Sau Khi Tận Thế Tôi Được Bạn Trai Cũ Cứu

Lượt đọc: 3262 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »
Chương 70
đuổi giết

❊ ❊ ❊

Hội trưởng học sinh không rời đi mà đánh giá Thôi Tây Sinh một hồi lâu, Thôi Tây Sinh thấy vậy nhíu mày trừng mắt nhìn hắn.

Hội trưởng học sinh thấy Thôi Tây Sinh trừng mắt nhìn hắn như vậy thì tim đập loạn một chút. Tự dưng sao người này đẹp thế.

Trong đầu không ngừng hồi tưởng lại âm thanh mềm mại vừa rồi của Thôi Tây Sinh, luôn cảm thấy xương cốt có chút tê dại.

Vội vàng quay đầu đi để ổn định nhịp tim của mình, hội trưởng học sinh vội vàng rời đi.

Khó trách Mạnh Giang Thiên quan tâm Thôi Tây Sinh như vậy, tên này thật đúng là câu dẫn người.

Thôi Tây Sinh không hiểu sao nhìn bóng lưng hội trưởng học sinh rời đi, vừa rồi ánh mắt hắn nhìn cậu rất quen thuộc.

Gần đây Tề Thiên Sơn thường xuyên dùng loại ánh mắt này nhìn cậu, ví dụ như hiện tại, Tề Thiên Sơn đứng ở cửa lại dùng loại ánh mắt tràn ngập dục vọng chiếm hữu ghê tởm này.

"Cậu còn không đi!" Ánh mắt giống như sói đói của Tề Thiên Sơn làm cho cậu hoảng hốt, Thôi Tây Sinh lớn tiếng quát để cho mình can đảm.

Cả người Tề Thiên Sơn đều run rẩy, vừa rồi hắn cũng nghe được âm thanh mềm nhũn của Thôi Tây Sinh, âm thanh kia giống như có ma lực, làm cho hắn từ đầu đến chân tê dại một trận.

Nhìn khuôn mặt trắng nõn của Thôi Tây Sinh, nội tâm Tề Thiên Sơn càng thêm xác định hình như hắn yêu Thôi Tây Sinh!

Hắn muốn có được cậu, tưởng tượng giống Mạnh Giang Thiên hôn cậu.

Bây giờ chỉ có hai người chính là một cơ hội tuyệt vời.

"Cậu muốn làm gì! Cậu đứng lại, cậu đến đây thì tôi sẽ không khách khí." Thôi Tây Sinh càng thêm hoảng hốt khi thấy Tề Thiên Sơn không đi mà ngược lại còn đi vào.

Đến bếp cầm con dao để ngang ngực, lớn tiếng uy hiếp.

Tề Thiên Sơn nhìn Thôi Tây Sinh, nhìn chằm chằm đôi môi không ngừng khép vào mở ra, ẩm ướt, hồng phấn nộn, làm cho người ta nhịn không được muốn đè xuống gặm cắn.

Hàm răng trắng tuyết như ẩn như hiện ở giữa hai cánh môi đỏ, đầu lưỡi Tề Thiên Sơn xoay một vòng trên răng mình.

Ở trên hàm răng trắng như tuyết của Thôi Tây Sinh liếm một chút, hương vị hẳn là rất tốt.

Trong đầu tràn đầy hình ảnh không lành mạnh, Tề Thiên Sơn giống như mất hồn chậm rãi tới gần Thôi Tây Sinh.

"Cậu đừng tới đây! Dừng lại!" Thôi Tây Sinh vòng quanh bàn ăn, tránh né truy đuổi của Tề Thiên Sơn.

"Thôi Tây Sinh, tôi thích cậu, tôi yêu cậu rồi. Cậu làm bạn trai tôi đi." Tề Thiên Sơn vừa đuổi theo vừa thổ lộ.

Thậm chí hắn rất thích loại cảm giác truy đuổi này, vốn hắn nhu nhược mà dã tính trong xương tủy như bị kích thích phát ra.

Loại cảm giác kích thích săn bắt chưa từng có này làm cho hắn càng thêm hưng phấn, vẻ mặt càng ngày càng điên cuồng.

Mùa hè ăn mặc ít, Tề Thiên Sơn nhìn eo nhỏ chân dài của Thôi Tây Sinh thì rốt cuộc không nhịn được bước lên bàn ăn nhào về phía Thôi Tây Sinh.

"Mạnh Giang Thiên! Cứu tôi, Mạnh Giang Thiên!" Con dao trong tay Thôi Tây Sinh bị Tề Thiên Sơn ném ra một mồi lửa tan chảy, tay bị ngọn lửa bắn tung tóe nóng đến đau đớn.

Nhìn thấy Tề Thiên Sơn giống như sói giữa không trung nhào tới, Thôi Tây Sinh sợ tới mức hồn lìa khỏi xác, trong lúc hoảng loạn lớn tiếng gọi tên Mạnh Giang Thiên.

Cách một tầng lầu, cửa sổ cũng mở, hẳn là Mạnh Giang Thiên có thể nghe được tiếng kêu của cậu.

Nghe được ba chữ Mạnh Giang Thiên, sắc mặt Tề Thiên Sơn đang điên cuồng ngưng lại, lý trí nháy mắt trở lại não bộ, sau khi tỉnh táo thì bị sợ hãi tập kích khắp toàn thân.

Nhưng người đã ở giữa không trung nên không thể thu lại được. Tề Thiên Sơn đè chặt Thôi Tây Sinh cùng nhau lăn trên mặt đất.

Vừa mới chạy lên lầu còn đang chuẩn bị dạy dỗ một trăm lẻ tám con người tranh đoạt thức ăn kia.

Thì đột nhiên nghe thấy Thôi Tây Sinh kêu cứu, Mạnh Giang Thiên một giây cũng không do dự, trực tiếp bay xuống lầu, chui vào trong phòng từ cửa sổ.

Vừa vào phòng đã nhìn thấy Tề Thiên Sơn đang đè bẹp Thôi Tây Sinh vẻ mặt thống khổ.

Bị một người lớn sờ sờ như vậy đập vào, lục phủ ngũ tạng cũng sắp bị đè ra.

Thôi Tây Sinh lại không có thời gian quan tâm nội tạng của mình, hai tay ôm bụng cầu nguyện ngàn vạn lần bé con không được có chuyện.

"Tề Thiên Sơn!" Cảnh tượng trước mắt kích thích Mạnh Giang Thiên bỏ luôn lý trí. Người yêu mình bị một thằng đàn ông đè ở dưới thân, đỉnh đầu Mạnh Giang Thiên đều bị lửa giận phá tan.

Dị năng giả không thể giết dị năng giả? Hôm nay anh sẽ giết một người, xem những cái nhân vật cấp trên kia sẽ làm gì anh!

Lưỡi dao gió sắc bén nhanh chóng bay về phía Tề Thiên Sơn đang giãy dụa đứng lên.

Ánh sáng xẹt qua khóe mắt, bình thường Tề Thiên Sơn nhìn ngu ngơ, bộ dáng dễ bắt nạt. Nhưng trong thời khắc nguy cấp, lực phản ứng của người này so với hội trưởng học sinh còn nhanh hơn một chút.

Quay cuồng một cái lăn sang bên cạnh Thôi Tây Sinh, cũng tránh thoát lưỡi dao gió trí mạng.

Một viên cầu lửa như bóng rổ nháy mắt phản kích đập về phía Mạnh Giang Thiên. Nhiệt độ nóng đến gần nướng da mặt đau đớn.

Mạnh Giang Thiên nhìn cầu lửa bay tới, ánh mắt híp lại. Cầu lửa lớn này cũng không phải là một dị năng giả vừa mới thức tỉnh dị năng có thể phát ra.

Thế mà tên này vẫn luôn vụng về giấu, đẳng cấp của hắn so với hội trưởng học sinh còn cao hơn một chút.

Nhưng ở trong mắt Mạnh Giang Thiên còn chưa đủ trình, muốn đánh nát viên cầu lửa này rất dễ dàng, nhưng cầu lửa vỡ vụn sẽ văng khắp nơi.

Thôi Tây Sinh còn nằm trên mặt đất, cậu là một người bình thường không chịu nổi ngọn lửa của dị năng giả.

Hơn nữa ngọn lửa của dị năng giả không dễ dàng dập tắt, nếu châm lửa đốt phòng thì càng phiền toái.

Mạnh Giang Thiên cân nhắc ưu nhược điểm giữa cái chớp mắt, nghiêng người tránh thoát cầu lửa, gió nhẹ bọc lấy cầu lửa rơi xuống mặt đất.

Nhưng thừa dịp một vài giây này Tề Thiên Sơn đã bỏ chạy.

Khoé miệng Mạnh Giang Thiên nhếch lên cười lạnh, muốn thi chạy, ai có thể chạy qua hệ gió cùng hệ không gian của anh.

Nhìn Thôi Tây Sinh đã ngồi dậy, sinh lực rất tràn đầy, không có việc gì.

Giống như là đột nhiên biến mất, Mạnh Giang Thiên cảm ứng được hơi thở của Tề Thiên Sơn, thuấn di ra ngoài.

Thôi Tây Sinh giãy dụa ngồi dậy. Cảm giác đau đớn bị đè nén chậm rãi biến mất, bụng cũng rất bình tĩnh, cậu không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

Thôi Tây Sinh sợ hãi sờ bụng nổi lên lửa giận, nhìn về phía Mạnh Giang Thiên muốn tố cáo với anh.

Nhưng vừa ngẩng đầu, Thôi Tây Sinh tận mắt nhìn thấy Mạnh Giang Thiên biến mất tại chỗ, tựa như những thần tiên trong truyện thần thoại, xoay người liền biến mất.

Đây cũng không phải là tốc độ hệ gió có thể đạt được, vậy mà lão sắc dục này còn thức tỉnh dị năng khác.

Không có đạo lý, dị năng của người này là bán buôn sao? Ông trời có phải mù mắt hay không nên mới tặng hết dị năng của người khác cho Mạnh Giang Thiên.

Trải qua kinh thiên động địa vừa rồi, với sự yếu đuối vô năng của mình Thôi Tây Sinh rất vô lực, cậu cũng muốn thức tỉnh dị năng, không thể xưng vương xưng bá, ít nhất cũng có thể tự bảo vệ mình.

Đáng tiếc là cậu không có dị năng. Mạnh Giang Thiên con cưng của trời này làm cậu càng thêm hâm mộ ghen tị.

Tề Thiên Sơn liều mạng chạy trốn, dị năng cả người không hề che dấu, khí thế kinh người, tốc độ chạy có thể lên đến một trăm hai mươi bước.

Nhảy từ cầu thang rồi nhanh chóng chạy lên tầng ba. Vừa rẽ đã thấy Mạnh Giang Thiên chờ hắn ở trước cửa.

Hệ gió chết tiệt! Trong lòng Tề Thiên Sơn mắng chửi, đập vỡ cửa sổ hành lang tầng ba nhảy xuống.

Mạnh Giang Thiên nhướn mày biến mất tại chỗ.

.....𝕮𝖔𝖓𝖙𝖎𝖓𝖚𝖊.....

16/9/2021

#NTT

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »