Sau Khi Tận Thế Tôi Được Bạn Trai Cũ Cứu

Lượt đọc: 3240 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »
Chương 57
mạnh giang thiên tra tấn trả thù

❊ ❊ ❊

Lúc đi ra chân của Thôi Tây Sinh bởi vì ngồi xổm nên tê dại, Mạnh Giang Thiên xông đến bồn cầu ôm cậu trở lại sân thượng.

Bụng Thôi Tây Sinh trống rỗng lại cảm giác được đói khát, nhìn thấy cháo gạo còn muốn ăn.

Mạnh Giang Thiên cẩn thận tỉ mỉ bắt mạch cho Thôi Tây Sinh, không phát hiện vấn đề gì lớn mới múc cho Thôi Tây Sinh một chén cháo.

Thôi Tây Sinh chậm rãi ăn, cho đến khi một chén cháo ăn xong bụng cũng rất yên ổn.

Ăn hai bát, Thôi Tây Sinh còn muốn ăn nữa nhưng Mạnh Giang Thiên không nhường, cháo còn lại đều bị anh ăn sạch.

"Tôi có chút việc phải đi ra ngoài một lát, không bao lâu là trở về, nhiều nhất không quá một giờ." Mạnh Giang Thiên thu dọn nồi niêu xoong chảo, nói với Thôi Tây Sinh.

"Anh đi đâu vậy?" Thôi Tây Sinh đã có bóng ma, Mạnh Giang Thiên không ở bên cạnh làm cậu luôn không có cảm giác an toàn.

"Xử lý chút chuyện, em yên tâm, rất nhanh tôi sẽ trở về, lần này tuyệt đối sẽ trở về." Mạnh Giang Thiên vỗ vỗ bả vai Thôi Tây Sinh nghiêm túc hứa hẹn.

Thôi Tây Sinh trầm mặc không nói thêm nữa. Mạnh Giang Thiên quay đầu nói với Tề Thiên Sơn: "Cậu chăm sóc em ấy, ai dám đến cướp thức ăn thì cậu cứ để cho bọn họ cướp, chờ tôi trở về sẽ xử lý bọn họ."

Mạnh Giang Thiên nói rất lớn, đám người đều có thể nghe thấy. Cả đám cúi đầu không dám nhìn Mạnh Giang Thiên.

Mạnh Giang Thiên rất hài lòng với thái độ của đám người, muốn đi lại bị Thôi Tây Sinh giữ chặt: "Tôi không muốn ở trên sân thượng, anh bảo Tề Thiên Sơn trông coi những thức ăn này còn tôi xuống phòng phía dưới. Anh quay lại thì tôi sẽ lên."

Thời tiết tháng 7 càng ngày càng nóng, ban ngày trực tiếp phơi nắng trên mái nhà chính là chịu tội.

Hội trưởng học sinh và Triệu Hoan Thụy mỗi ngày đều lên tầng xuống tầng, ở cửa hành lang mỗi tầng đều chặn rất nhiều đồ đạc ngăn zombie bò lên.

Cho nên hẳn là trong phòng trên tầng cao nhất tạm thời không có gì nguy hiểm, ngược lại hơn một trăm người đói khát trên nóc nhà càng nguy hiểm hơn.

Thôi Tây Sinh không muốn ở cùng với trăm người này. Bên cạnh nhiều thức ăn như vậy cậu thật sự sợ có người không bình tĩnh thì cậu lại nguy hiểm.

"Dưới tầng không an toàn lắm, em thấy nóng sao?" Mạnh Giang Thiên nhìn mặt trời, quả thật có chút nóng.

"Cũng không phải. Dù sao tôi muốn đi xuống một lát, anh không cần đưa tôi đi, tôi tự đi." Thôi Tây Sinh lười giải thích đứng lên muốn đi.

Mạnh Giang Thiên lập tức thỏa hiệp, giữ chặt Thôi Tây Sinh nói: "Được được, tôi dẫn em xuống." Nói xong, lại muốn ôm Thôi Tây Sinh đi.

"Tôi có thể đi." Thôi Tây Sinh đẩy Mạnh Giang Thiên ra tự mình vững vàng đi xuống. Ăn hai chén cháo gạo, cậu đã sớm khôi phục khí lực.

Mạnh Giang Thiên theo sát Thôi Tây Sinh xuống lầu. Ở đầu cầu thang tình cờ gặp Lưu An Na trở về.

Thôi Tây Sinh nhìn thẳng về phía trước không chớp mắt đi qua Lưu An Na.

Mạnh Giang Thiên đi theo phía sau Thôi Tây Sinh, nhìn Lưu An Na, do dự một lát nói: "Đừng chạy loạn, mau trở về đi."

"Các anh đi đâu?" Lưu An Na ngăn lại Mạnh Giang Thiên hỏi.

"Sân thượng quá nóng, vào phòng mát hơn chút." Mạnh Giang Thiên kéo tay Lưu An Na nắm chặt anh ra.

Sắc mặt Lưu An Na không thay đổi, có vẻ cũng không thèm để ý bị Mạnh Giang Thiên kéo tay ra, cười nói: "Bên ngoài rất nóng, em cũng muốn tìm một căn phòng mát ngồi một chút."

Mạnh Giang Thiên nhíu mày không đồng ý nhưng Lưu An Na lập tức bổ sung: "Yên tâm đi, Giang Thiên ca ca, em sẽ không cùng phòng với Thôi Tây Sinh."

"Tùy cô." Mạnh Giang Thiên sâu xa nhìn Lưu An Na, chạy đuổi theo Thôi Tây Sinh.

Lưu An Na nhìn bóng lưng Mạnh Giang Thiên rời đi, nụ cười trên mặt chậm rãi biến mất.

Tầng trên cùng của ký túc xá nữ sinh này có một số phòng không giống như ký túc xá tám người bình thường, tầng trên cùng là dành cho sinh viên tiến sĩ, điều kiện tốt hơn nhiều.

Phòng tuy nhỏ nhưng vật dụng bên trong đầy đủ, nhưng khắp nơi đều bị máu tươi làm bẩn.

Virus zombie cũng sẽ không phân biệt sinh viên bình thường và tiến sĩ, sau khi biến thành zombie, trình độ học vấn cao hơn nữa, cũng chỉ biết phát điên làm cho căn phòng càng thêm loạn.

Thôi Tây Sinh tìm một hồi rồi chọn một gian phòng coi như sạch sẽ.

Mạnh Giang Thiên đi theo phía sau Thôi Tây Sinh chờ cậu chọn phòng xong anh lập tức đem đồ đạc nhuộm máu dọn ra ngoài.

Lại đi vào phòng vệ sinh của phòng khác, xách nước hội trưởng học sinh để lại, dùng giẻ lau sạch vết máu trong phòng.

Giường trong phòng ngủ rất may mắn không bị máu làm bẩn, bảy ngày, chăn trên giường coi như sạch sẽ.

Nhưng Thôi Tây Sinh không quen dùng đồ của người khác, Mạnh Giang Thiên liền ném chăn đệm đi. Thôi Tây Sinh nằm trên đệm thể thao bảy ngày ngủ đã quen.

Trong và ngoài Mạnh Giang Thiên bận rộn một phen, cả gian phòng sạch sẽ hơn rất nhiều, thu dọn xong trở lại phòng ngủ thì phát hiện Thôi Tây Sinh đã ngủ thiếp đi.

Không muốn đánh thức Thôi Tây Sinh nên Mạnh Giang Thiên rón rén đi ra khỏi phòng đóng cửa lại, từ cửa sổ hành lang bay ra ngoài.

Lưu An Na nhìn bóng dáng Mạnh Giang Thiên bay xa không nhìn thấy, khuôn mặt âm trầm đi tới trước cửa phòng Thôi Tây Sinh giơ tay muốn gõ.

Rồi lại đột nhiên dừng lại do dự một lát, Lưu An Na không gõ cửa mà trầm mặc rời đi.

Mới chọc Mạnh Giang Thiên tức giận, mấy ngày nay cô phải nhịn một chút, tạm thời buông tha Thôi Tây Sinh đã.

Mạnh Giang Thiên trở lại siêu thị mà hội trưởng học sinh mang anh tới, zombie bị anh giết chết nằm đầy đất.

Mạnh Giang Thiên tìm một hồi, chỉ tìm được hai viên tinh hạch, một viên hệ đất, một viên hệ lửa.

Cất tinh hạch xong, Mạnh Giang Thiên nhìn đồng hồ thấy mới hết nửa giờ.

Nhìn bốn phía, Mạnh Giang Thiên cũng không vội vàng chạy về. Trước đây anh đã đến và nhớ là có một siêu thị rau lớn gần đây.

Tìm không lâu lắm thì anh tìm được siêu thị rau.

Zombie không thích ánh mặt trời nhưng cũng không sợ ánh mặt trời. Ban ngày zombie đi dạo phố rất ít, đại bộ phận đều trốn trong toà nhà công trình.

Mạnh Giang Thiên ở giữa không trung nhìn về phía siêu thị rau, zombie rậm rạp chen chúc, ngẫu nhiên còn cắn nhau một cái.

Lần nữa Mạnh Giang Thiên rạch tay mình, mùi máu tươi làm cho zombie gần nhất nháy mắt bạo phát, tất cả đều điên cuồng đuổi theo Mạnh Giang Thiên.

Mạnh Giang Thiên đi cùng đàn zombie dạo ba con phố, cảm thấy khoảng cách không sai biệt lắm, hệ chữa trị khôi phục vết thương và hệ không gian thuấn di ra khỏi tầm mắt của zombie, một lần nữa trở về siêu thị rau.

Vì phòng ngừa vạn nhất bên trong còn zombie, tường gió vây quanh người Mạnh Giang Thiên, nếu có zombie đánh lén, tường gió tuy mỏng nhưng cũng sẽ bị văng ra.

Nhưng là Mạnh Giang Thiên lo lắng quá nhiều, không có zombie nào có thể từ chối mùi máu tươi, trong siêu thị rau đã không còn bóng dáng zombie.

Không ngoài ý muốn, rau quả trong siêu thị đều bị zombie dẫm nát tan tác.

Nhưng mục tiêu của Mạnh Giang Thiên không phải là những loại rau bày ra ngoài này, mở cửa dẫn tới nhà kho, quả nhiên có một ít rau quả chưa từng bị zombie động qua.

Chỉ trong bảy ngày mà đã rất nhiều rau xanh bị thối rữa. Nhưng nhiều loại trái cây và rau vẫn còn nguyên vẹn.

Không gian của Mạnh Giang Thiên là một không gian chân không, không có không khí, rau có thể được bảo quản một thời gian dài. Đáng tiếc là chỗ để quá nhỏ, chỉ có một mét khối.

Ngoài ra còn có một số quần áo và đồ đạc. Mạnh Giang Thiên quyết định là quần áo đầy đường phố sau này có thể tìm lại nhưng rau tươi không ăn một miếng sẽ ít một miếng.

Vứt quần áo và đồ đạc trong không gian chỉ để lại tinh hạch. Phần còn lại của không gian được nhồi nhét đủ các loại rau có thể lưu trữ.

Rau quả không thể ăn được đều được anh dùng gió kéo về sân thượng.

Lúc Mạnh Giang Thiên trở về vừa vặn đi đúng một giờ.

Tề Thiên Sơn tận tâm tận lực canh giữ bên cạnh thức ăn, có một số người vây quanh Tề Thiên Sơn năn nỉ muốn vụng trộm lấy một ít thức ăn.

Nhiều thức ăn như vậy bày cùng nhau, trộm lấy mấy cái Mạnh Giang Thiên cũng sẽ không phát hiện.

Nhưng tính tình Tề Thiên Sơn nhát gan sợ chuyện, làm sao có thể làm loại chuyện mạo hiểm này, đầu lắc lư giống như trống bỏi sống chết không đồng ý.

Thời điểm Mạnh Giang Thiên bay tới từ xa, những người này đều thấy được nên thất vọng vội vàng rời khỏi Tề Thiên Sơn.

Nhìn thấy rau tươi kéo phía sau Mạnh Giang Thiên, ánh mắt đám người đều trở nên đỏ bừng.

Cà chua, dưa chuột, củ cải trắng, táo, nho, chuối.

Nhìn thấy những loại hoa quả xanh mướt này, nghĩ đến hương vị trong trẻo mọng nước của nó nước miếng không khống chế được tràn lan, bụng lại tạo phản, cả người đều kêu gào muốn ăn cơm.

Nhưng chỉ một ánh mắt cảnh cáo của Mạnh Giang Thiên nhìn qua, tất cả ý nghĩ của mọi người nháy mắt tan thành mây khói.

Ở siêu thị Mạnh Giang Thiên còn cầm mấy cái ô che nắng rất lớn, mở hai cái để che rau quả mang về.

Hội trưởng học sinh trở lại mái nhà nhìn thấy Mạnh Giang Thiên di chuyển qua lại cầm theo ô che nắng cùng những loại rau củ, sắc mặt âm trầm có thể nhỏ ra nước đen.

Hắn đã hai ngày không ăn nên bây giờ rất đói.

Dường như Mạnh Giang Thiên cố ý kích thích mọi người, mỗi thứ cứ di chuyển đi di chuyển lại.

Mặt trời chói chang anh tiện tay cầm một quả cà chua đỏ rực cắn xuống, nước ép cà chua bị cắn phun ra thật xa.

Mạnh Giang Thiên vội vàng hút nước cà chua, hút rất mạnh, rất lớn tiếng. Một đám nuốt nước miếng ừng ực chỉnh tề vang lên, hợp lại với nhau thế mà hiệu ứng âm thanh rất có lực sát thương.

Mạnh Giang Thiên cười rất khinh miệt nhìn mọi người.

Rốt cuộc hội trưởng học sinh bị nụ cười này của Mạnh Giang Thiên kích thích không nhịn được tức giận, đứng ra chính nghĩa quát lớn: "Mạnh Giang Thiên, cậu biết rõ chúng tôi đã đói thật lâu mà còn cố ý kích thích chúng tôi. Tất cả mọi người đều là bạn học, đáng lẽ ở tận thế nên giúp đỡ lẫn nhau. Nhưng cậu thì ngược lại, không cho chúng tôi thức ăn thì thôi, còn cố ý kích thích chúng tôi, cậu làm như vậy có phải là quá đáng hay không!"

"Quá đáng?" Mạnh Giang Thiên càng thêm âm trầm khinh thường cười: "Hội trưởng đại nhân, bạn học giúp đỡ lẫn nhau chỉ là khẩu hiệu tuyên truyền của hội sinh viên các cậu mà thôi. Trước tận thế cũng không có ai coi trọng, ngược lại sau tận thế cậu lại nghiêm túc. Trước khi tôi đi đã nói với cậu không được động đến thức ăn tôi để lại cho Thôi Tây Sinh, nhưng cậu nhất định không nghe."

"Nếu không phải bởi vì Thôi Tây Sinh thấy máu là buồn nôn đến lợi hại, cậu cho rằng các cậu có thể sống đến hôm nay sao? Tôi không giết các cậu, các cậu nên thấy may mắn, còn dám xin thức ăn? Tôi cố tình kích thích cậu đấy, đói sao? Khát không? Thèm à? Đồ đạc đều đặt ở đây, đến mà cướp."

Mạnh Giang Thiên cầm một quả cà chua dùng sức ném xuống đất trước đám đông. Cà chua chín đập xuống mặt đất trong nháy mắt vỡ tung, nước phun lên người phía trước.

Đám người nháy mắt sôi trào, không ai để ý nước ép cà chua làm bẩn quần áo, ngược lại tất cả mọi người đi giành nhau những thịt cà chua trên quần áo.

Cà chua trên mặt đất đều bị đám người tranh giành, liếm sạch sẽ.

Mạnh Giang Thiên nhìn đám người hỗn loạn, khóe miệng càng thêm khinh miệt.

.....𝕮𝖔𝖓𝖙𝖎𝖓𝖚𝖊.....

14/9/2021

#NTT

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »