình huống của Thôi Tây Sinh.

Sắc mặt ửng đỏ, mồ hôi đầy trên trán. Lúc anh rời đi hẳn là Thôi Tây Sinh đã tỉnh lại rồi.

"Nóng chưa?" Mạnh Giang Thiên vào phòng vệ sinh cầm cuộn giấy lau cho Thôi Tây Sinh, gió nhẹ nhàng thổi qua người cậu.

Thôi Tây Sinh lau mồ hôi trên mặt, bị nóng tỉnh thật sự quá khó chịu, nhìn Mạnh Giang Thiên do dự một lát: "Dị năng của anh có thể kiên trì được bao lâu?"

"Em ngủ đi, tôi sẽ thổi suốt cho em." Mạnh Giang Thiên hiểu được ý của Thôi Tây Sinh, cười nói.

"Nếu anh mệt thì ngủ đi, không cần thổi gió cho tôi."

"Không sao đâu. Máu trên đường bên ngoài tôi đã dọn sạch, mở cửa sổ để ngủ thì nửa đêm sẽ không quá nóng."

Mạnh Giang Thiên mở cửa sổ ra, vậy mà trên cửa sổ còn có rèm lụa mỏng, phòng cho sinh viên và tiến sĩ quả nhiên khác biệt.

Thôi Tây Sinh ngửi thấy mùi không còn buồn nôn không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

"Ngủ đi." Mạnh Giang Thiên đỡ Thôi Tây Sinh nằm xuống, tự mình nằm bên cạnh Thôi Tây Sinh.

Thân thể Thôi Tây Sinh cứng đờ một lát, dịch sang bên cạnh nhường chỗ cho Mạnh Giang Thiên.

Nhận thấy được động tác của Thôi Tây Sinh, ánh mắt Mạnh Giang Thiên sáng lên, được một tấc tiến thêm một thước đặt tay lên thắt lưng cậu.

Thôi Tây Sinh không đẩy cánh tay ra. Thân thể cậu từ cứng ngắc đến chậm rãi mềm nhũn, tiếng hít thở cũng dần dần nặng nề.

Mạnh Giang Thiên nương theo ánh đèn pin di động đánh giá Thôi Tây Sinh đang ngủ, không nhịn được nhẹ nhàng mổ một cái lên đôi môi hồng nhuận kia.

Đáng lẽ chỉ muốn trộm một nén hương, nhưng hương này thật sự quá thơm. Hương vị ấm áp của làn da đàn hồi khiến Mạnh Giang Thiên muốn dừng cũng không được.

Nhìn Thôi Tây Sinh ngủ say, Mạnh Giang Thiên lại lớn mật dán lên. Động tác không dám quá lớn, anh giống như một con chim gõ kiến không ngừng gõ nhẹ lên môi Thôi Tây Sinh.

Ở bên nhau ba năm, chuyện thân mật làm không ít lần nhưng Mạnh Giang Thiên chưa từng cảm thấy bảo bối này lại thơm ngọt như vậy.

Có lẽ đây chính là câu nói tục ngữ khoảng cách sinh ra mỹ vị đi, hơn hai tháng không gặp, quả thật Thôi Tây Sinh so với trước kia càng đẹp hơn.

"A..." Mạnh Giang Thiên hôn quá lâu, Thôi Tây Sinh đang ngủ cảm thấy không thoải mái, đột nhiên vung cánh tay, một cái tát vừa vặn vỗ vào mặt Mạnh Giang Thiên xong rồi xoay người tiếp tục ngủ.

Sức lực không lớn nên cũng không đau. Mạnh Giang Thiên ôm mặt bị đánh dở khóc dở cười. Con mèo hoang nhỏ này, đi ngủ cũng không quên cào người.

Hôn một lúc cho giải cơn thèm. Mạnh Giang Thiên cảm thấy mỹ mãn nữa nằm xuống lần nữa, ôm Thôi Tây Sinh nhắm mắt lại.

Đêm mùa hè chỉ giữa đêm mới mát mẻ hơn, nhưng khi mặt trời mọc trở lại thì nhiệt độ cũng tăng nhanh.

Thôi Tây Sinh lại bị nóng tỉnh, phía sau còn áp sát một người giống như một cái lò sưởi lớn, nóng đến mức lưng cậu đều đổ mồ hôi.

Mạnh Giang Thiên ngủ thì dị năng cũng tạm dừng, không có gió thổi mà trời thì nóng như lò thiêu.

Nâng tay Mạnh Giang Thiên ôm trên thắt lưng, Thôi Tây Sinh chuẩn bị đi vệ sinh giải quyết nỗi buồn.

Còn chưa đứng dậy đã bị một cánh tay kéo trở về, cả người Mạnh Giang Thiên đều đè lên.

Ôm chặt eo xong đầu còn vùi vào cổ cậu cọ cọ, miệng hừ hừ lẩm bẩm, giống như một con chó lớn vừa mới tỉnh ngủ làm nũng.

Gió nhẹ vây quanh hai người mang đi cái nóng oi bức của buổi sáng sớm.

"Buông tay." Thôi Tây Sinh đẩy vài cái không đẩy được thì bất đắc dĩ nói.

"Tại sao phải buông tay? Cũng không nóng." Mạnh Giang Thiên nói chuyện trơn tru, miệng ở trên cổ Thôi Tây Sinh như có như không đụng đụng.

Thôi Tây Sinh ngứa ngáy rụt cổ, cứng rắn ném ra bốn chữ: "Tôi Muốn Đi Ị"

Một câu nói có chứa mùi phá vỡ sự mập mờ sáng sớm của Mạnh Giang Thiên, anh thở dài buông Thôi Tây Sinh ra.

Trước kia người này thường xuyên quấn quýt lấy anh đòi lãng mạn, hiện tại anh lãng mạn thì người này không có thành ý...

.....𝕮𝖔𝖓𝖙𝖎𝖓𝖚𝖊.....

15/9/2021

#NTT

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »