Sau Khi Tận Thế Tôi Được Bạn Trai Cũ Cứu

Lượt đọc: 3174 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »
Chương 64
tôi thổi gió cho em

❊ ❊ ❊

"Giang Thiên ca ca chờ một chút, em có việc..." Lưu An Na giữ chặt cổ tay Mạnh Giang Thiên, đáng thương nhìn anh.

"Có chuyện gì?" Mạnh Giang Thiên không có động tĩnh, anh thích đàn ông nên không có cảm giác với phụ nữ giả vờ đáng thương.

"Không phải em bị say nắng sao? Vốn đã đau đầu. Trong phòng còn nóng đến mức em không thể ngủ được. Anh là dị năng hệ gió, anh có thể giúp em thổi gió không? Cũng không chậm trễ anh quá lâu, em ngủ thiếp đi rồi anh hẵn đi được không?"

Lưu An Na càng thêm điềm đạm đáng thương, đôi mắt to ướt sũng nhìn Mạnh Giang Thiên, bộ dáng nhu nhược rất dễ khơi dậy dục vọng bảo vệ của đàn ông.

Đáng tiếc Mạnh Giang Thiên không phải đàn ông này, bỏ tay Lưu An Na ra: "Không thể tùy tiện sử dụng dị năng, nếu có zombie xông lên, tôi còn phải bảo vệ các cô. Nóng thì tìm cái gì đó quạt, tất cả mọi người đều như vậy, cô cũng nhịn xuống đi." Sợ Lưu An Na lại dây dưa nên Mạnh Giang Thiên bước nhanh rời đi.

Lưu An Na lại bị bỏ lại tức giận hít sâu vài hơi. Đóng cửa vào, hai ba cái đẩy tủ quần áo lớn đến bên cửa, chồng sofa đặt lên tủ quần áo.

Lưu An Na nhớ tới bộ dáng Mạnh Giang Thiên hất cô ra, càng nghĩ càng tức giận.

Móng tay thật dài dễ dàng chọc thủng nhựa bên ngoài nước khoáng, lấy ra một chai nước, ừng ực một hơi uống hết nửa chai.

Mạnh Giang Thiên trở lại phòng Thôi Tây Sinh từ cửa sổ, Thôi Tây Sinh vẫn chưa đi ra. Mạnh Giang Thiên ở cửa phòng vệ sinh nghe một lát thấy bên trong không có động tĩnh gì.

Mạnh Giang Thiên nhíu mày gõ cửa gọi: "Thôi Tây Sinh, em vẫn còn ở bên trong sao?"

"Tôi còn chưa tắm xong, anh lại muốn làm gì?" Thôi Tây Sinh đang thoải mái ngâm mình trong bồn tắm nghe được Mạnh Giang Thiên gõ cửa, nháy mắt cảnh giác.

"Không có việc gì, nước lạnh thì đừng ngâm nữa." Nghe được tiếng của Thôi Tây Sinh anh liền yên tâm.

Rảnh rỗi không có việc gì làm, Mạnh Giang Thiên trở về phòng ngủ lục lọi cái thùng anh mang về. Trong hộp là một đống máy tính bảng và điện thoại di động nhạt nhẽo.

Sợ Thôi Tây Sinh nhàm chán, Mạnh Giang Thiên đến thành phố kỹ thuật số, lôi về một hộp sản phẩm kỹ thuật, cái thì chơi phải có điện, cái thì sắp hết pin.

Mở một cái điện thoại di động, 70% pin, khá ổn.

Phần mềm trong điện thoại không ít, đáng tiếc không có mạng nên không thể chơi bất cứ cái gì.

Trò chơi một cái cũng không có, máy trò chơi cũng vậy. Hiện tại Mạnh Giang Thiên rất hoài niệm điện thoại cục gạch trước kia, ít nhất còn có rắn săn mồi, xếp hình các loại.

Nghĩ đến điện thoại cục gạch, bỗng nhiên Mạnh Giang Thiên vỗ đầu thầm mắng mình ngu ngốc.

Điện thoại di động của người già trong thành phố kỹ thuật số cũng không ít, còn có một cái điện thoại có hai pin của máy cục gạch, như thế nào mà anh cứ đi nhìn chằm chằm vào máy thông minh, một cái điện thoại cục gạch cũng không lấy.

Mở mấy cái điện thoại di động cũng không có trò chơi gì, Mạnh Giang Thiên không mở điện thoại nữa mà mở một cái máy tính bảng.

Hệ thống Android như nhau (tôi là một người nghèo, không sử dụng hệ thống IOS) nên máy tính bảng cũng không có trò chơi.

Vứt bỏ máy tính bảng, Mạnh Giang Thiên chỉ cầm ba cái laptop.

Khởi động cái máy tính đầu tiên, pin chỉ có 45% cuối cùng cũng có trò chơi, có hẳn 4 cái.

Quốc vương cờ vua, FreeCell, Vua bài bích, Black Lady, một cái Mạnh Giang Thiên cũng chưa từng chơi.

Sợ chạy tốn pin nên Mạnh Giang Thiên lập tức tắt máy. lấy tất cả máy tính thì thấy trò chơi cũng giống nhau, có ba máy tính pin không vượt quá 50%

"Máy tính cùi." Mạnh Giang Thiên mắng một câu, tất cả đều tắt máy.

Mặt trời sắp lặn, bên ngoài không có đèn đường và các loại biển báo cửa hàng nên mờ mịt đen tối.

Mạnh Giang Thiên kéo rèm cửa sổ lên, mở đèn pin di động ra, trong phòng sáng sủa hẳn lên.

Nghe thấy tiếng cửa phòng vệ sinh mở ra, Mạnh Giang Thiên vội vàng cầm điện thoại chạy tới.

Thôi Tây Sinh thay quần áo mới, mang theo một thân sảng khoái chậm rãi đi ra.

"Anh lấy điện thoại di động ở đâu thế?" Nhìn thấy điện thoại trong tay Mạnh Giang Thiên, Thôi Tây Sinh hỏi.

"Bên ngoài có rất nhiều, tùy tiện lấy là được. Có trò chơi trong ba máy tính, nếu em nhàn rỗi nhàm chán thì em có thể chơi giết thời gian."

Mạnh Giang Thiên đỡ Thôi Tây Sinh trở lại phòng ngủ, nắm lấy tay cậu rất không thành thật động động chạm chạm.

Vừa trơn vừa mềm, cảm giác thật tốt.

Trong phòng quá tối nên Thôi Tây Sinh không nhìn thấy, chỉ có thể đi theo điện thoại trong tay Mạnh Giang Thiên trở về phòng ngủ. Trèo lên giường xong lập tức qua cầu rút ván vứt bỏ tay Mạnh Giang Thiên.

Mạnh Giang Thiên xoa xoa ngón tay, lấy laptop ra đưa cho Thôi Tây Sinh.

Thôi Tây Sinh ngủ cả buổi chiều, hiện tại thật sự là không buồn ngủ. Tiếp nhận laptop, khởi động tìm trò chơi đến hưng phấn bừng bừng.

"Tôi đi tắm một chút, em chơi đi." Mạnh Giang Thiên cũng mấy ngày không tắm rửa, cởi quần áo nói mập mờ.

Thôi Tây Sinh nhìn chằm chằm Mạnh Giang Thiên đi ra khỏi phòng ngủ, chạy xuống giường đóng cửa phòng lại rồi khóa trái cửa phòng, động tác nhanh chuẩn xác, liền mạch.

Mạnh Giang Thiên xoay người nhìn cửa phòng đóng chặt, mỉm cười lắc đầu tiến vào nhà vệ sinh.

Anh tắm so với Thôi Tây Sinh dễ dàng hơn nhiều. Vứt bỏ quần áo bẩn, nước sạch như không có lực hấp dẫn trôi nổi bên cạnh anh.

Dòng nước mát mẻ cuốn trôi bụi bẩn trên người cũng mang đi oi bức, Mạnh Giang Thiên tắm rửa xong cảm giác cả người đều nhẹ hơn mười cân.

Đi ra gõ cửa phòng Thôi Tây Sinh, cậu ở trong phòng nói: "Tôi ngủ rồi, anh ngủ trong phòng khách đi."

"Trong phòng em không nóng sao?"

"Không nóng."

"Tôi sẽ dùng dị năng thổi gió cho em, so với điều hòa còn tốt hơn nha." Mạnh Giang Thiên cố gắng dùng dị năng dụ dỗ Thôi Tây Sinh mở cửa.

Trong phòng yên tĩnh một hồi lâu, hẳn là Thôi Tây Sinh cũng đang rối rắm. Mạnh Giang Thiên có thể tưởng tượng được khuôn mặt nhỏ nhắn của Thôi Tây Sinh mà rối rắm là như thế nào.

"Thôi Tây Sinh." Thật lâu không có người đáp lại, Mạnh Giang Thiên lại gõ cửa.

Khóa cửa truyền đến âm thanh bị mở ra, Mạnh Giang Thiên mỉm cười chờ Thôi Tây Sinh mở cửa.

Cánh cửa bị mở ra một khe hở, Thôi Tây Sinh chỉ vươn đầu ra mà trịnh trọng nói: "Anh cam đoan chỉ thổi gió cho tôi không làm cái gì khác, tôi sẽ cho anh vào phòng."

"Làm cái gì khác? Tôi chỉ sợ em say nắng, muốn thổi gió cho em mà thôi, cũng không có ý đồ gì. Ngoài việc làm quạt điện thịt cho em, em còn muốn tôi làm gì với em nữa?" Mạnh Giang Thiên cười đến âm dương quái khí.

"Tốt nhất anh không nên nghĩ đến cái khác." thật sự Thôi Tây Sinh nóng đến mức chịu không nổi nên là thả Mạnh Giang Thiên vào phòng.

Cậu cũng nghĩ kỹ, chỉ cần không làm đến bước cuối cùng, để cho lão sắc dục chiếm chút tiện nghi cũng coi như cho anh thù lao giúp cậu thổi gió.

Mạnh Giang Thiên theo Thôi Tây Sinh vào phòng, cậu lên giường ngồi xuống, Mạnh Giang Thiên cũng trèo lên giường, ngồi bên cạnh Thôi Tây Sinh.

Thôi Tây Sinh ôm laptop trừng mắt nhìn Mạnh Giang Thiên.

Mạnh Giang Thiên giải thích: "Ngồi gần, tiêu hao ít dị năng, hai chúng ta còn có thể cùng nhau mát."

Bên người một luồng gió mát nhu hòa đột ngột thổi lên, vây quanh toàn thân thổi tan cái khô nóng, Thôi Tây Sinh thoải mái thở dài thật sâu.

Dùng ánh mắt cảnh cáo nhìn Mạnh Giang Thiên một cái, Thôi Tây Sinh cũng không đẩy anh ra nữa.

.....𝕮𝖔𝖓𝖙𝖎𝖓𝖚𝖊.....

15/9/2021

#NTT

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »