Sau Khi Tận Thế Tôi Được Bạn Trai Cũ Cứu

Lượt đọc: 3251 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »
Chương 47
nói chuyện

❊ ❊ ❊

Lập tức áp lực cả người biến mất, hội trưởng học sinh thở phào nhẹ nhõm nhìn chỗ Mạnh Giang Thiên rời đi khinh thường cười.

Vẻ mặt đạo mạo tươi đẹp cũng chỉ là một thằng đồng tính dơ bẩn, hắn thấy tình cảm của mình cao thượng chán.

Thực lực cao thì sao? Nhân phẩm không được hắn mới khinh thường làm bạn. Nếu lần này Mạnh Giang Thiên đi ra ngoài bị zombie vây chiến mất mạng thì sẽ tiết kiệm phiền phức lớn cho hắn.

Hội trưởng học sinh nhìn bầu trời đêm đầy sao cầu nguyện, thậm chí nguyện ý dùng tuổi thọ mười năm của mình để cầu Mạnh Giang Thiên gặp chuyện không may.

Thôi Tây Sinh tỉnh lại trời đã sáng, sáng sớm Mạnh Giang Thiên người này đã không thấy bóng dáng.

Lưu An Na không đi sang bên kia đám người mà trông mong nhìn Thôi Tây Sinh, cậu bị nhìn đến sợ hãi nên ném một cái bánh mì cho cô.

"Cảm ơn cậu Thôi Tây Sinh, tôi cảm thấy hẳn là giữa chúng ta có chút hiểu lầm, xin lỗi vì lúc trước luôn gây hấn với cậu. Nhưng ngay từ khi đến cậu đã có thù địch sâu sắc với tôi nên tôi mới cãi nhau với cậu. Cậu có thể cho tôi biết tại sao cậu không thích tôi không? Là bởi vì Giang Thiên ca ca sao?"

Lưu An Na nói rất chân thành, chân thành đến mức Thôi Tây Sinh có chút ngượng ngùng.

Hồi tưởng lại cũng đúng là lần đầu tiên gặp mặt đã cho Lưu An Na một cái mặt thối. Hẳn là Lưu An Na không biết chuyện của cậu và Mạnh Giang Thiên.

Tuy mình không đúng trước, nhưng cô gái này vẫn là một đóa bạch liên hoa, có thể trốn càng xa càng tốt.

Trong lòng Thôi Tây Sinh có quyết định, nở nụ cười: "Cô thích Mạnh Giang Thiên sao?"

Lưu An Na sửng sốt, không nghĩ Thôi Tây Sinh trực tiếp hỏi như vậy, tròng mắt đảo quanh, trong lòng nhanh như chớp nghĩ nên trả lời như thế nào: "Tôi và Giang Thiên ca ca từ nhỏ cùng nhau lớn lên, thật sự tôi thích anh ấy."

Lưu An Na trực tiếp thừa nhận, ngược lại nếu Thôi Tây Sinh chủ động rời đi sẽ tiết kiệm phiền phức cho cô.

"Vậy Mạnh Giang Thiên có thích cô không?" Thôi Tây Sinh lại hỏi.

"Hẳn là thích, từ trung học chúng tôi đã yêu đương, mãi cho đến khi học cao trung đều ở cùng nhau và đến đại học mới tách ra, Giang Thiên ca ca cũng chưa từng nói chia tay với tôi." Lưu An Na nói thật.

Khuôn mặt Thôi Tây Sinh tối sầm, Mạnh Giang Thiên là kẻ khốn kiếp, vẫn chưa chia tay mà còn ở cùng cậu ba năm, quả nhiên coi mình là bạn tình.

"Tôi ghét Mạnh Giang Thiên cho nên ngay cả cô cũng không thích. Chúng tôi không thể là bạn, làm người lạ được. Ăn no xong cô đi tìm người khác nói chuyện phiếm đi, nếu như đói thì những đồ ăn này cô tùy ý lấy, dù sao đều là Mạnh Giang Thiên mang về nên cô không cần hỏi tôi."

"Vì sao cậu lại ghét Giang Thiên ca ca?"

"Tôi không muốn nói cho cô biết." Vẻ mặt Thôi Tây Sinh không kiên nhẫn. Cậu nói rõ ràng như vậy, làm sao mà cô gái này còn chưa kết thúc.

"Giang Thiên ca ca đối xử cậu với ánh mắt khác ai cũng nhìn ra, thậm chí so với bạn gái như tôi còn tốt hơn. Thôi Tây Sinh, nói thật là tôi rất ghen tị với cậu cho nên tôi muốn tìm hiểu rõ mối quan hệ giữa cậu và Giang Thiên ca ca là gì. Tôi nghĩ đó là điều tôi nên biết với tư cách là bạn gái. Cậu cho tôi biết tại sao thì tôi sẽ không bám lấy cậu. Lưu An Na cảm thấy thời cơ không tồi nên nói ra suy nghĩ chân thật của mình."

"Tôi nói rồi, tôi không muốn nói cho cô biết, cô muốn biết thì tự đi hỏi Mạnh Giang Thiên. Đừng làm phiền tôi nữa, Triệu Gia Khắc, Tề Thiên Sơn, hai người các cậu bảo vệ cô ta đi, tôi không cần bảo vệ."

Thôi Tây Sinh có chút thẹn quá hóa giận, việc này phải nói với Lưu An Na như nào?

Nói rằng bạn trai của cô đã ngoại tình? Tôi là bạn tình của bạn trai cô? Để cậu không còn mặt mũi à?

"Không được, Mạnh Giang Thiên dặn tôi bảo vệ cậu." Tề Thiên Sơn bứt rứt từ chối đề nghị của Thôi Tây Sinh.

Hắn không quan tâm chuyện giữa Thôi Tây Sinh và Lưu An Na đang nói, Triệu Gia Khắc nháy mắt liên tục với hắn đều bị hắn bỏ qua.

Nhiệm vụ của hắn chính là bảo vệ Thôi Tây Sinh, lúc đi hội trưởng học sinh ngàn dặn vạn dò nhất định phải bảo vệ Thôi Tây Sinh thật tốt, Lưu An Na cũng không quan trọng bằng Thôi Tây Sinh.

Cảnh tượng Mạnh Giang Thiên tàn nhẫn giết chết ba người bạn học vẫn còn rõ ràng, tuy rằng Tề Thiên Sơn thức tỉnh dị năng nhưng tính tình bản thân hắn yếu đuối không thích hiếu thắng tranh giành.

Đối mặt với Mạnh Giang Thiên tiện tay giết người là sợ chồng chất sợ, huống chi hắn còn đánh không lại Mạnh Giang Thiên nên càng không dám vi phạm lời Mạnh Giang Thiên.

Hiện tại trong mắt hắn chỉ có Thôi Tây Sinh, khi cần thiết thì hắn quyết định sẽ mặc kệ Lưu An Na.

"Triệu Gia Khắc bảo vệ tôi là đủ rồi." Thôi Tây Sinh cùng Tề Thiên Sơn không quen biết, ở trên sân thượng cũng không có nguy hiểm gì, cậu vẫn nguyện ý để Triệu Gia Khắc bảo vệ mình.

"Không được." Tề Thiên Sơn buồn bực từ chối nhìn Triệu Gia Khắc, thấp giọng nói: "Cậu bảo vệ cô ta đi."

Triệu Gia Khắc cũng không muốn bảo vệ Lưu An Na, ai mà không biết Mạnh Giang Thiên để ý chính là Thôi Tây Sinh. Vừa định từ chối thì tròng mắt Tề Thiên Sơn trừng lên, lần đầu tiên dùng khí thế dị năng giả của mình khống chế Triệu Gia Khắc.

Triệu Gia Khắc cảm giác cả người trầm xuống, bị một lực lượng vô hình đè ép có chút thở không nổi.

Giờ phút này Triệu Gia Khắc thật sự mới cảm nhận được hũ nút Tề Thiên Sơn là dị năng giả, làm cho hắn không cách nào chống lại.

Hiện tại Triệu Gia Khắc ghen tị không cam lòng. Dựa vào cái gì mà một người không có chí lớn cũng có thể trở thành dị năng giả?

Mà trong lòng hắn yêu thế giới, chí hướng lớn lại chỉ là một người bình thường thân thể cường tráng.

Đối mặt với khí thế uy hiếp của Tề Thiên Sơn, trong lòng Triệu Gia Khắc không phục nhưng thân thể lại không sinh ra được một chút sức lực phản kháng, cả khuôn mặt đỏ bừng gian nan nói với Lưu An Na: "Tôi đưa cô sang kia."

"Tôi không sang." Lưu An Na đen mặt từ chối, ba người này không ai hỏi ý kiến của cô, đùn đẩy cô như đồ chơi.

Như vậy làm cô rất tức giận, họ bắt cô đi sang, cô không thể không sang. Hơn nữa ở bên cạnh có một bảo vệ là dị năng giả so với một người thường an toàn hơn chứ.

Thôi Tây Sinh nhíu mày không kiên nhẫn nhìn cô, Lưu An Na lập tức nói: "Tôi không hỏi cậu là được."

Tình thế không có lợi cho mình nên Lưu An Na chỉ có thể đồng ý. Chủ động kéo đệm ra khỏi Thôi Tây Sinh, cách đó không xa ngồi xuống. Ngăn ở giữa hai người là Tề Thiên Sơn cùng Triệu Gia Khắc.

Thôi Tây Sinh nằm xuống liếc mắt nhìn vị trí của Lưu An Na, chỉ cần không làm phiền cậu thì ngồi ở đâu cũng được.

Ban ngày sân thượng yên tĩnh, gió nhẹ thổi rất thoải mái, Thôi Tây Sinh mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.

Trong siêu thị cách sân thượng một đoạn, Mạnh Giang Thiên cầm dao găm lục lọi đầu một con zombie.

Lại một zombie không có tinh hạch, Mạnh Giang Thiên nhíu mày cầm khăn mặt lau máu bẩn trên đầu.

Gần một ngày giết zombie cũng chỉ lấy được tám viên tinh hạch. Zombie có tinh hạch cũng không nhiều hơn dị năng giả con người.

Mặt trời sắp lặn, Mạnh Giang Thiên bay lên nóc một tòa nhà cao tầng, sáng sớm sợ giết zombie làm bẩn bột gạo nên Mạnh Giang Thiên đã chuyển đồ dùng trong siêu thị lên nóc nhà.

Trong không gian lấy ra toàn bộ tinh hạch, lần trước đi cứu hội trưởng học sinh anh đã giấu một ít tinh hạch.

Hôm nay cộng thêm tám viên, trong tay anh đã có sáu viên tinh hạch hệ đất, năm viên hệ cây, năm viên hệ lửa, ba viên hệ gió.

.....𝕮𝖔𝖓𝖙𝖎𝖓𝖚𝖊.....

13/9/2021

#NTT

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »