Sau Khi Tận Thế Tôi Được Bạn Trai Cũ Cứu

Lượt đọc: 3258 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »
Chương 78
kiểm tra dị năng

❊ ❊ ❊

Ba người 1500 vạn, Mạnh Giang Thiên khẽ nhíu mày. Con số này nghe có vẻ hơi thiên văn.

Nếu giết zombie lấy tinh hạch thì cũng phải 1500 tinh hạch.

Với thực lực của Mạnh Giang Thiên giết 1500 zombie cũng không khó để làm.

Nhưng zombie cũng giống như con người, thức tỉnh dị năng có tinh hạch rất ít. Nếu muốn gom đủ 1500 tinh hạch, ít nhất cũng phải giết hơn vạn zombie mới được.

Hơn nữa nếu Mạnh Giang Thiên có 1500 viên tinh hạch, anh ăn toàn bộ cũng đã vô địch rồi chứ làm gì còn phải đi trực thăng về nhà, anh tự bay trở về.

"Đừng nghe 1500 vạn là rất nhiều, nếu các cậu chịu cố gắng làm nhiệm vụ, cũng không bao lâu là có thể kiếm được. Hiện tại dị năng giả hệ cây, đất, nước trong khu an toàn còn quá ít, lương thực trồng ra không đủ ăn, người sống sót lại không ngừng được cứu trở về, thức ăn càng không đủ."

"Kỳ thật bên ngoài còn có rất nhiều siêu thị chưa từng bị lục soát, nếu các cậu có thể tìm về thức ăn, giá trị cống hiến cũng sẽ không thấp. Tôi đã đọc hồ sơ, khi họ tìm thấy cậu, dường như cậu có rất nhiều thức ăn. Tất cả là cậu lấy được à?" Lưu Thắng Huy hỏi Mạnh Giang Thiên.

"Đúng vậy." Mạnh Giang Thiên gật đầu.

"Tuy đều chia cho những người sống sót kia, nhưng mỗi lần có người sống sót được cứu trở về, chúng tôi đều sẽ chia cho bọn họ một bữa cơm. Kể từ khi họ ăn thức ăn của cậu, những thực phẩm này là thực phẩm miễn phí mà cậu cung cấp cho họ như khu an toàn. Giá trị cống hiến đều tính trên đầu cậu, Chu Diệu, lát nữa cậu dựa theo ghi chép trên này tính toán giá trị cống hiến một chút, gửi vào thẻ cống hiến của bạn học Mạnh Giang Thiên."

"Vâng."

Cảnh sát Bạch vụng trộm đánh giá vẻ mặt tướng quân, trên quyển sổ của hắn viết Mạnh Giang Thiên cố ý không chia thức ăn, đối với những người sống sót đói khát kia có hành vi làm việc xấu.

Hẳn là tướng quân thấy được, nhưng không nói ra, cảnh sát Bạch không khỏi có chút thất vọng. Nếu hai người này đánh nhau, nói không chừng hắn sẽ ngư ông đắc lợi.

"Tôi nhìn một chút thấy những thức ăn cậu phân chia kia cũng tầm năm trăm giá trị cống hiến. Đi thôi, tôi sẽ đưa cậu đi làm thẻ nhận dạng, tiện thể ghé thăm khu an toàn."

Lưu Thắng Huy đứng dậy, còn chưa đi được mấy bước thì điện thoại vệ tinh đã vang lên.

Lưu Thắng Huy đi tới một bên nhận máy, nói một lát rồi cúp điện thoại nói với mọi người: "Tạm thời tôi có việc, Bạch Trấn Hùng, cậu mang bọn họ đi tham quan khu an toàn một chút."

"Vâng."

Hắn ta dẫn mọi người rời đi, đến lầu một thì Bạch Trấn Hùng nói với mấy người: "Tôi dẫn các cậu đi kiểm tra cấp bậc dị năng một chút, sau đó đi làm thẻ nhận dạng. Thẻ nhận dạng là thẻ căn cước, cũng có thể được sử dụng làm thẻ ngân hàng. Các cậu nhất định phải bảo quản thật tốt, mất phải kịp thời bổ sung."

"Nếu mật mã bị rò rỉ, giá trị cống hiến bên trong bị đánh cắp, có thể bắt được tên trộm cắp thì chúng tôi sẽ hỗ trợ. Nếu không bắt được, các cậu cũng phải hiểu. Hiện tại dù sao cũng không phải trước tận thế, một ít tội phạm mạng chúng tôi không cách nào bắt được."

Bạch Trấn Hùng dẫn mấy người đi vào trong một gian phòng ở lầu một.

Trong phòng chỉ có một vài máy có hình dạng kỳ lạ giống như một nhiệt kế lớn.

Một ống thủy ngân lớn chạy thẳng lên mái nhà, với các con số được khắc ở trên ống, từ 1 đến 10. Đáy ống là một quả bóng da màu đỏ.

"Đây chính là dụng cụ kiểm tra dị năng, các cậu chỉ cần dùng hết toàn lực tấn công quả bóng da bên dưới, thủy ngân trong ống sẽ bị đánh lên, thủy ngân đến mấy thì cấp bậc dị năng của các cậu chính là ở đó. Ai sẽ thử trước?"

Bạch Trấn Hùng giới thiệu, ánh mắt nhìn về phía Mạnh Giang Thiên. Hắn rất muốn biết rốt cuộc Mạnh Giang Thiên là cấp mấy.

Tất cả mọi người cũng đều nhìn về phía Mạnh Giang Thiên.

Mạnh Giang Thiên đi tới trước dụng cụ, thanh âm ong ong vang lên, nhân viên bên cạnh mở dụng cụ ra, quả bóng da màu đỏ vốn ảm đạm dần dần tràn đầy sức sống.

"Nhắm vào nó công kích là được. Đừng đánh chỗ khác, đánh hỏng phải bồi thường." Nhân viên giới thiệu một câu rồi nhường chỗ.

Bàn tay Mạnh Giang Thiên ngưng tụ một luồng gió, anh đang cân nhắc có nên dùng toàn lực hay không. Súng bắn chim đầu đàn, đôi khi quá nổi bật cũng không tốt.

Liếc mắt nhìn Thôi Tây Sinh, đôi mắt to kia đang chờ mong nhìn anh.

Hiện tại con mèo này quá hấp dẫn người, tình địch của anh có chút nhiều, không bằng thừa dịp này biểu hiện vũ lực của mình một chút, chấn chỉnh tình địch cũng không tồi.

Mạnh Giang Thiên do dự một lát, luồng gió trong tay càng lúc càng lớn, cuối cùng vẫn dùng hết toàn lực đánh vào quả bóng màu đỏ.

Muốn bắn con chim đầu đàn thì cũng phải xem súng kia có thể bắn lại con chim này hay không.

Quả bóng da màu đỏ bị đập trúng phát ra một tiếng nổ lớn, quả bóng phát nổ, thủy ngân bên trong ống nhanh chóng nâng lên một đoạn nhỏ.

Cuối cùng dừng lại trên dữ liệu 3,8.

Bạch Trấn Hùng mở to hai mắt, dùng sức nuốt nước miếng.

Lưu Thắng Huy cũng chỉ có cấp 3,2, là người có đẳng cấp cao nhất trong toàn bộ khu an toàn, cũng bởi vậy hắn mới có thể nổi bật trong một đám nguyên lãnh đạo, trở thành quản lý mới của khu an toàn.

Tận thế lấy thực lực làm chính, nếu Mạnh Giang Thiên có ý nghĩ gì, cùng Lưu Thắng Huy đánh nhau, không biết ai có thể thắng. Phỏng chừng khu an toàn này rất có khả năng sẽ đổi chủ.

Triệu Hoan Thụy và hội trưởng học sinh đối với cấp bậc không có bao nhiêu khái niệm, cũng không khiếp sợ như Bạch Trấn Hùng.

Biết được đẳng cấp của Mạnh Giang Thiên, hội trưởng học sinh nóng lòng muốn thử. Hắn muốn biết mình và Mạnh Giang Thiên chênh lệch bao nhiêu.

Các nhân viên đã thay quả bóng màu đỏ mới, cái này chỉ dùng được một lần.

Ấn công tắc, quả bóng lại tràn đầy, một dòng nước của hội trưởng học sinh đập vào quả bóng da, bóng da chỉ nứt ra cũng không nổ tung như Mạnh Giang Thiên.

Hội trưởng học sinh lập tức trầm xuống, thủy ngân tăng lên rất nhanh và cuối cùng dừng lại ở mức 1,8.

Thiếu hai con số nên tâm tình hội trưởng học sinh có chút sụp đổ.

Mạnh Giang Thiên thản nhiên nhìn hội trưởng học sinh, tính công kích không mạnh, tính vũ nhục lại cực lớn.

Khuôn mặt của hội trưởng học sinh nghẹn thành màu gan heo.

"Sắp cấp hai rồi, rất tốt. Dị năng giả tới khu an toàn chín phần đều là cấp một vừa mới xuất hiện, còn nhiều người không tới cấp một. Cấp bậc này của hai người đã khiến người ta kinh ngạc rồi. Tôi đều hoài nghi các cậu có phải cùng nhau gặp phải may mắn hay không, bằng không dị năng của các cậu sao lại đều cao hơn người khác."

Bầu không khí không đúng lắm, Bạch Trấn Hùng cười xoà khen ngợi, đáng tiếc hai người được khen đều không có một chút tươi cười.

Bạch Trấn Hùng cười một lát nhìn về phía Triệu Hoan Thụy chuyển đề tài: "Cậu cũng đo một chút đi, tôi có chút chờ mong đẳng cấp của cậu."

Triệu Hoan Thụy xoa tay tiến lên, dùng hết dị năng toàn thân đánh vào bóng da. Ầm một tiếng rất nặng nề, bóng da run rẩy vài cái lại khôi phục nguyên trạng.

Thủy ngân lắc lư bay lên, lắc lư hai cái ở gần số 1, trong sự chú ý của vạn người tụt xuống 0,9.

Lần này bầu không khí thật sự xấu hổ. Khóe miệng Bạch Trấn Hùng cứng ngắc, muốn cười cũng không được cười.

Vậy mà có dị năng giả ở cùng với nhau bảy ngày, người ta thành long phượng, mà tự dưng lại có một con chuột trà trộn vào.

"Khụ, ờm, chúng ta ra ngoài làm thẻ thân phận đi." Bạch Trấn Hùng ho khan một tiếng, dẫn mọi người đi ra khỏi phòng kiểm tra.

Triệu Hoan Thụy ủ rũ đi ở cuối cùng.

Có Bạch Trấn Hùng dẫn đi, năm người rất không có tố chất chen vào đội ngũ, rất nhanh năm thẻ thân phận đã làm xong.

Ba dị năng giả có màu bạc, trong khi Thôi Tây Sinh và Lưu An Na có màu xanh lá cây.

Bạch Trấn Hùng nhìn Mạnh Giang Thiên đùa nghịch thẻ thân phận, nói: "Thức ăn của cậu có thể đổi năm trăm giá trị cống hiến, đã ở trong tấm thẻ này. Với thẻ này thì cậu có thể mua một cái gì đó ở các cửa hàng bên ngoài."

"Đó là đại sảnh nhiệm vụ, muốn kiếm tiền có thể đến bên kia nhận nhiệm vụ. Bên kia là cửa sổ giao dịch, nếu muốn bán tinh hạch cùng thức ăn có thể đi bên kia. Gần đến giờ ăn, tôi sẽ đưa các cậu đến nhà hàng. Thức ăn ở đó đều là dị năng giả trồng được."

Đột nhiên Bạch Trấn Hùng nhìn về phía Triệu Hoan Thụy suy sụp hỏi: "Cậu là dị năng hệ đất phải không. Bây giờ nông trại thiếu dị năng hệ đất, cây, nước. Nếu cậu không muốn đi ra ngoài, cậu có thể đi đến trang trại và chắc chắn họ sẽ chào đón cậu. Hơn nữa tiền lương dị năng giả làm ở nông trại cũng không thấp."

"Thật sao? Mức lương là bao nhiêu?" Triệu Hoan Thụy nháy mắt lên tinh thần.

Không cần ra ngoài đánh zombie cũng có thể kiếm được tiền, hắn cũng không mong đại phú đại quý, có thể nuôi sống bản thân là được.

Có thể dựa vào chính mình sống sót, hắn cũng không cần phải tìm một chỗ dựa vững chắc. Đi theo những con quái vật này chỉ là một cú sốc.

"Dựa theo đẳng cấp, thấp nhất một tháng cũng phải ba vạn giá trị cống hiến. Mặc dù không nhiều, nhưng tiết kiệm hoa hồng là ổn. Hơn nữa ăn cơm ở nông trại cũng không cần tốn tiền, đều là do các cậu tự mình trồng ra ăn. Bây giờ thức ăn rất quý giá, một bữa cơm nếu muốn ăn no, không có ba đến năm vạn cũng không ăn được."

"Sử dụng nhiều dị năng còn có thể tăng nhanh cấp bậc dị năng. Vừa có thể tu luyện lại có thể ăn được đồ ăn tươi ngon, chúng tôi là dị năng giả không thể trồng trọt, đều hâm mộ dị năng giả có thể làm việc ở nông trường."

Bạch Trấn Hùng là nói thật lòng, hắn rất hâm mộ dị năng giả có thể làm việc ở nông trường, sống không nặng nhọc không nguy hiểm, còn có thể ăn trái cây và rau quả tươi.

Đáng tiếc hắn là hệ kim, dị năng xuống đất, trồng ra trái cây và rau quả có thể là kim loại nặng vượt quá tiêu chuẩn.

"Trang trại ở đâu? Tôi muốn thử ngay bây giờ." Lời nói của Bạch Trấn Hùng khiến Triệu Hoan Thụy một lần nữa có lòng tin. Cơm cũng không muốn ăn, muốn lập tức đi làm nông trại.

"Đừng nóng vội, đi ăn cơm trước, cơm nước xong tôi sẽ cho người đưa cậu đến nông trại. Cho dù cậu không đi, nông trường biết có dị năng giả hệ đất cũng sẽ chủ động tới tìm cậu."

"Không ăn, hiện tại tôi muốn đi, anh cho người đưa tôi qua đi." Triệu Hoan Thụy lắc đầu, nóng lòng vô cùng.

"Vậy được." Bạch Trấn Hùng bất đắc dĩ, chỉ có thể gọi người đưa Triệu Hoan Thụy đi.

Triệu Hoan Thụy lên xe, Bạch Trấn Hùng nhìn hội trưởng học sinh nói: "Cậu là hệ nước, có muốn đi nông trại hay không? Đẳng cấp của cậu cao như vậy, chắc chắn họ rất vui vẻ."

Trong xe, nụ cười vui vẻ của Triệu Hoan Thụy nháy mắt ngưng đọng.

"Không đi, tôi không thích làm nông nghiệp." Hội trưởng học sinh kiên quyết từ chối.

Hắn là một người tham vọng, làm sao hắn có thể đi trồng rau.

Triệu Hoan Thụy thở phào nhẹ nhõm.

Hội trưởng học sinh nhìn thấy động tác nhỏ của Triệu Hoan Thụy, khinh thường cười lạnh. Hắn sẽ trả thù sự phản bội của dây leo bám tường này, nhưng hắn sẽ không lãng phí quá nhiều thời gian vào hắn ta.

"Bạch tiên sinh, tôi muốn hỏi thăm một người." Triệu Hoan Thụy vừa đi, hội trưởng học sinh cũng không muốn ở lại nhìn sắc mặt Mạnh Giang Thiên.

"Người nào?"

"Lý Ngạn Quang, anh ấy là anh tôi, trước kia cũng đi lính."

.....𝕮𝖔𝖓𝖙𝖎𝖓𝖚𝖊.....

17/9/2021

#NTT

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »