Sau Khi Tận Thế Tôi Được Bạn Trai Cũ Cứu

Lượt đọc: 3236 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »
Chương 69
khu an toàn

❊ ❊ ❊

"Nói đi." Trở lại trong phòng Mạnh Giang Thiên để Thôi Tây Sinh ngồi trên sô pha rồi nhìn hội trưởng học sinh.

Hội trưởng học sinh nhìn về phía Thôi Tây Sinh, tựa như không muốn để cậu nghe được.

Mạnh Giang Thiên lạnh lùng cười, nắm tay Thôi Tây Sinh vuốt ve: "Đừng như những thứ vô dụng kia ép tôi dùng biện pháp khác để cho cậu nói."

Hội trưởng học sinh hít sâu vài hơi, không dám nói gì với Mạnh Giang Thiên, lại nhìn về phía Thôi Tây Sinh, trong ánh mắt là hy vọng Thôi Tây Sinh có thể hiểu chuyện một chút tự rời đi.

Thôi Tây Sinh nhìn thấy cảnh cáo trong mắt hội trưởng học sinh, ngọn lửa nhỏ trong lòng cọ một cái liền bốc lên.

Tên đạo đức giả này sẽ chọn hồng nhũn chọc. Không đánh lại Mạnh Giang Thiên liền uy hiếp cậu.

Bị người ta coi như quả hồng nhũn, Thôi Tây Sinh cũng rất tức giận. Vốn không có hứng thú biết cái gọi là bí mật của hắn, nhưng hiện tại ngược lại Thôi Tây Sinh không muốn đi.

Quay đầu nhìn về phía Mạnh Giang Thiên, bây giờ người này mới là người quyết định.

Mạnh Giang Thiên cười với cậu đưa tay ôm eo Thôi Tây Sinh.

Nhìn về phía hội trưởng học sinh với nụ cười âm trầm: "Thưa hội trưởng, ngài không phải đang kéo dài thời gian đấy chứ?"

Gió mát xung quanh Thôi Tây Sinh bay ra một luồng, gió màu xanh vây quanh cổ hội trưởng học sinh nhẹ nhàng nhảy múa, tựa như một con bướm bay bay.

"Tôi không kéo dài thời gian." Hội trưởng học sinh nhìn thấy làn gió mát trước mắt, phải chấp nhận.

Chấp nhận sự tồn tại của Thôi Tây Sinh, hội trưởng học sinh nói: "Trước tận thế tôi đã nhận được tin tức kỳ thật cấp trên đã sớm biết chuyện dị năng giả và zombie. Về phần là ai, tôi nói cậu cũng không biết. Tận thế không phải thoáng cái liền bộc phát, hai ba tháng trước ngẫu nhiên sẽ xuất hiện zombie cùng dị năng giả. Không chỉ có nhân loại sẽ biến thành zombie, một ít động vật thực vật cũng bị biến dị. Sau khi chúng biến dị, thậm chí còn lợi hại hơn cả con người."

"Cấp trên đã sớm thành lập rất nhiều khu an toàn, chỉ chờ sau tận thế tiếp nhận con người. Cũng đã xây dựng xong pháp luật sau tận thế. Một trong số đó chính là dị năng giả không thể công kích dị năng giả. Dị năng giả là sức chiến đấu quan trọng nhất để đối kháng zombie và động thực vật biến dị, mỗi một người đều vô cùng trân quý. Mặc kệ dị năng giả làm cái gì, cho dù giết người, cho dù hắn có tội, cũng là người phía trên xử lý, dị năng giả không thể tự tiện sát hại dị năng giả."

"Mạnh Giang Thiên, đẳng cấp của cậu cao hơn tôi, nhưng có dị năng giả trước tận thế cũng đã thức tỉnh dị năng, khẳng định đẳng cấp của bọn họ còn cao hơn so với cậu. Cậu giày vò những người bình thường kia như thế nào cũng được, nhưng cậu không thể tùy tiện ra tay với dị năng giả. Nếu bị cấp trên biết sẽ bị xử phạt."

"Có lý có căn cứ, có đầu có đuôi, nếu là thật thì tôi cũng không dám động đến cậu." Mạnh Giang Thiên vuốt cằm đánh giá hội trưởng học sinh.

"Những gì tôi nói là sự thật. Khẳng định hiện tại dị năng giả trong khu an toàn đang tìm kiếm dị năng giả thức tỉnh xung quanh, cũng cứu giúp những con người không biến thành zombie vào khu an toàn. Chúng ta không xa khu an toàn gần nhất nên họ sẽ tìm thấy chúng ta. Mạnh Giang Thiên, một mình sinh tồn ở tận thế không được bao lâu, con người là động vật quần cư, chỉ có đoàn kết lại mới có thể sinh tồn ở tận thế.

"Mà muốn có được một chỗ trong khu an toàn, nhất định phải có công lao mới được. Những người bình thường trên lầu chính là công lao của chúng ta. Tiền bây giờ là giấy vụn, tiền tệ lưu thông trong khu an toàn là giá trị cống hiến. Chỉ cần chúng ta bảo vệ tốt những người trên lầu, đợi đến khi dị năng giả ở khu an toàn tìm được chúng ta, chúng ta đã cứu viện những người đó, khẳng định giá trị cống hiến sẽ không thấp, địa vị ban đầu của chúng ta cũng sẽ cao hơn những dị năng giả bình thường kia."

"Mạnh Giang Thiên, cậu không muốn cho Thôi Tây Sinh một môi trường sống an ổn sao? Đến khu an toàn có dị năng giả bảo vệ, cậu cũng không cần thời thời khắc khắc lo lắng cho an nguy của cậu ta, có đủ thời gian làm việc của mình. Dù sao đồ ăn vặt trong siêu thị cũng có hạn, thời hạn sử dụng còn không dài nên sớm muộn gì cũng ăn hết. Nhưng trong khu an toàn thì miễn là cậu nhận được đủ giá trị cống hiến, ăn uống của hai người cũng không cần phải lo lắng nữa."

"Chúng tôi cướp thức ăn cậu để lại cho Thôi Tây Sinh cũng là vì suy nghĩ cho sau này của chúng ta. Hơn nữa hai ngày nay cậu giày vò cũng đủ rồi. Nếu đói hơn nữa, thật sự sẽ xảy ra mạng người. Đợi đến khi người trong khu an toàn tìm được chúng ta, nếu biết cậu giày vò chết mấy người bình thường, tuy sẽ không làm gì cậu nhưng giá trị cống hiến của cậu sẽ giảm đi rất nhiều. Những người đó bị cậu giày vò lần này cũng nhớ lâu, không dám như thế với Thôi Tây Sinh nữa đâu, cậu chia thức ăn kia cho bọn họ đi."

Hội trưởng học sinh móc tim móc phổi rất chân thành nói hết phần lớn chuyện mình biết cho Mạnh Giang Thiên.

Chẳng qua hắn còn giữ lại một ít chuyện không nói, tỷ như chuyện tinh hạch.

Anh trai hắn đã nói giá trị cống hiến trong khu an toàn là một loại tiền tệ chung và có thể mất giá bất cứ lúc nào. Nhưng tinh hạch lại không, tinh hạch là tiền tệ cứng rắn như hoàng kim.

Hội trưởng học sinh âm thầm nhặt vài viên tinh hạch zombie, có những tinh hạch này, hắn tin tưởng đến khu an toàn thì cống hiến của hắn sẽ cao hơn Mạnh Giang Thiên, địa vị cũng sẽ cao hơn anh.

Chờ nhìn thấy anh trai rồi có chỗ dựa vững chắc, khi đó chính là sự khởi đầu trả thù của hắn.

Hội trưởng học sinh nói chuyện giống như đang kể chuyện thần thoại vậy, để Mạnh Giang Thiên và Thôi Tây Sinh nghe đến sửng sốt.

Hai mặt thoáng nhìn nhau, Thôi Tây Sinh và Mạnh Giang Thiên đều bán tín bán nghi.

"Khó trách cậu là người ích kỷ tự lợi mà tự nhiên ở tận thế có thể quang minh chính nghĩa như thế, có lòng vị tha không cần hồi báo cứu giúp những người bình thường này."

Mạnh Giang Thiên không tin hoàn toàn, nhưng cũng không phải tất cả đều không tin. nếu như đặt lý do này vào vài hành động bất thường mấy ngày nay của hội trưởng học sinh thì lại hoàn toàn ăn khớp.

Bị người ta chửi bới ích kỷ tư lợi trước mặt, mặt hội trưởng học sinh nhăn thành cóc cũng không dám phản đối một câu.

Mạnh Giang Thiên còn muốn cẩn thận hỏi một chút thì ngoài cửa lại đột nhiên truyền đến tiếng gõ cửa dồn dập, Tề Thiên Sơn ở ngoài cửa lo lắng gọi to: "Mạnh Giang Thiên, những người trên nóc nhà điên rồi, bọn họ đều lên cướp thức ăn, một mình tôi không ngăn được."

Sắc mặt Mạnh Giang Thiên trầm xuống, đột nhiên đứng lên đi ra ngoài, hội trưởng học sinh ngăn cản Mạnh Giang Thiên: "Mạnh Giang Thiên, hẳn là người trong khu an toàn rất nhanh sẽ đến, cậu không cần xúc động."

"Hừ, xúc động, hôm nay tôi sẽ cho cậu xem cái gì là xúc động."

Mạnh Giang Thiên bỏ qua hội trưởng học sinh lại bị Thôi Tây Sinh giữ lại: "Đừng giết bọn họ. Nếu anh không muốn chia thức ăn thì ném nó xuống dưới nhà."

Thôi Tây Sinh không phải là Thánh Mẫu, muốn cứu những người đó sao? Cậu chỉ là không muốn trên tay Mạnh Giang Thiên dính quá nhiều mạng người.

Giết nhiều người đối với sinh mạng cũng không còn kính sợ, Thôi Tây Sinh không muốn Mạnh Giang Thiên biến thành một ác ma giết người, ỷ vào dị năng tùy tiện tàn sát.

Nội tâm tức giận được âm thanh mềm mại nhu nhu của Thôi Tây Sinh dập tắt. Cả người Mạnh Giang Thiên đều mềm nhũn, nắm tay Thôi Tây Sinh nói: "Nghe lời em, anh không giết bọn họ."

Nhẹ nhàng hôn một cái ở trán Thôi Tây Sinh, Mạnh Giang Thiên mở cửa đẩy Tề Thiên Sơn đi ra ngoài.

.....𝕮𝖔𝖓𝖙𝖎𝖓𝖚𝖊.....

16/9/2021

#NTT

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »