Sau Khi Tận Thế Tôi Được Bạn Trai Cũ Cứu

Lượt đọc: 3211 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »
Chương 67
xem tâm tình

❊ ❊ ❊

Tất cả mọi người đều khó hiểu không biết Mạnh Giang Thiên muốn làm cái gì.

Chỉ có hội trưởng học sinh mới biết thật sự là tên này nói được làm được, muốn phơi nắng những thức ăn này hết hạn mới chia.

"Được rồi, đã chia xong. Tất cả các cậu hãy quay lại nghỉ ngơi." Thức ăn dễ hư hỏng cũng không nhiều, một trăm lẻ tám người cũng không dễ gì.

"Chúng tôi không mệt, chia xong có phải là có thể cho tôi một chút đồ ăn hay không?" Có người chờ quá lâu, nhìn thức ăn đầy đất mà nước miếng cũng không kìm nén được.

"Yên tâm, tôi nói chuyện giữ lời, các cậu đã bỏ ra sức lao động thì nhất định tôi sẽ cho các cậu thức ăn ăn. Nhưng không phải bây giờ."

Mạnh Giang Thiên giơ ngón tay lên, một chiếc ô che nắng bay đến bên cạnh, thêm một câu nói thì một cái thùng đầy bia bay đến bên chân.

Mạnh Giang Thiên ngồi trên thùng bia dưới ô che nắng, không có chút ý tứ muốn chia thức ăn.

"Không phải bây giờ là sao? Khi nào thì chia?" Có người lo lắng hỏi.

"Khi nào chia thì còn xem tâm tình của tôi." Mạnh Giang Thiên mở một chai bia thảnh thơi uống.

"Vậy khi nào tâm tình của cậu tốt?" Một số người hỏi lại.

Tuy rằng đối với cách làm của Mạnh Giang Thiên đầy căm phẫn nhưng không ai dám đưa ra dị nghị, hỏi cũng phải thật cẩn thận.

"Các cậu cứ hỏi đông hỏi tây thì nói không chừng tâm tình của tôi sẽ không tốt lắm." Mạnh Giang Thiên uống một ngụm bia nói.

Tất cả mọi người nháy mắt im lặng.

Có người quăng ánh mắt cầu xin cho hội trưởng học sinh, hội trưởng học sinh đen mặt quay đầu làm bộ như không phát hiện.

Mặt trời mọc và nhiệt độ ngày càng cao. Trên sân thượng yên tĩnh chỉ có tiếng Mạnh Giang Thiên uống bia.

Bên cạnh Mạnh Giang Thiên có gió mát vờn quanh, trên đỉnh đầu bao trùm một bóng râm mát, mỗi người đều nóng đến mồ hôi đầm đìa, chỉ có Mạnh Giang Thiên vừa sảng khoái vừa thoải mái.

Bánh mì đang phơi nắng đầy đất, cách túi nilon cũng có thể ngửi thấy mùi lúa mì kem.

Mùi hương này không ngừng kích thích một trăm lẻ tám người đói bụng, lý trí đều sắp bị mặt trời nướng tàn.

Mạnh Giang Thiên nhìn bộ dáng thê thảm của những người này, tửu lượng càng ngày càng cao nên còn không cảm thấy đã uống ba chai bia.

Uống ba chai bia cảm giác thân thể có chút nóng, Mạnh Giang Thiên thả chai bia thứ tư xuống.

Trước kia anh cũng không uống rượu bia nhiều, tửu lượng cũng không cao nên ba chai bia đã là khá gắng gượng.

Cửa sân thượng bị mở ra, Thôi Tây Sinh vừa đi ra thì ánh mắt mọi người đều tụ tập trên người cậu. Cảm giác như có dao kề ở sau lưng khiến Thôi Tây Sinh dừng bước.

"Nóng như vậy, sao em lại lên đây." Mạnh Giang Thiên nhìn thấy Thôi Tây Sinh thì lập tức đi tới.

Kéo tay Thôi Tây Sinh đi xuống dưới ô che nắng, đỡ cậu ngồi trên thùng bia, gió nhẹ nhàng thổi xung quanh cậu.

"Trong phòng cũng nóng." Thôi Tây Sinh thoải mái thở dài. Với nhiệt độ hiện tại mở cửa sổ phòng cũng bức bách.

Thôi Tây Sinh cũng không muốn đi lên, nhịn thật lâu bị nóng đến không chịu nổi mới lên tìm Mạnh Giang Thiên.

"Anh đang làm gì vậy?" Thôi Tây Sinh nhìn thấy bánh mì trên mặt đất nghi ngờ hỏi Mạnh Giang Thiên.

"Không có việc gì, chỉ là phơi nắng tài sản của tôi. Em có khát không?" Mạnh Giang Thiên cầm một bình trà đá cho Thôi Tây Sinh.

"Tôi muốn uống nước khoáng." Thôi Tây Sinh đi lên đúng là có chút khát nước. Nhưng cậu không thích đồ uống ngọt vì càng uống càng khát.

Mạnh Giang Thiên nhìn đống thức ăn, nước khoáng thì bị hội trưởng học sinh chia cho một trăm lẻ tám người nên một chai cũng không có.

"Tôi đi lấy cho em."

"Không cần, cũng không phải rất khát." Thôi Tây Sinh nhìn hơn một trăm đôi mắt như sói đối diện, cũng không dám ở chỗ này một mình.

Càng nhìn những người này càng không được tự nhiên, Thôi Tây Sinh đang nghĩ vẫn nên xuống phòng đợi đi. Đột nhiên trong đám người có một nam sinh đứng lên, Thôi Tây Sinh sợ tới mức đặt mông trở về, khẩn trương kéo chặt cổ tay Mạnh Giang Thiên.

Mạnh Giang Thiên nắm tay Thôi Tây Sinh, nhìn nam sinh một cái, nam sinh co rúm vào rồi lại lập tức siết chặt nắm tay.

Mặt đỏ bừng bừng như đang cùng anh đang đọ sức đứng tại chỗ.

Mạnh Giang Thiên có chút hứng thú nhìn hắn, nam sinh nhìn trộm Mạnh Giang Thiên vài lần, cắn răng nhắm mắt lại rồi đột nhiên từ trong đám người gào thét xông ra.

Khoé miệng Mạnh Giang Thiên chậm rãi nhếch lên nhìn hắn vọt thẳng tới một túi bánh mì.

Khi nam sinh sắp bắt được bánh mì thì Mạnh Giang Thiên giơ ngón tay lên.

Nam sinh nhìn thấy thức ăn ngay trước mắt nhưng thấy mình cách bánh mì càng ngày càng xa. Hơn nữa thân thể không khống chế được, dần dần lên cao, mặt đất ở trước mắt càng ngày càng nhỏ.

Hơn một trăm người ngửa mặt nhìn hắn, hoảng sợ, lo lắng và hả hê khi người gặp họa, biểu tình mỗi người đều bất đồng.

Mặt đất trên sân thượng trong tầm mắt dần dần biến mất thay vào đó là hai ba con zombie lắc lư trên đường dưới lầu.

Nam sinh sợ tới mức tim ngừng đập ba giây, quay đầu nhìn Mạnh Giang Thiên duỗi tay khống chế hắn, hoảng sợ cầu xin: "Mạnh Giang Thiên, tôi sai rồi! Tôi đã sai! Tôi không dám nữa. Cậu để tôi yên."

Tiếng khóc của nam sinh hấp dẫn sự chú ý của zombie dưới lầu, ba con zombie ngửa đầu nhìn thấy nam sinh giãy dụa giữa không trung, nháy mắt giống như gà bơm máu, duỗi tay hướng nam sinh gào thét loạn xạ.

Mạnh Giang Thiên mỉm cười nhìn nam sinh, bỗng nhiên thu tay lại, không có gió kéo nên nam sinh nhanh chóng rơi xuống tầng.

"A~" Nam sinh hoảng sợ kêu to nhìn zombie trước mắt càng ngày càng rõ ràng.

Mắt thấy sắp rơi vào trong ngực zombie, nam sinh gắt gao nhắm hai mắt lại tuyệt vọng chờ đợi đau đớn sau khi rơi xuống đất.

Ngực nam sinh giống như đụng phải một khối sắt, lập tức phun một ngụm máu ra ngoài.

Bên tai là tiếng gào thét đinh tai nhức óc của zombie, mùi hôi thối từng luồng phả vào chóp mũi.

Đau đớn trên ngực cũng không giống đau nhức xương gãy, cảm giác bị zombie cắn xé cũng không có. Nam sinh nghi ngờ mở mắt ra thì thấy ba ngón tay thối rữa của zombie gần ngay trước mắt.

Dạ dày nam sinh lên men thiếu chút nữa nôn ra ngay tại chỗ, nhưng hai ngày không ăn cơm nên đã sớm trống rỗng, muốn nôn cũng không nôn ra được, chỉ có thể nôn khan hai tiếng.

Zombie mới hành động chậm chạp cồng kềnh, một ngụm máu tươi của nam sinh phun lên mặt ba con zombie, làm cho chúng nháy mắt điên cuồng.

Duỗi cánh tay muốn túm nam sinh gần ngay trước mắt từ trên trời giáng xuống.

Nhưng bọn nó nhảy nhảy, kiễng mũi chân, sống chết không thể tiếp cận được khuôn mặt bẩn thỉu nhưng tươi mới của nam sinh.

"Aaaa" Cùng zombie mặt đối mặt, nam sinh bị dọa hoảng hốt trực tiếp sụp đổ, tiếng kêu thảm thiết vang vọng khắp trời trên đường phố yên tĩnh.

"Mạnh Giang Thiên!" Hội trưởng học sinh không ngờ Mạnh Giang Thiên lại trắng trợn muốn giết người như vậy.

Trong nháy mắt cân nhắc ưu và nhược điểm, hội trưởng học sinh cảm thấy đây là một cơ hội tuyệt vời để làm phong phú thêm sự công bằng và chính nghĩa của mình, lập tức đứng ra muốn ngăn cản.

Về phần Mạnh Giang Thiên có thể nghe lời hắn hay không, căn bản hội trưởng học sinh cũng không quan tâm, mặc kệ kết cục như thế nào, hắn muốn chính là ngăn cản quá trình của Mạnh Giang Thiên.

.....𝕮𝖔𝖓𝖙𝖎𝖓𝖚𝖊.....

15/9/2021

#NTT

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »