Sau Khi Tận Thế Tôi Được Bạn Trai Cũ Cứu

Lượt đọc: 3197 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »
Chương 34
ban đêm

❊ ❊ ❊

Đột nhiên có tiếng bước chân đến gần, trái tim Thôi Tây Sinh trong nháy mắt vọt lên cổ họng.

"Ai!" Triệu Gia Khắc rất có năng lực chắn trước người Thôi Tây Sinh, thấp giọng quát.

"Là tôi." Mạnh Giang Thiên trầm giọng trả lời.

Nghe được tiếng của Mạnh Giang Thiên, trái tim Thôi Tây Sinh nháy mắt yên ổn lại. Loại thời điểm này có dị năng giả bên người, tuyệt đối là cảm giác cứu mạng rơm rạ.

"Giang Thiên ca ca, em thật sợ." Trong bóng tối giọng nói của Lưu An Na càng lúc càng rõ ràng, càng làm cho người ta chán ghét.

"Ngủ đi, tôi canh giữ cho mọi người." Mạnh Giang Thiên ngồi xuống bên cạnh Thôi Tây Sinh, Thôi Tây Sinh xoay người né tránh, trực tiếp từ trên đệm trèo xuống đất.

Có vẻ trong bóng đêm Mạnh Giang Thiên cũng nhìn thấy, một tay kéo cánh tay Thôi Tây Sinh, kéo về bên cạnh mình.

Thôi Tây Sinh lại muốn giãy dụa, Mạnh Giang Thiên trực tiếp ôm lấy eo cậu, thấp giọng nói, "Đừng náo loạn nữa, tôi cái gì cũng không làm, ngủ đi."

Âm thanh của Mạnh Giang Thiên mang theo một tia mệt mỏi. Kéo Thôi Tây Sinh nằm xuống liền thu tay lại, lui ra bên cạnh, nằm xuống cách Thôi Tây Sinh một khoảng.

Trong bóng tối Thôi Tây Sinh không nhìn thấy mặt Mạnh Giang Thiên, nhưng cũng nghe ra được sự mệt mỏi trong lời nói của anh, do dự một lát, Thôi Tây Sinh thành thật nằm trên đệm không trốn nữa, hiện tại không có nơi nào an toàn hơn bên cạnh Mạnh Giang Thiên.

Bốn cái đệm vừa vặn bốn người, Lưu An Na cùng Thôi Tây Sinh cách nhau một Mạnh Giang Thiên, Triệu Gia Khắc ở bên cạnh Thôi Tây Sinh.

Vị trí được hai người bảo vệ lại khiến Lưu An Na hâm mộ ghen tị "Giang Thiên ca ca, em sợ lắm, em không muốn nằm ngoài, em muốn ngủ ở giữa."

Nằm giữa là ở bên cạnh mình, Thôi Tây Sinh theo bản năng chống cự, không chút suy nghĩ liền từ chối, "Tôi không ngủ cạnh anh, hai người kéo thảm ra xa một chút, tự ngủ đi."

"Mau ngủ đi." Mạnh Giang Thiên lôi kéo Lưu An Na nằm xuống, ngữ khí kiên định, không đổi vị trí cho Lưu An Na, cũng không kéo đệm rời đi.

"Giang Thiên ca ca..." Lưu An Na tủi thân làm nũng.

"Không được đổi!" Mạnh Giang Thiên nói ra ba chữ cứng rắn, khiến Lưu An Na rốt cuộc câm miệng.

Thôi Tây Sinh nhìn bầu trời đầy sao, bên tai là tiếng hít thở của Mạnh Giang Thiên, cảm giác này như trở về lúc hai người chưa tách ra, nằm trên một cái giường.

Khi đó có bao nhiêu ngọt ngào, hiện tại có bấy nhiêu phẫn hận. Suy nghĩ lung tung một lát, cũng không biết lúc nào thì Thôi Tây Sinh ngủ thiếp đi.

Lúc tỉnh lại mặt trời đã lên cao, Mạnh Giang Thiên và Lưu An Na đều đi rồi, chỉ có Triệu Gia Khắc ngồi bên cạnh, cầm áo Mạnh Giang Thiên che mặt trời cho cậu.

"Cậu tỉnh rồi, cậu ngủ rất sâu." Triệu Gia Khắc thấy Thôi Tây Sinh tỉnh, lập tức buông cánh tay xuống, hắn chống đỡ một hồi lâu nên cánh tay đều chua xót.

"Bây giờ là mấy giờ?" Đột nhiên bị mặt trời đâm vào mắt, Thôi Tây Sinh dùng tay che. Nhìn vào vị trí của mặt trời, thời gian cũng không còn sớm.

"Đúng 9 giờ sáng. Cậu ngủ quá sâu, Tối hôm qua Mạnh Giang Thiên ngủ một giấc, tỉnh lại rồi đi. Mấy dị năng giả kia trời sáng cũng đi tìm thức ăn cho chúng ta, hiện tại chưa trở về." Triệu Gia Khắc nhìn đồng hồ đeo tay trên cổ tay.

Đột nhiên lại tiến đến bên cạnh Thôi Tây Sinh, vẻ mặt ái muội nói, "Lưu An Na còn chưa tỉnh giấc đã bị Mạnh Giang Thiên đánh thức mang đến bên kia, cô ta mang theo một cái đệm đi. Rốt cuộc cậu và Mạnh Giang Thiên có quan hệ gì? Ánh mắt Mạnh Giang Thiên nhìn cậu ngủ, tôi cảm thấy có chút chuyện."

"Chuyện của chúng tôi rất phức tạp, tôi không muốn nói." Thôi Tây Sinh liếc mắt nhìn Triệu Gia Khắc tràn đầy lòng hiếu kỳ, hất hàm cảnh cáo.

Nhận thấy Thôi Tây Sinh mất hứng, Triệu Gia Khắc gãi đầu cười.

Hai người im lặng một lát, Thôi Tây Sinh cảm thấy đói, trong lòng rối rắm nhìn thùng đựng thức ăn có mùi táo đỏ ở một bên.

Ăn hay không ăn, đó là một vấn đề.

"Cậu có đói không? Ăn đi. Mạnh Giang Thiên nói thức ăn trong này chỉ để cho cậu ăn, cậu không ăn liền ném, nếu ai động một miếng, cậu ấy liền không nương tay."

Triệu Gia Khắc biết quan sát sắc mặt, đưa cho Thôi Tây Sinh một hộp sữa táo đỏ.

"Anh ấy nói vậy?" Thôi Tây Sinh rất nghi ngờ. Không hiểu sao Triệu Gia Khắc luôn muốn tác hợp cậu và Mạnh Giang Thiên, lời nói của hắn Thôi Tây Sinh cũng không tin.

"Đương nhiên, không tin cậu ấy trở lại cậu có thể tự mình hỏi."

"Quên đi, tôi mới không hỏi anh ta." Thôi Tây Sinh đói bụng thật sự, nhận lấy sữa táo đỏ.

Ở tận thế, căn bản vấn đề ăn hay không cũng không tính là vấn đề, có thể tìm được đồ ăn hay không mới là vấn đề.

Thôi Tây Sinh cũng hiểu rõ, đối với Mạnh Giang Thiên có ấm ức cũng không thể để chính mình bị đói, bây giờ tận thế mới bắt đầu, vẫn có thể tìm được đồ ăn ở trong siêu thị.

Sau này thức ăn càng ngày càng ít, muốn ăn còn không được ăn, huống chi trong bụng cậu còn có bé con cần ăn.

Sĩ diện cãi láo chỉ làm cho mình khó chịu.

Có lẽ gần qua thời gian phản ứng nôn mửa, Mấy ngày nay Thôi Tây Sinh nôn mửa ít đi một chút, cũng có cảm giác thèm ăn.

Một lèo ăn hai cái bánh mì táo đỏ, uống một hộp sữa táo, ăn no xong bụng rất thoải mái.

Đợi một lúc không thấy cảm giác buồn nôn, ăn xong Thôi Tây Sinh nằm trên đệm, phơi nắng dưới mặt trời ấm áp, thoải mái híp mắt rồi lại ngủ thiếp đi.

Trong mơ, Thôi Tây Sinh mơ thấy Mạnh Giang Thiên, lão sắc dục đang lột quần áo của cậu.

Thôi Tây Sinh mơ mơ màng màng biết mình đang nằm mơ, thế nên ác hướng về bên gan, nhấc chân dứt khoát lưu loát đá vào giữa hai chân Mạnh Giang Thiên.

Như trong tưởng tượng nghe được tiếng kêu đau đớn của Mạnh Giang Thiên, Thôi Tây Sinh đứng dậy.

Trong mơ không bị bụng liên lụy, Thôi Tây Sinh khôi phục thân thủ nhanh nhẹn trước kia, dùng chiêu thức công kích nhảy nhót của quyền Anh, vây quanh khiêu khích Mạnh Giang Thiên đang co rúm trên mặt đất.

"Lão sắc dục, không phải anh muốn chia tay với tôi sao? Không phải anh thích con gái sao? Không phải anh là dị năng giả sao? Đã tận thế rồi, lão sắc dục anh còn nhớ thương thân thể lão tử, anh chính là hạ tiện! Hôm nay rơi vào tay lão tử, trong hiện thực không đánh lại anh, trong mơ của tôi, tôi còn không đánh lại anh? Khốn kiếp, xem chiêu đây!"

Thôi Tây Sinh gào gào xông lên, khoa tay múa chân tiến lên chỗ Mạnh Giang Thiên trên mặt đất.

"Hề hề hề" Triệu Gia Khắc bị hoảng sợ khi tự dưng Thôi Tây Sinh cười đến hèn mọn, đánh giá Thôi Tây Sinh vài lần, tay lắc lư trước mắt cậu, xác định tên này là nằm mơ, Triệu Gia Khắc mới thở phào nhẹ nhõm.

Cách trường học không xa, đang trên đường bay đột nhiên Mạnh Giang Thiên ngứa mũi, nhịn lại nhịn, vẫn không nhịn được hắt hơi một cái.

Hắt hơi rất kìm chế nhưng vẫn hấp dẫn chú ý của zombie trên mặt đất.

Gương mặt đồng loạt của cả đám nát đến lệch dưa nứt táo ngẩng đầu nhìn, thấy Mạnh Giang Thiên,lũ zombie phấn khích, duỗi ra bàn tay thối rữa ghê tởm, gào gào kêu loạn muốn bắt Mạnh Giang Thiên.

Mạnh Giang Thiên lạnh lùng nhìn zombie trên mặt đất, nháy mắt bay lên thật xa, zombie mất đi mục tiêu, không phục gầm gừ hai câu, tiếp tục đi dạo không mục đích.

Mạnh Giang Thiên giống như một con diều hâu, lượn vòng quanh không trung, nhìn chằm chằm mặt đất, tìm kiếm mục tiêu trong lòng.

Xung quanh Đại học Y học Cổ truyền Trung Quốc, Mạnh Giang Thiên chỉ bay bốn năm vòng đã nhìn thấy bóng dáng quen thuộc kia.

.....𝕮𝖔𝖓𝖙𝖎𝖓𝖚𝖊.....

11/9/2021

#NTT

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »