Sau Khi Tận Thế Tôi Được Bạn Trai Cũ Cứu

Lượt đọc: 3171 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »
Chương 60
hôn một cái

❊ ❊ ❊

Thôi Tây Sinh ăn hai bát cơm còn muốn ăn nữa, Mạnh Giang Thiên không muốn cho nên cậu cũng không khóc không nháo, cứ trừng mắt đen mặt nhìn Mạnh Giang Thiên như vậy.

Mạnh Giang Thiên bưng thức ăn chưa ăn xong đi tới cửa, sau gáy bị ánh mắt nóng rực nhìn chằm chằm bất đắc dĩ thở dài lại bưng thức ăn trở về.

"Còn muốn ăn sao?" Vẻ mặt Mạnh Giang Thiên cười đến là âm mưu nhìn Thôi Tây Sinh từ trên cao.

"Anh muốn làm gì?" Thôi Tây Sinh lập tức cảnh giác.

Mạnh Giang Thiên khom lưng xuống, khuôn mặt tuấn tú tiến đến trước mặt Thôi Tây Sinh, Thôi Tây Sinh lui về phía sau lại bị một tay Mạnh Giang Thiên giữ chặt gáy: "Trước kia em muốn ăn cay làm như thế nào thì hiện tại làm như thế đó."

Thôi Tây Sinh rất thích ăn cay, nhưng dạ dày không tốt, ăn một chút cũng không sao nhưng ăn nhiều thì sẽ đau bụng.

Nhưng ăn ít cũng không đủ đã, đôi khi Thôi Tây Sinh biết rõ núi có hổ lại vẫn nghiêng về núi hổ mà đi. Thừa dịp dạ dày không sao liều mạng ăn một bữa cực cay, ăn xong phải uống thuốc tiêu chảy.

Đôi khi thuốc có có tác dụng nên chỉ đau một thời gian ngắn. Nhưng đại đa số thời gian, Thôi Tây Sinh đều chỉ ngón giữa lên trời chửi thề, lần sau tuyệt đối không ăn nữa.

Nhưng cứ thoải mái xong liền quên đau. Tham lam vẫn cứ ăn thêm một bữa nữa, sau đó lại chỉ tay lên trời thề không ăn, tuần hoàn như thế, đối với Mạnh Giang Thiên thì một chút cũng không tin thề thốt của Thôi Tây Sinh.

Cậu đau bụng thì Mạnh Giang Thiên cũng không có cách nào chạm vào cậu, chưa thoả mãn dục vọng nên cả đêm sắc mặt đều thối.

Sau khi hai người ở cùng nhau, nhiều lần Mạnh Giang Thiên răn dạy không cho phép Thôi Tây Sinh một lần ăn cay quá nhiều. Nếu Thôi Tây Sinh muốn ăn cay, trước tiên phải đút no Mạnh Giang Thiên.

Chuyện này đều trở thành ăn ý giữa hai người, ngày nào đó Thôi Tây Sinh rất nhiệt tình rất chủ động là Mạnh Giang Thiên liền biết cậu muốn ăn cay.

Hiện tại Mạnh Giang Thiên nhắc tới, ám chỉ này quá rõ ràng, trước kia muốn ăn cay phải cho anh ăn no, hiện tại cậu muốn ăn cơm phải cho anh ăn no trước?

Lão sắc dục này, tuyệt đối không được!!!

"Không ăn." Thôi Tây Sinh kéo tay Mạnh Giang Thiên vây chặt sau gáy mình, đẩy bả vai muốn cách xa anh một chút.

Mạnh Giang Thiên nắm chặt tay Thôi Tây Sinh, người nhung nhớ hơn hai tháng đã ở trước mắt, miệng vừa ăn cơm vừa mềm vừa hồng, khẳng định hôn lên rất mềm rất ngọt.

Mạnh Giang Thiên nghĩ đến trái tim đều thắt lại, mắt cũng đỏ lên, gắt gao lôi kéo Thôi Tây Sinh không cho cậu chạy, hô hấp dần dần vội vàng nói: "Để cho tôi hôn một lát rồi em ăn tùy ý."

Sức lực Mạnh Giang Thiên rất lớn, quyết tâm muốn hôn Thôi Tây Sinh, ngược lại Thôi Tây Sinh đẩy vài cái bị Mạnh Giang Thiên nắm lấy cổ tay bóp hơi đau.

Chuyện người này muốn làm cho tới bây giờ cũng không ai có thể ngăn cản, Thôi Tây Sinh đẩy vài cái là biết trốn không thoát, trước khi Mạnh Giang Thiên sắp hôn thì nói: "Cho anh hôn một cái, anh đừng hòng làm cái gì khác!"

"Được." Mạnh Giang Thiên sảng khoái trả lời, cũng không biết có nghe rõ lời Thôi Tây Sinh hay không đã vội vàng hôn lên.

Cảm giác quen thuộc khiến Mạnh Giang Thiên thoả mãn hừ một tiếng, buông cổ tay Thôi Tây Sinh ra nhẹ nhàng ôm cậu vào trong ngực mình.

Hai người ở trong phòng chim chim chuột chuột, hội trưởng học sinh cùng Tề Thiên Sơn đứng ở phòng bếp, trước mặt bọn họ chỉ có một đĩa súp cà chua xào trứng gà còn đáy và hai bát cháo gạo.

"Quá đáng." Hội trưởng học sinh nhìn đáy súp cà chua đỏ trước mặt, ngay cả một quả trứng cũng không có, tức giận lại ẩn nhẫn mắng.

Bận rộn một buổi kết quả là cho hắn ăn cơm thừa canh cận? Đây là đuổi ăn mày sao?

"Suỵt." Ngón tay kinh hoảng của Tề Thiên Sơn đặt bên miệng nghẹn một tiếng, sợ Mạnh Giang Thiên nghe được, bối rối nhìn về phía cửa phòng ngủ.

Cửa phòng ngủ không đóng chặt, Tề Thiên Sơn gắt gao nhìn chằm chằm cửa thấy thật lâu cũng không có người đi ra, hẳn là Mạnh Giang Thiên không nghe thấy.

Tề Thiên Sơn thở phào nhẹ nhõm nhỏ giọng nói với hội trưởng học sinh: "Hội trưởng, nhỏ giọng một chút, đừng để Mạnh Giang Thiên nghe được, chúng ta không thể đánh lại hắn. Có súp cũng được, ít nhất còn nóng. Hai chúng ta chia nhau chan vào cháo cũng ngon."

Tề Thiên Sơn chia hơn một nửa súp cho hội trưởng học sinh, chỉ để cho mình một ít, đổ vào trong cháo gạo khuấy vài cái, Tề Thiên Sơn chỉ cần một hơi ăn sạch.

Vị chua chua ngọt ngọt tràn ngập khoang miệng, cho dù là cháo gạo dưới đáy nồi, hương vị cũng thơm hơn nhiều so với bánh mì lạnh như băng.

Vẻ mặt Tề Thiên Sơn biến thái hưởng thụ, híp mắt không muốn nuốt một miếng cuối cùng, nhấm nháp cháo gạo lăn qua lăn lại trong miệng.

Hội trưởng học sinh nhìn mà ghét bỏ, bưng bát cách xa chậm rãi ăn.

Một bát cháo gạo thật sự quá ít, hai người ăn chậm đến đâu cũng rất nhanh đã ăn sạch. Trong nồi còn cháo gạo, Tề Thiên Sơn liếm môi còn muốn ăn thêm một bát nữa.

Nhìn về phía hội trưởng học sinh, hắn cũng muốn thêm một bát nữa.

"Tôi đi tìm Mạnh Giang Thiên xin thêm một chút." Hội trưởng học sinh không thể vứt mặt mũi xin, Tề Thiên Sơn chỉ có thể tự đi.

Hội trưởng học sinh im lặng coi như đồng ý.

Cửa chưa đóng nên Tề Thiên Sơn bưng bát cẩn thận quan sát tình huống trong phòng.

Khi thấy rõ hai người trong phòng đang làm gì, Tề Thiên Sơn trợn to mắt rồi rụt đầu lại, khuôn mặt đỏ đến cổ.

"Cậu làm gì vậy?" Hội trưởng học sinh càng thêm ghét bỏ nhìn bộ dáng sợ hãi rụt rè của hắn.

"Suỵt." Tề Thiên Sơn lại đặt ngón tay lên miệng.

Vội vàng chạy đến bên cạnh hội trưởng học sinh, một người yếu đuối từ nhỏ vẫn luôn giữ đúng phận mình chưa bao giờ làm chuyện gì khác thường.

Hiện giờ tận mắt nhìn thấy loại cục diện này, so với lúc hắn thấy zombie kinh khủng chấn động hơn nhiều.

Tên này cũng là loại tẩm ngẩm tầm ngầm, bình thường nhìn khép nép khúm núm bây giờ thấy chuyện kích thích như vậy hắn lại rất khó có được hưng phấn.

Đỏ mặt xong hưng phấn ấp a ấp úng: "Bên trong, hai người bọn họ, bọn họ..."

"Rốt cuộc bọn họ đang làm gì?" Hội trưởng học sinh tò mò, muốn tự đi xem nhưng lại bị Tề Thiên Sơn ngăn lại.

"Đừng đi, hai người bọn họ đang..." Tề Thiên Sơn chọc chọc hai ngón trỏ vào nhau, miệng còn chu môi với hội trưởng học sinh.

"Cút đi." Hội trưởng học sinh nhìn đôi môi dày bịch của Tề Thiên Sơn, không thể nhịn được cho Tề Thiên Sơn một cái tát vào vai đẩy hắn ra xa.

Hội trưởng học sinh hiểu được ý của Tề Thiên Sơn, nghĩ đến hai người trong phòng đang làm gì thì cười trào phúng, ban ngày ban mặt cũng không biết đóng cửa, thật sự là biến thái ghê tởm.

Tề Thiên Sơn thấy hội trưởng học sinh không muốn tán gẫu truyện ăn dưa như vậy, xoa xoa vỗ vỗ bả vai bị đẩy.

Cắn đũa nhớ lại hình ảnh vừa rồi thấy, không hiểu sao Tề Thiên Sơn lại kích động, cả người nhịn không được run rẩy.

Trong đầu không khống chế được luôn nhớ tới hình ảnh kia, mặt nóng đến lợi hại, bụng cũng góp vui nên càng đói.

Tề Thiên Sơn vẫn hồi tưởng lại hình ảnh kích thích kia, não bộ lại tiếp nhận tín hiệu đói bụng, không khống chế được tay chân múc một bát cháo gạo rồi ừng ực nuốt vào trong bụng.

"Này, cậu ăn đủ chưa?" Hội trưởng học sinh thấy tâm hồn Tề Thiên Sơn bay cao ngồi xổm bên nồi cháo gạo, không ngừng uống cháo, vội vàng kéo hắn ra.

Hắn ta sắp ăn hết cháo gạo rồi. Nếu Mạnh Giang Thiên biết sẽ nổi giận. Nếu như hắn bị ảnh hưởng thì quá oan.

Tề Thiên Sơn bị hội trưởng học sinh kéo mạnh một phen, rốt cuộc từ trong hình ảnh khiến người ta đỏ mặt tai hồng tỉnh táo lại.

Nhìn nồi cháo trước mặt, cả người Tề Thiên Sơn run rẩy ý thức được mình gây họa. Tất cả hình ảnh kiều diễm trong đầu nháy mắt tiêu tán.

Run rẩy không cầm được đũa và bát nên leng keng rơi xuống đất, Tề Thiên Sơn kinh hoảng nhìn về phía hội trưởng học sinh: "Hội trưởng, làm sao bây giờ, tôi ăn nhiều cháo thế này. Mạnh Giang Thiên sẽ giết tôi, hội trưởng, cậu giúp tôi! Cậu phải cứu tôi!!"

"Tôi cứu cậu? Làm sao tôi có thể cứu cậu? Vừa rồi cậu nghĩ cái gì, trúng tà à? Là cậu tự ăn cháo, cũng không liên quan đến tôi."

Hội trưởng học sinh đẩy Tề Thiên Sơn đang bám tay áo mình ra, cơm cũng đã làm, ăn cũng ăn xong, ở lại chỗ này sẽ bị tên ngu xuẩn liên lụy.

Hội trưởng học sinh cân nhắc ưu và nhược điểm, mở cửa rời đi không dừng lại chút nào.

"Hội trưởng, hội trưởng." Tề Thiên Sơn đuổi theo muốn cùng hội trưởng học sinh rời đi, lại sợ rời đi bị Mạnh Giang Thiên tìm tới, vậy thì hắn sẽ không giữ được mạng nhỏ.

Ở lại chủ động nhận sai, nói không chừng còn có một tia hy vọng sống sót.

Vẻ mặt Tề Thiên Sơn buồn bã, từ cánh cửa mở thấy bên trong hai người còn ôm nhau, ảo tưởng mập mờ vừa rồi rốt cuộc không nhớ ra, chỉ còn lại kinh sợ và sơ suất.

Trong phòng Thôi Tây Sinh bị hôn sắp không thở nổi. Miệng tê còn có chút đau. Sức lực giãy dụa càng lúc càng lớn, xoay xoay đầu, rốt cục thoát khỏi miệng Mạnh Giang Thiên.

Mạnh Giang Thiên còn đuổi theo không buông, Thôi Tây Sinh hai tay bịt mặt Mạnh Giang Thiên thở hồng hộc: "Đừng hôn nữa, tôi không thở được."

"Hửm, đều hôn bao nhiêu lần rồi sao em còn không biết thở?" Mạnh Giang Thiên khẽ cười, thỏa mãn ôm Thôi Tây Sinh hôn một cái tay cậu chắn trên mặt.

Thôi Tây Sinh vội vàng thu tay về, lau tay lên người Mạnh Giang Thiên rồi lườm anh một cái, lau nước miếng đầy miệng: "Thở gì mà thở, hôn mười phút cũng phải thở chứ! Miệng đau muốn chết, anh là giống chó à, rốt cuộc anh hôn hay gặm?"

"Tôi muốn ăn em." Mạnh Giang Thiên thừa dịp Thôi Tây Sinh lau miệng lại lén hôn một cái.

Thôi Tây Sinh ghét bỏ nghiêng đầu: "Hôn cũng hôn xong, trả cơm cho tôi, tôi còn muốn ăn."

"Được, mang đến ngay." Tâm tình Mạnh Giang Thiên sung sướng, lưu luyến buông Thôi Tây Sinh cầm bát cơm ra khỏi phòng.

Trong phòng chỉ còn lại một mình Tề Thiên Sơn, vậy mà hội trưởng học sinh ăn xong đã rời đi.

Mạnh Giang Thiên mỉm cười, anh có biện pháp để hắn phải xuống. Bát đũa còn chưa rửa đã muốn đi, thật sự coi nơi này là nhà hàng.

Tề Thiên Sơn nhìn thấy Mạnh Giang Thiên đi ra liền lập tức quỳ xuống đất.

Mạnh Giang Thiên không hiểu sao liếc hắn một cái, không để ý tới hắn đi đến bên nồi, cháo gạo trong nồi chỉ còn đáy, một bát cũng không múc nổi.

Khóe miệng tươi cười của Mạnh Giang Thiên nháy mắt biến mất, ánh mắt híp lại quay đầu nhìn về phía Tề Thiên Sơn.

Anh chỉ cho hai người kia mỗi người ăn một bát cháo gạo, cư nhiên còn có người dám ăn nhiều. Ăn nhiều còn chưa tính, đây còn ăn sạch.

Xem ra lực uy hiếp của anh còn chưa đủ.

Đen mặt còn chưa mở miệng mà Tề Thiên Sơn đã ngẩng đầu rùng mình nói: "Cháo gạo trong nồi... Bị tôi ăn."

Sắc mặt Mạnh Giang Thiên trầm xuống, cả người Tề Thiên Sơn run rẩy, vội vàng giải thích: "Thực xin lỗi, là tôi quá đói bụng, không nhịn được ăn thêm vài miếng. Nếu bây giờ cậu còn muốn ăn thì lập tức tôi làm cho cậu. Sau này có chuyện gì, cậu cũng cứ việc dặn dò tôi. Cậu bảo tôi làm cái gì tôi cũng đều làm, cậu bảo tôi đi về phía đông, tôi tuyệt đối không đi về phía tây. Xin đừng tức giận, đừng giết tôi."

Tề Thiên Sơn càng nói càng sợ hãi, cuối cùng nói đến nước mắt nước mũi chảy dài.

.....𝕮𝖔𝖓𝖙𝖎𝖓𝖚𝖊.....

15/9/2021

#NTT

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »